Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Phá tan mối hận gió xuân – Chương 07 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Bệnh cảm của Diệp Cô Dung sau buổi trưa thì có xu hướng nặng thêm, thuốc uống sau bữa trưa bắt đầu phát huy tác dụng, cảm giác uể oải muốn ngủ, cô đang xem đĩa phim điện ảnh Italia mà cô mua ở siêu thị “có anh em không sợ”, những hình ảnh của phim càng kích thích cơn buồn ngủ của cô.

Nhan Cảnh Thần tiếp tục ở phòng khách làm việc trên máy vi tính, thỉnh thoảng có tiếng tài liệu lật giở loạt xoạt, giữa chừng có hai cuộc điện thoại gọi đến, toàn dùng tiếng Anh để nói chuyện, anh làm người phụ trách khu vực Châu Á Thái bình dương, áp lực không nhỏ.

Đến khi anh xong báo cáo, nhìn đồng hồ trên máy vi tính, đã hơn bốn giờ rồi, anh liền đứng lên chỉnh trang lại áo quần, pha một tách cà phê, gọi Diệp Cô Dung một câu, không có tiếng đáp, anh bước đến cửa thò đầu vào, cô từ lâu đã cuộn trong chăn mỏng ngủ, mái tóc xoăn chùm lấy nửa khuôn mặt.

Anh lặng lẽ tới gần nhìn cô, thấy trên vầng trán trắng min rịn mồ hôi, hàng mi dày thanh tú không động đậy, hàng mi rất dài và dày, một màu thâm nhạt ở phía dưới quầng mắt, lộ ra vành mắt thâm đen, rõ ràng là rất nhiều ngày cô chưa được nghỉ ngơi tốt.

Anh đặt tách cà phê ở kệ TV, nhẹ nhàng tắt TV, cầm chìa khóa xe ra ngoài.

Diệp Cô Dung tỉnh dậy thì không có ai, lập tức gọi điện thoại cho anh, ai ngờ điện thoại lại reo ở trên ghế sô pha, cô bất đắc dĩ ra ghế sô pha ngồi xuống, lấy gương trong túi ra soi chỉnh trang lại mặt, thấy trên máy tính xách tay hiển thị hai tin nhắn mới, cô lắc đầu thở dài. Cô vẫn cho rằng mình đã đủ cực khổ rồi, so với anh thì cô còn hạnh phúc hơn, xem ra mọi việc đều chỉ là tương đối.

Cô thấy kỳ lạ, không biết có chuyện to tát gì mà có thể khiến anh ra ngoài, không gọi điện thoại di động được, đành phải ngồi chờ, nhàn rỗi quá liền đi đến phòng khác để tham quan một chút, trong phòng đó có một máy vi tính, một giá sách rất to, toàn lít nhít tác phẩm chuyên ngành, không hề quyển sách giải trí nào, có thể thấy cuộc sống của anh vô cùng khô khan. Nhìn trong nhà bếp quá trống trơn, sạch sẽ không có mùi nấu ăn, chỉ có một bình đun nước, bên cạnh là hai hộp cà phê hòa tan, trong thùng rác có hai vỏ bánh pizza, anh đã đến đây hơn nửa tháng nay, nói vậy chắc hàng ngày dựa vào thứ này rồi.

Cô thầm thở dài, chợt nghe ngoài cửa có tiếng người nói, sau đó cửa khẽ đóng rung lên, cô vội bước nhanh ra, thấy Nhan Cảnh Thần mang theo túi lớn túi nhỏ đi vào, cô sửng sốt: “Anh đi đâu vậy?”

Nhan Cảnh Thần thở nhẹ ra một hơi: “Đi mua đồ ăn.”

Diệp Cô Dung nhận túi đồ trong tay anh nhìn xem, có hai chai dầu, tỏi, gừng, một túi đựng thực phẩm khác, có con cá chuối sông, anh còn bê ở ngoài cửa vào một bao gạo, cô dáng vẻ vô cùng bội phục, cười hỏi anh: “Nhiều đồ như vậy anh mang lên bằng các nào?”

Nhan Cảnh Thần lau trán trả lời cô: ‘Nhờ bảo an dưới lầu giúp.”

Diệp Cô Dung vừa đem những đồ đó mang vào nhà bếp, vừa trêu chọc anh: “Sao bỗng nhiên anh lại có dũng khí ra ngoài gặp người khác vậy, không sợ phụ nữ khắp thành phố  tuyệt vọng tự sát à?”

Anh xắn tay áo lên, đi tới mở vòi nước rửa tay, giả vờ thở dài: “Dù sao thì cùng bị cô nhìn thấy rồi.”

” Mua nhiều như vậy, anh có làm được không đấy?”

“Không phải là cô làm hay sao?” Anh hỏi ngược lại.

“Ha hả!” Diệp Cô Dung bật cười lên, ‘Tôi sẽ, nhưng không nói sẽ làm cho anh.”

“Không thể nào.” Anh trợn mắt giật mình nhìn cô.

“Tôi có hẹn với bạn rồi.” Diệp Cô Dung nghiêm trang đùa anh.

Nhan Cảnh Thần ngớ ra, đề nghị: ‘Bạn gì vậy, không bằng hẹn cùng nhau ăn đi.”

Diệp Cô Dung mỉm cười: ‘Anh ta không muốn gặp anh.”

“Cô rất nghiêm túc?”

“Đương nhiên.”

“Trời ạ.” Anh rên rỉ một tiếng, than thở: ‘Cô nhẫn tâm nhìn tôi chết đói sao?”

“Ừm…” Diệp Cô Dung giả vờ trầm ngâm, nhìn đồng hồ một chút, nói: “Tôi vẫn còn chút thời gian, có thể hướng dẫn anh.”

Nhan Cảnh Thần nhìn đồng đồ ăn, lại nhìn cô, khổ não nói: “Sớm biết như vậy, tôi hà tất phải mua những thứ này về?”

Diệp Cô Dung mỉm cười, nói thật: ‘Tôi đau đầu, không muốn nấu cơm.”

Anh không chút thương tiếc: ‘Đau đầu vẫn còn đi hẹn hò, thật đáng đời.”

Diệp Cô Dung phì cười, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, tôi sẽ làm người giúp việc miễn phí một lần.”

Nhan Cảnh Thần lập tức chuyển buồn thành vui: ‘Tôi đi vo gạo.” Nói rồi liền mở túi gao ra.

Diệp Cô Dũng mở túi lấy ra thức ăn cho vào tủ lạnh, chỉ để lại tôm và rau dưa, sau đó thả cá vào chậu nước, nói: “Ở đây không có nhiều thứ mà anh ăn được, anh mua về làm gì?”

“Chẳng phải cô thích ăn cá sao?”

“Ai nói?” Diệp Cô Dung kỳ lạ.

“Ăn với cô vài lần, cô không lần nào là không ăn cá.”

“Anh thật có lòng.” Diệp Cô Dung chịu phục, dừng một chút rồi hỏi: ‘Anh không thuê người giúp việc à?”

“Công ty có hỗ trợ tìm, để sau ngày lễ đi làm đã.”

Diệp Cô Dung thấy anh chân tay vụng về, liền bảo anh ra ngoài, còn mình bận rộn trong bếp làm canh dưa cá, tôm hấp, pha thêm hai bát nước chấm hành tỏi gừng.

Cô rửa sạch tay mở cửa nhìn ra phòng khách, thấy Nhan Cảnh Thần lại ngồi trước máy vi tính, tay cầm con chuột điều khiển, ngón tay anh rất thon dài và đẹp, chiếc máy vi tính che hơn nửa khuôn mặt của anh, chỉ lộ ra một đôi mắt chăm chú, đối diện với đó là ba chữ hồng xanh, nhìn lướt qua như là đang quảng cáo cho IBM.

Cô liền cười hì hì nói: “IBM chắc là đang cân nhắc tìm anh làm phát ngôn cho sản phẩm của họ.”

Nhan Cảnh Thần thuận miệng đáp: “Chỉ cần giá hợp lý, tôi không ngại xuất đầu lộ diện.” Nói xong ngẩng lên hỏi: ‘Có thể ăn được rồi à?”

Diệp Cô Dung không đáp, lắc đầu thở dài nói: “Thôi đi, dáng vẻ tươi cười của anh sẽ dọa rất nhiều khách hàng bỏ đi đấy.”

Nhan Cảnh Thần trợn mắt nhìn: ‘Đầu sỏ gây nên mà cũng có tư cách cười hả hê à?”

Diệp Cô Dung quay người vào nhà bếp bưng đồ ăn lên, Nhan Cảnh Thần rửa tay sạch, dò hỏi: ‘Uống rượu không?”

Cô vội từ chối: “Không.”

Anh đặt rượu lại chỗ cũ, quay lại bàn cơm Diệp Cô Dung đang bóc vỏ tôm, anh liếc nhìn trên bàn: ‘Không có bát của tôi à.”

Diệp Cô Dung không nhìn anh: ‘Trời gửi thức ăn cho chim, chứ không phải cho ăn trong tổ.”

“Ý gì?” Nhan Cảnh Thần mặt ngơ ngác.

“Ý là bảo anh tự làm.”

Anh bất đắc dĩ than một tiếng, xoay người đi vào nhà bếp lấy cơm ra: ‘Tôi từ nhỏ đã được giáo dục phải kết hôn với các cô gái Trung quốc, bởi vì họ đều là những vợ hiền mẹ thảo, hiện giờ thì xem ra không hẳn là như vậy.”

Diệp Cô Dung cười hỏi: ‘Là ai đã giáo dục anh như thế?”

“Cha tôi.”

“À…” Cô gật đầu, ‘Vậy mẹ của anh chắc là một vị vợ hiền mẹ thảo.”

“Không sai.”

“Trên thực tế, mỗi một người phụ nữ đều là vợ hiền mẹ thảo, điều kiện trước tiên là…” Cô mười ngón tay bóc tôm như bay, vừa nói: “Còn phải xem cô ấy gặp phải người đàn ông như nào đã, để có xứng là vợ hiền với người đó không.”

Nhan Cảnh Thần múc một bát canh ca ra đợi cho nguội, yên lặng bóc tôm không nói gì.

Diệp Cô Dung không nhận được sự phản kháng như tưởng tượng, cô ngạc nhiên hỏi: ‘Anh không tán thành?”

Nhan Cảnh Thần mặt tỉnh bơ nói: “Không hẳn vậy. Tôi chỉ là đang muốn hưởng thụ bữa cơm này thôi.”

Diệp Cô Dung cười thành tiếng, chuyển câu chuyện: ‘Đây là lý do anh tới Trung quốc phải không?”

“Cái gì?”

“Kết hôn với một cô gái Trung Quốc.”

“Đương nhiên không phải.” Anh bật cười lên, “Tôi không dự định sẽ kết hôn.”

“Vì sao?”

“Phụ nữ rất phiền phức.”

Diệp Cô Dung nghe vậy nhíu mày, anh vội giải thích: “Theo kinh nghiệm của tôi mà nói, mỗi ngày làm việc đã cực khổ rồi, còn phải tốn thời gian đi theo bạn gái, nếu nhỡ thiếu quan tâm tới cô ấy một chút, thì rất phiền phức. Tình cảm của tôi thường không duy trì được ba tháng, hầu như tháng nào thì một phần ba thời gian là tôi ở trên máy bay.”

Diệp Cô Dung nhớ tới cô gái nóng bỏng lúc trước, liền hỏi: ‘Người đẹp lần trước đó, anh và cô ấy, hai người là..”

Nhan Cảnh Thần lập tức ngắt lời cô: ‘Chúng tôi chỉ là bạn giường thôi.”

Diệp Cô Dung sớm biết anh quan niệm cởi mở, nhưng nghe vậy cũng không khỏi mặt nóng bừng, không thể làm gì khác hơn là cười gượng: ‘Loại quan hệ này phát triển thật là tố, cũng có thể một bước mạnh mẽ hướng tới hôn nhân…”

Nhan Cảnh Thần không khách khí nói: ‘Nhất định là cô xem phim truyền hình quá nhiều rồi.”

Diệp Cô Dung không thèm nói gì.

Sau khi ăn xong, cô ngồi một lúc rồi đứng lên chào về, Nhan Cảnh Thần tiễn cô, qua buổi nói chuyện vừa rồi, cô biết anh là vua bận rộn không có thời gian rỗi, cô không dám làm lỡ việc của anh, nhưng anh vẫn cứ kiên trì.

Xe đến dưới lầu nhà cô, anh mới hỏi: ‘Không phải cô nói là buổi tối có hẹn với bạn sao, sao lại về nhà?”

Diệp Cô Dung mới nhớ đến lời nói dối lúc nãy, giờ anh nhắc mới nhớ, liền cười nói: ‘À, vừa rồi nấu ăn tại nhà anh có mùi dầu mỡ, tôi phải về thay quần áo.”

Nhan Cảnh Thần nghi hoặc nhìn cô, nói: ‘Vậy cô đi thay quần áo đi, thuận tiện tôi đưa cô đến chỗ hẹn.”

Diệp Cô Dung không nhịn được cười: ‘Cái này không hay lắm đâu.”

Anh cũng cười: ‘Tôi cam tâm tình nguyện cống hiến sức lực.”

Diệp Cô Dung thầm buồn cười: “Ý tôi là, để tránh tạo hiểu lầm, rồi lại gây phiền phức cho anh.”

Nhan Cảnh Thần trầm ngâm một chút, rồi nhún nhún vai nói: “Thôi được, tôi về đây.”

Diệp Cô Dung xuống xe chào tạm biệt anh, lúc đi vào thang máy nghĩ mà vẫn buồn cười, vốn là thuận miệng nói đùa cho vui, vậy mà anh lại coi là thật.

***

Ngày nghĩ lễ quá dài đến buồn chán, hai buổi chiều Diệp Cô Dung đến phòng tập thể dục ở dưới lầu để tập, bệnh cảm mạo cũng giảm đi nhiều, huấn luyện Yoga Ôn Ngôn  hỏi cô có phải gần đây công việc bận quá không mà nhìn gầy quá. Gần đây cô rất sợ có ý tốt quan tâm hỏi thăm của người khác, vì vậy cô liền tìm cớ bị cảm, không muốn nói chuyện nhiều.

Sau ngày lễ thì ngày đi làm đầu tiên là có cuộc họp như thường lệ, bận rộn cả buổi sáng, ăn xong bữa trưa vào MSN, nhận được một số tin nhắn của La Tố Tố, đều là khen ngợi Nhan Cảnh Thần, xem ý tứ này quả thực là cô ấy rất quý mến anh.

Cô vội hỏi tình hình, biết công ty cô ấy sáng nay tuyên bố điều động nhân viên, La Tố Tố được giao chức vụ quan trọng ở bộ phận kế hoạch, tiền lương tăng lên hai mươi lăm phần trăm, thảo nào cô ấy vui sướng giống như dược hoàng thượng ban bãng hiệu. Diệp Cô Dung lập tức chúc mừng La Tố Tố, sau đó hỏi một chút về tình hình công việc của Vương Vũ Dương, La Tố Tố viết trả lời là anh đi làm ở một công ty kỹ thuật công nghệ tại Phổ Đông, nhưng vẫn còn một khoảng cách xa so với lý tưởng của anh.

Hai người hàn huyên một hồi, thấy đã đến giờ làm việc, liền hẹn gặp nhau vào bữa tối . Kết quả đến giờ tan tầm thì mẹ cô gọi điện đến, nói là lần này đi du lịch có thu hoạch ngoài ý muốn, muốn cho cô một sự vui mừng bất ngờ, còn luôn dặn cô phải về nhà ăn cơm tối. Diệp Cô Dung bất đắc dĩ phải gọi điện hủy hẹn với La Tố Tố.

Buổi tối về nhà, bà Diệp vừa thấy cô vẫn mặc trang phục công sở nghiêm chỉnh, liền nhíu mày :”Sao con còn mặc bộ quần áo này?”

Diệp Cô Dung kỳ lạ hỏi lại :”Bộ quần áo này thì sao ạ? Hơn ba nghìn đấy mẹ.”

Bà Diệp cười bí hiểm: “Tối nay có khách.”

Diệp Cô Dung càng thấy lạ: “Khách gì ạ? Chẳng lẽ mẹ muốn con mặc trang phục dạ hội?”

Bà Diệp quay người đi vào nhà bếp, hướng về ông Diệp mĩu môi: “Ông Diệp.”

Diệp Cô Dung lập tức chỉnh trang lại trang phục rồi hướng về phía ông Diệp: “Bố à, có việc gì vậy?”

Ông Diệp cười vẫy cô ngồi bên cạnh mình, nói: “Mẹ con muốn giới thiệu cho con một người…”

Diệp Cô Dung lập tức dở khóc dở cười: “Gọi con về là vì chuyện này?”

“Mẹ sợ con không đồng ý, cho nên..”

“Bố cứ để cho mẹ làm loạn sao?”

“Loạn? Cái gì mà loạn?” Bà Diệp cầm muôi cơm, thò đầu từ trong nhà bếp ra ngoài, quát lên: “Con cũng đã lớn rồi, Nhiếp Dịch Phàm không được, thì vẫn phải tìm đối tượng khác chứ, đừng nói mẹ nhiều lời, phụ nữ hơn ba mươi tuổi đã có thể…”

“Mẹ!” Diệp Cô Dung ngắt lời bà: “Chuyện của con con tự biết lo, mẹ đừng quan tâm quá làm gì.”

“Mẹ là mẹ của con, sao lại không quan tâm được chứ?” Bà Diệp đề cao giọng.

“Được rồi được rồi.” Ông Diệp thấy sắp cãi nhau, lập tức đứng lên khuyên giải vợ :”Bà nhanh đi nấu cơm đi, người ta cũng sắp tới rồi. Dung Dung, cậu thanh niên này khá lắm, lần này bố và mọi người đi du lịch, trên đường đi cũng nhờ có cậu ta giúp đấy.”

Diệp Cô Dung tức giận trách móc: “Cho nên bố mẹ mới bán con.”

Bà Diệp nghe vậy lại bốc hỏa: ‘Cái gì mà bảo là bán? Bố mẹ là muốn tốt cho con.”

Diệp Cô Dung bất đắc dĩ im lặng một chút rồi hỏi: ‘Là ai? Đang làm gì?”

Ông Diệp cười ha hả nói: ‘Ha hả, là con trai của một bạn học của mẹ con…”

Diệp Cô Dung không đợi ông Diệp nói hết đã cười lên :”Kẻo bị lừa đấy ạ.”

Bà Diệp vừa xào rau vừa nói: ‘Người ta vừa tốt nghiệp đại học không lâu, bố mẹ cậu ta đều công tác ở cơ quan nhà nước, rất nhiều người làm mối, may nhờ có dì Chu của con hết sức thúc đẩy, con nên nắm lấy cơ hội,  bây giờ các cậu thanh niên có nhiều ưu điểm rất ít…”

“Chờ chút chờ chút.” Diệp Cô Dung chau mày, lần thứ hai ngắt lời bà Diệp: ‘Anh ta vừa tốt nghiệp? Bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi lăm.”

“Hai mươi lăm?” Diệp Cô Dung ngỡ ngàng kêu lên: “Mẹ à, mẹ giới thiệu cho con một người ít tuổi hơn con sao?”

“Có gì ngạc nhiên chứ, chỉ ít hơn ba tuổi thôi mà, có quan hệ gì đâu. con chẳng phải là cô gái thời đại mới hay sao? Hơn nữa, người ta không ngại tuổi tác của con…” Bà Diệp vừa nói vừa mang đĩa thịt đặt lên bàn.

“Nhưng con để tâm, mẹ, con để tâm.” Diệp Cô Dung kêu lên, “Con không thể tưởng tượng con sẽ yêu một người ít tuổi hơn con.”

Bà Diệp đang định nói gì thì chuông cửa vang lên.

Bà lập tức trừng mắt với cô, ý trách cứ cô giọng quá to, bà bước nhanh ra ngoài mở cửa, khuôn mặt tươi cười, ông Diệp cũng đứng dậy nghênh đón. Bên ngoài đi vào ba người, một người phụ nữ có kiểu tóc rất tân thời nhìn khá quen mắt, chắc là dì Chu mà mẹ hay nhắc đến, còn có một phụ nữ trung niên có vẻ bề ngoài rất lịch sự già dặn, theo sau là một thanh niên rõ ràng là rất ngượng ngùng. Diệp Cô Dung xấu hổ không dám nhìn họ nhiều.

Hai bên thân thiện giới thiệu với nhau một hồi, màn giới thiệu đơn giản hoàn tất, bà Diệp liền yêu cầu mọi người ngồi vào vị trí trên bàn ăn. Trong bữa ăn cứ luôn nhắc đến chuyến đi du lịch đó, vô cùng phấn khởi, rõ ràng là chuyến du lịch đó đã để lại vô cùng ấn tượng tốt với họ. Lần đầu tiên trong cuộc đời Diệp Cô Dung như đứng đống lửa như ngồi đống than, ăn cũng không thoải mái, chỉ nhớ tên người thanh niên đó là Trần Duyệt, cũng không dám nhìn nhiều.

Nhưng thật ra mẹ của Trần Duyệt thì thể hiện rõ mục đích, bà cứ quan sát cô chăm chú, hỏi cô một số việc, cô lễ phép trả lời ngắn gọn nhất. Dì Chu khen cô hiền lành ngoan ngoãn thông minh, Diệp Cô Dung nghe thế mà dở khóc dở cười. Vất vả ăn xong bữa cơm, dìChucòn nhiệt tình để lại phương thức liên hệ của hai bên, rồi đứng lên từ biệt. Bà Diệp nhiệt tình tiễn ra tận ngoài, còn không quên nhắc họ lái xe cẩn thận.

Cửa vừa đóng, Diệp Cô Dung lập tức ngã vào ghế sô pha thở phào: ‘Trời ơi, mặt của con cười đến cứng ngắc rồi đây này.”

Ông Diệp cười ha ha.

Bà Diệp còn lườm cô: ‘Thế nào? Cậu ta được chứ?”

Diệp Cô Dung thở dài: “Con chẳng nhìn kỹ cậu ta, mà làm hại con còn ăn không được no.”

Cô nói xong đứng lên ngồi vào bàn cầm đũa gắp rau ăn, bà Diệp cũng ngồi vào, nhìn con nói: “Mẹ thấy cậu ta cũng được lắm, con cũng nên làm gì đi, để cho mẹ thấy một chút sự nghiêm túc của con.”

Diệp Cô Dung nuốt miếng rau, không nói lời nào chỉ liên tục gật đầu.

Hiểu con gái không ai bằng mẹ, bà Diệp nghiêm mặt nói: ‘Con cũng không nên làm cho qua loa đâu đấy.”

Diệp Cô Dung ậm ờ nói: “Mẹ, người ta chắc không nhắm trúng con đâu. Con nhiều tuổi hơn họ.”

Bà Diệp hừ một tiếng: “Mẹ thấy người ta rất hài lòng về con.”

Diệp Cô Dung buông đũa, cầm bát canh uống một hơi cạn sạch, nói: ‘Vậy chờ cậu ta liên hệ với con đã. Thôi, thời gian không còn sớm nữa, con phải về thôi, muộn quá khó bắt xe lắm.”

Cô lấy khăn giấy còn chưa kịp lau miệng đã cầm túi mở cửa đi ra ngoài, bỏ mặc mẹ vẫn còn đang lải nhải trong nhà. Lúc lên xe nhớ lại, cô vừa bực mình vừa buồn cười, sau chuyện tình cảm với Nhiếp Dịch Phàm, trong thời gian này cô thực sự không muốn yêu đương gì.

Cô gọi điện kể chuyện này cho La Tố Tố nghe, La Tố Tố cười to trong điện thoại, nói hoàng thượng không vội mà thái giám đã vội, sau đó thì bảo cô nhìn xung quanh thấy ai vừa ý thì chọn lựa đi. Bản thân La Tố Tố cũng từng bị bố mẹ lải nhải như vậy, cho tận đến lúc gặp Vương Vũ Dương mới thôi. Cuối cùng cô còn hả hê nói với Diệp Cô Dung, chúc mừng cậu cuối cùng đã theo gót tớ.

Diệp Cô Dung không ngờ là Trần Duyệt lại liên lạc với cô, cậu ta rất lịch sự gửi tin nhắn hỏi số QQ của cô, cô không có QQ, liền cho cậu ta tài khoản MNS. Thời gian làm việc và nghỉ ngơi của cậu ta dường như không có quy luật, thường trò chuyện vào buổi tối, Diệp Cô Dung cũng không để ý. Trò chuyện tìm hiểu dăm ba câu, cô quanh co lòng vòng ám chỉ mình là người đã lớn tuổi hơn cậu ta, cậu ta đều rất thờ ơ, thấy cô buổi tối sáng đèn thì vẫn chào hỏi như cũ, nhưng cũng không quá dám diết lấy, chứng tỏ cậu ta cũng không quá nóng lòng có bạn gái. Hai người trò chuyện với nhau rất bình thường. Diệp Cô Dung thấy lòng nhẹ nhõm, lúc mẹ cô hỏi đến, liền nói là hai người đang liên lạc với nhau làm bà Diệp vô cùng kỳ vọng.

Cứ như vậy khoảng chừng hơn một tháng, cậu ta bỗng nhiên muốn hẹn cô đi ăn. Diệp Co Dung nghĩ không bằng gặp nhau nói chuyện cho rõ ràng, tốt nhất là để cậu ta đưa ra lý do không hợp nhau, như vậy thì để mẹ có trách gì cũng không được.

Nhiếp Dịch Phàm từ lần trước đánh người thì không thấy bóng dáng, hoàn toàn đúng theo mong muốn của cô, không tới quấy rầy cô, nhưng ít nhiều điều này cũng khiến cho cô có chút phiền muộn.

Trung tuần tháng năm Nhan Cảnh Thần bay tới Châu Âu báo cáo công tác, tiện đường đi một vòng đến Nhật Bản. Hai người vẫn chỉ liên lạc với nhau qua thư điện tử. Tần suất Nhan Cảnh Thần sử dụng mail còn nhiều hơn so với điện thoại di động, sau ngày nghỉ lễ mùng một tháng năm, hai người họ chỉ liên lạc một lần duy nhất qua điện thoại, là bởi vì có một tối cô xem phim truyền hình, bỗng nhiên nhớ đến đĩa phim Italia kia, liền gọi cho anh, anh kiểm tra lại quả nhiên là vẫn còn trong đầu đĩa, nói khi nào có thời gian sẽ mang trả lại cho cô. Nhưng anh lại chẳng có thời gian. Còn thời gian của cô thì rất phong phú nhưng không đến mức vì chiếc đĩa phim đó mà đi xuyên một vòng qua nửa thành phố. Dù sao thì thời gian của cô gần đây tất cả đều đi vào quỹ đạo, tương đối an nhàn, có thể sắp xếp cuộc hẹn hoặc đi giải trí đâu đó.

Trần Duyệt hẹn cô vào ngày thứ sáu, thông thường vào thứ sáu cô thường ăn mặc thoải mái, hôm đó cô mặc chiếc áo sơmi màu lam ngắn tay, thắt lưng da bò thời trang, quần bò mài mòn ngắn đến đầu gối nhưng vẫn lộ ra đôi chân thon dài thẳng tắp. Cả người cô chỉ có đôi chân đó là có giá, có thể đẹp như chân người mẫu.

Diệp Cô Dung đối với khuôn mặt của Trần Duyệt hoàn toàn không chút nào nhận thức nào, bữa cơm tối hôm đó cậu ta hầu như không nói gì cả, cảm giác là người hướng nội, cho nên khi nhìn thấy cậu ta cô liền giật mình.

Cậu ta hẹn chờ cô dưới lầu của công ty, cô từ thang máy đi ra liền đưa mắt nhìn khắp đại sảnh không thấy có người, chỉ có một thanh niên mặc âu phục đang ngồi nhàn nhã trong quán nước vỉa hè, nhưng vì đối phương ăn mặc quá sang trọng, chỉ nhìn là biết bộ âu phục đó đắt tiền như nào, thế cho nên cô căn bản không nghĩ đó là Trần Duyệt, chỉ cho đến khi cậu ta đi tới gọi tên cô. Cô hoàn toàn không giấu nổi sự kinh ngạc, quan sát cậu ta từ trên xuống dưới: “Không phải chứ? Cậu ăn mặc long trọng như vậy sao?”

Cậu ta có vẻ ngượng ngùng, chỉ cười trừ không nói gì.

Lúc này Diệp Cô Dung mới tỉ mỉ quan sát cậu ta, da trắng, mặt tròn, mũi thẳng, đôi mắt một mí nhỏ, kết hợp lại với nhau cũng có thể coi là đẹp trai, vô cùng dễ thương, khi cười thì lộ ra một lúm đồng tiền nhạt. Nhưng, khí chất trên người cậu ta lại không hợp với bộ âu phục kia, bộ âu phục đó quá già dặn, so với tuổi của cậu ta thật sự là không hợp. Diệp Cô Dung đi cùng với cậu ta lại càng không hợp nhau. Cô tự cảm thấy mình nhiều hơn vài tuổi, cần phải điều tiết bầu không khí, vì vậy nhẹ nhàng cười nói: “Chỉ là đi ăn một bữa cơm thôi mà, cậu cần gì phải ăn mặc trang trọng như thế, so với quần áo trên người tôi đang mặc, so với cậu quả thật là như trên trời dưới đất…”

Cậu ta tiếp lời: “Vậy thì cô đổi bộ trang phục lễ hội khác được không?”

Diệp Cô Dung mỉm cười: ‘Đừng đùa chứ, tôi không có bộ trang phục lễ hội nào để mặc cả.”

Cậu ta mỉm cười đề nghị: ‘Giờ chúng ta đi mua một bộ.”

Diệp Cô Dung sửng sốt: “Cậu nghiêm túc đấy chứ?”

“Đương nhiên.”

Cậu ta nói xong mở cửa xe mời cô lên xe, lúc này Diệp Cô Dung mới để ý, xe của cậu ta là hiệu BMWs series 7 , cô bật thốt lên hỏi: “Đây là xe của cậu à?” Cô vừa hỏi xong lập tức mình quá lỗ mãng, cũng may cậu ta không để ý lắm: “Xe của công ty.”

Diệp Cô Dung lên xe xong, trong lòng vẫn có chút ngờ vực, liền hỏi: ‘Thật ngại quá, tôi còn không biết cậu làm gì?”

Trần Duyệt lên xe, vừa thắt dây an toàn vừa trả lời :”thiết kế trò chơi.”

Diệp Cô Dung đối với khái niệm trò chơi hiểu biết rất kém, liền hỏi: “Vậy cậu là một lập trình viên hả?”

Cậu ta trả lời sâu xa: “Gần như vậy.”

Nói xong liền chuyên tâm lái xe, Diệp Cô Dung cảm thấy dường như cậu ta không muốn nói nhiều đến công việc của mình, cô cũng không muốn tỏ ra quan tâm đến nữa, càng không muốn vì một bữa cơm tối mà tốn tiền mua bộ lễ phục dạ hội, liền nói thẳng luôn: ‘Thực ra, tôi cũng không muốn trong thời gian ngắn này yêu đương gì, lần trước xem mặt là có hiểu lầm. Cậu trẻ tuổi tương lai đầy hứa hẹn, chắc chắn sẽ chọn được người thích hợp..”

Cậu ta cười khẽ: ‘Trên thực tế, hiện nay tôi cũng không có dự định yêu đương gì.”

Diệp Cô Dung ngạc nhiên: ‘Vậy vì sao cậu còn muốn…Chúng ta vốn không cần đi ăn cơm nữa.”

“Tôi muốn nhờ cô giúp một việc.”

“Việc gì?”

“Là như này, tối nay tại Hoa Đình có một buổi tiệc, tôi cần có một bạn gái, nhưng tôi lại không thể nghĩ ra người khác, cho nên…”

Diệp Cô Dung không đợi cậu ta nói hết đã bật cười lên: “Cậu đang nói đùa à?”

Trần Duyệt nghiêng đầu thành khẩn nhìn cô: ‘Xin cô hãy giúp tôi.”

Diệp Cô Dung vội vàng nói: “Không không, cậu tìm sai người rồi, tôi không thể đảm nhiệm việc này được…”

Cậu ta kiên quyết: ‘Cô có thể.”

Bỗng nhiên Diệp Cô Dung có một loại cảm giác, đó là cô không hiểu gì về cậu ta. Cậu ta tuyệt đối không phải là người dễ gây ấn tượng ở vẻ bề ngoài, mà là con người bên trong cậu ta. Trong giọng nói của cậu ta có sự quyết đoán, kiên quyết, chắc là quen được ra lệnh. Nhưng tất cả không liên quan gì đến cô cả, cô cũng không phải là Lôi Phong hay đi giúp đỡ tìm niềm vui cho người khác, đối với yến tiệc của cậu ta cô không có hứng thú.

Lúc này đèn đỏ ngã tư sáng, Trần Duyệt dừng xe lại, quay sang nhìn cô khẩn cầu: “Coi như giúp tôi đi, tôi thật sự cần có một bạn gái.”

Diệp Cô Dung cười khổ: “Thật sự tôi không thể giúp được.”

Cậu ta yên lặng một chút, nói: “Sau tối nay, tôi sẽ gọi điện cho dìChu, giải quyết chuyện của chúng ta.”

Diệp Cô Dung im lặng một chút: “Đó là điều kiện trao đổi à?”

“Không, đó là vì tôi cảm ơn cô đã giúp đỡ.”

“Mặc cả xong. Bộ trang phục lễ hội cậu trả tiền.”

“Cái này đương nhiên.” Cậu ta như trút được gánh nặng.

Hai người đến khu trung tâm Hoài Hải chọn mua một bộ váy màu đen hở lưng, một đôi giày cao gót màu đỏ, tiện thể trang điểm làm tóc đến hơn bảy giờ. Trần Duyệt rất hài lòng về cô, trên đường hết lời ca ngợi.

“Từ lúc tôi biết phụ nữ đến giờ, cô là người có vóc dáng cao nhất.”

“Nhưng rõ ràng là không phải tốt nhất.” Diệp Cô Dung mỉm cười tự giễu.

“Cô quá gầy, nếu như hơi mập hơn một chút nữa, thì rất hợp với tiêu chuẩn của tôi.” Cậu ta dần dần hoạt bát lên.

“Cậu thích mẫu người đó à?”

“Hình như cô rất để ý tới tuổi tác của mình.”

“Phụ nữ nào cũng để ý tới tuổi của mình.” Diệp Cô Dung tiếp tục tự giễu.

“Ha ha…” Cậu ta bật cười lên, bỗng nhiên nói: “Cô có biết lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô thì có cảm giác gì không?”

“Hả?”

“Là chắc chắn cô có chuyện gì buồn..

“Chiêu đó thường dùng để gạt mấy nữ sinh thôi.” Diệp Cô Dung cười nhạt, “Em trai à, lúc cậu một tuổi, tôi đã bốn tuổi rồi.”

“Cô là một người rất thú vị.”

“Cảm ơn. Nếu như cậu không giả vờ già dặn, cũng rất đáng yêu đấy.”

***

Cô còn tưởng rằng Trần Duyệt vô cùng coi trọng bữa yến tiệc này, cho dù không phải là nhân vật quan trọng tối này thì cũng có một vai diễn gì đó, kết quả là, hai người  họ vừa đi vào được hơn mười phút thì phải đứng đợi ở góc, chỉ có nhân viên phục vụ đến bắt chuyện với họ. Điều này làm cho Diệp Cô Dung có chút buồn bực, cũng may là có vài ba trò chơi vòng tròn giải trí, cô cũng thấy chút vui vẻ.

Lúc đi toilet rồi quay về, nghe thấy bữa tiệc bỗng nhiên trở nên rất náo nhiệt, mọi người như các chòm sao vây quanh một cô gái, trong đó có một số người là người nước ngoài, từ vị trí của Diệp Cô Dung nhìn qua, chỉ thấy cô gái kia có mái tóc xoăn, màu nâu dưới ánh đèn rất óng ả mượt mà, rõ ràng là được chăm chút cẩn thận.

Tất cả mọi người ở đại sảnh đều đứng lên, chăm chú hướng về phía nghi lễ, Trần Duyệt cũng rời khỏi chỗ ngồi, cùng một người đàn ông tóc dài mặc âu phục màu đen nói chuyện thì thầm với nhau, hai người ghé sát vào nhau, người kia chẳng biết nói gì đó mà họ cùng nhau cười thành tiếng, rất ăn ý uống rượu trò chuyện, thấy Diệp Cô dung đi đến, người đàn ông kia rời đi.

Cô nhìn đám đông kia, hỏi Trần Duyệt: “Nhân vật nữ chính là ai?”

Cậu ta dường như lần đầu tiên mặc tây trang, không được tự nhiên lắm kéo cavat, nói: “Lucia, ca sĩ Italia, công ty mời cô ấy làm người phát ngôn cho trò chơi mới.”

“Chưa từng nghe qua.”

“Cô ấy là ca sĩ hợp đồng với công ty sản xuất đĩa nhạc Italia, rất nổi tiếng ở Nhật Bản và Hàn quốc.”

“Xem ra Công ty cậu cũng rất có nhiều tiền.”

“Là nhà đầu tư có tiền.” Trần Duyệt mỉm cười, mắt hướng về một người đàn ông trung niên mập mạp.

Diệp Cô Dung nhìn lướt qua đang chuẩn bị nói gì, bỗng nhiên nhìn thấy mặt nữ ca sĩ kia, cô hơi giật mình, bật thốt lên: “Hả?”

Trần Duyệt thấy cô nhìn Lucia, liền hỏi: “Sao vậy?”

Cô Lucia này vô cùng quen mặt, giống người bạn giường của Nhan Cảnh Thần, nhưng điều này đương nhiên không thể nói thẳng ra, huống chi cô ấy chỉ là người mà gặp qua một lần vào buổi tối, vì vậy cô cười nói: ‘Hình như đã gặp qua cô ấy ở đâu đó rồi…”

Trần Duyệt hiểu cười nói: “Đài truyền hình đã có một chương trình phỏng vấn cô ấy.”

Diệp Cô Dung gật đầu, vẫn còn nhìn cô ấy. Trang phục của Lucia cực kỳ hoa lệ, chỉ mỉm cười, rất ít nói chuyện, càng cẩn trọng cao quý.

Trần Duyệt và Diệp Cô Dung vừa ngồi vào vị trí thì người chủ trì lễ hội lên sân khấu đọc bài diễn văn, cô thấy Trần Duyệt cười nửa miệng, liền hỏi nhỏ: “Tối nay là tối liên hoan của các lập trình viên à?”

Trần Duyệt biết cô ám chỉ gì, cũng cười nói nhỏ “Đương nhiên là không phải. Tôi có thể ngồi ở đây là vì bố tôi.”

Diệp Cô Dung nhớ mang máng bố mẹ cậu ta làm việc ở cơ quan nhà nước, nhưng không biết là chức vụ cao đến đâu, lúc này nghe vậy giật mình ‘Cha cậu là người của giới chính trị?”

Không ngờ cậu ta lại cười nói: “Cũng có thể nói như vậy.”

Diệp Cô Dung ngạc nhiên, nhưng cậu ta chỉ cười không nói gì.

Cô giả vờ buồn nản nói nhỏ: ‘Giờ tôi hối hận rồi, xem ra tôi phải hẹn hò với cậu tiếp…”

Trần Duyệt không nhịn được cười thành tiếng, một người đàn ông bên cạnh lập tức nghiêng đầu nhìn qua,  được cậu ta bắt chuyện, hai người liền tán gẫu với nhau, toàn là chuyện giới nghiệp, Diệp Cô Dung nghe không hiểu, cũng không có hứng thú, chỉ đưa mắt nhìn xung quanh, quả nhiên, người đàn ông nào cũng có bạn gái, không biết ai đặt ra quy củ biến thái như này.

Bữa tiệc cuối cùng cũng kết thúc, Diệp Cô Dung như trút được gánh nặng. Bởi vì tính tình Trần Duyệt ôn hòa đáng yêu, cô vừa ra khỏi đó đã oán giận nói: “Chiếc giày cao gót này sắp lấy mạng của tôi rồi, tôi vốn đang nằm trên giường ăn đồ ăn vặt xem truyền hình, cũng đều tại vì cậu mà…” Vừa nói xong thì chiếc giày xẹo đi làm cô suýt ngã. Trần Duyệt vội vươn tay ra đỡ lấy cô, liên tục nói cảm ơn.

Cô quay lại trừng mắt với cậu ta: ‘Nói thật đi, chừng nào cậu giải quyết chuyện xem mắt đấy?”

Trần Duyệt cười than một tiếng: “Chẳng mấy khi tôi được thể hiện là người có lòng hiếu thảo, đi theo mẹ một chuyến du lịch, dì Chu là bạn cùng học với mẹ tôi, mấy bà trò chuyện với nhau rất ăn ý, chẳng biết thế nào thì lại nhắc đến cô, dì Chu liền khen ngợi cô giống như một bông hoa…”

Diệp Cô Dung ngắt lời cậu ta: “nghe ý tứ của cậu, tôi làm người khác rất thất vọng à?”

Trần Duyệt cười ha hả: ‘Tuy rằng cô không giống một đóa hoa, nhưng cũng không đến mức làm người khác thất vọng.”

Diệp Cô Dung giả vờ giận nói: “Đề nghị cậu lập tức gọi điện cho dìChu, đem những lời nói này chuyển cho bà ấy.”

Trần Duyệt càng được thể trêu chọc, cười lộ ra má lúm bên má, nói: ‘Yên tâm, chắc chắn tôi sẽ nói được làm được. Bây giờ, cho phép tôi đưa cô về nhà.”

Diệp Cô Dung chưa trả lời, chợt nghe sau mình có một giọng nói lãnh đạm vang lên: ‘Không cần phiền đến cậu.”

Cánh tay của cô lập tức bị người ta nắm chặt, cô quay lại nhìn, cười nói: “Hả, anh về khi nào vậy?”

“Vừa xuống máy bay.” Nhan Cảnh Thần cao lớn đứng đó, trên vầng trán ẩn hiện sự mệt mỏi, đôi mắt đen sâu nhìn chăm chú Trần Duyệt, lạnh lùng nói: ‘Tôi đưa cô về nhà.”

Trần Duyệt dừng ánh mắt lên hai người, bỗng nhiên một trò đùa hiện lên trong óc, cậu ta mỉm cười nói: “Bạn gái của tôi, tôi phải đưa về.”

Cậu ta vừa nói xong, cả Nhan cảnh Thần và Diệp Cô Dung cùng đồng thời nhìn cậu ta.

“Bạn gái của cậu?” Nhan Cảnh Thần nhíu mày, liếc nhìn Diệp Cô Dung, như muốn hỏi đáp án.

“Đúng vậy.” Trần Duyệt cười hì hì giành nói trước: ‘Trước mười một giờ, nếu cô ấy không an toàn về nhà, bà Diệp sẽ trách  tôi, chúng tôi không thể chậm trễ được.”

Nhan Cảnh Thần nghe vậy cười phá lên.

Diệp Cô Dung cũng không nhịn được bật cười. Câu nói của cậu ta đã để lộ rồi, căn bản cô không hề ở cùng bố mẹ.

Nhan Cảnh Thần lại cười nói: “Tôi đã được cho phép rồi, có thể đưa cô ấy về nhà đến mười hai giờ.”

Trần Duyệt còn muốn nói gì nữa, Diệp Cô Dung nói luôn: “Được rồi, đừng đùa nữa. Trần Duyệt, tôi đi xe anh ấy, sẽ không làm phiền cậu nữa, nhớ đừng có quên gọi điện cho dìChuđấy.”

Trần Duyệt nhếch miệng cười, không trả lời vẫy tay với cô.

Nhan Cảnh Thần cong khóe miệng cười, đưa Diệp Cô Dung đang chờ ra phía xe, ngồi phía trước là một tài xế, chứng tỏ là vừa từ sân bay xuống.

Nhan Cảnh Thần vừa mở cửa xe cho cô, bỗng nghe có một giọng nữ vội vã gọi: “Jonh.”

Diệp Cô Dung nghe âm thanh này có chút quen quen, cô quay lại nhìn, thấy Lucia đang vội vã chạy tới, mái tóc nâu xoăn hơi phập phồng, đôi mắt sáng môi đỏ mọng, dưới ánh đèn càng lộ rõ vẻ phong tình. Trong lòng cô vô cùng kinh ngạc, thì ra là cô ấy thật. Bạn cùng giường của Nhan Cảnh Thẩn là một ca sĩ, điều này không nằm trong tưởng tượng của cô.

Lucia chạy tới trước mặt Nhan Cảnh Thần, nói bằng tiếng Anh: “Sao anh về lại không dọi điện thoại cho em?” Trong giọng nói có ý giận dỗi, nhưng ánh mắt lại tập trung trên người Diệp Cô Dung.

Diệp Cô Dung đưa mắt nhìn Nhan Cảnh Thần, anh mở cửa xe ý bảo cô đi lên, vừa nói với Lucia: ‘Tôi có chút việc phải xử lý, sẽ liên lạc với em sau.”

Lucia có chút sốt ruột: “Jonh, chúng ta đã lâu không gặp nhau rồi.”

Lúc này nửa người Diệp Cô Dung đã vào trong xe, nghe như vậy liền hiểu ý: Nhan Cảnh Thần bỗng nhiên từ Nhật bản bay trở về, rõ ràng là vì…, cô làm gì có phúc như vậy. Vì vậy cô vội nói: “Tôi tự đón xe về là được rồi, hai người cứ…nói chuyện đi.” Nói xong nhìn anh mỉm cười ý là rất hiểu, ai ngờ mặt Nhan Cảnh Thần đen xì, đẩy mạnh cô vào trong xe, mình cùng chui vào theo, đóng sầm cửa lại, dặn tài xế lái xe đi.

Xe vừa đi trong nháy mắt, Diệp Cô Dung quay lại nhìn, thấy vẻ mặt ngỡ ngàng của Lucia.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+