Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quả nhân có bệnh – Chương 21-22 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ầy, đồng ý với bạn Đậu Đậu và mẫu thân của bạn ấy, quan văn quả là một lũ oán phụ!@@

À, nữa là câu nói của mấy bạn học cao hiểu rộng này nó đều vần vần
như thơ ấy, nên mình sẽ để nguyên Hán Việt kèm chú thích bên cạnh.

————————————–

Người bị bỏng khá nhiều, Thái y viện ngày thường yên tĩnh mà hôm nay
nơi nơi đều nghe thấy tiếng rên rỉ. Tô Quân được sắp xếp ở trong một
tiểu viện thanh tĩnh, lúc ta và Bùi Tranh đi vào, hai vị y đồng đang
bưng một chậu máu loãng đi ra.
“Thái y, thương thế của Tô ngự sử thế nào rồi?” Bùi Tranh thay ta hỏi,
tay phải ta rụt vào trong tay áo, bất giác mà nắm chặt, trước mặt như
hiện ra khuôn mặt tái nhợt và tấm lưng huyết nhục mơ hồ (máu thịt lẫn lộn =.=) của Tô Quân.

“Bẩm bệ hạ, Bùi tướng, lưng bên phải củaTô ngự sử đã bị đập mạnh, lại
bị bỏng, bị thương tới da thịt gân cốt, thương thế không nhẹ. Nhưng may
mà chữa trị đúng lúc, điều dưỡng một chút thời gian sẽ không làm sao
cả. Có điều trong nửa tháng này, cử động có chút không tiện.”

Quan bào Tô Quân đã bị thay ra, trên người mặc một bộ áo trắng thùng
thình, băng gạc trắng kéo chếch xuống tận thắt lưng bên phải bó chặt
miệng vết thương, để tránh động đến miệng vết thương, y đồng ở một bên
giữ chàng, để chàng nằm nghiêng, băng trên vai phải lờ mờ thấm ra sắc
máu.

Ta đi đến trước giường chàng, cúi đầu nhìn đôi mắt đang nhắm chặt, trong lúc hôn mê mi tâm vì đau đớn mà hơi nhíu lại.
Bùi Tranh hỏi Thái y: “Không phải nói là Tô ngự sử đã tỉnh sao?”

Thái y cúi người đáp: “Lúc trước, Tô ngự sử có tỉnh một lần, nhưng vì
đau đớn lúc trị thương người bình thường khó mà chịu nổi, vị thần liền
tự quyết định, cho đại nhân uống thuốc an thần, để có thể giảm bớt đau
đớn.

Ta gật gật đầu, trở về bên người Bùi Tranh, kéo một bàn tay hắn, trong lòng bàn tay ấy viết xuống một chứ: “Tra” (tra xét)

Đầu ngón tay Bùi Tranh khẽ động, cúi người nhìn thẳng ta, nhẹ nhàng nói: “Ta sẽ phái người đi điều tra rõ chuyện này.”
Ta lại viết một chữ: “Dị »

“Dị….” Bùi Tranh nhíu mi, “Dị Đạo Lâm? Nàng muốn để hắn điều tra?”

Ta gật đầu, viết tiếp: “Tuyên.”

Lúc này, Bùi Tranh vô cùng nhân nhượng với ta, ta nói thế nào, hắn
làm theo thế đó, lập tức cho người tuyên Dị Đạo Lâm vào cung diện thánh.

Tiểu Lộ Tử chạy đến báo, nói mợ kịp thời cứu Hạ Lan ra ngoài, bây giờ
đã bớt sợ hãi, phương tiểu Hầu gia khẩn cấp đòi vào cung, tiểu vương
gia nổi trận lôi đình, như là muốn phóng hỏa lần thứ hai, Liên cô đang
ngăn cản.

“Bệ hạ, nên làm gì bây giờ mới được a…” Tiểu Lộ Tử bày vẻ mặt khóc than thảm thiết hỏi.

Ta vẫy vẫy hắn lại, hắn bước lên phía trước khom người cúi xuống, ta viết một chữ trong lòng bàn tay hắn: “Cút.”

Bùi Tranh nhìn thấy rõ, không phúc hậu mà cười khẽ một tiếng, ta
ngẩng đầu nhìn thẳng hắn, ngón trỏ tay phải nghiêm túc chỉ về hướng cửa,
nụ cười của hắn nhất thời cứng lại.

Ta dùng khẩu hình nói: “Ta muốn một mình yên lặng một chút.”

Hắn hơi nhíu mắt, hít sâu một hơi, nở nụ cười nói: “Được, ta ở ngay
bên ngoài, có việc thì kêu ta.” Lại nghĩ ta vẫn không thể nói chuyện,
liền cười tự giễu : “Ta ở bên ngoài chờ nàng.”

Hắn đi ra ngoài đồng thời đóng cửa, đem tất cả âm thanh chặn lại bên
ngoài, trong phòng nhỏ chỉ có tiếng hít thở an tĩnh cùng mùi thuốc nhè
nhẹ.

Mùi thuốc Đông y, có chút hương vị đắng chát. Yêu người mình thích,
sợ kẻ mình ghét, nếu thích, sẽ không nhìn thấy khuyết điểm của hắn, chán
ghét, lại nhìn không thấy ưu điểm.

Người đối với người chẳng phải đều là như vậy sao.

Ta là người rất công bằng, ai đối với ta thật tâm, ta dùng thật tâm
đối đãi lại, nhưng chỉ sợ đó đều không phải người thật tâm với ta, mà là
nhận nhầm, hoặc là bỏ lỡ.

Lúc đó ở ti nữ quan, người chàng muốn cứu không phải Bùi Sanh, cũng không phải “Bệ hạ” mà là “Tương Tư”….

Kỳ thật hai chữ này, không phải là lần đầu tiên chàng gọi. Năm đó,
khi chàng nắm tay ta dạy viết từng đường từng nét, chữ viết đầu tiên, là
hai chữ này.

“Hồng đậu sinh Nam quốc, thử vật tối tương tư.” (*) Giọng nói thiếu
niên trong trẻo, dịu dàng mà không mị hoặc, cười nhợt nhạt mà nhắc lại
hai chữ cuối “Tương Tư”.

(*) Đậu đỏ sống ở nước Nam, vật này là tương tư nhất.

Sau khi ta đăng cơ, hai chữ này, liền bị tị húy (kiêng tên húy của vua).
Người đời đều biết tên vốn có của ta, chữ “Tương tư” kia, lại thành ra
thất truyền ở dân gian, ai ai cũng biết, nhưng cũng không dám dạy dỗ
trong trường.

Chàng cũng không còn gọi tên ta nữa, như thời niên thiếu trước đây.

Ta lại tưởng chàng cũng giống như người khác sớm đã quên tên của ta
rồi, chỉ gọi ta là “Bệ hạ”, lại không đoán được rằng, khi hai chữ kia
thốt ra, lại tự nhiên như nhiều năm trước vậy, tựa như ngày ngày đêm
đêm, đều gọi vô số lần.

Tô Hoán Khanh.

Qủa nhân nên thưởng khanh có công cứu giá, hay là trị tội khi quân đây.

Khanh nói người mình thích là Bùi Sanh, là thật sao?

Ta vươn tay, nhẹ nhàng xoa xoa mi tâm chàng đang nhíu mãi mà chẳng
chịu giãn ra. Tất cả đau đớn mà giờ phút này chàng phải chịu đựng, đều
là chịu thay ta. Mà sao ta vẫn cảm thấy đau đớn, nơi bên trái ngực, từng
đợt, từng đợt quặn đau.

Lúc ta hỏi chàng câu đó, nếu chàng không lừa ta, có lẽ ta đã không hướng sang một con đường khác.

Ta không chờ chàng tỉnh lại, chỉ ngồi trong phòng một lát liền đẩy cửa đi ra.

Bùi Tranh đứng dưới tàng cây đưa lưng về phía ta, hai tay khoanh
trước ngực, không biết đang nhìn cái gì, nghĩ cái gì; nghe được tiếng
cửa mở, hắn buông tay xuống, cổ tay áo nhẹ nhàng lay động, từ từ xoay
người lại.

“Lại đây.” Hắn nhẹ giọng nói.

Trong viện chỉ có ta và hai người bọn họ, ta vốn là muốn đi qua, nghe
thấy hắn nói như vậy, lại nổi tính bướng bỉnh, đứng bất động, chỉ nhìn
hắn chằm chằm.

Hắn xoay mặt, cười khẽ thở dài, hoặc như thở phào một hơi, nhíu đuôi
lông mày liếc xéo ta, trên môi giữ ba phần ý cười, thấy ta không đi qua,
hắn liền chầm chậm đi đến.

Ta nhìn hắn từng bước từng bước một đến gần, đến khi khoảng cách chỉ
còn là nửa cánh tay, hắn lấy một chiếc hộp sứ màu xanh từ trong tay áo,
mở nắp ra, tỏa ra hương thơm mát lạnh.

Ta liếc mắt một cái liền nhận ra là thuốc của Ngũ cha. Thuốc này, ban
đầu trong cung có rất nhiều, nhưng bởi ta xưa nay khỏe mạnh ít khi dùng
tới, dần dà cũng không biết nó ở chỗ nào nữa. Hộp thuốc trong tay Bùi
Tranh, nhất định là Ngũ cha cho hắn.

“Ngũ cha nàng nói, “Đậu Đậu vốn sơ ý, linh đan diệu dược cũng không
biết quý trọng, ngày ngày phải kêu nó lấy từ dưới gầm giường lên. Bùi
Tranh ngươi ở gần nó hơn, nên chút thuốc dự phòng này để ở chỗ ngươi.”

Hắn vừa nói, vừa dùng ngón áp úp bôi thuốc cho ta. Ngón tay dính chút
thuốc mỡ màu trắng xoa xoa hai má ta, man mát lành lạnh, cảm giác đau
đớn lúc đầu cũng dần dần tiêu tan. Đầu ngón tay Bùi Tranh dừng trên mặt
lưu luyến không đi, dịch xuống cằm, nhẹ nhàng nắm, thấp giọng hỏi:  “Đậu
Đậu, ta cách nàng, thật sự gần sao?”

Trong lòng ta như có một cây đàn nhẹ nhàng bị kích thích, phát ra âm thanh trầm thấp mà kéo dài.

Hắn ôm ta một chút, in dấu một nụ hôn xuống mi tâm ta, hơi thở phớt
qua trước trán ta, dường như cười khẽ một tiếng. “Nữ nhân thật giống
mèo, ai tốt với nàng, cho nàng một chút ngon ngọt, nàng liền đi theo
luôn. Ta phải cho nàng bao nhiêu ngọt ngào, nàng mới có thể hạ quyết tâm
theo ta trọn đời trọn kiếp?”

Ta lắc lắc đầu, chỉ chỉ hắn, lại chỉ chỉ ta.

Bùi Tranh buồn cười nói: “Phải, là ta đi theo nàng, bệ hạ của ta…” Âm
cuối của hắn như là một tiếng thở dài than vãn, “Nàng không vì việc này
mà dao động, ta lại không biết nên vui hay buồn đây.”

Ta cười cười từ chối cho ý kiến, lùi khỏi vòng tay ôm ấp của hắn, cho dù ta cũng có chút lưu luyến sự ấm áp này.
Chuyện trước mắt ta muốn làm là điều tra rõ chân tướng.

Ta lệnh cho Bùi Tranh về phủ Thừa tướng, kết quả hắn thế nhưng lớn
mật kháng chỉ. Ta giận trừng mắt hắn, tỏ vẻ không hợp lễ tiết, hắn cười
không hề gì, nói: “Vậy sao, cho nên?”

Ta suy sụp nhìn hắn, chuyện tới như hôm nay, ta suýt chút thì băng
(hà) ở chỗ kia, hắn ương ngạnh muốn vào cung hộ giá, ta lại giương “Lễ
chế” lên, cách này, phỏng chừng cũng không ngăn được hắn. Sau Sùng Quang
tân chính, xóa bỏ tệ cũ, rất nhiều lễ tiết cũ cũng đã không thịnh hành.
Khi trước hắn chẳng qua là trước mặt quần thần nể mặt mũi ta mới đáp
ứng đi.

Ta có chút xấu hổ, buồn phiền mà sai Tiểu Lộ Tử đưa hắn tới gian cung
điện cách tẩm cung của ta xa nhất, rồi sau đó mới tới tuyên thất gặp Dị
Đạo Lâm.

Hắn sớm đã chờ hồi lâu.

Không chỉ là chờ bên ngoài tuyên thất trong khoảng một nén nhang này
thôi, hắn đã đợi suốt năm năm, từ năm Sùng Quang đầu tiên cho tới giờ là
năm Sùng Quang thứ năm rồi.

Ta còn nhớ rõ Thám hoa bên bờ Thái Thanh trì đó, nhưng khiến ta nhớ
kỹ hắn, cũng không phải một ngày tại Quỳnh Lâm yến kia, mà là từ trước
đó khi ta cải trang lẻn vào Thái Học phủ, âm thầm khảo sát các học sinh.

Ba người đang đàm luận chính trị, một người nói: “Tương lai tất thiên hạ là của Tô đảng”

Người còn lại nói: “Chắc gì, vài vị đại thần phụ chính bằng mặt không
bằng lòng, bè cánh đấu đá, Thẩm tướng rõ ràng để bọn họ chế ước lẫn
nhau giữ thế cân bằng, quyền lực thực sự vẫn nằm trong tay hoàng gia.”

Người thứ ba trầm mặc không nói.

Hai người kia hỏi hắn: “Ngươi thấy cục diện biến hóa như thế nào?”

Người nọ vẫn trầm mặc hồi lâu, sau mới phát ra một tiếng cười lạnh: “Giáng tử đoạt chu, phi y chi họa dã.” (khó hiểu chứ gì, hồi sau sẽ rõ ;)))

Lúc đó, nếu hai người kia nghe không hiểu, ta cũng đương nhiên không
hiểu, nhưng bởi không hiểu nên nhớ kỹ. Tận tới sau khi Sùng Quang tân
chính, văn võ cả triều trở thành nơi chỉ còn tiếng nói của một người, ta
mới hiểu ý tứ trong lời người kia.

Giáng tử vi tà, chu vi chính, tử vi nhất phẩm triều phục, châu nãi
hoàng quyền chi sắc. Nhất phẩm quyền thần đại đế nhi thủ chi, phi y chi
họa. Phi y giả, Bùi dã. (Màu đỏ tía là tà, màu đỏ thắm (màu chu sa) là
chính, áo quan nhất phẩm màu tía, màu đỏ thắm là màu của quyền lực hoàng
gia. Quyền thần nhất phẩm thay vua định đoạt, đấy là cái họa không được
người tin phục. Kẻ không phục chính là tên họ Bùi.)

Năm Sùng Quang đầu tiên, Bùi Tranh vẫn còn đang ngụy trang lần cuối, ở
trong mắt các đại thần phụ chính,là một thanh niên tốt biết cách làm
việc cũng biết cách làm người theo khuôn phép, xuất thân không quan
trọng, không kiêu ngạo không siểm nịnh, lịch sự nhã nhặn, là đối tượng
mà các bè phái tranh giành, bọn họ gần như không thể ngờ, tương lai
không lâu sau, sẽ bị tên thanh niên tốt trong mắt họ lật đổ từng người
một.

Cũng bởi trong một khoảnh khắc sau chuyện đó, ta giật mình nhớ tới
lời Dị Đạo Lâm. Ánh mắt hắn, nhìn xa hơn bất cứ ai, chuẩn xác hơn bất cứ
ai. Một đôi mắt thông minh nhìn thấu thế sự như thế, làm sao có thể vì
một lý do buồn cười như vậy mà từ bỏ tiền đồ tốt ở Hàn Lâm viện, tự đày
ải bản thân, một mình đi tới Sóc Phương?

Hắn đương nhiên có mưu đồ khác.

Nửa năm trước, ta sai ám vệ đưa cho hắn một phong thư, bên trên viết hai câu.

Một câu là lời hắn nói ngày đó.

Một câu khác là ta hỏi hắn : Hà mưu, hà đảng, hà thời quy. (Mưu đồ gì, theo đảng nào, khi nào thì quay về?)

Hắn đáp lại ta một chữ : Vương.

Hôm nay, ta nhìn thanh niên trước mắt – một trận gió sương Tây Bắc như là lễ rửa tội trọng sinh (sinh ra lần nữa), người sinh tồn trong điều kiện sống ở nơi đó, có vẻ xanh biếc cùng kiên nghị như tùng xanh chịu tuyết đè cũng không cong gãy (tuyết áp thanh tùng bất loan chiết). Hắn đã xóa đi vẻ ngây ngô của tuổi nhược quán (thời xưa gọi thanh niên khoảng 20 tuổi là nhược quán), năm đó là đại bạch kiểm a … Làm thế nào mà phơi nắng da vẫn không đen a …

Ta nhìn khuôn mặt anh tuấn mà lạnh lùng nghiêm nghị, nở nụ cười.
Người này, năm năm trước, lúc ai ai cũng muốn làm người của Tô đảng, hắn
có thể thấy trước tương lai Bùi đảng sẽ phát triển lớn mạnh, mà hắn vẫn
như cũ chọn theo thiên tử. Hắn rời đi khi đó, là bởi đã nhìn thấu
triệt. Lúc ấy đại thần phụ chính vẫn đang nắm đại quyền, Bùi Tranh đã
chuẩn bị mọi việc, chỉ còn thiếu đứa ngốc ta đây gật đầu. Dựa vào lý
lịch và địa vị của hắn, đấu không lại Tô đảng, nền móng vừa sâu, môn
sinh lại đông, cũng đấu không lại Bùi Tranh với hậu đài đủ mạnh, chuẩn
bị đầy đủ. Ở giữa hai đảng đang đấu đá, muốn giữ vị thế trung lập, nhất
định phải có đủ bản lĩnh. Không có bản lĩnh mà muốn trung lập, chỉ có
thể trở thành vật hy sinh cho tranh chấp của hai đảng, kẻ có bản lĩnh,
lại có thể trở thành đối tượng mà hai đảng ra sức tranh giành.

Hắn đã đi đủ xa, tránh được ba quỷ vân quyệt (sóng gạt gió lừa) của
năm Sùng Quang đầu tiên, tôi luyện bản thân, kinh doanh chính mình, đến
tận năm năm sau, hắn tin tưởng bản thân có đủ khả năng một mình đảm
đương một phía, cũng tin tưởng tới một ngày ta có thể chống lưng cho
hắn, để hắn mặc áo gấm vinh quy đế đô.

Ta với hắn …. mặc dù sớm mang tai tiếng, lại nhiều năm không gặp, tuy rằng không gặp nhiều năm nhưng lại là bạn tri kỷ đã lâu.

Kể cả Tô Quân cũng không biết, ta và hắn bí mật qua lại đã lâu. (sao nghe cứ như hồng hạnh vượt tường ấy nhỉ ;)))

“Dị khanh gia, biệt lai vô dạng…” (hy vọng khanh vẫn khỏe từ khi chúng ta chia tay) 

Giọng nói của ta vẫn có chút khàn khàn, kỳ thật không phải ta không
thể nói chuyện, đó là do ta bảo Thái y lừa người khác, chẳng qua lúc đó
đối diện với Bùi Tranh và Tô Quân, ta không biết nên nói gì, đành phải
giả bộ câm.

Dị Đạo Lâm có chút dáng bộ phong sương, khom người nói: “Ngô hoàng vạn tuế.”

Ta cười cho hắn bình thân: “Năm năm không về, khanh cảm thấy đế đô có gì thay đổi không?”

“Mặc dù hưng thịnh hơn nhiều, nhưng kỹ viện mọc như nấm, hàng đêm ca
hát, giá cả hàng hóa đã gấp đôi. Thứ duy nhất không đổi là, tham quan ô
lại vẫn nhiều như trước.

“Khụ khụ …” Ta ho khan hai tiếng, nghĩ tên Dị Đạo Lâm này quả thực là
rất có gan dám nói. Hắn là cầm chắc quả nhân sẽ không động đến hắn đi.

“Nói như vậy, khanh ở Sóc Phương nhưng lúc nào cũng chú ý đến thế cục ở đế đô, nay tình trạng ra sao, khanh hẳn cũng rõ ràng.”

Dị Đạo Lâm không lập tức trả lời, mà trầm mặc một lát, sau hỏi một
vấn đề dường như đã từng có người hỏi qua : “Bệ hạ, nếu muốn lập Bùi
tướng làm Phượng quân, tại sao vẫn còn muốn xuống tay với hắn?”

Ta nở nụ cười: “Qủa nhân thật không thể tưởng được, Dị khanh gia ở Sóc Phương năm năm, ngược lại thành ra đơn thuần.”

Dị Đạo Lâm ngẩn ra, trên khuôn mặt trắng nõn hiện lên một chút quẫn bách.

Ta uống ngụm trà nhuận giọng, chậm rãi nói: “Trong triều hiện nay,
trên ngũ phẩm, sợ rằng chẳng có kẻ nào sạch sẽ, nếu tra xét, đều phải
chết vài lần. Nói luật pháp không tránh quyền quý, chỉ là kiếm cớ. Có
mới nới cũ, nói tuy khó nghe, nhưng là bản chất. Lúc quả nhân mới đăng
cơ, còn non nớt, uy khó nhiếp quần thần, lực không đủ chấn triều cương.
Đại thần phụ chính tuy gọi là phụ chính, thực ra là nhiếp chính, trong
mắt không có quân thượng. Công khanh quý tộc xa hoa dâm dật, tệ cũ khó
trừ. Phụ quân Thẩm tướng thiết lập mấy vị đại thần phụ chính khéo léo cỡ
nào, khiến bọn họ cấu kết lẫn nhau, hãm hại lẫn nhau. Ngày xưa Trịnh bá
diệt Đoàn ở nước Yên (*), từng viết “Bất nghĩa bất nặc, hậu tương
băng” (kẻ bất nghĩa thì không thể che dấu, còn lưu giữ, che dấu tất mình sẽ chết) những
kẻ làm chuyện bất nghĩa ắt gặp báo ứng, quả nhân lúc đó không trừng trị
được bọn chúng, đã có Bùi Tranh thay ta trừng trị. Nay kẻ nên trừng
trị, không nên trừng trị cũng đã xử lý gần như ổn thóa, cũng đến lúc quả
nhân tự mình chấp chính …”

(*)Thời Xuân Thu, Trịnh Bá hay Trịnh
Trang Công không biết dạy em (Đoàn), khiến em sinh kiêu, mưu tính đoạt
vị, để rồi phải triệt đi. (Cre: murasaki. Thanks a lot!^^)

“Bùi Tranh a ….” Ta khẽ thở dài, quay mặt về phía ngọc tỷ trên bàn,
trên mặt mơ hồ còn lưu lại hơi ấm đầu ngón tay hắn lướt qua. Hắn đương
nhiên là người thông minh, ta ở trước mặt hắn cũng không phải diễn trò,
người ở trước mặt hắn là Đậu Đậu, người ngồi chỗ này, là Tương Tư. “Dị
khanh gia, khanh nói xem từ xưa có mấy vị hoàng đế, thích nhìn ngoại
thích (họ ngoại, bên vợ vua) bành
trướng? Hoàng hậu cũng được, Phượng quân cũng thế, quan hệ thông gia
chính trị bình thường là qua cầu rút ván. Qủa nhân là hoàng đế, thiên hạ
này, là thiên hạ của một người, không thể có hai người cùng nắm thiên
hạ. Thiên hạ vạn dân này là của quả nhân, Bùi Tranh hắn, cũng thuộc sở
hữu của quả nhân.”

Kỳ thực ta thích cảm giác hắn ôm ta, hôn ta. Cảm giác thân mật như
vậy, chỉ có hắn từng cho ta, chỉ lúc có hai người, ta mới có thể quay về
làm hạt đậu đỏ nhỏ nhắn kia, nhưng càng nhiều những lúc như thế càng
không được.

Ta nếu ngồi trên vị trí này rồi, sẽ không có thể chỉ là đậu đỏ đơn thuần nữa.

Đáng tiếc, hắn chung quy cũng không hiểu được, không hiểu ta vốn là
loại người nào, ta nên là loại người nào, không hiểu quan hệ lệ thuộc
giữa chúng ta.

Hắn là của ta, nhưng ta không phải của hắn.

Ta thường tương đối thích thuần thần (thuần phác, đơn thuần),
giống kiểu thuần thần như Dị Đạo Lâm, mặc dù có lúc không biết đưa đẩy
khéo léo, lời nói không làm người ta thích, nhưng người như vậy an toàn,
bởi vì đơn giản, chỉ biết một lòng trung thành.

Lúc quân muốn thần chết, hắn cùng lắm ngửa đầu mắng một câu “Ông trời không có mắt a”, sau đó khẳng khái hy sinh ….

Ở điểm này, ta và phụ quân bất đồng, có lẽ vì bởi vị trí mỗi người
khác nhau, ông cảm thấy thần tử chất phác không dễ lợi dụng, không bằng
dùng thần tử có tài năng tuy có chút tư tâm. Ông một đời làm thần tử,
hầu hết là đứng trên góc độ của thẩn tử để suy xét đại cục. Nhị cha ta
mặc dù trên danh nghĩ là Đại Tư Mã đại tướng quân, nhưng lại là Phượng
quân Trần quốc, trong quá khứ lại là minh chủ võ lâm, luôn ở ngôi cao.
Ngồi trên vị trí không giống nhau, ánh mắt nhìn thế cục tự nhiên cũng
không giống nhau.

Mấy năm trước, Bùi Tranh cũng giống phụ quân, mạnh vì gạo bạo vì
tiền, khôn khéo linh hoạt, khéo léo đưa đẩy để đối phó các đảng phái.
Thế cục triều đình lý tưởng trong mắt Phụ quân chính là ba phái tạo
thành thế chân vạc, áp chế lẫn nhau, cân bằng quyền lực để ổn định triều
chính, tránh một đảng độc đại, xuất hiện thế cục công cao chấn chủ. Cứ
theo cách như vậy duy trì 13 năm triều đại Minh Đức, chưa từng có chút
sai sót. Nhưng mà lúc phụ quân rời khỏi cương vị, dường như là cố ý làm
loạn cục diện này, ông phất áo ra đi, để lại triều đình hỗn loạn trong
năm Sùng Quang đầu tiên, khi đó ta nhìn không hiểu, cũng không nghĩ tới
việc đi hỏi, chỉ là ngồi im mà quan sát.

Bùi Tranh là học trò của Phụ quân, lúc đầu làm tướng (Thừa tướng),
đạo xử thế cũng tương tự phụ quân, lúc đầu người ta còn gọi hắn là tiểu
Thẩm tướng, nhưng 3 năm sau, chẳng ai dám gọi hắn như vậy nữa. Ta rốt
cuộc cảm thấy, phụ quân hẳn là nhìn lầm Bùi Tranh rồi, người này ngụy
trang ôn hòa, lương thiện, nhu thuận, trên thực tế hắn phần nhiều lại
giống Nhị cha ta,  có sự cứng cỏi không cam lòng ở dưới người khác, một
ngày nắm được quyền lực, liền cao ngạo, ngang ngược. Khi trước, phụ quân
có ý đẩy triều đình rối loạn thành cái đầm nước, cũng là muốn Bùi Tranh
có cơ hội tạo uy, lập lại trật tự, quét sạch những kẻ có dị tâm. Vua
nào triều thần nấy, lão thần triều Minh Đức lần lượt bị Bùi Tranh trừ
bỏ, cuối cùng chỉ còn lại Tô Đảng, nếu có môt ngày Tô đảng cũng bị lật
trong tay Bùi Tranh, triều đình chẳng phải mình Bùi Tranh hắn – nhất
đảng độc đại, đây vốn là cục diện phụ quân không hy vọng nhìn thấy, ông
nâng đỡ Bùi Tranh từ những bước đầu, có từng nghĩ đến sẽ có một ngày
này?

Ta cũng không phải không đồng ý với chính kiến của phụ quân, nhưng
lại càng giống Nhị cha, mặc dù năng lực không theo kịp Nhị cha, không đủ
để nắm toàn cục trong tay, nhưng cũng không để kẻ khác tùy tiện nắm
mình trong tay.

Ngay cả khi người đó là Bùi Tranh.

Qúa khứ, thế lực của ta không bằng người, chỉ có thể giả ngu trước
mặt hắn, nhưng giả bộ không được cả đời, thứ của ta, cuối cùng cũng đến
lúc phải thu về.

Ta sai Dị Đạo Lâm trước tiên cứ bắt tay vào điều tra vụ cháy, bất
luận là có người làm hay là ngoài ý muốn, vẫn phải có kẻ phải vì chuyện
này mà trả giá.

Hiện trường hỏa hoạn đã bị dập tắt, pháo hoa còn lại cũng bị cách ly,
nhưng tất cả những thứ khác đều được giữ nguyên dạng, ta sai vệ binh
bao vây cả khu vực, đề phòng có kẻ dở trò.

Kẻ bị tử vong là một tên tiểu tốt ở gần chỗ cháy nhất, nghe nói bị nổ
xé ra một lỗ lớn trên lưng, vụ nổ mạnh dẫn lửa cháy sang kho hàng bên
cạnh, những người khác vì chạy trốn kịp thời, ít ra cũng giữ được một
mạng.

Dị Đạo Lâm thăm dò hiện trường, ta phái một đội đi kiểm kê tổn thất.
Bởi vì nơi hỏa hoạn rất gần công sở, rất nhiều tư liệu hồ sơ là vật dễ
cháy, kiểm kê xong, mới phát hiện một gian tư liệu mới đây gần như bị
thiêu hủy mất đến 7 phần.

Ta nhíu mày, hỏi: “Bị thiêu hủy là những tư liệu nào?”

“Bẩm bệ hạ, tự liệu bị thiêu hủy bao gồm: biên bản khảo sát quan viên
lưu lại hàng năm, báo cáo tài chính năm của các quận huyện.”

Không phải hồ sơ tư liệu đặc biệt quan trọng gì. Lúc xảy ra hỏa hoạn,
tất cả mọi người vội vàng cứu người cứu hỏa, nơi đó lửa bốc quá lớn lại
xưa nay không có ai lui tới, bởi vậy cứu hỏa chậm trễ, bị hủy hoại quá
nửa.

Ti nữ quan cũng phải chịu họa. Cánh tay Bùi Sanh bị xước, tay phải bị
bỏng, bôi thuốc xong cũng không có gì đáng ngại, lúc này cũng đang dẫn
vài vị cấp dưới kiểm kê hiện trường, tư liệu bị thiêu hủy là danh sách
bộ phận cung nhân.

“Bệ hạ.” Bùi Sanh thấy ta, cúi người chào, giọng nói cũng hơi khàn.

“Bùi học sĩ, nơi này ta giao cho khanh và Dị khanh gia, quả nhân có
chuyện quan trọng khác.” Ta ho khan một tiếng, mơ hồ cảm thấy không khí
có chút kỳ lạ.

Bùi Sanh mỉm cuời nói vâng, lại hướng Dị Đạo Lâm hành lễ. Dị Đạo Lâm này phẩm trật (phẩm cấp, trật tự) cao
hơn nàng, hành lễ với hắn cũng bình thường, có điều Dị Đạo Lâm dường
như không muốn thấy nàng, mi tâm hơi nhíu một chút, quay mặt sang chỗ
khác, hừ lạnh một tiếng không thể nghe ra.

Ta biết Dị Đạo Lâm không xem trọng Tô đảng, với Bùi Tranh lại không
có hảo cảm, nhưng không nghĩ tới hắn ngay cả tiểu nữ tử cũng không bỏ
qua a….

Bùi Sanh vừa rồi tốt xấu gì cũng tính có công cứu giá, ta quay về còn
phải phong thưởng nàng một phen, bây giờ thấy thái độ Dị Đạo Lâm như
vậy, cũng có chút xấu hổ, liền tiếp tục ho khan, nói: “Vậy thì …. hai vị
khanh gia hợp tác vui vẻ.”

Hai kẻ này tựa như cũng chả nể mặt mũi ta …

Ta sờ sờ mũi, xám xịt đi về. Tiểu Lộ Tử bên kia nói, Phương tiểu Hầu
gia đón phu nhân nhà hắn đi rồi, Hạ Lan thì ngay cả góc áo cũng không bị
tổn hại, chỉ là sặc mấy ngụm khói, nay chuyển sang nơi mới tu dưỡng.

Kỳ thật tiểu viện của Hạ Lan kia dù ở trong phạm vi hỏa hoạn, nhưng
cũng không phải nơi gần nhất, chỉ cần tránh đi kịp thời liền chẳng việc
gì. Ta nghĩ bản thân là bị Bùi Tranh hù dọa, xảy ra chuyện rồi, phản ứng
đầu tiên là nghĩ có người muốn hại Hạ Lan, có lẽ sự thật không phải như
thế, đây có thể chỉ là việc ngoài ý muốn cũng  không chừng.

Sau khi ứng phó xong sự an ủi ân cần của Liên cô và A Tự, sắc trời đã
hơi tối, bữa tối muộn hơn so với bình thường một chút, cung nhân cầm
đèn bầy đồ ăn lên.

“Bệ hạ, Tô ngự sử phải an bài như thế nào?” Tiểu Lộ Tự thật cẩn thận
hỏi, “Tô ngự sử là ngoại quan, muốn giữ đại nhân lại qua đêm trong cung
sao?”
Tô Quân bị Thái y cho uống thuốc an thần, sắc trời đã tối dần, chàng vẫn
chưa tỉnh lại. Quan viên trong triều không thể qua đêm trong hậu cung,
đây là quy củ, có điều chàng có thương tích trong người, là bởi cứu quả
nhân mà bị thương, sai người đưa chàng về Quốc sư phủ như vậy cũng không
thích hợp.

“Phái vài lão nhân trong cung hầu hạ, việc còn lại, chờ ngày mai Tô ngự sử tỉnh lại rồi nói sau.” Ta phất tay hạ lệnh.

“Bệ hạ, chỉ sợ là không ổn.”

Ngoài điện đột nhiên truyền đến một tiếng như vậy, dọa ta tới mức tay
run run, suýt nữa làm rơi đũa. Ta sững sờ ngẩng đầu nhìn người vừa tới,
chợt nhớ lại còn có chuyện như này –Bùi Tranh nói cái gì mà đêm nay
muốn ngủ lại trong cung!

Đúng, là ta đồng ý rồi, không có sai, có điều giờ này hắn phải ở trong phạm vi hoạt động mà quả nhân chỉ định chứ !

Bùi Tranh đi đến ngay trước mặt trong cái nhìn trừng trừng của ta,
ngồi xuống tự nhiên như ở nhà mình vậy, phủ phủ tay áo, không đợi hắn
lên tiếng, Tiểu Lộ Tử đã tự giác đi giúp hắn lấy bát gắp thức ăn.

“Ngươi …” Ta thực dùng sức mà nhả chữ, dừng một chút, lại nhả chữ tiếp : “Ngươi … Tới làm cái gì……”

Bùi Tranh nhíu mi, như là nghe được vấn đề rất kỳ quái, cười khẽ hỏi ngược lại : « Bệ hạ nghĩ sao ? »

Ta khó khăn mà nói: “Qủa nhân mặc dù cho phép khanh ở lại trong cung,
nhưng đêm đã khuya, trong hậu cung có quy củ, đêm đến không thể tự tiện
đi lại.”

“Hậu cung cũng có quy củ, ngoại quan không thể ngủ lại.” Bùi Tranh
bác bỏ nhẹ nhàng, “Chuyện này cũng giống chuyện vừa rồi, bệ hạ đã phá
quy củ một lần, làm sao không thể phá thêm lần nữa?”

“Việc xét tùy nghi, Tô ngự sử có thương tích trong người, mới phải
phá quy củ một lần.” Hai mắt ta cao thấp đánh giá hắn, bỗng nổi lên ý
đùa giỡn, che miệng cười trộm nói, « Bùi tướng khanh nếu cũng có bệnh
khó nói trong người, quả nhân cũng có thể miễn quy củ cho ngươi. »

Bùi Tranh ra vẻ nghi hoặc nhíu mày hỏi: “Bệ hạ nói quy củ gì?”

Ta có thiện ý nhắc nhở hắn: “Quy củ của hậu cung, đêm đến không thể tự tiện đi lại.”

Bùi Tranh mỉm cười gật đầu: “Đúng thật, lúc vi thần đến, đêm còn chưa
tới, bây giờ đã đêm rồi, vi thần cũng không định tự tiện đi lại nữa.”

Ta hít sâu một hơi, chậm rãi hỏi: “Ý ngươi là …. ngươi muốn ngủ lại tẩm cung của quả nhân?”

Bùi Tranh cười nói : “Vi thần, tuân chỉ.”

“Bùi Tranh!” Ta đứng phắt dậy, tức giận mà nhấc bàn, “Ngươi – tên lưu manh này!”

Bùi Tranh vẫn cười tươi như trước: “Tạ bệ hạ khích lệ.”

Ta ngồi xuống, bình tĩnh nâng bát cơm lên, ăn cơm.

Gần như chẳng còn lời nào, chỉ có lệ ngàn hàng tuôn ra.

Kỳ quái, theo lý mà nói, mẫu thân ta là người chết không cần mặt mũi,
thế nào ta lại không có được khuyết điểm này của bà, so độ lưu manh, so
độ vô sỉ, so tính vô lại với Bùi Tranh, chẳng một lần có thể chiếm
thượng phong.

“Tiểu Lộ Tử, chuẩn bị cho Bùi tướng một bộ chăn, để hắn trải ra đất mà nghỉ.” Ta rất là thong dong thản nhiên nói.

Tiểu Lộ Tử liếc nhìn Bùi Tranh một cái, thấy hắn không tỏ vẻ gì, liền nghe lệnh của ta đi chuẩn bị.

Tên này, không nhìn thấy là được rồi. Ta tự nói với mình như vậy.

Dùng xong bữa tối, xử lý một số việc triều chính còn tồn đọng, tản bộ một lát, tắm rửa thay quần áo.

Ta thành công ám chỉ mình rằng chẳng có kẻ dư thừa nào cả, nhưng tên
họ Bùi kia dường như không cam lòng bị ta xem nhẹ, thế nên bi kịch năm
12 tuổi ấy một lần nữa lại tái diễn.

Ta hét lên một tiếng, vùi người vào trong nước, qua màn hơi nước mờ
mịt nhìn nam nhân phía đối diện. “Phi phi phi …” Ta nhìn trái nhìn phải
một phen, “Ngươi vào lúc nào?”

Bùi Tranh dựa lưng vào bạch ngọc, làn tóc đen ướt át dính trước ngực,
ý cười trên khóe môi giữa làn hơi nước có chút mờ ảo. “Vi thần vẫn đều
ở.”

Tay ta với với sang bên cạnh, tùy tiện nắm bất cứ thứ quần áo nào che
phủ cơ thể, nghe được câu trả lời của hắn kia, nhất thời khí huyết dâng
lên, suýt nữa hôn mê bất tỉnh.

Nếu không phải vừa mới nghe được tiếng nước động, ta căn bản không phát hiện hắn ở trong này!

Lúc tắm rửa ta thích được thanh tĩnh suy tưởng, không thích người
khác hầu hạ, nhưng nơi này gian ngoài đều có người, bọn họ cũng nên
thông báo cho ta một tiếng chứ!

Ta nghiến răng nghiến lợi, vừa trừng mắt hắn, vừa cố khống chế ánh
mắt mình không lơ đãng đến chỗ không nên nhìn ;))  “Ngươi đi ra ngoài!”

Hắn thế nhưng lại nghe lời ngoài ý muốn, cười nói: “Tuân mệnh.” Sau đó liền …

Trong phút chốc, máu quanh thân dồn thẳng lên não, thiêu đốt tim ta
như nổi trống, mặt như bị lửa thiêu, đầu lưỡi líu ríu: “Ngươi ngươi
ngươi….”

Không biết vì sao, ta đột nhiên thấy có chút miệng khô lưỡi nóng, lại chỉ có thể nức nở một tiếng, rồi quay mặt qua chỗ khác.

“Bệ hạ.” Tiếng nói Bùi Tranh không xa không gần, giống như sương mù
bốc hơi toát ra sự mượt mà, nhu hòa dìu dịu, giống như nước ấm khiến
người ta cảm thấy thoải mái thả lỏng – nhưng đến câu tiếp theo lại khiến
tinh thần người ta chấn động. “Dù sao thì sau này nhìn nhiều cũng thành
quen thôi.”

Tay ta đang cầm quần áo run lên ba lần, hít sâu cũng không thể bình phục nhịp tim, chỉ có giọng khàn khàn nói: “Cút….”

Hắn tùy ý mặc áo khoác, đi đến bên người ta đột nhiên dừng lại, tim
ta cũng theo đó mà đập mạnh, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lại hắn, sau
đó là một trận thiên lôi oanh đỉnh.

Ầm ầm – oành oành

Hắn cúi người xoa xoa đầu ta, cười tủm tỉm nói: “Đầu tiên là giả bộ
câm không muốn nói chuyện với ta, sau là giả bộ mù không nhìn thấy ta,
ta đây cũng là chán muốn chết mới đi tắm rửa trước, trong chốc lát …”

Mẫu thân nói, ta lúc đầu không gọi là Đậu Đỏ, cũng không phải là Đậu Đen, ta gọi là Giới Sắc. (giới này là cảnh giác, dè chừng, cấm, cai)

Mẫu thân nói, lỗi lớn nhất mà đời này bà phạm phải, chính là mê muội
sắc đẹp, câu tam đáp tứ, không biết may mắn hay là bất hạnh, đào hoa một
lần đã nở năm đóa. Lúc bà sinh ta đau đến không muốn sống nữa, mới lĩnh
ngộ được sắc tức là không, không tức là đau, đau khổ của nữ nhân đa
phần đều do nam nhân mà thành, nhất là nam nhân ưa nhìn, cho nên đặt tên
ta – Giới Sắc – hai chữ cảnh báo.

Nhưng cuối cùng vẫn bởi là vì khó nghe quá mức mà các vị phụ thân bác bỏ.

Ta nếu tên là Giới Sắc, ngày ngày nhắc nhở bản thân, cũng không thể
dễ dàng bị Bùi Tranh làm chấn động ba hồn bảy vía như hôm nay được, ngay
cả hắn nói gì sau đó cũng không nghe vào tai, chỉ mất hồn mất vía nhìn
từ hầu kết đang trượt lên trượt xuống, nhìn đến xương quai xanh khêu
gợi, đến khuôn ngực cường tráng, nhìn đến …

Ta khụt khịt mũi, vùi mình vào trong nước.

Chỉ hận làn nước ấm này, không thể dập tắt một phen tà hỏa trong lòng
ta, trong đầu hiện lên hết thảy những cảnh đã xem trong xuân cung đồ
nhiều năm trước, trong đầu mơ hồ hiện lên một ý niệm. Bùi Tranh nếu vẽ
vào tranh cũng …

… nhất định cũng đẹp mắt lắm.

Đây có coi là  …. thiếu nữ 18 hoài xuân ….

Đến lúc nhịn thở không nổi ngoi lên khỏi mặt nước, Bùi Tranh đã không còn ở đó nữa.

Chút mất mát trong lòng kia nhất định là ta tự ảo tưởng ra đi. (háo sắc a ;)))

Ta vội vàng bọc mình kỹ lưỡng rồi mới ra ngoài, cung nhân tiến lên hầu hạ, ta cũng lười không trách cứ các nàng nhiều.

Lau khô tóc, thay xong quần áo, ta do dự một chút, hỏi: “Bùi tướng đang ở đâu?”

Cung nhân nhỏ giọng đáp : « Bẩm bệ hạ, Bùi tướng đã chuẩn bị thị tẩm.”

Cái ! gì!

Ta như bị dội bom một trận, vài bước xông tới tẩm cung, liền nhìn
thấy long sàng thoải mái rộng rãi của quả nhân đã bị người ta đến trước
chiếm cứ !

Tóc của Bùi Tranh cũng đã được lau khô, chỉ dùng một cái dây buộc
chặt, nửa dựa ở bên giường, tay đang cầm sách xem rất là thích thú.

Ta đứng ở cạnh cửa, đầu ngón tay run run chỉ vào hắn : “Bùi Tranh …. ngươi quá càn rỡ rồi!”

Ngươi chẳng những dùng trộm bể tắm của quả nhân, còn muốn chiếm dụng long sàng của quả nhân!

Ta leo lên giường, lôi vạt áo hắn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Qủa nhân nhịn ngươi lâu rồi ….”

Hắn lơ đễnh phủi phủi tay ta, liếc mắt nhìn quyển sách lần cuối, mới
quay đầu lại nhìn ta, cười tủm tỉm nói: “Ta lại không bắt nàng phải
nhịn.”

Ta nhìn ý cười nhạt trên môi hắn, gần như hóa thành cầm thú – muốn xé xác hắn!

« Cút xuống đi ! » Ta nhe răng trợn mắt đe dọa hắn.

« Đậu Đậu… » Bùi Tranh bất đắc dĩ thở dài, đột nhiên tay buông quyển
sách, tay nắm sau thắt lưng ta, nói, “Bệnh phong hàn của vi phu vẫn chưa
khỏi, nàng nhẫn tân sao?”

Hoặc là nhẫn, hoặc là tàn nhẫn. Hắn không muốn ta nhẫn, ta cũng chỉ có thể tàn nhẫn.

Ta nhe răng cười nói : « Vô cùng nhẫn tâm. » Nói xong, ta liền có cảm
giác không thích hợp, cúi đầu nhìn tay hắn vòng trên lưng ta, hỏi:
“Ngươi đang làm gì đấy?”

Ngón trỏ của hắn khẽ nới nút áo, nhẹ nhàng kéo ra, vạt áo trước của
ta nhất thời bung ra, cái yếm nhạt màu như ẩn như hiện. Trong lúc khiếp
sợ, ta vẫn còn lý trí thu tay che trước ngực, xoay người bò ra, trốn
trong góc giường trừng hắn, răng lập cập nói : « Bùi Tranh ! Ngươi dám
lại đây, quả nhân liền kêu ngươi phi lễ! (vô phép, khiếm nhã)

Bùi Tranh ung dung chỉnh chỉnh vạt áo trước, trong mắt chứa ý trêu
tức liếc ta một cái, tay để trên thân như đang sờ soạng cái gì, lại quay
đầu vẫy vẫy ta, miễn cưỡng nói: “Lại đây.”

Ta cười nhạo một tiếng : « Qủa nhân có điên mới đi qua. »

Hắn lập lại một lần : « Lại đây. » Cuối cùng lương tâm bộc phát, thêm hai chữ giải thích : « Bôi thuốc. »

Ta ngây ra một lúc : « Bôi thuốc gì ? »

« Trên vai nàng có vết máu bầm. » Hắn thấy ta không đi qua, liền tự
mình đến, vây ta ở trong góc giường, ngón tay nắm một góc áo, nhẹ nhàng
kéo xuống, bả vai liền lộ ra. Trên vai quả thật ứ một khối máu bầm.

« Ngươi làm sao mà biết…. » Còn chưa hỏi xong, ta đã biết đáp án.
Nhất định là vừa rồi ở bể tắm, bị hắn nhìn thấy…. vì thế ta lại nhớ lại
một màn hương diễm khi đó, mặt cũng không chịu thua kém mà nóng lên.

Hắn cầm lọ thuốc trong tay, đổ ra một ít ở lòng bàn tay, lại phủ lên
vai ta, nhẹ nhàng xoa ấn. Ta đau mà nắm chặt cánh tay hắn, nước mắt trào
lên hốc mắt, nhẫn nhịn mà vòng quanh hốc mắt. Hắn nhẹ tay hơn một chút,
khẽ thở dài : « Cố chịu một chút. »

Lúc thì bảo đừng nhịn, lúc thì lại bảo ta cố nhịn.

Nam nhân này cũng thật sự là thay đổi thất thường.

Thuốc là do Ngũ cha điều chế, có mùi thơm dìu dịu, ngửi thấy là thoải
mái tinh thần, không giống thuốc Thái y viện dùng có mùi cay mũi. Bùi
Tranh giúp ta xoa chỗ bị tụ máu xong, liền kéo vạt áo lại cho ta, cài
nút áo, dùng tay không bị dính thuốc lau nước mắt cho ta, cười nói : «
Tốt rồi, có thể đi ngủ được rồi, bệ hạ của ta. »

Nói xong xoay người liền đi.

Ta theo bản năng giữa chặt tay áo hắn, hắn dừng lại, quay đầu nhìn ta, nhíu đuôi lông mày nghi hoặc.

Ta cắn cắn môi, giương mắt nhìn hắn, « Vừa mới nói thị tẩm gì đó, là ngươi cố ý đùa giỡn ta sao?”

Đồng tử hắn co rụt lại, phương mâu đột nhiên sáng lên, vui vẻ nói : « Chẳng lẽ bệ hạ hy vọng là vi thần nghiêm túc sao ? »

« Đương, đương nhiên không phải ! » Ta lắp bắp trả lời, “Qủa nhân muốn trị ngươi tội khi quân ! »

Hắn cười ha ha, lại duỗi tay xoa xoa đầu ta, cúi xuống hôn trộm lên
môi ta, tim ta mãnh liệt co rút, lại nghe hắn dịu dàng nói : « Ta thích
thấy bộ dạng ngoài mạnh trong yếu của nàng. » Nói xong quệt mũi ta, «
Ngủ đi, trước hôn lễ, ta sẽ không đụng đến nàng. »

Cuối cùng lại bổ sung một câu : « Trừ phi nàng quyến rũ ta trước. »

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+