Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Phản diện – chương 64 part 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vung tay khỏi vòng kiềm kẹp
đang lỏng dần, Võ Gia Chính Luận lùi người về phía sau, gương mặt co lại vì đau
đớn.

“Có như vậy đi nữa, vì sao khi quay về lại không cho tôi biết? Làm sao có thể
để tôi đối xử với cô ấy như vậy…? Đêm đó… rồi những lần bỏ đi mất biệt… Ôi
Chúa, tôi đã làm gì rồi?”

Cùng với chất giọng run rẩy, nửa nghẹn ngào, nữa vỡ òa; bàn tay gã đàn ông đưa
lên che lại gương mặt, lưng tựa vào tường, toàn thân buông lỏng.

“Đó là quyết định của Nguyễn Ái,” Văn Thành đến lúc này mới chậm rãi lên tiếng,
một chân tiến đến gần hắn, song lại không dám chạm vào. Anh sợ mình chỉ động
nhẹ, sẽ khiến hắn đột nhiên sụp đổ. “Không ai trong chúng tôi nghĩ đến, chuyện
sẽ ra nông nỗi như ngày nay. Cậu và cô ấy chẳng phải đã quyết định kết hôn? Tôi
nghĩ đến đó xem như đã là một kết thúc mỹ mãn.”

Đúng vậy. Nó quả thật mỹ mãn.
Cho đến khi sự nghi ngờ chết tiệt của hắn phá tan tất cả.

Nếu có thể quay ngược thời gian, Võ Gia Chính Luận thật muốn tự tay giết chết
bản thân mình.

“Việc chúng ta cần để tâm bây giờ, là khiến cho Nguyễn Ái thoát khỏi tình trạng
thất thần này. Và mấu chốt không ai ngoài cậu cả, Chính Luận. Vì vậy, dù có
muốn chết, cậu cũng phải khiến cô ta hồi phục trước, hiểu chứ?” đưa mắt sang
Đan Thanh Tân, Văn Thành nghiêm nghị nhíu mày. “Ông đã cho cậu ta biết tình
trạng của Nguyễn Ái?”

Đan Thanh Tân lặng lẽ lắc đầu. Ông làm gì có cơ hội đó. Khi vừa chạm đến chuyện
Nguyễn Ái vì bệnh tình mà bỏ hắn ra đi, Võ Gia Chính Luận dường như đã chẳng
còn đủ minh mẫn để tiếp nhận bất cứ điều gì xảy ra tiếp theo nữa rồi.

“Ông nói đi.”

Câu nói không xuất phát từ Văn Thành, mà chính từ kẻ đang trên bờ vực suy sụp.
Biểu hiện của hắn… như không ra biểu hiện gì. Thể như đã chết lặng.

“Tôi không nghĩ đây là thời điểm tốt. Có lẽ chờ thêm vài ngày nữa…”

“Còn chờ?! Ông còn có thể, nhưng Nguyễn Ái thì làm sao đây? Ông cuối cùng là
muốn tôi làm gì?”

Đan Thanh Tân thở dài, thu vào tầm mắt cái gật đầu của Văn Thành, sau đó từ từ
mở lời:

“Bộ não con người là một bộ phận phản ứng có điều kiện, khi chạm đến đau thương
cùng cực, tự động sẽ loại bỏ phần ký ức không mong muốn tồn tại. Với Nguyễn Ái,
ký ức về Thiên Ân bao năm nay cứ chập chờn như bóng ma vờn đuổi. Tâm lý yếu
đuối đòi hỏi nó phải quên đi hoàn toàn, song mặc cảm tội lỗi vẫn còn cố níu
kéo. Nếu ngày đó, nó mất đi con mình chỉ do tai nạn tự nhiên, hẳn sẽ không đau
đến vậy, khốn đốn dường này. Bao năm nay, sau lần phát bệnh suốt hai tháng trời,
dù có đôi khi nhớ ra mình từng mang thai, Nguyễn Ái lại chưa hề hoàn toàn khôi
phục ký ức của ngày kinh hoàng đó. Nó… vẫn luôn nghĩ mình sẩy đi đứa nhỏ là do
tai nạn ngoài ý muốn, không hề dám đá động đến sự thật: chính bản thân đã gián
tiếp hại chết con mình.”

“Hay nói một cách khác, chính cậu mới là kẻ gây ra chuyện đó. Tôi đã nhiều lần
giải thích với nó cậu kết hôn là do lợi ích gia tộc, song con nhỏ vì đang trong
thời kỳ tâm tư dễ xúc động, thêm vào căn bệnh của nó… Phát cuồng như thế… Khi
vào đến bệnh viện, đứa bé đã chết được hai giờ…”

Đưa mắt về phía Chính Luận, ông không dằn lòng được, giọng đột nhiên trở cay
nghiệt.

“Tôi thề có Chúa, mãi mãi không tài nào quên được hình ảnh con bé mình vấy đầy
máu, tay ôm chặt lấy bụng, liên hồi gào thét tên cậu…”

Đồng tử Chính Luận co lại, gương mặt xám nghoét, hơi thở dường như ngừng hẳn,
trông cứ như kẻ bị tra tấn mà không dám lên tiếng. Văn Thành có thể cảm nhận ra
tâm trạng hắn. Anh đột nhiên muốn Đan Thanh Tân ngừng lại, cứ cái đà này, kẻ bị
đẩy vào điên cuồng có lẽ sẽ là hắn.

“Đừng, đủ rồi, bác sĩ Đan!” anh với đến giữ tay vị bác sĩ già, hy vọng ông ta
bình tĩnh lại. Song xem ra, chính bản thân đương sự dường như đã quên mất cương
vị một bác sĩ của mình, trong mắt ông giờ chỉ còn nỗi căm ghét sâu xa.

“Buông ra! Tôi biết rõ mình không nên nói chuyện này vào giây phút này, nhưng–”
chỉ tay vào mặt gã đàn ông đang trân trân ngó vào một điểm bất định trên sàn
nhà, ông gầm thét “–tôi muốn cậu phải khắc ghi mãi những gì tôi nói tiếp theo,
Võ Gia Chính Luận, tôi muốn cậu cả đời cũng không thể quên được vì muốn bước
lên trên nấc thang danh vọng, bản thân đã khiến người con gái mình yêu nhất rơi
vào bế tắc!”

“Chính tay tôi đã đưa nó vào bệnh viện, chính mắt tôi đã trông thấy vào giờ
phút sinh tử, nó vẫn bám chặt ông già này mà gào thét tên cậu! Thân thể thụ
thương nghiêm trọng, ấy vậy mà vẫn có thể vùng ra, cố chạy thoát khỏi những y
bác sĩ mà nó cho rằng là kẻ xấu muốn cướp đoạt con mình. Bị dồn đến đường cùng,
như một con thú bị thương, nó tay ôm chặt bụng mình, hết mắng nhiếc rồi van xin
họ đừng cướp đi một bào thai đã chết! Gào khóc, thề thốt sẽ trở thành người
tốt! Đến lúc thuốc mê đã ngấm vào, cũng chỉ biết ngây dại ngó quanh chờ cậu đến
cứu! Một đứa con gái mười chín tuổi! Cậu cũng biết nói thế! Nguyễn Ái lúc đó
chỉ mới mười–chín, cậu có biết không?!”

Thở ra hổn hển, Đan Thanh Tân khẽ đưa tay gạt đi nước mắt ức chế bấy lâu nay.
Ông là một bác sĩ tâm lý, ông không có quyền nổi cơn kích động như thế để làm
ảnh hưởng đến bệnh nhân. Nhưng thật không công bằng! Cảnh tượng hôm đó chính
bản thân ông cũng bị ám ảnh, đừng nói chi đến nạn nhân trong cuộc. Ông muốn con
người gây ra thảm họa đó – dù có cố tình hay vô ý – cũng phải sống mãi với ký
ức kinh hoàng! Từng–chi–tiết–một.

Toàn thân gã đàn ông đổ sập xuống sàn. Gương mặt dường như vừa trông thấy địa
ngục.

Ngay cả Văn Thành, biểu hiện cũng căng thẳng vô cùng.

“Tôi không mong cậu sẽ bị ám ảnh như tôi, nhưng chí ít, tôi muốn cậu đau khổ vì
chuyện này. Nỗi đau, dù gì đi nữa, cũng cần được sẻ chia, Nguyễn Ái không phải thần
thánh, nó không thể tự mình gánh vác cả đời được. Huống hồ, đứa bé đó–”

Nói chưa hết câu vì Đan Thanh Tân đã bị Văn Thành bịt lại miệng. Ném về phía
thằng em trai cái nhìn đầy sợ sệt, anh kéo xệch vị bác sĩ già ra khỏi phòng,
mặc kệ gương mặt khắc khổ đang đỏ lên vì giận.

Cửa vừa đóng, anh mới thả tay ra. Đan Thanh Tân hùng hổ toan quay vào thì đã bị
bàn tay gang thép của anh lôi lại.

“Cậu làm gì?! Không phải cậu bảo tôi nói?!”

Gương mặt Văn Thành chuyển vẻ rét lạnh. “Tôi bảo ông nói. Không bảo ông giết
hắn! Ông học về tâm lý, còn không nhìn ra chỉ một chút nữa thôi, sẽ tận tay đẩy
con người kia xuống bờ vực điên rồ?”

“Cậu quan tâm làm gì? Đây không phải chuyện của cậu! Thêm vào, cậu chẳng phải
bạn của Nguyễn Ái?”

“Tôi là bạn của Nguyễn Ái, đúng.”

Mắt nheo lại nhìn thẳng vào Đan Thanh Tân.

“Song cũng không cho phép một ai tổn hại đến Võ Gia Chính Luận.”

Đan Thanh Tân nhíu mày, không hiểu nỗi bất cứ điều quái gỡ gì đang diễn ra
trong đầu óc gã đàn ông này. Ông hít một hơi dài, tay sửa lại áo khoác toan
quay người. “Tôi mặc kệ. Dù gì, tôi cũng phải cho hắn biết về đứa trẻ.”

“Không được.” Văn Thành dửng dưng phản đối, ánh mắt thoáng tia nguy hiểm.

“Ông nếu muốn Nguyễn Ái có cơ hội khỏe lại, thì đừng đi đả kích kẻ duy nhất có
khả năng làm được việc đó.”

Âm thanh cửa mở khiến ai nấy đều giật mình quay lại. Bóng dáng cao lớn chậm rãi
bước từng bước thẫn thờ, khi đi ngang qua họ cũng chẳng hề để tâm.

“Cậu đi đâu?” Văn Thành nắm lại tay Chính Luận.

“Tôi đi gặp Nguyễn Ái.”

“Cậu không sao chứ?”

“Tôi thì có gì?” gương mặt không lộ ra cảm xúc, chỉ có chất giọng thoáng nốt
mỉa mai.

“Được rồi, cậu thấy đấy, hắn nào có sao?” Đan Thanh Tân đanh giọng, quắc mắt
nhìn Chính Luận một cách đầy thù nghịch. “Sẵn, tôi muốn nói luôn cho cậu một sự
thật nữa. Thiên Ân là con…”

Đối phương chỉ lặng lẽ lắc đầu, mắt chẳng hề chạm đến ông. “Không quan trọng
nữa.”

“Cậu nói gì?”

Cả Đan Thanh Tân và Văn Thành đều vô cùng ngạc nhiên.

“Tôi nói, đó là con ai, không quan trọng nữa.”

“Nếu Nguyễn Ái cho rằng Thiên Ân là con của tôi. Vậy nó là con tôi.”

Văn Thành sững ra một lúc, đoạn tay khoanh lại, miệng nở nụ cười nhỏ, mắt nhìn
gã đàn ông đầy dò xét. “Ngay cả khi cha của nó họ Đoàn?”

“Năm năm rồi, cô ấy vẫn nghĩ nó mang họ Võ Gia. Vậy thì nó chính là mang họ Võ
Gia.”

Nói rồi, ngoảnh mặt đi mất.

Dõi mắt theo cái bóng trắng khuất dần, Đan Thanh Tân trầm tư một lúc lâu. Võ
Gia Chính Luận hẳn đã nghĩ Nguyễn Ái vì thần trí bất minh nên có mang cùng Đoàn
Văn Minh, sau đó xem là con của mình và hắn; nếu không… cũng không nói ra được
câu đó. Nghĩ cho đến cùng, cũng khó trách hắn không thể suy ra sự thật. Chính
bản thân ông cũng đã vô cùng bất ngờ khi biết tin Nguyễn Ái có thai, suốt
khoảng thời gian đầu ông cũng luôn đinh ninh nó thuộc về gã họ Đoàn.

Tự nghĩ đứa con là của kẻ khác, song vẫn chấp nhận nó thuộc về mình.

Với một người tốt, có lẽ là một chuyện bình thường. Song đây lại là Võ Gia
Chính Luận – một kẻ mang sự chiếm hữu sánh ngang bằng trời…

Bao nhiêu nóng giận của ông bỗng nhiên đổ ào xuống biển.

“Đây có nên gọi là… kỳ tích không nhỉ?”

Thoáng nụ cười nhỏ của gã đàn ông họ Nguyễn đứng kề cận ông. 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+