Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Phù Thủy Tình Yêu – Chương 43 – Hà Thiện Thuyên 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Màn 8 YÊU TIẾP CẬN

Chương 43

Sự lãng mạn của hoa hồng phấn
“Hì hì… Hàn Tuyết Hàm? Sao… lúc trước ông hay giật ví tiền của tôi thế? Bộ trông tôi dễ ăn hiếp lắm sao?” Bước ra từ quán bar trời đã tối khuya, bọn tôi say tí bỉ cùng đi trên con đường vắng tanh, không chút e dè mà tựa vào nhau, thoạt nhìn cứ như một cặp tình nhân ngọt ngào vậy.
“Cô đúng là đồ ngốc… Ha ha… Ai bảo mỗi lần cô gặp tôi… lại đúng ngay lúc tôi đang viêm màng túi làm chi…” “Gì mà… Viêm màng túi chứ?” Tôi hip mắt mông lung, thần trí không được minh mẫn hỏi hắn. “Lần đầu tiên lấy tiền cô là do bởi lúc đó… Tôi đang bị một cô gái bám theo, mà… trên người lại không còn một xu để đón xe… Còn lần thứ hai do đi tìm việc… Cho nên… Ha ha! Đáng đời nhé! Do cô xui xẻo thôi…” “Hứ!” Tôi chu mỏ lên tỏ vẻ không phục. Hắt… Xỉ! Đáng ghét thật, nửa đêm trời lạnh khiến tôi hắt xì mấy cái liền, cộng thêm man rượu chạy lên, khiến cho cái đầu tôi đau nhói như muốn nổ tung.
“Hàn Tuyết Hàm… ông đừng vội… quá đắc ý. Tôi…” Dường như không còn chống chọi được nữa, nhưng miệng tôi vẫn không ngừng làu bàu. Hắn tỏ vẻ chê bai: “Đồ ngốc… Cô nhìn lại mình kìa… Nước miếng văng tứ tung vào quần áo tôi hết rồi này! Không biết đâu. Cô phải chịu trách nhiệm đem cái áo này về giặt cho tôi…” Nói xong hắn cởi áo khoác ra, khoác lên người tôi. Cái áo khoác vẫn còn vương vấn hơi ấm của hắn, thoang thoảng mùi hương thơm thanh nhẹ, thật say đắm lòng người, ấm áp đến nỗi khiến người khác phải si mê…
“Hoa hồng phấn?” Tôi kinh ngạc la lớn. “Gì chứ?” Hàn Tuyết Hàm cũng đầy vẻ ngỡ ngàng… Suýt chút nữa là tôi đã khoa chân múa tay, tôi nói: “Áo khoác của ông có mùi hương của hoa hồng phấn! Đó chính là loại hoa mà tôi rất thích!” Không biết có phải khi rượu vào con người ta đặc biệt dễ dàng phấn khởi không nữa, tôi có chút cảm thấy ngại ngùng trước cử chỉ kì cục của mình. “Hoa hồng à? Vớ vẩn!” Hắn đã say tí bỉ mà vẫn không quên trêu ghẹo tôi! Tôi lí nhí nói: “Đó là loại hoa tôi thích mà… Nhất là hoa hồng phấn, tuy hoa hồng đỏ tươi càng có thể tượng trưng cho tình yêu hơn, nhưng nó lụi tàn rất mau, còn hoa hồng phấn thì lâu tàn hơn.” Không biết từ đâu khiến tôi có mớ triết lý này nữa. “Này… Còn ông thích hoa gì? Ha ha… Đừng nói là thích hoa dâm bụt nhé!” Tôi tự nói tự cười, còn hắn ở sau lưng tôi không hề có một chút phản ứng. “Này có nghe không?…”
Tôi bực mình xoay người lại, thì có một luồng gió khẽ lướt qua mặt… Hàn Tuyết Hàm bỗng nhiên như con ma bốc hơi biến đi đâu mất, cả con đường lớn không còn một bóng người. “Ồ! Ha ha, ông tính chôi trò ú tìm với tôi phải không?” Tôi nhức đầu say xẩm chạy ngược về trước, “Đừng bày trò nữa, chị đây chẳng sợ đâu! Đừng hòng hù dọa chi cho mệt!” Tôi mở nắp thùng rác bên vệ đường một cái thật mạnh nói: “Ha! Tôi biết ông trốn…” Hả?! Không có ai ở trong này cả. Tôi tiếp tục loạng choạng đi tìm, tiểu tử, trò cỏn con này không thể làm khó tôi đâu… “Ra đây mau! Tiểu tử Tuyết Hàm!” Tôi từ một ngỏ nhỏ nhảy vụt ra, định cho hắn một sự ngạc nhiên… Hứ! Lại không có ai cả, hắn núp ở đâu nhỉ? Ra đây mau! Tôi lếch thếch bước đi, bắt đầu hơi sợ hãi…
“Hàn Tuyết Hàm! Ông đang ở đâu?!” Tôi co người vào cái áo khoác lúng túng hững hờ, cứ như một ma pháp sư đột nhiên bị đánh mất cây trượng, ngồi trong màn đêm, không ngừng loay hoay tìm kiếm. 
Chợt có một cái bóng từ xa dần dần tiến đến… Trời! Gì thế này? Tôi kinh ngạc đến nỗi nín cả thở. Cái bóng đó càng lúc càng tiến đến gần. Dường như… dường như đó là một bó hoa? Không! Nói chính xác hơn đó là một bó hoa to biết di động! “Hoa hồng phấn!” Tôi kinh ngạc thốt lên. Trời! Đúng là một bó hoa hồng phấn to lớn ở ngay trước mặt tôi. Không lẽ mình đang nằm mơ hay sao? Hay… tôi đã lạc vào khu vườn bí mật nào rồi chăng? Bó hoa to lớn đó càng lúc càng tiến đến gần tôi, dường như tôi đã có thể ngửi thấy hương thơm của nó. Tôi không thể tiếp tục khống chế cảm xúc cùa mình nữa, liền lao qua đó, dụi cả đầu vào trong bó hoa, nhắm tịt mắt tận tình chìm đắm vào đó.
“Hắt… Xì!” Oa, ai thế? Hoa mà cũng biết hắt hơi sao? Tôi kinh hãi mở to đôi mắt, giật mình cả người, nhảy bắn ra xa sau bó hoa. Rồi sau những bông hoa đó, chễm chệ xuất hiện một khuôn mặt người. “Hàn Tuyết Hàm!…” Tôi đã kịp định thần nhìn rõ khuôn mặt quen thuộc không thể quen thuộc hơn này, đã có thể xác định không phải mình đang nằm mơ. Lúc này Hàn Tuyết Hàm đang ôm bó hoa hồng phấn to lớn vẫn còn nhễu nước này, thân thiện mà đứng ngay trước mặt tôi nói: “Cầm lấy mau! Cô ngốc!” “Tặng cho tôi à?” Tôi hí hửng nhận lấy niềm yêu thương của mình, chợt phát hiện trên tay hắn có một vết xước rõ lớn vẫn còn rỉ máu tươi.
“Trời… Xảy ra chuyện gì thế?” Tôi không chút nghĩ ngợi liền lao qua dùng miệng mút lấy vết thương, không để nó tiếp tục rỉ máu nữa. Hàn Tuyết Hàm hốt hoảng rút tay ra nói: “Không… Không cần đâu! Chỉ bị trầy xước nhẹ thôi mà, có gì đáng để lo ngại chứ!” Đúng là một tên cố chấp! Tôi bắt đầu cảm thấy không ổn liền hỏi hắn ngay: “Đúng rồi… Đống hoa hồng phấn đó ông lấy ở đâu ra vậy?” Hắn không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, đáp: “Tôi lượm đấy!”Màn 8 YÊU TIẾP CẬN

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+