Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Phản diện – ngoại truyện 5 part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngoại Truyện 5 Part I: Ngoại Tình

Đêm 13 tháng 6 năm 2013, cả
cái khoa phụ sản thuộc bệnh viện tầm cỡ quốc gia đó, không một ai ngủ được.

Vợ của Da Costa sinh non! Ai mà ngủ được chứ?

Ngay cả viện trường còn phải dọc ngang như tổng quản thái giám để
kiềm hãm cơn thịnh nộ của hoàng đế; lính lác như họ chớp mắt cũng không dám,
nói chi đến nhắm lại!

“Mổ! Mổ ngay cho tôi! Tôi
bất cần đứa trẻ có an toàn hay không! Tôi chỉ cần mẹ nó!”

Gallicano Rossi nuốt nước miếng cái ực, gáy đột nhiên lạnh toát,
cổ họng gần như tắc nghẽn trước gã đàn ông to lớn đang gầm thét trước mặt, bất
chợt hiểu ra cảm giác của con thỏ đứng giữa bầy sói và vực sâu thăm thẳm.

Ngài viện trưởng đáng kính đã chọn nhảy xuống.

Mũi chân nhấp nhón để chống đỡ toàn tân đang bị xốc lên, Gallicano
lắp bắp. “Sự-sự việc… không đến nỗi
đó, Signore Costa…! Cho dù là s-sinh non, Signora(Phu nhân) Costa v-vẫn không
mang bất cứ dấu hiệu n-nào của việc-”

Tiếng thét chói tai cắt ngang hội thoại. Là giọng nữ.

Cổ áo lập tức được buông ra, chân cũng chạm đất, vị bác sĩ già thở
ra nhẹ nhõm khi gã điên rồ xoay mình phóng vọt vào phòng sinh – với biểu hiện
cũng điên rồ không kém.

Một loạt các câu từ nước ngoài sau đó được phun ra từ sau cánh cửa
trắng, Gallicano vuốt mồ hôi trên trán, quay sang gã phiên dịch mặt xanh còn
hơn bãi cỏ nhà ông, mày hơi nhíu nhíu đầy nghi vấn pha lẫn mệt mỏi.

Gã phiên dịch lặp lại động tác vuốt mồ hôi của ngài viện trưởng,
lắp bắp mở lời.“Signora Costa thét-à,
không, nói rằng… sẽ không… cô ấy nói…”

“Cái gì nữa?” Gallicano
bực mình. ”Tôi mướn anh về là
để giao tiếp với Signora Costa được dễ dàng hơn, còn không biết dịch ra nguyên
văn? Băn khoăn gì nữa?”

Nuốt ực, đối phương gật đầu, mắt không dám chạm ông chủ của mình,
hít một hơi sâu, trịnh trọng dịch lại tràng từ ngữ vừa được thoát ra từ thai
phụ phát cuồng bên trong phòng sinh:

“Võ Gia Chính Luận, đừng có
nhìn tôi như thể tôi sắp chết rồi như thế! Tôi nhất định không chết! Để xem đồ
khốn nạn anh còn ngoại tình cách nào!”

À, là ngoại tình…

Á! là Ngoại Tình?

(O____o)

Việc xảy ra ở hành tinh nào đây?! Nó chắc phải cách xa trái đất
lắm, thậm chí không có tên trong hệ mặt trời!

Là vì…

Phàm là người quen của gia đình Costa, dĩ nhiên, có đánh chết cũng
không ai dám tin gã điên si tình kia lại có quan hệ nhăng nhít bên ngoài. Thậm
chí, người ta tin rằng ngài Costa đáng kính còn không biết đánh vần hai từ
“ngoại, tình” thế nào nữa kìa!

Vậy thì… căn nguyên là từ đâu?

Nếu phải kể rõ ngọn ngành, có lẽ băng phải đem tua lại gần nguyên
cuốn. Thế nên, tôi xin tạm dừng tại thời điểm thích hợp nhất.

Signora Costa lúc bấy giờ đã mang thai bốn tháng, bụng to ra thấy rõ, thoạt
trông cứ như  sắp sinh đến nơi rồi.

Cũng phải thôi, là thai đôi mà. (Chết anh chửa! =)) )

Lúc biết được tin, vợ chồng nhà này kẻ thì vui mừng hết cỡ, người
lại lo lắng có cờ. Ngài Costa từ phòng siêu âm đưa vợ ra không biết đã tự rủa
bao nhiêu lần cái miệng tai hại của mình. Ngày đó trù ếm sinh đôi làm gì,
để giờ đây bị âu lo vây kín. Mang vác một đứa chẳng phải đã quá nhọc nhằn hay
sao? Người vợ nhỏ nhắn của anh làm cách nào có thể chịu nỗi cùng lúc cả hai
quậy phá trong bụng? Anh vốn chỉ mong có một đứa bé nhỏ xinh để làm vừa lòng
vợ. Còn với vai trò làm cha, nói thật, Chính Luận không thiết tha lắm. Anh sợ
bản thân sẽ trở thành một Võ Gia Hùng thứ nhì.

Huống chi, Nguyễn Ái có thể nói được liệt vào hàng ngũ “dễ dính
nhưng khó sinh,” hoặc cũng có thể gọi là “mang thai khó tính.” Hai tháng đầu tự
nhiên trở thành địa ngục, ói mửa liên miên, biếng ăn, chán việc, cáu kỉnh và
tâm trạng lên xuống thất thường.

Gã chồng ương ngạnh của cô cũng vì thế mà bỏ bê cả việc công ty,
nhất nhất trở thành nô tài hầu cận, bám riết vợ không buông. Về sau, lại phát
hiện ra sự thay đổi hormone khi mang thai còn ảnh hưởng khá nghiêm trọng đến
tâm lý vốn không ổn định của vợ, anh càng thêm rầu rĩ, không biết đã bao
nhiêu lần toan mở miệng đề nghị vợ mình đi phá thai.

Song, cứ nhìn đến nụ cười ngây ngô mỗi lần cô vuốt ve cái bụng
ngày càng nhô cao, tim anh lại nở bung. Nên thôi.

Về phần Nguyễn Ái, cô cảm thấy bản thân cứ như quay trở lại thời
kỳ mấy tháng đầu mới phục hợp với chồng. Chính Luận của cô, từ một chiến thần
uy chấn rền vang, đột nhiên xoay người trở thành một đứa trẻ bất an tội nghiệp.
Có những buổi sáng cô từ nhà tắm bước ra, lại bắt gặp ngay anh đang ngồi gục
đầu trước cửa.

Hai năm trước, khi cô ngồi xổm xuống lay anh dậy, đứa trẻ trong
xác thân người lớn với đôi mắt thâm quầng kia đã cười rất hiền nói với cô rằng:
“Anh sợ em đi mất.”

Hai năm sau, khi cô đang mang thai, cũng đứa trẻ đó, mặt mày tiều
tụy ngẩng đầu nhìn cô, nụ cười dịu dàng không phòng vệ. “Anh sợ em cần anh.”

Về đêm, có nhiều lúc quá khứ quay về phiền nhiễu trong mơ khiến cô
trở mình thức giấc, đập vào nhận thức lúc nào cũng là đôi mắt lo toan của
chồng. Cường độ ánh nhìn rất lớn, rất sâu, khiến cô đôi lúc rợn cả tóc gáy, tự
hỏi bản thân không lẽ con người này đêm nào cũng thức nhìn mình như vậy?

“Yên tâm, anh có ngủ. Chỉ là không phải vào lúc em ngủ thôi.”

“Lúc em thức anh cũng có ngủ đâu!” cô nhíu mày phản bác, tay sờ
lên gương mặt điển trai gầy đi thấy rõ, trong lòng xót xa vô cùng. “Và mặt anh
sao lại có vết thương thế này? Lại là em sao?”

Cầm lấy tay cô nhét lại vào chăn, anh mỉm cười, đầu lắc khẽ khi
hôn nhẹ lên mũi cô. “Em ngủ xấu tính quá mà. Ngủ tiếp đi. Anh cũng ngủ đây.”

Nói rồi, anh sẽ ôm cô vào lòng, tay vuốt nhẹ trên lưng cho đến khi
cô chìm lại vào mộng mị. Cô biết anh nói dối. Cô ngủ cho dù xấu tính cỡ nào
cũng không thể bất cẩn gây ra thương tích lớn đến thế. Và cứ vài tiếng chập
chờn trong giấc ngủ không nối liền, đối diện cô vẫn là đôi mắt láy lên trong
đêm, chứa chan nỗi bất an, thậm chí hoảng loạn.

Anh rõ ràng không hề ngủ.

Nguyễn Ái biết bản thân là một thai phụ bất kham, dù cô đã rất cố
gắng an thần tịnh dưỡng. Song cũng không tránh khỏi có đôi lúc để tâm trạng lao
lên thao túng. Và tâm trạng của một thai phụ từng có triệu chứng bệnh tâm thần
thì…

Rất khó nói.

Cũng không ai muốn nói.

Vì đang mang thai nên phải hạn chế dùng thuốc tâm thần đặc trị, sự
biến đổi trong hormone và các hóa chất trong người cũng góp phần tạo nên một
Nguyễn Ái đáng sợ vô cùng. Cô gặp ác mộng nhiều hơn, đa phần về khoảng thời
gian mang thai Thiên Ân. Để rồi sau khi tỉnh giấc, thường kéo theo mộng mị ra
ngoài, biến nó thành hiện thực kinh hoàng.

Bạo lực.

Tránh cho vợ mình gây tổn thương đến bản thân, Chính Luận đã không
ít lần vào vai hình nhân cho cô cào đánh. Có lần đang ôm vợ say giấc, đột nhiên
lại bị thân hình nhỏ nhắn ấy ngồi đè lên thân, đôi bàn tay lần mò đến cổ ra sức
siết chặt. Tay sau đó tuy bị chế trụ bởi anh, con người điên loạn kia lại lao
toàn thân xuống, rúc đầu vào cổ, lún sâu răng vào da thịt.

Chính Luận nhắm nghiền mắt, để mặc cảm giác đau đớn lan tỏa, biết
rõ thứ chất lỏng âm ấm đang chảy dọc xuống cổ không phải là mồ hôi. Song mặc
kệ.

Anh không mong cô cắn vào lưỡi, cũng chẳng muốn nhấn chuông gọi
bác sĩ. Vì cứ mỗi lần trông thấy họ lao đến kiềm chế cô như một con vật, lòng
anh lại dồn dập nỗi xót xa.

Nỗi đau thịt da, xem ra còn dễ chịu hơn rất nhiều.

Anh vòng tay ôm lấy con thú nhỏ đang ra sức nghiền nát cổ mình, cử
chỉ dịu dàng, bàn tay to lớn đều đều xoa nhẹ trên lưng, thoạt trông không khác
nào anh đang dỗ dành trẻ nhỏ. Thật nhìn không ra con người nọ chính là đang bị
cắn nhây đến lở loét da thịt.

Một hồi sau, sau khi nhịp tim kẻ phía trên đã bình hòa trở lại,
hơi thở không còn dồn dập, đôi bàn tay cũng thôi không cào cấu liên hồi; anh
mới đẩy nhẹ cô ra, vòng tay lật thân hình nhỏ bé đang run lên bần bật nằm xuống
dưới mình, cong thân ấp ủ.

“Không sao, không sao cả. Có anh ở đây…” vừa âu yếm trấn an, anh
vừa với lấy thuốc an thần ở đầu giường đem ngậm vào miệng. Môi sau đó miết mạnh
trên vầng trán rộng nhễ nhại mồ hôi, rồi má, rồi môi – dừng lại nơi đó quấn
quít cho đến khi chắc rằng thuốc đã được cô nuốt xuống.

Vị máu tanh còn vương lại trên bờ môi run rẫy chẳng bao lâu bị anh
mút sạch, phi tang hoàn hoàn dấu vết phạm tội. Anh không muốn khi tỉnh táo lại,
cô sẽ phát hoảng trước việc mình vừa làm.

“Nói đi…” ý thức vẫn lạc đâu đó giữa mê và tỉnh , Nguyễn Ái nỉ non
giữa những nụ hôn sâu.

Mắt mơ màng bỗng chuyển hỏang loạn, đôi chân trần lập tức quấn lấy
eo người nằm trên, đôi tay siết chặt đầu ai kia kéo ghì xuống, giọng đột nhiên
trở gay gắt. “Luận, nói yêu em đi!”

“Anh yêu em.” Môi từ cằm quay về trên môi siết chặt, anh đổ dồn ba
chữ vào miệng cô. Quấn quít. Yêu thương.

“Rất yêu em.”

Dường như ba từ kỳ diệu này lại một lần nữa chứng tỏ sức công phá
diệu kỳ của nó. Bằng chứng là thân thể bên dưới ngày càng không yên, liên tiếp
ngọ nguậy, giẫy nảy. Đến một lúc nào đó, bàn tay nhỏ nhắn đột nhiên lần mò
xuống giữa hai thân hình áp sát, giật níu lưng quần gã đàn ông.

“Không được!” thở hổn hển, Chính Luận túm lấy bàn tay mò loạn kia
giữ chặt, mắt chứa đầy miễn cưỡng nhìn thẳng vào hai điểm lấp láy trong bóng
đêm. “Em đang có thai, anh không-”

Lời chưa buông hết thì môi đã bị lao lên cắn mạnh, bất chợt bị làm
cho nhói đau khiến anh thả lỏng bàn tay đang kiềm chế cô. Con cáo nhỏ, dĩ
nhiên, lập tức tận dụng cơ hội lớn để giở trò hồ ly.

Bàn tay mềm mại nắm lấy, rồi dẫn đường cho dục vọng đến đích. Cả
thân người sau đó rướn lên, chân đan chéo bao lấy eo. Khóa chặt.

Thời điểm thân thể gắn kết vào nhau theo cách thân mật nhất, lập
tức có tiếng thở ra thỏa mãn đầy nữ tính. Gã đàn ông phía trên đông cứng toàn
thân, không đủ định lực để lùi ra, lại quá bất ngờ để cử động. Giờ phút đó chỉ
biết mở to mắt ngó lom lom xuống người vợ đang lạc đi trong cơn say tình.

Cô lại dám… Cô vợ bé nhỏ của anh lại dám…

Người ta chỉ là chỉ rắn vào hang, còn con cáo này lại… nắm cổ lôi
luôn vào! (Éc. So sánh Bê-bựa, thông củm =)) )

“Nhúc nhích đi…” giữ mãi tư thế kia cũng mỏi, kẻ nào đó bắt đầu
vặn vẹo, mè nheo, khiến sự kiên nhẫn của con người phía trên dần được đẩy lên đến
đỉnh điểm.

Lời nói tiếp theo, chính là đội luôn đỉnh, xuyên luôn điểm lao
lên:

“Còn không anh lăn xuống dưới đi, em nhúc nhích cho!”

/(=o=)/

Thế là, bao nhiêu kiềm chế bốn tháng nay liền đem tống xuống cống,
trôi ra sông…

Sau đó, nếu nữ là đá mài…
Nam có là sắt, cũng phải thành kim.

(Đây là.. hình tượng hóa ca dao tục ngữ theo cách “bổ-ít” nhất =))
)

(=w=)/

Vì để đảm bảo tính lành mạnh cho câu chuyện của chúng ta, hàng
loạt sóng gió tiếp theo lại tiếp tục được tóm gọn trong ba cái chấm…

~(=w=)~

Pháo hoa dục vọng vừa nổ bùng, Võ Gia Chinh Luận dùng hết sức lực
cuối cùng để không gục ngã trên người vợ đang mang thai bốn tháng, nghiêng mình
ngã lăn ra nệm. Tay sau đó hết vỗ mạnh lên trán, lại quay sang xoa xoa cái bụng
trương cao của sinh vật đang thở ra nặng nhọc bên cạnh.

Cô đã bị đeo mang của nợ, vừa rồi anh lại còn không biết kiềm chế,
cứ như lúc trước thả sức quấn quít, lao vào cô hệt thú vật đến mùa giao phối.
Như thế này… liệu có dẫn đến sẩy thai?

“Em đau không?” với tay mở đèn ngủ, anh lo lắng sờ soạng khắp
người cô, mày nhíu lại. “Có khó chịu ở đâu không?”

Im lặng một lúc, đến lúc anh tưởng cô đã ngủ say thì người nào đó
lại khịt cười, khóe môi nhếch lên đầy trào phúng.

“Anh đúng là đồ ngốc!” (Ngu thì có. =)) )

Đúng vậy, Chính Luận biết mình đang hành xử như một thằng ngốc.

“Bác sĩ chẳng đã nói sau ba tháng đầu là có thể quan hệ bình
thường sao?” ai đó tiếp tục mè nheo. “Anh cẩn thận quá đáng thế này để làm gì…?
Em có phải là muỗi mòng đập cái là bẹp đâu?”

Lại đúng. Tình dục khi mang thai bình thường vốn không là chuyện
lớn. Song tình dục với thai phụ mang cái bụng lớn hơn bình thường lại càng
không phải chuyện giỡn. Ngài chủ tịch Costa là một thương nhân liều lĩnh, nhưng
là một tình nhân cẩn thận. Anh không muốn trân bảo của mình xảy ra sơ xuất – bất
kể nhỏ đến đâu. Và, anh cũng tự hiểu “sức tàn phá” của mình –  nếu để mặc
phóng tùng thì ngay đến chữ “nhỏ” kia, chắc cũng không dám đảm bảo.

Vì thế. liền sinh ra công thức: An toàn = Có thai + No sex.

~(=,.=)~

“Anh đúng là… cẩn thận còn hơn các cụ ngày xưa…”

Không thèm để ý đến kẻ dở hơi nào đó đang toét miệng cười, anh
ngồi dậy vén đầm ngủ của cô lên.

“Làm gì? Anh muốn nữa à?” vẫn chưa nín cười, ai đó theo quán tính
khép chân lại, mắt còn nhắm nghiền chưa mở lên nỗi.

Hít sâu vào, đôi tay to lớn lại nắm lấy gối cô kéo dang ra, ngó
này nọ một lúc rồi lại chồm lên tuột luôn chiếc đầm ngủ, mắt bắt đầu săm soi
từng nấc da lộ ra bên dưới mình, sẵn đà lật cô qua lại như thể đang kiểm tra
chất lượng hàng hóa.

“Anh đang làm…? Em không sứt mẻ chỗ nào hết! Thật kỳ cục quá đi!”

Không thèm nghe cô nói, anh rời giường vào nhà tắm lấy khăn, khi
quay ra đã có thêm một miếng gạt băng cẩu thả trên cổ. Cũng may sinh vật trên
giường kia xem ra đã ngấm thuốc, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn. Nếu không,
đã oang oang đòi tống anh vào bệnh viện vì vết cắn cỏn con.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+