Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quả nhân có bệnh – Chương 17-18 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mỗi người đều cảm thấy bản thân oan ức, có ai thực sự hiểu, lý giải đối phương.

Có thể hắn chưa từng hiểu ta, tựa như ta cũng chưa từng thực sự hiểu
rõ hắn, ngay cả hắn nói gì mà: “Đợi mười mấy năm, cũng không để ý thêm
mấy tháng này.”

Mười mấy năm……

Lần đầu tiên ta gặp hắn, cùng lắm mới có 6 tuổi, tính ra cũng đã 12 năm.  Chẳng lẽ lúc ấy hắn liền có rắp tâm khác với ta?

Bùi Tranh, ngươi thực biến thái!

Ta ở trong phòng hắn nghe hắn giảng giải từng chút từng chút về quan
hệ chính trị rắc rối phức tạp trong triều đình, lại đem việc quan trọng ở
biên cương, tình hình cụ thể ở địa phương ra phân tích, công văn tuy
nhiều, trong 2-3 canh giờ cũng xử lý xong xuôi.

Ta thấy sắc măt hắn khó nén vẻ mệt mỏi, nghĩ rằng thôi đi, biến thái thì biến thái đi …. ta tạm thời tin hắn một lần.

“Nói thật một câu, nhưng đừng giận dỗi nữa nhé.” Bùi Tranh nhẹ nhàng
ấn trán của ta. “Vị trí hoàng đế này, vốn không hợp để nữ nhân ngồi.”
Lòng nữ nhân mềm yếu, dễ dàng xử trí theo cảm tính.”

“Quốc sư nói có đạo lý, quả nhân cảm thấy nên tôn sung nho gia, theo nhân chính (nền chính trị nhân từ), theo vương đạo (thuật cai trị).” Ta đứng đắn nói.

“Quốc sư dạy hỏng nàng rồi….” Bùi Tranh than nhẹ một tiếng, “Thịnh thế vương đạo, loạn thế bá đạo (ngang ngược, chuyên chế). Nhưng vương đạo lý tưởng hóa quá mức, có một số chỗ, nên dùng trọng điểm (trừng trị nghiêm khắc), không thể nương tay. Giết gà dọa khỉ, phải có uy, mới chấn trụ được hậu nhân.”

“Tội không xử người vô can, xét nhà diệt tộc không phải hơi quá đáng
sao? Liên lụy người vô tội, quả nhân thủy chung cảm thấy không ổn.” Ta
vẫn là lắc đầu, khi trước ở Mỗ quận vì có gian lận thi cử, học sinh bất
bình, ở “Trường thi” – hai chữ phía trên đầy vẻ văn chương, đổi thành
“Bán hết” (*). Việc này truyền đến đế đô, ta đương nhiên là hạ lệnh tra
xét rõ ràng, kết quả lại liên lụy ra trên dưới hơn mười người. Ý ta vốn
là cùng lắm cho bãi đi tên quyền quý cầm đầu, Bùi Tranh lại kiên quyết
đem đường dây này hoàn toàn nhổ bỏ, thủ phạm chính chém, lập tức hành
quyết, tòng phạm trọn đời không thể làm quan. Khi đó ai ai trong triều
cũng cảm thấy bất an, cũng không ai dám phản đối hắn, ta phản đối vô
hiệu, trên triều đình lập tức thiếu mất mấy cái đầu.

(*) Trường thi “贡院”, bán hết “卖完”, thêm vài nét là ra, bạn nào từng xem Tể tướng Lưu gù sẽ thấy tiết mục này 😛

Chuyện này truyền đi, danh tiếng của Bùi Tranh tăng lên không biết,
có điều là cái tiếng tàn nhẫn. Cũng có người nói hắn nhân cơ hội diệt
trừ kẻ bất đồng, tóm lại một kẻ vốn có tiếng không tốt, dù có làm chuyện
tốt, người khác cũng nghĩ xấu cho hắn.

Ta vỗn cũng không tính là minh quân, nhưng bao nhiêu lời gièm pha
trong triều cũng có thể phân biệt, thường hành tẩu trong dân gian, lời
dân chúng ta còn có thể tin 9 phần. Người người đều nói Tô Quân tốt, Bùi
Tranh xấu, ta còn có thể mở lòng với hắn như thế nào?

Ta ban đầu trong lòng cũng vướng khúc mắc với hắn, cũng chỉ có thể
nghĩ xấu về hắn, điểm duy nhất ta thích ở hắn, đó là hắn thích ta.

Như thế tính ra, ta cũng có chút vô sỉ.

“Nữ nhân a….” Hắn lắc lắc đầu, thở dài, mặc dù không nói ra, nhưng hiển nhiên là có chút khinh thường .

“Bùi Tranh!” Ta giận trừng mắt hắn.

Hắn nhíu mi nhìn ta, vừa cười nói: “Nữ tử, tốt. Thiếu nữ, tuyệt (nữ tử giả, hảo dã, thiếu nữ giả, diệu dã – để nguyên văn có vẻ vần hơn nhỉ :-?). Vi thần là đang cảm khái, bệ hạ thật sự vừa tốt vừa tuyệt diệu.

“Nịnh thần!” Ta nhịn không được mà mỉm cười, cong khóe miệng, “Ngươi đây là a dua nịnh hót.”

“Vi thần thật tâm thực ý, chẳng biết làm thế nào, bệ hạ mềm lòng
lương thiện, lại yêu bệ hạ như thế, chỉ là nếu bệ hạ có thế đối với vi
thần mềm lòng, lương thiện vài phần, lại càng tuyệt.” Bùi Tranh nghiêm
túc nói.

“Ngươi ….” Ta liếc xéo hắn, “Ngươi đây là đang đùa giỡn quả nhân sao?”

“Vi thần phụng chỉ đùa giỡn bệ hạ.”

Xuy!” Bỗng nhiên phát hiện, người này thật sự có thể nói lời dễ nghe,
cũng biết nói lời ngon tiếng ngọt, chí ít thì cảm giác hậm hực mới đây
của ta đã tiêu tan không ít. “Ngươi không tự xưng thảo dân nữa sao?”

“Phải, vi thần cảm thấy không ổn, bệ hạ nghe được cũng đừng xoay đi.” Bùi Tranh cúi đầu nhìn ta, cười nói.

Là rất không quen….” Ta thành thật gật đầu.

“Qua một tháng nữa, vi thần sẽ đổi cách xưng hô.” Bùi Tranh sờ sờ cằm, đáy mắt hiện lên ý cười. “Tự xưng, vi phu?”

Mặt ta nóng lên, đẩy hắn ra một chút, nghiêm mặt nói : “Qủa nhân ra lệnh không cho ngươi đùa giỡn nữa!”

Hắn cười ha ha, lại đem ta áp vào trong lòng, ôm chặt lấy, chống lên
trán ta, dịu dàng nói: “Tính khí này của nàng, đến cũng nhanh đi cũng
nhanh, hận thù cũng không giữ được qua một đêm, lại nhớ kỹ điểm tốt của
người khác nhiều hơn, sớm biết như thế, trong quá khứ ta cũng không ức
hiếp nàng nữa. Vừa rồi chảy nhiều nước mắt như vậy, là kìm nén từ lâu
rồi sao?”

Ta dời mắt không dám nhìn hắn, ngập ngừng nói: “Ngươi đừng có vuốt mặt không nể mũi, ta còn thực chán ghét ngươi.”

“Đừng nói lập ta làm phượng quân là ta ép nàng, nàng nếu thực không
muốn, ta sẽ không bức nàng, cũng không bức nổi nàng. Đậu Đậu, nàng thích
ta, chỉ là chính nàng không muốn thừa nhận, chỉ có ở trước mặt ta, nàng
mới thực sự là nàng.”

Bùi Tranh cong khóe miệng, tràn đầy tự tin nói, “Nàng tự cho rằng
chán ghét ta, kỳ thật là để ý ta, nàng muốn lật đổ ta, đơn giản là là
không muốn bị ta áp chế, không muốn thua ta, kỳ thật cũng là để ý ta. Ta
biết, nàng trách ta không coi nàng ra gì, lại không biết ta sớm đã đem
nàng đặt trong lòng.”

Ta khiếp sợ trừng mắt hắn, mặt đỏ tai nóng, lắp bắp nói: “Ngươi,
ngươi, ngươi, ngươi người này, làm thế nào mà có thể vô liêm sỉ đến nông
nỗi này? Ta xấu hổ thay ngươi ! Ai để ý, ai thích ngươi?”

Hắn đột nhiên cúi đầu chặn cánh môi ta, thân ta lùi ra phía sau, thắt
lưng lại bị hắn gắt gao chế trụ, vốn tưởng là sắp bị thâm nhập, đùa
giỡn rồi, hắn lại buông ra, cười ngâm nga nhìn ta: “Nếu không thích, có
thể phản ứng như vậy sao?”

Ngón tay hơi lạnh vuốt ve hai má đang nóng lên của ta, ta cắn môi,
phủi tay hắn ra, ngập ngừng nói: “Phản ứng tự nhiên, trong sách miêu tả
hôn môi, đều sẽ mặt đỏ tim đập.”

“Đáng tiếc, đời này nàng không còn cơ hội trải nghiệm cảm giác bị
người khác hôn môi nữa rồi…” Bùi Tranh ý tứ sâu xa nói một câu. Bên
ngoài truyền lại tiếng trống canh, đã là đêm khuya, “Ngày mai còn phải
lên triều, nàng nên trở về cung.”

“A! Đã canh hai rồi!” Ta giờ mới bừng tỉnh lại, nhảy từ trên ghế
xuống. Canh năm phải lên triều, cả đêm ta đều chưa chợp mắt! Đột nhiên
nhớ ra, Bùi Tranh đang bệnh, cũng phải theo ta hồi lâu ….

Lương tâm ta bộc phát, thái độ với hắn tốt lên một chút. “Ngươi cũng sớm nghỉ ngơi đi.”

Hắn mỉm cười nói: “Đa tạ bệ hạ quan tâm, vi thần không phải sáng sớm vào triều, có thể ngủ thẳng tới khi mặt trời lên cao.”

Hâm mộ, ghen tị, hận ….

“Vậy, ngươi cứ từ từ dưỡng bệnh cho khỏe..” Ta ngập ngừng hai câu, thu dọn tấu chương.

Bùi Tranh bỗng nhiên mở miệng nói: “Bảo vệ Hạ Lan cho tốt.”

“Cái gì?” Ta ngây ra một lúc, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Có một số việc, trước khi có chứng cớ, ta sẽ không nói cho nàng,
nàng cũng sẽ không tin. Nhưng chuyện này, nàng phải nghe ta, bảo vệ Hạ
Lan cho tốt. Sanh Nhi nói nàng để cho Hạ Lan ở tại tiểu viện cạnh ti nữ
quan, nơi đó phòng vệ lỏng lẻo, đưa Hạ Lan quay về nhà lao đi, nơi đó an
toàn nhất.”

“Ngươi ….” Ta cao thấp đánh giá hắn, có chút đoán không ra. “Có người muốn giết Hạ Lan sao? Ai?”

“Hạ Lan có khả năng biết một số bí mật, mà ngay cả chính hắn cũng
không biết là quan trọng đến thế nào. Nghe ta một lần, bảo vệ tốt cho
hắn.” Nói xong, còn sờ sờ đầu ta, nói một chữ : “Ngoan….”

Ta khinh bỉ né tay hắn, nói : « Vụ án Tào ngân thiếu hụt còn chưa tra
rõ, ngươi cũng là kẻ có liên quan, đừng hòng rũ trách nhiệm.”

Bùi Tranh thu tay, vẫn có hứng thú nhìn ta: “Nàng tra ra bao nhiêu rồi, làm sao khẳng định người là ta giết như vậy?”

“Chứng cớ ta đương nhiên không thể nói cho ngươi.” Ta nhìn hắn chằm
chằm, cuối cùng cũng không làm căng được, thở dài, “Ngươi tốt nhất có
thể chứng minh mình trong sạch.”

Bùi Tranh cười nói:”Bệ hạ của ta a…. Nếu vi thần là vô tội, vậy Tô gia chẳng phải là không trong sạch sao?”

Tim ta nhảy dựng, lại nghe hắn nói: “ Gốc rễ vụ án này sâu thế nào,
ngay cả vi thần cũng không dám xác định. Hai phe phái trong triều, trong
lòng người tự nhiên cũng biết, Quốc sư đạo đức tốt, Tô gia một nhà
trung hiền, nếu ta nói, u ác tính thực sự, là công khanh quý tộc Tô gia,
nàng có tin không?”

Môi ta run run, thấp giọng nói: “Không tin.”

“Phải rồi, nàng không tin, người trong thiên hạ cũng không tin, ta
cũng không muốn tin, nhưng đây là đáp án ta cho nàng. Tin ta hay là tin
Tô Quân, lựa chọn là ở nàng. » Bùi Tranh đem kết quả ném cho ta, giống
như vô số lần trong quá khứ, ta lại bị kẹt ở trung tâm xung đột giữa 2
người này.

Ta nắm chặt ngọc tỷ, trong lòng một đống hỗn độn.

Quốc sư đạo đức tốt, trời quang trăng sáng (quang phong tế nguyệt),
là rường cột nước nhà, là tấm gương cho bá quan.  Tô Quân quân tử đoan
chính, thuộc dòng dõi trung lương, là thanh thiên trong miệng dân chúng
….

Bùi Tranh nhẹ nhéo vành tai của ta, cười nói: “Tai bệ hạ thật mềm,
nịnh thần ta đây rót vào hai câu gièm pha, nàng liền dao động rồi.”

Ta né tránh tay hắn tức giận nói:“Ngươi đừng nói đùa loạn lên nữa.”

Bùi tranh thản nhiên cười nói:“Nàng biết không phải. Ngồi ở vị trí
cao như ta thế này, tất nhiên một thân nợ máu, người ta giết rất nhiều,
có tội, vô can, kẻ nào cũng có. Nàng nếu thật muốn định tội ta, ta chết
10 lần sợ cũng không đủ. Nhưng việc ta đã làm, không thèm phủ nhận, việc
ta không làm, cũng tuyệt đối không thừa nhận.”

Ta ngây ngốc nhìn hắn nửa ngày, tin và không tin trong lúc đó đung đưa trái phải ?

Chính trị gia trời sinh là con hát, ta không phải không biết kỹ xảo
diễn xuất của hắn, đã thấy hắn lừa người khác như thế nào, ta không khỏi
lo lắng hắn cũng dùng thủ pháp như vậy lừa gạt ta. Lúc trước, ta rơi lệ
trước mặt hắn, sau đó tuy có ba phần là thử, nhưng bảy phần là thật
tình, là những lời trong lòng suy nghĩ, rốt cuộc thì cũng không thật
được như diễn xuất của hắn

Quen nhìn trên quan trường cảnh ngươi lừa ta gạt, đối với việc của Hạ
Kính, ta cũng không thật sự để ý hắn có lừa ta hay không, ta để ý,
chính là câu “thích” kia của hắn, đến tột cùng có bao nhiêu là thật tâm.

Nói thương ta, yêu ta, cuối cùng đều là vứt bỏ ta. « Thích » kia của hắn, đáng giá đến đâu?

Thẫn thờ hồi cung, lại vội vã lên triều, đến tận lúc quần thần bên
dưới hô xong 3 lần vạn tuế, ta mới hồi phục tinh thần, nói : “Bình
thân.”

Xuân đến nhiều việc cần giải quyết, may là hôm qua ta vụng trộm đến
thăm phủ Thừa tướng, lúc lâm triều mới có thể tiến hành mọi việc một
cách tuần tự. Nhìn mấy vị thần tử hồ nghi vụng trộm đánh giá ta, phỏng
chừng trong lòng cũng băn khoăn, kinh hãi –“Phế đế” ta đây đột nhiên
phát uy, Bùi tướng không xuất hiện mà triều đình cũng không loạn, vậy,
thời thế có lẽ sắp đổi rồi.

Lúc Tô Quân nhắc lại việc hôm qua, thỉnh cầu tạm thời cách chức điều tra Đại Lý tự khanh và Kinh Triệu Doãn, ta lại hoảng hốt.

– « Ta và Tô Quân, nếu chỉ có một người trong sạch, nàng sẽ lựa chọn ai ? »

Khi Bùi Tranh nói những lời này, đáy mắt không có nghi vấn, giống như hắn đã biết được đáp án.

Nhưng lời này cách thực tế quá xa. Chân tướng chỉ có một, ai trong
sạch chẳng lẽ ta quyết định là được sao? Huống chi …. chính bản thân ta
cũng không xác định được….

Ta và Tô Quân có tình bạn học (đồng song chi nghị), lúc ta bất lực nhất, người bên ta an ủi, vẫn là chàng.

« Hoán Khanh, mẫu thân cùng các vị phụ thân mang A Tự đi rồi, đế đô
chỉ còn lại có một mình ta. » Năm ấy ta 12 tuổi, Vân Vụ biệt viện vừa
mới xây xong, năm sau nữa là năm ta đăng cơ, cũng là lúc ta phải rời
khỏi Thái Học phủ. Lúc ta thốt ra câu nói kia, Tô Quân đứng ngay phía
sau ta, nắm tay ta từng đường từng nét, viết xuống một chữ “Sầu”.

Sầu, vốn là cách lòng người một mùa thu.(*)

(*) chữ sầu(buồn) được hợp bởi chữ thu (mùa thu)ở trên, chữ tâm
dưới. Câu này mình thấy rất hay – có 2 tầng nghĩa, nhưng không dịch làm
sao cho thoát ý được, bất lực :-<. Ôi, mình bấn các kiểu đồng âm
chơi chữ, ghép bộ của chữ Tàu kinh khủng 😡

Chàng một lời an ủi cũng chẳng nói, chỉ là vòng tay quanh ta hơi
chặt, giống như một cái ôm yên lặng, muốn mượn một chút ấm áp này sưởi
ấm trái tim ta.

Ta vẫn nghĩ rằng trong lòng chàng có ta, ngay cả khi chàng nói người
đó là Bùi Sanh, ta vẫn giữ ảo tưởng…. Nhưng chút ảo tưởng này, không đủ
để níu giữ ta tiếp tục chờ đợi. Có lẽ Bùi Tranh nói đúng, ta không phải
chính bản thân mình thích người ta như thế (nghĩa là thích đơn thuần, thích vì chính bản chất của sự vật, hiện tượng ;))),
chỉ là một người cô đơn đã lâu, muốn có người bên cạnh, cho nên thích
người nào đối tốt với ta, nếu người đó ruồng bỏ ta, ta chỉ có thể đi tìm
một vòng tay ấm áp khác.

Bùi Tranh

Ta cúi đầu nhìn về đội ngũ bá quan. Nay Tô Quân đã thay thế được vị
trí của Bùi Tranh trên triều, mà Bùi Tranh … Đại khái có thể thay thế
được vị trí của Tô Quân trong lòng ta.

Hắn luôn có thể dễ dàng làm lòng tin của ta dao động….

“Bệ hạ ? » Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng làm ta bừng tỉnh, quay lại nhìn về phía người dưới điện, nói, “chuyện gì?”
Con ngươi đen lánh của Tô Quân hiện lên nghi hoặc, liếc ta một cái cực
nhanh, lại cúi đầu lặp lại thỉnh cầu của mình một lần nữa.

“A, chuẩn tấu!”

Lúc nói ra hai chữ kia, ta còn không ý thức được là đã chuẩn tấu cái gì.

– « Đây là cuộc chiến giữa ta và Tô Quân, nàng cần đứng ngoài tỉnh táo, đừng đặt mình vào trong sự việc. »

Chân tướng chỉ có một, ta cũng muốn xem, hắn có thể tra ra cái dạng chân tướng gì?

Bùi Tranh, ngươi có phần quá tự tin rồi….

Ta hoảng hốt nhìn Tô Quân, chung quy cảm thấy chàng của ngày hôm nay,
đã thay đổi khiến ta có chút nhìn không rõ, là thay đổi từ lúc nào vậy ?
Dường như là từ sau khi Quốc sư bị bệnh, ngày đó ở phủ Quốc sư, ta nói
muốn đề bạt chàng vào nội các, biểu hiện của chàng là lạ…

Cuối cùng thì chuyện chàng và Quốc sư tranh chấp là chuyện gì ?

Là Bùi Tranh

Hay là ta ?

– “Cần ta phải thề sao ? Tuyệt không lừa nàng, giấu diếm nàng, ức
hiếp nàng, trọn đời trọn kiếp yêu nàng, yêu chiều nàng, trung với nàng
….”

– Bùi Tranh, ngươi uống nhầm thuốc gì, miệng lưỡi trơn tru như vậy ?

– “Bệ hạ đột nhiên leo lên giường của vi thần, vi thần thụ sủng nhược kinh, thị sủng nhi kiêu” (được sủng ái mà lo sợ, ỷ vào sủng ái mà kiêu ngạo)

– “vô sỉ!”

– « Bệ hạ đỏ mặt rồi ! »

Ta nhịn không được nâng tay sờ sờ hai má mình…

Một người là vị hôn phu, một người là bạn thời thơ ấu, hai người bọn họ, ai ta cũng không muốn thấy xảy ra chuyện.

Nhưng nếu không phân rõ đen trắng, như vậy lần này, ta đối với ai
cũng không công bằng, ai vô tội, ai có tội, để cho chứng cớ chứng minh
đi.

Lúc mợ tiến cung diện thánh, ta đang ở tuyên thất cùng vài vị đại
thần nội các bàn bạc chính sự, hơn phân nửa là những vấn đề lưu lại sau
khi tạm thời cách chức Bùi Tranh. Bùi đảng có vài tên tiểu lâu la liên
danh viết tấu, đơn giản nói là không có Bùi tướng, triều đình bất an,
mọi việc trong ngoài đều dở dang – tấu chương này trình lên trước khi
lâm triều, phỏng chừng bọn chúng bây giờ trong lòng đều hối hận rồi.

Lấy việc không lên triều để uy hiếp quả nhân phục chức cho Bùi Tranh,
quả nhân lương thiện, hiểu ý người cũng để cho bọn chúng tạm thời cách
chức về nhà tự ngẫm đi. Vài vị trí mấu chốt nhất thời bị trống, vừa rồi
lên triều ta cố ý không đề cập tới việc này, mà sau khi bãi triều mới ở
tuyên phòng bàn bạc cũng năm vị đại thần.

Năm người này ban đầu chia làm 2 đảng, một bên họ Tô, một bên họ Bùi,
đại sự trong triều bước đầu thường được nội các bỏ phiếu biểu quyết,
sau đó để quả nhân chủ trì. Nhưng những năm gần đây, trên cơ bản quyết
nghị của Bùi Tranh chính là quyết nghị của nội các, quyết nghị của nội
các cũng chính là quyết nghị cuối cùng. Trong 5 người, ba người là Bùi
đảng, một phiếu trong tay quả nhân kia tuy rằng có giữ ngọc tỷ, nhưng
vẫn vô lực như trước.

Nay không có Bùi Tranh, tình thế của nội các thay đổi , 2-2 ngang
hàng. Điểm trí mạng nhất là:  Không có Bùi Tranh, Bùi đảng không có thủ
lĩnh.

“Nay tạm thời cách chức điều tra Đại Lý tự khanh, mà vụ án Hạ Kính
cấp bách, phải có người thay thế. Trong lòng bốn vị khanh gia có sự lựa
chọn nào thích hợp không?”

Ta quét mắt liếc bọn họ một cái.

Hai người Bùi đảng liếc nhau một cái cực nhanh, liền muốn đứng dậy nói, lại bị Tô Quân mở miệng giành trước.

“Đại Lý tự khanh vì Bùi tướng mới mắc tội, để tránh hiềm khích, không
nên chọn người có quan hệ với Bùi tướng hoặc vụ án của Hạ Kính.” giọng
nói ôn hòa, trong trẻo nhưng lạnh lùng uy nghiêm, quả thực cũng có thể
dọa người.

Ta gật đầu, trầm ngâm nói: “Vậy Tô khanh gia nghĩ người nào thì thích hợp?”

“Bệ hạ còn nhớ Dị Đạo Lâm không?”

Tên này nghe rất quen, hơn nữa khiến mắt ta giật giật, hình như không phải chuyện gì tốt ….

Tô Quân lương thiện, hiểu ý tiếp tục giải thích: “Là thám hoa năm Sùng Quang đầu tiên.”

Ta hít một hơi khí lạnh.

Đó chính là vị thám hoa hại quả nhân mang tiếng xấu dâm quân! Cái gì mà hợp khẩu vị, cái gì mà lạt thủ thôi hoa.(xuống tay độc ác tán phá đời hoa, kiểu kiểu như thế ;)))

Ta run giọng hỏi: “Hắn thì làm sao?”

Tô Quân khẽ cười nói: “Dị Đạo Lâm vừa mới hồi kinh báo cáo công tác,
bây giờ vẫn còn đang ở đế đô. Mấy năm nay, hắn luôn đảm nhiệm chức vụ ở
Sóc Phương ( 朔方: tra từ điển cũng đồng nghĩa với 北(方): là phương Bắc),  thành
tích vượt trội, theo lý nên trọng dụng. Nhưng vì trước đây kẻ thích hợp
trong triều không thiếu, nên mới bị ngưng lại lâu như vậy.”

Dị Đạo Lâm người này, ta có chút ấn tượng. Năm đó, khuôn mặt tuấn tú
trắng bệch, xanh mét vì ngấm nước kia của hắn đã khắc sâu một bóng ma
trong tâm hồn non nớt của ta, thế nên sau đó tất cả thám hoa ta đều
không muốn gặp. Người này lại có chút quái dị, nói dễ nghe thì là ngay
thẳng chính trực (thiết cốt tranh tranh),
không sợ quyền quý, nói khó nghe thì là bảo thủ kỳ cựu, chết cũng vẫn
sĩ diện. Lại bởi vì truyền thuyết dân gian “Nữ hoàng đế gặp sắc khởi
nghĩa, Thái Thanh trì lạt thủ thôi hoa”, hắn giận dữ làm ra vẻ không
thèm làm quan ở kinh thành, không thèm vào Hàn Lâm viện, làm ra vẻ không
cần tiền đồ tốt, tự xin đi Sóc Phương – vùng tây bắc hoang vắng, lạnh
lẽo, đi một lần liền đã 5 năm.

Nói thực ra, Tô Quân có thể đề cử người này, ta có chút kinh ngạc. Ta
vốn tưởng rằng, chàng cũng sẽ giống người Bùi đảng, đề cử người của
mình, dù sao vị trí Đại Lý tự khanh này vô cùng quan trọng, nhất là lúc
đang điều tra vụ Tào ngân thiếu hụt này. Dị Đạo Lâm kia là nhân sĩ hoàn
toàn vô đảng phái, tính tình như tảng đá trong hầm cầu, vừa thối lại vừa
cứng, muốn mua chuộc cũng không dễ, đưa hắn lên vị trí này, quả thật là
thích hợp nhất, cũng phù hợp nhất với yêu cầu của ta.

Chẳng qua….

Ta nhíu mày. “Hắn chưa bao giờ làm việc ở Đại Lý tự, một bước thăng hắn lên cửu khanh, sợ là khó có thể thuyết phục quần thần.”

Tô Quân thản nhiên cười nói: “Đại Lý tự khanh chỉ là tạm thời cách
chức, không phải miễn chức hẳn. Dị Đạo Lâm cũng chỉ là thay quyền, chỉ
cần bệ hạ tín nhiệm trọng dụng, đại thần trong triều sẽ không có dị
nghị.” Khi chàng nói lời này, con ngươi đen như mực như có ánh sáng rọi,
tựa như là đang ủng hộ ta …”Có thể thuyết phục quần thần hay không, còn
lại đều dựa vào bản lĩnh của Dị Đạo Lâm. Nhưng ba vạn binh sĩ ở Sóc
Phương kia đối với một vị quan văn như hắn lại vô cùng phục tùng, vi
thần cũng tin tưởng hắn.”

Sóc Phương ta cũng đã đi qua, dù sao đó cũng là nơi Nhị cha ta – trấn
quốc đại tướng quân từng phòng thủ. Đó từng là bức bình phong che chở
cho Trần quốc trước Lương quốc, từ phía Bắc nhìn lại, là thảo nguyên
hoang mạc vô cùng vô tận, thu đông hai mùa gió lạnh thấu xương, như đao
cắt hai má, “Khổ hàn” (lạnh khủng khiếp, nghèo xơ xác) hai chữ không đủ để hình dung. Dị Đạo Lâm khi còn nhược quán (thời xưa gọi thanh niên khoảng 20 tuổi là nhược quán)
đã đi Sóc Phương nhậm chức Huyện lệnh nhỏ bé, mấy năm liên tục thăng
chức, bây giờ đã là Thái thú Sóc Phương. Binh lính thì hơn phân nửa là
không phục thư sinh, nhất là hắn năm đó – ta nhớ rõ là một tên tiểu bạch
kiểm nhã nhặn, lịch sự, muốn cho đám binh lính kia phục hắn, chắc phải
chịu đựng không ít.

Nghĩ như thế, ta cũng thấy tin tưởng hắn hơn, đảo mắt nhìn về phía ba
vị đại thần, nhẹ giọng nói: “Qủa nhân cũng thấy người này không tồi, ba
người các khanh, có dị nghị gì không? Hả?”

Ba người vội ho một tiếng, cúi đầu nói: “Chúng thần không dị nghị.”

Tiểu Lộ Tử nháy mắt với ta, ta mới nhớ mợ còn đang đợi bên ngoài
tuyên thất, sau khi giải tán, ba người kia đi trước, ta gọi Tô Quân lại.

“Tô khanh gia, quả nhân có chuyện muốn hỏi.”

Tô Quân dừng bước, chậm rãi xoay người nhìn ta, nghe thấy tiếng bước
chân ba người kia biến mất, mới mỉm cười mở miệng: “Bệ hạ, cứ hỏi.”

“Thân thể Quốc sư vẫn tốt chứ?” Ta cẩn thận hỏi, “Qủa nhân để khanh thay vị trí của ông, ông có nói gì không?”

Ta chỉ lo lắng ông đang bị bệnh, lại bị ta làm tức giận thở không ra hơi, khiến ông đi gặp liệt tổ liệt tông sớm.

Tô Quân nhẹ giọng nói : “Tạ bệ hạ quan tâm. Tổ phụ cảm tạ bệ hạ
thương xót, vi thần cũng khuyên ông đã đến lúc an hưởng tuổi già. Tâm
còn ở thiên hạ, nơi nào không phải triều đình.”

Nghe chàng nói, luôn khiến người ta như tắm trong gió xuân, ta cũng
nhịn không được mà cong khóe miệng, liên tục gật đầu. “Chí phải, chí
phải. Quốc sư cúc cung tận tụy nhiều năm như vậy, là lúc hưởng phúc rồi.
Chuyện kia ….” Ta do dự một chút, không biết có nên hỏi vấn đề kia
không.

Trong mắt Tô Quân hàm chứa ý cười nhẹ, khẽ gật đầu, ý bảo ta nói tiếp.

Aizz, dù có hỏi, chàng đại khái cũng sẽ không trả lời chi tiết. Ta
lắc đầu bật cười, nói với chàng: “Không có việc gì, khanh đi về trước
đi. Bệnh Quốc sư nghiêm trọng, nếu cần linh dược gì, cứ tới nội phủ khố
mà lấy.”

Tô Quân trả lời: “Tạ bệ hạ ân điển.” Cúi đầu nháy mắt, đáy mắt lại giống nhau hiện lên một tia thất vọng.

Thất vọng chuyện gì? Ta nhìn nhầm rồi chăng….

Ta nhìn bóng lưng thẳng tắp rời xa, có chút thất thần, Tiểu Lộ Tử xin chỉ thị ta nói: “Bệ hạ, phu nhân Hầu gia đợi đã lâu.”

Ta hồi phục tinh thần, vội nói :”Mau mời, mau mời!”

Biểu mợ của ta là một vị mỹ nhân, hơn nữa còn là mỹ nhân rất hung
hãn. Năm đó biểu cữu phong lưu không kiềm chế được, lấy việc đùa giỡn
thiếu nữ làm vui, một ngày thấy mợ đẹp đến kinh động thiên nhân, thấy
nàng cử chỉ hào phóng không ngượng nghịu, nghĩ là người cũng có thể tùy
tiện xằng bậy, liền gây ra chuyện mà cả đời hắn phải hối hận.

Mỹ nhân kia họ Kim, tên Như Ý, vốn xuất thân tướng môn, theo gia phả 8
đời thì có 5 đời là võ tướng, diện mạo mặc dù vô cùng xinh đẹp, nhưng
cũng có tiếng “Nữ kim ngô” ở đế đô, tính nóng như lửa, người bình thường
không dám trêu chọc, bởi vậy đã ngoài 20 vẫn là một vị cô nương. Bà mối
đế đô quá nhiều, nàng không chịu nổi phiền nhiễu này liền ra ngoài du
ngoạn, trời thương xót mà gặp được biểu cữu ta – kẻ đã lang thang bên
ngoài nhiều năm kia, không biết ác danh của cô nương này. Đêm hôm đó
giữa hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì – không có người thứ 3 biết,
chỉ biết là sau đó nàng thượng kinh tố cáo lên thánh thượng. Uhm, nghĩ
lại một chút, năm ấy ta 8 tuổi, biểu cữu vì tránh nàng đuổi bắt mà trốn
về đế đô, sao biết ngược lại đã rơi vào miệng cọp, mang ta đến Tiểu Tần
cung chơi, ngồi còn chưa ấm mông đã bị đánh cho mình đầy thương tích,
nằm cáng mà trở về đất phong.  Biểu cữu trở về đất phong, chân còn chưa
lành đã phải phụng chỉ thành hôn. Nghe nói lúc ấy hắn bởi vì thương thế
quá nặng không cưỡi nổi ngựa, cho nên là biểu cữu ngồi kiệu hoa, mở cưỡi
ngựa lượn đường lớn, đá văng biểu cữu ra khỏi kiệu.

Ta nhìn biểu mợ như đóa hoa hồng rực rỡ, không khỏi ngưỡng mộ, khao khát thần thái của nàng năm đó.

“Lần này thiếp thân vào cung vội vàng, lúc trên đường nghe nói bệ hạ
cùng Bùi tướng chuẩn bị thành hôn, chưa kịp chuẩn bị quà mừng, mong bệ
hạ thứ tội.” Mợ nói lời này không kiêu ngạo không siểm nịnh, một đôi mắt
phượng long lanh có thần, minh diễm vô song, thực không nhìn ra là phụ
nhân (phụ nữ đã có chồng) đã 30 tuổi.  Ta vừa mới tuyên bố hôn sự, nàng lập tức đến đế đô, theo lý mà nói, họ hàng phiên vương (phiên: thuộc địa, Hầu gia được cắt đất phong hầu, vẫn coi là thuộc địa của Trần quốc, nên gọi Hầu gia là phiên vương)
nếu không tuyên triệu không thể vào kinh, nàng làm như vậy có chút thất
lễ, nhưng đã định liệu ta sẽ không trách tội, bởi vậy mới không nói vài
lời khách sáo để che dấu.

Ta vốn thích tính tình ngay thẳng của nàng, tự nhiên bỏ qua, cười nói: “Mợ từ sau khi gả cho biểu cữu liền rất ít khi về đế đô.”

Mợ gật đầu nói: “Lần trước trở về cũng là chuyện của 3 năm trước rồi.”

Đất phong của biểu cữu cách kinh thành cũng không gần, lần gần đây
nhất cũng phải đi xe ngựa xóc nảy mất 10 ngày, ba năm trước khi bọn họ
trở về đế đô cũng theo quy củ vào cung thỉnh an ta, ta nhớ rõ khi đó con
bọn họ – Phương Thụy vừa mới đầy tháng.

“Lần này có mang theo Thụy Nhi về không?” Nhớ tới tiểu biểu đệ đáng yêu kia, ta nhịn không được cong khóe miệng.
Nụ cười của mợ cũng nhu hòa ba phần, trong diễm lệ lại có chút lo lắng.
“Thụy Nhi cũng đi cùng, có điều vì xe ngựa xóc nảy, chưa hồi phục, lo nó
trước mặt vua mà thất lễ, hôm nay mới không dẫn theo nó vào cung.”

“Mợ quá lo, Thụy Nhi là trẻ con, quả nhân sao có thể trách nó? Có
điều tuổi nó còn nhỏ, đi đường mệt nhọc, sợ là không chịu đựng được,
nghỉ ngơi thêm mấy ngày cũng phải. Nếu thân thể có gì không thoải mái,
liền đến Thái Y viện phân phó một tiếng, mời bắt mạch xem bệnh một chút.
Người trong nhà, không cần đa lễ.”

Mợ mỉm cười đáp ứng, ta sai Tiểu Lộ Tử lo liệu tiệc rượu, giữ mợ ở
lại trong cung dùng cơm. Trên bàn cơm nhắc tới biểu cữu, nàng thế nhưng
một chút vẻ hờn giận cũng không có, tươi cười tự nhiên. “Phương Chuẩn
này, chẳng có một chút lòng cầu tiến, phí công bệ hạ cất nhắc hắn, ủy
thác trọng trách. Lúc trước nghe hắn đến Tiểu Tần cung, cũng bởi do ta
có chút hiểu lầm hắn, nay hiểu lầm đã được làm sáng tỏ, việc không liên
quan tới hắn.”

Ta sờ sờ mũi, cười tủm tỉm nói: “Như thế thì tốt, như thế thì tốt…”
Trong lòng nghĩ, chắc chắn là Bùi Tranh bịa ra chuyện gì lừa gạt mợ ta,
biểu cữu mới tránh được một kiếp.

“Đất phong này, đường xá xa xôi, mợ vào cung một chuyến không dễ
dàng, lại đúng dịp đại hôn của quả nhân, mợ nán lại thêm môt chút, để
hôn kỳ qua đi hãy quyết định lúc nào trở về.” Ta kéo lại nói.

Mợ sang sảng cười nói: “Lúc thiếp thân nghe nói bệ hạ sắp thành hôn,
cũng không nghĩ sẽ về sớm như vậy! Hôn sự của bệ hạ, cũng không phải chỉ
có một người đang đợi a! Bệ hạ nếu quyết định hôn sự sớm một chút, sợ
là hoàng tử bây giờ cũng lớn bằng Thụy Nhi rồi!”

Ta ha ha cười gượng, vụng trộm lau mồ hôi – càng ngày càng có cảm giác sợ hãi bị người Bùi đảng vây quanh.

Liên cô, biểu cữu, biểu mợ đều nói tốt cho hắn trước mặt ta, Bùi Tranh rốt cuộc mua chuộc bao nhiêu người a!

Mợ dường như lúc này mới nhớ ra cái gì, đập tay xuống cười nói: “Suýt
nữa thì quên, vừa rồi ở phủ Bùi tướng, hắn nhờ ta đưa cho bệ hạ chút
thuốc.” Nói xong quay đầu gọi thị nữ mang tới, đưa cho ta một gói giấy
nhỏ.

Ta ngửi một chút, là mấy vị thảo dược, không phân biệt được là thuốc
gì, liền cau mày hỏi mợ : « Hắn có nói thuốc này dùng thế nào không ? »

Mợ đáp: “Bùi tướng nói, là thuốc trị phong hàn.”

Ta ngạc nhiên: “Nhưng quả nhân không bị phong hàn a.”

Mợ cười nói: “Thiếp thân thấy bệ hạ cũng không giống bị phong hàn,
ngược lại bệnh phong hàn của Bùi tướng vừa mới khỏi. Sợ là Bùi tướng
chính mình bị phong hàn, sợ bệ hạ cũng nhiễm bệnh, cho nên tha thiết dặn
thiếp thân đưa thuốc. Kỳ thật, thời tiết này làm sao dễ bị phong hàn
như vậy, chẳng nhẽ Bùi tướng sợ truyền nhiễm hay sao? Nhưng bệ hạ chưa
từng tiếp xúc với hắn, làm sao lại lây bệnh được?”

Mặt ta từng chút từng chút nóng lên ….

Nhớ tới hôm qua lúc ở trên giường, hắn như vậy, như vậy ta =)) …. Lúc ấy, hắn làm thế nào không nghĩ chu toàn đi …

Ta nhìn đôi mắt thông minh lanh lợi đang lấp lánh ý cười xảo quyệt
kia của biểu mợ, hoài nghi sâu sắc – mợ nhất định là, đã biết cái gì rồi
….

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+