Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Quán Gò đi lên – Chương 23 – 24 ( Hết ) 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23

Từ ngày vắng thằng Lâm và con Cúc, quán Đo Đo trông rộng hẳn ra. Con Lan và con Kim đi ra đi vô không còn phải vừa né người vừa la lách chách luôn miệng như trước. 
Một thời gian dài, mặt mày đứa nào đứa nấy buồn thỉu buồn thiu. Chỉ đến hôm ông Tiger, ông Thịt Luộc Muối Tiêu và bà Fanta cùng lúc kéo nhau vô quán thì không khí mới chộn rộn trở lại. Theo thông lệ trước nay, bà Fanta chỉ xuất hiện buồi sáng, ông Tiger “ngồi đồng” từ hai giờ trưa đến tám giờ tối, còn ông Thịt Luộc Muối Tiêu chỉ đun đầu vô quán lúc thằng Cải sắp kéo cửa mà thôi. Cũng có hôm ông Thịt Luộc Muối Tiêu đến sớm hơn thường lệ nhưng bao giờ khi ông đặt chân vô quán thì ông Tiger cũng đã ra về từ đời tám hoánh. 
Do mỗi người đều tuân thủ nghiêm ngặt cái thời khóa biểu của mình nên từ trước nay, ông Tiger, ông Thịt Luộc Muối Tiêu và bà Fanta chưa bao giờ giáp mặt nhau. 
Vậy mà đùng một cái, cả ba cùng xuất hiện, cùng đi chung với nhau, cùng ngồi một bàn và cùng nói cười vui vẻ như ba người bạn cố tri khiến tụi loi choi trong quán không khỏi trố mắt sửng sốt. 
Cả ba vô quán vào buổi tối, lúc khách đã bắt đầu thưa thớt. 
Con Kim cầm mấy cái khăn lạnh đặt xuống trước mặt khách, lui ra một bước, hỏi: 
– Dạ, chú dùng chi? 
Ông Tiger đang chuyện trò rôm rả, nghe giọng con Kim liền quay lại, mặt thần ra. 
Con Kim nhắc: 
– Dạ, chú dùng chi? 
Ông Tiger đang thừ người chưa kịp đáp thì bà Fanta đã lên tiếng: 
– Quán có món gì ngon cứ đem hết ra! 
Con Lan chạy lại đứng kế con Kim, vui vẻ hỏi: 
– Bữa nay cô đãi tiệc hả cô? 
Bà Fanta cười, chỉ tay vô ông Tiger: 
– Ừ, cô tiễn ông này về nước. 
Con Lan ngơ ngác: 
– Ủa, chú này không phải ở Việt Nam hả cô? 
Ông Thịt Luộc Muối Tiêu hắng giọng: 
– Ổng ở Mỹ, qua đây dạy học! 
Bà Fanta cười: 
– Và lấy vợ nữa. 
– Vậy ổng lấy được chưa cô? 
Con Lan hỏi bà Fanta nhưng mắt lại nhìn ông Tiger. 
– Chưa! – Bà Fanta thiệt thà – Hình như ổng thích cô nào đó mà cô đó không thích ổng! 
Con Lan tủm tỉm: 
– Cô nào vậy cô? 
– Cô không biết. Ổng chỉ nói là cô đó không chịu kêu ổng bằng anh khiến ổng buồn lắm! 
Trong khi con Lan buột miệng “ồ” lên một tiếng thì con Kim nghe tim mình đập loạn. 
Hóa ra ông Tiger là Việt kiều, tức là đúng “tiêu chuẩn” kén chồng của nó. Vậy mà trước nay nó đâu có biết. Thấy ông Tiger ăn uống lúc nào cũng thiếu nợ, có nằm mơ nó cũng không dám nghĩ ổng là Việt kiều về đây dạy học. 
Con Kim đứng như trời trồng, tiếng trò chuyện giữa con Lan với bà Fanta và ông Thịt Luộc Muối Tiêu loáng thoáng bên tai. 
Qua những gì ba người đối đáp, nó càng ngở ngàng khi biết thêm ông Tiger là tiến sĩ kinh tế, đang tham gia điều hành một công ty sản xuất các linh kiện điện tử nổi tiếng. 
Ông và bà Fanta về Việt Nam dạy học theo chương trình hợp tác giữa trường Đại học Kinh tế và trường đại học gì gì đó bên Mỹ. Còn ông Thịt Luộc Muối Tiêu là giáo viên tại chỗ của trường. 
Chính ông Tiger là người đầu tiên trong ba người phát hiện ra quán Đo Đo. Sau đó ông quảng cáo cho ông Thịt Luộc Muối Tiêu và bà Fanta. Nhưng vì ba người công việc giờ giấc tréo ngoe nên chẳng có dịp nào đi chung với nhau được. 
Theo lời kể dí dỏm của bà Fanta thì ông Tiger sống ở Mỹ đã lâu nhưng không chịu lấy con gái bên đó, cứ nhứt quyết về Việt Nam cưới vợ. Trong chuyện lập gia đình của ông rõ ràng có đượm màu sắc hoài hương. 
Nhưng xui cho ông là thương ai không thương, ông lại đi thương ngay chóc con Kim, tức là thương cái đứa chỉ chăm chăm lấy Việt kiều chớ cỡ ăn uống ngày nào cũng thiếu nợ như ông thì còn khuya nó mới để mắt đến. 
Con Lan càng nghe càng thấy tiếc cho con Kim. Nó hỏi bà Fanta: 
– Chừng nào chú Tig… mới về Mỹ hở cô? 
– Sáng mai ổng lên máy bay rồi! – Bà Fanta không để ý đến vẻ bối rối của con Lan khi gọi tên ông Tiger, thản nhiên đáp – Ổng dạy học ở Việt Nam sáu tháng rồi, còn phải về lo công việc bên đó nữa chứ! 
Con Lan liếm môi: 
– Chú còn qua lại đây nữa không, cô? 
Bà Fanta chưa kịp đáp, ông Thịt Luộc Muối Tiêu đã trả lời thay: 
– Cũng chưa biết chừng! Có thể qua lại, có thể không! 
Chung quanh cái bàn ăn lúc này có cả thảy năm người nhưng trước sau chỉ có bà Fanta, ông Thịt Luộc Muối Tiêu và con Lan nói qua nói lại. Còn ông Tiger và con Kim thì im ru bà rù. 
Lâu thiệt lâu, ông Tiger mới mở miệng. Giọng ông buồn hiu, nghe như một tiếng thở dài: 
– Thôi, các cháu dọn đồ ăn ra đi! 
Ông Tiger nói nhẹ nhàng nhưng con Kim bỗng nghe nhói trong lòng một cái. 
Chữ “các cháu” rõ ràng ông Tiger muốn chỉ con Lan và con Kim. Trước nay, chưa bao giờ ông Tiger kêu con Kim bằng “cháu”. Ngay cả khi con Kim cương quyết không chịu thay đổi cách xưng hô, ông vẫn khăng khăng kêu nó bằng “em”, chỉ để mong có ngày nó kêu ông bằng “anh”. Đó là mơ ước cháy bỏng của ông. Đó cũng là quyết tâm sắt đá của ông. 
Vậy mà bây giờ quyết tâm của ông coi bộ lung lay dữ dội. Với bộ tịch xụi lơ như con gà rù, với lối xưng hô xa lạ kia, có vẻ như ông đã cam tâm đầu hàng số phận. 
Ông Tiger đã đầu hàng, dĩ nhiên con Kim không có cách nào khác là đầu hàng theo. Cuối cùng, nó nói: 
– Dạ, tụi cháu sẽ đem ra liền! Chú cảm phiền ngồi đợi một chút! 
Khi nói như vậy, con Kim cũng không rõ nó có định bóng gió đến chuyện gì không. Mỗi ngày ông Tiger đã ngồi đợi sáu tiếng đồng hồ trong vô vọng, suốt sáu tháng liền như vậy, bây giờ ông sắp lên máy bay rồi, nó kêu ông đợi thêm một chút có cứu vãn được gì đâu!

Chương 24

Khoảng nửa tháng sau ngày con Cúc ra đi, thằng Lâm trở lại quán Đo Đo. 
Nó vừa xuất hiện, tụi nhóc trong quán đã lác xệch mắt. 
Xưa nay thằng Lâm là đứa ăn vận chải chuốt, quần áo thẳng thớm, tóc tai lúc nào cũng láng o, bóng nhẫy. Thời tiếp viên đã thế, bây giờ là sinh viên, trông nó càng tươm tất hơn nữa. 
– Ồ, Lâm! – Cải nhảy dựng khỏi ghế – Mày đi đóng phim mới về hả? 
Lâm vỗ vai bạn: 
– Chọc quê hoài mày! Sao, khỏe không? 
– Khỏe! – Cải nắn nắn cánh tay bạn – Còn mày trông bảnh ác! 
– Bảnh gì đâu! 
Lâm vừa nói vừa bước vô quán. 
Nhác thấy người thương, con Lan mừng quýnh: 
– A, anh Lâm kìa! 
Vừa reo nó vừa chạy lại, cầm tay Lâm lắc lắc, cặp lông mi dài của nó chưa chi đã muốn rơm rớm. 
Con Lệ con Kim con Hường cũng ba chân bốn cẳng phóng ra. 
Con Lệ tíu tít: 
– Xuống hồi nào vậy, Lâm? 
– Mới xuống hồi sáng! – Lâm cười, khoe hàm răng trắng bóng – Bỏ đồ nhà bà dì xong, chạy lại đây liền! 
Cô Thanh bước ra, vui vẻ: 
– Chà, lên sinh viên rồi trông khác dữ ta! 
Lâm lỏn lẻn: 
– Khác gì đâu, cô! 
Miệng trả lời mọi người nhưng cặp mắt thằng Lâm không ngừng dáo dác. 
Không thấy con Cúc chạy ra mừng, lòng nó bất giác chùng xuống. 
Mấy lần Lâm định mở miệng hỏi nhưng ngặt có con Lan đứng đó, nó không muốn tỏ ra sốt ruột. 
Cô Thanh chỉ chiếc bàn: 
– Con ngồi ăn tô mì Quảng coi còn có hương vị như xưa không? 
Lâm ngồi xuống, hoang mang nhìn quanh, bụng tự trấn an: Chắc con Cúc chạy ra chợ mua rau rác gì đó thôi! 
Đứa bưng mì ra cho Lâm là một thằng nhãi lạ hoắc. Ngoài thằng này ra còn một con nhỏ nữa, cũng lạ huơ. Hai đứa này chắc là tiếp viên mới của quán! Lâm nhủ bụng và thò tay nhấc lọ ớt bột, lòng tự dưng cảm thấy bồn chồn lạ. 
Tụi loi choi trong quán bu quanh Lâm tán chuyện một hồi rồi tản ra lo phận sự. Thằng Cải ra ngồi coi xe, con Lệ vô ngồi thu tiền, con Hường chun vô bếp phụ cô Thanh, con Lan ra chợ. Chỉ có con Kim là lảng vảng đi tới đi lui. 
– Kim nè! 
Ăn chừng ba đũa mì, thằng Lâm không nhịn được, khẽ giọng gọi. 
– Gì vậy Lâm? – Con Kim bước lại. 
Lâm dè dặt hỏi: 
– Cúc đi chợ nào mà lâu quá vậy? 
– Đi chợ đâu mà đi chợ! Nó về quê rồi! 
– Về quê? – Tim Lâm thót lại, nó hỏi và nghe giọng mình run run – Về hồi nào vậy? 
– Nửa tháng rồi. 
– Vậy chừng nào Cúc trở vô? 
Con Kim mỉm cười: 
– Không vô nữa! Nó về quê luôn! 
Lâm tưởng như có ai nện búa vào ngực mình. Mặt nó bỗng chốc tái ngắt: 
– Kim nói thiệt không vậy? 
Con Kim bắt đầu nhận ra thái độ khác lạ của Lâm, nó thu nụ cười lại: 
– Kim nói thiệt đó ai gạt Lâm làm chi! 
Thằng Lâm lập tức buông đũa, ngoảnh cổ ra hiên: 
– Cải! 
– Gì hở mày? – Thằng Cải lon ton chạy vô. 
Lâm hầm hầm: 
– Tao sắp giết mày đó Cải! 
Thấy miệng mũi thằng Lâm xịt khói, Cải biết có chuyện chẳng lành, liền bước lui một bước, cố pha trò: 
– Giết người phải có lý do chớ! 
Cải giễu. Nhưng Lâm không cười. Nó rít qua kẽ răng, giọng lạnh băng: 
– Tại sao mày để cho con Cúc về quê? 
– Đơn giản thôi! – Cải hấp háy mắt – Chỉ vì tao không phải là ba nó. Nó muốn đi đâu thì đi, tao lấy tư cách gì mà cản được! 
– Lấy tư cách là bạn tao! – Lâm nghiến răng ken két – Bạn người yêu của nó! 
Thấy thằng Lâm làm tàng quá, Cải tức mình muốn nói toẹt mọi chuyện. Cải muốn cho thằng Lâm biết con Cúc trước sau vẫn xem nó như anh trai, sở dĩ con Cúc phải bấm bụng nói yêu, phải cắn răng vờ hứa cho nó hôn, chẳng qua muốn nó yên tâm học tập. Vì tương lai của thằng Lâm, con Cúc đã hy sinh quá xá nhiều, vậy mà thằng Lâm còn bày đặt hoạnh họe! 
Cải những muốn “hê” hết lên cho thằng Lâm hách xì xằng này trắng mắt chơi. Nhưng biết thằng Lâm đang buồn, nó không nỡ làm bạn buồn thêm. Cải chỉ thở dài: 
– Trong trường hợp này, ngay cả người yêu của nó cũng chẳng ăn thua, huống gì bạn của người yêu! 
Trước vẻ mặt nghệt ra của Lâm, Cải hất đầu: 
– Mày có biết ba nó vừa bị xe đụng gãy cẳng không? 
Lâm ngơ ngác: 
– Không. 
– Mày có biết từ khi ba nó bị tai nạn đến nay mẹ nó phải một mình bươn chải ngoài đồng không? 
– Không. 
– Thế bây giờ mày đã biết tại sao nó phải khăn gói về quê gấp gáp như vậy không? 
Lâm buồn bã: 
– Bây giờ thì tao biết rồi. 
Thốt xong, Lâm gục đầu lên tô mì, mái tóc bóng mượt của nó lòa xòa xuống trán, quẹt cả lên những mẩu bánh đa trong tô. Những lời con Cúc nói với nó hôm nó về Tây Ninh như còn văng vẳng bên tai “Nếu em nói mà không giữ lời, em sẽ bị cô Thanh cho nghỉ việc ngay tức khắc”. Bây giờ nhớ lại, Lâm mới biết hôm đó con Cúc không nói chơi. Hóa ra ngay vào lúc chia tay Lâm, con Cúc đã biết nó sắp rời quán Đo Đo không hẹn ngày quay lại. Vậy mà con Cúc chẳng nói gì với nó. Chắc con Cúc muốn niềm vui vào đại học trong lòng nó được hoàn toàn trọn vẹn đó thôi! 
Cải đặt tay lên vai bạn: 
– Vui lên đi mày! 
Lâm nói như khóc: 
– Tao thương con Cúc quá! 
Thốt nhiên Cải nói một câu ngoài ý muốn: 
– Nó cũng thương mày! 
– Tao biết! – Lâm mếu máo – Nó thương tao bằng nguyên cái bánh đa lận! 
Thấy thằng Lâm là đàn ông con trai mà sụt sà sụt sịt, Cải bất giác cảm khái muôn vàn. Nó thở đánh thượt: 
– Đừng tuyệt vọng! Biết đâu mai mốt chân cẳng ba nó lành hẳn, con Cúc sẽ lại trở vô! 
– Khó lắm mày ơi! 
Rồi Lâm ảo não: 
– Tao buồn quá Cải ơi! 
– Tao còn buồn hơn mày gấp bội! 
Lâm nhảy dựng: 
– Mày cũng thương con Cúc? 
– Tầm bậy! Tao thương người hôm trước tao nói với mày đó! 
– Ờ, tao nhớ rồi! – Lâm tò mò – Bây giờ mày nói thiệt đi, mày thương đứa nào trong quán vậy? 
Cải gãi đầu: 
– Người tao thương không ở trong quán mình. Mà ở quán bún kế bên. 
– Trời đất! – Lâm trợn mắt – Mày thương bà bán bún mắm hả? 
– Bậy! Tao thương con nhỏ bán cà phê phụ bả. 
– À, con Nhàn. Con Nhàn cũng dễ thương quá đi chớ. 
Cải nhăn nhó: 
– Dễ thương nhưng thương không dễ. 
– Sao vậy? Bộ mày tỏ tình với nó rồi hả? 
– Chưa. 
Lâm ngạc nhiên: 
– Chưa sao mày biết thương không dễ? 
Cải hít vô một hơi: 
– Tại gần đây tao mới phát hiện ra… 
– Nó có người yêu rồi! – Lâm xen ngang. 
– Người yêu còn đỡ! – Cải buồn bã – Nó có chồng rồi! 
Lâm chưng hửng: 
– Con Nhàn có chồng rồi? 
– Ừ. 
– Nó lấy chồng hồi nào? 
– Tao cũng chẳng biết nó lấy chồng hồi nào mà bây giờ ngoài chồng ra, nó còn có tới hai đứa con lận. 
– Ngộ ghê há! – Lâm chớp chớp mắt – Một chồng hai con mà sao trông nó nhỏ xíu hà! 
Cải mấp máy môi định nói câu gì đó nhưng thoáng thấy khách đun đầu xe vô, nó liền lật đật chạy ra hiên.
Lâm nhìn theo bạn, thấy thằng Cải còn khổ hơn nó gấp bội. Nó dù sao cũng hy vọng có ngày con Cúc trở vô. Nếu con Cúc không vô nữa, nó cũng còn có thể chạy ra ngoải, nhắc con Cúc mở quán mì Quảng để nó… lên làm ông chủ. Còn thằng Cải thì tuyệt đường. Tội ghê! 
Đã không nghĩ tới con Cúc thì thôi, nghĩ tới người thương, Lâm bỗng đâm ra bần thần, tô mì ăn chưa tới phân nửa bụng đã no ngang. 
Con nhỏ kiếng cận hôm trước xồng xộc bước vô, thấy Lâm, liền khựng lại: 
– Well, I’m not a lighter. I’m a student. 
Nếu như trước đây, Lâm đã sác sườn. Lâm đã cười kiêu hãnh: “Me too”. Ông cũng là sinh viên đấy, nhãi con ạ! 
Nhưng lúc này lòng dạ đang rối bời, Lâm chẳng buồn nổi giận. Từ khi biết tin con Cúc rời bỏ quán Đo Đo, hỏa diệm sơn trong lòng Lâm đã tắt. Lòng nó bây giờ chỉ tràn ngập nhớ nhung. 
Lúc thằng nhóc chạy bàn lễ phép bưng bình trà nóng ra, tự dưng Lâm như nhìn thấy lại hình ảnh của mình mấy tháng trước đây, lúc nó chân ướt chân ráo bước vô quán Đo Đo theo lời giới thiệu của chú Khằng. Mới ngày nào sao đã quá xa xăm! 
Lâm nheo mắt nhìn thằng lính mới, hất hàm: 
– Mày làm ở quán Đo Đo, vậy mày có biết Đo Đo ở đâu không? 
Thằng nhóc toét miệng cười, nhưng không hiểu sao câu trả lời quen tai kia lại tự dưng khiến Lâm nghe cay cay nơi mắt: 
– Dạ, biết chớ anh! Đo Đo ở Quán Gò đi lên chớ đâu! 

Hết

Thành phố Hồ Chí Minh 
4/12/1999 
Nguyễn Nhật Ánh

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+