Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Phản diện – Chương 41 – 42 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 Chương 41: Chất Vấn 

“Nguyễn Ái đâu?”

Võ Gia Chính Luận đứng giữa bãi đất trống, mái tóc đen gợn sóng tung bay trong bầu trời tối mịt. Dù âm thanh dường như bị át hẳn bởi tiếng gió và phi cơ khởi động, Đặng An Thi cũng không khỏi cảm thấy e sợ trước giọng điệu thâm trầm của vị chủ nhân. Cô vốn là người can đảm, vậy mà đứng trước những gì sắp xảy ra cũng không khỏi cảm thấy lá gan bé đi vài phần.

“Thiếu gia à, chúng ta đi thôi… Nguyễn Ái… sẽ không đến.”

Đôi mắt nâu nheo lại. Không gian trong phút chốc nhuốm màu âm u. An Thi bất giác lùi lại một bước.

“Vì sao?” vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, Chính Luận đều đều lên giọng chất vấn. Sự bình thản này cơ hồ còn khiến kẻ xung quanh hãi sợ muôn phần.

Hít vào một hơi, An Thi tự nhủ bản thân phải dạn dĩ lên. Chẳng phải nguyện vọng của cô là trở thành một con người mạnh mẽ như Nguyễn Ái? Đây chính là thử thách đầu tiên.

“Chị ấy nhờ em chuyển lời lại với anh: Không thể mạo hiểm cùng anh dấn thân vào lửa. Chị bảo Hoàng Công nhất định sẽ không tha cho chị nếu vẫn còn gắng gượng ở lại bên anh. Cho đến cuối cùng, mạng sống vẫn là quan trọng nhất.”

“Còn gì nữa?” ánh mắt thiếu gia vẫn lạnh lẽo, cứ như anh đã đoán trước việc này sẽ xày ra.

“Còn… còn…” An Thi cắn môi. Nguyễn Ái ơi, tại sao chị lại bắt em làm một việc khó khăn như thế này?

“Chị bảo… sẽ kết hôn cùng người khác. Chỉ có thế, bản thân và Vương Đăng Khoa mới có thể thoát khỏi tầm ngắm của Hoàng Công.”

“Kết hôn cùng người khác?” Đặng Phương Ân bên cạnh dường như hét lên. “Con có nhầm không? Thiếu phu nhân là người đã có chồng. Làm thế nào kết hôn với người khác?!”

An Thi rụt rè ngẩng đầu nhìn vào Chính Luận, bóng tối đổ lên nửa phần khuôn mặt của thiếu gia khiến cô không tài nào đoán ra sắc diện, chỉ biết đôi môi hoàn hảo kia đang mím chặt tạo thành một đường thẳng đanh chắc khó chịu vô cùng. Nhắm mắt, cô cắn răng thốt ra những thông điệp cuối cùng, lòng hiểu rõ bão táp đang từ từ giăng phủ.

“Nguyễn Ái bảo rằng hôn lễ đó vốn không hợp pháp, đã cùng Đoàn Văn Minh đến tận tòa án để chứng thực chữ ký ngày đó… không phải do chị ta tự nguyện…”

Nói chưa hết câu thì con người uy nghi kia đã đi lướt qua cô, chân sải nhanh về chiếc xe đậu sẵn gần đó, không quên ném lại phía sau một tràng mệnh lệnh.

“Không đi nữa. Cho đến khi có mặt Nguyễn Ái, không ai được khởi hành.”

Kỳ lạ thay, cái kẻ lắm điều lý sự như Gia Đạt hay càm ràm lo xa như ba cô cũng im thít, chỉ biết gật đầu tuân lệnh mà không hề mở miệng can ngăn như trước. Kể từ lúc nào mà thiếu gia trở nên đáng sợ với họ như vậy? Không lẽ ở Macau đã xảy ra chuyện gì động trời còn hơn cái chết của ngài Chủ tịch? Ngay cả ở bản thân thiếu gia, An Thi cũng cảm thấy ít nhiều thay đổi. Phải nói sao nhỉ…? Chút khí chất ôn nhu toát qua từ những ngày bên cạnh Nguyễn Ái dường như đã bị phong bế hoàn toàn. Thậm chí khi nghe đến tin vợ mình phản bội, anh cũng chẳng chút mảy may nổi giận. Nếu là Ác Ma của ngày trước, có khi đã đập vỡ cả mặt đường rồi cũng nên…

Có lẽ nào… là sự phản bội của Văn Thành đã khiến anh trở nên băng lãnh như thế này…?

Phản bội…

Nguyễn Ái à, chị lại châm ra ngòi thuốc nổ gì rồi…? — An Thi tất tả chạy theo đám người thủ phục phía sau Võ Gia Chính Luận, trong lòng rối rắm không yên. Cô rốt cục là đang dấn thân vào vở kịch bi ai gì đây? Ánh đèn vàng vọt chiếu rọi tứ phía, Nguyễn Ái đứng trước hàng áo cưới trắng muốt được các nhân viên niềm nở dâng lên, cảm giác trong lòng còn đen đúa hơn cả đêm ba mươi.

Nếu là thường ngày, cô có lẽ đã giậm chân, quay một nước bước khỏi nơi đây.

Song Nguyễn Ái thật thà ngày nào, hôm nay đột nhiên phải biến mình thành một diễn viên xuất chúng.

Và, khán giả là cả thế giới.

Có phần phẫn uất. Rất nhiều nóng giận.

Hoàng Công khốn nạn! — cô rủa thầm khi chỉ bừa vào một chiếc váy hở vai, hậm hực tước nó ra khỏi tay người bán hàng và bước thẳng vào phòng thử, chẳng buồn nhờ vả ai đi theo giúp đỡ, lại càng không màng đến người đàn ông tháp tùng mình đến đây, hiện đang ngồi thừ ra nơi ghế chờ, mắt nhìn về một điểm vô định trên sàn gạch bóng loáng — Nếu không phải vì đóng kịch cho ông xem, tôi và anh Minh có cần phải làm mấy việc kệch cỡm hớ hênh như thế này không?
(Ài… == lúc trước ko có áo cưới thì than, lần này có thì quăng cho câu kệch cỡm hớ hênh… đúng là phân biệt đối xử mà=w=)

Loay hoay đến gần năm phút, cô mới kéo được chiếc váy lên đến eo.

“Tên điên rồ nào đã thiết kế ra cái áo cưới phiền phức này? Tại sao đã buộc trước rồi còn phải thắt sau? Có phải là thiếu vải quá hay không? Hay sức sáng tạo và tầm thực dụng vốn không thể dung hòa nỗi trong bộ óc bé xíu kia?!” Nguyễn Ái không dằn nỗi mà lầm bầm cảm thán. Thật ra thì, lỗi không phải do cái váy cưới, lại càng không do kẻ thiết kế nó. Chỉ là… có ai đó đang hết sức bực mình, nhìn thứ gì cũng không vừa mắt, chạm vào gì cũng chẳng vừa tay…

Bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Hay lắm! Cuối cùng thì cũng có kẻ biết tự giác chạy vào giúp cô rồi đấy! Để thêm vài phút nữa thì chắc cô sẽ thẳng tay xé toạc mớ vải này ra rồi!

“Còn gõ gì nữa? Vào đi,” cô hằn học nói, tay xoay nhẹ khóa cửa. “Còn chờ nữa thì tôi chắc sẽ tức vỡ mật vì cái thứ ren rúa lùi nhùi này quá!”

Cửa mở. Cô không thèm quan tâm, cúi xuống phủi mạnh trên phần váy nãy giờ đã bị cô nhàu cho nhăn nhúm, sẵn tay giật phăng cái áo ngực có dây ra ném xuống mớ đồ ngổn ngang trên sàn. “Có đem vào cho tôi thứ muốt để đi chung với áo ống hay không—”

Lời chưa dứt thì eo hông đã bị một bàn tay choàng qua lôi kéo khiến cho bí thở. Chưa kịp định thần thì thân trước đã bị ép phẳng lì vào một lồng ngực ấm áp, mặt gương lạnh tanh áp chặt vào tấm lưng trần, nhất thời khiến cô rùng mình vì cái lạnh buốt da.

Tương phản hoàn toàn với bàn tay nóng ấm đang mơn trớn trên da thịt.

Môi đan trên môi một cách cưỡng ép. Nụ hôn ập đến quá nhanh, quá cường bạo, quá quyết liệt… đến nỗi cô vốn định mở miệng toan la lối, chữ chưa thoát ra thì đã bị phong bế toàn phần. Sức tấn công của môi răng kẻ này khiến đầu cô va vào sau đau điếng, mắt nhắm nghiền mà không hiểu nguyên do.

Sự thô bạo bá đạo của đôi tay mạnh mẽ này…
Mùi vị cay nhẫn, mằn mặn của gió biển phảng phất này…
Cách hôn dồn dập, quyết liệt mà cô chắc rằng khi rời đi… sẽ đọng lại ít nhiều vị máu trên đầu lưỡi này…

Trên thế gian này chỉ có một người duy nhất.

Đôi tay Nguyễn Ái choàng qua cổ người đó, bất giác siết chặt.
(Ặc, đúng là yêu bằng xúc giác a, chả thèm nhìn cũng biết là ai =w=)

Bụng dạ cồn cào như kẻ đói khát nhiều ngày, ngón tay cô bắt đầu miết mạnh trên da thịt, đan luồn vào tóc ai kia một cách vô thức mà ghì, mà lôi – đáp lại sự nồng nhiệt được khởi điểm bởi đối phương vài giây trước đây. Càng quấn lấy nhau, lòng cô càng đau như xát muối, mũi đột nhiên nồng cay, nước mắt kiềm nén bao tháng nay tuôn tràn không kiểm soát.

Cô khóc. Là khóc trong nụ hôn nồng nàn.

Bàn tay đang di chuyển trên thân cô bỗng mất hẳn sức lực, nụ hôn cũng thôi không vồ vập, mà chuyển dần sang dịu dàng, mềm mỏng… Kẻ này môi tiếp tục mút nhẹ thớ thịt đỏ mọng đang run lên theo từng tiếng tức tưởi, thỉnh thoảng lại di chuyển trên gò má và mi mắt ướt đẫm nước mắt… không khỏi khiến trái tim vắt kiệt của người đang khóc than… trong một giây bỗng nhiên vun đầy. Niềm hạnh phúc lần đầu tiên trong đời mang vị ngọt mặn của nước mắt, nhẫn đắng của nhớ thương.

Họ cứ đứng như thế, rất lâu. Kẻ thì hôn, người lại khóc. Chẳng ai nói với ai một lời… để mặc cảm xúc thao túng hành động.

Đến cuối cùng, dường như không chịu nỗi sự thân mật xé lòng này, đôi tay nhỏ nhắn bèn chống vào ngực đẩy anh ra. Nhưng “bức tường” trước mặt nào có dịch chuyển, ngược lại còn chèn ép cô hơn, vòng tay quen thuộc thình lình choàng qua tấm lưng trần trụi siết chặt lại, sự nhớ nhung tràn ra ồ ạt từ đối phương suýt nữa đã khiến cô ngất đi vì đuối sức.

Nỗi nhớ là gì mà khiến con người ta khổ lụy dường này…? Ngay cả khi đang ở trong vòng tay của nhau, cũng không khỏi nhớ thương đối phương vô hạn…

“Chúng ta đi thôi,” anh nói khẽ, thật khẽ… bàn tay vuốt nhẹ trên gò má bầu bĩnh, đôi mắt nâu ấm lên thứ lửa nồng đượm khi mặt chỉ cách nhau một hơi thở.

Tại sao lại dịu dàng như vậy? Tại sao lại nhìn cô bằng đôi mắt thiết tha van nài đó? Lẽ nào An Thi chưa nói với anh những tội lỗi của cô? Lẽ nào anh không biết cô đến đây làm gì? Làm ơn… đừng nhìn cô như thế! Nó khiến cơn đau quặn trong bụng cô dâng trào, chỉ còn một chút nữa là dẫn đến dợm mửa…

“Em không đi,” cô cắn chặt răng, cố để lời nói thoát ra dứt khoát.

“Em sẽ đi.”

“Em sẽ không.”

Mắt dùi sâu vào cô, anh thở ra hậm hực, tâm thái trong phút chốc đã chuyển hướng nóng nảy. “Em yêu anh! Nếu không đi cùng anh thì còn phải làm gì?”

Bị khóa chặt bởi ánh nhìn gắt gao, cô biết mình không cách nào phủ nhận những gì anh vừa nói — rằng mình yêu anh— bản thân cũng không muốn phủ nhận. Có ích sao? Nó hiển nhiên còn hơn việc màu tóc của cô vốn đen, da dẻ của cô vốn vàng. Tất cả đều phơi lộ ra cả bên ngoài, muốn giấu cũng không thể.

“Em yêu anh,” cô thừa nhận, mắt cụp xuống đầy tội lỗi. “Nhưng em yêu bản thân mình hơn.”

Điều này, ít ra cô không dối trá. Vì thế khi nhìn vào mắt anh, cô kiên cường hơn bao giờ hết.

Không phải sao? Nếu không vì yêu bản thân mình hơn, cô có chọn trốn tránh? Biết rõ anh sẽ bị nhấn chìm trong đau khổ, cô vẫn cứ quyết ý mà làm. Thành thực mà nói, sau sự việc chấn động ở Macau, khi cơn lo lắng cho mạng sống của anh qua đi, đập vào đầu là những bất định về một tương lai mờ mịt, không khỏi khiến cô có đôi chút nản chí. Nếu cô yêu thương anh hết lòng, chẳng phải sẽ không bận tâm đến những điều đó? Đằng này, cô không thể không nghĩ đến cơn giận của Hoàng Công nếu họ ở bên nhau, không thể không nghĩ đến an nguy của người cha bệnh tật, không thể không nghĩ đến cái nhìn khinh bỉ của anh khi phát hiện ra khiếm khuyết của bản thân mình…

Tất cả… đều là vì cô vẫn chưa thể nào đặt anh lên hàng đầu.

“Em xin lỗi, Luận,” cô cắn môi, nước mắt lăn dài trên gò má. “Đến cuối cùng em vẫn không thể thực hiện được lời hứa ngày ấy. Em không thể yêu anh còn hơn cả bản thân…”

“Anh biết.”

Anh biết? – cô ngẩn ngơ ngước lên nhìn con người trước mặt – Anh biết?

Lời nói toát ra lạnh còn hơn băng đá, nhưng sóng mắt nâu ấm kia lại long lên dữ dội.

Có phần chấp nhận, có phần cam chịu. Rất nhiều vụn vỡ.

“Nhưng không có nghĩa là tương lai không thể,” anh tiếp lời, ánh mắt xoáy vào cô tia nhìn dằn vặt. “Chúng ta có cả đời để đánh cược, Ái à. Hãy theo anh sang Ý, chúng ta có thể làm lại từ đầu nơi đó. Có em bên cạnh, Võ Gia Chính Luận có thể làm bất cứ điều gì. Em sẽ không phải lo về an toàn của bản thân, anh hứa.”

Anh đang khẩn nài cô sao? Một Võ Gia Chính Luận khinh đời ngạo mạn là thế, vậy mà giờ đây đứng trước người vợ đã nhẫn tâm bỏ rơi mình để đi theo một gã đàn ông khác, lại có thái độ bi lụy như thế này…? Nguyễn Ái à Nguyễn Ái, mày đúng là tội lỗi tày trời, tại sao đến giờ phút này mà còn mang ý định giẫm đạp lên tình yêu của anh như vậy?

Nhưng nếu không làm thế, liệu cô và anh có còn sống nổi đến ngày gặp lại nhau…?

“Em không muốn đánh cược luôn cả mạng sống của mình,” cô dằn lòng, bắt đầu đoạn hội thoại đã thuộc nằm lòng. “Hoàng Công… đến ngay cả Võ Gia Hùng còn có thể giết, thì anh và em có hề hấn gì? Qua đến được Ý thì sao? Có điều gì đảm bảo Da Costa sẽ chịu che chở cho chúng ta? Huống chi, anh hiện giờ là tội phạm truy nã quốc tế, em theo anh làm sao có ngày yên ổn? Em không muốn chuỗi ngày sau này của mình sẽ phải lận đận, rày đây mai đó, trốn chui trốn nhủi… em đã chịu đủ mọi khổ đau khi còn bé, không muốn nửa đời sau của mình cũng gian nan như thế.”

Bàn tay anh ghì chặt vai cô, đau buốt. “Anh đã nói sẽ bảo vệ cho em, sẽ không bắt em chịu khổ!”

“Vô ích thôi, cho dù thế, Hoàng Công cũng sẽ không buông tha cho em. Em lại chưa muốn chết sớm như vậy… Vương Đăng Khoa lại đang trong tình trạng này, còn có ai để—”

Toàn thân thình lình bị ấn về sau, xương sống bị va vào gương đến đau nhói, ngón tay anh giờ đây đang lún sâu vào thớ thịt mềm mại nơi cổ cô. Siết mạnh vào.

Đôi mắt nâu nhạt màu trong nháy mắt đã chuyển sắc thâm đen u ám. Của loài ma quỷ.

“Vậy em nghĩ tôi sẽ buông tha cho em sao?”

Lực siết ngày càng mạnh, tay cô quờ quạng, chân phải nhón lên để chống đỡ sức nặng của bản thân.

“Em sợ chết như thế,” hơi thở anh phủ nhẹ lên môi cô vị chết chóc gắt nồng. “Có bao giờ nghĩ sẽ bị chính tay tôi giết?”

Cố sức lắc đầu, nước mắt cô giờ đây lại ứa ra, mặt mũi ngày càng trắng bệch. Lại khóc, nhưng không phải do sợ, mà vì nỗi đau toát ra từ khuôn mặt thân thương đối diện mình. Sự dày xéo khổ sở hằn sâu trên những đường nét đó, cả đời cô không thể nào quên được.

Cô nhắm lại, để nước mắt ngập đọng nơi khóe mắt đua nhau đổ lăn trên gò má trắng toát, làm ướt đẫm cả bàn tay đang ra sức bóp nghẹt sự sống nơi cô.

Cho đến lúc cô tưởng mình đã buông lơi thì những ngón tay hung hãn cũng nới lỏng. Có vòng tay choàng qua ôm cô xốc lên, đầu bị ghì sát, môi áp chặt vào môi dày vò đến đau rát… Những lời tiếp theo tuôn ra rạn vỡ, đứt quãng bởi những nụ hôn trừng phạt tới tấp.

“Nếu để em thuộc về một người đàn ông khác… thì thà tôi tự tay giết chết em đi.”
“Em xin lỗi…” cô nức nở, hơi thở gấp gáp hòa quyện chất giọng nát tan, hai tay phải bấu chặt vào váy áo để chống lại khao khát choàng qua ôm chầm lấy anh. “Thật sự xin lỗi…”
Bất chợt đẩy mạnh cô ra, sự băng giá trong anh dần dần đông cứng mọi biểu cảm. Võ Gia Chính Luận cười mà cũng như không cười, anh cởi chiếc áo khoác của mình để choàng lấy nửa thân trên trần trụi của cô.

“Khi nào thì thành hôn?”

Bần thần vì sự thay đổi choáng ngợp của anh, cô nhất thời ú ớ, nói không thành lời.
“…là…hai tuần nữa…”

“Được,” anh nắm lấy tay cô đút vào túi áo khoác, bên trong là một chìa khóa duy nhất. “Tôi cho em 13 ngày suy nghĩ, vào trước ngày thành hôn, phải đến phòng số 208 của khách sạn X. Chúng ta sau đó sẽ rời khỏi Việt Nam.”

“Em đã nói là sẽ không—”

“Tôi đã nói là cho em thời gian suy nghĩ!” anh kích động quát lớn, mắt xoáy vào cô sự cuồng si cực hạn. Mi khép lại trấn tĩnh, giọng nói anh sau đó trầm xuống rõ rệt, một lần nữa mang sự đe dọa khiến người ta run rẩy:

“Nếu trước 12h đêm đó em không có mặt, thì đừng trách tôi lễ cưới vì sao lại hóa đám tang.”

Rồi, anh quay người rời khỏi.

(Luận ca giang hồ quá cỡ, haha…)

Cửa vừa đóng sập thì thân hình cô đã đổ sụp. Vốn biết chuyện sẽ tiến triển đến nước này… nhưng cô lại căm ghét vô cùng những gì phải làm tiếp theo… Chúa à! Con phải làm sao đây? Con không muốn khiến anh ấy đau. Nhưng nếu không làm thế… không làm thế thì…

Cửa mở toạc, Đoàn Văn Minh xông vào dáo dác nhìn quanh, trông thấy thân người khụy ngã của cô nơi góc phòng thì vô cùng kinh hoàng, vội vã nhào đến. “Em không sao chứ? Hắn đã làm gì? Nếu không phải vì bị bọn thuộc hạ của hắn kiềm kẹp, anh đã xông vào từ lâu!”

Cô lắc đầu, gạt tay anh ra rồi chậm rãi đứng lên, vẻ mặt trong chốc lát đã tỉnh táo đến bất ngờ. Tai lắng nghe tiếng nhốn nháo bên ngoài, cô quay sang anh, ánh mắt nửa cương quyết, nửa dò xét;.

“Không có ai trong số họ gọi cho cảnh sát chứ?”

“Không,” Đoàn Văn Minh miễn cưỡng trả lời, tay nắm chặt để ghìm lại cơn nóng giận. Đến giờ này cô vẫn còn lo lắng cho tên bạo ngược đó? “Như thỏa thuận, mọi chuyện liên quan đến Võ Gia Chính Luận sẽ không đá động đến cảnh giới.”

Cô gật đầu. “Vậy tốt, em không muốn cả Võ Gia đều biết anh ấy đang bám theo em.”

“Nhưng con người này quá nguy hiểm!” Văn Minh ghì chặt bả vai Nguyễn Ái, chất giọng giọng cực kỳ kích động khi trông thấy dấu vết đỏ mờ trên cổ cô. “Giữa ban ngày ban mặt mà còn vác súng và một đám thuộc hạ trực tiếp khủng bố như thế này, còn có chuyện gì mà không làm ra nỗi?!”

Cô im lặng không phản ứng, đến cuối cùng chỉ thờ hắt ra rồi bước đi ung dung về hướng cửa ra. Thật tình không còn tâm trí để bàn luận về tính khí cuồng loạn của thiếu gia Võ Gia…

“Em mệt. Em về đây.”

“Nguyễn Ái à, em rõ ràng đang đùa với lửa. Sao lại đem cả tính mạng mình ra đặt cược như thế?”

“Em là con người ghê tởm như vậy đó,” cô cười lạnh, tay sờ nhẹ lên cổ. “Không những tính mạng của bản thân, mà ngay cả của anh, em cũng đã đem ra đặt cược.”

“Ý em là gì?”

Đầu hơi quay lại, cô mím chặt môi, mắt không hề chạm đến anh.

“Nếu em không lầm, thì vào đúng lễ cưới hai tuần sau; Võ Gia Chính Luận sẽ có mặt để giết hai chúng ta.”

  Chương 42: Say Tình 

13 ngày sau, khách sạn X, bar X-ile. 1:30 AM.

Cô không đến. Đã không đến.

Trời đổ mưa nặng hạt, anh cười. Trùng hợp như thế ư? Đây cũng chính là khung cảnh hoang tàn hôm xưa Gianna rời bước…

“Anh đẹp trai, buồn gì thế, uống với em nhé.”

Mặt mũi sắc sảo, thân hình bốc lửa được gói trọn trong chiếc váy đen gợi cảm, nụ cười mời gọi và phong cách kiêu kỳ phóng khoáng; người phụ nữ mới đến nghiêng đầu, mi mắt chậm rãi phấp phới nhằm thu hút sự chú ý của đối phương.

Đây, chính là mẫu đàn bà mà Võ Gia Chính Luận bấy lâu nay vẫn dung nạp trên giường.

Ít nhất thì, cho đến khi Nguyễn Ái xuất hiện.

Không thấy anh chàng điển trai phản ứng mà chỉ tiếp tục chú tâm vào ly rượu uống dở, cô nàng xinh đẹp liền ngồi sát vào, tay ra hiệu cho bartender rót đầy lại ly, sau đó lại lấn lướt, dùng hết mọi “vốn liếng phì nhiêu” của mình, quyết mồi chài cho được chàng trai tuấn mỹ ngời ngời này.

Ở đâu mà lại rớt xuống một sinh vật tuyệt thế như vậy nhỉ? — ả tựa hẳn vào người anh, đôi mắt lộ vẻ thòm thèm.

Thân hình mềm mại và mùi nước hoa đắt tiền — ngẫu nhiên sao lại là thứ người nào đó hay dùng — nhất thời đã khiến cái tâm trí vốn đang bị u mê bởi men rượu của Chính Luận tê liệt, tay bất ngờ choàng qua ghì chặt đầu cô nàng về phía mình.

Hôn đắm đuối.

Đôi môi này không rụt rè như cô, cơ thể này không vương chút kháng cự khi anh chạm vào như cô. Và nhất là, mùi vị này không ngọt ngào như cô. Người vợ bé nhỏ của anh có đời nào lại nồng vị chát chúa của rượu như vậy?

Hà, rốt cục thì… ảo ảnh đến bao giờ mới xuất hiện? Anh chẳng phải đã uống rất nhiều hay sao…?

Đang dần dần cảm thấy kinh tởm bởi kẻ bị-động-hóa-chủ-động kia, thân thể đẩy đà đang dán chặt vào anh bỗng dưng rời xa. Nhẹ nhõm, anh cũng chẳng buồn níu giữ, trong lòng ráo hoảnh như sa mạc. Không hụt hẫng, chẳng nuối tiếc, trước mắt mọi vật đều mờ nhạt, xa xăm…

Vì đó nào phải là cô?

Có tiếng người ré lên, xung quanh rầm rộ, nhốn nháo đến phát bực. Đầu anh nhức inh ỏi, đang toan quay sang dạy cho bọn người không biết điều kia một bài học…

Chợt khựng lại.

Anh cười. Nụ cười thỏa mãn của một đứa trẻ nghèo nàn được nhận món quà Giáng Sinh đầu tiên. Món quà đắt đỏ.

“Cuối cùng thì em cũng đã xuất hiện.”

Bước xuống ghế, người anh chao đảo, quờ quạng sao đó mà lại đổ nhào lên thân hình mềm mại đang choàng tay đỡ lấy mình. Nhanh chóng siết chặt eo lưng người này, anh cúi xuống hôn mạnh lên đôi môi đỏ hồng, lưỡi xộc vào bá chiếm, khóe miệng nhoẻn cười khi nhận ra mùi vị quen thuộc.

“Lần này mới đúng.”

“Anh có điên không?! Làm sao lại dám lộ mặt chốn đông người này? Rồi lại còn say khước như thế?” sinh vật nhỏ nhắn trong vòng tay anh giẫy giụa, đoạn liếc xuống đôi môi đang mỉm cười mà nhăn nhó. “Nhất là dám ngang nhiên đi hôn người khác bừa bãi!”

“Ngay cả giọng điệu cũng giống… rất giống…” anh rúc đầu vào vai cô, cổ họng thoát ra một âm thanh chơi vơi đâu đó giữa khóc và cười, tay càng siết chặt thân hình bé bỏng, tưởng chừng có thể đem con người này hòa tan vào mình. “Lần này… hãy đừng biến mất sớm như thế, biết không…?”

Rốt cục là… anh biết chứ. Cô chẳng qua chỉ là một ảo ảnh, được sinh ra bởi men rượu và sự cuồng si của riêng anh mà thôi.

Có buồn đau hụt hẫng gì cũng không quan trọng. Anh bây giờ chỉ muốn có cô trong vòng tay. Nếu không thì… e rằng sẽ không chống đỡ nỗi nữa rồi…

Ảo ảnh kia chật vật đỡ lấy anh bước ra khỏi chốn chập choạng ánh đèn, giữa đường không biết đã suýt ngã bao nhiêu lần, đã thế còn vướng ngại người đàn bà “thế thân” ban nãy — không biết từ đâu lại đâm sầm ra cản bước.

“Này!” cô ả hét lớn. “Rõ ràng anh ấy đã chọn tôi trước! Cô là ai mà…”

Ồn ào ồn ào, cứ thế này thì anh sẽ tỉnh táo mất. (=”=)

Bàn tay anh vung ra gạt mạnh, chả thèm nể nang đối phương là phụ nữ — mà còn là một phụ nữ quyến rũ nữa chứ. Ả ngã nhào ra giữa mặt sàn bóng loáng, mắt chỉ biết trân tráo nhìn lên con người vài phút trước vừa thân mật với mình, quá bất ngờ vì sự chuyển hướng chóng vánh trong cách đối xử.

Chẳng buồn nhìn lấy ả, anh gầm gừ. “Xéo!”
(Đại ca quá thể =w=)

“Đừng gây thêm chú ý,” ảo ảnh nói khẽ vào tai anh, đoạn ra sức dìu dắt con người say mèm ra đến đại sảnh khách sạn, rồi thang máy, rồi phòng ngủ…
Trong chập choạng mơ hồ, anh nào còn chú ý đến cảnh vật xung quanh. Thứ duy nhất rõ ràng lúc bấy giờ là khuôn mặt đáng yêu đỏ gay vì quá sức, mồ hôi nhễ nhại thấm ướt cả những lọn tóc mai bết vào hai bên má, đôi mắt đen láy chốc chốc lại long lên, khi phẫn nộ phấn khích, lúc dịu dàng yêu thương…

Vì sao khi tinh thần minh mẫn sáng suốt, anh lại không tài nào khơi gợi lại những hình ảnh chân thực như vậy? Thế mà một hư ảo ngẫu nhiên trong lúc say nồng lại có thể sống động đến bất ngờ…?

Chỉ một lúc nữa thôi… Anh muốn sống trong thế giới này thêm một lúc nữa…

Đêm dài…

Không biết là bằng cách nào, cũng chẳng hiểu đã trải qua bao lâu, lúc anh ngẩng đầu lên thì đã thấy gương mặt thân thuộc của cô mơ màng, mái tóc đen nhánh tỏa ra buông lơi trên mặt giường trắng toát, môi ướt mọng, làn da lấm tấm mồ hôi, lấp lánh như bụi mặt trời trong ánh đèn vàng mờ ảo…

“Anh yêu em,” anh bất giác cúi xuống hôn lên bờ vai trần, đầu óc mông lung, không rõ những gì đã và đang xảy ra là ảo ảnh hay mộng mị…

Cô bật cười khúc khích, đôi tay lười biếng choàng lên ôm lấy cổ anh. “Anh thật lạ.”

“Vậy sao?” vẫn tỳ sát môi vào vai cô, anh cắn nhẹ. “Có lạ bằng em không? Giữa đêm khuya hoang vu lại đứng trên bờ vực hét vào khoảng không…?”

“Hả?”

Anh chống tay lên toan đối diện cô, nhưng cơn chóng mặt kinh người lại khiến cả thân hình đổ sập xuống cơ thể mềm mại (ặc, gãy xương con người ta =”=). Trong mơ màng, giọng anh cất lên xa xăm…

“Nếu biết trước rồi sẽ yêu em như vầy, giờ phút đó đã lao ra ngăn cản…”

“…?”

“Vì sao lúc đó lại có thể hứng thú… đứng nhìn một con người chuẩn bị tự vẫn mà vẫn không chút động lòng nhỉ…?”

“???”

“…cũng may, em đã không nhảy xuống… nếu không tôi bây giờ biết sẽ làm sao…?” dừng lại một giây, anh bất giác rít khẽ. “Làm sao hả?!”

Rồi… bỗng ấn xuống môi cô một nụ hôn mặn nồng khác, lúc dứt ra thì gương mặt xinh xắn vẫn còn đờ đẫn, rõ ràng chưa thoát khỏi cơn sốc của tràng thông tin vừa rồi… Mơn nhẹ ngón tay lên khóe môi mọng ướt, anh nhìn thật sâu vào đôi mắt có khả năng rút cạn linh hồn đối phương, tự biết linh hồn bản thân cũng chẳng còn gì để cô vắt kiệt nữa rồi…
“Từ đầu đến cuối, em vốn là của tôi.”

Không gian đột nhiên tĩnh lặng. Ngay cả hơi thở cũng không còn hiện hữu.
“Dẫn dụ em về Việt Nam … là tôi.”

Mắt mở to bàng hoàng.

“…vào được Việt Duệ tràn đầy hắc đạo, là do tôi.”

Đôi tay choàng qua cổ anh giờ đây cũng buông lỏng.

“…ngay cả nụ hôn đầu đời mà em muôn phần kinh tởm…” anh cười nhạt, mắt xoáy vào
cô sự chiếm hữu gắt gao.

“Cũng là từ tôi.”

“Vì thế, em không có quyền chọn hắn!”

(A, Luận ca trong cơn say thế là khai ra hết bí mật hoho… ^w^ 

Vậy là giải thích được tại sao Luận lại biết Ái nhà ta đến Toshima rùi nha, roy
còn thái độ đau xót của anh mỗi lần nhắc lại chuyện suýt tự vẫn của cô nàng nữa
chứ… Điều này cũng giải thích được một số thắc mắc là tại sao mới vài ngày gặp
mặt mà Luận đã iu Ái sâu sắc như vậy rồi…

Thì ra là còn BT hơn Đoàn Văn Minh, biết em từ năm 14, đến năm 19 thì… ”xực”
em. >w<

Để biết thêm chi tiết, xin mời sau này coi phần… ngoại truyện 1 ^w^)

Ánh nắng rọi vào nhảy múa trên những đường nét khuynh tạc, con người đầu óc vẫn
còn u mị trong men nồng khẽ nhíu mày, tay vung qua toan lôi vào thân hình ấm áp
quen thuộc.

Đập vào chỉ là mặt vải lạnh tanh.

Những ngón tay thuôn dài trong chốc lát đã gập lại. Ra gường bị vò nhàu đến
thảm thương.
Nhưng nhăn nhúm đến đâu, cũng không bằng trái tim kẻ tỉnh giấc.

Mi đen nhánh chậm rãi hé mở, để lộ một màu nâu trống rỗng. Võ Gia Chính Luận
xoáy mắt vào trần nhà trắng toát, như thể ánh nhìn có thể níu giữ hình bóng của
hư ảo mong manh triền miên trong tay mình đêm qua…

Ngừng đi, Chính Luận – mắt anh nhắm nghiền lại – Nếu không mày sẽ trở thành một
đứa tâm thần mất!

Vực mình ngồi dậy, anh quay sang nhìn xuống khoảng trống bên cạnh, nhận ra bề
mặt gối có hơi trũng xuống, đâu đó lại phảng phất hương vị phấn son, trong một
giây ý thức được việc mình đã làm.

Áp tay lên trán và ngửa mặt ra thở hắt, anh cảm thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết.
Sao lại có thể điên rồ đến nỗi sẵn tay vơ đại một kẻ thế thay cô?

Tung chăn, anh chệnh choạng xuống giường, mỗi bước đi còn nặng hơn cả than chì,
tội lỗi vừa dấy lên trong lòng ngay lập tức được trấn áp bởi ghen tuông phẫn nộ
khi hính ảnh Nguyễn Ái trong chiếc váy trắng lộng lẫy đập vào tâm trí.

Cửa phòng tắm hé mở, Đặng An Thi đầu tóc ướt sũng chậm rãi bước ra. Mắt cô vừa
chạm đến anh, lướt nhẹ từ trên xuống dưới rồi dừng lại đâu đó trên sàn nhà. Màu
đỏ tràn lan trên hai gò má ẩm ướt, mọi cử động của cô đột nhiên đông cứng.

Bàn tay anh nắm chặt, đôi mắt nheo lại đầy đe dọa.  “Là cô đêm qua đưa tôi
về?”

“V-âng…!” An Thi hốt hoảng trước tia nhìn tàn nhẫn, chân lùi lại phía sau.
“L-là vì anh quá… quá say không còn biết trời-”

“Đủ rồi, ra ngoài.” Võ thiếu gia ngắt ngang, giọng nói âm trầm pha lẫn rất
nhiều ác cảm.

“Em… chỉ muốn báo anh biết rằng mọi việc đã chuẩn bị–”

“RA NGOÀI!”

An Thi thất kinh, vội vã quay đầu bước ra, không quên ném lại phía sau cái nhìn
phẫn uất.

Cửa vừa đóng, cả thân hình anh đã đổ sụp xuống sofa, trong lòng hỗn độn đủ mọi
cảm xúc. Rõ ràng tình huống đòi hỏi sự tế nhị của người đàn ông, nhưng anh
không sao không cảm thấy hụt hẫng, bứt rứt, thất vọng vì bị lôi kéo khỏi ảo mộng
để đối diện với thực tế cay nghiệt như vầy; do đó đã trút mọi phẫn nộ lên An
Thi – trong khi cô ta chính là kẻ thiệt thòi nhất trong sự việc này.

Có lẽ bấy lâu là nạn nhân của sự ích kỷ, anh đã sớm luyện cho mình chai lì
trước mất mát tổn thất của người khác. Đứng trước việc xảy ra với An Thi đêm
qua, anh hoàn toàn không mang chút ý định đối mặt, mặc kệ cho đối phương có đau
khổ đến độ nào. Dường như sau sự kiện sáu năm về trước, lòng tốt và sự chân
chính trong cái tên Chính Luận đã hoàn toàn bị rút cạn, để lại một cái vỏ lãnh
cảm khô héo đến khốn nạn.

Cho đến khi Nguyễn Ái.

Ập đến. Mang theo cả làn sóng tình cảm ào ạt, không những làm sống lại trong
anh nhiều thứ xúc cảm đã từ lâu vốn bị lãng quên, mà còn lấp đầy sự trống trải
bằng muôn vàn khát khao, chiếm hữu, lụy tình…

Như thế, vẫn nào có đủ cho con người đó?

Những đường nét tuấn tú trên gương mặt anh dần dần đanh lại, sự vô cảm trườn bò
lên mọi ngõ ngách của con người anh, từ phong thái đến biểu cảm; khiến Võ Gia
Chính Luận trong một giây đã trở nên xa vời, lạnh lẽo đến đáng sợ.

Khoác lên người bộ lễ phục đen tuyền, anh vuốt nhẹ lên hai bên vạt áo, chỉnh
lại cà–vạt cho gay ngắn, khuôn mặt vô hồn, đáy mắt âm u, cử chỉ như một gã
người máy đội lốt thiên thần thù hận.

Có tiếng gõ cửa.

“Vào đi.”

Đặng Phương Ân cùng một số hạ thuộc chậm rãi tiến vào, An Thi rụt rè theo sau
ba mình, mắt trộm nhìn vẻ ngoài siêu phàm của vị thiếu gia, lòng lấn cấn lại
hình ảnh tráng kiện lõa thể ban nãy, gò má lại đỏ lên không kiểm soát. Lần đầu
tiên trong nhiều năm, cô ý thức được thiếu gia dù gì cũng là một người đàn ông,
chứ không phải chỉ đơn thuần là một thiếu gia miệng ngậm muỗng bạc, là ông trời
con của cả gia đình An Thi.

Trái hẳn với vẻ giận dữ lúc mới tỉnh dậy, ánh nhìn của thiếu gia giờ đây lướt
ngang cô một cách lãnh đạm, thể như cô không hề tồn tại. Không hiểu sao trong
lòng có chút bực bội…

“Thiếu gia, theo thông tin vừa được truyền về, hôn lễ diễn ra tại Nhà Thờ Y tuy
được trù bị linh đình, song vốn có vài điểm mập mờ về hai nhân vật chính,” Đặng
Phương Ân kính cẩn mở lời, mắt không dám chạm vào vị chủ nhân. “Họ có thể không
phài là Nguyễn Ái và Đoàn Văn Minh như các thiếp mời và thông cáo của tập đoàn
Đoàn Hoa đã phát ra…”

Không hề nhìn lấy gã thuộc hạ một lần, Chính Luận ung dung xẻ ngang đám người
áo đen, bọn này nhanh chóng tỏa ra nhường đường cho vị chủ nhân.

Đặng Phương Ân thấy thế thì vô cùng hoàng hốt, cho rằng thiếu gia không tin về
báo cáo của mình, vội vã theo sát lưng cậu. “Thiếu gia, hãy tin tôi. Thông tin
hoàn toàn đáng tin cậy. Tôi không hề nói thế để cản ngăn cậu…”

Lưng vẫn quay về phía ông, Chính Luận đưa một tay lên ra dấu im lặng.

”Tôi biết.”

“Cậu biết?! Nhưng… vì sao–?”

“Vì chính tôi đã cho cô ta biết tôi sẽ đến.”

“Vậy…” Đặng Phương Ân đổ mồ hôi hột, mày nhíu lại lo lắng “… đây chỉ là trái
khói. Thiếu gia, chúng ta nên cho người đi tìm nơi khác? Chỉ cần mua chuộc một
vài tên hầu cận của Đoàn Hoa sẽ biết được thiếu phu–à không, Nguyễn Ái đã đến
đâu tiến hành lễ cưới…”

“Không cần.”

“Không cần?” mắt ông choàng mở? Không lẽ thiếu gia đã biết được họ sẽ đi đâu?
“Vậy… vậy chúng ta phải làm gì?”

“Vẫn đến nơi cũ,” Chính Luận vừa nói vừa gấp rút tiến bước, Đặng Phương Ân vồn
vã nối gót, mắt không rời gương mặt băng lãnh, lòng không biết nên nghĩ gì về
mệnh lệnh oái oăm này. Không phải thiếu gia muốn đi cướp vợ mình về hay sao?
“Nhưng chúng ta đến đó làm gì? Hai kẻ ấy vốn không phải là Nguyễn Ái và Đoàn
Văn Minh, nơi đó lại đông đúc cảnh vệ, người ra vào nườm nượp. Chưa kể người
của Võ Gia nhất định cũng sẽ có mặt…”

“Chúng ta không vào nhà thờ khi đám cưới đang diễn ra.”

“Không vào nhà thờ khi đang diễn ra lễ cưới?” Đặng Phương Ân nhíu mày. Vậy mục
đích đến đó là cái quái gì? Nghĩ thế thôi, chứ ông nào dám vô lễ với thiếu gia.
“Vậy… chúng ta đến đó làm gì?”

Câu tiếp theo của Võ Gia Chính Luận khiến cả đám người bối rối không yên.

Riêng chỉ có An Thi là bàng hoàng thấy rõ, sau đó một giây lại lộ ra một nụ
cười nhỏ gượng gạo.

“Sẽ vào. Nhưng là đến khi lễ cưới tiếp theo diễn ra.”
Phòng nghỉ Nhà Thờ Y, trước lễ cưới linh đình của Chủ tịch Đoàn Hoa.

“Anh ký đi.”

Đoàn Văn Minh, cậu chủ tập đoàn thời trang nổi tiếng xa gần trong lãnh thổ nước
Việt, kẻ đã từng hùng hồnthao biện trước mặt hơn trăm ký giả vào buổi lễ tiếp
quản tập đoàn Đoàn Hoa khi chỉ mới vỏn vẹn mười tám; giờ đây lại cắn chặt môi
răng khi nhìn vào hai bản văn kiện trên bàn, vẫn không dám tin vào sự điên rồ
của đứa con gái trước mặt.

“Tại sao phải làm điều này vào giờ phút này?” anh đan tay vào nhau chống trước
miệng, mắt vẫn lom lom vào hai vật trên bàn. “Em quả thật lại dám lừa gạt cả
anh?”

Cô gái trong trang phục hôn lễ lộng lẫy, mái tóc búi cao điểm trang những cánh
hoa trắng nhỏ vô cùng trang nhã, nhan sắc mỹ lệ nay càng muôn phần xinh đẹp
động lòng người bởi phấn son tinh tế; giây phút đó chỉ xếp tay trên váy, mắt
trong veo nhìn thẳng vào anh không một chút tội lỗi.

“Hãy tự hỏi lòng, anh có dễ bị gạt như thế không?” cô đều đều lên tiếng. “Ngày
đó khi em đến tìm anh than khóc xin được che chở. Anh thừa biết em đang đóng
kịch, giữ thinh lặng trong suốt thời gian qua chẳng qua là vì anh sợ em sẽ đổi
ý. Vốn dự định của anh là sẽ thành hôn xong rồi mới tìm cách thao túng em.”

Chân mày Đoàn Văn Minh nhíu lại, mắt càng lúc càng sẫm đen. Bẵng đi một lúc
chìm sâu trong suy nghĩ, một bên khóe miệng anh chợt nhếch lên, mắt lúc này mới
chạm đến ánh nhìn lạnh lùng của người vợ sắp cưới.

“Xem ra con người anh thật quá dễ xuyên suốt nhỉ? Hai tuần giao tiếp ngắn ngủi
lúc trước đã đủ để em hiểu anh như vậy?”

“Để hiểu một con người, không nhất thiết chỉ dựa trên giao tiếp,” Nguyễn Ái
bình đạm đáp. “Mà còn dựa vào cách làm việc của người ấy. Anh đã rất cẩn trọng
và cay cú với các đối thủ cạnh tranh của mình, không lẽ nào lại dễ dàng bị qua
mặt bởi một con nhóc được…” cô cười nhẹ, đoạn thong dong tiếp lời. “Nhưng anh
lại là người làm ăn, biết được lúc nào nên nắm bắt cơ hội, dù biết rõ liều lĩnh
rất cao.”

“Quả thật rất cao, là cao chót vót,” anh lắc đầu cười khục, một tay nâng bản
văn kiện lên phe phẩy. “Có ai ngờ người vợ bé nhỏ của anh đã chuẩn bị trước một
bản văn kiện ly dị và thúc ép anh ký vào đó chỉ 10 phút sau khi bước ra từ sở
đăng ký kết hôn?”

“Vậy anh sẽ ký?”

“Rất khó nói,” một bên mày Văn Minh nhướn lên đầy mỉa mai, vẻ ôn hòa thường
ngày khi đối diện với Nguyễn Ái hoàn toàn biến mất. Phong thái của Chủ tịch
Đoàn Hoa giờ đây chẳng khác gì một con nhím xù lông trên thương trường do bị
bất ngờ công kích. “Đặc biệt khi em đã dám đưa cả 10% cỗ phần Đoàn Hoa ra làm
mồi nhử. Chả trách em lại khăng khăng muốn ký kết hợp đồng tiền hôn nhân* trước
khi vào đến sở đăng ký, ra là muốn bảo toàn lại con mồi này để nhử anh.”

(*hợp đồng tiền hôn nhân: hợp đồng bảo toàn tài sản cho cá nhân hai bên tiến
hành hôn lễ, thay vì hợp chung lại như lễ cưới thông thường.)

“Nhưng,” anh nheo mắt, giọng trầm xuống đầy nguy hiểm. “Em đã từng nghĩ qua
‘con cá’ như anh vốn không cần đến ‘mồi nhử’ này hay không?”

“Anh đã là chủ tịch, dĩ nhiên không cần có thêm cỗ phần để củng cố địa vị của
mình.” Nguyễn Ái nhoẻn miệng cười tà ám, ánh mắt một lần nữa lóe lên sự tự tin
bùng cháy. “Song cậu em họ của anh, cổ đông lớn thứ nhì vẫn đang lăm le cái
ngai vàng chói lóa kia… có lẽ sẽ nghĩ khác.”

“Em–!?” Văn Minh bật cả người dậy, trong một giây dường như mất cả bình tĩnh.
Cô không những dám lừa gạt, mà còn đang đe dọa anh! Một con bé chưa từng trải
thương trường, lại có gan khiêu khích anh!

Và cô chọn cũng rất đúng đề tài. Thằng em họ tham lam gian trá trong gia tộc
chính là cái gai lớn nhất của Đoàn Văn Minh. Nếu cô quay ngược bán đi 10% cỗ
phần thừa hưởng từ Vương Đăng Khoa cho tên đó, chẳng khác nào bảo rằng anh phải
hai tay dâng luôn cái chức Chủ tịch cho hắn?

“Có 10% cỗ phần của Vương Đăng Khoa, anh về sau sẽ không cần lo ngại mối hiểm
họa bấy lâu nữa. Nhưng nếu anh từ chối yêu cầu của em vào giờ phút này, chúng
ta sẽ cùng nhau xem ai sẽ là kẻ thiệt hại nặng nề nhất,” Nguyễn Ái bình tĩnh
lên giọng, đôi mắt tròn xoe vẫn đang dõi về Đoàn Văn Minh với sự quyết tâm cuồn
cuộn. “Anh hiểu rõ con người em, vì bản thân mình có thể làm ra bất cứ điều gì.
Đừng nói là tổn hại anh về mặt tinh thần, cho dù có là sự nghiệp – thứ mà anh
xem trọng nhất – em nhất định sẽ không nương tay.”

“Nguyễn Ái à, anh rốt cục nên cho rằng em là con người cực kỳ thông minh hay
ngu xuẩn hết cỡ đây?” Đoàn Văn Minh thả người lại xuống ghế, trên gương mặt giờ
đây pha lẫn nỗi đau và cơn giận âm ĩ. “Em muốn ly dị, chỉ cần đề đơn lên tòa
án, cho dù anh có đồng ý hay không thì chỉ cần sau 2 năm ly thân, tòa cũng
tuyên bố ly dị thành lập. Tại sao lại đem tất cả tài sản ra đánh đổi thế này?
Đây rõ là là một cuộc làm ăn lỗ vốn.”

“Em không có hai năm. Và con người duy nhất em có thể dung nạp làm chồng suốt
đời này chỉ có một người.”

“Không có hai năm…? Ý em là gì?”

Mi mắt cong vút khẽ nhắm lại, khi mở lên, sự cương quyết tràn ra thiếu điều
khiến kẻ đối diện choáng ngợp.

“Một năm sau, em sẽ quay về bên cạnh người đàn ông của mình, bất luận anh ấy có
thành công hay không.”

“Cho đến giờ phút này em vẫn còn mang ý định ở bên cạnh hắn? Em vẫn chưa thấy
đủ phiền hay sao?” Văn Minh chồm người đến, đôi tay siết chặt bả vai Nguyễn Ái.
Anh chưa bao giờ gặp phải một con người cố chấp đến vậy. “Rõ ràng đã suýt chết
bao lần, lại cũng chưa từ bỏ?! Cho dù em không nghĩ đến bản thân, cũng nên nghĩ
đến những kẻ bên cạnh bị em lôi kéo vào cuộc chứ? Nếu Hoàng Công biết đây vốn
chỉ là một màn kịch do em dàn dựng, liệu có chịu buông tha cho em, lẫn những kẻ
vô tình vướng chân vào đó?”

“Anh đang nói đến tập đoàn Đoàn Hoa và gia đình anh, có đúng không?” cô cười
nhạt nhẽo, lần đầu tiên trong nhiều năm, bộ mặt hồ ly đã lộ ra toàn phần. “Lại
thêm một lý do nữa để anh không đem chuyện này tuyên cáo lung tung. Điều kiện
của em lần này chẳng đã nói rõ: Ly dị với em và giữ bí mật về chuyện này, tiếp
tục vờ vịt vợ chồng trong một năm tới, anh sẽ có 10% cỗ phân Đoàn Hoa em thừa
kế từ Vương Đăng Khoa. Nếu sau khi em rời khỏi Đoàn Hoa, anh vẫn còn bám sát
không buông hay có bất cứ ý định, kế hoạch, thủ đoạn can ngăn; anh sẽ biết em
có khả năng làm ra những chuyện tệ hại gì tiếp theo.”

“Em muốn rời khỏi đây sau lễ cưới?”

“Đúng, và dĩ nhiên, việc này cũng phải được anh ém nhẹm kỹ lưỡng.”

“Em quá ích kỷ, Nguyễn Ái,” bàn tay trên vai cô bỗng thõng xuống. “Anh biết em
là con người như vậy, nhưng lại chưa từng nghĩ em lại thủ đoạn nhường này. Em
không những lôi kéo kẻ vô tội vào cuộc, lại còn tàn nhẫn với chính bản thân và
người mình yêu thương. Nếu em thực sự yêu Võ Gia Chính Luận, thì nên buông tay.
Sự đeo bám của em đến cuối cùng chỉ có thể dẫn hắn đến cái chết chóng vánh. Cho
dù có là một, hay mười năm nữa, Hoàng Công vẫn có khả năng bóp chết hai người.”

“Đó là chuyện của em. Anh không cần quan tâm.”

“Anh ước gì mình có thể làm thế,” anh cười khổ não, nhìn theo bóng lưng quay đi
của Nguyễn Ái, trong lòng hỗn độn phẫn nộ và yêu thương mòn mỏi. “Nhưng em lại
là người anh yêu. Anh không thể không quan tâm.”

“Nhưng anh lại yêu sự nghiệp của mình hơn, Đoàn Văn Minh ạ,” cô nói mà không
quay đầu. “Vì thế, anh sẽ ký vào hai bản hợp đồng đó.”

“…”

Quay lại, cô mỉm cười tươi tắn, mắt trong suốt không rõ cảm xúc chứa chan bên
trong là gì.

“Cũng vì thế, anh mãi mãi không bằng Chính Luận.”

Bàn tay Đoàn Văn Minh nắm chặt lại. Chưa bao giờ anh rơi vào tình thế bế tắc
như hiện giờ. Không ly dị anh sẽ mất Đoàn Hoa, buông tay rồi anh sẽ mất cô, là
mất vĩnh viễn. Nguyễn Ái, cho đến thời điểm này vẫn không chịu từ bỏ, thì còn
có điều gì có thể níu giữ được cô?

Cả đời anh, đối với cô chỉ có thể chờ đợi. Khi cô tuổi trẻ bồng bột, anh thầm
lặng đợi chờ cô trưởng thành. Khi cô ở cạnh tên Võ Gia kia, anh cũng kiên nhẫn
đợi chờ sự khắc nghiệt trong cái tập đoàn âm u làm cô chùn bước. Cho đến giờ
phút này, khi nguyện vọng đã sắp toại, anh vẫn còn phải đợi chờ sao?

Trước mặt Nguyễn Ái, Đoàn Văn Minh trong phút chốc đã chuyển hướng cảm xúc, vẻ
điềm tĩnh đáng sợ của những kẻ già giặn trên thương trường giờ đây ngập tràn
biểu cảm. Nguyễn Ái biết anh, với sự tự cao được sinh ra từ những thành công
vang dội bấy lâu, sẽ không dễ dàng khuất phục trước một cô gái nhỏ, trong lòng
từ lâu đã e sợ những chuyện tiếp diễn, bởi không biết anh sẽ phản công bằng
cách nào đây.

“Anh sẽ ký,” Đoàn Văn Minh lý trí nói, mắt đột nhiên chuyển màu âm u. “Nhưng
10% này chỉ đủ để đánh đổi được sự tự do của em. Để mua sự im lặng của anh, cái
giá là toàn bộ gia sản còn lại em vừa thừa hưởng: nhà cửa, đất đai, các cỗ phần
nhỏ từ các công ty khác.”

Nguyễn Ái lặng thinh. Cô bất ngờ, không hề nghĩ một Đoàn Văn Minh thường ngày
nhã nhặn lại có thể đi nước cờ đê tiện này.

Trông thấy vẻ bối rối của cô, đối thương bình thản lên giọng châm biếm. “Sao
thế? Em cũng biết nói anh là người làm ăn rồi đấy. Dĩ nhiên sẽ hiểu được khi
nào là thởi cơ để vắt kiệt đối phương.”

“Em biết anh đang làm gì,” cô đáp lại, nhanh chóng phục hồi sự điềm tĩnh. “Vô
ích. Cho dù anh có dồn em vào bần cùng. Em cũng không đời nào quay lại đây xin
xỏ. Em không phải chưa hề trải qua nghèo đói.”

“Thật sao?” Văn Minh nhướn mày, nụ cười nhỏ nở nơi cửa miệng. “Vậy tại sao
chúng ta không cùng chờ đợi? Dù gì anh cũng đã quá quen với sự chờ đợi rồi. Một
năm nữa cũng chẳng hề hấn gì.”

“Anh thật mâu thuẫn. Bản thân thì bảo em buông tay, sao tự mình lại không làm
được?”

“Anh có thể buông tay. Chỉ khi nào anh cảm thấy đối tượng của em xứng đáng để
em mạo hiểm dường này.”

Cô sững ra nhìn anh một hồi lâu, đến cuối cùng nhoẻn cười đầy hảo cảm. “Cách
yêu của Đoàn Văn Minh quả thật khiến người ta khâm phục.”
“Nhưng trong từ điển của em” cô thêm vào, mắt vẫn tràn ngập ý cười “lại là cách
yêu dại khờ nhất thiên hạ.” 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+