Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Phù thủy – Chương 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 6

Đội thùm thụp chiếc nón trên đầu, Tùng ngồi thu lu trên tảng đá dưới tán cây trứng cá, tay ôm cứng cái cần trúc.

Từ nãy đến giờ Tùng mới câu được mỗi một con rô phi, trong khi thằng Bốc ngồi đối diện với Tùng ở bờ bên kia, giật hết con này đến con khác.

Bốc giật lia giật lịa đến nỗi Tùng phát nóng mặt. Đã vậy, mỗi lần giật được một con, thằng Bốc quỷ quái không gỡ ngay mà cầm chiếc cần huơ qua huơ lại để con cá đong đưa trước mặt Tùng và reo lên nghe phát tức.

– Ôi, con này to quá cỡ, Tùng ơi!

– To gì mà to! – Tùng hừ mũi – Thua xa lắc con cá của tao khi nãy!

Tùng hừ mũi thì Bốc cũng hừ mũi. Thậm chí Bốc “hừ” còn lớn hơn:

– Con cá của mày bé bằng ngón chân út mà cũng khoe!

Tùng chỉ nói cho đỡ ấm ức thôi chứ thực ra nó cũng thừa biết con cá thằng Bốc vừa câu được đúng là “to quá cỡ”, to hơn con cá của nó nhiều. Vì vậy, khi Bốc vặc lại, Tùng không buồn cãi, chỉ thở dài nhìn xuống mặt nước nơi chiếc phao trăng trắng của nó đang bập bềnh uể oải như sắp ngủ.

Bốc lại giật thêm một con rô phi. Lần này nó chĩa mũi dùi sang thằng K’Brết:

– Ao này cá rô quá trời mà thằng K’Brết dám bảo là chỉ có cá lòng tong, phét ơi là phét!

K’Brết không câu. Nó mải lúi húi đào trùn quanh bờ ao để cung cấp cho Tùng và Bốc. Những lời châm chọc của thằng Bốc, K’Brết nghe không sót một mảy. Nhưng nó vẫn một mực làm thinh. Có vẻ như nó chí thú với việc bập chiếc ‘xà bát’ xuống mặt cỏ hơn là phân bua với thằng Bốc chúa cà khịa.

Ở cái ao nhỏ kế đó, nhỏ Hạnh, nhỏ Trang và nhỏ Phệ đang bì bõm lội. Chiếc rổ đặt trên mé bờ lúc này đã đầy những ốc là ốc, toàn ốc bươu vỏ trơn láng.

Tùng nghe đám con gái không ngừng xuýt xoa:

– Ao này ốc nhiều ơi là nhiều!

– Ôi, vớt mỏi tay luôn!

Nghe thằng Bốc tấm tắc, Tùng đã bực mình. Nghe tụi con gái xuýt xoa, Tùng càng thêm điên tiết. Bây giờ thì Tùng đã chán trò câu cá lắm rồi. Ao lắm cá nhưng đúng là vía nó quá nặng, bọn cá chỉ lảng vảng gần miếng mồi giun một hồi rồi rủ nhau lặn đi đâu mất, tức ghê!

Đã có lúc Tùng định vứt quách chiếc cần trúc vào bụi cây, bỏ sang chiếc ao nhỏ cùng với đám con gái mò ốc. Trò mò ốc chắc chắn dễ hơn trò câu cá gấp tỉ lần. Nhưng Tùng lại sợ thằng Bốc chê cười. Mò ốc là trò dành cho con gái. Con trai mà xắn quần lội xuống nước sục sục vớt vớt thì chẳng còn ra thể thống gì.

Mò ốc thì không dám, câu cá lại chẳng xong, Tùng mỗi lúc một cáu. Vì vậy mới xui cho thằng K’Brết.

K’Brết đâu có biết Tùng đang ấm ách trong bụng. Nó cầm lon trùn lò dò bước lại:

– Mày cần mồi thêm không?

Thằng K’Brết hỏi thiệt tình. Nhưng Tùng lại có cảm giác thằng này đang chọc quê mình.

– Mồi, mồi cái đầu mày! – Tùng xẳng giọng – Tao đã câu được cá đâu mà thay mồi!

K’Brết chẳng để ý đến vẻ mặt hầm hầm của người bạn mới. Nó nhìn xuống ao, góp ý:

– Mày buông câu sát rạt trong bờ, cá nào mà ăn! Mày phải nhích ra giữa ao kìa!

K’Brết góp ý quá muộn. Lúc này Tùng chẳng còn muốn nhích cần câu đi đâu nữa.

Trước vẻ mặt sửng sốt của Bốc và K’Brết, Tùng đứng phắt dậy. Nó dựng cần vào gốc cây trứng cá, thở đánh thượt:

– Tao không câu nữa! Bây giờ tao chỉ muốn uống nước!

K’Brết nhiệt tình;

– Mày ngồi đó đi! Để tao chạy vào nhà lấy nước ra cho!

Thằng này tốt bụng ghê! Tùng nhìn theo dáng chạy lấp xấp của K’Brết, vui vẻ nhủ bụng. Nhưng rồi sực nhớ đến “kế hoạch hành động” của mình, Tùng gọi giật:

– Gượm đã, K’Brết ơi!

K’Brết hãm đà, ngoảnh đầu lại:

– Gì vậy?

Tùng rảo lại phía K’Brết, mỉm cười:

– Tao đi với mày.

Căn chòi cha con thằng K’Brết ở nhỏ hơn căn nhà thông thường nhưng cũng không đến nỗi bé tí như những chiếc chòi tạm bợ Tùng vẫn nhìn thấy dọc sườn đồi trên đường vô rẫy.

Nhà vách gỗ, mái lợp những tấm tôn cũ kỹ. Những thứ này có lẽ dượng Toàn chồng cô Bảy dỡ từ mái nhà tắm bỏ hoang mang vào choc ông K’Bing. Trên vách treo la liệt các loại dao, rựa. Ở góc nhà dựng bốn, năm cây ‘xà bát’ đủ kích cỡ. Ở một góc khác, nằm thù lù một cái máy bơm đã tróc sơn và chất thành đống mớ ống cao su cuộn tròn như những khúc trăn lớn. Chắc dượng Toàn sắm cái máy này để bơm nước từ suối lên tưới cà phê vào những mùa nắng hạn.

Trong nhà chỉ có một cái bàn và một cái chõng tre ọp ẹp. Tùng nhìn thấy một tấm chiếu rách trải dưới nền nhà. Có lẽ đó là chỗ ngủ của K’Brết. Nó nhường ba nó nằm trên giường. Còn nó ngủ dưới đất, chắc vậy!

Thằng Bốc bảo người K’Ho trong buôn Nausri ở nhà sàn, tầng trên dành cho người ta, tầng dưới nuôi gia súc. Nhưng căn nhà của cha con ông K’Bing lại giống nhà của người Kinh.

Chái bếp nằm ở đằng sau. Trong khi K’Brết ra sau bếp, Tùng dáo dác nhìn quanh, cố tìm xem cái vò nuôi con bạch xà giấu ở đâu nhưng chẳng thấy.

K’Brết bưng nước lên, thấy thằng Tùng đang láo liên, ngạc nhiên hỏi:

– Mày tìm gì vậy?

– À … không …

– Mày kiếm ba tao hả?

Câu hỏi ngờ nghệch của K’Brết khiến Tùng mừng húm. Nó gật đầu như máy:

– Ừ, ba mày đâu rồi?

K’Brết chỉ tay ra sau lưng:

– Ba tao đang kéo đá ngoài kia.

– Ba mày kéo đá làm gì vậy?

– Để chèn quanh các gốc cà phê! – Rồi thấy mặt Tùng vẫn nghệt ra, K’Brết nói thêm – Nếu không, mùa mưa tới, nước sẽ cuốn trôi hết phân bón và đất màu.

Tùng đón lấy ca nước trên tay K’Brết, uống một hơi rồi đứng lên:

– Tao với mày ra xem ba mày kéo đá đi!

Khi hai đứa trẻ xuất hiện, ông K’Bing đang ở dưới suối. Ông lấy đá rải rác quanh bờ suối. Tảng nhỏ thì ông vác. Tảng lớn thì ông ràng dây kéo lên.

Tùng đứng đợi một lát đã thấy ông hì hục kéo đá về.

Ông K’Bing thản nhiên khi nhìn thấy Tùng và K’Brết. Ông vẫn chăm chú với công việc của mình. Xem cái cách ông miệt mài loay hoay với những tảng đá, có cảm giác như trên trái đất này chỉ có mình ông.

Tùng nhủ bụng: Ông có đúng là phù thủy như thằng Bốc nói không nhỉ? Khi nãy mình đã quan sát kỹ trong nhà, lúc ra đây mình cố tình đi theo ngõ bếp, sao vẫn không thấy chiếc vò nuôi con bạch xà đâu? Hay con bạch xà của ông đã bị ông Năm Lực đập chết như thằng Bốc tận mắt chứng kiến và bây giờ ông đang bí mật nuôi một “con thuốc độc” khác?

– Ra ngoài ao chơi đi!

Thấy Tùng đứng trầm ngâm, K’Brết nghĩ Tùng đã chán ngắm cảnh ba nó kéo đá, bèn giục.

– Chờ một lát đã!

K’Brết thắc mắc:

– Mày chờ gì vậy?

Sao mình hớ hênh thế nhỉ? Tùng tự rủa thầm và tìm cách lấp liếm:

– Ờ … ờ … tao chờ ba mày lên. Tao phải xem thêm một lần nữa. Cảnh kéo đá này … hay ghê mày ạ!

– Tao chẳng thấy gì hay! – K’Brết chớp mắt – Mọi hôm tao vẫn kéo phụ với ba tao, cực lắm!

– Thế sao hôm nay mày không phụ với ba mày?

K’Brết đập tay lên bụng:

– Hồi trưa tao bị đau bụng! Đau bụng thì yếu sức lắm!

– Thế mày đã uống thuốc chưa?

– Chưa.

Tùng gật gù:

– Ngày mai tao sẽ đem thuốc vô cho mày uống. Tao sẽ hỏi xin cô Bảy tao.

K’Brết khoe:

– Mọi lần tao không uống thuốc mà vẫn hết.

– Nhưng sẽ có lần mày không hết! – Tùng hừ mũi – Và mày sẽ lập tức đi theo bà Ka Đụi. Bà Ka Đụi chết vì bệnh kiết lỵ phải không?

Nghe Tùng dọa, K’Brết đâm chột dạ. Nó hết ham khoe khoang tài không uống thuốc của mình. Nó nói, nhũn như con chi chi:

– Ừ, ngày mai mày nhớ đem thuốc cho tao.

Ông K’Bing lại ì ạch kéo đá lên dốc. Lần này, Tùng mới để ý đến cái túi màu đỏ lận ngang thắt lưng ông. Cái túi nhét trong khố, thòi một nửa ra ngoài. Cái túi gì vậy kìa?

– K’Brết này!

Đoán mãi không ra, Tùng khều K’Brết.

– Gì?

– Ba mày đựng gì trong chiếc túi kia vậy?

K’Brết lắc đầu:

– Tao không biết.

– Mày không bao giờ mở ra xem à?

– Ba tao không bao giờ cho tao đụng vào cái túi đó.

Câu trả lời của K’Brết khiến Tùng đâm nghi. Hàng loạt những dấu hỏi nhảy múa trong đầu nó.

– Thế ba mày đeo cái túi đó lâu chưa?

– Từ khi mẹ tao mất, tao mới thấy ba tao đeo cái túi đó.

Thế thì đúng rồi! Tùng kêu lên trong đầu. Từ khi bà Ka Eo chết vì sập bẫy thú, ông K’Bing mới nuôi ý định trả thù. Cái túi vải đỏ đó chính là túi bùa phép của ông. Nếu không vậy, tại sao ông không cho thằng K’Brết rớ vào?

Sự phát hiện bất ngờ khiến cổ Tùng như nghẹn lại. Kể từ lúc đó, nó không rời mắt khỏi thắt lưng của ông K’Bing và loay hoay nghĩ cách đánh thó cái túi để xem ông K’Bing đựng gì trong đó.

Tùng nghĩ ngợi miên man, đầu nó càng lúc càng nóng ran vì không tìm được kế nào vẹn toàn.

– Thôi! – K’Brết kéo tay Tùng – Mình trở ra ao cá đi!

Không nghĩ ra lý do gì để nấn ná, Tùng đành quay gót và lẽo đẽo đi theo K’Brết.

– Tụi mày đi uống nước gì lâu lắc vậy!

Vừa thấy Tùng và K’Brết xuất hiện, Bốc kêu lên. Rồi nó chỉ tay vào chiếc xô cạnh chỗ ngồi, hí hửng khoe:

– Tụi mày xem nè! Tao câu được có đến mấy chục con là ít. Toàn cá lớn không hà!

K’Brết tươi cười bước lại. Nó thò tay vào xô nước, cầm lên một con cá rô phi, miệng tấm tắc:

– Con cá này …

Nhưng K’Brết chưa kịp nói hết câu, Bốc đã đập mạnh lên tay nó khiến con cá rơi trở vào trong xô. Mắt Bốc quắc lên:

– Tao nói là nói với thằng Tùng chứ đâu phải nói với mày! Mày đã bảo ao này không có cá, bây giờ còn bày đặt khen tới khen lui!

Mặt K’Brết lập tức xịu xuống. Nó bước lui ra sau một bước, môi mím lại. Nó cứ đứng thộn ra như thế, không thốt tiếng nào. Mà có lẽ nếu muốn nói, nó cũng chẳng biết nói gì.

Vẻ tẽn tò pha lẫn buồn tủi của K’Brết khiến Tùng động tâm. Nó nhìn Bốc:

– Thằng K’Brết đã biết lỗi rồi, mày còn giận nó làm chi!

– Tao cứ giận! – Bốc hừ mũi – Hồi sáng, tao không kể chuyện này cho tụi bạn biết đã là phúc cho nó lắm rồi!
May cho K’Brết, ngay lúc đó tiếng nhỏ Trang vang lên từ chiếc ao bên cạnh đã kịp kéo nó ra khỏi bầu không khí ngượng ngập:

– Anh Tùng, anh K’Brết, lại đây xem này! Chị Hạnh và tụi em vớt được quá chừng là ốc luôn!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+