Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Phản diện – Chương 17 – 18 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương
17: Ác và Thiện

Khi thiện và ác
cùng tồn tại trong một thể xác, có đôi khi lại khiến con người ta mệt muốn
ngừng thở.
 
Kể ra thì, cái cách “phát điên” của Dương Hoàng Yến Nhi cũng được liệt vào hàng
ngũ đàng hoàng: Ngu-Xuẩn-Vô-Đối.

Ngày hôm sau đó, với khả năng “buôn dưa” có tiếng của bọn sinh viên Việt Duệ,
có ai mà không biết chuyện xảy ra trên hành lang nối liền khu D và C: Dương
Hoàng Yến Nhi bắt ngay quả tang, bị bỏ rơi tại trận. Hồ Ly nghiễm nghiên thắng
cuộc. Thiên lý đúng không tồn tại ở nhân gian!

Dân tình đối với chuyện này có những cảm giác vô cùng hỗn tạp. Vốn lẽ phần lớn
ủng hộ Yến Nhi nhiệt tình, song ‘độ nóng’ của video clip lần trước vẫn chưa hạ
bớt, thì làm sao họ cảm thông cho cô nàng lọ lem này được. Có điều, họ cũng
không ghét bỏ gì cô, bởi dù sao trong câu chuyện này, Yến Nhi vẫn là người thua
cuộc.

Là một kẻ thua cuộc đáng thương.

Và từ đáng thương đã trở thành cớ gây phẫn nộ khi 09:43 sáng hôm đó, xuất hiện
cái tin lan truyền như lửa bén rơm: Yến Nhi cắt mạch máu tự tử.

“Cô ta…chết chưa?” học sinh A kinh hoàng hỏi.
“Chưa, cũng may nhà phát hiện kịp,” học sinh B rầu rĩ đáp. “Đưa vào bệnh viện
cấp cứu rồi.”
“Mô phật, đúng là trời thương người hiền. Mà sao cô ta dại thế nhỉ?”
“Là tớ thì tớ cũng làm thế. Bị ‘đá’ đau quá mà…”
“Chỉ trách ông trời bất công thôi… ngày nay thì cái ác lộng hành.”
“Tớ thấy vì cô ta dại quá. Tội tình gì một người tàn nhẫn như thế mà đau lòng…

“Suỵt, cậu muốn ‘tiêu’ à? Không được nói Prince vậy đâu, sẽ bị ‘xử’ đó.”
“Tớ đâu nói Prince, tớ nói con hồ ly tinh kia thôi. Tất cả là tại nó, dồn người
ta đến đường cùng như vậy…”

Đúng vậy, những mẫu hội thoại như thế liên tiếp được nghe thấy khắp nơi trên
Việt Duệ. Dân tình vốn dĩ e ngại cường quyền, nhưng lại càng sợ ác bá. Vương bộ
trưởng dù sao cũng chỉ là một bộ trưởng, nhưng Võ Gia thì cầm đầu gần nửa Châu
Á. Bên nặng bên nhẹ, cho dù chỉ là thường dân đi nữa thì cũng dễ dàng nhận ra.
Thêm vào, Prince của họ dù sao cũng là thần tượng bấy lâu, giờ đây chỉ là “một
phút sa ngã”, nào có đáng trách. (nói đúng hơn là đẹp trai nên ‘miễn tội’ ^w^ )

Vậy nên, mọi tội lỗi đều đổ lên đầu Hồ Ly Phản Diện.

Trong khi đó, nhân vật “được” nguyền rủa nhiều nhất trong vòng hai tiếng trở
lại vẫn ngồi thừ ra đó… ngắm trai. Mà trai duy nhất cô được ngắm – theo bộ luật
Võ gia – thì chỉ mỗi mình thiếu gia nhà này (=w=). Cái tin nóng hổi nhanh chóng
tràn vào phá vỡ sự yên bình, mọi người bàng hoàng, không còn ai buồn học hành
nữa. Tất cả đều dồn mắt vào hình bóng Thanh Tuấn hùng hổ xông đến Chính Luận.

Chưa đến nơi thì đã bị Văn Thành, Gia Đạt và một số sinh viên lạ mặt ngăn lại.
Thanh Tuấn, với bản tính bộc trực của mình, lớn tiếng chửi bới, khiến cả thầy
Hoài cũng ngượng cả mặt mày với những điều khiếm nhã thốt ra từ miệng cậu sinh
viên. Việc này không kéo dài được lâu. Bởi không biết vì quá ồn ào, hay đơn
thuần chỉ để bịt miệng Thanh Tuấn, Võ Chính Luận đã bất ngờ chịu “mở miệng
vàng” — trong một trạng thái còn vô cảm hơn gỗ mục.

“Vậy đã chết chưa?”

Sự lạnh lùng của Ác Ma thì ai cũng quá quen thuộc, nhưng câu nói này lại thể
hiện thêm một mặt đáng sợ khác của vị Võ Gia tương lai: Tàn nhẫn.

Yến Nhi dẫu gì cũng từng một thời là quả táo trong mắt hắn (ý nói vật quý giá,
cưng chiều). Vậy mà sau khi có được Nguyễn Ái, Devil Prince không những nhanh
chóng phủi tay bỏ rơi, mà đến cả sống chết cũng chẳng thèm đoái hoài. Lúc này,
mọi người mới sực tỉnh để nhận ra một vấn đề hiển nhiên mà bấy lâu nay bị vẻ
đẹp của người đàn ông này che phủ: Võ Chính Luận đích thị là kẻ kế thừa Võ Gia
— thế lực hắc ám hùng mạnh nhất nhì Châu Á.

“Đừng la lối nữa. Tôi sẽ đi gặp cô ta.”

Mọi con mắt đều dồn về Nguyễn Ái.

Không phải chứ? Đáng ra câu này nên thoát ra từ miệng Võ Chính Luận mới đúng!
Sao lại là hồ ly trơ tráo? Không lẽ cô nàng phản diện đã bắt đầu biết cảm thấy
tội lỗi?

Võ Chính Luận cau mày nhìn cô. Văn Thành lập tức rời tay khỏi bàn. Một số kẻ
nhận ra tín hiệu nguy hiểm đã vội đứng lên toan tẩu thoát. (càng lúc càng khôn
^^)

“Em sẽ lo chu toàn chuyện này. Nhất định sẽ không để cô ta tạo ra cớ bẫy dụ anh
nữa. Nên anh cũng đừng hòng đi thăm cô ta,” cô gật đầu, vẻ mặt quyết tâm khi
trừng mắt nhìn anh.

Vỡ lẽ.

Ác Ma lại quay về phong thái Hoàng Tử.
Phó tướng thở phào.
Mọi người nhẹ nhõm ngồi lại xuống ghế.

Cái này đúng là “gần vua như gần hổ” – Ai nấy đều lắc đầu ảo não.

Duy chỉ có Thanh Tuấn vẫn bừng bừng lửa giận, thái độ có phần hãi kinh. “Mày
điên à?! Mày hại cô ấy còn chưa đủ sao? Xem Yến Nhi là gì chứ?”

Nguyễn Ái gập lại ngón cái, xòe bốn ngón ra trước mặt Thanh Tuấn, giọng cô tràn
đầy sự chán chường khi lắc đầu một cách ảm đạm.

“Chỉ có bốn chữ: Ngu, xuẩn, vô, đối.” Hai ngày sau, cái kẻ tự-tin-vô-đối kia đã
theo hẹn đến thăm người mình cho là ngu-xuẩn-vô-đối, lòng cảm thấy phiền hà ghê
nơi. Không phải vì bệnh nhân tâm thần không ổn định sau cánh cửa kia, mà là
“cái đuôi” lằng nhằng cứ đi theo mình. Văn Thành, không hiểu vì lo lắng hai đứa
con gái sẽ giết nhau hay đơn thuần tò mò muốn xem kịch (chắc vế sau =.=), cứ
nhất nhất đòi theo cho bằng được.

Nói mãi nói mãi, Nguyễn Ái đã bảo anh chỉ có thể đứng ngoài nghe ngóng. Không
được vào.

“Nhưng anh muốn xem nhộn nhịp! Ở đây đâu cấm hai người vào thăm cùng lúc.” Văn
Thành bướng bỉnh giằng co.

Trừng mắt ngó Văn Thành vài giây, một nụ cười gian tà bỗng nở trên môi Nguyễn Ái.
“Em sẽ nói với anh Luận rằng anh hôn em.”

Lời vừa dứt, cái vẻ hí hửng trên mặt Văn Thành đã tắt ngấm. Anh nhìn một Nguyễn
Ái đang mỉm cười tinh nghịch, nửa uất ức nửa bức bối vì bị một con nhóc
mười–tám thản nhiên đe dọa, lại đạp ngay điểm yếu của mình mới khổ. Tiu ngỉu
quay người đến ngồi trên ghế chờ, Văn Thành liếc xéo Nguyễn Ái, mặt dỗi hờn như
một đứa trẻ. Cô cười cười, mở cửa bước vào phòng bệnh, thoáng nghe từ phía sau
anh chàng phó tướng đang cố tình nói lớn: “Đúng là chỉ ‘bệnh’ trước mặt ‘hoàng
thượng’ thôi nhỉ?”

Cửa vừa đóng, Nguyễn Ái khoan thai bước đến chiếc ghế đối diện giường, phủi
phủi vài cái rồi từ tốn ngồi xuống, chân khoác qua chân đúng điệu tiểu thư quý
tộc.

“Đến xem tôi chết chưa đấy à?” thân hình nhỏ bé trên giường vẫn bất động, ánh
mắt bệnh nhân không hề chạm đến kẻ thăm bệnh, đến ngay cả giọng nói cũng không
còn sinh lực. Trông Dương Hoàng Yến Nhi chẳng khác gì một cái xác biết nói.

“Hỏi dư thừa. Chết rồi còn đến xem làm gì?”

Khuôn mặt xanh xao bỗng nhiên nở nụ cười nhạt nhẽo. “Đến lúc này cô cũng còn
miệng lưỡi thế.”

Sự yên lặng tiếp theo trải ra căng thẳng, nhưng lại yên bình theo một cách
khác. Dường như đôi bên đều đang chờ đợi. Chờ đợi sự bùng nổ của đối phương
chẳng hạn.

Cuối cùng, có vẻ không còn chịu được, tiếng gót giày nện lộp cộp trên sàn gạch
lại trỗi lên. Nguyễn Ái tiến đến trước mặt Yến Nhi, tay đưa vào túi kéo ra một
tấm giấy trắng có in chữ xanh nhạt. “Lần này đến đây là để đưa thứ này.”

Đôi mắt Yến Nhi ban đầu vẫn vô định, nhưng sau vài giây bắt đầu lướt nhẹ trên
nội dung tờ giấy, đôi mắt vô hồn đột nhiên vấy lửa.

Khóe môi Nguyễn Ái khẽ nhếch lên khi Dương Hoàng Yến Nhi lăn ngửa ra, miệng bật
cười khanh khách. Cô để mặc cô gái xanh xao kia tiếp tục cười, tiếng cười chứa
đầy sự mai mỉa pha lẫn khinh bỉ. Kệ nó, cười được nghĩa là vẫn chưa hóa điên.

“Cô thật là ngoài sức tưởng tượng của tôi đấy, Nguyễn Ái!” Yến Nhi nói chen vào
giữa những tràng cười đứt đoạn. “Đây là gì? Tiền bồi thường tình cảm mất mát
của tôi? Haha…! Vậy mà có lúc tôi đã tưởng cô thật sự khác với những kẻ phản
diện khác cơ đấy! Hahaha…”

“Đây không phải cho cô,” Nguyễn Ái bình thản mỉm cười, đút lại tấm ngân phiếu
vào túi mình. “Chẳng qua tôi chỉ muốn xem cô thật sự đã điên hay chưa. Còn nghĩ
được như thế nghĩa là đầu óc vẫn minh mẫn. Tôi không thích nói chuyện cùng một
cái xác không hồn.”

Giọng cười nín bặt. Yến Nhi lồm cồm ngồi dậy, Nguyễn Ái theo quán tính cúi
xuống giúp đỡ. Dĩ nhiên là cô bị đẩy mạnh ra xa. “Đừng giả làm người tốt ở
đây!”

Nguyễn Ái nhíu mày. “Không lẽ để cô loay hoay chật vật đến mai? Tôi không có
thời gian nhiều thế.”

Yến Nhi mím môi, không phản kháng nữa, cuối cùng cũng ngồi thẳng dậy, lưng tựa
vào gối. “Cô rốt cục hôm nay đến đây làm gì?”

“Đưa ngân phiếu cho gia đình cô.”

“Vậy có khác gì muốn bồi—”

“Đừng gấp, tôi không rảnh mà đi ban phát ân huệ,” Nguyễn Ái hất tóc ra sau,
giọng vô cùng cương quyết. “Tôi muốn cô và họ chuyển đến một thành phố khác
càng sớm càng tốt, ngay sau khi cô xuất viện. Mãi mãi không quay về đây. Số
tiền này sẽ giúp các người trong việc dời nhà và thích nghi với hoàn cảnh mới.”

Đôi mắt Yến Nhi choàng mở, khuôn mặt cô phản ánh sự khó tin cùng nỗi căm phẫn
đến nghẹn ngào. “Cô…cô đã có được anh Chính Luận rồi, còn chưa vừa lòng? Còn
muốn đuổi tôi đi?! Cô có còn là người không? Cô đúng là không có trái tim!!”

“Nói nhảm,” Nguyễn Ái khẽ cau mày, khoanh tay lại. ”Không tim thì làm sao
sống?”

“Cô…! Làm sao…làm sao mà một người như cô lại…”

Cổ họng Yến Nhi nghẽn tắc, cô tức không chịu được, chỉ hận sức khỏe không đủ để
đứng lên siết cổ con nữ quỷ. Tại sao những gì thoát ra từ cửa miệng cô gái này
luôn khiến người ta mất đi kiểm soát như thế? Chợt nhói đau trong tim khi nhớ
lại phản ứng của Võ Chính Luận vào thời khắc Phán Quyết hôm ấy. Anh cũng lao
vào Nguyễn Ái với sự tức giận tột cùng, rồi từ giờ phút đó mất hẳn lớp băng bao
bọc. Dường như ngọn lửa âm ĩ bấy lâu trong tim đã bị kích cháy.

Bởi một con người cũng tàn nhẫn không kém bản thân mình.

“Anh Chính Luận sẽ không đến đâu, cô biết không? Mọi chuyện cô làm đều là dư
thừa,” Nguyễn Ái điềm nhiên nhìn tình địch của mình, đều đều lên giọng, như thể
họ đang bàn về thời tiết.

Yến Nhi ngước mặt lên nhìn Nguyễn Ái, trông thấy vẻ mặt chân thành của cô ta,
cô không kiềm được mà cười khổ, sự chua xót dâng lên nghẹn cả tuyến lệ. “Cô
thật sự nghĩ tôi giả vờ tự tử ư?”

“Không phài sao?” mắt Nguyễn Ái nheo lại.

Yến Nhi đột nhiên muốn cười thật to, cũng may không còn đủ sức. Cô chậm rãi đưa
tay mình lên ngang mắt, để lộ một vết thương dài vẫn còn dấu chỉ.

“Tôi thật sự muốn chết.”

Những gì diễn ra sau đó, có lẽ suốt đời Yến Nhi không thể nào quên được.

Khuôn mặt xinh đẹp đó ban đầu bỡ ngỡ, rồi kinh ngạc, cuối cùng là phẫn nộ.
Không hề chú ý đến tình trạng yếu ớt của cô, Nguyễn Ái thẳng tay tát vào mặt cô
hai cái liên tiếp.

Nảy lửa.

“Tôi vốn nghĩ cô giả vờ tự tử đã là ngu xuẩn vô cùng! Nhưng việc này còn ngàn
lần tệ hơn ngu xuẩn!!”

Yến Nhi ôm lấy hai bên má đỏ ran, nhướn mắt nhìn kẻ vừa hành hung, sững sờ
nhiều hơn là tức giận khi trông thấy bộ dạng quá khích của Nguyễn Ái. Suốt mấy
tuần Nguyễn Ái theo đuôi Chính Luận, mặc cho người ta chế giễu, châm chọc, cô
gái này cũng chưa hề mảy may nổi nóng. Vậy mà, việc tình địch của mình tự
nguyện kết liễu mạng sống lại khiến cô ta phẫn nộ đến thế?

Nguyễn Ái đứng dậy, đầu quay sang phải nhìn ra cửa sổ, dường như để kiểm soát
tâm trạng. Song, xem ra việc đó không hữu hiệu chút nào, bởi sau đó cô lại quay
xuống hét lớn vào mặt Yến Nhi.

“Cô có biết, để vào đây trò chuyện với cô, tôi đã phải vất vả với cha mẹ cô thế
nào không?! Nếu không phải vì đem theo bảo vệ, tôi đã bị họ xé xác ra rồi! Có
cha mẹ như thế, có gia đình như thế, cô có biết lúc đó tôi ghen tức đến cỡ nào
không? Chỉ hận là quan hệ máu mủ vốn không thể cướp giật, nếu không thì tôi đã
thẳng tay tước đoạt rồi!!! Vậy mà cô vì một người không yêu mình mà thẳng tay
từ bỏ họ? Cô có lý trí thường tình không? Từ khi nào mà nước lại nồng hơn máu
thế?! Cho dù cả thế gian này từ bỏ cô, cô cũng tuyệt đối không được từ bỏ những
kẻ đã tạo ra mình — đặc biệt khi họ vẫn còn sống sờ sờ ra đấy!”

Một phút trôi qua trong tĩnh lặng, chỉ có hơi thở dồn dập của Nguyễn Ái và sự
sửng sốt không thành lời của Yến Nhi.

“Nguyễn Ái à, trên đời này cô yêu ai nhất?” Yến Nhi bất giác mở miệng hỏi nhò,
sự bàng hoàng vẫn chưa rời mắt.

“Bản thân tôi,” cô lạnh lùng đáp.

“Ngay cả Chính Luận cũng không bằng?”

“Đúng.”

“Vậy nên…” Yến Nhi cúi gằm, miệng cười khổ sở, “…cô mãi mãi không hiểu được
đâu.”

“Đừng làm vẻ thần bí kiểu đó. Tôi không hiểu. Nhưng cô cũng mãi mãi không hiểu
được tôi.”

Lặng đi một lúc, yến Nhi có vẻ chìm sâu trong suy nghĩ. Cuối cùng, cô rụt rè mở
lời, nước mắt không biết từ bao giờ đã lăn dài trên má.

“Tôi biết Chính Luận không yêu mình. Chỉ là bản thân tự gạt. Nhưng… tôi không
thể từ bỏ anh ấy được. Cô đừng đuổi tôi đi có được không…? Tôi hứa sẽ chỉ đứng
nhìn anh ấy từ xa, như thế cũng đã quá đủ, quá đủ rồi…”

“Đừng nói láo. Cô sẽ chỉ đơn giản đứng nhìn từ xa? Cô đã tự hỏi lại bản thân có
đồng ý chưa đã?”

Bàn tay xanh xao nắm chặt lại. Run rẩy.

“Cô phải đi, Dương Hoàng Yến Nhi. Tôi không muốn có một ngày phải hứng chịu
những cái nhìn tương tự từ cha mẹ cô. Việc này khiến tôi khó chịu,” Nguyễn Ái
chau mày khi nhớ lại nỗi xót xa cùng đố kỵ trong lòng, vào giây phút trông thấy
sự bảo vệ che chở của cặp vợ chồng tội nghiệp đối với đứa con bất hiếu.

Ngước mặt lên, giọng Yến Nhi vỡ òa. “Vì sao chứ?! Cô đã có anh ấy! Bây giờ đến
chút yêu cầu nhỏ nhoi của kẻ thua cuộc cô cũng không chấp nhận?”

“Vì cô cơ bản không thể chọi lại tôi.”

“…?”

“Chúng ta đều là con người nên đều hiểu rõ, tình cảm khó bề kiểm soát. Nếu cô ở
lại, sớm muộn gì cũng sẽ gây ra chuyện.”

Yến Nhi ngước lên, nhìn thẳng vào Nguyễn Ái toan phản bác, song cuối cùng lại
quay đi trong nước mắt. Cô biết Nguyễn Ái đã đúng.

“Nhưng phải chi cô là một kẻ xấu xa như tôi, tôi sẽ không ngại, vì tôi đã quen
phải đương đầu với những thứ còn muôn phần kinh tởm hơn chính bản thân. Nhưng
không, đáng ra nên thuê người tạt acid, hoặc điên cuồng đâm xe vào tôi, hay
thậm chí cho người cưỡng hiếp; cô sẽ chẳng bao giờ có can đảm làm thế.”

Nắm lấy cổ tay của Yến Nhi, Nguyễn Ái khẽ kéo tay áo xuống để lộ dấu vết đau
thương, đoạn cô nhìn thẳng vào cô gái trẻ nước mắt đang giàn giụa. “Từ việc lần
trước đến việc này, tất cả cô làm là tự tổn hại cơ thể mình. Và đó là mức độ
xấu xa nhất một người như cô có thể đạt đến: hủy hoại bản thân. Là dạng phản
diện dở tệ nhất. Dạng phản diện đến cả tình địch cũng không nỡ tổn hại.”

“Vì thế, cô sẽ chẳng bao giờ đấu lại tôi.”

Yến Nhi giờ lại càng khóc to hơn, nước mắt pha lẫn sự thất vọng và đau đớn tột
độ…

“Nên đi thì hơn, người tốt ạ.”

Đến đây, Nguyễn Ái chậm rãi đứng dậy rồi bước khỏi gian phòng, bỗng nhiên cảm
thấy ngột ngạt vô cùng.

Nếu còn ở lại đây, một ngày nào đó, cô sẽ còn kinh tởm hơn tôi…

Khi thiện và ác cùng tồn tại trong một thể xác, có đôi khi lại khiến con người
ta mệt muốn ngừng thở.

Chương
18: Hộp Bí Mật

“Đối với Võ Gia Chính Luận, à không, đối với Võ
Chính Luận, em bây giờ chính là khát khao được yêu của cậu ấy. Yêu một cách
trọn vẹn.”
 

Trong ánh sáng ảm đạm của buổi chiều tà, có người con gái gục đầu vào gối, mái
tóc rối bù run lên từng hồi. Nức nở.

Người thanh niên chậm rãi đóng nhẹ cửa lại, bước thật chậm về phía cô và ngồi
lên giường, tay khẽ vươn ra xoa lấy đầu cô.

Thân người cô gái căng thẳng vài giây, rồi lại run lên bần bật.

“Em biết không thể nào là Chính Luận, cho dù bản thân có tự gạt mình bao nhiêu
lần nữa…” cô gái khóc lóc, mặt vẫn không ngẩng lên. “Anh có biết anh ấy tàn
nhẫn đến độ nào không? Ngay cả một chút hy vọng nhỏ nhoi cũng không để em níu
giữ…”

“Anh biết,” Văn Thành nở nụ cười nhỏ, vẫn tiếp tục xoa đầu Yến Nhi khi nhẹ
nhàng lên tiếng. “Khi những con người ích kỷ yêu, họ đều không muốn một ai níu
giữ mình… Cái họ hướng đến, chỉ duy nhất có tình yêu,” anh lắc đầu cười nhạt
rồi thêm vào, “chỉ không biết là, tình yêu đó dành nhiều hơn cho bản thân – hay
đối phương.”

Yến Nhi sụt sùi, ngước mặt lên, tay nắm chặt lấy tay Văn Thành. “Em biết cô ta
nói đúng, anh Thành. Em biết nếu em tiếp tục ở lại đây, sẽ có một ngày em tự
biến mình thành một thứ ghê tởm… nhưng em… nhưng em quả thật không cam tâm! Cô
ấy thậm chí còn không đặt anh Chính Luận lên hàng đầu…!”

“Vậy…” Văn Thành mỉm cười hiền từ, tay gạt đi nước mắt trên má cô gái “…em liệu
có thể không? Có đặt được Chính Luận lên hàng đầu không?”

Khuôn mặt Yến Nhi sững ra. Cô vốn nghĩ có thể chết vì anh, như thế chẳng phải
là đã đặt anh lên hàng đầu hay sao? Nhưng ánh mắt dịu dàng của Văn Thành giờ
đây dường như mũi dao xuyên tạc tất cả. Cô bỗng thấy yếu đuối lạ kỳ. Tâm hồn cứ
như bị lột trần…

Văn Thành khẽ nhắm mắt, rồi lắc đầu. “Em thấy không? Giây phút em có thể đứng trên
đỉnh thế giới hô to em yêu một người nhất, cũng chính là thời khắc em chịu
buông tay thả người ấy ra. Chết vì một người rất dễ, Nhi à. Nhưng để yêu một
người, rất khó. Nhất là yêu một cách đúng nghĩa.”

Dương Hoàng Yến Nhi không đáp lời, chỉ càng lúc càng khóc nhiều hơn.

Văn Thành cứ ngồi đấy vỗ về cô gái nhỏ, đến khi cô ấy lịm đi vì kiệt sức, anh
mới khẽ gỡ bàn tay nắm chặt mình ra, đắp chăn cho cô rồi lặng lẽ rời khỏi.

Vừa bước ra khỏi cửa, anh đã trông thấy Nguyễn Ái tựa lưng kề bên, khuôn mặt cô
không chút cảm xúc. Rõ ràng đã nghe thấy tất cả đoạn hội thoại bên trong — hệt
như anh lúc nãy vậy. (Hai anh chị này thiệt là…không có tinh thần tôn trọng sự
riêng tư gì ráo =.=)

“Anh có thấy em rất ích kỷ không?”

Văn Thành bật cười, cốc nhẹ lên trán cô rồi ném trả lại lời quở trách ngày nào.
“Hỏi dư thừa.”

Sau đó, hai người không trở về. Văn Thành kiên quyết dẫn cô đến một phòng bệnh
khác. Người con gái nằm trên chiếc giường trắng toát kia xinh đẹp tuyệt trần,
vẻ đẹp sắc sảo của một đóa hoa hồng đầy gai, sự kiều diễm khó một ai có thể so
bì. Đặc biệt khi cô nằm bất động như thế, hệt một nàng công chúa ngủ say từ
những truyện cổ tích huyền diệu. Nguyễn Ái chợt thấy chột dạ, Văn Thành đưa cô
đến gặp người này làm gì?

“Cô ta…không có liên quan đến anh Chính Luận chứ?” Nguyễn Ái lên tiếng hỏi,
giọng có phần khô khan, rõ ràng không hài lòng chút nào với ý nghĩ này.

“Không.”

“Vậy đưa em đến đây làm gì? Rõ chán.”

“Ấy ấy,” Văn Thành cười thành tiếng, tay níu cô lại. “Nhưng cô ta có liên quan
đến anh.”

Nguyễn Ái khựng lại, quay sang Văn Thành với vẻ mặt đầy nghi vấn. Biểu hiện của
anh chỉ trong một khắc bỗng nhiên trầm xuống khác thường.

“Cô ấy là người anh yêu suốt cuộc đời này. Trần Ánh Minh.”

Mắt cô mở to sửng sốt. “Trần Ánh Minh? Queenka của trường chúng ta?!”

“Đúng vậy.”

“Cũng nghe nói nhiều về cô ta rồi,” Nguyễn Ái đến gần quan sát kỹ hơn. “Nhưng
không ngờ người thật còn đẹp gấp mười lời đồn. Đúng là hy hữu.”

“Em rất giống cô ta.”

“Hả? Chỗ nào? Mặt em non thế này, có điểm nào giống cô gái sắc sảo này?”

Văn Thảnh trợn mắt, thở dài. “Cô ấy thật ra nhỏ hơn em hai tuổi đấy, nhưng điều
đó không quan trọng. Cái anh nói ở đây không phải là vẻ bề ngoài.”

“…?”

Dõi về phía thân hình bất động, đôi mắt Văn Thành se lại, lần đầu tiên ẩn chứa
một nỗi buồn xa xăm.
“Ánh Minh cũng như em, một con người không hề xấu hổ với bản chất lập dị của
mình, thông minh, bản lĩnh, đã quyết điều gì sẽ làm bằng được — cho dù có là
đuổi theo người đàn ông mình yêu đến tận góc bể chân trời. Chỉ khác một điều…”

“Cô ấy không may mắn như em. Tình yêu của cô ấy mãi mãi không thể nào có kết
quả. Người đàn ông cô ấy yêu là kẻ cuối cùng trên trái đất này cô ấy nên để mắt
đến.”

“Ý anh nói đến Hoàng Thạc Hy, Casanova chính hiệu của Khoa Kinh Tế năm đầu?”

“Ừ,” Văn Thành có vẻ khá ngạc nhiên trước suy đoán chóng vánh của Nguyễn Ái.
“Anh cứ tưởng ngoài Chính Luận ra em không quan tâm đến tin đồn xung quanh?”

Nguyễn Ái nhăn mũi, đầu ngước lên tỏ vẻ suy tư. “Khó mà có thể không chú ý lắm,
khi queenka của trường đã công khai theo đuổi anh chàng playboy này hầu như từ
tiểu học. Chuyện của hai người nổi đình đám này bây giờ còn dính vào cả hoa
khôi Khoa Kịch Nghệ Hà Ngọc Nghi. Ngày nào mà em không bị chị Mai Loan đay
nghiến về các sự kiện liên quan đến truyền thuyết Ánh Minh cơ chứ.”

“Ừ…”

“Nhưng em không hiểu. Tại sao anh lại nói tình yêu của họ là không thể? Nếu quả
như anh nói Ánh Minh có tính tình kiên cường như thế, sớm muộn gì chả làm Hoàng
Thạc Hy ngã nghiêng — cho dù có Hà Ngọc Nghi hay không đi nữa?”

Văn Thành chỉ lắc đầu, cười khổ não.

“Số phận.”

“…?”

“Có những kẻ số phận đã định sẵn không thể ở bên nhau. Nhưng có những kẻ lại có
thể lợi dụng số phận để cột chặt nhau lại, như em và Chính Luận vậy,” Văn Thành
quay sang, tay đặt lên vai Nguyễn Ái, khuôn mặt anh trong một giây bỗng trở nên
nghiêm trọng. “Hãy hứa với anh, Nguyễn Ái, cho dù chuyện gì xảy ra đi nữa, mãi
mãi không bỏ rơi Chính Luận.”

Nguyễn Ái nhăn mặt. “Anh có nói quá không? Sao không nói anh ấy bỏ rơi em?”

“Chuyện đó vốn sẽ không thể nào — ít nhất thì trong kiếp này sẽ không thể.”

Chính sự quả quyết trong giọng điệu của kẻ hay đùa đó khiến cô nàng phản diện
chợt chột dạ. Như thế chẳng khác nào nói Võ Chính Luận yêu cô? Cô biết điều đó
không phải là không thể, nhưng không lẽ nào lại xảy ra quá sớm, và lại quá mãnh
liệt như vậy? Cô dù gì cũng là người thích anh trước, theo đuổi anh trước, yêu
anh trước. Không lẽ, Chính Luận có cách yêu thần tốc như vậy? Song, bản tính
nóng lạnh thất thường của anh lại nói lên một câu chuyện khác…

Trông thấy sự mơ hồ trên gương mặt ngây ngô, Văn Thành chỉ cười trừ rồi khẽ lắc
đầu.
“Xem ra, hộp bí mật của anh hôm hay lại có dịp mở ra rồi.”

“Eh? Hộp bí mật?”

“Em không biết sao?” anh cười thật tươi, thả người xuống ghế sofa trong gian
phòng cao cấp, xong ra dấu cho cô cùng ngồi xuống. Nguyễn Ái do dự một lúc, rồi
lại làm theo ý anh. Cô có dự cảm, nếu lúc này mình rời khỏi đây, mãi mãi sẽ có
một ẩn số không tài nào giải được…

“Vì một lý do thần bí nào đó, anh là một nam châm thu hút những bí mật riêng tư
nhất, từ những nhân vật khó ngờ nhất trong thiên hạ.” 

Với phong thái một người già dặn, Nguyễn Đỗ Văn Thành chậm rãi mở lời…
Mưa tháng sáu. Rả rích và oi bức. Nó khiến con người ta nhớ lại những chuyện
không vui nhất, sau đó lại chôn mình vào những sợ hãi tột độ.

Bóng đen quá khứ.

Đôi tay vò vò gấu váy, Nguyễn Ái nhìn ra mặt đường ướt đẫm, mưa rơi nặng hạt
thường hay đem đến cảm giác bình yên trong cô, nay lại như trái tim ai đó đang
khóc than não nề.

Trái tim của một cậu bé bị vùi trong giá lạnh. Suốt gần cả tám năm…

Ngày đó, cậu bé cũng từng là ánh mặt trời, là hào quang rọi tỏa của hai đấng
sinh thành như biết bao đứa trẻ cùng trang lứa. Cậu cũng đến trường, cũng vẽ
vời tranh ảnh gia đình, rồi người mẹ dịu hiền với vốn tiếng Việt ít ỏi sẽ dùng
nam châm nhỏ xinh đính chúng lên tủ lạnh, sau đó dắt tay cậu ra ao vườn biến
những hình vẽ ngây ngô kia thành hiện thực.

Cha cậu ít nói, ít cười, ít thể hiện tình cảm. Nhưng cậu biết mình quan trọng
ra sao với ông. Bởi đi đâu, làm gì, ông cũng đều dự phần của cậu. Cho dù đó là
buổi họp lớn ở Ý, hay buổi hòa nhạc nhỏ ở Tây Ban Nha, đến cả bữa trà khuya trò
chuyện cùng đối tác, ông cũng luôn có cậu ở bên cạnh. Có những lúc cậu thể hiện
xuất sắc, ông còn cúi xuống tặng cho cậu một trong những nụ cười hiếm hoi, bàn
tay rắn chắc luồn vào mái tóc rối bời xoa nhẹ. Bên cạnh ông, cậu cảm thấy mình
trở nên quan trọng, với cả thế giới và chính bản thân mình.

“Luận à… đừng quá chìm đắm trong hạnh phúc, vì nó rồi sẽ rời xa con… Thời điểm
ta yêu một người tột độ, cũng là giây phút người đó bỏ rơi ta… Đó, là Lời Nguyền
của người trong gia tộc Võ Gia.”

Lời hấp hối của ông nội trên giường bệnh năm ấy cứ — một cách bí ẩn — lẩn quẩn
trong tâm trí cậu. Mặc dù đối với một thằng bé mười tuổi, ngoài bóng đá và
video game ra, lời nguyền viễn vông của một ông già mang bệnh đãng trí thì có
ra gì? Vậy mà, nó vẫn đeo đuổi cậu không buông, cứ như linh hồn ông chốn thiên
đường rỗi rãnh đó luôn bám theo nhắc nhở không ngừng. Có đôi lúc, cậu đã không
nén được mà hét to ý nghĩ, “Nguyền rủa vớ vẩn gì chứ? Đây là truyện cổ tích hay
sao?!”

Hai năm sau, “cổ tích” đã quay về ám ảnh ngày đêm.

Người đó xuất hiện. Lớn hơn cậu 8 tuổi. Là người tình của cha.

Vậy là, cốt truyện kinh điển lại xảy ra. Cậu và mẹ bị bỏ rơi, nhưng chỉ là bỏ
rơi theo nghĩa bóng. Bởi Võ Gia Hùng đã đem người tình về sống chung dưới một
mái nhà cùng vợ con mình, khởi đầu cho một bi kịch không kết thúc. Trong vòng
ba năm, sự xuất hiện của con người đó khiến tình cảm của những thành viên trong
gia đình xoay chuyển theo nhiều chiều hướng khắc nghiệt. Nhưng nếu để tóm gọn
trong hai từ thì chỉ có thể là: Đơn phương.

Đúng vậy. Đơn phương. Như tình yêu của mẹ dành cho cha, như của cha dành cho
người đó.

Và của người đó dành cho cậu.

Yêu luôn đi liền với ghen tuông và thù hận. Chả trách sao, mùa hè thứ mười ba
của cậu bé mắt nâu không những mang theo dấu hiệu đầu tiên của băng giá, mà còn
sự hận thù của người cha máu mủ.

Cái gì đến rồi sẽ đến. Đòn roi vô cớ, sự lạnh lùng đến tàn nhẫn và lời nói cay
nghiệt đã xé toạc bức tranh hạnh phúc được vẽ ra vào ba năm trước. Người mẹ vốn
yếu đuối về mặt tâm lý, nên mỗi khi trông thấy chồng mình trở về với mùi rượu
nồng nặc, bà liền khóa mình vào phòng, chỉ biết dùng gối bịt tai để cản lại âm
thanh gào khóc van xin của đứa con tội nghiệp. Bà nào phải chưa từng thử can
ngăn, chưa từng ném mình ra chịu đánh đập thay cho cậu… Chỉ là, sự yếu đuối đã
đánh bại cả bản năng làm mẹ — đặc biệt khi bạo lực diễn ra dường như hằng ngày
trong căn nhà lớn truyền lại mấy đời của Võ Gia.

Và, đâu chỉ có bạo lực mới khiến con người ta gục ngã. Những bí mật dơ bẩn,
những gúc thắt ghê tởm trong một gia đình đã hoàn toàn hủy hoại người đàn bà
ngoại lai này.

Dần dà rồi, cậu bé học được cách bảo vệ bản thân. Sẽ cuộn tròn người lại, tay
che chắn bảo vệ lấy đầu, rồi sau đó cứ để mặc cha mình ra tay “dạy dỗ”. Cậu còn
học được cách trốn tránh “người đó”, vì dù chưa đủ lớn để hiểu chuyện, ít nhất
thì cậu cũng nghiệm ra được cha sẽ nổi giận mỗi khi trông thấy người tình của
mình xoa thuốc cho cậu. Vốn là, cậu cũng đâu hề thích người đó, lẫn cái cách
người đó nhìn mình. Việc cậu quan tâm nhất lúc bấy giờ, là bảo vệ cho bản thân
và người mẹ đáng thương thường xuyên đau ốm.

Mùa thu năm cậu lên mười lăm, người mẹ đáng thương đó dường như đã mất hết chịu
đựng. Trong một đêm mưa nặng hạt, sấm rền vang, đường lụt lội lên đến cổ chân;
bà điên cuồng vơ vét hành lý và lẳng lặng trốn chạy một mình vào cảnh mưa tan
tác.

Sau khi trông thấy cảnh tượng hãi hùng trong phòng cậu.

Võ Chính Luận, từ ngày đó đã trở thành một con người khác.

Vùi chôn tuổi thơ xuống lòng đất ngập nước, hận thù đứng dậy bước đi trong lớp
vỏ giá băng. Từ đó về sau, thiếu gia họ Võ không bao giờ đặt nửa bước chân vào
căn nhà tổ truyền ba đời của dòng họ Võ Gia.

“Yến Nhi, ngày đó luôn bị bạn bè bắt nạt, cô lập vì được thầy giáo thương yêu.
Nhưng không một ai biết đằng sau cái vỏ thầy trò, người đàn ông đó đã luôn quấy
rối cô ta, lợi dụng sự nhút nhát cùng gia thế kém cỏi của nữ học sinh mà giở
trò đồi bại… Yến Nhi là một người nội tâm, vì thế đã không dám kể với gia đình
hay kiện lên hội đồng trường. Cô ta cho rằng sẽ chẳng ai tin mình. Và cô đã
đúng, đối với một học sinh nghèo không sức ảnh hưởng, lời nói liệu có độ đáng
tin bằng một thầy giáo lâu năm?”

Nguyễn Ái nhớ lại khuôn mặt Văn Thành khi thốt ra những lời ấy, sự bi thương
cùng cực hiện rõ trong đáy mắt. Nhưng lại không phải dành cho cô gái trong câu
chuyện.

“…Chính Luận đã cứu cô ta, vì trông thấy được hình bóng của mình trong cô gái
đó. Sợ hãi. Cô độc. Không lối thoát. Khi tuổi thơ thiếu vắng tình cảm hay sự
bảo vệ, con người ta luôn tự vun vén những điều đó lên bản thân… hay một người
khác có cùng hoàn cảnh với mình. Chính Luận chính là… tìm thấy cậu bé vô dụng,
yếu đuối, đáng thương đến khốn nạn ngày nào đó — trong con người Yến Nhi. Sự
khao khát bù đắp cho bản thân đã khiến cậu ta mù quáng lao ra che chở cho cô
ấy… Rồi…cho đến khi em xuất hiện.”

Văn Thành đã thở dài khi kể đến đó, đôi mắt anh hoài niệm và xót ra khôn tả, cứ
như cậu bé ấy là chính bản thân vậy.

“Đối với Võ Gia Chính Luận, à không, đối với Võ Chính Luận, em bây giờ chính là
khát khao được yêu của cậu ấy. Yêu một cách trọn vẹn.”

Rồi anh đã nắm lấy tay cô, nói thật nhiều, thật nhiều về số phận.

Anh bảo cô đã vượt trên số phận để đến với Chính Luận. Vì thế, xin cô đừng bao
giờ buông anh ấy ra. Chính Luận, cho đến giờ phút này, ngoài quá khứ phức tạp,
thì vẫn còn bị ám ảnh mãi “lời nguyền Võ gia”. Anh sẽ đòi hỏi luôn ở bên cô, sẽ
dùng mọi cách để chiếm hữu cô, thậm chí mềm mỏng dịu dàng để ràng buộc cô lại.

Nhưng, sẽ không bao giờ thừa nhận mình yêu cô.

Nguyễn Ái hiểu chứ, anh sợ một ngày, cô sẽ ra đi như người mẹ yếu đuối của anh.
Sợ một ngày, chữ “đơn phương” lại rơi vào chính bản thân mình.
Sợ một ngày, lời nguyền quái ác kia sẽ ứng nghiệm.

Không phải những con người trong câu chuyện đó, cả cha anh, mẹ anh và kẻ mang
danh phá hoại gia đình họ… đều đã bị lời nguyền khiến cho khốn đốn hay sao?

Chính Luận à, anh chắc hẳn đang lo sợ đến lượt mình…?

…Tám năm lầy lội trong cô đơn và nhục nhã, liệu anh có còn khóc hay không?

Hỏi lòng, hỏi người, cô không biết phải đối mặt với loại cảm giác mới mẻ trong
tim như thế nào. Có phải chăng trong loại tình yêu mà cô đang trải nghiệm, nỗi
đau có thể bị lây nhiễm?

Bằng không, tâm trạng cô sẽ không sầu não như hiện giờ. Lòng sẽ không nhói đau,
mắt sẽ không ngấn nước.

Và tim sẽ không đắng chát cỡ này.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+