Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Phản diện – chương 62 part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương
62

Hoàng Chấn Lưu 

Võ Gia Chính Luận không biết bản thân đang làm gì.

Chỉ có, mù quáng lao mình về phía trước, xuyên qua quãng trường rộng lớn, xuyên
qua dòng người tấp nập như thác đổ, xuyên qua cả sự phồn thịnh của ngày xuân
nhộn nhịp.

Đến lúc dừng lại, chỉ thấy được bản thân đang một mình đứng giữa dãy hành lang
vắng lặng, hai dãy cột dài chạy thẳng vào bóng đêm sầu thảm.

Đen đúa như chính tâm trạng anh lúc bấy giờ vậy.

“Võ Gia Chính Luận! Đứng lại đó!”

Anh quay đầu, lần đầu tiên nghe được tên mình rõ ràng đến thế. Thanh âm này
dường như đã theo sau anh từ nãy. Chỉ là đến giờ, sự tĩnh lặng của không gian
mới cho phép nó trở nên đáng chú ý như vậy.

Vẫn chưa nhìn ra kẻ tiếp cận là ai, một cảm giác đau buốt đã dâng lên khối óc.
Cả thân người anh trong chớp mắt đã ngã lăn ra sàn.

“Về ngay!” kẻ mới đến hét to, tay nắm chặt cổ áo anh lôi xốc lên. “Về xin lỗi
cô ấy!”

Bất ngờ bị tấn công, bất ngờ bị lôi kéo; tâm trạng Chính Luận vốn đã bất ổn,
bấy giờ lại bị đẩy đến mức tột điểm. Này thì phong thái cao ngạo của một đấng
chủ tịch, này thì sự kiểm soát gắt gao của một thành viên dòng họ Costa, tất cả
đều ném hết xuống biển!

Anh vung tay phản công, cú đấm bay vào thẳng mặt kẻ này khiến hắn mất đà ngã
nhào về phía sau. Dường như vẫn chưa thỏa mãn cơn giận đè nén trong lòng, người
bị tấn công giờ đây đã quay mình trở thành kẻ chủ động. Gã đàn ông bên dưới
cũng chẳng phải hiền lành, dùng sức chống cự lại anh, liên tiếp thêm vào trên
người anh nhiều cú nện đau điếng.

Cả hai vật nhau như thế, cho đến khi một trong hai la lớn một câu, người còn
lại đột nhiên mất hẳn nhuệ khí:

“Cô ta nói toàn là sự thật! Ngày đó chính là tôi đã yêu cầu Nguyễn Ái giả vờ
phản bội lại cậu!”

Nguyễn Đỗ Văn Thành nhổm người đứng dậy, một tay gạt đi vệt máu nơi miệng. “Kết
hôn cùng Đoàn Văn Minh, trao cho hắn hết tài sản, tất cả đều là vì cậu!”

Không gian kéo giãn, sự thinh lặng chỉ được kéo dài không quá năm giây. Tiếng
cười của Võ Gia Chính Luận đã phá vỡ nó.

“Bây giờ đến lượt anh? Anh và người đàn bà đó chẳng phải cùng một chiến tuyến?”
lồm cồm bò dậy, anh tựa hẳn người vào chiếc cột phía sau, mắt lóe lên tia hoang
dại. “Tại sao không nói luôn đứa bé đó là con của tôi? Như thế sẽ trở thành một
câu chuyện vô cùng tuyệt vời!”

Nói rồi, lại cười khan. (Không nhờ ta là mi cười hết nỗi = =)

“Tôi không biết về đứa nhỏ. Nhưng có một điều tôi dám đem mạng mình ra đảm bảo.
Nguyễn Ái nói yêu cậu là hoàn toàn chân thật,” Văn Thành hằn học đáp lời, toàn
thân xiêu vẹo, tay phải chống vào tường đỡ lấy bản thân. “Cậu-phải-tin-tôi!”

“Ồ? Tin tưởng?” một bên mày Chính Luận nhướn lên đầy mỉa mai. “Và lời này lại
thoát ra từ miệng của một kẻ quen điều xảo trá! Cả thế giới này đã đảo ngược
rồi!”

“Tôi rất thất vọng về cậu, Chính Luận. Nếu biết trước cậu là một kẻ ích kỷ như
thế, đêm đó tôi đã để mặc cho cả Võ Gia nổi lửa xử quyết cậu. Leonard cũng
không cần vì cậu mà vĩnh viễn mất đi một bên chân.”

Đến lúc này thì sự khôi hài đã rời khỏi đôi mắt nâu sẫm. Leonard? Leonard Ng?
Nhân viên quèn dưới trướng Hoàng Thạc Dã đã liều mạng dẫn anh rời khỏi Macau
vào đêm đó? Cái tên của con người này đến cả Hoàng Thạc Dã còn không nhớ đến.
Vì lẽ gì ngay cả việc hắn do đỡ đạn cho anh mà mất đi một bên chân, con người
này cũng được tỏ tường?

Thể như đọc được sự nhận thức trong mắt đối phương, Văn Thành mỉm cười ẩn ý.
“Leo là một người bạn cũ, ngài Costa à. Là một người bạn rất cũ của Hoàng Chấn
Lưu.”

(Trong trường hợp các bạn không nhớ Hoàng Chấn Lưu là ai, chính là tên của Văn
Thành trước khi gặp Gianna.)

“Là anh cứu tôi? Làm thế có dụng ý gì? Anh muốn gì nơi tôi? Hoặc là…” khóe
miệng Chính Luận khẽ nhếch, mắt nheo lại đầy nghi hoặc. “Đúng rồi, anh vẫn cần
của tôi một nửa Võ Gia, không phải sao? Gã chú ruột bất nhân kia của anh có đâu
lại chịu san sẻ giang sơn mình khổ công giành giật – dù là với người thân đi
nữa. Huống chi, hắn đến khi chết vẫn không biết được kẻ rắp tâm ám hại lại
chính là cháu ruột của mình.”

Thoáng sự âm u dâng lên trong đáy mắt Văn Thành khi Chính Luận vừa kết thúc,
song nhanh chóng tan biến. Anh nhìn chằm chằm vào kẻ đối diện một lúc lâu, sắc
mặt rét lạnh dần dần giãn ra. Cuối cùng, vị Tổng giám đốc Vonga khẽ thở dài não
nề, đầu lắc nhẹ.

“Kẻ xung quanh khi nhìn vào thường cho rằng Nguyễn Ái vô cùng ích kỷ. Hóa ra,
kẻ ích kỷ nhất trên đời này, chính là cậu, Võ Gia Chính Luận.”

Đáp lại chỉ là ánh mắt đầy thù nghịch.

“Từ đầu đến cuối, mọi việc cứ đều phải xoay quanh bản thân cậu hay sao? Cậu
muốn Nguyễn Ái quay về, nên đã gạt lừa cô ấy mình bị bệnh. Ra vẻ bao dung rộng
lượng chấp nhận cái gọi là quá khứ của cô ấy, nhưng thực chất lại là chịu không
được cám dỗ của niềm hạnh phúc cô ấy mang lại. Lúc nào cũng tỏ ra bản thân bị tổn
hại nặng nề để có lý do hành hạ kẻ khác, trói buộc kẻ khác vào mình. Tôi nói
cho cậu biết, Võ Gia Chính Luận, nếu cậu thật sự yêu Nguyễn Ái, sớm đã không hề
tính toán đến quá khứ cô ấy có bao nhiêu người con–“

“CÂM MIỆNG!” Chính Luận gầm lên, đoạn xông vào xốc lấy cổ áo Văn Thành, thái độ
hệt kẻ bị đẩy đến cực hạn. “Anh thì biết cái quái gì? Tôi bất chấp cô ấy có bao
nhiêu con trong quá khứ. Một đứa? Năm đứa? Mười đứa? Nguyễn Ái có thể lên
giường với cả ngàn người, tôi bất chấp! Nhưng chỉ có thể có một mình tôi trong
tim! Đó là điều duy nhất tôi yêu cầu!”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+