Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Phản diện – Chương 31 – 32 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 31: Cưỡng Hôn Theo Đúng Nghĩa 
Ngày trước, cứ nghĩ “cưỡng hôn” đơn thuần là ép buộc răng môi đụng chạm mà thôi…

Ngờ đâu, “trình” người ta lại quá cao… cao quá… (=.=) 
Số là, sau khi rời khỏi Việt Duệ, người nào đó đã đích thân “áp giải” cô đến bệnh viện. Lý do duy nhất là vết thương bé tẹo trên trán cô. Thật ra nó vốn rất nặng, nhưng sau hơn một thắng nằm dài hôn mê, có bầy nhầy cỡ nào thì cũng nên kéo da non rồi. Khổ một nỗi, mấy vị bác sĩ, nghe đến cái tên Võ Gia là vội vội vàng vàng nhào vào… “mổ xẻ” cô đến từng xentimet! Thế là rơi đâu ra vô số chấn thương xương gãy vẫn chưa lành hẳn, hay sẹo dài sẹo ngắn vẫn chưa nên cắt chỉ, săm soi suốt cả buổi sáng khiến cô choáng váng kinh khủng. Đến khi ngồi xuống được một lúc, thì lại phải đối diện với vẻ mặt chất vấn của “chàng” về những thương tích trên người.

Haizz…

Nói thật… nói thật… Nhưng lại chọn gạt bỏ cái phần… “môi răng chạm nhau” đến rướm máu với Hoàng Thạc Hy. Anh có vẻ đoán ra được điều đó, bởi vì mặt mày cô đỏ quá mà! Trời ơi đừng đỏ nữa… kẻo không người ta lại tưởng cô và tên dê chúa kia có gì còn mờ ám hơn gấp bội!

Nhưng ngạc nhiên thay, anh không hề hỏi dồn cô.
Thật là… không giống Võ Chính Luận độc tài thường ngày chút nào!

Thay vào, mắt anh lại hướng ra cửa sổ, đượm buồn man mác… Cô chợt thấy xót xa, lẽ nào anh nghĩ cô và tên đầu rơm kia quả thật có quan hệ vượt quá mức bình thường?!
Vậy mà… sao cử chỉ của anh lại dịu dàng thế kia, thái độ lại ôn hòa dường này…?

“Anh à, em và Hoàng Thạc Hy…” cô mở miệng toan giải thích.

Cả khuôn mặt cô ngay lập tức bị dúi vào bờ vai ai kia. Ngộp thở muốn chết, nhưng lại không giẫy nẩy, bởi đôi môi người ta lúc này lại vùi vào tóc cô, những lời nhẹ nhàng — có phần ray rứt — thoát ra sau đó… khiến cô không tài nào có khả năng cựa quậy nữa.

“Không sao cả,” anh nói.

“Không cần giải thích,” anh nói.

“Chỉ cần em về, là đủ.”

Anh nói.

Nói kiểu đó, nghĩa là… anh hiểu lầm mất rồi!
Nhưng sao… cô lại không muốn giải thích nhỉ? Đột nhiên cảm thấy rung động bất chợt trước những lời lẽ bao dung mới lạ này của anh quá đi…

Có lẽ cô bắt đầu… yêu bằng thính giác rồi! (Ráng lên, sắp thành chính quả rồi đó >.>)

À, nhưng chỉ chuyện đó là bao dung thôi, còn lại thì nhất nhất không dung thứ.

Người ta trách cô sao lại ngu ngốc đến nỗi đi một mình, không chờ được Vương Đăng Khoa đi nữa thì cũng phải chờ anh chứ! (Tự sướng ghê, nghiễm nghiên đặt bản thân lên trên người giám hộ người ta >.>) Sau đó còn không để lại địa điểm, đến lúc tai nạn lại không báo về. (Cái này vô duyên nha, hôn mê thì sao báo? =”=) Cuối cùng, kết thúc đoạn giáo huấn dài hơi nhất trong “bộ luật Chính Luận” bằng một câu xanh rờn: “Lẽ ra phải xiềng lại và biệt giam mới đúng!”

Ây dà… người ta thiệt biến thái mà…! (May cho nàng còn khôn là suy nghĩ không thành tiếng ^w^)
Chuyện không có thì lại đi bao dung, chuyện chẳng điều khiển được thì lại không dung thứ.

Hỏi trên đời này còn gì thiên lý chứ?! (Có. Tên chàng là Chính nghĩa – Luận lý đó nàng ^3^)

Song, khi nghe đến đoạn tai nạn vốn là chuyện xếp đặt, anh có vẻ trầm xuống, mắt nheo lại nghĩ ngợi gì đó, đoạn quay sang hỏi cô bằng một thái độ cực kỳ nghiêm trọng:

“Em không có gây thù với ai chứ?”

Cô thẫn ra. Sao lại là cô?

“Xe là của Hoàng Thạc Hy mà, nếu tấn công nó thì mục tiêu cùng lắm cũng chỉ nhắm vào hắn thôi. Liên quan gì đến em?” cô cong môi, nhíu mày. “Mà có thù đến mấy cũng không đến nỗi có gan giết em, huống chi em rời đi bất ngờ như thế, đâu có ai biết.”

“Có,” mặt anh đanh lại, mắt chuyển hướng xuống môi cô, giọng điệu vô cùng khó chịu. “Sau đêm đó thì cả thế giới ai cũng biết.”

Đêm đó? — Cô sững ra đôi chút, rồi vỡ lẽ — À… nụ hôn đó… vốn là được phát sóng toàn Châu Á mà! (=0=)

“Nhưng sao lại là em chứ?” cô cằn nhằn, cố lảng tránh vấn đề. “Nhà họ Hoàng gây oán khắp nơi, có kẻ trả thù Hoảng Thạc Hy thì đâu có lạ. Đâu nhất thiết phải là một con bé không chút tiếng tăm như em?”

Anh lắc đầu. “Không. Cho dù có, cũng chỉ nhắm vào Hoàng Thạc Dã. Thằng cháu chẳng qua chỉ là một tên ong bướm của xã hội thượng lưu. Giết đi không lợi ích gì.”

Cái cách anh nhấn mạnh từ “giết” khiến cô rùng mình. Cái tên đầu rơm kia quả thật may mắn khi không về nước cùng cô lúc này. Không thì…

“Em có gây thù với ai không?” anh quay sang hỏi lại, chặn đứng dòng suy nghĩ xa vời của cô. Cô nhíu mày, thù thì có với nhiều người lắm, nhưng đến nỗi muốn lấy mạng cô lẫn thiếu gia họ Hoàng thì… làm gì có?! Đang định mở miệng phủ nhận, chút cảnh báo nơi đáy trí nhớ bỗng dấy lên, không hiểu sao lúc đó lại kéo áo hỏi anh một câu trớt quớt:

“Hôm nay là ngày mấy?”

Anh nhìn sắc mặt cô với chút kinh ngạc thoáng qua, rồi trầm giọng. “13 tháng 8.”
(Ề, iu số 13 ghê ^^, thứ sáu nữa chứ ^^V)

Bần thần. Vậy là đã qua ngày nhận lãnh món vật đến gần một tháng. Nhưng khi còn ở Nhật, tại sao Hoàng Thạc Dã lại không hề liên lạc với cô — kẻ đã gửi cho ông số tài liệu đó, cũng không hỏi han Vương Đăng Khoa một chút gì? Trừ khi…

Trừ khi ông ta không hề nhận được.

Là Hoàng Công!

Chết toi! Cô đã quá tự phụ chủ quan trong chuyện này! Cho dù không khống chế được cô đi nữa, Hoàng Công vẫn có thể — dù ít hay nhiều — điều khiển những sự kiện xung quanh Hoàng Thạc Dã, đối thủ cạnh tranh với mình bấy lâu. Những hồ sơ đó nhất định đã bị người của hắn chặn lại trước khi chúng có thể đến được tay Hoàng Thạc Dã.

Chắc chắn là, khi trông thấy cô ở bên Hoàng Thạc Hy trên bảng tin Asia, lại lảng vảng sang đến Nhật, Hoàng Công đã chột dạ, lo sợ cô sẽ chủ động tiếp cận Hoàng Thạc Dã, thế nên quyết định ra tay với cả cô và Hoàng Thạc Hy.

Song, dù gì đi nữa, đây vẫn chỉ là giả thuyết…
Nhưng… nếu nó không phải đơn thuần là giả thuyết thì sao?

Cô đã suýt chết vì tên bệnh hoạn đó!

Chết tiệt! Cái tên công công đó! Vốn dĩ, cô đã định không thèm đếm xỉa, để mặc hắn bá vương một cõi Võ Gia, muốn làm gì thì làm. Yêu cầu duy nhất là rời xa Chính Luận của cô! Vậy mà… suýt nữa thôi đã khiến cô không thể gặp lại Chính Luận, lại còn một phen khốn lên đốn xuống với tính khí thất thường của anh nữa chứ!

Chết tiệt! Hoàng Công chết tiệt! Thái giám bệnh hoạn hết cỡ!!!

“Hoàng Công?!”

Bàn tay anh trên lưng cô bỗng nhiên đông cứng, chất giọng pha lẫn kinh ngạc và chút gì đó bạo tàn…

Sực tỉnh, cô hãi hùng nhận ra bản thân vừa — theo thói quen — suy nghĩ ra tiếng! (Ta vừa mới khen mợ ở trên thôi, vậy mà… =.=)

Haizz… đây đích thị là thứ người ta gọi là: “Không đánh mà khai.” Và lại thuộc hàng ngu dại siêu cấp nữa chứ! =”=

Anh đẩy vai cô ra, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tiu ngỉu của người nào đó, ánh mắt anh cương quyết, như thể thách thức cô dám phủ nhận hay buông lời dối trá. Cô biết mình đã đưa đầu vào thòng lọng mất rồi… Lúc này có né tránh thì chẳng khác nào gián tiếp xui anh đến gặp tên Hoàng công-công điên rồ đó trực tiếp hỏi chuyện?!

Thế là, Hồ Ly nhà ta lại, một lần nữa, tận dụng triệt để ý nghĩa câu nói “Không đánh mà khai.”

Cô vốn lo sợ khi nghe xong, người nào đó sẽ phát hỏa và gây ra chuyện động trời. Ai ngờ, anh chỉ ngồi sững ra đó, giấu mình sau lớp vỏ bình đạm. Đến Chúa cũng không biết trong đầu anh đang nghĩ gì. Song cho dù là gì đi nữa, cô cũng mừng thay vì sau khi quay trở lại từ phòng chụp X-ray, người ta vẫn còn ngã người ra ghế ngồi chờ với nụ cười nhỏ chào đón cô, chứ không nổi cáu như dự tính.

Hôm nay… anh quả thật có những hành xử rất khác thường… 1 giờ sau, ai kia đột nhiên cảm thấy sự khác thường này bắt đầu có đẳng cấp.

Khi phải ngồi nghệch ra như một con ngốc, trong chính ngôi nhà của mình, bên ngoài văn phòng làm việc của Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao Vương Đăng Khoa.

Trong khi chủ nhân của hai chữ “khác thường” kia… thì đang làm một việc vô cùng không bình thường: xin cưới cùng ngài bộ trưởng.

Cơ mà… chỉ trong vòng ba phút sau khi cánh cửa đóng lại sau lưng anh, âm thanh cãi cọ đã vang lên. Tuy không nghe được nội dung là gì, Nguyễn Ái ít nhất cũng chắc được một điều: hoàn toàn không có tiếng của Võ Chính Luận. Cô lắc đầu cười thầm, trong đầu lại hồi tưởng về cảnh tượng hôm đó trong nhà anh, cùng khuôn mặt xanh tím của một đấng chính trị gia vốn luôn tự hào về sự kiềm chế đáng nể của mình.

Đây chẳng phải là… bổn cũ soạn lại hay sao?

Cô biết anh sẽ thuyết phục được Vương Đăng Khoa, mặc dù cô cũng chẳng hiểu lòng tin tuyệt đối này từ đâu ra. Chỉ biết nó thật sự hiện hữu. Ở bên anh, sự tự tin vào bản thân đột nhiên chuyển hết cho người nào đó.

Đây có thể là… cảm giác được dựa dẫm vào một người? …được chở che chăng?

Tuy có hơi bất an… nhưng lại vô cùng hạnh phúc.

Nửa tiếng sau, cũng chẳng biết bên trong sự thể đã chuyển biến thế nào, cô suýt nữa đã kiềm lòng không đặng mà mở cửa xông vào. Tuy nhiên, sự xuất hiện của một loạt các nhân vật lạ đã ngăn trở ý đồ của hồ ly nhà ta. Đầu tiên là hai người đàn ông trung niên trong âu phục đen tuyền, phong thái uy nghi không kém gì Vương Đăng Khoa tiến vào, mắt đảo sơ qua cô rồi gật đầu và vào thẳng văn phòng giờ đã được rộng mở bởi chính ngài bộ trưởng. Ngạc nhiên này chưa qua thì một lúc sau, ba người khác, gồm một nữ hai nam ở độ tuổi tứ tuần, quần áo sang trọng lại đủng đỉnh nối bước, trước khi vào phòng cũng ném về phía cô những tia nhìn dò xét pha lẫn kinh ngạc.

Nguyễn Ái đoán đó là bạn bè của Vương Đăng Khoa. Còn lý do tại sao lại kéo cả một đám bạn vào bàn chuyện kết hôn của con gái kế thì cô hoàn toàn mù tịt. Không lẽ họ định… “hội đồng” Võ Chính Luận?

Thời khắc bốc đồng muốn xông vào đã qua đi, cô ngồi lại xuống ghế, xé lấy mảnh giấy nhỏ từ quyển sổ điện thoại trên bàn và hí hoáy viết gạch một hồi. Vài phút sau, có vẻ hài lòng với tác phẩm của mình, cô mỉm cười mãn nguyện.

Số là, từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ nghĩ nhiều về chuyện kết hôn. Song đến lúc này thì… cũng nên có chút chuẩn bị rồi! Nếu cuộc chuyện trò hôm nay thành công mỹ mãn, chẳng phải lễ cưới sẽ được diễn ra thần tốc hay sao? Nói không chừng… không đầy một tháng nữa là cô có thể đứng trong giáo đường nói tiếng “I do” rồi đây…

Dù nói là chưa từng nghĩ đến, nhưng ít ra trong tâm tưởng của một thiếu nữ mới lớn, kết hôn vốn đã bám rễ lúc nào không hay!

Gấp bốn mảnh giấy lại, cô cười cười thỏa nguyện, hôn nhẹ lên nó rồi đút vào chiếc túi nhỏ trên váy. Không cần hào nhoáng xa hoa như các ngôi sao Hollywood, nhưng ít nhất cũng nên lãng mạn thơ mộng như các bộ phim thần tượng Châu Á chứ nhỉ…?

Cánh cửa gỗ bề thế cuối cùng cũng mở ra. Vương Đăng Khoa là người bước ra đầu tiên, khuôn mặt ông có phần mỏi mệt, sự khuất phục hằn rõ trong mắt khi ông ngoái đầu nhìn lại chứng tỏ Chính Luận đã thành công. Ông chậm rãi tiến đến, tay đặt lên vai cô rồi khẽ thở dài ảo não. Sau đó đút tay vào túi và bước nhanh ra khỏi gian phòng, miệng nhanh chóng ra lệnh cho người làm chuẩn bị tài xế.

Nguyễn Ái không hiểu, cho là ông không muốn cô lấy chồng sớm đi nữa, nhưng có cần phản ứng chán chường thế không? Thái độ như thể cô đang tự gieo mình xuống lòng nham thạch, và ông lại không cách nào cứu giúp.

Một bàn tay khác sau đó lại nắm lấy tay cô kéo đi, không cần nhìn cô cũng quá rõ là ai. Điều ngạc nhiên là, khi ngoái đầu nhìn lại, bốn nam một nữ khí thế cao sang ban nãy giờ đây đều cúi đầu nối gót theo sau họ, thái độ phục tùng hệt như thần tử phục vua.

Thế ra… họ không phải bạn bè của Vương Đăng Khoa ư?
Bất cứ chuyện quái đản gì đã xảy ra trong căn phòng ấy vậy?

Cô ngước lên nhìn anh đầy nghi vấn, đoạn chỉ tay về phía sau họ ra chiều thắc mắc. Anh nhìn lướt qua vẻ ngây ngô đáng yêu trên gương mặt cô, khóe miệng chỉ khẽ nhếch lên, rồi dẫn tay cô đến chiếc Bentley đen đã đậu sẵn bên ngoài từ lúc nào.

Cuối cùng, sau khi đã an tọa đâu vào đấy, xe cũng đã lăn bánh được vài giây, khí chất cao ngạo của thiếu gia Võ Gia nhà ta lại một lần nữa toát ra không kiểm soát.

“Chỉ là một chút ‘xúc tác’ để đẩy mạnh tiến trình,” anh đáp.

Cô ngơ ngác, mắt bất giác ngó về hướng nhìn của con người kỳ lạ đang nở nụ cười quá sức ám thị kia.

Đồng hồ trên xe lúc bấy giờ chỉ 4:00 PM
Đúng 57 phút sau, Nguyễn Ái bần thần nhìn vào tờ giấy màu hồng trước mặt. Câm lặng hoàn toàn. 
“Ký đi,” người nào đó bất nhẫn lên tiếng. 
“Không… không phải là theo lệ thì… ít nhất cũng phải mất một tuần sao?” Cô chớp mắt, lẩm bẩm, tay vẫn cứ đơ ra khi dán mắt vào bản văn kiện trước mặt. Trời ạ! “Đẩy mạnh tiến trình” như thế này chẳng khác nào đẩy hết mọi mơ mộng về một lễ cưới lãng mạn của cô xuống sông xuống biển? 
“Không cần,” người nào đó lại lên tiếng, lúc này đã nắm lấy tay cô, nhấn vội cây viết vào. 
“Ơ… nhưng nghe nói còn phải kiểm tra sức khỏe và chứng thực độ minh mẫn của tâm trí…” 
“Không cần.” 
“Còn tuyên thệ thì…” 
“Không cần.” 
“…giáo đường và lễ cưới…” 
Mất hết kiên nhẫn, cái người độc tài chuyên chính nào đó, trước sự kinh hãi của bảy cặp mắt trong phòng, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô và đặt ngay lên khoảng trống trên mặt giấy. 
“Chỉ cần ký là được!” 
Không khí trong phòng căng giãn. Vương Đăng Khoa đang khó chịu hết sức, nhưng hai bên lại bị kềm kẹp bởi cặp vệ sĩ áo đen — cứ như tên ác ma đó đã đoán trước tình huống này sẽ xảy ra vậy. Bốn kẻ kia, hai người thuộc hàng trưởng lão trong Võ Gia, mắt chỉ biết trân trối nhìn cảnh tượng dở khóc dở cười trước mặt mà nín thinh; hai kẻ còn lại — vốn là công chức hành chánh — trông thấy tình cảnh này nửa muốn can ngăn, nửa e dè sợ sệt; đến cuối cùng thì lòng chính nghĩa cũng không thắng được nỗi sợ quyền thế, thành ra đành bất lực đứng nhìn… 
… khi Võ Gia Chính Luận thật sự nắm lấy tay cô gái trẻ ký xuống bản văn tự kết hôn! 
Ném tở giấy hồng về phía họ, con người ngang ngược này bình thản lên tiếng. “Xác nhận đi.” 
“Ơ…” Xong là xong thế nào? Một trong hai viên chức sững sờ nhìn vào nữ đương sự cũng sững sờ không kém. Rõ ràng là… hắn đã ký thay cô ta! Như thế này… cũng hợp pháp sao? 
“Việc này… không…” anh lắp bắp lên tiếng toan phản bác. 
Người đồng sự kề bên nhanh chóng đá mạnh vào chân anh. Bà lập tức khoác lên nụ cười hòa hảo, hai tay cầm bản văn tự vừa được ký đưa lại cho gã đàn ông trước mặt với thái độ hoàn toàn nhún nhường. 
“Không cần đâu ạ,” bà cười. “Giấy vốn đã được xác nhận trước đó rồi, chĩ chờ hai người ký xuống. Giờ thì thủ tục đã xong. Cô cậu có thể nhận lại rồi.” 
Đoạn, bà sửa vai, cất giọng nghiêm nghị. 
“Từ nay, Võ Gia Chính Luận và Nguyễn Ái, chính thức là vợ chồng hợp pháp.” 
Cái kẻ vừa được nhắc tên kia bấy giờ mới dần dần hồi phục ý thức, ngước đầu nhìn lên đồng hồ tròn vạch trên tường thì thấy kim chỉ đúng 5 giờ. 
Tuyệt. Đáp xuống máy bay lúc 5:00 AM độc thân cô quạnh, đến 5:00 PM thì đã có chồng. 
Cái này đúng là… “cưỡng hôn” theo đúng nghĩa mà! (>o<) 

(Não trái: Sao thủ tục kết hôn gì láo thế? Nước nào chứ hông phải Việt Nam à >”>
Não phải: Đã bảo là chế độ “ngu mặc định” mà, luật rừng nó thế. ^”^
Đại não: Trách con tác giả quá ngu trong lãnh vực này nên phăng đại đó mà!
VV: Hey, tao sở hữu hết mấy đứa tụi bây đó nha! =””=) Chương 32: Vô Sỉ Vô Cùng Tận! 

Đến hết hôm đó, Nguyễn Ái lại nghiệm ra một điều đáng ghét nữa về người chồng mới cưới của mình: Vô-sỉ- vô-cùng-tận! (>..<) 
Thật ra mà nói thì, lễ cưới trong tưởng tượng của các cô gái, cho dù lãng mạn hay nhạt nhẽo đến cỡ nào, cũng không dở khóc dở cười như tình huống của Nguyễn Ái lúc bấy giờ.

Vừa bước ra khỏi Trụ Sở Ủy Ban Phường (phải đúng chỗ nó đăng ký kết hôn hông? Not sure +__+), đang toan lủi thủi nối gót Vương Đăng Khoa theo thói quen, chưa kịp đi đến bước thứ ba thì đã bị lôi lại và đẩy vào xe riêng của người ta.

“Ơ… còn đi đâu nữa sao?” cô bàng hoàng, chút hy vọng nhỏ nhoi lóe lên về một lễ cưới giản đơn trong giáo đường nhỏ bé…

“Về nhà.” Kẻ nào đó đáp cụt ngủn, lập tức dập tắt hy vọng nhỏ nhoi tội nghiệp của ai kia.

“Nhà…?”

“Kết hôn rồi, theo chồng về nhà là chuyện dĩ nhiên.”

À…

Đúng rồi, vậy mà suýt nữa đã quên. Kết hôn rồi còn gì?
Nhưng sao lại thấy… mơ hồ thế này?

Bánh cưới Gâteux năm tầng đâu? Áo cưới Oscar de la Renta đâu? Rồi còn nhẫn cưới Tiffany 5 carat, giáo đường St. Peter, hoa hồng, tuần trăng mật…? Ngay cả đến cơ hội để nói chữ “I do” cô cũng không có, đến ký tên cũng là người nào đó cầm tay nghuệch ngoạc, như thế này thì… có gọi là kết hôn a?

Trời à, đây là thế kỷ 21, chứ có phải thời trung cổ đâu chứ! Tại sao Võ thiếu gia lại hành xử… “man di” thế này…?!

Trong lòng chợt thấy hụt hẫng ghê nơi, như vậy là công toi ngồi viết lách vẽ vời mộng tưởng, bây giờ đành đem phấn khích trải ra làm thảm đạp lên vậy…

Không biết kéo lôi thế nào, đùn đẩy ra sao, rốt cục cô cũng về được đến “nhà.” Thả cô ngồi thứ ra ghế nhìn trân trối vào một điểm vô định trên sàn, Chính Luận bỏ ra ngoài cửa chuyện trò gì đó với mấy “vị công thần” của mình suốt gần nửa tiếng, khiến cô trong này gù lên gật xuống… Đến khi quay về thì khí thế hiên ngang nắm tay cô kéo dậy, hành động cử chỉ có chút gì đó bất nhẫn vô cùng…

“…Bây giờ lại đi đâu đây anh…?” cô yếu ớt than vãn. =_=

Thân người cô uể oải, xiêu vẹo, môi bắt đầu cong lên. Cả ngày hôm nay hết giả ngất – khiến xỉu lên té xuống gần trặc chân, rồi lại chịu cực hình của đủ loại xét nghiệm, sau đó còn phải đứng gần cả giờ đồng hồ trên Ủy Ban Phường; anh không mệt thì cô cũng kiệt sức. Dù gì người ta cũng vừa xuất viện ra cơ mà, trên máy bay lại không đủ giấc… giờ đây đột nhiên buồn ngủ quá đi mất…

“Động phòng.”

À… ra là động phòng, vậy mà làm—

—Mắt mở to.

(O__o)

Á?

Động phòng?!!

Sao… nói một câu mà làm người ta tỉnh ngủ luôn thế?! (=o=)
(Khiếp. CL nhà ta lợi hại còn hơn Bò Cụng. ^w^)

“Như—nhưng…” cô ấp úng, đột nhiên lóng ngóng như nhà quê lên tỉnh, mắt đảo quanh tìm kiếm lối thoát, ngay lập tức lóe lên khi hướng về cửa ban công. “Đúng! Trời… còn sáng mà…?” (Hú hồn, lúc nhắc tới ban công, cứ tưởng mợ muốn… nhảy ^w^”)

“Thì sao?” tay vẫn siết chặt lấy tay, cái người biến thái kia lại dám hỏi ngược lại cô với vẻ mặt ngây thơ tột cùng! Thậ—thật là…!!! >o<

“Ai lại… làm chuyện này vào buổi sáng cơ chứ…?!” mặt cô đỏ lên gay gắt, miệng lắp ba lắp bắp. “Anh… không ít nhất chờ được… đến tối sao?!”

Mắt nâu ấm khóa chặt vào màu đen tuyền lay láy, người nào đó đáp lời hết sức dứt khoát:

“Hơn cả tháng rồi. Còn chờ nữa à?”

(*o*)

“…”

(Vậy là cả tháng toàn nhớ chuyện này hả cha? =..=”)

Vậy là, hùm ta thừa lúc hồ ly vẫn còn ú ớ không phản ứng được, một nước kéo cô vào phòng và nhấn ngồi xuống giường. Cả đời hồ ly tuy đã được nghe nhiều, xem cũng không ít, nhưng cũng không khỏi chết trân trước cảnh tượng trước mặt.

Anh đang… cởi áo! Thật sự đang cởi bỏ áo!!!
Trời ạ! Đây là phim cấp gì đây?! (*o*)

Cô nhắm tịt mắt lại khi lồng ngực rắn chắc lộ ra. Dù rất muốn nhìn nhưng tình huống hiện tại quá… quá… biến thái đi! Tâm trí không cách nào tập trung vào “cảnh đẹp” trước mắt! Tiếp theo sẽ thế nào đây? Như lần trước, đè cô xuống và vồ vập tới tấp? Hay…

Ý, sao lại âm ấm nhỉ?

Mắt hé mở, cô ngạc nhiên vô cùng khi trông thấy ai kia không hề… lao đến như mình e sợ.
Mà… hiện giờ đang thủ phục dưới chân cô như một vị hoàng tử cầu thân! Cái cảm giác âm ấm chính là… từ đôi tay đang vuốt ve bàn chân của cô một cách dịu dàng. Khi bề mặt thô ráp tiếp xúc với làn da nhạy cảm, dù không hề mang chút ý gợi tình, nhưng lại khiến gò má cô bỏng rát kinh khủng.

Giữa gian phòng tràn ngập ánh đèn mông lung, cái kẻ giờ đã là chồng người ta… lại đang cẩn thận tỉ mỉ tháo gỡ giày cho cô, cử chỉ nhẹ nhàng nâng nhiu hết sức — hệt như anh có thể đem cả thế giới đặt dưới chân cô vậy…

“Đỡ rồi chứ?” anh khẽ hỏi, tay xoay nắn nhẹ cổ chân của cô. “Sau này đừng mang cao gót nữa. Cho dù có là vờ ngã ra ngất, cũng rất đau.”

Ý.

Hóa ra anh… đến cả điều đó cũng có chú ý sao…?

Cô sững người ra. Một lần nữa, sự xúc động đã nuốt trọn mọi khả năng phản ứng.

Anh chuyển từ chân này sang chân kia, khi tay vô tình chạm vào vết thương nơi mắt cá kéo dài lên bắp chân, hơi thở dường như dừng lại. Tay anh đông cứng trong giây lát, rồi lại tiếp tục vân vê trên vết thương khá sâu — dù giờ đây đã lành sẹo. Mắt nâu sẫm ngước lên nhìn vào cô, chứa chan niềm khổ sở thầm kín.

“Đau không?”

Sự xót xa trong chất giọng trầm ấm như mật ong buổi sớm đó, suýt nữa đã khiến trái tim cô ngừng đập.

Không hiểu bất cứ điều quái đản gì đã khiến cô lại gật đầu lia lịa.
Đáng ra… phải nên lắc đầu chối bay biến chứ…?!

Ánh nhìn của anh nồng ấm, có phần mòn mỏi, khẩn nài:
“Lần sau, đừng bao giờ bỏ đi một mình như vầy nữa.”

Cô gật đầu, song lại khẽ lên giọng nũng nịu. “Nhưng có đi ‘hai mình’ thì tai nạn vẫn xảy ra thôi… Không khéo lại chết cả hai à…”

“Như thế…” khóe môi người ta khẽ cong, ánh mắt đượm buồn xoáy vào cô, sâu thăm thẳm.
“…vẫn còn tốt hơn một mình tôi ở lại.”

Cô cắn môi để chặn xuống cơn sóng bất chợt trong lòng, xong lại rụt rè gật đầu.

Thế rồi, anh cúi xuống, hôn nhẹ lên gối cô.
Mắt bỗng dưng cay cay.

Tại sao… người ta vốn không hề nói những câu tình tứ bay bướm, cũng chẳng phải thề non hẹn biển, thế mà vẫn khiến lòng cô bão tố cuồn cuộn thế này?

Chợt, bao nhiêu hụt hẫng vài phút trước về một lễ cưới không như ý — cứ như ngọn lửa gặp gió — phụt tắt hoàn toàn. Bánh cưới có đủ năm tầng hay không, áo cưới có phải thiết kế riêng hay không, giáo đường có phải thơ mộng hay không… không còn quan trọng.

Chừng nào mà, trong lễ cưới đó có sự hiện diện của con người này, vậy là quá đủ.

Nguyễn Ái có một thói quen rất lạ, mỗi khi gặp phải tình huống cảm động cực điểm, đôi lúc sẽ đờ ra không biết làm gì. Lần này đây cũng không ngoại lệ, vậy nên… ai đó vì quá mãi mê chìm đắm trong cảm xúc thăng hoa của chính mình, nào có chú ý gì đến chàng hoàng tử tận tâm ban nãy giờ đây đang…
…tận tình giúp cô thoát y!

Đến khi hơi lạnh ập vào bao trùm da thịt, kẻ bị người ta ấn lún xuống đệm mới chợt tỉnh giấc, trong một khắc toàn thân lại trở về trạng thái ấm áp — nếu không phải muốn nói là… nóng bỏng vô cùng – khi nằm trọn trong “vòng phủ sóng” của anh. Vậy rồi, chẳng cần báo trước, những nụ hôn lại ập đến kịch liệt, khiến cô không thể trở tay đã đành, đằng này đến thở cũng bắt đầu trở nên khó khăn.

Vậy ra… dịu dàng xoa chân người ta như thế, ân cần hôn gối người ta như thế… là có mục đích đường hoàng!

Ai kia… rõ ràng là muốn vỗ béo ngỗng trước khi ăn gan* mà! >_<
(*gan ngỗng vỗ béo: ép uổng ngỗng ăn nhiều vào, cốt chỉ để sau này làm thịt gan ăn được ngậy hơn ^.^ Trong trường hợp này thì… hồ ly nhà ta cho rằng anh Luận cố tình tình cảm sướt mướt để em… thả lỏng hơn ý mà ^w^V)

Anh thật là… vô sỉ quá đi!

Hận một nỗi không gào to những từ ấy được, bởi môi miệng giờ đây đã bị anh… nuốt chửng mất rồi! Q>0<o Tay quờ quạng một hồi cũng mất hết sức lực, thân thể từ từ nhũn ra, nỗi bức xúc dần dần trốn chạy, để mặc cho sự sợ hãi quen thuộc ngày nào hoành hành bá đạo, cơn run rẩy vô duyên cớ lại thừa thế xông lên…

Vậy là… anh lại một lần nữa ngừng lại, môi quyến luyến không rời, thở dốc vào miệng cô hỏi khẽ. “…Sao vậy?”

“Em… em… sợ…” cô thành thật đến là thảm thương, khiến anh dù đang trong trạng thái cuồng nhiệt, cũng không khỏi mủi lòng, bèn chống tay, ngước đầu lên hỏi nhỏ kẻ bên dưới.

“Sợ gì?”

“…Sợ… đau…”

(=o=)

Vậy là, bao nhiêu sức lực để gồng người chống tay đột nhiên bị rút cạn, anh vùi đầu vào hõm cổ cô bật cười thành tiếng. (Bà nó, động phòng kiểu gì dzị hai anh chị? =”=)

“Sợ… đau? Haha…” giọng anh đứt quãng. “Nguyễn Ái bị đánh hội đồng cũng không mảy may kêu cứu, thế mà sợ đau ư…?”

“Anh…! Anh không biết gì cả…!” cô líu ríu. “‘Ngoại thương’ sao có thể đem so với ‘nội thương’ chứ?”

Anh nhíu mày, sững ra một lúc.

“Ngoại thương” ư? À, là vết thương ngoài da…
“Nội thương” ư? Ờ, cái này… 

Lại cười đến run người. (=”= đây chắc là phim hài cấp 3 a~)

Hồ ly nhà ta bất mãn hết sức, có ai đời trong lúc ân ái, cái kẻ tự xưng là chồng kia lại giễu cười vợ mình như vậy…?! Đây… rốt cục là tình huống biến thái gì đây?!!

(>”<)

Cô cựa quậy muốn đẩy anh ra, vô tình cử động ma sát thế nào mà khiến hổ đói nhà ta sực nhớ ra bữa ăn chưa chén trọn bên dưới. Giọng cười nín bặt, đôi tay âm ẩm mồ hôi áp vào gò má đỏ ửng, giữ mặt cô hướng thẳng về anh.

Rồi, anh nói thật khẽ khàng, đôi mắt nồng nàn dõi sâu vào người vợ bé bỏng.

“Sẽ không đau, hứa đấy.”

… (Một loạt sóng gió được tóm gọn trong ba cái chấm…) Một lúc sau.

Thở hổn hển, người nào đó mồ hôi nhễ nhại, ngẩng đầu lên hôn nhẹ vào môi cô.

“…Anh……………” giọng nữ thoát ra kiệt quệ, yếu ớt.

“Huh?”

“Anh… anh đúng thật vô sỉ…”

Kẻ bên trên bàng hoàng, cảm thấy rối trí vô cùng trước lời buộc tội của ai kia. “Vì sao?”

“Anh đúng… gạt người…”

“Gạt người…?”

“Hứa là sẽ không đau… mà lại… >__<”

Thoáng tiếng cười khục.

“Chỉ hứa sẽ không đau, chứ đâu bảo ai sẽ không đau.”

(O__o)

“Anh… anh………”

Oán thán chưa dứt thì đã bị hổ đói tóm trọn vào mồm. Trước lúc nuốt vào còn khẽ khàng mấy chữ dụ dỗ:

“Lần này thì, thật sự sẽ không đau…”

Thế cô sức yếu, không sức chống cự, người nào đó đành phải cả đêm ngậm miệng “phục tùng” người ta, nhưng lại không khỏi nguyền rủa trong lòng:

“Anh… đúng là vô-sỉ-vô-cùng-tận mà!”

(>”<)

(Hộc máu *0*)

(Não trái: Hầy, cuối cùng anh cũng “đớp” em gòi á, chẳng bỏ công ta ngứa miệng nãy giờ mà ko dám phá bĩnh ^o^
Não phải: mày có phá đi nữa thì lão ấy vẫn cứ đớp được làm tới à… >.>
Đại não: Đúng là rate MA theo kiểu ám thị… =w=
VV: Gud gud, bọn bây quả không hổ danh thuộc về VV o^w^V

Người qua đường: *tránh tránh* đi xa ra con, con nhỏ này hông bình thường ==’

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+