Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Phía Nam Biên Giới Phía Tây Mặt Trời – Chương 07 Part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 7
Ba mươi tuổi, tôi lấy một người phụ nữ kém tôi năm tuổi, mà tôi gặp trong một chuyến đi du lịch một mình vào kỳ nghỉ hè. Tôi đang đi dạo trên một con đường thôn quê thì đột nhiên trời đổ mưa như trút. Tôi vội chạy đến một chỗ trú bên cạnh đường, nơi cô đã đứng sẵn cùng một cô bạn. Cả ba người chúng tôi đều bị ướt hết. Nếu hôm đó trời không mưa, hoặc chỉ đơn giản nếu tôi có mang theo ô (khi ra khỏi khách sạn, tôi đã nghĩ đến chuyện đó) thì sẽ không bao giờ tôi gặp cô, có thể đến hôm nay tôi vẫn là biên tập viên sách giáo khoa, tối đến ngồi dựa lưng vào tường phòng uống rượu lảm nhảm một mình. Mỗi khi nghĩ đến điều đó, tôi lại tự nhủ rằng định hướng cuộc đời chúng ta thật sự tùy thuộc vào rất ít thứ.
Yukiko (đó là tên cô) và tôi thích nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cô bạn gái đi cùng xinh hơn nhiều nhưng tôi bị Yukiko cuốn hút ngay lập tức, với một mức độ mãnh liệt thách thức toàn bộ lý trí. Đó chính là cái lực hút lừng danh kia, mà tôi đã không còn cảm thấy từ rất lâu. Vì cô cũng sống ở Tokyo, chúng tôi gặp lại nhau sau kỳ nghỉ. Tôi mời cô đi chơi nhiều lần. Càng gặp cô nhiều, tôi càng thích cô hơn. Tuy thế, hình thức của cô hết sức bình thường. Ít nhất thì đó không phải là kiểu phụ nữ mà đàn ông thích làm quen trên đường. Nhưng tôi, tôi tìm thấy trong những đường nét của cô điều gì đó dành cho tôi, dành riêng cho tôi. Tôi thích khuôn mặt cô. Mỗi lần gặp, tôi lại nhìn cô chăm chăm. Đúng, khuôn mặt cô có điều gì làm tôi thích một cách sâu sắc.
Tại sao anh nhìn em như thế?
Bởi vì em xinh đẹp.
Anh là người đầu tiên nói với em điều đó.
Bởi vì anh là người duy nhất thật sự hiểu được vẻ đẹp của em. Anh hiểu điều đó, em biết mà.
Lúc đầu, cô không tin những gì tôi nói. Và rồi, dần dần, cô học được cách đặt lòng tin vào tôi. Những lần gặp nhau, chúng tôi tìm đến một nơi vắng vẻ để nói chuyện hàng giờ liền. Trước cô, tôi có thể nói một cách chân thành và trung thực. Khi ở bên cô, tôi cảm thấy toàn bộ sức nặng của những gì tôi đã đánh mất trong mười năm sống một mình đã qua. Tôi có cảm giác quãng thời gian đó trôi đi một cách vô ích. “Nhưng vẫn còn chưa quá muộn, tôi tự nhủ. Mình vẫn còn có thể túm lại được thời gian đã mất kia”. Khi ôm Yukiko trong tay, tôi có thể cảm thấy ở tận sâu trong ngực một cơn chấn động làm cả người tôi tràn ngập sự tiếc nuối. Khi chia tay cô, tôi cảm thấy cô đơn, bị bỏ rơi. Từ lúc đó, sự cô độc làm tôi tổn thương, im lặng làm tôi sợ hãi.
Sau ba tháng, tôi ngỏ lời cầu hôn. Khi đó là cách sinh nhật ba mươi tuổi của tôi một tuần. Bố Yukiko là giám đốc một hãng xây dựng cỡ trung. Đó là một người rất thú vị, một người tự học khéo léo chăm chỉ, đã tự dựng lên cho mình một triết lý riêng về cuộc đời. Ông vạch ra con đường cho mình, theo cách khá gây hấn so với sở thích của tôi, nhưng đó là lần đầu tiên tôi gặp được một con người như thế. Dù cho đi lại bằng xe Mercedes có tài xế riêng, ông không hề tạo cảm giác mình là người quan trọng. Khi tôi đến gặp ông và thông báo ý định muốn cưới con gái ông, ông chỉ trả lời đơn giản:
Cả hai đều không còn là trẻ con, nên nếu yêu nhau thì cưới nhau đi.
Xét về mặt xã hội, tôi chỉ là một người làm công quèn, lương bổng của tôi không lấy gì làm xuất sắc, nhưng có vẻ như là ông không mảy may quan tâm đến điều đó.
Yukiko có một anh trai và một cô em gái. Anh trai cô sẽ kế thừa doanh nghiệp của bố, nơi giờ đây anh đã giữ cương vị phó chủ tịch. Đó là một người rất khá nhưng, so với tính cách đặc biệt của ông bố, anh có vẻ bị chìm lấp. Trong số ba người con, cô em út, vẫn còn là sinh viên, là người có tính cách cởi mở và nổi bật nhất. Cô có thói quen ra lệnh, đến mức tôi phải nghĩ rằng cô thay thế ông bố trong công việc thì hợp lý hơn.
Sáu tháng sau đám cưới của chúng tôi, bố Yukiko gọi tôi đến gặp để hỏi tôi có muốn bỏ công việc hiện tại hay không. Vợ tôi đã nói với ông rằng tôi không thích thú gì lắm công việc ngồi chữa lỗi những quyển sách giáo khoa.
Bỏ việc đó thì không phải là vấn đề, tôi trả lời. Vấn đề là phải tìm được một cái gì đó khác.
Con chỉ cần đến làm ở chỗ bố. Công việc nhiều, nhưng lương thỏa đáng.
Biên tập sách giáo khoa không phải là thứ mà con khoái, nhưng làm việc trong một hãng xây dựng thì con tin là con còn ít thích thú hơn, tôi thẳng thắn thú nhận. Con rất mừng vì bố đề nghị với con điều đó, nhưng khi phải làm việc gì đó không thích, người ta sẽ luôn cảm thấy chán nản.
Điều đó thì đúng, bố của Yukiko nói. Không nên tự ép buộc mình làm những gì mình không muốn.
Có vẻ như là ông đã chờ đợi câu trả lời đó. Chúng tôi đang trò chuyện bên một cốc rượu. Ông anh trai cả không thích rượu nên ông thường rủ tôi đến uống cùng.
Nhân tiện, công ty bố sở hữu ở Aoyama một tòa nhà, một tháng nữa sẽ hoàn thành xây dựng. Địa điểm khá tốt, tòa nhà cũng không tệ. Hiện nay vẫn còn hơi khuất, nhưng khu đó đang phát triển. Tại sao con không mở ở đó một cửa hàng? Con sẽ không phải trả tiền thuê, và nếu con có một dự định nghiêm chỉnh bố có thể cho vay tiền vốn cần thiết để có thể bắt đầu.
Tôi suy nghĩ một lúc. Tôi nghĩ đó không phải là một ý dở.
Cuối cùng, tôi mở ở tầng hầm tòa nhà một câu lạc bộ nhạc jazz khá cao cấp. Khi còn là sinh viên, tôi đã làm thêm trong các quán bar dạng đó, và tôi biết những kiến thức sơ đẳng của nghề này. Tôi biết phải phục vụ rượu và đồ ăn gì, phải bật nhạc gì, trang trí như thế nào, loại khách nào cần hướng tới, tất cả đều đã thành hình trong đầu tôi. Bố vợ tôi chịu trách nhiệm sửa sang nội thất. Ông triệu người thiết kế giỏi nhất và người trang trí nội thất giỏi nhất, và cho trả một món tiền thách thức mọi cạnh tranh. Kết quả thật đáng kinh ngạc.
Quán bar thành công vượt quá mọi mong đợi, và sau hai năm tôi mở thêm quán thứ hai ở Aoyama. Một quán lớn hơn, với một bộ ba nhạc công. Cần phải có thời gian, công sức và nhiều vốn, nhưng tôi đã tạo ra được một câu lạc bộ nhạc jazz khá thú vị và rất đông khách. Điều đó cho phép tôi nghỉ xả hơi đôi chút. Tôi đã thành công trong việc sử dụng hiệu quả cơ may mình có được. Con gái đầu lòng của tôi ra đời vào khoảng thời gian đó. Đầu tiên, tôi làm việc sau quầy bar và đích thân pha các loại cocktail, nhưng với việc mở thêm quán thứ hai tôi phải tập trung vào công việc quản lý. Kể từ nay, tôi lo những công việc liên quan đến cung ứng, nhân sự, sổ sách, trông chừng để mọi chuyện được tiến hành nhịp nhàng. Tôi có rất nhiều ý tưởng và biến ngay chúng thành hiện thực. Tự tôi xây dựng các thực đơn và nếm chúng. Cho đến khi đó tôi chưa bao giờ ngờ tới, nhưng loại công việc này thích hợp với tôi một cách hoàn hảo. Khởi đầu từ tay trắng để tạo dựng một cơ sở kinh doanh riêng và làm việc không ngừng nghỉ để hoàn thiện nó là tất cả những gì mà tôi thích. Đó là các câu lạc bộ nhạc jazz của tôi, đó là thế giới của tôi. Chưa bao giờ tôi biết đến kiểu niềm vui đó vào quãng thời gian còn làm người sửa lỗi bản thảo. Trong ngày, tôi lo liệu các công việc hành chính và, khi tối đến, tôi đi một vòng các quán bar của mình, nếm cocktail, quan sát phản ứng của khách, giám sát cách làm việc của những người làm, nghe nhạc. Mỗi tháng tôi trả cho bố vợ tôi một khoản, nhưng vẫn còn lại thu nhập hết sức sung túc. Chúng tôi đã mua một căn hộ bốn phòng ở Aoyama, và tôi đi xe BMW 320. Con gái thứ hai của chúng tôi ra đời vào quãng thời gian đó.
Ba mươi sáu tuổi, tôi đã có thêm một ngôi nhà nữa ở Hakone. Vợ tôi đã mua một chiếc jeep Cherokee màu đỏ để đi chợ và chở các con. Hai câu lạc bộ mang lại cho tôi đủ tiền để có thể mở một quán thứ ba nếu tôi muốn, nhưng tôi không thích. Tăng số lượng quán lên, tôi sẽ không có khả năng trông coi mọi thứ thật sâu sát, và tôi sẽ tự giết mình vì công việc nếu muốn đảm bảo quản lý tốt. Hơn thế nữa, tôi không còn muốn hy sinh toàn bộ thời gian của mình cho công việc nữa. Tôi nói với bộ vợ tôi điều đó, ông bèn khuyên tôi đầu tư một phần lợi nhuận vào cổ phiếu và bất động sản. Những cái đó mang lại tiền nhanh, và cũng không khó khăn lắm để quản lý. Tuy nhiên, tôi không có nhiều hiểu biết lắm về lĩnh vực này.
Con chỉ cần tin tưởng vào bố, ông nói. Nếu con làm những gì bố nói, con sẽ không thể nhầm lẫn. Bố biết phải làm gì.
Đầu tư theo những lời khuyên của ông, tôi kiếm được những món lợi nhuận lớn, và rất nhanh chóng.
Được rồi, giờ con đã hiểu phải không? Bố vợ tôi nói. Trong tất cả các lĩnh vực, kỹ năng đều cần thu nhặt dần dần. Nếu con làm việc trong một hãng, dù cho có đến trăm năm, con cũng sẽ không bao giờ có được những gì con đang có hiện nay. Để thành công, cần phải có may mắn, và trí tuệ. Điều đó là bình thường, nhưng còn chưa đủ: con cần có vốn. Không có đủ vốn, con sẽ không thể làm gì. Quan trọng hơn nữa, còn có kỹ năng. Dù cho con có tất cả những cái khác, mà không có kỹ năng, thì mọi việc cũng không tiến triển được đâu.
Cái đó thì rất đúng, tôi trả lời.
Tôi hoàn toàn hiểu những gì bố vợ tôi muốn nói. Cái mà ông gọi là “kỹ năng” là một hệ thống mà ông đã xây dựng – một hệ thống khá khắc nghiệt và phức tạp, đòi hỏi có được những thông tin đáng tin, thiết lập một hệ thống nhân lực hiệu quả, đầu tư và thu lợi từ đó. Lợi nhuận sau đó sẽ lớn dần lên, được chuyển hóa khi đi qua một mạng lưới luật pháp và thuế khóa tinh vi, hoặc chúng sẽ đổi tên và đổi hình thức. Bố vợ tôi muốn dạy cho tôi những thủ thuật của hệ thống đó.
Không có ông, đến nay hẳn tôi vẫn ngồi sửa bản thảo sách giáo khoa, điều đó là chắc chắn. Tôi sẽ sống trong một căn hộ hai phòng sập sệ ở Nishiogikubo, sẽ đi một chiếc Toyota Corana cũ rích hỏng điều hòa. Tôi đã xoay xở tốt với những điều kiện được tặng cho vào lúc khởi đầu. Tôi đã mở hai cơ sở kinh doanh trong một khoảng thời gian ngắn, có trong tay ba mươi người làm công, tôi kiếm được nhiều tiền hơn mức độ trung bình. Hai câu lạc bộ của tôi được quản lý theo cách khiến chính ông chuyên gia thuế phải ngưỡng mộ, và có được tiếng tăm rất tốt. Tuy thế, chắc chắn là vẫn còn hàng đống người có được những khả năng giống tôi, những người có thể đạt được một kết quả tương tự. Nếu không có vốn và “kỹ năng” được bố vợ truyền lại, hẳn là tôi sẽ không bao giờ làm được điều đó. Ý nghĩ đó khiến tôi cảm thấy khó ở. Có vẻ như là tôi đã đi một con đường tắt không được chính danh cho lắm và đã sử dụng các phương tiện phi luân lý. Tôi thuộc vào cái thế hệ từng biết đến những phong trào sinh viên đầy bạo lực những năm từ sáu mươi lăm đến bảy mươi. Dù có thích thú hay không, chúng tôi đã sống qua những sự kiện đó. Để nhấn mạnh mọi chuyện một chút, thế hệ của chúng tôi đã kêu lên một tiếng “không” rền vang trước một logic tư bản chủ nghĩa luôn luôn thuần túy hơn, luôn luôn phức tạp hơn và luôn luôn hiệu quả hơn, thứ đã nuối trôi thứ lý tưởng chủ nghĩa nhất thời của quãng thời gian ngay sau chiến tranh. Ít nhất, đó là cách tôi phân tích tình hình. Những phong trào sinh viên vào một giai đoạn bản lề của tiến trình phát triển của xã hội.. Nhưng thế giới trong đó tôi sống giờ đây đã đươc xây dựng theo một logic tư bản chủ nghĩa phát triển cao hơn. Cuối cùng, dần dần cái thế giới đó đã chiêu hồi được tôi. Trong khi chờ đèn xanh trên đại lộ Aoyama sau vôlăng chiếc BMW của mình, tai lắng nghe bản Winterreise của Schubert, tôi đã nghĩ: “Có thể nói rằng tất cả những thứ này không phải là cuộc đời của mình”, như thể tôi đi theo một số phận đã dành sẵn cho tôi bởi một người đàn ông mà tôi đang nhìn thấy trong gương chiếu hậu kia chính là tôi theo cách nào, là người khác theo cách nào? Cái bàn tay đang đặt trên vôlăng kia có thật là tay tôi không? Những cảnh tượng xung quanh tôi kia là thực tế cho đến mức độ nào? Càng suy nghĩ đến tất cả những thứ đó, tôi lại càng thấy khó hiểu hơn.
Tuy nhiên, xét về toàn thể, tôi đang sống một cuộc đời sung sướng, không hề điểm một chút không hài lòng nào. Tôi yêu vợ tôi. Yukiko dịu dàng và biết suy nghĩ. Sau lần sinh thứ hai, cô bắt đầu béo lên, và ăn kiêng cùng tập luyện trở thành những mối bận tâm lớn nhất của cô. Nhưng lúc nào tôi cũng thấy cô đẹp. Tôi thích được ở bên cạnh cô, tôi thích ngủ với cô. Điều gì đó ở cô an ủi tôi, làm tôi thấy yên tâm. Dù có điều gì xảy ra, không bao giờ tôi muốn trở lại cuộc đời buồn bã và cô độc của tuổi hai mươi trước kia. Chỗ của mình là ở đây, tôi tự nhủ. Ở đây, mình được yêu, được bảo vệ. Và cả tôi nữa, tôi yêu vợ tôi, các con gái của tôi, và tôi bảo vệ họ. Với tôi đó là một kinh nghiệm mới, và tắm mình trong môi trường đó là cả một phát kiến mới mẻ.
Tôi đích thân chở con gái đầu lòng đi học ở trường mẫu giáo mỗi buổi sáng. Tôi bật một băng catxet toàn những bài hát trẻ con và hai chúng tôi hát vang ở trong xe. Sau đó. Tôi về nhà và chơi một lúc với con gái sau, trước khi đi đến căn phòng tôi thuê không xa nhà lắm để làm văn phòng. Mùa hè, chúng tôi sống cả gia đình vào những dịp cuối tuần ở ngôi nhà nông thôn Hakone. Chúng tôi đi xem bắn pháo hoa, đi thuyền trên hồ, đi dạo trên những lối mòn trên núi.
Trong những kỳ vợ tôi mang thai, tôi có vài chuyến ngoại tình không đáng kể. Đó không phải là những mối quan hệ quá sâu sắc và không kéo dài. Tôi không bao giờ ngủ hơn một hoặc hai lần với một người đàn bà. Ba lần là nhiều nhất. Nói thẳng thắn, thậm chí tôi còn không có ý thức là mình phản bội Yukiko. Tất cả những gì tôi tìm kiếm là những lần vụng trộm không để lại hậu quả, và tôi nghĩ những người đàn bà kia cũng không đòi hỏi gì hơn. Tôi muốn tránh bằng mọi giá việc làm cho những mối quan hệ đó trở nên sâu sắc, chọn lựa kỹ lưỡng những cuộc chinh phục theo tiêu chí đó. Khi ngủ với những người đàn bà đó, tôi chỉ muốn được trải qua một kinh nghiệm. Họ và tôi, chúng tôi đều đi tìm một cái gì đó.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+