Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Phản diện – chương 64 part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

:::Chương
64:::

Chấp Nhận Tất Cả 

Bạn đã bao giờ cảm thấy thế giới từng mảnh, từng mảnh đột nhiên rơi rớt, vụn vỡ
xung quanh mình?

Đứng ở trung tâm, tay với cao, song không thể nào chạm vào ánh sáng; càng chạy,
cảnh hoang tàn càng đuổi theo sát gót?

Hoặc đơn giản hơn, tận mắt trông thấy vật trân quý nhất trên đời, sắp vuột khỏi
tầm tay?

Váy trắng bồng bềnh, tỏa vây xung quanh thân hình bất động, sắc xanh của nước
khiến gương mặt bình yên của cô bỗng lạnh đến không ngờ.

Anh dùng hết sức bình sinh của mình với đến cô, ôm chặt cô vào lòng, lôi kéo.

Bị vướng. Không tài nào kéo cô ra khỏi chiếc xe đang ngày càng chìm sâu vào
bóng đen. Tâm thần anh hốt hoảng, không biết làm gì khác ngoài áp miệng vào
truyền khí cho cô, tay sau đó quờ quạng xuống dưới tìm cách tháo gỡ vướng mắc.

Vô ích, đầu anh quá nhức, mắt cũng mờ dần, lồng ngực cháy ran.

Ý thức dần rời ra, anh biết mình sắp phải buông tay…

Tự duy trì sinh mệnh chính là bản năng nguyên thủy của loài người. Ấy vậy mà,
chính cái gọi là bản năng trong anh cũng gào thét đòi ở lại. Sinh mệnh có còn
đáng để suy trì khi không còn Nguyễn Ái?

Gã đàn ông choàng tay ôm chặt thân hình bé nhỏ vào lòng, mắt nhắm lại, nhanh
chóng buông rời mọi khát khao sinh tồn.

Tốt thôi. Đắm chìm, cách này hay cách khác, cuối cùng cũng là đắm chìm…

Anh không thể không ở bên cạnh cô.

“Ái!”

Bật người ngồi dậy, ngay lập tức đổ ập xuống. Khung cảnh méo mó, màu sắc nổ
bùng trước mắt, mùi sát trùng tràn ngập khứu giác.

“Cẩn thận, anh chỉ mới tỉnh, đầu vẫn còn chấn thương khá nặng,” có bàn tay nhấn
đè người bệnh xuống. “Anh cần nghỉ ngơi thêm.”

“Ái? Cô ấy đâu…?”

Rõ ràng đang trong vòng tay anh… Mắt nhướn mở, anh đưa tay lên, thể như đang
tìm kiếm hơi ấm một người quen thuộc.

“Đừng lo,” chất giọng ôn nhu lại tràn vào vỗ về. “Vợ của anh không sao, hãy lo
cho bản thân trước đi, anh mới là kẻ chịu thương nặng nề. Hãy chờ, tôi đi gọi
bác sĩ…”

Không tin. Không thể tin tưởng bất cứ ai trên đời…

“Đưa tôi đi gặp cô ấy,” anh siết chặt nữ y tá kéo giật lại, một lần nữa nhổm
người ngồi dậy, dứt khoát giật tay ra khỏi đám dây ống chằng chịt.

“Đừng làm thế! Cậu-”

“ĐƯA TÔI ĐI GẶP VỢ TÔI!”

Nữ y tá trẻ bị dọa đến xanh mặt, luống cuống nhấn liên hồi vào chuông gọi trợ
giúp. Chưa được hai giây thì đã bị gã đàn ông lôi xốc ra ngoài. Thật khó tin
một con người bị thương mới tỉnh giấc lại có đủ sức để gây ra cảnh náo động
này.

Vừa lao ra khỏi phòng thì đã bị một đám người vây lấy, song chẳng một ai có ý
nghĩ cản ngăn con người nóng tính đến lần thứ hai. Nữ y tá bị anh thô bạo lôi
kéo mặt mày giờ đã trắng bệch, nước mắt chực chờ ứa ra vì cảm giác thốn xót nơi
tay, ngón tay run rẩy đưa lên chỉ vội vào căn phòng nơi góc rẽ, miệng chẳng nói
thành lời.

Cửa mở tung. Bên trong có một vài người, song đập vào mắt Võ Gia Chính Luận duy
nhất chỉ có một.

Mái tóc đen tết lại thành một bím dài thả trên ngực, đôi mắt to tròn vốn thường
ngày chứa chan cảm xúc nay đột nhiên khô lạnh, khi dõi vào anh không còn mang
chút tình cảm ấm nồng, cũng như – không còn mang thứ cảm giác gì nữa. Một cách
bình thản, cô quay về với cảnh vật ngoài cửa sổ, như thể chưa có chuyện gì xảy
ra.

Hùng hổ là thế, điên loạn là thế, gấp gáp là thế; vậy mà lúc trông thấy Nguyễn
Ái khỏe mạnh an toàn ngồi trước mặt, anh chợt cảm thấy đuối sức, bao nhiêu ký
ức kinh hoàng đua nhau ùa về lấn át nỗi vui mừng.

Trước đôi mắt sửng sốt của nhiều kẻ hiện diện, gã đàn ông mới vài giây trước
còn dùng đôi mắt tôn thờ dịu dàng trói buộc vợ mình; giờ đây đã sa sầm nét mặt,
chân bước nhanh đến trước mặt con người vẫn ngơ ngác nhìn thẳng vào một điểm
bất định ngoài cửa sổ, bất ngờ tát vào gương mặt nhỏ xinh nửa ngây nửa dại.

Ai nấy đều nín thở.

“Còn làm chuyện dại khờ như thế nữa, lần sau tôi sẽ chính tay giết cô!”

Anh vẫn không quên được, nước sông lạnh như thế, vậy mà thân hình nằm trong
vòng tay lại muôn phần buốt giá. Lúc đó, anh nghĩ cô đã không còn sự sống nữa
rồi…

Đáp lại cái tát của anh chỉ là một gương mặt lãnh đạm, có phần ngây ngô, song
tuyệt nhiên không có chút phản ứng của kẻ vừa bị xâm phạm.

Đứng trước biểu hiện vô cảm này, Võ Gia Chính Luận sực tỉnh. Anh vừa mới làm
gì?

“Xin lỗi,” gắt gao ôm chầm lấy thân hình nhỏ bé – như sợ cô bị người khác giành
mất bất cứ lúc nào; giọng anh bất chợt trở khàn, yếu ớt đi thấy rõ. “Chỉ là…
anh sợ quá. Lúc nhìn em bất động, hơi thở không còn, anh quả thật rất sợ…”

Một lúc sau, con người nằm gọn trong lòng anh vẫn không chút phản ứng. Chính
Luận hoang mang, đẩy nhẹ cô ra. Lúc nhìn phát hiện ra vẻ mặt vô hồn kia vẫn
không hề biến chuyển, trái tim anh lại càng hốt hoảng.

“Sao em không nói gì? Anh mạnh tay quá sao?” chạm nhẹ vào bên má bỏng rát của
cô, anh run giọng hỏi nhỏ, trong lòng xót như xát muối. Vì sao phải nóng tính
như thế? Đáng ra nên kiềm nén cảm xúc của mình… “Em nhìn anh đi… em làm sao
thế?”

Chính Luận ngày càng bấn loạn, hai bàn tay to lớn giờ đây đã áp chặt lên má cô,
bắt ép cô nhìn thẳng vào anh. Ánh mắt vẫn giao nhau đấy, như phần cô không hề
mang theo sinh lực.

“Ái…?”

Cô đã bị làm sao rồi?

“Vô ích thôi, nó sẽ không phản ứng đâu.”

Do dự vài giây, anh dứt mắt ra khỏi con người yêu thương trước mặt, quay lại
nhìn vào kẻ mới đến với đôi mắt vẫn chứa chan nỗi kinh hoàng.

“Có thể trò chuyện chút không, ngài Costa?” người đàn ông mới đến trầm giọng,
gương mặt nhăn nheo đanh lại, ánh mắt đa mang khó nói hết nỗi lòng.

Chính Luận nhíu mày, dần dần thu hồi vẻ điềm tĩnh, vòng ôm trên người con gái
kề cận đã bất giác siết chặt hơn. Con người này… anh đã gặp qua một lần, từ rất
lâu về trước…

“Đan Thanh Tân?”

Là bác sĩ riêng của Vương Đăng Khoa.

Hắn vì lẽ gì lại có mặt nơi đây?

“Tôi đến,” Đanh Thanh Tân gỡ mũ xuống, đầu gật nhẹ, “để làm tiếng nói của
Nguyễn Ái.”

Nắng chiều rọi vào khung cửa trắng muốt, vẽ lên nền nhà những đường vân thảm
não; khi hắt lên tấm lưng rộng lớn kia, lại có thể khiến cho chủ nhân của nó
trong phút chốc trở nên cô độc vô cùng.

Đan Thanh Tân ngồi trên sofa, tay đan vào nhau đặt trên gối, mắt nhuốm đầy muộn
phiền khi dõi về con người trước mặt.

Hắn – Lorenzo da Costa, hắn – vị chiến thần bất bại trên thương trường, hắn –
kẻ mang trái tim sắt đá; không ngờ lại có ngày nên nông nỗi này.

Hai bàn tay to lớn luồn vào mái tóc đen nhánh, đầu gục xuống giữa gối, phút
chốc lại run lên.
Hắn đã ngồi như thế, trên sofa, đã nửa giờ rồi.

Ông không biết có nên tiếp tục hay không. Những gì cần nói vẫn chưa nói hết,
những việc cần khuyên bảo lại càng chưa đả động vào.

Đan Thanh Tân đã quyết tâm cho gã đàn ông này biết tất cả sự thật, cả việc
Nguyễn Ái là con của Vương Đăng Khoa, cả việc cô tâm thần không ổn định, cả
việc ngày đó giả vờ phản bội lại hắn có phân nửa là do chứng bệnh này. Ông cần
hắn tỉnh táo, tỏ tường mọi việc, sau đó mới có thể tập trung vào việc chữa trị
cho Nguyễn Ái.

Song, trái hẳn hoàn toàn với dự tính của ông, gã đàn ông đối mặt với việc này
tuyệt nhiên không có chút gì của một Lorenzo da Costa bấy lâu ông nhìn thấy qua
mạng lưới thông tin. Không thái độ điềm tĩnh, không tác phong dứt khoát, không
hành xử bá đạo si cuồng.

Thiết nghĩ tung hoành nơi thương trường bấy lâu dưới biệt danh “đao phủ”, chưa
kể đã bao lần tàn nhẫn lạnh lùng gián tiếp hại chết nhiều sinh mạng, con người
phải hoàn toàn miễn nhiễm với những đau thương mới đúng.

Nhưng không, sự thật cho thấy, Lorenzo da Costa vẫn được làm từ máu thịt.

Võ Gia Chính Luận không khóc thét, cũng chẳng nổi cơn đập phá đồ đạc; hắn chỉ
ngồi đó, giấu mặt vào tay, một tiếng động cũng chẳng phát ra. Phản ứng này đối
với một bác sĩ tâm lý như ông tuy không lạ, song trường hợp này lại không dễ
chịu chút nào.

Nỗi đau quá rõ ràng, đậm và nồng nặc như hương cay, khiến cả một kẻ đã vô số
lần đối diện với nó như Đan Thanh Tân cũng phải giật mình lùi lại.

Ông do dự. Vậy có nên tiếp tục hay không? Tình hình này của hắn, rất có khả
năng tự giết chết bản thân. Đáng ra không nên vội vàng để lộ nhiều việc như
vậy, đặc biệt sau khi hắn vừa trải qua nỗi hãi hùng của việc chứng kiến người
mình yêu tự vẫn.

Và lý do, lại là chính bản thân.

“Tôi biết cậu cảm thấy rất tệ, Lorenzo. Nhưng cậu phải hiểu, chúng tôi làm thế
đều là vì cậu.”

Bẵng một lúc, bờ vai Chính Luận khẽ run lên, không còn rõ là cười hay khóc.

“Là vì tôi?”

Như một quả bom phát nổ, hắn bật người về phía trước, tay hất đổ chiếc bàn
trước mặt, đoạn lao về tóm lấy cổ áo vị bác sĩ già lôi xốc lên, phẫn uất pha
lẫn đau thương vô hạn.

“Là tôi bảo các người đem vợ tôi giấu nhẹm suốt năm năm sao? Là tôi bảo các
người hùa nhau cùng đóng vai cao thượng sao? Ông nói biết tôi cảm thấy tệ hại
thế nào? Ông biết cái gì? Ông đã bao giờ thử cầm trong tay vật mình trân quý,
nhưng vì dùng sai lực nắm mà suýt nữa hủy hoại nó chưa? Cái gì mà tương lai,
danh vọng, gia thế… Tôi đã bao giờ đòi hỏi những thứ này từ các người?! Cái tôi
cần duy nhất chỉ là nụ cười của vợ mình! Cần nhìn thấy cô ấy hằng ngày! Cần cảm
thấy nhịp tim cô ấy vẫn còn đập! Vì sao? Ông là bác sĩ tâm lý, biết rõ cô ta
như thế sẽ rất cần người thân bên cạnh, lại đi hùa theo một đứa con gái mười
chín tuổi làm ra chuyện tổn hại bản thân mình?! Trách nhiệm hàng đầu của ông
không phải là đem đến thứ tốt nhất cho bệnh nhân của mình hay sao?”

Cánh cửa bật mở ra, một vài gã đàn ông túa vào, Văn Thành nằm trong số đó.
Trông thấy Võ Gia Chính Luận gần như muốn giết chết Đan Thanh Tân, anh và hai
kẻ khác nhanh chóng nhào đến lôi hắn lại. Tuy bị kiềm chế, con người này vẫn
luôn miệng gầm thét, mắt đỏ lên như muốn giết người.

“Và lo sợ tôi sẽ vì bệnh tật mà xa lánh vợ mình? Đó là thứ lý do kệch cỡm gì?!
Ông làm sao có thể để cô ấy nuôi giữ thứ ý nghĩ điên rồ đó suốt bao năm nay?
Ông làm bác sĩ cái kiểu gì hả?”

“Điên rồ?” sửa lại cổ áo, Đan Thanh Tân thở ra hậm hực. “Sao cậu không hỏi lại
bản thân đã phản ứng ra sao trước bệnh tình của Vương Đăng Khoa? Cậu khiến cả
một bác sĩ như tôi còn phải tin rằng, Võ Gia Chính Luận khinh rẻ những con
người như vậy! Huống chi là kẻ yêu cậu thiết tha, nó còn biết nghĩ thế nào?”

“Vì ơn Chúa! Hắn suýt nữa siết chết vợ tôi! Tôi nên có phản ứng thế nào đây?
Khoan dung tha thứ?!”

“Nói điều này bây giờ phỏng có ích lợi? Dù có là vô tình đi nữa, chính cậu đã
đẩy nó vào cách nghĩ đó!”

Trông thấy gương mặt trắng bệch của đối phương, mắt nhắm nghiền lại dồn nén đau
thương; Đan Thanh Tân biết mình đã đâm ngay yếu điểm. Dù hắn suýt nữa là siết
chết ông, nói cho cùng cũng vì không thể chấp nhận nỗi sự thật. Ông là một bác
sĩ, không thể biết chết mà vẫn thẳng tay đẩy người vào – dù kẻ đó thập phần
đáng bị như thế.

“Thật ra, cũng không tất cả là do cậu. Chính bản thân Nguyễn Ái cũng có phần
chán ghét căn bệnh đó khi lâu ngày tiếp xúc cùng cha mình. Nếu nó còn không
thích nỗi cả bản thân, làm sao có thể tin được cậu sẽ không ái ngại? Huống chi,
sau này khi Thanh Hòa không thể chịu đựng nỗi mà buông tay khỏi Vương Đăng
Khoa, đã khiến nó càng tin tưởng bản thân sẽ không ai yêu được. Nó cho đến cuối
cùng; thà rằng cậu hận nó, cũng không muốn bị chán ghét, ruồng rẫy như cha
mình.”


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+