Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Phía Nam Biên Giới Phía Tây Mặt Trời – Chương 15 Part 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Vào lúc đó, tôi có cảm giác về một sự đứt gãy như thế. Tôi đóng ngăn kéo lại, cố tìm cách quên mọi chuyện đi. Lẽ ra ngay từ đầu tôi đã phải vứt số tiền đó đi. Sai lầm chính của tôi là đã giữ nó lâu đến thế.
Buổi chiều thứ Tư cùng tuần, trong khi đang lái xe không xa đại lộ Gaien Higashidori, tôi nhìn thấy một người phụ nữ nhìn từ sau lưng rất giống Shimamoto-san. Cô mặc một chiếc quần vải cotông xanh và một chiếc áo gió màu be, đi một đôi giày tennis màu trắng. Cô đi khập khiễng. Ngay khi nhìn thấy cô, toàn bộ khung cảnh xung quanh tôi dường như đông cứng lại. Ngay cả không khí mà tôi đang hít thở cũng trào lên như một khối rắn trong cổ họng. “Nàng đây rồi”, tôi tự nhủ. Tôi vượt qua người phụ nữ, cố nhìn kỹ khuôn mặt cô trong gương chiếu hậu, nhưng những người bộ hành khác đã ngăn không cho tôi nhìn rõ. Tôi phanh gấp, chiếc xe đi ngay sau bấm còi inh ỏi. Người phụ nữ đó có cùng dáng đi, tóc cùng độ dài với tóc Shimamoto-san. Tôi muốn đỗ xe lại ngay lập tức, nhưng suốt dọc vỉa hè không có chỗ nào còn trống. Tôi tìm được một chỗ cách đó hai mét, lao thẳng vào, rồi chạy ngược trở lại về nơi tôi nhìn thấy người phụ nữ. Cô không còn ở đó nữa. Tôi tuyệt vọng tìm cô ở xung quanh. Chân cô khập khiếng, cô không thể đi quá xa được, tôi tự nhủ. Rẽ đám người mà chạy, tôi qua đường, lên cái cầu bắc qua đường dành cho khách bộ hành, nhìn xuống đường từ trên cao. Áo sơ mi của tôi đẫm mồ hôi. Đột nhiên, ý nghĩ về người phụ nữ đó không thể là Shimamoto-san chạy qua tâm trí tôi: cô không khập khiễng cùng một bên với nàng. Và hơn nữa, Shimamoto-san không còn khập khiễng nữa.
Tôi lắc đầu, trút ra một hơi thở thật dài. Nhất định là tôi không được bình thường cho lắm. Tôi đã bị choáng, toàn bộ sức lực đã rời bỏ tôi. Tôi dựa lưng vào cột đèn đường, nhìn chân mình một lúc. Đèn chuyển từ đỏ sang xanh, rồi lại sang đỏ. Khách bộ hành đi qua, chờ đợi, rồi đi qua. Trong lúc đó, tôi đứng dựa lưng vào cái cột, cố gắng lấy lại hơi thở.
Khi cuối cùng ngẩng được đầu lên, tôi nhìn thấy Izumi đang ở trước mặt. Ngồi ở băng ghế sau một chiếc taxi dừng lại đèn đỏ, ngay trước mặt tôi, cô nhìn tôi chăm chăm qua cửa kính. Mặt cô chỉ cách mặt tôi một mét. Dĩ nhiên là cô không còn ở tuổi mười bảy nữa. Nhưng tôi nhận ra cô ngay. Không thể là người nào khác được. Ở đó, ngay trước mắt tôi, là người phụ nữ tôi từng ôm trong vòng tay hai mươi năm trước, người con gái đầu tiên mà tôi hôn, người trong một buổi chiều mùa thu đẹp trời, năm mười bảy tuổi, đã để tôi cởi bỏ quần áo, thậm chí còn làm mất một cái nịt tất. Hai mươi năm làm thay đổi một con người, cái đó thì chắc rồi, nhưng tôi nhận ra được khuôn mặt này giữa cả nghìn người.
“Cô ấy làm bọn trẻ con sợ”, người bạn học cũ từng nói với tôi. Ngay lúc đó, tôi còn chưa hiểu anh định nói gì. Tôi không thể tiêu hóa nổi những gì anh định giải thích với tôi. Giờ đây thì tôi hoàn toàn hiểu. Khuôn mặt Izumi không có chút biểu cảm nào. Hoặc đúng hơn tôi phải nói rằng: Mọi hình thức biểu cảm đã trốn chạy khỏi khuôn mặt cô. Giống như là một căn phòng không đồ đạc. Trên khuôn mặt đó, tất cả đều chết và lặng tờ như đáy đại dương. Và cô nhìn tôi chắm chú, với cái vẻ hoàn toàn vô cảm đó. Ít nhất thì tôi cũng nghĩ rằng cô nhìn tôi. Đôi mắt cô quay về phía tôi; nhưng chúng không hiểu gì hết, không truyền đạt một thông điệp nào. Nếu cô định chuyển cho tôi một điều gì đó, thì hẳn đó chỉ có thể là một sự trống rỗng không đáy.
Tôi đứng lặng tại đó. Tôi đã quên mất cách sử dụng lời nói. Tôi thở thật chậm, phải cố gắng lắm tôi mới đứng vững được. Lúc đó, tôi đã mất ý thức theo nghĩa đen về sự tồn tại của chính mình. Trong một lúc, thậm chí tôi còn không biết mình là ai. Những đường nét con người tôi bị xóa đi, tôi cảm thấy mình trở thành một thức chất lỏng chảy nhỏ giọt. Một cách máy móc, không có thời gian để suy nghĩ đến một ý định cụ thể, tôi chìa tay về phía Izumi, chạm vào cửa kính xe, và lấy đầu ngón tay vuốt ve. Tôi không biết cử chỉ đó có nghĩa gì. Vài người bộ hành dừng lại nhìn tôi vẻ bối rối. Nhưng tôi phải làm cử chỉ đó. Dọc theo cửa kính, tôi tiếp tục vuốt ve khuôn mặt không có mặt của Izumi. Cô không có cử động nào, thậm chí không chớp mắt. Cô đã chết rồi? Không, không thể. Cô vẫn đang sống, không một cử chỉ, mi mắt bất động. Cô vẫn sống, trong cái thế giới này, đằng sau cửa kính xe. Và đôi môi câm lặng của cô nói với tôi về một sự trống rỗng không đáy.
Cuối cùng đèn cũng chuyển sang xanh, và chiếc taxi vọt đi. Khuôn mặt Izumi vẫn không có chút biểu cảm nào cho đến cuối cùng. Cứng đờ người, tôi nhìn taxi biến mất vào đám đông xe cộ.
Tôi quay lại nơi đỗ xe, đặt phịch người xuống ghế. “Mình phải tránh xa nơi này”, tôi tự nhủ. Vừa quay chìa khóa điện thì một cơn buồn nôn dữ dội ập đến. Tuy nhiên, tôi không thể nôn, tôi chỉ có cảm giác khó ở đến kinh khủng. Tôi đặt hai bàn tay lên vôlăng, đợi mười năm phút không động đậy. Mồ hôi chảy đầy nách tôi. Có vẻ như một thứ mùi kinh tởm đang toát ra từ người tôi. Đó không còn là cơ thể tôi, đó không còn là cơ thể mà Shimamoto-san đã dịu dàng dùng lưỡi liếm khắp nơi. Đó là cơ thể của một gã tứ tuần đang tỏa ra một thứ mùi khó chịu và chua gắt.
Sau một lúc, một cảnh sát tiến lại gần xe tôi, gõ vào cửa kính. Tôi hạ nó xuống.
– Không được đỗ xe ở đây, anh ta tuyên bố, nhìn tôi vẻ dò xét. Mời ông lái xe đi ngay cho.
Tôi gật đầu, quay chìa khóa điện.
– Trông anh nhợt nhạt lắm, ông không được khỏe à?
Tôi im lặng gật đầu và nổ máy.
Phải mất nhiều giờ tâm trí tôi mới trở lại bình thường. Tôi có cảm giác mình là một cái vỏ ốc rỗng không, một âm thanh rỗng vang lên trong tôi. Tôi hiểu rằng mình đã trở nên thực sự rỗng. Tất cả những gì còn lại trong cơ thể tôi cho đến một lúc trước đã bay mất. Tôi dừng xe trong nghĩa trang Aoyama, lơ đãng nhìn lên trời qua cửa kính trước. Izumi đang đợi mình trên đó, tôi tự nhủ. Hẳn là cô vẫn luôn chờ đợi tôi ở đâu đó. Ở một góc phố, sau một cửa sổ, cô đang đợi tôi đến. Cô chăm chú nhìn tôi. Chỉ có điều là cho đến giờ tôi vẫn chưa nhìn thấy cô.
Trong vài ngày, tôi không thể nói gì với bất kỳ ai. Mỗi lần mở miệng, từ ngữ lại bay biến đi đâu mất. Như thể cái hư vô toát ra từ Izumi đã choán hết chỗ của mọi thứ.
Tuy nhiên, sau cuộc gặp kỳ lạ với Izumi đó, những ký ức ám ảnh về Shimamoto-san bắt đầu nhả bớt vòng vây bủa. Những cảnh tượng mà tôi nhìn thấy dần lấy lại màu sắc thực của chúng, những cảm giác bất ổn và phi thực tế, như thể đang bước đi trên mặt trăng, dần biến mất. Cái trọng lượng đè nặng lên tôi chuyển hóa một cách tinh tế, những cơn điên rồ từng giật dây tôi như một món đồ chơi bớt siết chặt lấy tôi đi. Tôi nhìn những hiện tượng diễn ra trong con người tôi đó với con mắt lơ đãng, như thể đang nhìn ai đó khác qua một cái cửa kính.
Không nghi ngờ gì nữa, cuộc gặp với Izumi đó đã gỡ nút cho một điều gì đó trong tôi, một sợi dây đã tuột ra. Không một âm thanh, nhưng mang tính chất quyết định.
Tôi tận dụng lúc bộ ba nhạc công nghỉ chơi để lại gần người chơi piano và mỉm cười thân ái yêu cầu anh ta không chơi bản Star-Crossed Lovers nữa.
– Tôi đã nghe bản nhạc đó quá nhiều rồi, chán lắm rồi.
Anh ta nhìn tôi một lúc, có vẻ như đang cân nhắc. Tôi rất thân với tay đàn piano đó, anh ta gần như là bạn tôi. Chúng tôi vẫn thường uống rượu cùng nhau và nói về những chủ đề thân mật.
– Tôi không hiểu anh lắm: anh muốn tôi ít chơi bản nhạc đó hơn, hay không bao giờ chơi nữa? Khác nhau rất nhiều đấy, và tôi muốn mọi chuyện thật rõ ràng.
– Tôi không muốn anh chơi bản đó nữa, chỉ thế thôi.
– Nhưng không phải là anh không thích cách chơi của tôi, phải không?
– Không. Anh chơi bản đó tuyệt hay, không có nhiều tay piano có khả năng chơi nó một cách chuẩn mực như anh đâu.
– Thế nghĩa là anh không muốn nghe nó nữa?
– Chắc là vậy đấy.
– Anh làm tôi nhớ đến Casablanca đấy.
– Đúng như thế rồi, tôi trả lời.
Kể từ buổi tối đó, thỉnh thoảng anh chơi những nốt đầu tiên của bản As time goes by khi tôi có ở đó, giống như một cái nháy mắt giữa bạn bè.
Tôi không muốn nghe bản nhạc đó nữa không phải vì nó làm tôi nhớ đến Shimamoto-san. Mà bởi vì nó không còn làm trái tim tôi xúc động như trước nữa. Những gì tôi thấy đặc biệt ngày xưa đã biến mất. Cảm xúc từ lâu tôi có đã hoàn toàn tan biến. Bản nhạc vẫn rất đẹp. Nhưng chỉ có vậy. Và tôi không muốn nghe một thứ nhạc, dù rất đẹp, nhưng với tôi chỉ còn là một cái xác vô hồn.
– Anh nghĩ gì thế? Yokiko tiến lại gần tôi, hỏi.
Hai giờ sáng. Nằm trên sofa, không ngủ được, hai mắt tôi mở ra, nhìn lên trần nhà.
– Đến sa mạc, tôi trả lời.
– Sa mạc?
Cô ngồi xuống cạnh chân tôi, ngẩng đầu lên nhìn tôi.
– Sa mạc nào?
– Sa mạc bình thường ấy. Sa mạc, với những đụn cát, những cây xương rồng mọc rải rác đây đó. Sa mạc chứa đựng rất nhiều thứ, rất nhiều sự sống.
– Cả em cũng là một phần của sa mạc đó?
– Dĩ nhiên rồi. Tất cả mọi người đều thuộc về nó, tất cả mọi người đều thuộc về nó, tất cả mọi người đều sống trong nó. Chỉ có điều, trên thực tế, chính bản thân sa mạc sống. Như trong phim ấy.
– Phim nào?
– Sa mạc sống động, phim của Disney. Nó giống như một thứ biên niên sử về sa mạc. Em không xem hồi còn nhỏ à?
– Không.
Tôi thấy hơi lạ khi nghe cô trả lời “không”. Tôi nhớ hồi học ở trường cấp một thầy giáo đã dẫn cả lớp đi xem bộ phim đó. Nhưng, nghĩ kỹ, Yukiko kém tôi đến năm tuổi. Có thể hồi đó cô quá nhỏ để có thể đi xem phim.
– Anh sẽ đi thuê bộ phim đó ngoài hàng cho thuê băng. Cả nhà chúng ta có thể xem nó vào Chủ nhật tới. Đó là bộ phim hay. Cảnh đẹp lắm, nhìn thấy rất nhiều hoa, nhiều thú. Ngay cả những đứa trẻ bé nhất cũng sẽ thấy hay.
Yokiko mỉm cười nhìn tôi. Đã lâu lắm rồi tôi không nhìn thấy cô cười.
– Anh muốn bỏ em à? Cô hỏi.
– Nghe này, Yokiko, anh yêu em, em biết điều đó mà.
– Có thể, nhưng câu hỏi của em là: “Anh có muốn bỏ em không?”. Câu trả lời là “Có” hoặc “Không”, không có lựa chọn nào khác.
Tôi lắc đầu.
– Anh không muốn bỏ em. Chắc là anh không có quyền nói thế, nhưng anh không muốn bỏ em. Nếu bây giờ bỏ em, anh sẽ hoàn toàn lạc lối. Anh không muốn phải cô đơn. Anh không còn muốn lại phải cô đơn nữa.
Yokiko chìa tay, chạm lướt lên ngực tôi, rồi lại nhìn thẳng vào mắt tôi.
– Quyên chuyện có quyền hay không đi. Không ai đặc biệt có quyền về bất kỳ điều gì, anh biết mà, cô nói.
Tôi cảm thấy sự ấm nóng của lòng bàn tay cô trên ngực mình và nghĩ đến cái chết. Lẽ ra tôi có thể chết trên đường cao tốc trong cái đêm dáng nhớ cùng Shimamoto-san đó. Nếu điều đó xảy ra, cơ thể tôi sẽ không có ở đây vào lúc này, tôi hẳn đã biến đi, đã biến mất hoàn toàn. Như rất nhiều thứ khác. Tuy nhiên, tôi ở đây vào phút này, tôi tồn tại. Và lòng bàn tay ấm nóng của của Yukiko đang đặt trên ngực tôi cũng rất thực.
– Nghe này, Yokiko, anh rất yêu em; anh đã yêu em ngay vào cái ngày anh gặp em lần đầu tiên và hôm nay anh vẫn yêu em. Nếu không gặp em hẳn là cuộc đời anh sẽ kinh khủng lắm, không thể chịu đựng nổi. Anh vô cùng biết ơn em, đến mức anh không thể nói ra lời. Tuy thế, vào lúc này, anh lại làm em đau khổ và, cùng lúc, làm cả anh đau khổ. Khi anh àm ai đó khổ, anh cũng làm chính anh khổ. Không phải là vì anh cố ý, mà vì anh không thể làm gì khác.
– Chắc chắn rồi, Yokiko dịu dàng đáp, trong khi dấu vết nụ cười vẫn lưu lại trên khóe môi cô. Anh là một kẻ ích kỷ, kém cỏi, và anh làm em đau khổ, cái đó thì không có gì phải nghi ngờ cả.
Tôi nhìn cô một lúc. Không hề có bóng dáng một lời trách cứ trong lời nói vủa cô. Cô không giận dữ, cô không buồn. Cô chỉ nói thôi, không gì hơn.
Tôi chậm rãi tìm từ.
– Có vẻ như là lúc nào anh cũng cố gắng trở thành một người khác. Có vẻ như là anh đã luôn muốn đi về phía những người và những nơi mới mẻ và khác lạ, để tạo lập một cuộc đời mới, trở thành người có tính cách khác hẳn. Anh đã làm đi làm lại điều đó rất nhiều lần trong đời, cho đến tận lúc này. Theo nghĩa nào đó, trở thành người lớn là như thế, và theo một nghĩa khác, mỗi lần chỉ là một lần thay đổi mặt nạ. Dù là gì đi nữa, trong khi tìm cách trở thành một người khác, anh đã cố gắng tự giải thoát khỏi những gì cấu tạo nên con người anh cho đến khi đó. Anh thật sự nghiêm túc muốn trở thành một người khác, và anh từng tin rằng nếu nỗ lực đầy đủ anh sẽ làm được điều đó. Nhưng cuối cùng thì anh không đi đâu được hết cả. Anh vẫn là chính anh. Những khiếm khuyết, không thể khác được. Khung cảnh có thể thay đổi, âm thanh giọng nói dù có thay đổi ở xung quanh anh, anh vẫn cứ chỉ là một con người không hoàn hảo. Anh vẫn có những chỗ thiếu hụt như thế trong anh, những điều khơi dậy một sự thèm muốn mãnh liệt với cái khác. Một cơn khát và một cơn đói không thể thỏa mãn hành hạ anh, như là, cái này là chắc chắn, sẽ vẫn tiếp tục như vậy. Bởi vì, theo một nghĩa, những cái mặt nạ đó cùng là một phần của anh. Giờ thì anh biết rồi. Nếu có thể, anh muốn trở thành một người khác vì em, anh anh khác. Và có thể điều đó là có thể. Sẽ không dễ dàng đâu, nhưng nếu nỗ lực anh có thể làm được. Nhưng, rất thật lòng, nếu xảy ra cùng những sự kiện đó trong đời, chắc chắn là anh sẽ vẫn làm điều tương tự. Hẳn là anh sẽ lại làm em đau khổ. Anh không hứa điều gì hết. Đó là tất cả những gì mà anh có quyền nói với em. Anh không có đủ tự tin vào anh để tin được rằng anh có thể chiến thắng trong cuộc chiến chống lại cái thế lực đó.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+