Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Phúc hắc tổng tài, đừng ăn tôi-chương 025+026+027 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25: Phát hiện ra ác ma

Edit: Lady

 

Lúc Tiết San San hoảng sợ tỉnh lại, thấy chân mình bị cột cao, cánh tay cũng dùng vải trắng băng lại giống như xác ướp.

” Đã xảy ra chuyện gì?” Cô mờ mịt nhìn chung quanh một mảnh màu trắng.

Bỗng nhiên một thanh âm đánh ngáp:”Cô tỉnh rồi à? A…… Tưởng cô đã chết……”

” Anh…… Là ai?”

San San trống rỗng nhìn nam nhân tóc đỏ, trí nhớ liền trở về trong đầu:” Ngô…… Là cậu ……”

” Uy! Cô thực không lễ phép! Nếu không tôi đem cô  tới bệnh viện, cô
nói không chừng sẽ chết ở trên đường, ngay cả lời cảm tạ cũng không có
sao?”

Người nam nhân tóc đỏ tực hồ bộ dáng rất tức giận.

” Thực xin lỗi…… Cám ơn.”

“Cái gì, thực lộn xộn……” Hắn nhíu mày:” Được rồi được rồi, cô đã tỉnh, tôi phải nhanh về nhà.”

Hắn đi được vài bước, bỗng nhiên quay lại:” Đúng rồi, đây là đồ cô
làm rớt?” Nói xong lấy ra cúc áo hoa mai kia:” Này…… Nghe nói chiếc cúc
áo này là của một lão sư có tiếng làm ra trước mất, trên thế giới này
cũng chỉ còn vài cái, rất quý hiếm, cô như thế nào lại có được?”

Cô sửng sốt, nói quanh co nói:” Tôi…… Tôi nhặt được.”

“Nhặt?” Hắn kinh ngạc nói:” Nguyên lai là như vậy a……”

San San một trận kinh ngạc, hắn ta biết chủ nhân của chiếc cúc này sao?

Hắn vẻ mặt thất vọng:”Vậy thì nhất định là hắn ta không cẩn thận làm
rớt…… Còn tưởng rằng hắn vòng vo, bắt đầu đối nữ nhân có hứng thú,
nguyên lai không phải ……”

Cô giật mình ngẩng đầu:” Anh ta…… Là ai?”

” Ai?” Hắn sửng sốt một chút:” Cô nói chủ nhân của chiếc cúc này?”

Cô gật gật đầu, khẩn trương nhìn hắn.

” Nga, hắn a……”

Lúc này cửa phòng bệnh mở ra, đi vào một người.

Nham nhân tóc đỏ xoay người hướng người nọ chào hỏi:” Nga, anh tới
rồi à, vậy nơi này giao cho anh, trăm ngàn đừng nói cho lão già kia biết
tôi gặp chuyện này!”

San San ngây dại, nhìn vào người kia, đúng là Luật Hạo Thiên.

Thoạt nhìn bọn họ giống như đã quen biết…… Đây là có chuyện gì?

Luật Hạo Thiên nhìn cô một cái, quay đầu lại nói với nam nhân kia:”
Đại thiếu gia, nơi này giao cho tôi xử lý, cậu cứ đi gặp lão gia, tốt
nhất nên đổi quần áo, sẽ nhuộm tóc trở lại rồi về.”

“Anh dựa vài cái gì mà quản tôi?” Cái tên bị là Đại thiếu gia lập tức
nổi trận lôi đình:”Chuyện của anh à, chẳng lẽ ngay cả tôi mặc quần áo
gì , làm kiểu tóc gì anh cũng quản sao?”

” Đại thiếu gia, lão gia thân thể không tốt, cậu vẫn nên nghe lời ông ấy.” Luật Hạo Thiên không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.

“Hừ!” Lâm đại thiếu gia hung hăng trừng mắt nhìn anh, đem cúc áo đặt ở trên tay hắn:” Đây là của anh? Anh nhận lấy!”

Tiết San San cả người chấn động, ngơ ngác nhìn Luật Hạo Thiên khuôn mặt vẫn bình tĩnh.

Lâm đại thiếu gia đã rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại có hai người bọn họ.

Cô theo bản năng thân thể co lại, nhưng một chân bị treo lên, không thể động đậy.

Anh cúi đầu nhìn cúc áo trong tay, Cô hoảng sợ nhìn anh.

Trong phòng yên tĩnh lạ thường……

Thật lâu sau, tiếng bước chân của anh vang lên, từng bước một, tới gần giường bệnh.

” Đứng…… Đứng lại……” Cô run run kêu lên:” Không cần lại đây, không cần……”

Nắm lên cái gối hướng anh ném đến, lại bị anh chụp lại được, thản nhiên nói:” Tôi tìm thật lâu, nguyên lai ở cô nơi này.”

Những lời này, làm cho lòng của cô hoàn toàn chìm vào đáy cốc.

” Thật là anh?”

Chương 26.Chân diện của một người hoàn mĩ.

Edit: Nhan Nhi

Beta: Lady

 

” Thật là anh?”

Tiết San San nhìn người nam nhân trước mặt, cô cảm giác được thanh âm chính mình đang run nhè nhẹ.

Anh cũng lẳng lặng đứng trước cô, sau một lúc lâu, buồn bã nói:” Là
tôi, hay là người khác, chuyện đó rất quan trọng sao? Có người tiêu tiền
mua cô, mà cô cũng đồng ý, trước sau cũng thanh toán tiền. Cô còn truy
cứu người nam nhân kia là ai, có tác dụng sao?”

Cô ngơ ngác nhìn anh, cảm giác được một cỗ tuyệt vọng tràn ngập.

Đúng vậy, có tác dụng sao?

” Tôi không nên hận anh…… Chỉ đổ thừa tôi chính mình rất vô dụng!”
Nước mắt của cô bỗng nhiên chảy ra:” Vì sao…… Tôi rõ ràng là thành thành
thật thật làm công kiếm tiền, tuy rằng của nghề của tôi sẽ bị nhiều
người hiểu lầm, nhưng là tôi tin tưởng chỉ cần chính mình làm đúng, sẽ
không sợ người khác nói. Tôi tin tưởng vô luận vị trí hoàn cảnh cỡ nào
ác liệt, tôi tuyệt  đối sẽ không đánh mất chính mình, tuyệt không đắm
mình!”

” Nhưng cô vẫn làm!”

” Tôi không có!”  Cô quát:” Tôi cho tới bây giờ đều không có nghĩ tới
làm chuyện như vậy , là thủ hạ của anh không phân tốt xấu liền đem tôi
trói lại, anh lại không nghe tôi giải thích, tôi từ đầu tới giờ đều
không có đáp ứng quá, là anh  bắt buộc tôi!”

Cô càng nói càng giận:” Anh là đồ biến thái! Ai có thể tưởng tượng
được, đường đường phó tổng tài Lâm thị, trước mặt người ở bên ngoài là
dáng vẻ ung dung, tao nhã, nhưng bên trong cũng là dơ bẩn không chịu
nổi!”

Anh nheo lại ánh mắt, hàn quang phụt ra:” Cô nói cái gì?”

Lúc này Tiết San San căn bản quên cái gì là sợ hãi, phẫn nộ cùng khiếp sợ làm cho anh chết lặng.

Cô ngước lên, không chút nào lùi bước nhìn anh, gằn từng tiếng nói:”
Như thế nào? Tôi nói sai rồi sao? Luật tiên sinh, nhìn thủ hạ của anh
thành thạo giao dịch như vậy, tôi nghĩ anh hẳn là không phải lần đầu
tiên đi? Nếu anh không phải sợ bị người khác biết, vì sao muốn tìm con
gái qua đêm. (để từ con gái để biết là người còn trinh) Anh là đồ ngụy
quân tử! Tôi muốn làm cho toàn thế giới đều biết đến hành vi biến thái
của anh.”

” Biến thái?” Anh cười lạnh một tiếng:” Cô hiện tại có thể đứng ở cửa
sổ đối với bên ngoài kêu, nói tôi là biến thái, xem mọi người tin tưởng
cô, hay là tin tưởng tôi?”

” Kêu liền kêu, ai sợ ai!”

Cô nói xong liền xuống giường, lại phát hiện chính mình một chân còn
băng bó. Vì thế cố sức, muốn cởi bỏ sợi dây ra đang cột chân ra.

Anh bỗng nhiên thân thủ đè lại:” Đừng làm loại chuyện vô vị này, chờ
 vết thương của cô tốt rồi, tôi sẽ an bài cho cô ở đài truyền hình, cho
cô tận tình tuyên dương, gièm pha tôi.”

” Anh thật sự ngốc như vậy, cho tôi đi đài truyền hình nói?” Cô không dám tin nhìn anh.

” Chờ cho vết thương của cô tốt rồi, nếu như cô muốn đi, tôi sẽ không ngăn cản cô.”

Ánh mắt của anh thật giống đại dương sâu thẳm, vọng không thấy đáy,
vọng không đến biên, nơi đó kinh đào hãi lãng, nơi đó trầm tĩnh vô ba.

Cô xem không hiểu anh, cho đến giờ phút này, cô biết rõ anh chính là người  kia, nhưng cô vẫn  là xem không hiểu anh.

” Anh làm sao có thể làm như vậy? Tôi sẽ không mềm lòng, tôi cũng không phải là cô gái không  biết gì!”

” Tôi nói là thật.” Anh thản nhiên nói:” Chẳng lẽ cô muốn tôi giết cô diệt khẩu cô mới cam tâm?”

Cô cả người run lên:” Anh từng giết người sao?”

” Cô cảm thấy như thế nào?” Anh nhìn chằm chằm  ánh mắt của cô.

” Tôi…… Tôi không biết……” Cô lại lâm vào sợ hãi, cô không thể chết, nếu cô chết, cha làm sao bây giờ?

Ngón tay lạnh lẽo của anh bỗng nhiên “phúc thượng”( đặt trên) hai má
của cô:” Em là một cô gái thông minh, em biết mình nên làm như thế nào.”
(Nhan Nhi: “em” , nghe trông ghê rợn quá, lady: *đập cho một phát* thế thì gọi là gì ? ==’’)

Cô bỗng nhiên cảm thấy chung quanh đều bị một loại không khí tà ác
bao phủ, cô muốn chạy trốn, lại trốn không thoát. Xoay qua, trên người
anh tỏa ra hơi thở mãnh liệt càng ngày càng gần, sau đó, anh cưỡng chế
xoay mặt của cô lại, nhẹ nhàng hôn trụ đôi môi run run. (Nhan Nhi: first kiss!!! Yeah hooooooooo……………, Lady: 2 anh chị đã ooxx rồi mà kưng)

 

Chương 27:  Yếu đuối

Edit: Mèo

Beta: Lady

 

Nụ hôn này làm cho Tiết San San lại một lần nữa hít thở không thông.

Lúc này đây, không hề là môi chạm môi đơn giản như vậy, anh thế nhưng
lấy lưỡi cạy mở hàm răng, tiến quân thần tốc cuốn lấy đầu lưỡi trơn mềm
của cô……

Anh làm sao có thể như vậy chứ?

Cô ra sức giãy dụa, nhưng toàn thân đều bị hắn giam cầm, chân cũng không thể động, không cách nào thoát đi được!

Cô xấu hổ đến vẻ mặt đỏ bừng, cùng một tên biến thái như vậy thân mật
tiếp xúc, cô quả thực không sống nổi! Nhưng ngẫm lại ngày đó ở khách
sạn so với việc này tiếp xúc càng sâu hơn một tầng. Cô càng thêm tuyệt
vọng, cảm thấy mình lâm vào một vũng bùn đáng sợ, không tìm thấy phương
hướng, phía trước tối đen như mực.

Nụ hôn này đối với cô mà nói dài như một thế kỷ, đến cuối cùng, cô đã
muốn vô lực nhắm lại hai mắt, không phản kháng nữa. Vô dụng, ở trước
mặt anh, cô giống như là một loài động vật nhỏ bé, phản kháng, chỉ có
thể làm cho cô bị thương đổ máu.

Cô vĩnh viễn cũng không có khả năng chống lại anh, mà anh, chỉ cần một cái dậm chân nhẹ nhàng cũng có thể đem cô nghiền nát.

Thấy cô an tĩnh lại, anh dần dần buông cô ra, buồn bã nói:” Tốt lắm,
cô đã hiểu. Thật đúng là một cô gái thông minh, nghỉ ngơi tốt đi, mấy
ngày này, cô có thể không cần đi làm.”

Cô gắt gao nhắm hai mắt, nghe cước bộ của anh dần dần rời đi, sau đó là âm thanh đóng cửa nhẹ nhàng.

Một giọt lệ tự nhiên chảy xuống.

Nguyên lai cô đúng là yếu đuối như vậy……

Kỳ thật yếu đuối mới đúng là bản tính của cô.

Thuở nhỏ ở cô nhi viện lớn lên, từ nhỏ đã bị những đứa trẻ ở đấy bắt nạt cô cũng không dám phản kháng.

Cô cho tới bây giờ đều chỉ biết trốn ở một góc khóc, lúc ngủ đều bị
ác mộng làm bừng tỉnh. Tỉnh lại, lại là một chu kì vòng đi vòng lại cuộc
sống bị bắt nạt.

Chính là thiếu niên lãnh khốc kia làm thay đổi cuộc sống của cô, là
hắn bảo hộ cô, là hắn dạy cô phản kháng, cùng hắn một chỗ, cô học được
cách kiên cường. Cho nên khi hắn đi, cô lựa chọn cách kiên cường sống
sót. Vô luận gặp phải dạng gian nan khốn khổ gì, cô đều tự nói cho chính
mình, hắn đang nhìn cô, cô không thể làm cho hắn thất vọng được!

Tuy rằng hắn không còn xuất hiện nữa, nhưng kia một đoạn ký ức màu
trắng lại làm bạn với cô trên con đường sau này, dần dần lớn lên, cô học
cách bảo hộ chính mình, bảo hộ người khác, ở thế lực ác trước mặt cũng
không bao giờ cúi đầu nhận thua.

Cho tới hiện giờ cô đều làm tốt, nhưng mà hiện tại…… Cô lại lùi bước, ở trước mặt nam nhân ác ma này lùi bước.

Kẻ yếu, thật sự không thể chiến thắng kẻ mạnh sao?

Đằng Hải, nói cho em biết? Nếu là anh, anh sẽ làm như thế nào?

Đằng Hải……

” A! San San, em như thế nào bị thương thành ra như vậy?”

Một tiếng thét chói tai làm cho Tiết San San trong lúc ngủ mơ tỉnh
lại, chỉ thấy Giang Hằng Vũ chạy vọt tới trước giường cô như một trận
gió, khoa trương nhìn chân cô:” Trời ạ, chân của em làm sao vậy?”

Lúc này Tiểu Phỉ cũng thở hồng hộc chạy tiến vào, thấy San San như vậy cũng hoảng sợ.

” Không sao cả, chỉ là gãy xương một chút mà thôi, rất nhanh sẽ khỏi.”

” A? Gãy xương mà kêu chỉ một chút?” Giang Hằng Vũ kích động nói:” Là
ai đem cậu biến thành như vậy? Tôi sẽ đi cho hắn một bài học!”

” Không thể trách người ta, là tại tôi không cẩn thận chạy ra giữa
đường.” Tiết San San cuống quít giải thích, nhìn bọn họ hai người này,
bỗng nhiên cảm thấy trong lòng một trận ấm, lại một trận đau.

Giang Hằng Vũ, hắn giống như chuyện gì đều chưa có phát sinh, hắn không có tức giận, cũng không hề để ý đến cô, thật tốt quá……

” Tiết San San, em như thế nào lại khóc? Có phải hay không đau a?” Hắn khẩn trương nói:” Đau như thế nào? Để tôi đi gọi bác sĩ!”

Cô vội bắt lấy tay hắn:” Không cần, tôi tốt lắm, tôi chỉ là…… chỉ là nhìn thấy hai người nên cảm thấy vui vẻ.”

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+