Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Phép Thuật Nguyên Thủy – Chương 120 phần 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Sau đêm đầu tiên Cat vào cung điện, ngay sáng ngày hôm sau cô đã bị gọi
tới cung điện của Nhà vua, nơi vua và hoàng hậu ở để gặp họ. thật là một
ký ức tồi tệ, người mẹ vô tình kia lạnh lẽo chẳng khác nào đêm trước,
còn người cha thì vẫn thế. Ông hỏi đều đều, nói đều đều bằng chất giọng
trầm trầm ấm áp chất chứa những nỗi đau lớn trong quá khứ đó, giống như
nếu giờ đây ông cư xử thiếu lý trí một chút thì ngay lập tức sẽ nhận lại
hậu quả nghiêm trọng vậy. Cat nghĩ mình đã khiến cho đôi mắt tối tăm
kia xuất hiện một chút ánh sáng, cũng có thể cô biết nguyên nhân chủ yếu
khiến cho cha mình biến thành một tảng băng di động như vậy, có lẽ là
vì cái chết của Kotaru. Khi đề cập đến chị ấy, mắt Nhà vua biến đổi, dù
chỉ một chút xíu trong một khoảnh khắc thôi nhưng mắt rồng đã phản ứng,
nó khẳng định chắc chắn những gì nó thấy. lại một điều kỳ lạ nữa, trong
khi lẽ ra mọi tội lỗi phải thuộc về Masa…. Chính a ta mới là người ngấm
ngầm sai thuộc hạ ám sát Kiban trong nhà ngục, chính âm mưu đó đã khiến
Kotaru một mình phá ngục giữa đêm cứu Kiban ra ngoài và cũng chính vì
thế mà chị ấy chết dưới kiếm của những người lính bảo vệ hoàng cung. Đâu
phải do lỗi của cha, nếu cha có tự trách mình thì cũng ko cần đặt nặng
như thế chứ…. Vì họ đã hợp tác với Vương quốc nguyên thuỷ nên Cat cũng
sẽ ko phải tới dốc Elen để làm con tin nữa, thay vào đó, cô sẽ ở lại
Lãnh địa một thời gian ngắn cho đến khi chiến tranh chấm dứt, hoặc đỡ ác
liệt đi thì sẽ đc đưa trở về Vương quốc. do vậy, những nguy cơ từ bên
ngoài đã ko còn đáng lo nữa thay vào đó, những điều đáng quan tâm xuất
phát từ bên trong cơ. Nhà vua đã thường xuyên gọi Cat tới trong suốt 2
tuần nay để trò chuyện và cô nhận ra rằng hai phe phái ủng hộ và chống
đối đang có sự chuyển mình sau khi trực tiếp gặp gỡ Cat. Nhiều người
thuộc phe chống đối đã thể hiện thiện cảm với Nhà vua nhỏ, nhưng cùng
với sự thay đổi đó cũng là thái độ của một số người thuộc phe ủng hộ.
Nhà vua nhỏ đã ko như họ mong đợi, chẳng biết có phải họ muốn Cat chỉ là
một đứa trẻ ranh để dễ diều khiển hay ko, nhưng rõ ràng họ khá thất
vọng khi trông thấy cô lớn, mạnh và hiểu biết như vậy. khi trắng đen
rạch ròi thì đứng giữa ko có gì là khó, nhưng khi trắng đen lẫn lộn ko
phân ranh giới thì rất dễ bị cuốn theo cái mà bản thân mình ko hề muốn
vì ko biết thực chất nó là màu gì. Ko phải tất cả những kẻ thuộc bộ máy
cai trị cấp cao đều biết về lời tiên tri, với những kẻ cô đã gặp trong
đêm hôm đó ở cung điện cũng vậy, chỉ một vài kẻ thực sự quan trọng mới
đc tiết lộ, do đó đa số họ ko hề biết rằng cô chỉ là một tiểu vương bù
nhìn, họ phản đối cô vì cô bị nguyền rủa, họ ủng hộ cô đơn giản vì huyết
mạch hoàng tộc và tin tưởng chiếc chuông vàng. Phức tạp nhỉ. Cat lẩm
bẩm thần chú đốt nóng không khí xung quanh mình một chút cho đỡ lạnh và
tạo một bức tường phép thuật vô hình chắn gió, cũng ko nên làm mình quá
ấm áp, như thế sẽ ko cảm nhận hết đc bài học mà Haru đã cố truyền tải.
Cat có thể đoán đc nếu cô ko đợi thì Haru sẽ làm thế nào, có thể anh ta
sẽ tới đây, cũng có thể sẽ cho người đưa tới một mật thư vô cùng quan
trọng nào đó và lấy cớ Cat ko có ở đây để lên lớp. vậy nên 2 đêm trước
cô đã đợi cho đến khi ko thể gọi là ‘đêm’ đc nữa thì trở về. quá tam ba
bận, lần này là lần thứ 3, cũng là lần cuối cùng. thở dài, ám thị để nếu
có ai đó nhìn thấy cô cũng chỉ thấy cô đang ngồi đút tay vào túi áo
thôi chứ ko làm gì cả, rút cuốn sách trong túi ko đáy tự chế ra, Cat yếm
bùa cho chữ phát sáng và đọc.
Vì mải mê đọc cuốn sách khó nhằn với
những triết lý sâu xa nên Cat ko để ý thấy người đưa thư của hoàng hậu
lướt nhẹ như gió đi từ cổng chính điện về phía cung hoàng hậu lúc 4h30
phút sáng, cũng ko phát hiện ra chính anh ta đi ra lúc 5h. cô bé đọc
quên cả thời gian cho đến khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc của Masa
phản phất trong không khí thì dừng lại, gấp sách cất vào túi, bỏ ám thị
đi. Đã 6h sáng. Masa chạy rất nhanh tới thẳng chỗ Cat, thoắt một cái đã
thấy a ta ngay trước mặt, Cat tiếp tục phải bỏ bùa làm ấm và tường chắn
gió đi vì mặt nguyên soái cắt ko còn hột máu, từ từ tiến lại gần như
thấy ma. Cat chờ đợi xem Masa sẽ hỏi câu gì trước tiên, có thể cô sẽ bị
mắng là ngu ngốc.
– ‘ngu ngốc – Masa rít ko thành tiếng vừa ngạc nhiên vừa cáu thêm khi thấy Cat bật cười – còn cười cái gì, em điên à?’
– ‘giỏi nhỉ, giám bảo tiểu vương điên cơ đấy…’
Cat
cười khẩy, vậy là Masa đã biết cô đang đợi Haru nên hộc tốc chạy tới
đây à, hừ, thậm chí ngay cả trong cung điện mà tin tức cũng lọt ra ngoài
nhanh thật đấy. Cat giữ tay Masa lại khi anh ta định cởi áo choàng ra
khoác cho cô, cô ra lệnh:
– ‘gọi Haru tới đây.’
– ‘hoàng hậu đã cho người đi gọi rồi, Haru đang trên đường đến.’
Masa ngồi xuống bên cạnh Cat và lẩm bẩm:
– ‘đây chỉ là trò thử thách vớ vẩn của Haru thôi, e đâu cần phải chờ suốt 8 tiếng đồng hồ giữa trời gió tuyết như thế….’
– ‘e biết chứ – Cat nói nhẹ nhàng, lạnh lẽo – nhưng sự chờ đợi này ko hề vớ vẩn tẹo nào.’
Chưa
ngồi ấm chỗ thì Masa đã đứng phắt dậy hướng mắt về phía tay phải, đứng
nghiêm chờ đợi. Cat cũng nhìn về phía đó nhưng phải tới khi hoàng hậu
xuất hiện cùng 2 kẻ hầu cận một nam một nữ thì cô mới vỡ lẽ, chớp mắt
chán nản, Cat uể oải đứng lên, cúi chào lấy lệ từ xa, chả cần biết mẹ
mình có nhìn hay ko. Masa thì cúi chào rất kính cẩn cứ như đó là mẹ anh
ta chứ ko phải người sinh ra Cat hay hoàng hậu của lãnh địa. bà ta nói
ngay khi vẫn chưa dừng bước:
– ‘ta chưa thấy kẻ nào….như ngươi, ko
biết là vô cùng kiên nhẫn hay vô cùng ngu ngốc nữa. Haru hẹn gặp ngươi
làm gì, có cái gì đáng để chờ đợi như thế ư? Mật thư, tin giật gân hay
một báu vật đáng giá nghìn vàng?’
Cat ko trả lời, chán chường nhìn
qua chỗ khác. Hoàng hậu đã có kinh nghiệm trong những vụ thế này nên ko
nhanh chóng trở nên nóng tính như trước nữa, bà quay sang Masa:
– ‘gọi Haru tới chưa?’
– ‘rồi ạ, có lẽ hắn đang trên đường tới’.

‘trên đường cái gì chứ….- bà bĩu môi – nhà hắn ở ngay đây thế mà giờ
này còn chưa thèm mò mặt vào, hắn định đợi bình minh lên cho cả hoàng
cung thấy cái trò mèo vớ vẩn mà hắn bày ra hay sao. Tưởng đc Nhà vua tin
dùng thì tác oai tác quái chắc…’
Bà mẹ khó tính vừa dứt câu thì bóng
Haru và thư ký của hắn đã thấp thoáng ở lối vào chính điện. họ quay cả
về phía đó chờ đợi. tên nguyên soái ủng hộ Nhà vua nhỏ nhẹ nhàng, duyên
dáng đáp xuống mặt băng dày kết thúc bước chạy dài cuối cùng và thong
thả đi bộ về phía Cat, khác hẳn với khuôn mặt tái mét, xám xịt của Masa,
trông hắn hoàn toàn bình thản. điều đó làm Cat điên tiết. cúi chào
hoàng hậu trước, quay sang Cat, Haru ngạc nhiên khi cô bé chìa tay ra,
hắn chớp chớp mắt và hỏi nhẹ:
– ‘ tiểu vương có ý gì ạ?’
– ‘ ba đêm chờ đợi, ngươi phải có cái gì xứng đáng dành cho ta chứ?’
Haru giả bộ ngạc nhiên:
– ‘ngài đang nói gì vậy? tôi ko hiểu….’
Hừ,
tính lật lọng đây, biết ngay mà. Cat cảm thấy Masa đang điên lên từng
giây một sau lưng mình nhưng vì thế mà cô tự nhắc bản thân bình tĩnh kẻo
ko đối phó đc với miệng lưỡi của Haru. Cô nói chậm rãi:
– ‘ ngươi đã phái người đưa thư đến hẹn gặp ta trước tháp chuông vàng, 3 lần tất cả, chẳng lẽ ngươi đãng trí đến như thế sao.’
– ‘thư ư? Tôi chẳng viết bức thư nào cả.’
Vẫn
ngoan cố à? phải rồi, nét chữ đó ko phải của Haru, ngoan cố một cách
khôn khéo, nhưng hắn tưởng hắn đang chơi đùa với con nít chắc. Cat gật
gù:
– ‘đúng là ngươi ko viết bức thư nào cho ta cả, chữ trên cả 3 bức
thư đều là của e gái ngươi, dù đã cố gắng nghiêng nét bút đi nhưng vẫn
đủ khiến cho người ta nhận ra đc.’
Cat lôi ba bức thư trong túi áo ra, ánh mắt Haru nhá lên tia sáng ngạc nhiên thú vị. a ta cười nhẹ:

‘ ngài đang nói những điều vô căn cứ đấy thư tiểu vương yêu quý, ai
chẳng có thể bắt chước được nét chữ đó, y như chữ mẫu, chả có gì đặc
biệt. làm sao ngài giám khẳng định đó là em gái tôi.’
Cat gật đầu:

‘đúng, chữ này chả có gì đặc biệt. – cô quay sang nói với Masa – nếu
nguyên soái Haru đã một mực khẳng định ngài ấy ko viết thư cũng chẳng
biết ai đã viết ra những bức thư này thì tốt thôi… nguyên soái Masa
Curytanus, lập tức cho người đi bắt ba tên Ronlitan, Geoger, Ceanet
Zenbu vì tội danh đưa thư giả mạo, tống vào địa lao, cho 3 người hầu của
ta tới nhận dạng, nếu chúng chính là những kẻ đưa thư đến cung điện Nhà
vua nhỏ với câu trả lời ‘thư của ngài Haru’ khi ta hỏi chúng đem cái gì
tới thì lập tức cắt đầu treo lên tường thành thị uy dân chúng không cần
xét hỏi.’
Haru nhíu mày, mặt biến sắc một chút. Có lẽ hắn đang hoang
mang ko hiểu tại sao Cat biết đc tên thật của 3 kẻ đưa thư vốn mới đc
đem từ quân đội viễn chinh về và thậm chí còn đang hoạt động ngầm với
thẻ thông hành mà Haru cấp chứ ko dùng tên thật. thấy Haru vẫn chưa lên
tiếng, Cat tiếp tục:
– ‘ đưa người tới tư trang của nguyên soái Haru,
mời tiểu thư tới cung điện của ta, mùi hương tuyệt vời trên người tiểu
thư hẳn phải là từ túi thơm miền nhiệt đới, chúng ta sẽ so nét chữ…’

‘tiểu vương – Haru ngắt lời, giọng trầm hẳn xuống – tôi ko viết những
bức thư đó, nhưng sai em gái viết và đưa cho 3 kẻ kia mang đi.’
Cuối cùng thì cũng đã nhận rồi đấy. Cat gật gù:

‘ồ, vậy là ta đã vu oan cho họ rồi, nếu do nguyên soái Haru sai bảo thì
họ chẳng có tội lỗi gì cả. vậy thì…. – Cat chìa tay ra – cái gì khiến
ta phải chờ đợi như thế? Bài học về sự kiên nhẫn à?’
Haru ko nói gì.
Cat giơ tay ra chặn Masa lại khi a chàng đang định văng ra thứ gì đó
không nhẹ nhàng, Masa há miệng ra nhưng buộc phải nuốt lại những lời đó
vào, mắt nhá lên tia nhìn căm tức. Cat lẩm bẩm:
– ‘cũng đc thôi, lừa
ta vì muốn dạy dỗ ta, dạy dỗ ta vì muốn tốt cho ta… ngươi có thể nói
những điều như thế hoặc tương tự thế nếu ta rơi vào cái bẫy tuyệt vời
của ngươi. Có điều, một khi đã đào bẫy thì nên đào sâu một chút, cắm
chông nhọn một chút cho con mồi bị thương nặng hẳn đi ko trèo lên nổi.
đừng đào nông thế, ko những ko bắt đc mồi mà còn bị nó quay lại cắn
trả.’
– ‘tôi chấp nhận bất cứ sự trừng phạt nào.’
Haru cúi đầu,
nhắm nghiền mắt lại, có lẽ muốn dấu đi sự hối hận vì quá sơ suất, quá
coi thường Cat. Hừ, trừng phạt ư. Nếu chuyện này đến tai cha chắc anh ta
chỉ bị nhắc nhở nhẹ thôi, Cat chả mong Nhà vua phạt nặng hơn thế vì
thực chất Haru chẳng hề có ý xấu, có điều cách thức chưa đc đúng lắm mà
thôi. Cô nhún vai:
– ‘đc. ta sẽ trừng phạt. tội của ngươi khá bình thường, vậy nên ta sẽ đánh ngươi một cái thay cho hình phạt.’
– ‘cái gì? – hoàng hậu dằn từng tiếng – đánh một cái thay cho hình phạt ư? Con coi luật pháp của Lãnh địa là trò đùa đấy à?’
Cat
hơi quay lại nhìn mẹ mình, bà ta có vẻ ghét Haru và yêu quý Masa, đương
nhiên trong trường hợp này sẽ tìm cách bới móc cho to chuyện, vì thế mà
lặn lội ra đây từ sáng sớm. ko phải vì xót con mà là để bắt lỗi Haru,
đáng giận thật. Cat cười nhạt:
– ‘ sao thế ạ. Haru đâu có phạm lỗi với hoàng hậu, đc rồi, ko đánh nữa nhé…. Xí xoá nhé, tha lỗi cho anh ta luôn đc ko….’
Hoàng hậu mím môi, mắt đảo như rang lạc khi Cat cất 3 bức thư vào túi. Ko có chứng cứ thì làm dc gì. Hừ. Cat quay lại nhìn Haru:
– ‘ngươi thấy chưa, mẹ ta ko đồng ý xí xoá cho ngươi, phiền ngươi chịu phạt vậy.’
Haru
mỉm cười nhẹ nhàng. Cat cởi bao tay, cởi cả chiếc áo khoác dày mình
đang mặc bên ngoài đưa cho Masa cầm. Kéo giãn gân cốt mệt mỏi vì cả đêm
ngồi mỗi một tư thế, cô bước lại gần Haru. Masa lẩm bẩm:
– ‘xin hãy nhẹ tay ạ.’
Haru
ngạc nhiên, mắt mở lớn nhìn kẻ đứng bên kia chiến tuyến vì không hiểu
anh ta vừa nói gì. Rồi sẽ hiểu ngay thôi mà. Cat thổi vào bàn tay mình,
yếm bùa gió thần thánh và ám thị cho sức mạnh tăng lên gấp 5 lần. cô
hiện tại mạnh ngang ngửa một mcr viễn chinh bình thường, Haru đã gần 5
trăm tuổi, có lẽ chịu đc cú đập của một kẻ mạnh gấp 5 lần mcr viễn chinh
thường. cảm thấy gió từ cả Lãnh địa đang reo vui ủng hộ mình, Cat vung
tay lên hết tầm, giáng vào mặt Haru một cái tát nảy lửa. nguyên soái mcr
loạng choạng ôm lấy đầu như vừa bị đập bằng búa tạ khiến tên thư ký
phía sau phải nhào lên đỡ thì mới đứng vững đc. Cat thở dài khoan khoái
quay lại lấy áo khoác từ tay Masa, anh ta đang mỉm cười thích thú vì cú
đánh của Cat vừa phải, ko nhẹ cũng ko khiến Haru bị thương quá nặng. nhẹ
thì ko bõ tức, nặng thì lại to chuyện. cả hoàng hậu lẫn hai người hầu
đứng như tượng mở to mắt nhìn trừng trừng vào kẻ vừa ăn tát vẫn chưa thể
tự mình đứng vững kia. Cat mặc lại áo, đeo bao tay vào và nói với Masa:
– ‘ta đói rồi.’
– ‘ở phố qúy tộc có một quán thịt nướng rất ngon, để ta đưa tiểu vương tới đó.’
Mắt Cat sáng rực lên khi nghe đến thịt nướng, bụng cồn cào biểu tình. Hoàng hậu gọi giật giọng:
– ‘còn việc học của con thì sao. Quay về cung ngay lập tức, một tiểu vương mà giám bén mảng tới những nơi tầm thường như vậy ư?’
Sao ko quát Masa là đừng đưa Cat tới đó mà lại quát cô. Cat cười nhạt:
– ‘hoàng hậu, có vẻ như người chưa trực tiếp nói chuyện với thầy giáo của con rồi. đi thôi Masa.’
Cat
kéo Masa đi về phía cổng chính, lướt qua Haru, cô trông thấy dấu vết mà
bàn tay mình để lại trên một bên mặt của gã nguyên soái xinh đẹp, 5
ngón tay tím bầm. tím nhanh thật, vậy thì còn lâu mới khỏi.
Họ đi
khỏi, bỏ lại sự kinh sợ và 5 con người vẫn đứng như phỗng tại chỗ, có lẽ
sau sự việc này Hoàng hậu sẽ phải suy nghĩ lại về đứa con mà bà cho là
sự nhục nhã, nỗi hổ thẹn; còn Haru, khi cơn choáng váng qua đi, anh ta
nhìn thấy một tương lai mới, một tương lai khác với những gì a ta vẫn
nhìn thấy trong gần 500 năm cuộc đời mình, sáng hơn, rực rỡ hơn. Hi vọng
bản thân mình đc góp phần vào sự rực rỡ đó, Haru mỉm cười cúi chào
hoàng hậu nhưng ko ra về mà đi thẳng tới cung điện của Nhà vua.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+