Trang chủ » Thế giới truyện » Tự sáng tác

Phi Thương Bất Phú- Chương 11- Hoa Trúc Phong 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 11: Người
tỉnh và kẻ điên.

Nương và lão bà bà nhanh chóng thân thiết,
chăm sóc ta quả thật tận tình, tuy nhiên dường như gần nhau quá cũng không tốt.
Ngày trước ta bảo nương cái gì, nương cũng nghe, nhưng giờ đã có chuyện nương
không còn muốn nghe nữa. Đó là chuyện thành gia lập thất của ta:

–        
Hai công tử đi theo con người nào cũng tốt cả phải không đại
nương…

–        
Bà bà…nói đúng…đấy

–        
Mau chọn đi không đến lúc già rồi nhăn nheo có ma nó lấy…

–        
Bà bà…nói đúng…đấy

Mỗi lần nhìn thấy
ta, hai người đều xúm lại nói mấy câu vớ vẩn như vậy, đến nỗi ta không còn muốn
gặp 2 huynh đệ Dương, Hàn nữa. Nhưng, công việc xây dựng nhà cửa một mình ta
không kham nổi, vì vậy với tình cảnh thường xuyên gặp gỡ thế này hai huynh đệ
nhà này cũng cảm thấy lạnh gáy khi lão bà bà và nương gia nhìn không chớp mắt.

Ta cả đêm suy nghĩ, vì nhà xoay lưng
với chợ, ta sẽ phá tường lập thành một showroom trưng bày sản phẩm và làm thành
một cửa hàng vừa thu mua nguyên liệu vừa bán hàng. Nghĩ là làm, hôm sau ta cho
phá tường.

Ta thấy phòng khách ở cửa trước quá to lớn,
thu dọn đồ đạc về phía sau cũng có thể tiếp khách được, chi bằng biến nó thành
nơi người làm sản xuất hàng hóa. Vậy là ta phá phòng khách cho rộng ra cửa mở
nhiều hơn. Ta thấy hồ sen quả thật rất bẩn thỉu ta cho người thu dọn thả cá,
thả hoa vừa có thể có cá tươi để ăn vừa đẹp đẽ. Bên cạnh có những ruộng rau
xanh, bà bà và nương của ta có thể hàng ngày chăm bón, an nhàn. Vậy là ta phá
mấy thứ hòn non bộ, cây cao đẹp quanh đó đi. Trước cửa nhà có bãi trống quả
thật rất phí, có thể họp chợ đầu mối và trao đổi nguyên vật liệu và thử các
phát minh mới. Vậy là ta phát quang bụi rậm biến phía trước thành nơi tụ họp
chợ búa và xây nhà cho người làm cũng như gia đình mấy tên bảo vệ. Chẳng mấy
chốc phủ đệ trở nên vô cùng dân dã, đến nỗi có lần nương ta chẳng may chạy ra
ngoài chơi, về nhìn mấy lượt mà không nhận ra nhà mình. Hai huynh đệ Dương, Hàn
cũng cảm khái, lắc đầu trầm tư

–        
Một phủ đệ thanh tao hoành tráng, muội biến nó thành cái gì
vậy hả trời.

Còn một vấn đề rất
là quan trọng nữa, đó là tuyển kế toán, ta phải chọn người vừa đáng tin cậy lại
giỏi giữ tiền, giữ đến nỗi đến ta xin tiền còn khó. Chẳng bao lâu sau người đó
xuất hiện, đó là một cô gái bị bố mẹ ép duyên lấy phải chồng chẳng ra gì, tự tử
tại con suối gần chỗ phủ đệ của ta. Ta ra tay cứu giúp, người này mang ơn ta,
xin nguyện làm thân trâu bò báo đáp cho ta. Qua giai đoạn thử thách sống chết,
nàng đều vượt qua với số điểm tương đối, ta liền thu nhận nàng vào. Ta gọi nàng
ta là Phi Phi. Phi Phi quả thật chăm chỉ cần mẫn, giữ tiền như giữ mạng sống,
mỗi lần ta định xin cái gì quá mức cho phép cũng phải gãy lưỡi mới xin được. Ta
thật sự cảm khái, ta đã nhận được một nhân viên tốt quá mức cho phép. Sau này
ta mới biết, nàng theo ta vì thấy tiểu Hoa lao xuống sông cứu nàng, tình thâm
nghĩa trọng, quyết định cọc đi tìm trâu.

Ta cả ngày nhốt mình
trong phòng, mọi người rất lo lắng vì chỉ thấy ta chạy nhảy khắp nơi mà chưa
từng thấy ta ủy khuất đau đớn. Đột nhiên ở bên trong, lão bà bà và nương cùng
cả nhà đập cửa thùi thụi:

–        
Có chuyện gì từ từ nói, Gia gia ngoan, con mà không ra, ta và
nương của con sẽ thắt cổ tự tử…

–        
Thắt cổ…thắt cổ đấy…- nương của ta cũng chiêm vào

Một lúc sau ta ra ngoài, đầu tóc bù xù bụi
đất, mỉm cười cho mọi người vào dọn phòng. Ta thầm khâm phục cơ trí của ta, ta
giấu toàn bộ số tiền cũng như sổ sách ở một nơi quỷ không hay thần không biết.
Ta đào một cái hố dưới gầm giường đủ rộng để chứa đồ đạc, ta lại xếp đá quanh
đó cho khô ráo và đóng một lượt gỗ cứng để đồ đạc không bị mốc. Sau đó thì đậy
lại. Người ngoài nhìn vào cũng chỉ thấy rèm giương buông xuống, và thấy ta lúi
húi bên trong mà thôi.

          Đối
với những tên trộm đêm, ta  thấy ngàn vạn
lần không yên tâm vì phủ đệ quá rộng lớn. Ta liền vẽ phác thảo một cái bẫy thật
hoành tráng từ trên mái nhà cho đến tiếp đất. Chỉ cần ban ngày kéo lên, ban đêm
kéo xuống, bên ngoài khó mà đột nhập được vào. Cái bẫy này cũng cần phải thử đi
thử lại. Ta nói với Dương huynh:

–        
Huynh thấy thiết kế của muội như thế nào?

–        
Quả thực bẫy tuy không chết người nhưng cũng khiến tên trộm
hồn bay phách lạc.

–        
Huynh thấy nếu cao thủ võ lâm thì vào đến đâu mới bị hạ gục.

–        
Ta chưa thử nên chưa biết.

–        
Phải, chúng ta cần phải thử.

Bất chợt hai ta cùng quay lại nhìn Hàn Đệ,
hắn rùng mình một cái:

–        
Hai người không định bảo ta thử đấy chứ?

–        
Hàn đại ca là người võ công cái thế, mấy thứ vớ vẩn này làm
tổn hại được đến người.

–        
Đệ cũng nên cho Gia Gia mở mang tầm mắt.

–        
Không…không

Ta và Dương huynh đẩy hắn ra khỏi cổng rồi
bắt hắn nhảy vào, cũng không quá khó để dụ Hàn đại ca yêu dấu, ta chỉ cần có
bột ớt là có thể siêu lòng bất kì ai.

–        
Dạo này muội khóc hơi nhiều đấy.

–        
Đa tạ Dương huynh quan tâm, muội hơi quá tay.

Màn thử bẫy bắt đầu.
Hàn Đệ dùng thân mình phi thân thẳng lên mái nhà, chân vừa chạm mái nhà, hàng
trăm vật nhọn nhô lên, hắn khổ sở thét to “Ngươi đúng là gian thương”, hắn xoay
người lượn xuống đất bằng tìm chỗ để đẩy mình lên cao thì vướng phải ma trận tơ
trùng trùng, chuông được treo ở khắp nơi rung lên, mấy bao bột phi ra, hắn đỡ
được 1 vì trời sáng, nhưng 3 cái thì quả thật chỉ nằm yên 1 chỗ. Vừa đáp chân
xuống đất hắn liền bị dây vướng chân treo ngược lên. Vị trí hiện giờ đúng đến
giữa hai lầu quan sát Đông- Tây. Vậy là cao thủ võ lâm giỏi đến đâu thì cũng
chỉ đến đây là ta có thể tự xử lý được. Ta thả hắn xuống, lấy nước cho hắn,
nhìn hắn bằng ánh mắt nhu mì nhất có thể. Hắn lườm ta, liếc Dương huynh:

–        
Gian thương nhà ngươi, sao không để cái tên tự do tự tại kia
thử, bắt ta thử làm gì.

–        
Huynh ấy đâu có thể so sánh được với Hàn đại ca

–        
Phí lời, ta không muốn nghe cái giọng ngọt nhạt của ngươi
nữa.

Rồi hắn khệ nệ, lết bước, vác theo đống bột
bị nước cho đóng quánh lại trên mình hướng về phía nhà tắm. Trông cũng có đôi
chút tội nghiệp, thôi thì ta sẽ khoản đãi hắn sau vậy.

          Ta
tưởng rằng bẫy là như vậy, cũng chỉ có Hàn Đệ chịu ủy khuất, vậy mà chưa đầy
một tháng sau, ta bắt được con mồi thứ hai.

Ngày Minh Hàn Tâm gặp hạn, trời tối
đen như mực, thân hình hắn vắt vẻo trên dây, châm cắm khắp mình. Hắn không thể
nhìn rõ bất kỳ ai, chỉ thấy định nhúc nhích thì hắn lại bị đánh ngất.

Tên trộm này cũng thật kì lạ, hắn
ngất đi như vậy mà một lúc sau đã thấy ngọ nguậy, hắn chịu được châm của ta,
tên này quả thật không tầm thường. Đến lúc không nhịn được xem mặt hắn, ta lấy
đèn soi, vừa đúng lúc hắn ngoi đầu, quá sợ hãi ta phang cho hắn một cái vào
đầu. Hắn bất tỉnh thật sự. Ta sợ mình vừa giết người liền bắt trói hắn sau
vườn, rồi cho mời lão thầy chữ biết chút y thuật đến khám cho hắn. Lão trầm
ngâm:

–        
Đáng ra vết thương không quan trọng, ngươi đập đầu hắn cũng
không chết, châm của ngươi tuy cắm vào nhiều huyệt cực hại nhưng cũng không gây
tổn hại gì…chỉ là…

–        
Chỉ là sao, lão nói đi…

–        
Chỉ là hắn sau này cũng không biết có tỉnh táo được hay
không?

–        
Vậy là sao?

–        
Giống nương của ngươi…ta cũng không chắc…

Ta thầm kêu trời, thiên địa ơi, nhà ta là
nơi chứa người điên hay sao vậy, nhưng hắn định trộm của cải của ta, ta cũng
nên trừng trị hắn, giờ hắn mà điên thì mặc kệ hắn. Ta định thả hắn ra, thì lão
thầy chữ nhìn ta với ánh mắt ngưỡng mộ:

–        
Ngươi đập ruồi bẫy trộm cũng bẫy được một tên trộm dung mạo
quả thật phi phàm, trên người tuy rách nát nhưng cũng có đồ quý, xem ra hắn vào
nhà ngươi chỉ là thăm dò hoặc lạc bước mà thôi

–        
Thật sao?

–        
Thật, vậy mà ngươi làm hắn ra nông nỗi này?

Ta quả thật có chút
áy náy, nhưng kệ đi, thương người ai thương ta, mai hắn tỉnh rồi thì thả hắn
ra…nếu hắn vẫn tỉnh táo thì trói hắn lại rồi thả ra, còn hắn không tỉnh táo,
thì cho hắn ít bạc vụn cũng đủ cho hắn qua ngày.

Sáng sớm hôm sau ta
vào nhìn mặt hắn để xác định hắn tỉnh táo hay không tỉnh táo. Ta vừa vào, mắt
hắn tròn như bi ve, quả thật gương mặt ta đã từng thấy ở đâu, tạm thời chưa nhớ
ra. Khuôn mặt ngờ nghệch không ít nhưng nét phi phàm trên gương mặt quả thật
khiến ta ngẩn người. Người có dung mạo như vậy thì chỉ có thể là công tử thế
gia hoặc là hái hoa đạo tặc. Nhưng hái hoa đạo tặc cũng phải là hạng có máu
mặt. Nếu ta thả hắn ra, có phải tự chuốc hại vào thân không. Nếu hắn tỉnh, ta
sẽ châm theo vài cái huyệt cho bất tỉnh, còn nếu thần trí hỗn độn ta sẽ mặc kệ,
huấn luyện hắn luôn nhớ ta là người tốt.

Minh Hàn Tâm tỉnh
dậy, thấy cô nương có đôi mắt đẹp đang nhìn chằm chằm vào hắn, trạng thái rất
phân vân, dường như có sự đấu tranh ghê gớm. Hắn nhớ lại lời của Nhạc tiên
sinh, giả điên thì sống, nên mặt cũng đôi chút ngờ nghệch, ngoạc miệng cười.
Nàng ta ngạc nhiên, hỏi hắn:

–        
Ngươi là ai?Nếu không trả lời thành thật ta sẽ cắt lưỡi của
ngươi?

Mặt hắn co lại, môi bĩu ra rồi dấm dứt toan
khóc. Nàng nhìn hắn ngạc nhiên:

–        
Ngươi khóc cái nỗi gì, trộm đồ nhà ta, ta cho ngươi biết thế
nào là lễ độ.

–        
Tỷ tỷ đừng mắng đệ…đừng mắng đệ…

Hắn ngạc nhiên, nghĩ bụng mặt hắn khôi ngô
như vậy nếu giả điên quả thật có chút khó coi, nhìn cô nương này thông minh như
thế kiểu gì cũng phát hiện ra. Thật khổ, hay là khai thật, nhờ cô nương này
giúp đỡ, không, tuyệt đối không, nếu thế sẽ liên lụy đến nàng, ta tuyệt đối tự
mình tìm kiếm, vậy thì chỉ cần khống chế nàng mà thôi, hắn định ra tay thì bỗng
chợt cô nương kia thốt lên đây tiếc rẻ:

–        
Mặt đần đần ngây ngốc như vậy tám phần đã không bình thường
rồi.

Hắn bàng hoàng mắt mở to, nàng nói ta mặt
đần đần…ta thực sự rất ngốc sao.

          Ta
thấy cái tên này vừa lắc đầu vừa suy nghĩ thì thấy hắn quả thực thấy không bình
thường. Nhưng loại người này ta không dám chắc. Ta phải tìm hai kẻ huynh đệ kia
thử mới được. Ta nhẹ nhàng bảo hắn:

–        
Tỷ tỷ là người tốt, tỷ tỷ không làm gì ngươi đâu, ngươi đi
theo tỷ tỷ.

Ta dịu dàng nắm tay hắn, hắn giật lại, ta
nắm chặt hơn…ở đây nam nữ thụ thụ bất thân, còn ta với kẻ điên cũng chẳng câu
nệ cầm nắm làm gì. Vả chăng, để hắn bên cạnh hay đẩy hắn đi quả thực có chút
nguy hiểm.

          —-

Đếm trước :

Tại một ngôi nhà tranh gần khu rừng nhỏ,
Nhạc tiên sinh vừa đọc sách vừa nghĩ ngợi, mắt buồn rầu:

–        
Tiểu Gian Thương, thực lòng xin lỗi ngươi nha. Minh Hàn Tâm,
ngươi tự xử đi, ta có thể giúp ngươi đến thế mà thôi.

Dương Chiêu đột ngột xuất hiện, nhìn chằm
chằm vào lão:

–        
Hắn đã xuất hiện, ngươi giúp hắn…

–        
Dương công tử nói ai?

–        
Minh Hàn Tâm

–        
Đến lúc thì phải xuất hiện thôi, công tử không thể một tay
che trời mãi được

–        
Ngươi biết hắn vào phủ, nguy hiểm cho Gia Gia…

–        
Ngay từ đầu ngươi bảo nàng vào phủ, ngươi đã đặt nàng vào chỗ
nguy hiểm rồi, người không thực lòng thì sẽ không nhận được gì đâu.

–        
Ta sẽ không để hắn làm gì đến nàng.

–        
Ngươi là ngụy quân tử

Một nhát kiếm lóe lên, mũi kiếm ngập sâu
trong thân thể Nhạc tiên sinh, lão Nhạc đưa tay nắm chặt tay cầm kiếm của hắn,
ánh mắt khẩn cầu:

–        
Giúp Minh Hàn Tâm, ta cầu xin ngươi

–        
Được, bất quá ta chưa để hắn chết được, nói cho lão biết, ta
muốn hắn hoàn thành nhiệm vụ, rồi tự mình xử lý hắn….ha ha…- Tiếng cười vừa đau
thương lại vừa tàn độc, hắn tự tay giết chết cha của hoàng đế đương kim.

Hắn đi rồi, còn một mình xác chết của Nhạc tiên sinh. Một bóng người đi vào, đổ sụp xuống bên xác lão, tay cầm dao đâm thêm vào tử huyệt của lão, nước mắt giàn dụa, tột cùng đau khổ:

– Ta vừa hận ngươi lại vừa yêu ngươi, ta vì ngươi mà phụ nhiều người…Tiếng ai oán mãi không thôi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+