Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Phù Thủy Tình Yêu – Chương 29 – Hà Thiện Thuyên 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 29

Không hiểu ánh mắt cậu ấy đang hướng về đâu?
Hôm nay lại là một buổi trưa buồn chán. Tiết học văn khô khan khiến cho con người vốn thiếu ngủ như tôi nhiều lần “gật gù” trong lớp. Rất không dễ dàng tôi mới chống cự được đến giờ ra chơi. Như mới được thả tự do, tôi liền chạy ào ra sân trường. Chân Tâm ở phía sau có ẻ mặt bất mãn như mới vừa bị bỏ rơi chạy theo phía sau réo gọi: “Làm gì mà phấn khởi dữ vậy, đến nỗi quên cả tôi luôn?” Tôi vòng vo giải thích với cậu ấy: “Ha ha! Chân Tâm yêu dấu, tôi không cố ý bỏ rơi cậu lại đâu. Chẳng qua là tôi mới gặp được một chuyện tốt lành vui quá nên mới quên cậu thôi!” Chân Tâm mỉm cười truy hỏi ngay: “Đồ quỉ, chuyện đó có liên quan đến Chân Hy phải không?”
Tôi đáp: “Không! Đừng nói bậy, tôi vẫn còn là một quí cô độc thân.” Chân Tâm: “Thế thì kì thật. Theo tôi biết, ngoài việc đó ra thì còn việc gì khiến cậu vui đến thế nhỉ?” Vớ vẩn, lẽ nào Cinrella tôi đây dung tục đến nỗi ngoài chuyện yêu đương ra thì không còn chuyện gì để biểu lộ “hỷ nộ ái lạc” sao? 
Tôi nói: “Chuyện này nói cho cậu biết cậu cũng không tin đâu. Có bao giờ nghe đến danh tiếng của Viện Y Học Hán Thâm chưa?” “Có phải là cái viện y học ở Mỹ không?” “Ừ.” Tôi gật đầu và hỏi tiếp: “Thế còn giáo sư John, cậu có nghe qua danh tiếng của người này chưa?
Chân Tâm đáp: “À, tôi có biết về người này chút ít. Hình như ông ấy nổi tiếng trong giới y học lắm phải không?” “Đúng rồi, hôm trước tôi mới tham gia một hội nghị họp báo do ông ấy tổ chức. Con gái của ông ấy còn hứa với tôi rằng sẽ sắp xếp cho tôi phỏng vấn riêng ông ấy nữa đó.” Tôi nói với vẻ đắc thắng. 
Chân Tâm kinh ngạc vui sướng reo lên: “Câu giỏi quá Cinrella! Xem ra cậu cũng có tài đấy chứ!” Được khen tôi liền nở lỗ mũi trả lời rằng: “Đương nhiên rồi. Tưởng Cinrella tôi đây là ai chứ? Chuyện gì mà tôi không giải quyết được. Hì hì…”
“Cinrella!” Ý!… Ai gọi tôi thế nhỉ? Tôi dáo dác nhìn khắp bốn phía… Ý! Chiếc xe hơi đang đậu trước cổng trường sao nhìn quen quá vậy? Cửa xe mở, một người từ trong bước ra, đích thị đó là cơn ác mộng lớn nhất ngày hôm nay của tôi: Đó là Thân Ân Thể! Cô ta ung dung đi về phía tôi. Chân Tâm liền thì thầm trong tay tôi: “Cậu quen với cô gái đó à?” Trong lòng tôi bắt đầu cảm thấy bồn chồn, tôi trả lời Chân Tâm: “Có thể nói là như thế…” 
Thân Ân Thể với vẻ mặt rất ung dung tự tại chào: “Chào cậu. Cinrella” Tôi cũng lịch sự đáp trả: “Chào…” Không biết lần này cô ta đến đây có mục đích gì?… Không ngờ cô ấy chìa tay ra nói với tôi: “Cám ơn cậu!” “Cám ơn tôi?” Tôi cảm thấy vô cùng ngỡ ngàng trước hành động của cô ta, cứ tưởng rằng cô ta đến đây chẳng qua chỉ vì muốn nêu ra một lý do nào đó về cái vụ đến đồn cảnh sát cho tôi nghe, hoặc là sẽ giở ra trò uy hiếp nào đó, để tôi im miệng không đem chuyện cô ta bị cảnh sát bắt cho mọi người biết… Nhưng sao cô ta lại làm khác những gì mình nghĩ nhỉ? 
“Vâng! Tôi xin cảm ơn cậu đã không nói chuyện đó ra cho Chân Hy biết!” Khi cô ta nói câu này sắc mặt vẫn không vương vấn một tí cảm xúc, giống như một đóa hoa giả không có sinh mạng vậy. “Tôi…” Tôi cũng không biết nói gì thêm trong trường hợp này nữa. 
“Tôi biết thật ra cậu cũng thích Chân Hy phải không? Nhưng… Cậu ấy đối với tôi vô cùng quan trọng, và cậu ấy cũng là người duy nhất đã cho tôi cảm giác an toàn khi ở bên.” Cái gì? Sao cô ấy lại biết?… Bất giác tôi cảm thấy trời đất như đang xoay vòng vòng! Nhớ lại hôm trước trong tình cảnh nửa say nửa tỉnh nghe được lời nói chân thật tân đáy lòng của Chân Hy, đúng như những gì cô ta đã nói. Chân Hy đích thật rất yêu cô ta, quan tâm đến cô ta. Còn tôi?… Chẳng qua chỉ là một người bạn có cũng được, không có cũng chẳng sao mà thôi. Mặc cho tôi có nói hết những gì không tốt của cô ta ra cho Chân Hy nghe, Chân Hy vẫn sẽ không tin đó là sự thật. Hoặc cho dù cậu ấy tin đó là sự thật thì sao? Chân Hy sẽ cam tâm rời bỏ cô ta sao? Nếu cậu ấy chịu rời bỏ cô ta, liệu có sẽ quay về bên cạnh tôi không? Cho dù Chân Hy có tiếp nhận tình cảm của tôi, nhưng cậu ấy vẫn sẽ yêu cô ta! Đó là sự thật không thể chối cãi. 
Nhưng cô ta sao nói những lời như thế với mình nhỉ? Muốn xin tha? Hay thị uy? Hoặc có lẽ là muốn tôi biết điều rút lui không làm phiền đến Chân Hy nữa? Cô ta quả là một con người vô cùng đáng sợ!
“Hy! Bên này này!” Trước sự xuất hiện của Chân Hy, phút chốc Thân Ân Thể lại khôi phục vẻ rạng rỡ của mình, nụ cười chói chang ánh nắng mặt trời lập tức hiện đầy trên khuôn mặt lúc nãy vẫn còn bơ phờ phiền não. Chân Hy? Nghe Thân Ân Thể ngọt ngào réo gọi Chân Hy tôi lại rùng mình ớn lạnh. Trời ạ, không hiểu sao mỗi lần nghe thấy tên của cậu ấy tôi như đánh mất lý trí lúng ta lúng túng… Tôi liền vội vàng tranh thủ những phút giây cuối cùng khi cậu ấy sắp bước qua đây chỉnh lại dung nhan của mình, chuẩn bị một trạng thái thật tốt để nghênh đón cậu ấy. 
Cách đó không xa, Chân Hy đang cười tươi như hoa đi về phía bọn tôi, đôi mắt cậu ấy vô cùng dịu dàng… Thật khiến cho người ta phải xao xuyến cõi lòng. Tiếc rằng… Khi tôi định mở rộng đôi tay muốn ôm cậu ấy vào lòng, mới phát hiện… Trong ánh mắt dịu dàng ngọt ngào đó không có hình bóng của mình. Tôi đành hụt hẫng chuẩn bị xoay người bỏ đi…
Ngay khoảnh khắc đó, một việc vô cùng đáng sợ xảy ra: Thân Ân Thể thấy Chân Hy vui mừng quá đến nỗi không chú ý xung quanh, vội vàng chạy về phía cậu ta. Đúng lúc đó có một chiếc xe tải đang chạy tới như bão táp!… Tôi liền thất thanh thét lên: “Coi chừng!!!…” và chạy ra cản cô ta lại theo bản năng. Chân Tâm cũng hốt hoảng la lớn: “Cinrella! Đừng!…” Còn Chân Hy thì luống cuống hét lên: “Cẩn thận! Ân Thể!…” 
Chiếc xe tải chạy lướt sát qua người bọn tôi. Dòng không khí mãnh liệt phát ra từ nó khiến bọn tôi té nhào xuống đất. Thấy chiếc xe tải đó đã chạy qua, tôi liền thở phào nhẹ nhõm. Chân Hy vội vã chạy qua tôi hỏi: “Cậu không sao chứ?” Tôi lắc đầu trả lời: “Không sao!” Nhưng… Ánh mắt của cậu ấy chỉ hướng về phía Thân Ân Thể… như muốn dùng muôn vàn yêu thương đề bù đắp lại vô ý của mình. Tôi như điên dại cả người.
“Trời!… Cinrella chân cậu đang chảy máu kìa!” Chân Tâm lo lắng khiến tôi càng cảm thấy đau khổ hơn. Tôi lủi thủi bỏ đi. Có lẽ Thân Ân Thể nói đúng, họ thật sự yêu thương lẫn nhau, còn tôi chỉ là một người qua đường mà thôi!
“Cinrella!” Chân Hy gọi tôi lại, bất giác tôi thở hắt ra, thì ra Chân Hy vẫn còn quan tâm đến tôi? Lòng tự trọng bị tổn thương của tôi dường như đã bị cái gọi của Chân Hy an ủi được đôi chút. Tôi giả vờ điềm tĩnh quay đầu lại cố nhìn thẳng vào mặt Chân Hy, nở một nụ cười ngọt ngào, nói: “Tôi vẫn ổn, Chân Hy. Đừng quá lo lắng cho tôi.” “Ừ, thế thì tốt! À, cậu có mang theo băng keo cá nhân không? Ân Thể bị chảy máu…” Tôi vừa nhìn vào vết thương đang chảy máu ròng ròng của mình, vừa vật vã lắc đầu…
“Cinrella…” Chân Tâm nhìn tôi bồi hồi. Tôi nhìn cậu ấy mỉm cười ngại ngùng, tự cười ngạo mình: “Xem ra, thật sự có việc Cinrella tôi đây không giải quyết được!” Hoặc có lẽ Chân Hy giống như một tâm ma mà tôi vĩnh viễn không có cách nào khống chế được, vẫn cam tâm tình nguyện vì cậu ấy chảy máu không ngừng, vẫn thản nhiên mỉm cười nói với chính mình: “Tôi rất hạnh phúc! Hỡi hoàng tử cao quí! Có một ngày khi đã giải trừ ma chú, chàng có nhìn thấy trong tình yêu ngủ say của mình, đã để lại bao nhiêu là vết thương lòng và kí ức tan nát trái tim tôi.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+