Trang chủ » Thế giới truyện » Tự sáng tác

Phi Thương Bất Phú- Chương 04- Hoa Trúc Phong 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 4: Mưu sinh

          Ăn
mày là gì? Nếu là ta trước kia sẽ chẳng bao giờ để ý đến cái khái niệm vô cùng
xa vời này. Ta chẳng bao giờ để ý đến những kẻ ăn xin ngoài đường vì chẳng bao
giờ ta đặt chân đến chỗ đó. Chỗ ta đặt chân toàn là những kẻ ăn xin bạc triệu,
quần là áo lượt, nước hoa thơm phức, tóc tai bóng lộn. Còn hiện giờ, ăn mày là
ngồi cạnh quán mụ Trương béo xin vài đồng bạc lẻ hoặc một bát mỳ chay để sống
sót qua ngày. Ăn mày chẳng qua cũng là một nghề kinh doanh bỏ sức thay vì bỏ
vốn.

Ta hiện giờ còn có thể kén chọn cái
gì. Ta không chọn nghề mà nghề đã chọn ta. Ta sẽ đi lên từ bần hàn trở thành
bậc nữ lưu khiến thiên hạ phải trầm trồ thán phục. Ta chấp nhận bản thân mình
là nữ, chấp nhận nghề nghiệp của mình thì cũng chấp nhận cuộc sống này. Ta đảo
mắt xung quanh xem có ai rình mò hay không. Đặc biệt là lão bà phiền phức đó.
Lão bà này tự xưng là tri kỉ của lão Chu, nhìn ta như nhìn cháu yêu của lão bà
bà. Nhưng hễ ta mở miệng nhỡ mồm nói chuyện về kinh bang tế thế là lão lại cầm
cây gỗ phang ta. Đầu ta làm bằng thịt chứ có phải bằng đá đâu mà phang như vậy.
Ta ban đầu còn cự lại, sau đó đúng là không nên nói lý với đàn bà, ta chẳng
thèm nói, cứ đốt hết cây gỗ này đến cây gỗ khác khiến bà già đó ủy khuất mà xa
ta thêm một chút. Ta giờ không rảnh để mắt đến bà ta, ta còn có nhiệm vụ cao cả
hơn đó là đào tiền lão Chu giấu.Ta nghĩ nghề này nói không giàu thì không giàu
những nghèo cũng không phải. Ta đã từng thấy những nhà giàu đi lên từ đây.
Trước ta khinh, giờ ta thấy họ thật đáng ngưỡng mộ. Chân lý phải trải qua thử
thách. Cái Giàu cũng phải đi lên từ trải nghiệm. Tìm kiếm một hồi, ta thấy một
bọc vải nhỏ, cẩn thận vác xuống bên dưới đất, nâng nó như nâng vật quý. Mở nhẹ
nhàng như sợ nếu ta mở mạnh vải sẽ vụn ra và tiền bay mất. Lượt vải thứ nhất ta
lại thấy lượt vải thứ hai. Ta thầm nghĩ, chắc trong đó vật quý lắm thì lão Chu
mới tiết kiệm vải may áo để bọc tiền. Ta bóc tiếp lượt vải tiếp theo lại thấy
lượt vải tiếp theo. Ta bực mình giống như ai đó cho ta chiếc bánh tết khuyến
mại, bóc mãi bóc mãi đến cuối cùng chỉ còn có nhúm bánh để bỏ mồm. Ta kiên nhẫn
cuối cùng cũng đến bọc vải cuối cùng. Quả thực là sờ thấy tiền va vào nhau leng
keng. Âm thanh thật là thần kỳ và sâu sắc. Ta thò tay móc ra được một xâu tiền
xu, Ta móc tiếp thấy một lá thư nhỏ, ta móc tiếp…hết rồi…Ta lộn túi lại rồi lại
lộn lại lần nữa. Hết rồi, một xâu tiền thôi sao. Ta thừ người, mình quá đề cao
lão Chu rồi. Lão vất vả sống như vậy số tiền cũng chẳng đáng được là bao. Ta
nhặt bức thư lên, mở ra và đọc. Thực ra cũng phải giải thích, kiếp trước ta cầm
kì thi họa cái nào cũng ở mực tuyệt luân là bậc thanh nhã trong giới kinh doanh,
cũng nghiên cứu thư cổ hùng văn cũng thuộc hạng bác học. Tuy nhiên thời thế
không ủng hộ người, chữ trong thư này thật sự khó đọc nha. Ta liếc đoán chữ, một
lúc sau mới thấy đó không phải ngân phiếu mà chỉ là thư nhà, thư nhà đọc cũng
không hiểu nhiều, cất đi đã. Điều ta quan tâm là với cái kho báu này ta sẽ sống
sao.

Ta lập nghiệp thế nào. Trước tiên là
phải học nghề. Ta nghĩ là thân nữ nhi hay làm nam nhi chuyện tắm gội đều phải
chú trọng. Ta trước coi trọng sạch sẽ nhưng nếu hành nghề thì phải bỏ qua cái
sĩ diện bản thân. Tối ta sẽ tắm gội sau. Còn giờ phải đi theo đám ăn mày học
cách sống đã. Lão bà thấy ta phấn chấn trở lại cũng yên tâm, dẫn ta đến chỗ
Trương béo bắt ta ngồi đấy càm bát mẻ giơ lên cho người ta bố thí.

–        
Trước
tiên ngươi còn nhỏ thì xin tạm ở đây, đợi ta tìm được chỗ nào rửa chén bát ta
dẫn theo. Ngoan nghe chưa.

Ta gật đầu. Bản năng kinh doanh của
ta trỗi dậy ta bắt đầu quan sát. Một cô nhóc xin ăn thì được bao nhiêu. Mánh
khóe động lòng chắc ẩn là gì? Ta mặt ngơ ngác nhìn xung quanh. Thấy rất nhiều
người tụ tập quanh chỗ một thằng nhóc. Nó bẩn thỉu, mặt lèm nhèm đầy nước, bên
cạnh có một thân người chỉ thò chân ra ngoài, còn mặt bị che bởi một cái mành
rách. Thằng bé đó ré lên như bị cắt da cắt thịt:

–        
Ôi
cha ơi, cha sao sớm bỏ con mà đi, cha đi rồi con biết làm sao bây giờ, con sao
có thể chôn cất cha tử tế bây giờ…ôi các bác đi qua đi lại rủ lòng thương cho
con xin ít tiền con chôn cất cho cha….

Tên nhóc này khóc đến nỗi chân tay
bủn rủn, mắt đỏ au, người qua lại cảm thương rất nhiều chẳng mấy chốc cái bát
ghẻ của nó cũng đầy xu. Ta tĩnh lặng quan sát, thỉnh thoảng lúc vắng người thấy
chân cái xác bên cạnh động đậy. Ta bĩu môi nhìn tên nhóc đó, nó cũng nhìn ta và
bĩu môi lại. Đúng là gian thương ah không là gian mày…Quan sát bên trái ta cách
không xa thấy một ông lão mù lòa tay run rẩy đưa qua đưa lại, thỉnh thoảng húng
hắng đập ngực ra điều đau ốm. Bát mẻ cũng chẳng mấy chốc cũng được ít xu, tay
quờ quạng bỏ tọt vào túi một cách nhanh chóng. Toàn những kẻ như vậy, ta làm
sao mà kiếm ăn. Ta thảm thương chỗ nào. Đối với những kẻ đánh vào lòng thương
của con người thì chiêu này dùng chỉ có một số lần, không thể dùng lâu dài.
Nhưng ở cái thời này trọng chữ nghĩa văn chương thì phải dùng văn để trị. Ta
suy nghĩ hồi lâu, chạy đi khỏi chỗ ngồi, đến một cửa hàng sách bỏ mấy xu lẻ
tích cóp của lão Chu mua một quyển luận ngữ. Sách quả thật rất đắt đỏ. Đắt đau
đớn, ngốn hơn nửa số xu cùa ta. Ta vấn tóc cao lên để khuôn mặt cải nam trang.
Tay cầm bát mẻ ngồi chỗ gần mấy quán sách và mấy quan thư viện. Tay cầm bát mẻ
để trước mặt. mặt chăm chú luận chữ, lật giờ trang sách cẩn thận như lật từng
miếng vàng. Quả nhiên một lúc sau có nhiều người tò mò. Đương nhiên là tò mò
rồi. Một tên nhóc ăn mày cầm quyển luận ngữ…ha ha..chuẩn bị phát tài rồi. Ta
thấy có người dừng hỏi:

–        
Cậu
bé à, đọc sách gì vậy, luận ngữ sao? Thật là hiếu học, ngươi biết chữ sao? Đọc
đến đâu rồi?

–        
Cháu
đọc đến Học Nhi và Vi Chính

–        
Vậy
thử giải thích cho ta xem nào? Học Nhi là gì?

–        
Tử viết: “Học nhi thời tập
chi, bất diệc duyệt hồ? Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ, nhân bất
tri nhi bất uấn, bất diệc quân tử hồ? Học mà mỗi buổi tập, chẳng cũng
thích ư? (Khi học đã tấn tới rồi) có bạn (cùng chí hướng) ở xa nghe tiếng mà tìm lại (để bàn về đạo
lí với nhau) chẳng cũng vui ư? Nhưng nếu không ai biết tới mình mà mình không
hờn giận thì
chẳng cũng quân tử 

–        
Thật là kì lạ một tên nhóc
ăn mày mà có thể biết được những điều này ư. Thật kì lạ.

Rất nhiều học trò đi qua đây hỏi ta như vậy và đều nói như
vậy. Sư nó chứ. Thật kỳ lạ thì cho ít tiền đi. Kêu kì lạ mà phủi đít đi như vậy
có ích gì. Ta vẫn kiên nhẫn giả bộ. Cha ta đã dạy, phàm kiếm tiền thì không
được nóng vội. Ta đợi suốt nửa ngày bụng đói meo nhưng bát mẻ thì chỉ có 3 xu.
Đang u uất cất mấy xu đó vào túi thì một đám người xông vào vác ta đi:

–        
Thả
ta ra, ta làm gì sai mà các người bắt ta, thả ta ra…

–        
Ngươi
là công tử nhà nào trốn nhà đi ở bụi đúng không?

–        
Công
tử cái đầu nhà ngươi ấy, ta là ăn mày ta đến xin ăn

–        
Ăn
mày mà cầm luận ngữ, rút cuộc người là ai, cứ đem ngươi đến quan để quan tra xem
phú hộ quanh đây có lạc người nào không, hay người cầm luận ngữ lừa người, lừa
đảo thì cho vào ngục luôn.

–        
Không
ta không vào ngục, có chết không vào…cứu ta với

Ta giãy giụa một hồi thì lão bà bà đi tới, lão bà vái vái lạy
lạy nói ta là ăn mày ở miếu, chẳng biết chữ gì, chắc đói quá làm liều, xin tha
cho…Một lúc lâu ta cũng bị ném đi. Lão bà bà cằn nhằn:

–        
Đã
không biết dùng mánh thì đừng dùng, ăn mày mà cầm luận ngữ người ta nghĩ ngay
là lừa đảo, mặt người chẳng giống công từ nhà nào cả. Yên phận ngồi lại chỗ cũ
cho ta.

Ta căm giận, thực là, tại sao không quý trọng hiền tài, ăn
mày sao không được cầm luận ngữ…Chẳng nhẽ là đúng rồi, nho sinh đến 17 tuổi
phát triển bình thường mới vác được luận ngữ học. Ta phận hèn tuổi nhỏ cầm nó
khác gì lấy dao trâu mổ gà. Lần sau, ta sẽ mang tam tự kinh. Ngồi cả ngày trời,
ăn được một cái bánh báo, mặt ta nghệt ra như sắp lả đến nơi, chỉ thấy dòng
người càng lúc càng đông, bát của ta cũng leng keng không ít. Có một cô nương
xinh xắn, mặt nhăn lại, khăn tay chấm nước mắt mà cảm thương cho ta:

–        
Thật
tội nghiệp, nha đầu này chắc là đói lả đi rồi, đây ta có ít bánh cầm lấy mà ăn…

Nói xong, nàng ta chép miệng thả vào bát ta những bốn lần
leng keng. Ta cầm lấy bánh ăn ngấu nghiến, càng ăn nhanh càng có người đến cho
ta tiền. Đến lúc ăn xong thì cái bát mẻ vừa cũng đầy đặn lên. Ta thở dài, vốn
tự có mất công giở mánh khóe làm gì. 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+