Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Phù Thủy Tình Yêu – Chương 18 – Hà Thiện Thuyên 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 18

Vũ điệu hóa bướm
Ngay từ giây đầu tiên biết được sự cố mà tôi đã gặp phải hôm qua, Chân Tâm tỏ vẻ bó tay nói với tôi rằng: “Cinrella! Cậu là người có bộ não gì hả? Cậu để ý đến cô ta làm gì chứ? Cô ta nhờ cậu đừng nói cho Chân Hy biết chuyện này?… Cậu lại thật tình muốn giúp cô ta làm thế hả? Tỉnh người lại đi Cinrella ơi, cậu nên nói cô ta là tình địch của cậu đó! Là tình địch đó! Có hiểu không hả?! Bây giờ không nhân cơ hội này giành Chân Hy lại từ tay cô ta, cậu còn muốn đợi đến khi nào nữa hả?! Đồ ngốc!”
Thầy hiệu trưởng đứng trên bục giảng nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào cả lớp hỏi: “Ừm… Ai mới nói ngốc nghếch gì thế?” Phút chốc như có hàng ngàn cặp mắt đổ dồn về phía chúng tôi.
“Cinrella! Em đứng lên!” Tại sao lại gọi một mình tôi chứ? Thầy hiệu trưởng đưa ta nhấc cặp kính lên, kèm theo vẻ mặt nghi ngờ hỏi tôi: “Em là Cinrella hả?” “Dạ đúng vậy, thưa thầy hiệu trưởng! Em chính là Cinrella!” Suýt chút nữa là tôi bật ngửa ngã người ra, lăn đùng té xỉu. Không hiểu sao thầy hiệu trưởng lại hỏi một câu vớ vẩn như thế nhỉ?
“Ồ!” Thầy hiệu trưởng có vẻ thất vọng chỉ vào Chân Tâm: “Tôi cứ tưởng Cinrella là em này chứ?” Rôi thầy nói tiếp: “Nếu em là Cinrella thì… Chân Hy sao lại có thể?…” Thầy bắt đầu làu bàu một mình. Thái độ kì cục của thầy hiệu trưởng khiến tôi vô cùng tức giận.
…Tôi vì lòng tự trọng của mình mà phản bác lại: “Em đúng là Cinrella đấy! Đúng như thầy đã thấy, em không có khuôn mặt xinh xắn. Không có dáng đẹp như người mẫu, không có gia thế… Nói chung cái gì em cũng không có. Nhưng em có một trái tim kiên cường và ý chí bất khuất, thắng lợi nhất định sẽ thuộc về em!”…
Chân Tâm nhỏ tiếng nhắc nhở tôi: “Cinrella, Cinrella, cậu đang nghĩ ngợi gì thế, ngồi xuống đi!” Nghe tiếng của Chân Tâm tôi mới giật mình tỉnh dậy bước ra từ thế giới giả tưởng của mình… Ha ha! Tuy rằng tôi chưa dám danh chính ngôn thuận đem tiếng lòng của mình bố cáo cho thiên hạ biết, nhưng đã kiên định được lòng quyết tâm phấn đấu của tôi. Hàn Chân Hy! Hãy đợi tiếp chiêu của tôi nhé!
Tối, ở trong quán Super Hall, Chân Hy đến trễ, còn tôi thì dùng tư thế mà mình cho là trang nhã nhất để nghênh đón Chân Hy. Vừa trông thấy tôi ánh mắt của Chân Hy sáng lên, tỏ vẻ kinh ngạc hỏi: “Oa! Hôm nay là ngày gì thế? Cinrella nhà ta lại ăn mặc xinh xắn như một nàng công chúa bé nhỏ? Sao thế Cinrella? Hẹn tôi ra gấp gáp thế này có phải đã xảy ra chuyện gì phải không?” Hì hì, Chân Hy khen mình xinh xắn như một nàng công chúa kìa! Đây quả là một dấu hiệu tôt lành.
Nhưng, cách ăn mặc hôm nay của tôi thật tình là đã hao tổn rất nhiều tinh thần. Đương nhiên là cả dũng khí và nghị lực. Nhớ lại hồi trưa tôi dốc hết dũng khí gọi điện hẹn Chân Hy ra quán Super Hall gặp mặt xong, tôi liền một mạch chạy thẳng về nhà để sửa soạn. Xui xẻo thay, tôi đang vội chạy vào nha thì bắt gặp gã Hàn Tuyết Hàm đáng ghét đó. “Làm gì mà vội thế, bộ đang vội đi gặp ông bà hả?”
Tôi phớt lờ không thèm dể ý đến hắn, chạy thẳng lên phòng, lôi ra một đống quần áo, bày la liệt trên giường, lựa tới lựa lui. Thật bực mình, trong lúc dầu sôi lửa bỏng như bây giờ mà không có bộ quần áo nào thể hiện được cá tính “rạng ngời mà không chói lóa” của mình cả! Như tất cả thời gian của tôi đều bị tiêu hao hết vào đống quần áo này. Sau khi thử hết không biết bao nhiêu bộ, tôi đành tuyệt vọng mặc lại cái áo khoác tay lửng hôm nay mình đang mặc. Thật bực mình, mình quả là có mắt như mù nên mới mua cái đống hổ lốn này về nhà, trong giây phút quan trọng này, lại không mang ra sử dụng được.
Đành vậy. Huống chi mình đã quá quen thuộc với Chân Hy, thử hỏi mình còn bộ dạng nào mà cậu ấy chưa thấy qua chứ? Thôi mặc kệ, tới đâu thì tới. Cứ thế, vấn đề về quần áo đã được tôi quăng vào một bên. Tôi bắt đầu tiến hành cải tạo khuôn mặt, nào là phấn lót, đánh má hồng, thoa son, bóng mắt, mascara… Ok! Ok! Tất cả đã ổn thỏa. Tôi ôm lấy đồng hồ báo thức hình chú gấu Misha bắt đầu đếm ngược từng phút từng phút một đến giờ của cuộc hẹn…
Bỗng có một giọng nói tôi cực kỳ ghét cay ghét đắng văng vẳng qua: “Cô tính đóng phim ma đi hù dọa người khác hả?” Không cần nghĩ nhiều, tôi biết ngay chủ nhân của giọng nói đó chính là tên Hàn Tuyết Hàm đáng ghét. Tôi liền trợn mắt lên nhìn hắn nói: “Hôm nay tôi có hẹn với Chân Hy!”
“Ha ha! Bộ cô muốn anh tôi nằm mơ thấy ác mộng hả? Làm ơn nhìn lại mình đi bà thím. Cô không thể chú ý vẻ ngoài của mình một chút sao?” Hắn nói. Tôi hít ngược tất cả vào trong lòng, bởi tôi không muốn bị hắn làm xấu đi tâm trạng tốt đẹp của mình, chậm rãi nói với hắn: “Tôi trang điểm xong rồi, nhưng không có bộ quần áo thích hợp nào để mặc cả.”
“Ha ha! Trông cô như thế này mà bảo là trang điểm rồi à? Ha ha!…Chẳng thà son8 tường còn đẹp hơn!” Hắn cười như người mắc phong, (cầu cho miệng của hắn bị rách toẹt đi cho rồi). Mặc dù tôi đã cố sức kìm nén cơn nóng giận của mình, nhưng vài lời trêu chọc quá đáng của hắn tôi thật sự không thể chịu đựng nổi nữa, liền như nước biển dâng vào bờ mà thét lên: “Hàn Tuyết Hàm!…”
“Tại hạ ở đây! Sùng bái tôi cũng đâu cần phải thét lớn tiếng như thế chứ?” Nói xong hắn liền kẹp tôi đi vào phòng.
“Ông làm gì tôi thế, buông ra mau! Đồ Hàn Tuyết Hàm điên khùng!” Tôi trông giống như một con gà con đang vùng vẫy trong tay đao phủ nhưng lại không có sức lực dể phản kháng. Hắn đẩy tôi vào đống quần áo nói: “Mau chọn một bộ cho mình đi!”
Bây giờ tôi mới hiểu dụng ý của hắn không còn nóng nảy nữa, đáp lại hắn: “Đã nói là không có bộ nào thích hợp rồi mà! Tôi đã lục tung đống quần áo này rồi!” “Sao lại có thể như vậy được?…” Hắn lẩm bẩm rồi đích thân đến bên đống quần áo lục tung lên: “Ở đây không phải là có rất nhiều bộ đẹp lắm sao? Cô ngốc chết đi được!”
Tôi nói với hắn: “Làm ơn cho tôi yên đi! Quần áo ông đang cầm là quần áo của mùa xuân mà! Còn bây giờ là mùa đông, mặc mấy cái áo mỏng tanh như thế kia ra ngoài đường tôi không biến thành thịt đông lạnh mới sợ.”
Hắn cầm vài món lên: “Mặc cái này, rồi phối hợp thêm cái áo yếm màu vàng này nữa!” Trời! Hắn thật tình muốn tôi mặc những thứ đó vào người hay sao? “Này! Bây giờ là mùa đông, bộ ông muốn tôi chết cóng hả?” “Vậy cô muốn ăn mặc phình to như cái bánh bao mới lên men như thế kia hả? Phối hợp với cái váy ngắn này nữa trông tương đối hoàn mĩ rồi đấy!” “Trời lạnh như thế này mà ông còn bắt tôi mặc váy?” Tôi bực mình họ lại.
Hắn híp mắt với vẻ mặt chê bai nói: “Hãy nghĩ đến anh trai tôi đi, đồ ngốc. Nói thật lòng thì với điều kiện của cô bây giờ không bỏ ra chút vốn liếng làm sao có thể gây được ấn tượng tốt cho anh tôi được?” Hắn quả thật vô cùng đáng ghét, lúc nào cũng nói trúng tim đen của tôi cả! Thôi mặc kệ. Không nghĩ ngợi thêm nữa. Thành bại đều trông chờ vào lần này cả, chịu lạnh một chút cũng không sao đâu. Không chừng với bọ dạng chịu lạnh đến tội nghiệp như thế này có thể đả động được trái tim của chàng hoàng tử mình yêu thầm bấy lâu nay thì sao?
Khi tôi từng bước một làm theo ý của Hàn Tuyết Hàm, mặc bộ đồ không hợp thời tiết do hắn chọn lên người, rồi từng chút một xóa mờ đi khuôn mặt tôi đã cất công trang điểm hết cả tiếng đồng hồ, mà hắn còn bảo là trang điểm còn xấu hơn sơn tường, bất giác tôi như cảm thấy tinh thần căng thẳng của hắn cũng thả lỏng… Thả lỏng theo tôi từng chút một.
Khi tôi hớn hở chuẩn bị ra ngoài, thì bị hắn gọi lại nói: “Cô tưởng cô là thần tiên hả? Mặc cái áo khoác này vào, khi nào đến nơi có máy điều hòa thì cởi ra.” Nói xong hắn liền cởi cái áo khoác có chất liệu bằng bông ấm áp của mình ra mặc vào người tôi. Hì, vừa mặc vào, toàn thân tôi như ấm áp. Cái áo khoác đó dài đến nỗi che luôn đầu gối, cái cảm giác rộng thùng thình đó ngược lại còn khiến tôi trở nên tinh nghịch và khả ái hơn! Thật không ngờ hắn lại biết quan tâm đến người khác đến như vậy. Lẽ nào hắn chính là ma pháp sư trong truyện “Cô bé Lọ Lem”? Tôi thật sự muốn mở lời cám ơn hắn một câu nhưng lại ngại ngùng, nên chỉ nhìn hắn và nở một nụ cười thật trìu mến. Bình thường gặp nhau lúc nào cũng cãi nhau, bây giờ đột nhiên kêu tôi mở miệng nói những lời cảm tính thật là có chút không quen.
“Bà thím. Đừng có đứng cười ngớ ngẩn như thế được không? Suýt chút là lộ nguyên hình rồi đấy.” Giống như bị cây trượng của ma pháp sư điểm trúng, cô bé Lọ Lem bắt đầu nhợt nhạt hé lộ ánh sáng chói lọi của mình!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+