Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Phúc hắc tổng tài, đừng ăn tôi-chương 120+121+122 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 120: Vì cô ấy, mới cứu cô!

Edit: Lady

 

Luật
Hạo Thiên đi theo San San lên sân thượng, nhìn thấy Nghiêm Thanh Du
đứng ở phía trước rào chắn, nhìn bốn phía đều là nhà cao tầng……

” Thanh Du!” San San cả kinh nói:” Cô đang làm gì vậy?”

Nghiêm
Thanh Du xoay người, hướng cô nở nụ cười cười. Váy trắng ở trong gió
phất phới, gió thổi rối loạn tóc của cô. Thổi đi nước mắt của cô.

” San San, tôi rất hâm mộ cô, có một người yêu cô như vậy, cô cũng yêu người đàn ông đó.”

” Thanh Du……”

” Tôi không yêu Lâm thiếu gia, nhưng vì lợi ích gia tộc, tôi đành phải can tâm tình nguyện gả cho hắn.”


Tôi biết, tôi biết cô trong lòng ủy khuất.” San San vội la lên:” Nhưng,
cô có thể lại đây hay không, đừng đứng ở bên kia, rất nguy hiểm!”

” Đúng vậy con gái, nơi đó gió lớn, con mau lại đây.” Nghiêm phụ nói xong liền bước tới.

” Đừng tới đây!” Thanh Du hô lên:” Cha, người bước lên con sẽ nhảy xuống!”

Nghiêm phụ không dám nhúch nhích.

Cô lại chậm rãi nói:” Con là một người đáng thương, hai lần đính hôn, hai lần đều bị chú rể từ bỏ.”


Không phải như thế!” San San vội nói:” Lâm Tường! Lâm Tường anh ấy nhất
định là có chuyện gì mới không đến được, tôi sẽ gọi cho anh ấy, cô đừng
vội, tôi sẽ thử tìm anh ấy!”

San
San vội vàng gọi điện thoại, Thanh Du lắc đầu nói:” Quên đi, tôi không
một lần nữa trở thành vật hi sinh cho gia tộc, tôi rất mệt mỏi, không
thể cùng người trong lòng cùng một chỗ, tôi sống còn có ý nghĩa gì nữa
chứ?”

” Thanh Du! Cô đừng bi quan như vậy, cô sẽ tìm được người trong lòng, hiện tại chú rể còn chưa đến, cô có thể đổi ý!”


Cô đang nói cái gì?” Nghiêm Tu Nhân tức giận nói:” Tiết San San, đây là
chuyện nhà chúng tôi, cô tốt nhất không cần nhúng tay vào!”

Luật Hạo Thiên tiến lên từng bước, che ở trước mặt San San:” Nghiêm tiên sinh, chuyện gì cũng từ từ, không cần hù dọa vợ tôi.”

Nghiêm Tu Nhân hung hăng nhìn anh, không cần phải nhiều lời nữa.

San San chậm rãi bước lên vài bước:” Thanh Du, cô có phải là bạn của tôi hay không?”

” Bạn? Có ích lợi gì? Cô có thể giúp tôi sao?” Nghiêm Thanh Du nhìn ánh mắt của cô, mang theo một chút u oán.

San San hiểu được, cô ấy đang trách cứ mình.

Người
con gái đáng thương này, thà rằng cùng người khác chia xẻ một người đàn
ông, hèn mọn đi cầu xin một tình yêu như thế, lại cầu mãi không được.


không phải không muốn giúp cô ấy, cô thật sự không có biện pháp cùng
người khác khác chia xẻ một người đàn ông, cô cảm thấy, tình yêu như vậy
không sạch sẽ.


Thực xin lỗi, Thanh Du, tôi không biết nên nói với cô như thế nào,
nhưng, cô không thể vậy mà tự tử, như vậy rất ngu ngốc……” San San dưới
tình thế cấp bách, bỗng nhiên cảm thấy trong bụng một trận đau nhức,
không khỏi nhíu mày, tay ôm bụng.

————————————————————————————-

Luật Hạo Thiên vội la lên:” San San em làm sao vậy?”

” Tôi không sao.” Cô lắc đầu nói, không muốn anh lo lắng.


Còn nói không có việc gì.” Anh hai tay gắt gao, ôm cô lên, hướng Thanh
Du nói:” Nghiêm Thanh Du, cô nháo đủ rồi đấy? San San có chuyện gì không
hay xảy ra, tôi không tha cho cô!”

” Đằng Hải!” San San thúc anh:” Anh đừng như vậy…… Trong lòng cô ấy đã đủ khổ rồi!”

” San San em nhịn một chút, anh đưa em tới bệnh viện.”


Không! Em không sao, em không đau, thật sự.” Cô giãy dụa trong giãy
giụa, chỉ thấy Nghiêm Thanh Du ưu thương nhìn bọn họ, xoay người, bước
trên đài cao.

” Không được!” San San hô lớn.

Luật Hạo Thiên đem cô đặt xuống:” Em đừng động!”

Nói xong đi đến phía trước.


Anh đừng lại đây!” Nghiêm Thanh Du hô lớn, nước mắt bay tán loạn:” Anh
đừng cho rằng tôi yêu anh, anh có thể ra lệnh cho tôi, tôi nói cho anh
biết, tôi chịu đủ rồi! Tôi cả đời này, chỉ là một người không có được
người yêu mình, sinh mệnh của tôi nhất định giống như sợi tơ phiêu tán
trong không khí, rốt cuộc tìm không ra, tìm không ra……”

Cô nói xong, xoay người, dậm lên cạnh sân, ánh mắt khép lại, hướng phía trước đi đến……

Một tiếng thét kinh hãi, Luật Hạo Thiên như mũi tên rời cung phi thân nhảy lên đài, cánh tay dài giữ cô lại.

Nguy hiểm thật!

San
San sợ tới mức suýt hôn mê bất tỉnh, chỉ thấy Luật Hạo Thiên nằm sấp
trên sàn, một bàn tay cầm lấy cánh tay Nghiêm Thanh Du, mà than thể
Nghiêm Thanh Du toàn bộ đều treo trên tòa cao ốc!

” Đằng Hải……” Cô khẩn trương thanh âm run lên. Hai chân mềm nhũn, ngã ngồi trên mặt đất.

Luật Hạo Thiên tay gắt gao bắt lấy Thanh Du, thân thể một chút trượt xuống dưới.

Thanh Du nói:” Anh buông tay đi, để cho tôi tự sinh tự diệt đi, anh đừng quản tôi, tôi thật sự không muốn sống nữa ……”


Cô nghĩ rằng tôi thích quản cô sao?” Luật Hạo Thiên cắn răng, bình
tĩnh, chế trụ trên đài cao đầy khe hở, dùng sức đem cô kéo lên.


Tôi sợ San San đau lòng! Cô ấy là người cố chấp, nếu cô thật sự nhảy
lầu mà chết, cô ấy sẽ tự trách mình, nghĩ rằng mình đã hại cô! Tôi không
thể để cho cô ấy khổ sở, cho nên, tôi tuyệt đối sẽ không cho cô trước
mặt cô ấy mà chết đi!”

Nói xong chữ cuối cùng, anh dùng sức, đem nửa thân cô kéo lên. Sau đó hai tay đem cô ôm trở lại sân thượng.

Sau đó, anh thở hồng hộc đi đến trước mặt San San, ôm lấy cô:” San San, có khỏe không?”

San San sớm sợ tới mức mặt như màu đất, vừa mới một khắc kia, cô thật sự sợ anh sẽ cùng Thanh Du cùng nhau ngã xuống.

” Đằng Hải……” Cô ô ô khóc trong lòng anh.


Anh không sao, em thế nào?” Nhìn đến tay anh có vết máu, móng tay cũng
bị rách, cô cảm thấy đau lòng, gắt gao nắm tay anh.” Đau không?”

” Không đau.” Anh ôm cô đi xuống.

Nghiêm Thanh Du ngồi dưới đất, ngơ ngác nhìn bong dáng bọn họ rời đi……

 

Chương 121: Thân thế của San San

Edit: Lady

 

Luật Hạo Thiên ôm San San trở lại hội trường.

” Em chờ một chút, anh cùng lão gia tử chào hỏi sẽ đưa em đi.”

Cô gật đầu:” Không vội, trước tiên đem vất thương trên tay anh băng bó lại.”

” Anh đây là chút lòng thành, không sao.” Anh nói xong đem cô đặt lên sô pha.

San San nhìn bong dáng anh rời đi, chợt nghe một thanh âm ở bên cạnh mình hỏi:” Cô…… Cô là San San phải không?”

Cô quay đầu lại, chỉ thấy một người phụ nữ trung niên ngồi trên xe lăng kích động nhìn cô.


Tôi…… Đúng vậy.” Cô nhìn người phụ nữ này, tuy rằng khuôn mặt tuy đã
già nua, nhưng có thể thấy được ngũ quan thập phần thanh tú, chắc khi
trẻ hẳn là một mỹ nhân.

Người phụ nữ trong mắt thoáng chứa nước mắt, đẩy xe lăn về phía trước:” San San, ta là mẹ con!”

San San suýt nữa ngã quỵ trên mặt đất, kinh ngạc nhìn bà:” Bà…… bà đang nói cái gì?”


từ nhỏ vốn không có cha mẹ, còn chưa đầy tháng đã bị vứt bỏ ở đồn công
an, sau đó bị đưa vào cô nhi viện. Trên người cô, trừ một tờ giấy có
viết tên cô, những thứ khác cũng đều không có.

” Con gái…… Ta là mẹ con, ta tìm con hai mươi năm, rốt cục cũng tìm được con……”

” Không…… Không có khả năng, tôi không có mẹ……” San San  khuôn mặt tái nhợt, trong đầu trống rỗng.

Khi
còn bé cô mỗi ngày đều chờ đợi cha mẹ có thể tìm được mình, đem mình từ
trong cô nhi viện ra, nhưng cô đợi mười mấy năm cũng không đợi được.
Hiện tại cô đã không còn trông mong vào chuyện xa vời này nữa, những
người phụ nữ này lại nói mình là mẹ cô!

Cô không thể nhận! Cũng không tin!

” San San, ta thật là mẹ con, tên của con là do ta đặt, San San……”

Bỗng nhiên Luật Hạo Thiên chạy lại, ôm San San lui về phía sau, hỏi:” Em không sao chứ?”

San San sắc mặt trắng bệch, hoảng hốt lắc đầu.

Người phụ nữ kia lại không chuyển mắt nhìn Luật Hạo Thiên, sau một lúc lâu chỉ vào anh nói:” Là cậu! Mạc Trình Phong!”

Luật Hạo Thiên cả người chấn động, quay đầu nhìn bà:” Bà nhận lầm người rồi.”

Người phụ nữ nhìn anh, lẩm bẩm nói:” Cậu không phải Mạc Trình Phong?…… Đúng rồi, cạu rất trẻ, tuổi không đúng……”

Luật Hạo Thiên ôm lấy San San:” Đừng để ý bà ấy, chúng ta đi thôi!”

Nhưng hành động của người phụ nữ ngồi xe lăn kia làm cho nhiều người chú ý, đã có phóng viên hướng bên này bắt đầu chụp ảnh.

” Chớ đi!” Người phụ nữ hô:” San San con không thể đi, mẹ sống không được vài ngày, con không cho mẹ nhìn con sao?”

San San trên người một trận co rúm lại, lại bắt lấy tay Luật Hạo Thiên thủ:” Bỏ em xuống……”

Anh cắn chặt răng:” San San, người này bị điên, đừng tin bà ta!”


Tôi không điên!” Người phụ nữ hô to, nhìn người chung quanh, bỗng nhiên
bình tĩnh lại:” Hôm nay ở nơi này có nhiều nhân vật có mặt mũi, mọi
người hãy nhìn tôi cho kĩ, tôi có rốt cuộc là người điên hay không!”

Lúc
này một phóng viên kêu lên:” Người phụ nữ này…… rất giống với tình nhân
của Nghiêm Thế Bình năm đó! Tôi từng chụp ảnh của hai người!”

Một
câu làm cho tất cả mọi người đều nghị luận, người phụ nữ kia hít sâu
một hơi:” hắn ta nói đúng, tôi là tình nhân của Nghiêm Thế Bình, Tôi cảm
thấy không có gì mất thể diện, còn hơn so với người giết anh trai đoạt
chị dâu, tôi còn quang minh chính đại hơn!”

Một
câu này làm cho mọi người càng thêm ngạc nhiên, đều nói Nghiêm Tu Nhân
hiện tại cùng chị dâu mình ở chung, chẳng lẽ người giết anh trai chiếm
chị dâu mà người phụ nữ này nói, là Nghiêm Tu Nhân sao?

” Cô nói hưu nói vượn!” Nghiêm Tu Nhân tức giận nói:” Người này đúng là bệnh thần kinh, mọi người không nên tin cô ta!”

Người phụ nữ nhìn hắn, cười lạnh nói:” Đã lâu không gặp, Nghiêm nhị thiếu gia!”

————————–

Nghiêm Tu Nhân sắc mặt xanh mét :” Tôi không biết cô!”


Nhị thiếu gia công phu nói dối so với năm đó còn lợi hại hơn nha! Mặt
của anh đúng là dầy! Năm đó anh với chị dâu mình vụng trộm yêu đương bị
anh trai cậu phát hiện, chột dạ liền giết anh trai mình, tôi nghĩ anh
 chẳng qua là nhất thời thất thủ, còn từng mềm lòng muốn tha cho anh,
không nghĩ tới anh thế nhưng lại ngoan độc như vậy, cư nhiên còn phái
người giết tôi, đáng tiếc tôi mệnh lớn, tôi không chết, còn sống rất
tốt,  anh rất kinh ngạc phải không?”

San
San khiếp sợ lắng nghe, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng than nhẹ của
Luật Hạo Thiên, ngẩng đầu vừa thấy, sắc mặt anh thế nhưng tái nhợt ảm
đạm.

Chuyện này, cũng có liên quan tới anh sao?

Nghiêm Tu Nhân tức giận nói:” Tương Tố Tâm, cô đừng hồ ngôn loạn ngữ!”

San San cả người run lên, nhớ tới ở thư phòng Nghiêm gia tìm được một tờ giấy, trong đó có viết tên cô và tên Tố Tâm……

” Tôi không hồ ngôn loạn ngữ, anh xem qua cái này sẽ biết!”

Người phụ nữ bỗng nhiên lấy một tờ giấy trong bao ra, tờ giấy này, nhìn ra được là di thư.


Đây là di thư Nghiêm Thế Bình giao cho tôi, là do anh ấy tuyệt bút!
Trong thư nói anh và chị dâu mình làm chuyện thong dâm, anh ấy rất tuyệt
vọng, cho nên lưu lại di thư này, gồm một nửa gia sản để lại cho San
San con gái tôi!”

San
San cả người chấn động, nghe thấy tên mình có lien quan đến chuyện đó,
trong lòng không biết nên gì. Người phụ nữ này…… Thật sự là mẹ cô sao?

Nghiêm
Tu Nhân hoảng sợ nhìn di thư trong tay bà, tựa hồ nghĩ đến muốn đoạt
lấy. Tương Tố Tâm lại cười nói:” Tôi biết anh đang suy nghĩ điều gì, bất
quá di thư này chẳng qua là đồ giả, cái thật sự ở trong tay cảnh sát!
Nghiêm nhị thiếu gia, năm đó anh vì di thư này, cho nên mới đau khổ đuổi
giết tôi? Nhưng anh không nghĩ tới, lúc ấy tôi bị rớt xuống vách núi,
mà tôi lại không chết! Hai mươi năm sau, di thư này rốt cục cũng thấy
ánh mặt trời, con đường của anh về sau sẽ chấm dứt!”


ta phẫn nộ nói, sau đó quay đầu nhìn về phía San San:” San nhi, ông
trời có mắt, ta tưởng con đã chết, không nghĩ tới hai mẹ con chúng ta
đều còn sống!”

 

Chương 122. Là ngoài ý muốn sao?

Edit: Lady

 

San
San nói không ra lời, không thể tin những gì mình nghe được! Cô hai
mươi năm nay đều là cô nhi, đột nhiên một người phụ nữ, nói rằng mình là
mẹ cô, lại đột nhiên xuất hiện một bản di thư nói cô có thể kế thừa một
nửa sản nghiệp của Nghiêm thị.

Điều này…… Rất hoang đường.

Tương
Tố Tâm nhìn cô nói:” Con gái, ta biết những năm gần đây con nhất định
chịu không ít khổ sở, nhưng con biết không, lúc ấy ta may mắn còn sống,
cũng đi tìm con nhiều năm, ta rất đau khổ, không hơn gì con.”

Lòng San San, rung động……

“……
Sau đó ta nhìn thấy trên báo có tên của con, nói con cùng một người đàn
ông có tiền có thế kết hôn, vì thế ta ngàn dặm xa xôi tới đây. Ta lại
nhớ tới nơi này, nhìn thấy người tài xế năm đó, cũng chính là cha nuôi
của con, ta mới biết được, người đàn ông phát rồ kia, cư nhiên ngay cả
cháu ruột của mình cũng không tha, ta không thể nhịn nữa, nhất định phải
nói ra chân tướng mọi việc! San San, con là Con gái của Nghiêm Thế
Bình, là em gái của Nghiêm Dĩ Chính! Năm đó cậu ấy vì tìm kiếm mẹ con
chúng ta, mới bị chú mình sát hại……”

San
San trong đầu ong ong, hết thảy đều quá đột nhiên, cô thật giống như
thoáng có mẹ, có cha, lại có anh trai, nhưng cha và anh trai cũng đã
chết.

Đầu đau quá……

” Đằng Hải……” Cô thấp giọng gọi, mồ hôi từ trên trán đổ xuống.

Luật Hạo Thiên nhìn, mặt mũi trắng bệch, giận dữ hét:” Đừng nói nữa! Cô ấy chịu không nổi!”

Tương Tố Tâm cũng kinh ngạc, ngơ ngác nhìn San San:” San nhi, con làm sao vậy?”


Cô ấy đang mang thai, căn bản chịu không nổi kích thích như vậy!” Luật
Hạo Thiên cắn răng, ôm lấy San San, hướng ra phía ngoài mà chạy.


San San, kiên nhẫn một chút, rất nhanh chúng ta sẽ đến bệnh viện.” Vội
vã lên xe, Luật Hạo Thiên gắt gao nắm lấy tay San San, trong lòng bàn
tay đều là mồ hôi.


Em…… Đau quá……” San San suy yếu nói:” Vì sao…… Cha em, chính là chính
là cậu của Thanh Du? Còn có anh trai em…… Mẹ em, làm sao có thể là tình
nhân của người khác…… Em không cần, em không muốn……”


Được, không muốn thì không muốn, chúng ta không cần……” Luật Hạo Thiên
gắt gao ôm cô, kiên cố trong ngực lạnh run:” Chúng ta cái gì cũng không
cần, đứa nhỏ cũng không cần, chỉ cần em khỏe mạnh, chúng ta cái gì đều
không cần……”

” Không…… Đứa nhỏ, đứa nhỏ không thể……”

Cô gian nan nói, bỗng nhiên tay chân lạnh như băng ngất xỉu.

” San San! San San!” Luật Hạo Thiên kêu vài tiếng, không thấy phản ứng, cảm thấy một mảnh lạnh lẽo.

Đây
là lần đầu tiên anh hoảng sợ như vậy, hoàn toàn không giống với ngày
thường bình tĩnh, liền ngay cả lúc anh cứu Thanh Du, thời điểm mạng treo
lơ lửng, cũng không hoảng sợ như vậy.

” Luật tiên sinh, anh đừng rất sốt ruột, phu nhân cô ấy sẽ không có việc gì.” Phía trước lái xe Dương Đình trấn an nói.


Cậu câm miệng cho tôi!” Luật Hạo Thiên cau mày, trong mắt một đoàn tối
tăm:” Hôm nay làm sao có thể phát sinh nhiều chuyện như vậy? Mà trước đó
tôi cũng không phát hiện? Cảm giác như vậy rất kém cỏi, giống như bị
người khác tính kế……”

Dương Đình tiếp tục lái xe:” Luật tiên sinh anh suy nghĩ nhiều quá, hôm nay chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà thôi.”


Ngoài ý muốn? Tôi không tin là ngoài ý muốn!” Đúng vậy, anh cũng không
tin rằng đó là ngoài ý muốn, bởi vì anh cảm giác được có người gây nên.
Cho nên một khi bị người khác” Ngoài ý muốn”, anh hội cảm rất khó chịu,
cực kì khó chịu!

————————————–

Đi
vào bệnh viện, trải qua một phen cứu giúp, San San rốt cục thoát khỏi
nguy hiểm, trong bụng đứa nhỏ cũng kỳ tích không có gì tổn thương.

Câu đầu tiên cô lên tiếng khi tỉnh lại chính là:” Đứa nhỏ còn không?”

Luật Hạo Thiên liền cầm tay cô nói:” Còn, em yên tâm.”

Trầm
mặc trong chốc lát, tay cô nhẹ nhàng vuốt ve mặt tiều tụy của anh, hơn
nữa còn xuất hiện râu chưa cạo:” Đằng Hải…… Anh có mệt hay không.”

” Anh không sao.”

” Em ngủ được bao lâu rồi?”

” Không lâu.”


Nói bậy, em cảm giác mình ngủ rất lâu.” Cô vô lực nói:” Em giống như
nằm mơ, mơ thấy mẹ em tới tìm em, nguyên lai em có cha mẹ, nhưng cha và
anh trai đều đã chết……”

” Đừng nói nữa, San San……” Luật Hạo Thiên yết hầu khàn khàn, nhẹ nhàng ôm lấy thân mình cô.


Những điều này đều là sự thật, đúng không? Không phải mơ, là thật……”
San San hai mắt trào ra nước mắt,” Em vẫn luôn mong có được cha mẹ, có
một gia đình đầy đủ, nhưng vì sao, đến một ngày, điều  đó thật sự xuất
hiện, em lại không cảm giác có được hạnh phúc?”


San San, đừng nghĩ nhiều.” Anh nhẹ nhàng vuốt ve đầu cô:” Em hiện tại
thân thể chưa khỏe, cần nghỉ ngơi cho tốt, ngoan, mau ngủ đi!”

Anh dỗ cô, giống như dỗ một đứa trẻ, chờ cho cô ngủ, anh mở cửa ra, cha nuôi San San cùng Tương Tố Tâm đang chờ ở bên ngoài.

Anh nghiêm mặt nói:” Các người tới làm gì? San San cô ấy hiện tại rất yếu, các người tốt nhất không nên quấy rầy cô ấy!”

Tiết
Đài Ân giận dữ nói:” Luật tiên sinh, mẹ San San bị bệnh nan y, sống
không được lâu, cậu chẳng lẽ không để cho mẹ con họ gặp nhau sao?”

” hai người cũng đã gặp nhau, cũng làm cho San San bị bệnh, còn muốn như thế nào nữa?”

Tương Tố Tâm khóc nói:” Đều là ta không tốt, ta không nên nói nhiều lời quá khích như vậy, là ta dọa nó……”

” Khóc cũng cũng vô ích, San San hiện tại đã đỡ hơn nhiều, tôi sẽ không cho bà quấy rầy cuộc sống của cô ấy.”


Luật Hạo Thiên!” Tiết Đài Ân bỗng nhiên nói:” Cậu đã cam đoan với tôi
sẽ đem lại hạnh phúc cho nó, tôi đều có thể không so đo những việc trước
đây, không so đo thân thế của cậu, vì sao cậu sẽ không thể để cho hai
mẹ con họ gặp lại?”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+