Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Phù Thủy Tình Yêu – Chương 52 – Hà Thiện Thuyên 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 52

Sự bi thương giữa ba người
Rầm rầm!… Trên lầu bị động đất? Bầu không khí đang diễn ra tốt đẹp thế này, sao lại bị chèn vào thứ âm thanh không được hài hòa thế này? 
“Tiểu Tuyết đang làm gì ở trên đó vậy?” Chân Hy hiển nhiên cũng thấy khó hiểu. “Hàn Tuyết Hàm!” Tôi liền như mũi tên bắn chạy thẳng lên lầu, song âm thanh đó dường như phát ra từ trên sân thượng. “Này… Hàn…” Tôi vừa làu bàu vừa đi lên sân thượng. Vừa mới mở cửa, trông thấy cảnh tượng hiện ra trước mắt mình khiến cho trái tim tôi như bị thắt chặt: Hàn Tuyết Hàm đang ở trên sân thượng dùng hết sức lực nhảy dây!
“Giả như cơ thể có thể thông qua chất thải trên người bài tiết hết ra ngoài, thì sẽ không còn nước mắt để trào ra nữa…” Trong đầu tôi bất giác hiện ra lời nói này, đó chính là lời nói cảm ngộ lần trước lúc thất tình tôi lên đây nhảy dây và đã nói cho hắn nghe. Hắn nghe xong còn nhìn chằm chằm hồi lâu như trông thấy quái vật, lẽ nào hôm nay hắn?… 
“Tiểu Tuyết, cậu làm gì thế?” Chân Hy cũng đi theo tôi lên đây, thấy vậy hỏi Tuyết Hàm: “Trời tối thế này rồi mà còn ở đây chơi thể thao hả?” Hàn Tuyết Hàm vửa thở phì phò vừa nói: “Các cậu… Hãy tiếp tục… Tôi đang tập!” Không hề có một chút ý định dừng lại. “Ông nhảy dây thật không hề thua kém động đất cấp 10!” Tôi nhỏ tiếng lẩm bẩm, nho nhỏ trả đũa lại hắn, vì lần trước hắn đã chế nhạo tôi. Nhưng hắn cứ như uống nhầm thuốc vậy, càng nhảy càng hăng. 
Teng!… Chiếc bông tai hình thánh giá đeo bên tai trái của hắn rơi xuống đất, sau đó không ngừng bị sợi dây hắn đang dùng để nhảy quất qua quất lại. Thấy thế tôi vội la lên: “Hàn Tuyết Hàm. Bông tai!… Bông tai bị rớt rồi kìa!…” Nhưng… Hàn Tuyết Hàm vẫn không thèm để ý đến, hăng hái mà quay sợi dây nhảy hăng hơn nữa. Đúng là một tên bướng bỉnh. Tôi sắp bị gã có tính khí kì quặc này làm cho phát điên lên đi mất. Trông thấy chiếc bông tai sắp bị bước nhảy vội vã của hắn sắp đạp nát, tôi liền khum người xông vào vòng dây đang quất lia lịa họp thành một luồng sáng đó nhặt lấy. 
“Cinrella!…” Tiếng réo của Chân Hy vang vọng ở sau lưng tôi. “Á!…” Tôi bị té ngã xuống đất, tiếp sau đó, cảm giác đau nhói khó mà có thể chịu đựng được bắt đầu lan tỏa ra khắp mạch dây thần kinh của tôi. “Cinrella!” Hàn Tuyết Hàm giật mình kinh hãi, vứt sợi dây trong tay mình đi, vội vàng chạy qua đỡ lấy tôi, thân người đang rã rời bởi đau đớn. “Cô làm gì mà ngốc thế hả? Cô có biết làm vậy nguy hiểm lắm không?” “Cinrella…” Chân Hy cũng khẩn trương chạy qua: “Để tôi xem?…” Chân Hy cẩn thận kiểm tra mỗi một vết đau của tôi: “Trời… tay bị sưng vù rồi này!” 
“Bông tai này.” Tôi hí hửng đưa chiếc bông tai trong lòng bàn tay mình lên, cứ như đã hoàn thành một sứ mạng to lớn vậy. “Đồ ngốc nghếch! Ai bảo cô nhặt dùm chứ?” Giọng Hàn Tuyết Hàm nấc nghẹn. Chợt hắn giật lấy chiếc bông tai vừa làu bàu: “Tôi không cần thứ này…” và dùng hết sức quăng nó đi thật xa, “Món đồ mà tôi không cần ai bảo cô nhặt chứ?!” Nước mắt phút chốc đã nhạt nhòa khuôn mặt nhăn nhó của Hàn Tuyết Hàm. Tôi không cảm thấy giận, chỉ cảm thấy đau nhói… trong tim… 
“Tiểu Tuyết, em sao thế? Đối xử với Cinrella như thế mà coi được à?” Giọng nói của Chân Hy giận dỗi. “Đúng. Tôi thế đấy, ngang tàng như vậy đó! Tôi nhảy dây của tôi, mấy người cứ tiếp tục chuyện tình lãng mạn của mình đi! Cớ gì đến quấy rầy tôi?…” Hàn Tuyết Hàm thốt hết những lời tận đáy lòng ra, giống như con vật bị thương bị ép vào đường cùng vậy. 
“Mày…” Chân Hy cố kìm nén cơn tức giận, hất cánh tay đang đỡ tôi của Hàn Tuyết Hàm ra, một hơi bế tôi lên. “Anh muốn đưa cô ấy đi đâu vậy?” Khẩu khí của Hàn Tuyết Hàm mềm mỏng hơn đôi chút. “Bệnh viện!” Nói xong Chân Hy liền bế tôi đi thẳng xuống lầu. “Em chính là bác sĩ đây này…” Hàn Tuyết Hàm nói. Chân Hy liền từng từ một quát: “Mày-không-xứng-đáng!” 
“Chân Hy!…” Tôi kinh hãi, can ngăn những lời nói như đánh mất lí trí của Chân Hy. Những lời nói đó cứ như đang xát muối vào vết thương của Hàn Tuyết Hàm vậy. Tôi thật sự không dám tin những lời nói này lại phát ra từ miệng Chân Hy, càng không dám tưởng tượng sau khi Hàn Tuyết Hàm nghe thấy sẽ dẫn đến hậu quả khủng khie61o gì, chỉ còn biết lo lắng mà dần dần chìm vào mê man. 
Tôi quay lại nhìn Hàn Tuyết Hàm ngẩn ngơ đứng sững tại chỗ, vẻ mặt toát ra vẻ tang tóc, trong ánh mắt thất thần còn ẩn chứa sự tuyệt vọng khiến người khác không dám nhìn vào! Sự tuyệt vọng đó cứ lan ra khắp sân thượng, lan xuống cầu thang… lan sang cả trái tim chưa kịp thổn thức của tôi… Chợt tôi bừng tỉnh, lay động cơ thể muốn từ vòng tay của Chân Hy giãy dụa thoát ra, nói: “Chân Hy! Cậu thật quá đáng!” “Cinrella. Đừng cựa quậy. Tôi đưa cậu đến bệnh viện ngay.” “Không… Không cần đâu… Hãy để tôi xuống!…”
“Bộp!” Không suy nghĩ, tôi đã lỡ tay cho Chân Hy một bạt tai đau điếng! Trầm lặng… Bầu không khí trầm lặng khiến người ta phải nín thở… 1 giây… 10 giây… 40 giây trôi qua… Tôi kinh hãi nhìn vào cánh tay gây tội của mình, cảm thấy như có một luồng hơi lạnh từ sống lưng xông thẳng lên… Cuối cùng… đôi tay đang bế tôi của Chân Hy dần dần… dần dần buông lỏng… Ngay lập tức tôi mềm nhũn cả người ngồi bệt xuống đất, dõi nhìn bóng dáng lạnh nhạt của Chân Hy dần dần bỏ đi… Cho đến khi nghe thấy tiếng xe rồ ga chạy đi, tôi mới biết Chân Hy đã rời khỏi đây. 
Yên lặng quá… Tất cả đều như đã bình phục lại… Tôi ôm đôi chân, cảm nhận sự lạnh lẽo và lạc lõng đến với mình, dường như một góc nào đó trong tâm hồn tôi đã bị hiện thực cắt xén tan tành… Tôi lẩm bẩm một mình, “Chân Hy, thật xin lỗi, xin lỗi…” Nhưng trăm ngàn lời xin lỗi ở trong lúc này đều không thể bù đắp lại được sự ân hận của tôi. Đầu óc của tôi không ngừng ẩn hiện ra bóng dáng lúc bỏ đi của Chân Hy, rồi lại không ngừng lặp đi lặp lại… Giống như một màn kết thúc hoàn mĩ…
Đừng! Xin đừng. Chân Hy, cậu đừng rời bỏ tôi… Tôi bắt đầu bị vô số khủng hoảng bao vây. Tôi lo sợ Chân Hy sẽ tuyệt vọng buông xuôi… Tôi lo sợ Chân Hy sẽ vì giận hờn mà đồng ý đường ai nấy đi.. Tôi lo sợ anh em nhà Chân Hy sẽ không còn màng đến tình nghĩa anh em nữa…
Chợt có một đôi tay khe khẽ từ sau lưng tôi quàng qua. Tôi mừng rỡ ngước đầu lên hỏi: “Chân Hy! Là cậu phải không?” “Ừ…” Sau lưng phát ra một tiếng hồi đáp buồn bã, tôi liền mừng rỡ quay người qua. Một khuôn mặt quen thuộc, sự đau thương quen thuộc, một hơi thở quen thuộc… đập vào mắt tôi. Rõ ràng… Rõ ràng đây là Hàn Tuyết Hàm mà?… Nhìn ánh mắt bi thương đó, thật khiến người ta nhức nhối con tim… Đây rõ ràng chính là sự cô quạnh lạnh lẽo của một đứa con nít khi gặp phải uất ức mà ta mới có thế nhìn thấy được… Thượng Đế ơi! Xin người hãy giúp con, con phải làm thế nào đây? Một người rồi lại một người… Con phải làm sao đối mặt với những linh tinh bi thương trong màn đêm tăm tối này đây?… Tôi đã yêu thương họ, nhưng lại lúc nào cũng tổn thương họ sâu sắc, dù tôi cho ra sự lựa chọn nào đi chăng nữa, chung quy cũng không thể kết thúc mĩ mãn…
Ký ức đã đánh mất, phải làm thế nào mới tìm lại được? Nếu có thể cho tôi lựa chọn một lần nữa, tôi thà không chọn người nào cả. Dù có cho tôi một tòa lâu đài lớn, tôi vẫn không bằng lòng làm nô lệ của tình yêu, mặc cho không có hoàng tử, tôi vẫn là nàng công chúa đầy kiêu hãnh, tiếp tục câu chuyện cổ tích của riêng mình.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+