Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quả nhân có bệnh – Chương 03-04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Khụ khụ, ta tự đánh gãy ý niệm xấu xa này.

“Chuẩn bị một chút, quả nhân muốn đi ngủ.”

Ta thu lại hồ sơ, duỗi thắt lưng, ngày mai còn phải lâm triều, đến lúc đó, khẳng định tất cả mọi người đều chú ý đến vấn đề này.

Tiểu Lộ Tử lĩnh ý, nhẹ nhàng đi xuống, đi được một nửa lại dừng chân, quay đầu nói: “Bệ hạ, Liên cô cô tiến cung.”

Ta ngẩn ra, lập tức nhảy dựng lên, cả giận nói: “Sao không nói sớm, Liên cô ở đâu?”

Tiểu Lộ Tử cuống quýt quỳ xuống: “Liên cô cô vừa mới tiến cung, trước tiên đến nội phủ khố, rồi lập tức sẽ tới đây.”

“Đi, đi, đi!” Ta vung tay áo, chạy ra phía ngoài, chưa chạy đến cửa đã nhìn thấy Liên cô của ta.

“Liên cô!” Ta nghênh đón, đỡ cánh tay bà, cọ cọ vào người bà vô cùng
thân thiết: “Liên cô đã đến rồi, như thế nào lại không để cho người ta
thông báo một tiếng.”

Liên cô cười, sờ sờ đầu ta, “Bệ hạ có việc bận, ta không thể để cho người ta quấy rầy người.”

Ta cùng bà ngồi xuống một bên, hỏi: “Người như thế nào lại rảnh rỗi tiến cung? Mẫu thân ta bên kia không có việc gì chứ?”

“Không có việc gì, chỉ là tham ăn thôi, Nhị cha của người muốn ta
tiến cung lấy chút trái cây Lương quốc tiến cống, Ngũ cha của người cũng
muốn chút linh chi tuyết liên, ta liền đến nội phủ khố một chuyến, cũng
là giúp họ đến thăm xem Đậu Đậu nhà bọn họ có khỏe không?”

Đậu Đậu là nhũ danh của ta. Đại danh là Tương Tư, tiểu tự Hồng Đậu, xưng là Đậu Đậu.

Mẫu thân ta chẳng những là quỷ lười, lại còn là quỷ tham ăn. Nữ nhân
à, làm tốt không bằng lấy chồng tốt, bà có năm ông chồng tốt, chuyện gì
cũng có người khác nghĩ thay cho bà, bà khi làm Minh Đức hoàng đế đã
thanh nhàn, lại còn không biết thỏa mãn, không nên đi làm Thái Thượng
Hoàng, còn cuỗm năm cha của ta đi, chạy đến Vân Vụ sơn xây biệt viện,
một năm cũng khó trở về 1-2 lần.

Liên cô vốn là tài tướng đắc lực bên người nhị cha ta, sau thiên hạ
yên ổn, bà liền bị phái tới chăm sóc ta, bà đối với ta như con đẻ, ta
cũng gọi bà một tiếng cô cô.

Vị cô cô này, so với mẫu thân ta khéo léo hơn nhiều.

« Liên cô, người ở lại cùng ta đi. Một mình ta ở trong cung, rất là cô đơn. » Ta ôm bà làm nũng.

Liên cô mỉm cười nói :”Như vậy, liền nạp vài nam nhân mà sủng ái đi.”

Ta nghẹn họng, không dám tin ngẩng đầu nhìn bà. “Liên cô, người, sao
người có thể nói những lời này? Là mẫu thân ta bảo người nói như vậy sao
? »

Liên cô nhẹ nhàng nhéo nhéo khuôn mặt ta, cười nói: “Mấy vị cha của
người đều nói như vậy. Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng, người cũng đã
18 tuổi, đang là lứa tuổi đẹp nhất của phụ nữ, lại một người ở Sùng Đức
cung, không khỏi rất cô đơn. Mẫu thân của người vì việc chung thân đại
sự này mà thở dài không ít, nếu trong triều người không xem trúng người
nào, vậy tìm ở dân gian cũng được. Nàng ta đang nhãn nhã lại vô sự, liền
bắt đầu tuyển tú nam cho người.”

Ta khe khẽ thở dài, quay mặt qua nhìn ánh nến trên bàn kia, buồn bã
nói: “Kỳ thực mẫu thân lo lắng cho ta chỉ là thứ yếu, nhàn đến vô sự mới
là thật đi….”

Liên cô ho nhẹ hai tiếng, cười yếu ớt nói, “Mấy vị phụ thân của người
cũng nói, nên tìm mấy nam nhân hầu hạ người, sớm khai chi tán diệp.” (sinh con nối dõi)

Kỳ thực, thời còn lập nam đế, vì sợ phi tần trong hậu cung xuất tường (ngoại tình),
thế nên mới đem tất thẩy cung nhân đi thiến. Đến khi lập nữ đế, nam nữ
liền không thành vấn đề, chính bởi năm vị phụ thân của ta cực kỳ hay
ghen, trong hậu cung vẫn không có nam tử bình thường, đến thời của ta
cũng vậy, ngoài nữ nhân ra thì không còn nam nhân nào là hoàn chỉnh.

Ta nhếch nhếch khóe miệng, giả cười nói, « Khiến các vị phụ thân lo
lắng rồi…. Liên cô, cho nên lần này người đến, là làm thuyết khách sao ?
»

« Là tới thăm người. » Liên cô cười cười, « Dù sao, người cũng là một cô con gái ngoan. »

Nghe xong câu này, huyệt thái dương ta nảy lên bình bịch. «A Tự lại gây sự rồi sao ?

Chỉ có thể vì tiểu đệ A Tự của ta kia gây sự, bọn họ mới có thể nhớ
tới đứa con gái này là cỡ nào dịu dàng quan tâm, thành thật, đáng yêu.

Liên cô bất đắc dĩ nói, « A Tự mang pháo hoa của Tam cha người đi ra
ngoài chơi, làm cháy kho thuốc súng, lại đốt sạch vườn thuốc của Ngũ cha
người, Tam cha, Ngũ cha người tức giận muốn chết, Tứ cha người chặn
lại, đem nhốt, nó lại chuồn êm ra ngoài, cầm ngân phiếu mấy ngàn lượng
của Nhị cha người, chạy đến dân gian chơi. Cuối cùng là bị bắt ở Ỷ Hồng
lâu.

Ỷ Hồng lâu….

A Tự, em trai bảo bối của ta, năm nay mới có 10 tuổi mà đã có khí
phái lớn như vậy, nếu để cho nó làm hoàng đế, vậy Hạ Kiệt Thương Trụ kia
làm sao xứng với tiếng hôn quân, bạo quân ? So với nó, cái tiếng dâm
quân này của ta coi như còn tốt chán — nhưng lại là bị oan uổng a !

“Mẫu thân người nói, Lưu gia đành trông cậy vào người. » Liên cô vỗ
mạnh bả vai của ta, « Người thân là trưởng tỷ, cần rộng lượng một chút. »

« Đó là trách nhiệm của ta. » Ta thở dài, sai người thu dọn phòng cho Liên cô cẩn thận, bà ở lại hai ngày đã phải quay về rồi.

Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng a

Tiễn Liên cô, ta phiền muộn chống má trầm tư, lại vẫy vẫy tay gọi Tiểu Lộ Tử lại.

« Tiểu Lộ Tử, quả nhân hỏi ngươi một việc. » Ta châm chước một chút,
mở miệng hỏi, « Ngươi có biết Tô ngự sử để ý cô nương nhà ai không ? »

Tiểu Lộ Tử kinh ngạc nói : « Tô ngự sự có người trong lòng rồi sao ? »

« Không có sao ? » Ta ngẩn ra, « Qủa nhân nghe nói hắn cự tuyệt người khác cầu thân, đây là vì sao ? »

Tiểu Lộ Tử ở trong cung hối hả ngược xuôi, hiểu biết cũng có vẻ linh
thông, tin tức gì cũng có. Hắn trả lời : « Chuyện Tô ngự sử cự tuyệt cầu
thân không phải là giả, ngay cả Cô Tô quận chúa (*) cũng bị ngài ấy cự
tuyệt. »

(*) 姑苏翁主: há há, thank nàng Lộng Nguyệt, không thì đứa gà mờ như mình chắc vẫn để là Cô Tô Ông chủ rồi 😛 

Cô Tô quận chúa, nghe nói vừa có tiếng đoan chính, lại vừa có mĩ mạo,
tuổi vừa 16, là nữ tử trong mộng của bao nhiêu nam nhân, thế mà Tô Quân
chàng lại ….

« Ngay cả Cô Tô quận chúa cũng chướng mắt hắn, lẽ nào lại chẳng phải đã có người trong lòng ? » Ta nghi hoặc hỏi

« Có thể bởi Tô ngự sử chưa từng có tiếp xúc với bất cứ nữ tử nào, một lòng đặt vào chuyện triều chính, ngay cả chốn yên hoa(lầu xanh, kỹ viện) cũng chưa từng đặt chân tới, làm sao có người trong lòng được chứ?

Tiểu Lộ Tử cũng chống má trầm tư. « Chẳng nhẽ người trong lòng ngài ấy ở trong triều sao ? »

Lòng ta chấn động, tim đập thình thịnh. « Vậy ngươi nói ….. Có thể là ai ? »

Trong triều có vài vị nữ quan, nhưng mà phần lớn tuổi đều đã ngoài 30.

« Chuyện này Tiểu Lộ Tử đoán không ra. » Tiểu Lộ Tử lắc đầu, « Có
điều một nam nhân tốt, đến tuổi không kết hôn, cũng chưa chắc đã vì một
nữ nhân khác ! »

Ta run run nói : « Bằng không còn có thể là vì cái gì?”

Tiểu Lộ Tử nhe răng cười : « Có thể là vì một nam nhân khác. Đương nhiên, cũng có thể bởi chính hắn không được. »

Ta choáng váng một hồi, liên tục ho khan.

« Thôi đi, thôi đi, không nói nữa. » Ta vẫy vẫy tay trên giường, lại
chột dạ bổ sung tiếp, “Qủa nhân vốn đang nghĩ, nếu hắn thực có ý trung
nhân, liền giúp hắn chỉ hôn, lại nghĩ hay là thôi đi.”

Tiểu Lộ Tử cười nói : « Bệ hạ, ngài đối với chúng thần tử cũng thật
quan tâm. Có điều, Tô ngự sử chưa thành thân không sai, nhưng chẳng phải
Bùi tướng đến nay vẫn một mình đó sao ? » Nói xong 1 lát lại thì thào
lẩm bẩm, “Cũng không phải, Bùi tướng so với Tô ngự sử còn lớn hơn vài
tuổi, năm nay đã 26 »

Đúng vậy …..

Bùi Tranh, hắn vì cái gì đến nay vẫn chưa lập gia đình ?.

Hắn quyền cao chức trọng, khi người đế đô nói « Bùi tướng Tô khanh »,
còn đặt hắn ở đằng trước. Lấy tướng mạo tài năng của hắn, đáng lẽ càng
nhiều nữ tử tranh nhau vào phủ hắn, vì cớ gì phủ hắn cũng có truyền ra
tin tốt ? Hơn nữa, cũng không giống kẻ khác, phủ chứa đầy cơ thiếp giải
sầu, chẳng lẽ….

Hắn là vì một nam nhân khác ?

—————————-
Ngày thứ hai lên triều, trước giải quyết những việc nhỏ nhặt, trên triều
im lặng một lát, cũng là thời điểm thích hợp bàn chuyện đại sự ngày hôm
qua.

Ta vốn tưởng việc này có lẽ do Bùi Tranh hoặc Tô quân mở đầu, cũng
không thèm nâng mắt liếc kẻ vừa bước ra khỏi hàng, chắp tay nói : « Bệ
hạ, thần có việc muốn tấu. »

Ta cau mày nhìn hắn, mơ hồ có dự cảm không tốt, ấp a ấp úng nói : « Nói, nói đi. »

Người này…. coi như là thủ hạ bên cạnh quốc sư, gián nghị đại phu Bàng Trọng …..

Bàng Trọng ho khan hai tiếng thanh thanh cổ họng, lập tức bắt đầu đọc
diễn cảm : « Thánh nhân dạy rằng “Tu thân tề gia trị quốc rồi mới bình
thiên hạ, muốn trị quốc, trước phải tề gia. Thánh nhân lại dạy, âm dương
hòa hợp vạn vật sinh sôi, Càn Khôn định mà thiên hạ thái bình. Thánh
nhân còn răn, trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng… »

Ta vụng trộm nghĩ : Có phải qủa nhân rất không biết cách dùng người
hay không, tên ngốc thế này nhưng lại là gián nghị đại phu của quả
nhân….

« [chỗ này lược bớt 300 chữ]…. Bệ hạ sớm đã trưởng thành, hậu cung
lại trống không, không con nối dõi, thiên hạ mặc dù đã bình nhưng lại
vẫn có điều cần lo.. Thần nghĩ, nên mở rộng cửa hậu cung, nạp tài tuấn
trong thiên hạ, sản sinh con cháu nối nghiệp Đại Trần ta. »

Trên triều im lặng một lát, lúc sau một người chậm rãi đi ra, thấp giọng nói  « Thần, tán thành. »

Tên này mở đầu, cơ hồ ngay sau đó, ba chữ « Thần tán thành » này giây
lát vang vọng, các đại thần tuổi ngoài 40 hưởng ứng nhiệt liệt.

Mở rộng cửa hậu cung – này nghe như thế nào lại dâm, tà như vậy ?

Sinh sản con cháu kế thừa Đại Trần – sao nghe giống lợn đẻ vậy ?

Lũ thần tử này sao đều mong chờ quả nhân làm kẻ dâm, tà … chỉ biết đẻ như lợn nái đi?

Hôm qua, quốc sư vừa mới nói đến chuyện này, hôm nay gián nghị đại
phu đã đề cập đến, hiển nhiên là do quốc sư bày đặt, làm sao mà kẻ nào
cũng quan tâm đến hôn sự của ta như vậy?

Ta nắm chặt tay như lâm đại địch, lặng lẽ liếc phản ứng của Tô Quân,
chàng chưa từng nói ba chữ “Thần tán thành”, chính là lẳng lặng đứng một
bên, không có phản ứng, lông mi dài rậm che phủ hai tròng mắt, làm
người ta không nhìn rõ cảm xúc trong đáy mắt chàng – ta thật không biết
nên vui sướng, hay mất mát.

“Việc này, chúng ái khanh à…. » Ta nhìn trời — nhìn không tới, lại
nhìn xà nhà đến chán rồi, « Hôm nay, thời tiết thật tốt a … Việc này
ngày khác bàn tiếp đi. »

Không biết vị lão thần nào thán một câu, « Ngày mai lại ngày mai, lặp
đi lặp lại. Bệ hạ đã 18 tuổi rồi, thần phụ công Minh Đức bệ hạ nhờ vả,
tội thần đáng chết vạn lần ! »

Vì thế, lại một mảnh thanh âm vọng lại : « Tội đáng chết vạn lần … tội đáng chết vạn lần… »

Lại nữa, lại nữa rồi ! Đều học từ quốc sư ! Mẫu thân nói vô cùng
đúng, lũ văn thần này giống y như oán phụ, động một tí là một khóc, hai
nháo, ba thắt cổ, không giết chết hắn, hắn liền lải nhải, giết chết hắn,
còn khiến hắn được cái danh trung nghĩa, còn quả nhân bị tiếng xấu là
hôn quân!

Ta hiên ngang lẫm liệt từ chối : « Chúng ái khanh, tổ tiên răn rằng,
Lương quốc chưa diệt, nghĩ gì đến gia sự ! Qủa nhân cũng nói như vậy ! »

Phía dưới có một người lạnh giọng đáp trả: « Bệ hạ, nay Lương quốc là
nước bạn của chúng ta, lời này tổn hại đến bang giao hai nước … »

Ta choáng váng một hồi, trừng mắt về phía bọn người đang nói chuyện
bên dưới, chúng thần lâm triều đều cúi thấp đầu, chỉ có hắn dám không
kiêng nể gì nhướng mày nhếch mi nhìn thẳng ta như vậy.

« Bùi tướng…. »

Ta nghiến răng, hận không thể lấy ngọc tỉ ném vào mặt hắn, chuyện này ta muốn làm lâu rồi, nhưng mà …

Ta đội nhiên nghĩ đến một chuyện, đuôi lông mày cong lên vui vẻ, đổi
sắc mặt mỉm cười nói, “Gián nghị đại phu nói phải, trai lớn dựng vợ, gái
lớn gả chồng, Bùi tướng năm nay đã 26, nam tử Đại Trần ta hơn phân nửa
18 tuổi đã thành gia, Bùi tướng vì nước vì dân mà hết lòng hết sức, đến
nay chưa lập gia đình, là quả nhân thất trách.  Không bằng tính hôn sự
của Bùi tướng trước đi.”

Khi ta nói lời này, ta vẫn nhìn chằm chằm ánh mắt Bùi Tranh, lúc ta
mới mở miệng, đôi mày kiếm của hắn khẽ nhếch lên kinh ngạc, đôi mắt
phượng sâu không lường được hiện lên chút dị quang, lập tức lại phiếm ý
cười, khi ta nói xong chữ cuối cùng, ý cười kia đã tràn đầy hai mắt — ta
nói lỡ lời rồi sao ?

Hắn thậm chí nhìn có vẻ vui mừng, khẽ gật đầu, dịu dàng nói: “Bệ hạ
quan tâm vi thần, vi thần khắc sâu trong dạ, chỉ là vi thần sớm đã có
hôn ước, không dám bội ước.”

Ách…. Ta ngây người một lát.

Bùi Tranh từng có hôn ước ? Ta thế nào lại chưa từng nghe nói ?

Ta nghi hoặc nhìn về phía cao thủ bát quái – Tiểu Lộ Tử, hắn nhìn ta biểu tình rối rắm.

« Nếu đã có hôn ước, vì sao vẫn chưa thành hôn ? » Ta hỏi.

Bùi Tranh mỉm cười nói : « Nội tình trong chuyện này, không thể nói cho người ngoài biết. Xin bệ hạ thứ tội.

Người ngoài….

Nghe được hai chữ này, lòng ta thực không thoải mái. Quan hệ của ta
với Bùi Tranh, dưới thời mẫu thân làm hoàng đế là quân thần, xét ở tầng
Thừa tướng-phụ quân của ta thì là sư huynh muội, còn ở tầng phụ thân
thân sinh của ta cũng là nghĩa huynh muội, thế mà ngay cả chuyện hắn có
hôn ước ta cũng chưa từng nghe nói, quả nhiên là thực khách khí.

Ta phủi phủi tay áo, thản nhiên hừ một tiếng, nói : « Một khi đã khi
vậy, quả nhân cũng sẽ không nhiều chuyện. Gián nghị đại phu, khanh nói
quy củ việc tuyển chọn xem nào ?

Bàng Trọng nghe vậy, tinh thần chấn động, nhếch miệng cười nói
:  «Chiếu theo lệ cũ, nhất đẳng tú nam phải có xuất thân là con cái đàng
hoàng nhà ngũ phẩm trở lên; quan viên ngũ phẩm trở lên, trong nhà có
con cháu đến tuổi phải báo cáo triều đình, để ti nữ quan thẩm định. Nhị
đẳng tú nam phải là con nhà đoàng hoàng trong sạch, từ các nơi chọn lựa,
vào cung xét duyệt.”

Đã hiểu tại sao mấy vị đại thần ngoài 40 vì cái gì mà nhiệt liệt
hưởng ứng như vậy, làm chức gì cũng không thể so với làm quốc trượng,
vừa có mỹ danh, vừa không mang tiếng nịnh thần, lại có thể làm hoàng
thân quốc thích, hợp tình hợp lý mà hưởng quyền thế tài phú, đúng là
danh lợi song thu.

Ta nhìn thấy mấy vị lão thần đã có cháu vẻ mặt đầy tiếc hận, không
sinh con muộn vài năm, mấy vị con chưa đầy 13 tuổi lại hận không sinh
sớm vài năm.

Khuỷu tay ta tựa vào long ỷ chống má, trong lòng rất chi là khổ sở,
làm hoàng đế thật sự có nhiều thứ không được tự do, nhất là khi phải làm
một vị minh quân, nếu ta có thể giống mẫu thân không cần thể diện, cũng
không để nơi nơi ức hiếp mình thế này.

Nhất đẳng tú nam phải có xuất thân là người đàng hoàng con nhà ngũ
phẩm trở lên, quan viên ngũ phẩm trở lên nếu trong nhà có con vừa đến
tuổi lập thất phải báo cáo triều đình ….

Đợi 1 chút….

Lòng ta chuông reo một tiếng, như thấy được một ánh rạng đông trước mắt.

Quốc sư là đương triều nhất phẩm, phù hợp yêu cầu nhà ngũ phẩm trở lên.

Tô Quân lại là cháu ruột Quốc sư, lại phù hợp yêu cầu thứ hai.

Cái gọi là người đàng hoàng, cũng chính là chưa từng cùng nữ tử có quan hệ da thịt.

Tô quân chàng nhất định là được.

Quốc sư, trưởng bối của ta, chẳng lẽ ta hiểu lầm người?

Kỳ thực, người sớm phát hiện quả nhân yêu Hoán Khánh sâu nặng, sớm
muốn đem Hoán Khanh giao cho quả nhân, chỉ là bởi vì quả nhân da mặt
mỏng, chậm chạp không dám mở miệng, mắt lại thấy Hoán Khanh tuổi cũng đã
lớn, người cũng ngồi không yên, rốt cuộc phải ra tay sao?

Nghĩ đến đây, nhiệt huyết ta sôi trào, thiêu đến đầu váng mắt hoa,
những chuyện không vui vừa rồi đều quên hết, chỉ si ngốc nhìn về nam
nhân phía dưới.

Hoán Khanh của ta …. mày như viễn sơn hàm thúy, sắc như xuân hiểu sinh huy ….

viễn sơn hàm thúy, xuân hiểu sinh huy: núi xa ẩn màu xanh ngọc, bình minh mùa xuân rực rỡ – maybe :-ss 

Ngay lúc đó, chàng như có cảm giác, nâng mi mắt nhìn ta, bốn mắt chạm
nhau, tay phải ta run lên, khóe miệng không nhịn được mà cong lên, đem
tiếng cười “hắc hắc hắc” kìm nén trong lồng ngực.

Ta ngượng ngùng quay mặt đi, ho nhẹ hai tiếng, nhỏ giọng nói : « Đã
như vậy, liền giao cho ti nữ quan phụ trách đi. Chọn nhị đẳng tú nam sẽ
hao tài tốn của, nhất đẳng tú nam là được rồi.”

Tuy là nói chọn nhất đẳng tú nam, nhưng những kẻ khác chỉ là đến làm
nền thôi, đến cửa cung du ngoạn một chút là có thể về nhà rồi, đời thứ
hai nhà dòng dõi ở đế đô chẳng có mấy nhân tài kiệt xuất có thể cùng
Hoán Khanh so bì, chẳng có gì uy hiếp.

Qủa nhân nhịn nhiều năm như vậy, nghẹn nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có thể xua mây mù thấy trời xanh rồi a!

Đuôi lông mày ta cong lên vui vẻ đã định phất tay áo bãi triều, chợt
thấy Tô Quân tiến lên từng bước bước ra khỏi hàng, từng bước từng bước
kia như đang dẫm lên tim ta, khiến ta đột nhiên rùng mình.

“Bệ hạ, vụ án tào ngân thiếu hụt đã có nhân chứng mới, mời bệ hạ thẩm vấn nhân chứng.”

Ta hồi phục tâm thần, ho nhẹ một tiếng nói: “Phải phải, hôm qua con
trai Hạ Kính là Hạ Lan đã đầu thú, người này vừa là nhân chứng vừa là
phạm nhân, quả nhân đã đưa hắn vào đại lao trong cung để trông coi, việc
thẩm vấn phạm nhân vẫn là giao cho Tô ngự sử cùng quan viên trong Đại
Lý Tự phụ trách, quả nhân có thể dự thính.”

Bên dưới mọi người hai mặt nhìn nhau, cuối cùng mọi ánh mắt đổ dồn về phía Bùi Tranh.

Bùi Tranh đứng đầu quần thần, tuy rằng cách ta một khoảng, nhưng
trong nháy mắt khi hắn tùy ý cúi đầu phủ tay áo kia, ta rõ ràng cảm nhận
được một tia áp bách.

“Có điều chuyện này …. việc này nghiêm trọng, vẫn là mời …. Thừa
tướng …. cũng cùng dự thính đi…” Trong lòng tội lỗi mà bổ sung một câu.

Bùi Tranh cười nhẹ, nói : “Thần, tuân chỉ.”

Tô Quân liếc hắn, bước ra khỏi hàng, nói: “Thần nghĩ, không thể.”

Ta sửng sốt một chút. “Vì sao?”

Tô Quân cúi đầu nói: “Thủ phạm chính Hạ Kính khi còn làm Đại Tư Nông
có cùng Bùi Tướng “Qua lại thân mật”, sau được điều làm thứ sử hai châu,
tất cả văn kiện đều qua tay Thừa tướng.         Bùi tướng thân có quan
hệ với người trong vụ án, theo lý để tránh ngờ vực, không nên tham dự
thẩm vấn.”

Ta nhìn sang phía Bùi Tranh.

« Tô ngự sử nói sai rồi. »

Bùi Tranh thong dong nói, « Bản quan xưa nay lấy việc giúp người làm
chuyện tốt, lại thêm thân là Thừa tướng, phải để ý mọi chuyện trong
ngoài chính sự, có việc tất phải giải quyết, khi Hạ Kính còn là Đại Tư
Nông, làm việc hết lòng hết sức, phàm là quyết sách mỗi ngày đều báo
cáo, bởi vậy tự nhiên được lòng bản quan.  Không kể Hạ Kính, bá quan văn
võ trong triều, phạm là người tận tâm làm việc, có người nào không kết
giao với bản quan ? »

Nói xong, liếc xéo Tô Quân, khẽ cười nói, “Chính là Tô ngự sử người
cũng không tránh khỏi việc phải “Đi lại thân mật” với bản quan.”

“Đi lại thân mật » bốn chữ kia đầy nhịp điệu, ý vị sâu xa, khiến ta
nheo mắt, trong lòng rung động, ngơ ngác nhìn về phía hai người kia….

Ánh mắt Tô Quân lạnh lùng, nhưng lập tức đã khôi phục bình thường,
lại phản công: “Thừa tướng đại nhân nắm toàn bộ triều chính, quyền lực
khuynh đảo, chỉ sợ uy thế quá lớn, lúc thẩm vấn khiến tội phạm chịu áp
lực, không thể cho lời khai chính xác, tỉ mỉ.”

Sắc mặt Bùi Tranh nghiêm lại, còn nghiêm túc hỏi : “Tô ngự sử đang nói bản quan có thể bức tội phạm làm giả lời khai?”

Tô Quan thản nhiên nói : « Hạ quan không dám, cũng không có nói như vậy.”

Bùi Tranh gật đầu mỉm cười nói :  « Như thế thì tốt. Có bệ hạ ở đây,
ta nghĩ tội phạm kia cũng có thể yên tâm nói thật, cũng không cần lo
lắng người của Đại Lý Tự bức cung.”

Người của Đại Lý tự vừa bị điểm danh, nháy mắt mặt đã đỏ lên.

Ta không đành lòng liếc nhìn Đại Lý Tự khanh – người này làm vật hy
sinh cho Bùi Tranh cùng Tô quân đã lâu, lại nhìn hai người đang lạnh
lùng giằng co, chậm rãi lên tiếng ngắt lời: “Đã vậy, thì cùng đi thôi…”

Bùi Tranh nhếch khóe môi, giương mắt nhìn ta, một đôi mắt phượng hẹp
dài hơi hơi nhướng lên, tâm tư cùng cảm xúc trong đáy mắt kia sợ rằng
đời này ta không thể hiểu hết.

Kỳ thực, vừa rồi thấy hắn cùng Tô quân đối chọi gay gắt “Đi lại thân
mật” là lúc ta hoài nghi cái hắn gọi là hôn ước kia, có phải hay không
là để hắn che dấu sự thật của chính hắn. Sự thật hắn sớm đã vì Hoán
Khanh mà đoạn tay áo.

—————-

Việc thẩm vấn tiến hành ở nhà lao dưới lòng đất trong Sùng Đức cung.
Sùng đức cung chính là quà tặng của mấy vị phụ thân ta nhân dịp ta
trưởng thành, sau khi ta đăng cơ liền dời đến ở Sùng Đức cung. Tam cha
của ta xuất thân Đường môn, về cơ quan chi thuật ít người có thể bì kịp,
Tứ cha xuất thân từ ám môn trong hoàng thất, chuyên huấn luyện ám vệ ẩn
núp chung quanh, hai người đem Sùng Đức cung biến thành tường đồng vách
sắt, chẳng những đề phòng kẻ khác lẩn vào, còn đề phòng việc ta lẻn
trốn ra ngoài…

Thẩm vấn Hạ Lan là việc do Tô Quân cùng Đại Lý Tự khanh phụ trách, ta
cùng Bùi Tranh chỉ là dự thính mà thôi. Bùi Tranh từ đầu tới đuôi không
nói một lời, cũng không biết hắn theo tới làm cái gì, xem Tô Quân hay
là xem Hạ Lan ?

Đối với câu hỏi của Tô Quân, Hạ Lan tựa như là có hỏi có đáp, nhưng
ra khỏi nhà lao, Tô Quân lại nói với ta : « Lời khai của Hạ Lan chưa
hoàn chỉnh cũng chưa chính xác, hiển nhiên vẫn có việc giấu diếm. »

Bùi Tranh đã bị ta đuổi đi, trong phòng chỉ còn ta với Tô Quân, sau
khi phát hiện ra tâm ý của lão Quốc sư, ta liền thực sự coi Tô Quân là
người một nhà, trong lòng càng cảm thấy ngọt ngào, bước hai bước đến gần
chàng nói :  « Hắn nếu đã đến đây, vì sao còn muốn giấu diếm ? »

Hạ Kính là chủ mưu vụ án đã mất tích vài tháng, nay Hạ Lan xuất hiện
chứng thực Hạ Kính đã chết, bị đồng mưu hại chết, nhưng đồng mưu là ai,
Hạ Lan lại nói hắn cũng không biết. Chỉ là hy vọng triều đình đòi lại
công bằng cho phụ thân, cho dù chết cũng không thể uổng mạng.

« Chỉ sợ hắn vẫn còn băn khoăn …. »

Mi tâm Tô Quân nhíu lại, dường như không chú ý là ta đang tới gần, « Bởi vì hắn biết một ít bí mật trí mạng….

Bệ hạ »

Tô quân đột nhiên ngẩng đầu, khiến kẻ đang có ý đồ gây rối là ta sợ tới mức lùi về sau vài bước, tim đập thình thịch.

“Chuyện gì, chuyện gì ? » Ta tâm thần còn chưa định, trừng mắt hắn.

Tô quân liếc mắt nhìn ta, thần sắc cổ quái, « Bệ hạ bị sợ hãi sao ? »

“Không, không, không có! » Ta không nên vì mê mẩn sắc đẹp mà làm chút
chuyện cầm thú, Hoán Khanh tất nhiên không thích nữ tử quá mức phóng
đãng, ta vẫn là nên rụt rè một chút mới tốt.

« Khanh vừa mới nói cái gì ? » Ta điều chỉnh biểu tình trên mặt, dịu dàng hỏi.

“Bệ hạ, tính mệnh Hạ Lan ngàn cân treo sợi tóc (đúng ra là chỉ mành treo chuông), nhìn khắp đế đô, cũng chỉ có Sùng đức cung là an toàn nhất. Xin bệ hạ hãy phái người bảo vệ Hạ Lan. » Tô Quân nghiêm nghị nói.

Ta nghiêm túc gật đầu : « Đây là đương nhiên, Sùng Đức cung canh
phòng cẩn mật, không ai có thể động đến hắn, khanh yên tâm đi. »

Tô Quân lúc này mới khẽ thở phào, nhợt nhạt cười, nhất thời cảnh xuân đầy phòng nhộn nhạo.

Cảnh xuân này mãi không tiêu tan, cho đến khi Liên cô ôm một đống bức
họa cuộn tròn tiến vào, ta vẫn đang chống má cười ngớ ngẩn, bị bà nhéo
mặt một chút, tinh thần ta mới hồi phục lại.

« Đậu đậu, vì sao lại cười đến xuân tình đầy mặt thế ? » Liên cô ngồi
xuống ở phía đối diện, ánh mắt khẽ động, « Chẳng lẽ đối với trai trẻ
nhà nào động tâm rồi sao? »

« Cô cô… Đừng có trêu chọc người ta…. » Ta quẫn bách cúi đầu, tùy tay nghịch nghịch mấy cuộn tranh.

Phụ quân ta yêu nhất là tranh chữ, ta vốn là nhờ Liên cô giúp ta mang
về cho phụ quân ta mấy bức tranh chữ nổi tiếng, kết quả một bức vừa mở
ra, ta ngây người.

Một bức, một bức, lại một bức….

Ta xoa xoa mi tâm, cười khổ nói : « Liên cô, đây là cái gì ? »

Liên cô cười với ta : « Là bức họa tú nam mà mẫu thân người chọn cho người. »

Ta nhất thời như bị sét đánh.

« Mẫu thân người nói, trước sinh nhật 18 tuổi đã quyết định chuẩn bị
chuyện hôn nhân cho người.  Trong triều nếu không có ai hợp mắt, liền
lựa chọn trong dân gian. Đây là mẫu thân người thay người tuyển nhị đẳng
tú nam. »

Liên cô mở cả bảy bức tranh , nhào lên bàn.

« Tuy nói là nhị đẳng, cũng chẳng kém gì mấy vị công tử đời thứ hai ở
đế đô. Đây, là huynh đệ kết nghĩa của cháu ngoại em họ Tam cha người,
là kiếm khách nổi danh cả vùng Thục Trung, mày kiếm mắt sáng, tuổi trẻ
anh tuấn. Đây, là đệ tử trong học viện của phụ quân người, tao nhã, phẩm
hạnh đoan chính. Đây, là do Tứ cha người giới thiệu, nghe nói thông
minh lanh lợi, nói chút là hiểu. »

“Liên cô!”

Ta run run khóe miệng. « Người này nhìn qua còn chưa đến 10 tuổi. »

Liên cô không thèm để ý, cười cười. « Tứ cha của người nói, chồng
cũng có thể nuôi từ bé, như vậy mới có thể chung thủy, không một dạ hai
lòng. Bây giờ nhìn thì tuổi chênh lệch có vẻ lớn, nhưng qua 10 năm nữa,
hắn 18, người 26, chênh lệch này lại thấy nhỏ. »

Qủa thực… cầm thú ….

Tay phải tay đặt trên bức hóa, giận dữ nói : « Liên cô, hôm nay lâm triều, ta đã phái ti nữ quan đi chọn nhất đẳng tú nam rồi. »

Liên cô nhíu mày, kéo dài âm cuối. « Hả ? Người đổi ý lúc nào vậy ? Chẳng lẽ nhà nào có con trai vừa mới lớn sao ? »

Mặt ta nóng lên, “Kỳ thật …. Liên cô, ta nói cho người, người đừng nói cho mẫu thân nhá, người này không đáng tin cậy…. »

Liên cô cười gật đầu, « Đương nhiên, ta đã bao giờ nói bí mật của người cho nàng đâu ? »

Kỳ thực, Liên cô quả thật chưa từng bán đứng bí mật của ta cho mẫu
thân, có điều bà đều nói cho Nhị cha ta, sau đó mẫu thân quấn quýt lấy
Nhị cha, Nhị cha lại nói lại cho bà biết….

Nhưng mà ta đang cao hứng, cũng không suy nghĩ nhiều như vậy, kéo tay
áo Liên cô, dưới ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của bà, tên người ấy ở đầu
lưỡi ta trằn trọc mấy lần, vẫn là – không nói ra được.

Liên cô thấy ta khó mở miệng, cũng không bức cung, chớp mắt, lập tức cười nói : « Không thì để ta đoán, người đáp ? »

Ta đỏ mặt gật gật đầu. « Cũng được. »

“Người ấy hơn người vài tuổi? »

Ta gật gật, Hoán Khanh hơn ta 5 tuổi, ta 18, chàng 23.

« Người này ở trong triều giữ chức vị quan trọng ? »

Ta tiếp tục gật đầu. Thế hệ thứ hai nhà dòng dõi có ít kẻ xuất sắc,
Hoán Khanh tuổi trẻ như vậy đã giữ chức ngự sử lại càng hiếm.

« Người này với người, là sư xuất đồng môn, quen biết từ nhỏ ? »

Ta thấy khóe miệng Liên cô mỉm cười, liền đỏ mặt nói, « Liên cô, sợ là người đều đã biết rồi… »

Liên cô cười nói : « Trước chỉ là đoán, đến nay xem như được chứng
thực. Đậu Đậu, người từ khi nào thích hắn, vì cớ gì lại kéo dài tới giờ ?
»

Ta nắm góc áo, hạ mi mắt nói : « Nhiều năm như vậy, chàng ở bên cạnh
ta, lòng ta vẫn có chàng, chỉ là thái độ chàng không rõ ràng, khiến ta
không đoán ra suy nghĩ trong lòng chàng, không biết chàng với ta …. có
hay không nửa phần tình ý. »

« Bây giờ sao lại quyết định rồi, có việc gì khiến người xác định được tâm ý của hắn sao ? »

« Hôm nay, gián nghị đại phu đề cập đến việc chọn tú nam, chàng cũng
trong hàng ngũ tú nam nhưng không có phản đối, nghĩ lại tất thảy những
việc chàng làm mấy năm gần đây, có lẽ chàng đối với ta không phải vô
tình. »

Tuy là nói như vậy, ta vẫn có chút không yên . Thất thần nhớ lại thuở
nhỏ cùng chàng làm bạn đọc sách. Ngày xuân, sau giờ ngọ, dưới tán hạnh
hoa, gió mát hiu hiu, ta đang cầm sách kinh (kinh điển – Kinh thư chăng :-?) nằm
ngủ dưới tàng cây, một đóa hạnh hoa thổi xuống đậu trên mí mắt khiến ta
bừng tỉnh mộng đẹp, nhập nhèm mở mắt , cảm thấy chút lành lạnh dịu dàng
trên mí mắt, ngón tay thon dài trắng nõn nhặt cánh hạnh hoa, người ấy
ngồi xuống bên cạnh ta, cười dịu dàng như gió xuân thổi rụng cánh hạnh
hoa, làm tim ta tê dại, bủn rủn.

Ta vẫn nhớ ánh mắt chàng nhìn ta lúc đó, chàng chưa từng nhìn ai như vậy bao giờ, cũng chưa có ai khác nhìn ta như vậy

Có thể nào không động tình …

« Đậu Đậu. » Liên cô nhẹ nhàng xoa đầu ta, kéo suy nghĩ của ta trở về. « Người mấy năm gần đây thay đổi là vì hắn sao ? »

Bị Liên cô nhìn thấu mất rồi…

Ta gật gật đầu.

Liên cô bật cười nói : « Người hồi nhỏ rất hoạt bát đáng yêu, so với
mẫu thân người ít hơn vài phần lỗ mãng, lại thanh tú hơn ba phần, lanh
lợi tinh quái, người ta nhìn liền muốn yêu thương.  Những năm gần đây
lại dần trở nên tuân theo quy củ, tựa như đang tự tạo áp lực cho chính
mình. Người muốn làm một vị minh quân, phải không ?”

Chàng là hiền thần, ta đương nhiên phải làm minh quân mới xứng với
chàng. Chàng quân tử đoan chính, ta đương nhiên cũng muốn hiền lương
thục đức.

Liên cô lại nói : « Đậu đậu, có lẽ người nghĩ sai rồi. Hắn vốn là
thích bản tính hoạt bát của người, hắn muốn làm một vị năng thần, đơn
giản là muốn để người giữ cả thiên hạ này, yêu chiều người, để người có
thể giống như mẫu thân người vậy, làm một vị vua nhàn nhã, làm chuyện
mình muốn làm, làm người chính mình muốn làm.  Đậu Đậu, người không cần
khiến bản thân thiệt thòi như vậy. »

Liên cô dựa vào đâu lại hiểu Hoán Khanh như vậy ?

Ta ngạc nhiên nhìn nàng, nghĩ lại những năm gần đây, ta càng theo
khuôn phép, Hoán Khanh lại càng như xa cách, không giống lúc 12, 13
tuổi, ta đối với chàng cũng có chút hành vi vô lễ, nhưng chàng vẫn cười
ôn hòa. Bây giờ, dù là đang cười với ta, nhưng lại không có bao nhiêu ấm
áp, nhiệt tình.

Những năm ấy, ta theo Tam cha du ngoạn giang hồ, tình tính không dịu
dàng như nữ tử đế đô, cũng không để ý chuyện nam nữ phân biệt, thường
xuyên cùng chàng có chút đụng chạm chân tay, chàng chưa từng bài xích,
chỉ là trên khuôn mặt trắng nõn nhiếm một tầng hồng nhạt mỏng manh, nhìn
ta đến thất thần.

Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, những lời này thật chẳng sai ….

Ta hồi mới bốn tuổi đã « không cẩn thận » xem phải xuân cung đồ do
mẫu thân ta « không cẩn thận » bỏ quên, chữ còn chưa biết đọc hết, nên
trước tiên xem hết hình, « Kim Bình Mai », « Nhục Bồ Đoàn » (*), lúc nhỏ
xem còn mơ mơ màng màng, lớn lên tự nhiên đã hiểu, thế nào có thể giả
dạng trong sáng ngây thơ ? Khi nãy, ở gần Hoán Khanh, mơ hồ ngửi được
thanh hương thoang thoảng trên người chàng, nhìn sườn mặt tuấn nhã của
chàng, ta suýt nữa không kìm nén được, muốn hôn lên khóe môi chàng.

(*) Há há, lúc đầu xem bản cv lẫn
online đều để là X, may quá có cao thủ Lộng Nguyệt giúp đỡ, đã ra tên
các cuốn sách, thanks a lot! 😡 

Ai… Kỳ thực, bản tính ta không phải thuần lương, lại cố gắng ở trước
mặt chàng giả bộ thánh nữ cao ngạo, tôn quý, không thể xâm phạm

Có lẽ là ta sai lầm rồi chăng ? Chàng không phải không thích ta phóng
đãng, thậm chí có lẽ chỉ thích ta ở trước mặt mình chàng mà phóng đãng
tựa như phụ thân đối với mẫu thân vậy, mấy năm nay là chính ta đã lựa
chọn giữ khoảng cách với chàng, bây giờ muốn cùng chàng thân mật, còn có
thể sao ?

« Liên cô, ta đã sai nhiều năm như thế, đã bỏ lỡ nhiều năm như thế …. »
Ta buồn bã nói, trong lòng một trận chua xót.

« Còn chưa muộn. » Liên cô tươi cười vô cùng ấm áp, vỗ về lòng ta,
nói « Kỳ thật, mẫu thân người cùng vài vị phụ thân đều lo cho người,
không nỡ nhìn người vì người ngoài mà khiến bản thân phải chịu thiệt
thòi. Con rể dù tốt, vẫn là người ngoài, làm sao so được với con ruột ?
Chỉ là phụ quân cùng Nhị cha người chỉ biết thương con gái, đối với con
gái bảo bối của mình không nỡ dạy dỗ, đánh mắng, đành phải dạy dỗ, đánh
mắng người ngoài, để cho bọn họ trợ giúp người, bảo vệ người, đỡ để
người một thân một mình ở đây bị lũ thần tử trong triều ức hiếp. »

Nhớ tớ phụ quân dịu dàng, Nhị cha yêu chiều, ta nhịn không được mà
khóe mắt nóng lên, ta có lúc oán trách mẫu thân cuỗm năm phụ thân của ta
đi mất, ngay cả A Tự cũng không để lại cho ta, khiến ta chỉ có một mình
đơn độc ở lại đế đô, ở bên cạnh ta, chỉ có Hoán Khanh.

Liên cô nhéo nhéo hai má của ta, giận dữ nói : « Làm một vị vua,
người tuổi còn nhỏ, không hiểu có thể từ từ học, nhưng làm một cô gái,
người nên sớm gả đi thôi. May mắn là người tỉnh ngộ sớm, nếu không chờ
thêm 2 năm, chỉ sợ người quay đầu lại, người ấy cũng chờ không nổi nữa. »

Chàng 23 tuổi, thân là cháu ruột Tô gia, thân mang trọng trách khai chi tán diệp, quả thực là không thể chờ, ta cũng thế ….

« Cha mẹ người vẫn quan tâm đến hôn sự của người, kỳ thực bọn họ đối
với đứa nhỏ Bùi Tranh kia cũng rất vừa ý, dù sao cũng là nhìn hắn trưởng
thành, tướng mạo, tài năng đều xứng với người, ta cũng nhìn ra, mấy
người bọn họ đều xem Bùi Tranh làm con rể nuôi từ bé (đồng dưỡng phu giáo),
chỉ chờ người trưởng thành, chuyện chung thân đại sự liền làm tới, chỉ
là người vẫn không tỏ vẻ gì, chúng ta đều nghĩ người trong lòng không
thích hắn, nếu không thích, cha mẹ người cũng không ép người… »

« Dừng ! »

Ta nhấc tay chặn lời Liên cô, trừng mắt nhìn bà, « Nói gì đến Bùi Tranh đâu ! Hắn thì có chuyện gì liên quan tới ta ? »

Liên cô ngạc nhiên, « Người không phải nói người thích Bùi Tranh sao ? »

« Ta nói là Tô Quân, Tô Hoán Khanh ! »

Bùi Tranh, chồng nuôi từ bé….

Ta choáng váng – đây tính là gì ?

Hôn nhân sắp đặt ư ?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+