Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quả nhân có bệnh – Chương 51-52 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hôm ấy sau giờ ngọ, ánh nắng mặt trời ấm áp rải khắp mọi nơi, ta nằm
nghiêng trên ghế dài trong vườn, nghe thấy Tiểu Lộ Tử tới gần thấp giọng
nói: “Bệ hạ, Tô đại nhân cầu kiến.”

Ta còn chưa kịp mở miệng, tiếng bước chân người ấy đã tới gần.

Ta mở to mắt nhìn chàng, chầm chậm nói: “Tô đại nhân gần đây gầy đi
nhiều quá, quả thực là lo lắng cho nước cho dân, nếu lại vì vụ án Nam
Hoài Vương mà tới, vậy vẫn là mời về đi.”

Nửa tháng nay, chàng và Dị Đạo Lâm kiên trì nêu ý kiến, đều bị ta bác
bỏ, ai tới cũng bị ngăn ở ngoài cửa cung không gặp, cứ như thế tính
lại, không ngờ ta không lên triều đã được 13 ngày rồi.

Tiểu Lộ Tử thấy sắc mặt ta chả có gì là vui vẻ, liền khom người lui xuống.

Tô Quân thi lễ với ta xong, nói thẳng vào vấn đề :”Hôm nay vi thần
đến là để cầu xin bệ hạ chấp thuận cho vi thần từ quan rời triều.”

Sắc mặt chàng tái nhợt, lúc nâng tay lộ ra cổ tay, khớp xương chìa rõ.

Chống đỡ không nổi nữa sao …

Ta nói: “Chờ thêm chút nữa.”

Mi tâm chàng hơi nhíu một chút, sau đó cúi đầu càng thấp, kiên quyết nói:”Xin bệ hạ chấp thuận cho vi thần từ quan.”

“Đợi thêm một ngày nữa thôi.” Ta nhấn mạnh ngữ khí, “Thêm một ngày là đủ rồi.”

Chàng bỗng ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn ta.

Ta nhìn con ngươi hiền hậu của chàng, ngoắc ngoắc ngón tay, để chàng
tiến lên, ánh mắt chàng khẽ động, tiến lên hai bước, cúi mình, ta quay
đầu ghé vào tai chàng nhẹ giọng nói: “Ta có thể lấy được thuốc giải.”

Lông mi chàng khẽ động, nhưng cũng không kinh ngạc hay chột dạ.

Quả nhiên chàng đã biết, đêm đó ta cũng ở ngoài cửa, lúc quản gia kêu
lên hai chữ “các vị”, ta rõ ràng nghe được tiếng mở cửa, chẳng qua
chàng cũng không đuổi theo, có lẽ cứ cho rằng làm bộ như không biết, là
có thể thật sự thành chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.

Ta nằm lại lên ghế uể oải nói: “Qủa nhân mệt rồi, khanh về đi, chuyện từ quan, sau hãy nói.”

Chàng lại lui về vị trí lúc đầu, cúi đầu nói: “Vi thần hiểu.”

“Cũng bảo Dị Đạo Lâm đừng có ngày nào cũng tới làm phiền quả nhân,
hắn là quan nhất phẩm, chẳng lẽ chuyện gì cũng phải để quả nhân sai bảo
hắn mới biết phải làm như thế nào sao?”

“Vi thần hiểu rồi.” Chàng nói vậy.

Ta hy vọng chàng thật sự hiểu rồi.

Có lúc ta cũng nghi ngờ, bản thân có phải đã thật sự trúng tình cổ
hay không, nếu không làm sao có thể một mặt vừa diễn trò cùng Bùi Tranh,
mặt khác toan tính trộm thuốc giải. Mà nếu không trúng tình cổ, vì sao
hắn đối xử với ta như vậy, ta cũng không oán hắn, hận hắn như trong
tưởng tượng.

Cùng là trúng độc, lựa chọn của hắn và Tô Quân hoàn toàn khác nhau.
Ta có thể hiểu, lại khó có thể chấp nhận, cảm giác này giống như sau khi
bị người ta chém một đao lại trúng thêm một chưởng.

Ta nhìn bóng lưng Tô Quân đi xa dần, ngực vừa tê dại vừa đau đớn như ong đốt.

Bùi Tranh … ngươi chẳng qua là cậy rằng ta thích ngươi thôi …

Khi đèn trong cung vừa mới được thắp sáng, ám vệ xuất hiện, mang tới cho ta ba chiếc lọ.

Tâm tư Lưu Lăng tỉ mỉ, sợ bị người cướp thuốc giải nghiên cứu ra
thành phần, cố ý sai người đưa tới ba lọ làm xáo trộn hiểu biết, nhất
định phải thấy Bùi Tranh uống vào rồi mới rời đi. Mà Bùi Tranh phải bịt
kín mắt rồi mới được uống thuốc, ngay cả hắn cũng không biết thuốc giải
là lọ nào. Thuốc giải thất trùng thất thảo này là dĩ độc trị độc, cho dù
nghiên cứu ra thành phần trong từng bình thuốc, cũng không thể uống thử
từng lọ từng lọ một.

Quan sát được một lần, ta mới sai ám vệ trộm xà đổi cột, âm thầm
xuống tay từ kẻ đưa thuốc giải, lấy ở mỗi bình thuốc giải ra một phần,
lần đầu là sau khi Bùi Tranh uống xong thuốc giải, chỉ trộm ra hai loại
thuốc nước, lần thứ hai chính là tối nay, trộm được ba loại, loại dư ra
so với lần trước chính là thuốc giải. Ngũ cha là người có khứu giác hiếm
có trên đời, chỉ cần có một chút dược thủy, ông liền có thể dựa vào
khứu giác mà nhận ra thành phần phối chế giống ý như đúc trong thuốc
giải.

Lưu Lăng rốt cuộc thì cẩn thận mấy cũng có sơ suất.

Ta nhận ba cái lọ sứ, đứng dậy đi tới nhà thuốc của Ngũ cha.

Ngũ cha mở ba cái lọ ngửi ngửi một chút, nhướng mày, nói: “Không giống lần trước!”

“Cái gì!” Ta kinh hoảng nhìn lọ trong tay ông, “Làm sao lại có thể không giống!”

Ngũ cha bỏ ba cái lọ xuống, nói: “Hai loại dược thủy lần trước ta đã
phân biệt ra rồi, lần này … ba lọ đều chỉ là nước trong mà thôi.”

Ta xiết chặt nắm tay, cắn răng nói: “Chẳng lẽ là Lưu Lăng cố ý? Hay là cô ta đã phát hiện ra, cố ý thử?”

Ngũ cha trầm ngâm nói: “Có lẽ cũng còn khả năng khác … Thuốc giải,
sớm đã bị Bùi Tranh ra tay trước trộm đi rồi. Bởi vì chính nó cùng muốn
phối chế ra thuốc giải thực sự, dựa vào trình độ y độc của nó, chưa chắc
đã không làm được.”

Ta cắn răng, nói: “Để con đi tìm hắn lấy lại!”

Ta xoay người rời khỏi nhà thuốc, vội vã chạy về tẩm cung, nhưng
không nhìn thấy Bùi Tranh, xoay người túm lấy một cung nhân hỏi: “Phượng
quân đâu?”

Cung nhân sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, lắp bắp nói: “Phượng quân nói, nói tới tới ngự hoa viên …”

Nhìn cái dạng này là có ý tránh đi rồi, hắn sẽ ở đâu nhỉ?

Nếu muốn phối chế thuốc giải, ít nhất cần có dược liệu – Thái y viện!

Ta quả nhiên không đoán sai.

Đèn trong Thái y viện vẫn sáng, trên cửa sổ in bóng một dáng người
mảnh khảnh, ta đứng dừng trước cửa một chút, bên trong vọng ra giọng nói
thuần hậu, khoan thai : “Đậu Đậu phải không, vào đi.”

Ngón tay ta hơi nhúc nhích, giơ tay đẩy cửa.

Ánh nến chiếu sáng rực cả căn phòng, trên bàn trước mặt hắn bày đủ
loại dược liệu, một chiếc bình sứ quen mắt đặt ở chỗ dễ chú ý nhất trên
mặt bàn. Ta chằm chằm nhìn cái lọ kia, im lặng không nói.

Hắn đang nghiền bột thuốc, nhẹ giọng nói: “Đóng cửa lại.”

Ta nói: “Khanh cũng biết ta đến vì thứ gì.”

Hắn cười cười, không trả lời.

Ta nói: “Đưa ta thuốc giải.”

“Không giả bộ nữa sao?” Hắn nhìn ta bất đắc dĩ, ý cười sâu xa, “Thật
ra nếu nàng muốn thuốc giải, nói sớm với ta một chút có sao đâu.”

Ta im lặng, chằm chằm theo dõi hắn, sau một hồi lâu mới nói: “Khanh
biết người ta muốn cứu là Tô Quân, cũng sẽ đưa thuốc giải ra sao?”

“Tại sao lại không?” Hắn cứ như là nghe được một câu chuyện cười kỳ
quặc, nhếch khóe môi nói, “Nếu hắn vì thế mà chết, cả đời này nàng sẽ
nhớ về hắn, ta sao có thể để tim nàng mang nợ hắn được.” Hắn cúi đầu, đổ
bột thuốc vào trong bát, dường như nói câu gì đó, ta còn chưa kịp nghe
rõ, hắn đã ngẩng đầu, thản nhiên nói, “Nàng ngồi xuống một lúc đi, chắc
đến khi rạng sáng là thuốc cũng chế xong rồi.”

Hắn nói xong liền cúi đầu nghiêm túc làm việc, thỉnh thoảng cầm lấy
lọ sứ ngửi ngửi thuốc nước trong đó, nhắm mắt nghĩ ngợi, sau đó tiếp tục
tăng giảm liều lượng.

Ta ngồi một bên nhìn hắn, im lặng không nói.

Thật ra hắn đã sớm biết ta diễn trò.

Ta đột nhiên rất muốn hỏi hắn, khi hắn còn trúng tình cổ, có phải
cũng giống ta hay không, hư hư thật thật, chân chân giả giả, không thể
phân biệt nổi đâu mới thực sự là ý nghĩ của mình. Rõ ràng là chuyện gì
cũng nhớ rất rõ, lại không thể dậy nổi sức lực mà oán hận đối phương, cứ
như bản thân đã thích người này lâu lắm rồi, giống như  tình cảm này
vừa sinh ra đã có, là lẽ đương nhiên, nhổ cũng không đi.

“Bùi Tranh.” Ta bỗng nhiên mở miệng, nhưng sau khi hai chữ đó vuột
khỏi miệng, ta cũng không biết mình rốt cuộc muốn nói gì, muốn hỏi điều
gì.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh nên trong đôi mắt sâu thẳm đen láy khẽ lay động.

“Khanh …” Bị hắn nhìn như vậy, tim ta bỗng đập loạn nhịp, thuận miệng hỏi, “Khanh muốn quay về làm Thừa tướng ư?”

Hắn cười khẽ một tiếng, lại cúi đầu, nói: “Không muốn.”

“Khanh không muốn nắm quyền lực sao?” Lời Lưu Lăng, câu câu đều chói tai, chữ chữ đều như dùi vào tim.

“Ta vốn cũng không coi là người tốt, làm quan cũng không phải một vị
quan tốt, giết người chỉ là vì đề phòng bị người giết mà ra tay trước,
làm việc cũng chẳng qua là vì đã nhận hối lộ hoặc vì ăn lộc của vua, lúc
ta còn nhỏ, cả thiên hạ cũng chẳng có người để tâm tới chuyện sống chết
của ta, nay, ta cũng chẳng muốn để ý đến chuyện sống chết của thiên hạ
làm gì. Hoài bão cao thượng như cứu giúp thiên hạ, ta quá khứ không có,
tương lai cũng sẽ không có.”

“Nhưng kỳ thật …” Tuy rằng không sẵn lòng thừa nhận, ta vẫn phải nói:
“Khanh quả thật có tài làm bá chủ thiên hạ, giết tham quan, làm việc
thiện, dân chúng mắng khanh là gian nịnh, là bởi không biết gì về khanh,
so với đám quan lại tốt mà vô dụng, khanh càng làm được nhiều chuyện vì
dân chúng.”

“Ta chỉ là một thương nhân, ai cho ta lợi lộc, ta sẽ làm việc vì kẻ
đó. Ta được hưởng bổng lộc từ quốc khố, cũng chính là lấy từ dân chúng,
thực tế mà nói, ta chẳng qua cũng chỉ là quản gia được bọn họ thuê, chỉ
có điều quản lý cái nhà to hơn một chút. Về phần bọn họ đánh giá ra sao,
liên quan gì đến ta.”

Ta cười nhạo một tiếng: “Cách nhìn của khanh cũng thật thoáng.”

“Nhìn không thoáng, làm sao mưu cầu danh lợi cho xứng với nàng được?”

Ta nghe thấy mặt biến sắc.

Hắn cười một tiếng, hỏi: “Nàng sống vui vẻ ư?”

Ta im lặng nhìn hắn.

Hắn mỉm cười nhìn ta: “Có đôi lúc, đáng buồn hơn cả chuyện sống không
vui vẻ, đó là không biết bản thân mình sống có thoải mái hay không.”

Tim ta khẽ nảy, nắm chặt tay vịn, thấp giọng hỏi: “Khanh là đang thương hại, hay là châm chọc ta vậy?”

“Ta chỉ đang kể lại một chuyện thật, nếu như có chút cảm giác gì, có
lẽ là …. đau lòng. Nàng căn bản không thích hợp làm hoàng đế, hoặc nói,
nữ nhân vốn không thích hợp làm hoàng đế.”

“Khanh nói lời này là đã phạm vào tội đại bất kính.”

“Vậy sao.” Hắn cười cười không để ý, “Ta đối với nàng, vốn cũng đã
chẳng có gì gọi là tôn kính, nàng cũng biết, ta chưa từng xem nàng là
hoàng đế mà tôn kính.”

“Ta chỉ coi nàng như một nữ nhân bình thường để mà yêu thôi.”

Đầu mũi ta hơi xót,  mắt cay cay.

“Nhưng trong hoàn cảnh như thế này, chắc chắc tất cả đều không thể như bình thường.”

“Ví như nói khanh để A Tự làm cho khanh trúng tình cổ, hoặc là nói
khanh vì ta mà trúng tình cổ.” Ta cố nén không để nước mắt trào ra, lạnh
lùng cắt lời hắn, “Khanh khiến ta không thể nhìn thấu.”

“Ta không phải Tô Quân, hắn biết nếu không làm việc gây tổn thương
đến nàng thì không thể lấy được thuốc giải trong tay Lưu Lăng, cho nên
hắn tình nguyện bỏ đi, cũng không muốn bức cung Lưu Lăng, chỉ sợ nàng
phát hiện ra chuyện hắn bị trúng độc. Những việc như vậy, ta không làm
được, cũng không muốn làm. Chẳng sợ sẽ làm nàng tổn thương, khiến bây
giờ hoặc trong tương lai nàng hận ta, oán ta; ta cũng nhất định phải
sống sót, chỉ có sống sót, mới có thể đạt được tất cả những thứ ta khao
khát, mới có nhiều thời gian hơn để đổi lấy sự tha thứ và được ở bên
nàng.”

Phải … Hắn nói không sai, ta có thể hiểu …

“Khanh luôn lý trí như vậy sao? Tỉnh táo tính toán được mất, chọn cách có lợi nhất cho mình?”

Hắn bất đắc dĩ cười, nói: “Nàng xử trí cảm tính như vậy, bên người vẫn cần có một người giúp nàng tính toán hết thảy.”

“Tính toán, hay là tính kế?”

“Đúng là nha đầu miệng lưỡi chanh chua, sắc sảo.” Hắn cười lắc đầu, cúi đầu điều chế thuốc giải, không mở miệng nữa.

“Khanh hối hận rồi sao?” Ta nhịn không được hỏi hắn, “Khanh hối hận lựa chọn lúc đầu rồi ư?”

Hắn nghĩ nghĩ, cười nói: “Nàng là mục tiêu quan trọng nhất đời này
của ta, cho tới bây giờ, cũng là duy nhất. Nếu lúc trước ta chọn một con
đường khác, ngày nay có lẽ cũng không tồi, nhưng chưa chắc đã là tốt
hơn. Cho nên tới tận bây giờ, ta không hối hận.”

“Khanh đã từng nghĩ, nếu ta không thích khanh thì sao? Khanh chờ đợi nhiều năm như vậy không phải đã thành công cốc rồi sao?”

“Ta chưa từng cân nhắc tới khả năng này, tất cả suy nghĩ của ta, chỉ
là chờ nàng lớn lên, đợi tới thời điểm thích hợp để nàng tiếp nhận tình
cảm của ta, đây chỉ là vấn đề thời gian, không phải vấn đề thành hay
bại.”

Tại sao hắn luôn có thể tự tin như vậy, dường như hết thảy đều nằm
trong lòng bàn tay hắn, chẳng sợ mạng sống còn đang nằm trong tay kẻ
khác, vẫn sống vui vẻ, phóng khoáng như cũ.

Tự tin như vậy, ta không có, Tô Quân cũng không có, có lẽ chính bởi
khiếm khuyết như vậy, khiến cho tình cảm của hai ta không thể chịu nổi
một chút sóng gió, nếu có may mắn tránh được lần đầu, vẫn còn những lần
tiếp theo.

Cùng ngồi trên một con thuyền, ít nhất phải có một người có thể cầm
lái, chèo lái con thuyền tiến lên phía trước, mới không thể bị lạc.

Lựa chọn Bùi Tranh, ta không biết đây là lựa chọn bởi lý trí hay tình cảm của bản thân nữa.

Khi trời tảng sáng, Bùi Tranh đưa bình thuốc cho ta, có lẽ là đêm khuya sương nặng, tay hắn và cái bình đều lạnh như băng.

“Cầm lấy đi.”

Ta nắm chặt bình thuốc, ngẩng đầu hỏi hắn: “Sao lại chỉ có một bình?”

Đáy mắt hắn hiện lên ý cười ấm áp: “Thời gian gấp rút, chỉ có thể làm
một phần. Ta có bình thuốc Lưu Lăng đưa tới để chống đỡ, không sao.”

Ta bấy giờ mới hơi yên tâm, đi về phía cửa.

“Đậu Đậu …”

Bùi Tranh đột nhiên mở miệng gọi ta, ta dừng bước, quay đầu nhìn hắn.

Ánh mắt hắn sâu thẳm nhìn ta, một lúc sau, mới mỉm cười hỏi: “Ta đối với nàng như vậy, lòng nàng đã từng có hận?”

Ta cắn cắn môi dưới, nói: “Khanh biết ta trúng tình cổ mà, bất kể khanh làm gì, ta đều không thể hận khanh.”

Môi hắn nhếch lên chút ý cười tinh tế, nói: “Vậy ư … Ta hiểu rồi.”

(Chương này, mình đổi cách xưng hô của
bạn Đậu với bạn Tranh một chút, lúc nào tình cảm sẽ để ta – chàng, còn
những lúc như này để ta – khanh là xưng hô theo lễ pháp thôi :|)

 

Lần này, ta không gọi Tiểu Lộ Tử, mà tự một mình tới Tô phủ, gõ cửa sau Tô gia.

Đèn thư phòng Tô Quân dường như luôn là ngọn đèn tắt sau cùng ở đế
đô, thật giống như ngọn nến kia đang đốt cháy từng chút từng chút sinh
mệnh, khi trời vừa sáng liền biến thành những giọt nến.

Chàng hình như đã sớm đoán ra là ta sẽ đến, ngồi dưới đèn chờ đã lâu,
ánh nến ấm áp khiến sắc mặt chàng nhìn qua cũng không tái nhợt như vậy.

Khi ta vào nhà, chàng đang khều hoa đèn, “ba” một tiếng, ánh nến trong nháy mắt sáng thêm một chút.

Chàng đứng dậy từ sau bàn, lướt qua bàn tới đứng trước mặt ta, hành lễ.

“Thực ra bệ hạ không cần đích thân tới.” Chàng nói.

Bình sứ bị ta nắm chặt trong lòng bàn tay, sớm đã ấm lên. Ta chìa tay ra, đặt bình thuốc vào trong lòng bàn tay chàng.

“Nhưng khanh lại biết, ta nhất định sẽ đích thân tới.” Ta nhìn con ngươi hiền hậu của chàng, nhẹ giọng nói.

Chàng nhận lấy bình thuốc, thản nhiên mỉm cười: “Bệ hạ là tới để tiễn vi thần thôi.”

Ngực ta chấn động, quay mặt sang chỗ khác cố giấu sự hỗn loạn của bản thân, thấp giọng nói hai chữ : “Xin lỗi.”

Chàng xoay người, đến bên cạnh bàn trà, khẽ chạm tay lên ấm trà, nói:
“Trà lạnh rồi, người chờ một lát, thần pha cho người một ấm trà nóng.”

Chàng nói xong liền ra khỏi cửa, ta ngồi trên ghế chờ chàng, đưa mắt
nhìn bốn phía, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên bức bình phong.

Đó là một bức tuế hàn tam hữu đồ, là bút tích của một danh họa triều
trước, năm Tô Quân đến tuổi nhược quán được Quốc sư tặng cho, vốn là món
quà chàng cực kỳ quý trọng, trên mặt lại lấm chấm nhiều nét mực, giữa
các nét mực lại khúc khuỷu nối lại với nhau, điểm thêm mấy cánh hoa hồng
nhạt, giữa mùa đông khắc nghiệt, đột nhiên lại xuất hiện một cành hoa
đào, thêm ba phần xuân sắc.

Tuế hàn tam hữu: Tuế hàn là cái lạnh của
năm, ý nói mùa đông. Tuế hàn tam hữu là ba người bạn chịu lạnh của mùa
đông: đó là ba cây: tùng, trúc, mai. Tuế hàn tam hữu đồ là tranh vẽ
tùng, trúc, mai.

Nét mực kia vốn là do ta không cẩn thận vẩy lên.

Khi đó chàng đang dạy ta luyện chữ, ta cầm chiếc bút lông dính đầy
mực nước, hăng hái múa bút, lại vô ý vẩy mực nước tung tóe ra ngoài, bắn
lên cả bình phong. Chân tay ta luống cuống, che trước bình phong không
dám để Tô Quân phát hiện ra, chắc là vẻ lúng túng quá rõ ràng, che giấu
lại vụng về, khiến chàng liếc mắt một cái là nhìn thấy sơ hở, chàng kéo
ta ra, nhìn nét mực trên bình phong nhíu mày, ta nuốt nuốt nước miếng
ngẩng đầu nhìn cạnh mặt chàng, lí nhí nói: “Ta đền cho huynh một bức là
được rồi …”

Mặc dù nói như vậy, trong lòng ta cũng hiểu, có một số đồ vật không thể dễ dàng bị thay thế.

Chàng thế nhưng cũng không tức giận nhiều, đưa tay xoa xoa phát tâm ta, cúi đầu mỉm cười nói: “Muốn đền tội hả?”

Ta gật gật đầu.

Chàng nói: “Vậy giúp ta một chút.”

Cái gọi là giúp, cũng chẳng qua là ta cầm nghiên mực, nhìn chàng cầm
bút bổ cứu, ngòi bút nở hoa, nối nhưng điểm mực phân tán lại, điểm xuyết
thành một cành hoa xuân, hoa đào hé mở, dù có sương lạnh, nhưng cũng đã
gần xuân ấm.

Khi đó ta nói gì, bản thân cũng đã không nhớ rõ, nhưng Tô Quân nói một câu, lại khiến ta nhớ tới tận giờ.

Chàng nói: “Nếu không phải tin tưởng mùa xuân ấm áp cuối cùng sẽ đến, làm sao qua nổi mùa đông lạnh lẽo.”

Khi chàng nói lời này, đôi mắt đen láy mang theo ý cười hiền hậu. Lúc
ấy tuổi còn nhỏ, mù mà mù mờ, lời chàng nói, hầu như ta nghe không
hiểu, thứ hiểu rồi, cũng chẳng qua là tự cho là mình đã hiểu.

Chúng ta vốn là hai người khác nhau, ta biết chàng làm gì, nhưng lại không thể hiểu nổi tại sao chàng lại làm như vậy.

Lúc Tô Quân quay lại, ta vẫn đứng trước bình phong, chạm nhẹ lên đóa hoa đào kia.

Chàng rót một chén trà nóng, nói: “Đây là quà tổ phụ tặng thần nhân tuổi nhược quán.”

Ta thu tay về, đến ngồi đối diện với chàng nói: “Ta biết.”

Chàng đưa cho ta một ly trà.

“Vi thần không thể uống rượu, nên lấy trà thay rượu.”

“Không sao.” Hơi nóng truyền qua chén trà khiến năm ngón tay của ta cũng được ấm áp.

Trong không khí thoang thoảng hương trà, chàng nhấp một ngụm, thở dài nói: “Vi thần làm thư đồng cho thiên tử 10 năm rồi.”

Từ khi ta gặp chàng năm 8 tuổi tới bây giờ, đúng đã tròn 10 năm.

“Bệ hạ từ bi đức độ, cần chính yêu dân, đây là cái phúc của vạn dân.”

“Qủa nhân yếu đuối vô năng, lòng dạ hẹp hòi, không độ lượng khoan
dung cho kẻ khác, đối xử với người hà khắc, nhìn người không rõ, cố chấp
…”

“Bệ hạ!” Tô Quân lớn giọng cắt lời ta, tay ta khẽ run, vài giọt trà
rớt ra trên mu bàn tay. Chàng lại nhẹ giọng nói, “Trong lòng bệ hạ khổ
sở.”

Ta cúi đầu nhìn hơi nóng nghi ngút trong chén trà, khóe mắt cay cay, im lặng không nói.

“Không ai hoàn hảo, bệ hạ có ưu điểm của mình, không nên mặc cảm.”

“Khanh không cần phải an ủi ta …” Ta đặt chén trà xuống, rũ mi nói,
“Ta chẳng qua là chỉ là một vị vua tầm thường vô vi, ngay cả một ả Lưu
Lăng cũng có thể đem chúng ta đùa giỡn trong lòng bàn tay.”

“Thời đại của bệ hạ, vừa mới chỉ bắt đầu. Lưu Lăng chẳng qua cậy vào
nơi hiểm yếu mà chống lại, bệ hạ phải đành chịu để cô ta kiềm chế, đều
là bởi người không thể nhẫn tâm. Không nhẫn tâm, mới có thể quan sát nỗi
khổ sở của dân chúng. Sau khi giải quyết được thế lực chư hầu rồi, nền
nhân chính của bệ hạ có thể trải khắp bốn biển rồi. Loạn thế bá đạo,
thịnh thế vương đạo, một ngày nào đó, dân chúng sẽ hiểu được nỗi khổ tâm
của bệ hạ.”

(nhân chính: nền chính trị nhân từ)

Ta cười chua xót nói: “Khanh quả thật là đang an ủi ta.”

Tô Quân mỉm cười nói: “Nếu không phải cũng có lòng tin như vậy, Dị
Đạo Lâm làm sao có thể phục tùng bệ hạ? Hắn cũng tin tưởng, bệ hạ sẽ là
một vị minh quân, được người đời sau kính ngưỡng.”

“Làm minh quân, quá vất vả … Ta vốn không có lương tài mĩ đức như vậy, không bằng các vị phụ thân, cũng không như các khanh…”

“Cao tổ không biết chữ, xuất thân chợ búa, luận văn luận võ đều không
bằng Tiêu Hà, Trương Lương, Hàn Tín, lại thành vị vua khai quốc, lòng
dân hướng về, đáp lại mệnh trời, thành vương nghiệp ngày nay.” Tô Quân
lại rót thêm trà cho ta, “Tối nay bệ hạ có thật nhiều ưu tư.”

“Có thể là … ly biệt sắp tới” Ta cười buồn, “Khanh sắp đi rồi.”

“Trong triều có Dị Đạo Lâm và Bùi Tranh là đã đủ rồi, Dị Đạo Lâm có
tấm lòng trung thà chết không khuất phục, là người bệ hạ có thể tín
nhiệm trọng dụng, Bùi Tranh đối với bệ hạ tình sâu nghĩa nặng, là người
bệ hạ có thể yêu, có thể nương tựa. Vi thần ở lại trong triều cũng không
làm được gì nhiều, không bằng du lịch tứ phương, vì bệ hạ tuần tra biên
giới, biểu dương quân uy.” Chàng đón lấy ánh mắt ta, mỉm cười mà nói,
từng chữ đều chân thành, lại không biết sao lại khiến ngực ta đau nhói.

“Khanh sẽ trở về chứ?” Ta nhẹ giọng hỏi.

“Sẽ.” Chàng khẳng định, “Nếu có một ngày, bệ hạ cần vi thần cống hiến, vi thần chắc chắn sẽ trở về.”

“Chỉ khi ta cần khanh mới có thể trở về sao?”

Chàng cười nhẹ, quay đầu nhìn về phía bình phong, nhẹ giọng nói: “Có
lẽ cũng có một ngày, đi mãi đi mãi, vừa khéo một vòng là trở về rồi.”

Đêm hôm đó, những lời chàng nói từng chữ từng chữ ta đều nhớ rõ.

Chàng từng nói, chàng thích một câu thơ của lạt ma Thương Ương Gia
Thố — Thế gian an đắc lưỡng toàn pháp, bất phụ Như Lai bất phụ khanh. (Thế gian sao có cách vẹn cả đôi đường, không phụ Như Lai, chẳng phụ nàng )

Tìm hiểu thêm về Thương Ương Gia Thố ở đây

Nhưng bất đắc dĩ tới cực điểm rồi, lại kết thành một câu khác – Đệ
nhất tối hảo bất tương khiếm, như thử tiện khả bất tương niệm. (Tốt nhất không nợ nhau, như thế sẽ không còn nhớ đến nhau nữa.)

Nghĩ cẩn thận ra, ta hình như chưa từng làm điều gì vì chàng, cái gọi
là thích, cũng chỉ thành gánh nặng của chàng, đến cuối cùng ta chỉ có
thể vì chàng mà làm duy nhất một việc, đó là để chàng ra đi không mang
gánh nặng.

Chàng buông tay, ta cũng buông tay.

Ta rủ mí mắt, một giọt nước mắt chảy tràn khỏi mi, ta bối rối nâng
tay lau đi, làm bộ chưa từng rơi nước mắt, chàng cũng làm bộ không nhìn
thấy, chỉ là chỉ vào bình phong nói: “Bình phong này là quà tổ phụ tặng
cho thần tuổi nhược quán, gửi gắm kỳ vọng của tổ phụ với vi thần, là món
quà vi thần quý trọng nhất. Sau khi vi thần rời khỏi đế đô, Tô gia ở
Bạch Y hạng sẽ để triều đình thu hồi, nhưng bức bình phong này, vi thần
muốn giữ lại.”

Ta khàn giọng nói: “Đây là đương nhiên.”

“Bệ hạ …” Chàng quay đầu, mỉm cười chăm chú nhìn ta, “Xin bệ hạ rộng
lượng tha thứ cho vi thần vượt quá bổn phận. Phụ thân vi thần hy sinh vì
nước khi thần còn nhỏ, không lâu xong mẫu thân cũng uất ức qua đời,
nhiều năm qua, Tô gia lớn như vậy, chỉ có tổ phụ và vi thần sống nương
tựa lẫn nhau, chưa bao giờ có bạn chơi cùng. Từ khi làm thư đồng của bệ
hạ, vi thần vẫn coi bệ hạ như muội muội ruột của mình mà yêu thương,
ngày mai chia tay rồi, hôm nay vi thần mới dám nói ra tình cảm trong
lòng, mong bệ hạ thứ tội.”

“Muội muội …” Ta cắn môi, nghẹn ngào cười nói, “Ta … cũng coi … khanh giống như huynh trưởng vậy …”

Đây là giải thoát cuối cùng ta có thể cho chàng.

Hoán Khanh …

Chàng nhìn ta đầy yêu chiều, đưa tay xoa xoa phát tâm ta, giống như thời thơ ấu.

“Bệ hạ vẫn y như hồi bé vậy, động một chút là khóc nhè ra vẻ đáng
thương, tránh khỏi bị tổ phụ và Thừa tướng trách phạt, để Tiểu Lộ Tử
thay người chép sách phạt quỳ.”

Ta nắm chặt tay áo chàng, một giọt nước mắt đọng trên cổ tay áo
chàng, nói không ra lời, chỉ sợ vừa mở miệng, liền giữ chàng ở lại.
Nhưng ta có tư cách gì để giữ chàng lại, ta đã cho Bùi Tranh toàn bộ
rồi, từ nay về sau ràng buộc sống chết đều cùng hắn trải qua, tình cảm
giống như một con thuyền nhẹ lênh đênh trên biển, một người đã nặng, lại
không thể chứa thêm người thứ ba.

Chàng nhẹ giọng nói: “Bệ hạ, trà đã lạnh rồi.”

Người đi rồi, trà cũng nên lạnh.

Ta nắm chặt tay áo chàng, khóc đến ngủ thiếp đi lúc nào không biết,
khi tỉnh lại, đã đang ở tẩm cung, Tiểu Lộ Tử vén mành bước vào nói: “Bệ
hạ, Tô đại nhân đã rời đi rồi.”

Ta vòng tay ôm đầu gối, nói: “Ta biết rồi.”

————[Nhớ mãi không quên] —————

Nghe mọi người nói, tổ tiên Tô gia làm quan lớn trong triều, nhưng từ
khi ta có thể nhớ được, phụ thân đã từ quan, tận cho đến khi già đi,
cũng không nhận bất cứ chức quan nào. Ông đi du lịch bốn phương, mở đàn
thụ nghiệp, người tới nghe ông giảng luôn rất đông.

Phụ thân là một người rất hiền hậu, đối với ai cũng rất nhã nhặn,
trong đám người tới nghe giảng thậm chí cũng có vài tiểu thương và sai
dịch, phụ thân đối xử bình đẳng với mọi người, chưa từng xem thường ai,
người khác không hiểu câu hỏi bèn hỏi lại, ông cũng đáp lại từng câu,
chưa từng mất kiên nhẫn.

Ta đi theo phụ thân từ phương Bắc xuống tới phương Nam, ngàn dặm băng
giá của Lương quốc, tới mùa xuân ở Mân Việt, phong cảnh rực rỡ, dấu
chân chúng ta gần như là trải khắp Thần Châu. (chỉ Trung Quốc)

Phụ thân được người người kính ngưỡng, dân chúng ca tụng ông là học
giả uyên thâm bậc nhất đương thời, cũng không ít nữ tử yêu thương nhung
nhớ, nhưng ông vẫn luôn luôn thương nhớ người vợ đã khuất, không gần nữ
sắc, mối thâm tình này, lại khiến ông có được tiếng thơm và sự ưu ái của
càng nhiều nữ tử, chỉ hy vọng nam tử tài năng xuất chúng, hiền hậu kia
có thể đem hết tất cả thâm tình mà chuyển tới đặt trên người mình.

Ta chưa từng nhìn thấy mẫu thân, ký ức bắt đầu từ những năm 4-5 tuổi,
phụ thân nói, mẫu thân bị bệnh nặng, tới chữa bệnh ở một nơi rất xa.
Thưở nhỏ ta không hiểu, đến khi trưởng thành mới biết được, mẫu thân đã
sớm qua đời. Ta không biết bà là người như thế nào, nhưng nhất định là
một nữ tử tốt đẹp mới có thể khiến phụ thân nhớ nhung cả đời, quyết
không tái giá.

Đôi lúc nhìn phụ thân lẻ loi đơn bóng, lòng ta cũng rất khó chịu, bà
mối cũng vài lần bị đuổi ra khỏi cửa rồi, ta cũng không nhịn nổi mở
miệng hỏi ông: “Phụ thân, người thật sự không quên được mẫu thân sao?”

Ông xoa xoa đầu ta, cười nói: “Trẻ con, hỏi vấn đề này làm gì?”

“Vì sao lại không thử một chút chứ?” Ta nói, “Ý con là, tại sao lại
không cố gắng thử chung sống với nữ tử khác, mẫu thân dù có tốt, cũng đã
qua đời rồi, có lẽ có người khác bầu bạn, phụ thân sẽ quên được mẫu
thân.”

“Thật là đứa bé ngốc.” Phụ thân bất đắc dĩ thở dài, trong mắt lấp
lánh ý cười, “Muốn quên thực sự, vốn không cần cố ý nỗ lực. Mỗi một lần
cố gắng, đều chỉ làm ký ức sâu thêm mà thôi. Kỳ thật ta vẫn nhớ rõ nàng,
lại đã sớm quên cảm giác kia rồi, không kể là với nàng, hay là với
những người khác.”

“Không hiểu ….” Lời ông, so với lời Khổng phu tử còn khó hiểu hơn.

“Trải qua rồi, cũng sẽ hiểu thôi.” Ông mỉm cười nhìn ta, nói, “Cô nương trưởng thành, động xuân tâm rồi sao?”

Ta lúng túng, vội nói: “Không phải!”

Khi đó, ta vừa mới quen một họa sĩ, tính tình chàng cũng giống phụ
thân, còn trầm lặng ít lời hơn cả phụ thân, nhưng nét bút của chàng nói
cho ta biết, nội tâm chàng là một bức họa tuyệt đẹp.

Ta mười tám tuổi, phụ thân cũng đã qua tuổi 40.

Năm Sùng Quang thứ 26, ta thành thân với chàng họa sĩ kia ở Mân Việt,
phụ thân hôm đó rất vui, uống hơn hai chén rượu, đó là lần đầu tiên ta
thấy ông mặc áo đỏ, ông đã đi khắp chân trời góc bể, hai bên tóc mai đã
điểm phong sương, như thanh tùng ngạo tuyết (thông xanh kiêu ngạo trong gió tuyết), lỗi lạc mà sâu sắc.

Phụ thân tặng chúng ta bốn chữ – trăm năm hảo hợp.

Lúc thu bút lại, đáy mặt hiện lên nét mất mát cùng bi thương, chỉ lướt qua trong giây lát.

Ta nghĩ, ông nhất định là nhớ tới mẫu thân.

Lại thêm ba năm nữa, khi đứa con đầu lòng của ta đã tròn 2 tuổi, phụ
thân đột nhiên nói muốn về đế đô, chúng ta đã đi khắp nẻo Thần Châu,
nhưng vẫn chưa bao giờ tới đế đô. Ta vẫn nhớ rõ năm ấy tuyết rơi rất
dày, đường thủy không đi được, tuyết lớn bao phủ núi, chúng ta dừng chân
giữa đường, trời đông giá rét, phụ thân rốt cuộc ngã bệnh.

Giữa khung trời tràn ngập sắc trắng, chỉ thấy một chút sắc thông xanh biếc.

Một ngày kia, tinh thần phụ thân tốt lên rất nhiều, đẩy cửa sổ ngắm
nhìn chút xanh biếc kia, ta muốn đóng cửa sổ, lại bị ông ngăn lại.

“Phụ thân, người còn bệnh, bên ngoài lạnh giá.”

Ông nói: “Tuyết sẽ tan.”

Ta thở dài nói: “Đúng vậy, lúc tuyết tan mới lạnh đấy!”

“Tuyết tan rồi, mùa xuân mới có thể đến.”

Ta nói: “Đúng rồi, khi mùa xuân đến chúng ta có thể về đế đô.”

Ông mỉm cười gật gật đầu nói: “Mùa xuân ở đế đô rất đẹp, hoa đào, hoa mơ đều nở, cả thành không nơi nào không có hoa bay …”

Ta thuận theo ông, nói: “Đúng vậy, đến lúc đó chúng ta về thăm nhà cũ Tô gia.”

Ông ngắm sắc xanh biếc kia, nói: “Ta đã đồng ý với nàng là sẽ trở về.”

Ta không biết “nàng” trong lời ông là ai.

Ông nói: “Không biết còn có thể trở về được hay không.”

Đêm hôm đó, khi ta gọi phụ thân dậy ăn cơm, ông đang nằm trên bàn, trong tay còn cầm bút vẽ, đã ngừng thở.

Trên tấm giấy trắng kia, mấy giọt máu đỏ sẫm vì ho mà đọng lại, ông
vẽ vài nét phác họa, giống như ngày xuân trên đồng bằng, đóa hoa đào rực
rỡ đã nở.

Chúng ta cuối cùng cũng về được tới đế đô, mang theo lọ tro cốt của phụ thân.

Nhà cũ của Tô gia đã đổi chủ, chúng ta ở lại trong khách sạn trong
thành, một ngày kia, một vị trung niên tự xưng là họ Lộ, muốn gặp chúng
ta.

Ông là công công, chúng ta liếc mắt một cái là nhận ra.

Ông nói có gì đó muốn giao cho chúng ta.

Ngoài thành có một tòa biệt viện, là phụ thân lúc sinh thời giữ lại,
vài chục năm chưa từng quay về, nhưng có người định kỳ đến quét dọn, tất
cả đồ đạc bên trong đều thuộc về phụ thân. Ở nơi đó, chúng ta thấy được
thời thơ ấu và niên thiếu của người.

Chúng ta mai táng phụ thân ở một nơi cách biệt viện không xa, khi mùa xuân đến, có hoa đào, hoa mơ tràn ngập núi đồng.

Chiều hôm đó, Lộ công công dẫn theo một người, bà mặc áo choàng, che
mặt, ngồi trước mộ phụ thân một hồi lâu, đến khi trời sẩm tối, bà mới
rời đi. Trước lúc rời đi, ba hỏi ta, khóc đã khan cả tiếng: “Tên cháu là
gì?”

Ta nói: “Phụ thân gọi cháu là Niệm Niệm.”

Ta nghĩ có lẽ ý nghĩa là nhớ mãi không quên (niệm niệm bất vong).

Bà bỗng nở nụ cười, nói: “Chàng chưa từng nói với ta một lời nói thật.” Sau đó lại khóc.

Từ đó về sau, ta cũng không gặp lại bà nữa.

Sau đó, khi cùng phu quân sắp xếp lại di vật của phụ thân, phu quân
kinh ngạc phát hiện ra một bức bình phong của danh họa tiền triều, chàng
nói gọi là tuế hàn tam hữu, chỉ đáng tiếc là, không hiểu sao lại có
thêm một cành hoa đào.

Phu quân khẽ vuốt đóa hoa đào kia nói: “Kỹ thuật vẽ vô cùng tốt, chỉ
là miễn cưỡng không hài hòa, nào có hoa đào nở sớm như vậy.”

Ta lại cảm thấy vô cùng tốt. “Phụ thân có nói, thông xanh có thể chịu đựng qua mùa đông khắc nghiệt, chỉ để được thấy hoa đào.”

Phu quân gật gật đầu nói: “Vẽ thật đẹp … Đây nhất định là nhạc phụ vì người yêu dấu mà vẽ nên.”

Ta bỗng dưng nhớ tới bức tuyệt bút của phụ thân.

Ta nói: “Nhất định là vì mẫu thân thiếp mà vẽ.”

Nhưng tận đến không lâu trước đây, ta mới biết được, ta chẳng qua là
một đứa trẻ bị bỏ rơi được ông nhặt về, ta không có mẫu thân.

Vậy người ông nhớ mãi không quên kia, là ai.

Cửu u hoàng tuyền, bên bờ kia có thể có hoa đào rực rỡ …

============================================================================

Tác giả nói viết chương này là tự ngược
thê thảm, vừa viết vừa khóc, viết xong đi rửa mặt mà mắt sưng húp thành
một đường chỉ. Lúc mình edit chương này, vừa gõ vừa khóc, tay run, gõ
sai liên tục, edit xong save lại mà cũng không có can đảm đọc lại, bây
giờ đăng, ngồi soát lại mà vẫn rơi nước mắt ngon lành.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+