Trang chủ » Thế giới truyện » Tự sáng tác

Phi Thương Bất Phú- Chương 18- Hoa Trúc Phong 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 18: Lòng ta
là vực thẳm.

Chuyện muội muội tốt
của ta hại ta, ngồi trong ngục tối ta mới nghe được từ tên họ Minh. Hắn nói,
trên đời này người mà ta nên tin tưởng nhất chỉ có thể là hắn. Ta không nói gì,
cảm giác buồn phiền khó chịu. Ta đúng như nhân vật chính của bộ phim truyền
hình, mọi thứ đều xoay quanh ta, bi kịch nào hình như cũng lấy ta làm ví dụ. Ta
nhìn hắn:

–        
Sau này, có khi nào huynh sẽ hại ta không?

–        
Có, nhất định, huynh đợi ra khỏi đây sẽ hại muội sinh cho nhà
họ Minh nhiều đứa con kháu khỉnh.

Ta tức giận, đang
nói chuyện nghiêm túc hắn lại bỡn cợt ta, ta dùng cây sao, đuổi đánh hắn, vừa
đuổi vừa la:

–        
Này thì con, này thì cháu…đánh cho huynh tuyệt tự luôn…

Một lúc sau thấy một đám người bịt mặt xông
vào kéo chúng ta đi, ta nhất thời thất kinh chỉ sợ có người đục nước béo cò, ra
tay với hai chúng ta. Tên họ Minh bên cạnh cười nói:

–        
Yên tâm đám này không làm gì được ta đâu.

Bọn chúng kéo chúng ta đi sâu vào trong rừng
gần vách núi, sau đó trở mặt hạ thủ. Ta cảm thấy vô cùng mệt mỏi, các vị a, lần
sau đoạt mạng thì cũng không cần cầu kì như vậy, mất công chúng ta chạy dài hơi
như vậy. Ta và hắn chống tay lên đùi thở hổn hển, bọn chúng đứng đối diện cũng
chống tay lên đùi thở. Một lúc sau, mới hét lớn:

–        
Giết…giết hai người này sẽ được trọng thưởng.

Ta lùi ra sau tên họ Minh, hăn vừa che ta
vừa nói:

–        
Người che chở được cho muội xem ra chỉ có mình ta

–        
Phí lời…huynh giải quyết được không

–        
Khinh ta sao?

Thấy bọn ta không những không đánh mà còn
đứng cãi nhau, bọn chúng tức giận xông lên, nhưng lớp này đến lớp khác đều bị
tên họ Minh đánh bại. Tên cầm đầu lùi ra xa, bọn đàn em cũng lùi về đằng sau
hắn. Minh Hàn Tâm cao giọng khoe oai phong:

–        
Làm sát thủ bản lĩnh có vậy thôi sao?

–        
Ngươi…ngươi đừng khinh thường bọn ta…

Tên cầm đầu đẩy đàn em gần nhất ra chỗ Minh
Hàn Tâm, khi thấy họ Minh đang chuẩn bị đánh trả thì hắn tung bột trắng vào mắt
của Minh Hàn Tâm. Họ Minh ôm mắt gào lên:

–        
Các ngươi chơi tiểu nhân

–        
Chúng ta vốn dĩ là tiểu nhân, xông lên anh em

Ta hỏi họ Minh:

–        
Huynh không sao chứ? Có đỡ được không, chạy thôi?

–        
Được, để ta mở đường, muội nói xem chúng nó ở đâu, bột này
vào mắt ta không nhìn thấy gì.

Họ Minh tuy bị đả thương nhưng vẫn có thể
đánh lui được mấy tên còn lại, bọn chúng bị thương rất nặng nằm vật xuống, lúc
đó đột nhiên tên cầm đầu lao tới đấy hai chúng ta sát vách núi, Minh Hàn Tâm đả
thương hắn, nhưng thân hình loạng choạng ngã xuống, suýt nữa bị rơi xuống núi.
Ta đỡ được tay hắn, nắm rất chặt:

–        
Huynh cố lên, để muội kéo huynh lên.

–        
Muội bình tĩnh, để ta bật người

Hắn định bật người phi lên thì tên cầm đầu
đó vẫn còn thoi thóp đẩy ta xuống vách, rồi nằm vật xuống chết hẳn. Ta bị dồn
xuống dưới, tay phải vin vào vách núi, tay trái giữ hắn, nhưng quả thật là
không còn lực. Minh Hàn Tâm cũng không thể bật người lên nữa, lên quát lớn:

–        
Thả ta ra đi, nếu kéo thế này muội sẽ ngã theo mất.

–        
Huynh cứ bám chặt, để ta kêu cứu…cứu chúng tôi với…

–        
Ở đây hoang vắng làm gì có ai, bỏ tay ta đi.

–        
Sống cùng sống chết cùng chết?

Minh Hàn Tâm cười khổ:

–        
Lúc trước quả thực huynh rất muốn sống cùng muội, nhưng huynh
không muốn muội chết cùng huynh.

–        
Huynh lên được thì chúng ta sẽ cùng sống là được chứ gì…cố
lên.

Minh Hàn Tâm bật người thêm lần nữa, nhưng
không được, tay phải của ta trượt thêm một đoạn, máu cũng đã túa ra, thân hình
hai chúng ta lắc lư. Minh Hàn Tâm nhìn sâu vào mắt ta:

–        
Buông tay ra đi, ta sẽ dùng sức cuối đưa muội lên.

–        
Đã bảo là cùng lên mà lại, huynh cố lên…

Hắn nhìn ta rồi mãnh liệt nói:

–        
Ta yêu nàng, hãy vì ta mà sống hạnh phúc, ta chỉ có một điều
thắc mắc, trong trái tim nàng liệu có ta…

–        
Ta…

Ngay lúc này đây, thực sự ta không thể nói
được câu gì, ta không thể nói rằng thể xác và tâm hồn ta thật sự khác biệt.
Nhưng ta thấy được sự rung động của trái tim, chỉ là ta không tin…ta thực sự
không tin…

–        
Ta hiểu rồi, nàng hãy sống thật vui vẻ, hãy sống vì ta nữa
nhé…

Rồi hắn bỏ tay ta ra, hắn một mình giang
rộng tay ngã xuống vách núi thăm thẳm. Ta hét lớn:

–        
Minh Hàn Tâm…Minh Hàn Tâm

Ta thật sự cảm thấy đầu óc trống rỗng, tay
phải ta thả lỏng, phải rồi, sống cùng sống, chết cùng chết, ta nguyện kiếp sau
tìm ngươi…tìm ngươi để nói…tim ta đã rung động…chưa đủ mức để nói là yêu vì ta
không tin mình có thể yêu nam nhân, nhưng ta tin, ta có thể vì hắn mà thay đổi.
Ta nhắm nghiền mắt buông tay, vừa có cảm giác mình đang bay thì một cánh tay
dài bắt lấy tay ta:

–        
Cứu được rồi, may quá cưú được rồi, tiểu Thương Gia a, ngươi
vạn nhất không được xảy ra chuyện nha.

— Núi Đông Chu

     Ta đã ở đây hơn một tháng trời, nhưng không
hề mở miệng nói câu nào. Hàn Đệ ngày ngày đến nói chuyện với ta, nhưng ta cũng
không để ý đến hắn. Dương huynh cũng đến thăm, ta cũng chỉ gật đầu. Ta lại mất
đi một người thân. Ta cũng không nghĩ cái chết của Minh Hàn Tâm khiến ta đau
lòng đến như vậy, ta cảm thấy day dứt khi chưa đủ tự tin nói ba tiếng đó với
hắn. Hắn thường xuyên bên ta, nhưng giờ đây, hắn đi rồi, ta cảm thấy trống
vắng, dù quân trại có trăm người đi nữa nhưng ta vẫn mãi dõi theo hình bóng
hắn. Hàn Đệ lắc đầu nhìn ta cười khổ:

–        
Ta biết nữ nhân lợi hại nhất khi nào rồi? Đó là lúc im thin
thít…Ta thực sự không thể tưởng tượng được, Gia Gia của chúng ta có thể không
nói câu nào.

–        
Hàn Đệ…thôi đi

Mắt Dương huynh buồn
thăm thẳm. Sau vụ nổ mật thất, cái ngạo nghễ tàn độc trong mắt huynh ấy đã bớt
đi rất nhiều. Huynh ấy chẳng còn gì cả, chạy đến núi Đông Chu dựng trại chẳng
qua là để tự bảo vệ mình. Trong lúc, tất cả đều quay lưng với huynh ấy, thì gia
đình Hàn Đệ lại luôn ủng hộ tạo cơ sở vật chất cho huynh ấy gây dựng lại. Sau
khi nghe tin, ta và Minh Hàn Tâm xuất hiện ở trấn Bình Xuyên, Dương huynh và
Hàn Đệ đã phái người đi tìm kiếm, tránh bị quan phủ và người của hoàng đế bắt
trước. Nhưng chậm chân, hai người họ cứu được mỗi mình ta. Minh Hàn Tâm trước
kia có mối giao hảo với Hàn Đệ nhưng đối với Dương huynh lại có điều dè chừng.
Tuy vậy, sau khi biết được bộ mặt thật của tên hoàng đế, hai người họ không còn
là kẻ thù nhưng cũng chưa hẳn là bạn. Cái chết của Minh Hàn Tâm đã kích rất
nhiều đến hai huynh đệ họ. Họ trọng người tín nghĩa. Và đặc biệt, họ thấy ta vì
hắn mà trở lên ủ dột.

Buổi tối, sau khi
bàn chuyện tăng quân và giăng bẫy đề phòng quân triều đình xông lên núi, Dương
huynh có đến tìm ta. Hai chúng ta ngồi ở trước hiên, rất im lặng thưởng thức
trà và ngắm sao. Huynh ấy lấy sáo ra thổi một bài hát thật buồn, nghe da diết
như một người chưa thể có được con tim ngươi mình yêu. Ta nghe huynh ấy thổi
sáo, nhìn lên bầu trời, thầm nghĩ, Minh Hàn Tâm giờ là ngôi sao nào trên kia,
hắn có thể thấy được ta không? Hắn bảo ta sống vui vẻ, ta sao có thể sống được
đây. Hắn ba lần nói yêu ta, nhưng ta cũng chỉ đáp một lần, lần đó coi như đùa
giỡn. Ta thật sự chẳng tài giỏi gì, sao hắn lại tốt với ta như vậy, yêu là thế
chăng, ta đã yêu hắn chưa? Thật sự đã yêu chưa? Hay chỉ là rung động nhất thời?

–        
Đang nghĩ đến Minh Hàn Tâm phải không?

Ta nhìn Dương huynh khẽ gật đầu, huynh ấy
ngoảnh mặt đi không nhìn ta:

–        
Hãy để hắn yên nghỉ, nếu hắn thấy muội như vậy, chắc chẳng
thể nào nhắm mắt xuôi tay.

Ta cũng không nói gì, đây là lần đầu tiên
trong một tháng qua Dương huynh nhắc đến chuyện này. Thường những lúc như vậy,
huynh ấy lảng đi chuyện khác, ngay cả Hàn Đệ có nhắc đến cũng bị huynh ấy nhắc
nhở. Nhưng có lẽ, huynh ấy hiểu đó không phải là cách:

–        
Muội nói xem, tiểu Thương Gia, hắn giờ này chắc đang thực sự
rất vui, vì người hắn thích nghĩ đến hắn. Hắn cả đời bị đeo gông quyền lực, hắn
muốn muội sống cho cả hắn, nhưng nếu hắn còn lảng vảng quanh đây thật sự hắn sẽ
chẳng muốn gần muội nữa.

Thấy ta chú ý, huynh ấy chậm rãi ngậm nước
trà trong miệng rồi phun vào mặt ta. Ta nhất thời tức giận đứng vọt dậy, nhưng
cũng không nói hay làm gì.

–        
Phản ứng của muội thật nhạt nhẽo, chẳng phải là Tiểu Thương
Gia trước kia…ta mà là hắn, ta thật sự thất vọng. Đã hi sinh tính mạng vì muội
mà đáp lại là cái vẻ mặt này. Thật không đáng, không đáng.

Nói rồi, huynh ấy phủi đít đứng dậy.Ta nắm
chặt hai bàn tay, ta nhìn lên bầu trời kia, thấy ngôi sao sáng nhất kia như
đang chú ý đến ta, rồi đột nhiên ngôi sao đó nhạt dần, nhạt dần như đang thất vọng
vô cùng. Ta hít một hơi sâu, phải, ta là ai, ta là Tiểu Thương Gia coi tiền bạc
là tất cả, ta sẽ sống vui vẻ, ta sẽ cho Minh Hàn Tâm thấy cuộc sống đích thực
là gì. Ta sẽ bắt ngôi sao kia, ngày ngày xuất hiện, dõi ta không chớp mắt. Ta
là Chu tiểu Thương Gia…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+