Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Phản diện – chương 54 part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

.  Chương 54
Thiên Đường và Địa Ngục
 

Thiên đường và địa ngục. Đó là cách cắt nghĩa hợp lý nhất cho những gì
đang-và-sẽ diễn ra với Võ Gia Chính Luận.

Vâng. Là Võ Gia Chính Luận. Không phải Lorenzo Da Costa.

Giờ phút trông thấy sự thống khổ trong con người bản thân trân quý còn hơn sinh
mạng, cái tên mang họ Võ Gia đã bất chấp ngăn trở mà vùng mình đứng dậy.

Địa ngục. Là vì cô đau.

Thiên đường. Vì kẻ khiến cô đau, chính là anh.

Trong lòng hỗn tạp đủ loại cảm xúc, tâm dằn xéo giữa khao khát nhào đến ôm chầm
lấy cô hoặc – bật cười cay nghiệt.

Nhưng rồi, vẫn chưa kịp đưa ra quyết định thì người đàn bà trước mặt anh đã
chậm rãi quay mình, vẻ đau đớn trên gương mặt xanh xao trong phút chốc được
thay thế bằng sự điềm đạm đáng sợ. Nguyễn Ái bước đi khoan thai về phía ngược
lại.

Cô không rời khỏi nhà. Ngược lại còn thản nhiên đóng nhẹ cửa chính, tay sau đó
đưa lên vấn búi lại tóc rồi bước vào nhà bếp, biều cảm trên mặt hoàn toàn đóng
băng.

Con người phía sau, ngạc nhiên thay, cũng không hề biến sắc trước phản ứng kỳ
quái này – thậm chí còn đi theo vào tận bếp, thân tựa vào thành cửa khoác tay
lại nhìn cô với độ vô cảm không kém thua đối tượng quan sát của mình.

Sự thinh lặng bao trùm bỗng nhiên nhuốm một màu đỏ.

Tiếng dao thái xuống thớt bắt đầu vang lên. Âm thanh đơn điệu đến rùng rợn,
ngay cả kẻ sở hữu nó cũng trở nên cô độc một cách khó hiểu. Dường như tâm trí
đã không còn để vào thế giới hiện thực nữa rồi.

Mười phút trôi qua. Đám rau trong rổ đã gần vơi hết, con người yên lặng kia vẫn
chưa chịu dừng tay, mặc dù cũng chẳng rõ mình định làm gì. Chỉ biết, bản thân
cần bận rộn một việc gì đó, không thì sẽ phát điên.

“An Thi nói rằng ngày đó em ra đi là vì anh,” chất giọng âm trầm bỗng tràn vào không
gian. Có vẻ như anh đã chọn lựa rất lâu trước khi nói ra những lời này

Cạch cạch…

Vẫn là tiếng thái rau đều đặn.

Không nhận thấy phản ứng từ Nguyễn Ái, thậm chí đến cả một cái khựng lại do dự
cũng không; Võ Gia Chính Luận bất chợt cảm thấy bản thân thật ngu ngốc. Dĩ
nhiên cô sẽ không phản ứng. Vì đó nào có phải sự thật?

Một bên khóe môi nhếch lên, anh tiếp tục lên tiếng, lần này giọng điệu rõ ràng
mai mỉa.

“Cô ta còn bảo Nguyễn Ái ngày đó chỉ giả vờ phản bội, để mà Võ Gia Chính Luận
có thể thoát sang Ý một mình.”

Cạch cạch…

“Sau đó, bỏ cả quê hương, lẩn trốn nơi xứ người để tránh người yêu tìm thấy…”

Cạch cạch…

“Tất cả lại chỉ vì bản thân đã mắc bệnh nan y.”

Âm thanh đột nhiên dừng lại.

Bờ vai cô đông cứng, quả tim cũng dường như ngừng nhịp. Nguyễn Ái cắn răng, dồn
xuống nỗi lo sợ dâng trào như sóng cuộn, cố nặn ra một nụ cười nhạt nhẽo khi
tiếp tục động tác trên tay, mồ hôi lạnh toát ra lăn dài bên thái dương.

“Đúng là một câu chuyện hay.”

Dù gắng gượng trấn tĩnh, giọng cô toát ra không ít thì nhiều cũng có phần run
rẩy. Điều này khiến kẻ phía sau cô ngày càng áp sát. Hàng ngàn tế bào trong cơ
thể bấn loạn vô cùng.

Cô không, tuyệt nhiên không muốn anh biết!

“Nhưng rõ ràng chỉ là một câu chuyện không hơn không kém, có đúng không?” hơi
thở anh phả nhẹ bên tai, giọng nói muôn phần quỷ dị. Phía trước anh, cô ngày
càng cảm thấy rối loạn, nhịp điệu nơi tay cũng vì đó mà càng thêm gấp rút.

Đến một lúc nào đó, không hiểu là không thể chịu đựng được sự yên lặng của cô,
hay hành động im lìm quái gỡ mà cô đang gây ra; tay anh dập mạnh xuống tay cô
chặn lại mọi cử động, giọng khi bật ra muôn phần cứng rắn, rõ ràng đã mất hết
kiên nhẫn.

“Rốt cục là chuyện gì?! Nếu đó không phải là sự thật, tại sao lại biến đi mất
năm năm? Có phải là vì người đàn ông khác? Vì thế mà bỏ hết tất cả lại đây để
chạy theo kẻ đó?”

Quả thật, đây chính là ý nghĩ bám riết Võ Gia Chính Luận suốt bao năm nay.
Nguyễn Ái tuyệt nhiên không có lý do trốn tránh một ai để đến nỗi bỏ xứ mà đi.
Nhưng sự nhiệt tình của cô đối với tình yêu thì anh biết quá rõ. Việc khiến cô
đột ngột bỏ hết giàu sang cùng người chồng mới cưới của mình để biệt dạng nơi
xứ ngưới vốn chỉ có thể là một: đàn ông. (Yeah, là anh đó ^^”)

Gằn giọng, anh lại càng siết chặt bàn tay nhỏ nhắn. Cô nhăn mày, cảm thấy khớp
xương trên tay mình nơi anh nắm giữ dường như đã gãy đoạn.

“Năm năm qua cô ở đâu? Với ai? Làm gì?”

Với ai? Làm gì?

Môi mím chặt, Nguyễn Ái đột nhiên run rẩy. Anh có tư cách hỏi cô câu đó sao?
Lúc cô đau khổ dày vò thì anh lại đang ôm lấy đàn bà khác, thân khoác vào bộ lễ
phục hào nhoáng sánh bước cùng người ta vào nhà thờ! Nói là cô làm khổ anh, vậy
không lẽ cô không khổ hay sao? Nếu chỉ vì nhớ nhung anh mà ném mình vào vòng
tay người đàn ông khác, cô có lẽ còn trên cả điên rồ. Vậy mà đối với anh lại vô
cùng dễ dàng. Mấy năm qua cô không phải bị mù, lại càng không điếc. Lorenzo Da
Costa liên hệ đến bao nhiêu người phụ nữ, một tờ báo lá cải tại Trung Quốc cũng
rõ ràng rành mạch. Vốn nghĩ bản thân vì có lỗi với anh trước, cô lúc nào cũng
nén xuống nỗi uất ức. Song, trong lòng cũng không khỏi vô thức oán hận.

Đến lúc này thì, sự vô thức đã phá kén chui ra, trở thành oán hận chính thức.

“Thả ra!” đột nhiên thét lớn, bao nhiêu kiềm chế bấy lâu trong cô như đê vỡ
tuôn trào, thân bất chợt vùng vẫy dữ dội. “Anh có tư cách hỏi tôi sao? Bao năm
qua bản thân anh cũng phong lưu khắp chốn. Cho là tôi có lỗi với anh đi nữa,
cũng không ngờ ham muốn dục vọng của ngài Võ Gia đây thật lợi hại. Trong lúc
đau khổ cùng cực cũng có tâm trạng ấp ủ đàn bà khác!”

“‘Cũng’?” ôm ghì giữ cho cô không thể quay mình, kẻ phía sau hành động chợt trở
hung bạo, tưởng chừng có thể bẻ gẫy con người trong vòng tay thành hai. “Có
nghĩa là cô cũng vậy?”

“Anh có bị ngốc không? Suy nghĩ thế nào lại ra đến nghĩa đó?! Năm năm nay tôi
không hề có quan hệ với người đàn ông nào cả!”

Cô cắn răng chặn lại cảm giác thốn đau, thân gồng lên phản kháng khi lực siết
từ con người thô bạo kia tăng mạnh.

“Không phải vì đàn ông? Vậy là vì cái gì?” dừng lại một giây, ánh mắt anh chứa
đầy sự giễu cợt. “Là như An Thi nói, cô bị bệnh?

Đứa con gái giẫy đạp la lối trong vòng tay anh bỗng dưng dịu lại. Chính Luận
cũng nới lỏng lực siết. Đây đã là lần thứ hai sự đề cập đến bệnh hoạn khiến cô
bần thần. Trong lòng anh chợt có cái gì đó dày xéo, nửa mong đợi, nửa phủ nhận…

“Haha…”

Tiếng cười rũ rượi của cô gái nhỏ trỗi lên, trong một giây hoàn toàn xóa tan
mọi hy vọng vừa nhen nhóm trong anh.

“Bệnh? Bệnh gì? Ung thư? Anh nghĩ có ung thư nào kéo dài năm năm không? Và giả
sử tôi có bệnh thì đã sao? Anh biết tôi đủ lâu để hiểu rằng Nguyễn Ái này không
bao giờ hy sinh cho người khác!”

Lại cười. Cô chính là đang muốn anh đau. Ai bảo anh lại khiến ruột gan cô buốt
xót như vầy…

“Tôi cho anh biết. Cho là tôi sắp chết, cũng sẽ ở lại hành hạ anh. Nói cho
cùng, kẻ ra đi thì có đau khổ gì. Người ở lại mới phải xé nát tâm can thôi! Tôi
khô–”

Nói chưa hết câu thì toàn thân đã bị xoay ngược lại, nụ hôn âp đến tiếp theo
quá mãnh liệt. Võ Gia Chính Luận đến giờ phút đó cũng không hiểu động lực nào
đã đẩy mình đến bờ vực này. Những lời nói cay nghiệt của cô? Sự bức xúc của bản
thân? Sự đòi hỏi của thời khắc?

Chỉ biết, khi môi vừa chạm vào môi; cứ như Pandora bị mở toang, anh hoàn toàn
mất đi kiểm soát.

Nguyễn Ái đầu óc quay cuồng, răng lập tức cắn xuống môi kẻ cưỡng ép, tay xô
mạnh.

“Anh tưởng tôi là gì? Vật cho anh phát tiết? Trừng phạt tôi vì vừa rồi đã làm
gián đoạn chuyện tốt đẹp của hai người?”

Quệt mạnh vệt máu nơi môi, con người trước mặt cô trong phút chốc tiêu tán đi
cái gọi là lý trí, ánh mắt xoáy thẳng vào cô khi hùng hổ lao đến dường như đã
mất hẳn tính người.

Hoảng loạn thật sự.

Cô chưa bao giờ trông thấy một Võ Gia Chính Luận như vậy. Cùng với sự phẫn nộ
vẫn thao túng đầu óc, cô đột nhiên thấy sợ. Bản năng réo gọi khiến cô lùi bước,
đoạn xoay người toan bỏ chạy.

Ngón tay lún sâu vào da thịt nơi bả vai kéo mạnh về.

Không còn lối thoát.

Nếu lúc đó không vì nhiệt độ trong người anh quá cao, tâm trí lại lởn vởn đâu
đó giữa biển xúc cảm vừa được giải phóng; có lẽ đã phát hiện ra tình trạng yếu
đuối của cô…

Vậy mới nói, kiềm nén là một thói quen xấu. Anh vốn đã nên từ bỏ nó từ năm năm
trước. Vì sao cứ mãi giữ bộ mặt nạ nặng nề đó? Rõ ràng biết cô – lập dị làm sao
– chính là e sợ một Lorenzo Da Costa dịu dàng hiền hòa, cớ gì cứ bướng bỉnh đem
hắn ra đàn áp?

Cho đến cuối cùng thì, anh vẫn chỉ là một Võ Gia Chính Luận bạo ngược ngày nào.

Đặc biệt khi chuyện liên quan đến Nguyễn Ái.

Đúng vậy, chỉ có Nguyễn Ái.

Cả người cô nóng ran vì phát sốt, nhưng vào lúc đó, con người đang phát hỏa kia
còn lý trí gì để quan tâm? Từng tế bào trên cơ thể giờ đây chỉ đang gào thét sự
chiếm hữu tuyệt đối, vì thế mà việc diễn ra vài giây sau đó ập đến quá bất ngờ,
đến nỗi chính kẻ chủ động cũng bàng hoàng sửng sốt trước sự cuồng dã của chính
mình.

Sức lực bị rút cạn bởi cơn sốt và sự bạo tàn của kẻ xâm lược, cô bất lực buông
rời mọi phản kháng, đê mặc người phía trên dày vò cơ thể đến đau buốt…

Võ Gia Chính Luận, chính là đang nếm trải thứ hương vị thiên đường – trong tận
cùng địa ngục.

Năm năm rồi, anh không phải khốn khổ đến nỗi phải kiềm nén dục vọng chì vì trái
tim bị tình yêu thương tổn, vậy mà giờ đây mới cảm thấy nỗi tù túng thực sự bắt
đầu được giải thoát…

Năm năm rồi, vì để thỏa mãn khát vọng chiếm hữu một cá nhân hư ảo, anh không
biết đã đắm chìm trong biết bao quan hệ thể xác vô nghĩa, cũng không ít lần vô
thức gào lên tên cô trong cơn cuồng si cùng những gương mặt không còn nhớ rõ…

Năm năm rồi, con người này vẫn cứ là đỉnh điểm luyến ái cực hạn trong sự tồn
tại của anh.

Thân hình nhỏ bé sõng xoài trên bàn; làn da hồng lên vì ái ân cưỡng ép; áo váy
xếp nếp xốc lên chồng xuống nhàu nát nơi eo hông. Tất cả, và một thân người to
lớn thủ phục phía trên thở ra gấp gáp. Dư vị tanh tưởi của máu từ môi anh vẫn
còn đọng trên đầu lưỡi cô, lan trên cả khóe môi, gò má… những nơi môi lưỡi anh
bá chiếm ngang qua.

Mồ hôi và rượu lây lan trên cơ thể họ, vốn là chẳng thể phân biệt nữa rồi…

Nguyễn Ái giương mắt nhìn lên trần nhà ngập tràn ánh đèn vàng vọt, phẫn nộ cực
cùng ban đầu dường như đã bị cơn mây mưa điên cuồng vừa chấm dứt rút cạn. Con người
hoành hành bá đạo trên mình vài phút trước giờ vẫn còn đè nặng trên thân thể
nhũn nhoài, hoàn toàn không có chủ ý rời đi. Cô để mặc, bản thân cứ nhìn mãi
vào thứ ánh sáng chói lòa phía trên, đến khi mắt lóa đi, đom đóm đen nổ ra tung
tóe thì mới chịu để rơi những giọt lệ ấm ức.

Đáng ra phải là xót thương bản thân.

Nhưng không. Chẳng thể hiểu nỗi vì sao, hình ảnh người đàn bà khác bò trườn
trên cơ thể anh, vào lúc này lại bắt đầu tấn công tâm trí, áp chế cả cái đau âm
ĩ của cơ thể…

Cũng là lần đầu tiên, cô hiểu được tâm trạng của anh mỗi lần gã đàn ông khác
chạm vào cô – dù chỉ là lướt nhẹ qua.

Không ngờ lại đau như vậy.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+