Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quan hệ nguy hiểm – Chương 01-02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 1: Bắt đầu không bình thường

Ngày thứ bảy,  Sơ Vũ cuối cùng cũng có thời gian dành cho bản thân sau 48 tiếng đồng hồ làm việc liên tục. Kể từ lúc đến công tác ở phòng cấp cứu bệnh viện số một Chiang Rai, Sơ Vũ đã quên mất cảm giác hong dong đi dạo phố là như thế nào.

Di động của Sơ Vũ luôn ở tình trạng 24/24h mở máy. Dù cô vừa ngồi xe buýt hơn nửa tiếng đồng hồ về đến nhà, chỉ cần bệnh viện gọi điện thông báo bệnh nhân do cô phụ trách xảy ra tình hình đột xuất, Sơ Vũ sẽ lập tức quay lại, có thể lao vào cấp cứu thông đêm.

 

Gần như không có thời gian cá nhân, phòng cấp cứu ở nước ngoài khác với trong nước. Ở đây giống như chiến trường không ngừng nghỉ. Trách nhiệm và sức ép đối với những người làm việc ở đây là không thể tưởng tượng nổi. CÓ lúc, Sơ Vũ cảm thấy cô không thể tiếp tục, dù bắt cô đi nơi mệt mỏi nhất là khoa phụ sản, cô cũng cảm thấy còn đỡ hơn phòng cấp cứu.

Sơ Vũ năm nay 28 tuổi, vẫn sống độc thân. Công việc bận rộn ở nước ngoài khiến cô không có tinh thần nghĩ đến chuyện riêng tư. Tuy người nhà luôn thúc giục, nhưng ưu điểm lớn nhất của độc thân là sự tự do. Không cần nghĩ đến chuyện tan sở về nhà phải chăm sóc người đàn ông tứ chi mạnh khỏe nhưng chẳng làm gì, không cần nghĩ đến chuyện dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ, rửa bát. Nếu không muốn nấu cơm thì ra ngoài ăn. Khi nào cảm thấy cô đơn thì có sách báo, đọc hết số sách ba cô thu thập cũng phải mất mấy năm.

Thứ bảy này nếu không phải trong nhà dùng hết vật phẩm thiết yếu, nếu siêu thị không chỉ cách nhà cô 5 phút đi bộ, Sơ Vũ sẽ ở nhà ngủ chứ chẳng thèm chạy ra ngoài mua đồ. Về cơ bản, Sơ Vũ không có tâm trạng shopping. Thân thể mệt mỏi khiến cô chỉ thèm chiếc giường mềm mại. Sơ Vũ hận mình không mọc hai móng sắc, quét sạch đám người xếp hàng đằng trước, sau đó mọc thêm hai đôi cánh, thanh toán xong bay vụt về nhà.

Xếp hàng mất 10 phút, khó khăn lắm mới đến quầy thu ngân, Sơ Vũ cố nhấc giỏ đựng hàng nặng đặt lên quầy thu ngân. Đúng lúc này, siêu thị phát ra tiếng nổ cực lớn. Cửa kính lớn đằng trước quầy thu ngân nổ tung giống như trong phim điện ảnh, vô số mảnh thủy tinh bay đến như cơn mưa băng.

Sơ Vũ đứng ngây người nhìn các mảnh thủy tinh bay về phía cô giống như phim quay chậm.  Tay Sơ Vũ đột nhiên truyền đến sức mạnh to lớn. Có người bảo vệ đầu cô, nhanh chóng đẩy cô xuống đất. Tất cả động tác này chỉ diễn ra trong một hai giây.

“Đi!”

Bên tai có giọng nói đàn ông trầm trầm. Sơ Vũ ngẩng đầu, nhìn lên thấy một đôi mắt sâu như mắt loài báo. Cô giật mình, người đàn ông này giống mãnh thú hoang dã đột nhiên xuất hiện giữa chốn nhân gian, giống như sự tồn tại nguy hiểm khiến người khác không thể coi thường, đóng dấu xuống tận đáy mắt cô.

Vụ nổ qua đi, cả siêu thị im lặng trong giây lát. Sau đó, đột nhiên có tiếng còi hụ kinh người. Những người có mặt sợ hãi đứng dậy, lập tức chạy về lối thoát an toàn. Sơ Vũ lập cập đứng dậy. Lúc này, người đàn ông cứu cô biến mất trong đám người đang cuống cuồng xô đẩy chỉ trong giây lát.

Sơ Vũ cũng lập tức xông về lối thoát an toàn. Không ngờ mới chạy được hai hước, cánh tay bị nắm chặt, một sức mạnh to lớn kéo cô quay một vòng rồi ngã xuống đất. Sau đó, có một thứ lành lạnh ấn xuống huyệt thái dương của cô. Trên đầu phát tiếng nói âm trầm “Không muốn chết thì đừng động đậy”.

Sơ Vũ ngẩng đầu, siêu thị xuất hiện cảnh hỗn loạn.  Một đám đàn ông cầm súng bắt không ít con tin, ép họ quỳ xuống đất giống cô. Siêu thị trong chốc lát ngoài những kẻ khủng bố và con tin, không còn một bóng người. Bên ngoài có tiếng còi hụ xe cảnh sát.

“Nhị ca, cảnh sát đến rồi, làm thế nào bây giờ?”

Sơ Vũ cảm thấy da đầu đau. Người đàn ông đó túm tóc cô đứng dậy. Một tiếng nói phát ra từ đằng sau “Lão tam bố trí đường thoát thế nào rồi. Mẹ nó đến giờ vẫn chưa xong à?”

“Nhị ca, xong rồi ạ!”

Từ bên trong siêu thị có một người đàn ông chạy ra: “Tam ca và anh em đều ở bên đó, mau đi thôi!”

Người được gọi là Nhị ca đảo mắt một vòng quanh siêu thị nói “Bỏ hết đám con tin, chỉ mang con bé này!”.

Nói xong, Sơ Vũ cảm thấy vai đột nhiên đau nhức. Nhị ca dùng súng huých mạnh vào người cô, đẩy lên phía trước. Lập tức có hai người đàn ông trói Sơ Vũ, kéo cô nhanh chóng rời khỏi siêu thị.

Sơ Vũ không ngờ mình rơi vào cảnh ngộ làm con tin. Không biết do thời gian vừa qua quá thuận lợi hay kiếp trước cô làm chuyện xấu xa nên bị báo ứng. Đến Thái Lan làm việc học tập hơn 10 năm. Dù thỉnh thoảng Sơ Vũ có xem tin tức trên tivi, nhưng cô không bao giờ nghĩ chuyện đó lại xảy ra với chính cô.

Hai cánh tay Sơ Vũ bị kéo mạnh, khiến cô cảm thấy đau rát. Sau đó, cô bị đưa vào một lối thoát an toàn khác, vòng vòng vèo vèo rồi xuống tầng dưới. Lối ra là một ngõ nhỏ rộng hơn 2m. Ở đó có một ô tô đỗ từ bao giờ, Sơ Vũ bị đẩy lên xe. Đúng lúc cô đặt chân lên xe, chiếc xe lập tức phi như bay.

10 phút sau, xe đến bờ sông Mekong. Đoàn người áp giải cô lên xuồng máy. Sơ Vũ trong lòng cảm thấy nặng nề. Cô còn tưởng sẽ giống như trong phim Mỹ. Nhóm khủng bố bị đuổi bắt trên đường, rồi bị vây trong một tòa nhà nào đó, dùng con tin để đàm phán.  Cuối cùng, nhóm khủng bố bị bắt, còn cô được giải thoát.

Có thể thấy, nhóm người này không phải là thổ phỉ bình thường. Bọn chúng có vũ lực mạnh, hành động thần tốc và cẩn mật. Chúng rời khỏi siêu thị với tốc độ nhanh nhất và lộ trình ngắn nhất. Sau đó, xuồng máy nhanh chóng rời khỏi Chiang Rai, tiến về phía Bắc.

Xuồng máy đi một lúc rồi cập bờ. Sơ Vũ kẹp lên bờ, một nơi không nhìn thấy đường đi. Xuồng máy lại nhanh chóng quay đầu về hướng cũ. Vai Sơ Vũ lại bị súng thúc đi, người đàn ông bên cạnh mở miệng  ”Nhìn gì mà nhìn. Đến đây rồi cô em vẫn còn vọng tưởng sẽ trốn thoát. Hãy ngoan ngoãn theo các anh lên núi,  nghe lời da thịt sẽ đỡ khổ hơn”.

Đám đàn ông có lẽ thoát khỏi nguy hiểm nên thoải mái hơn nhiều. Nghe lời người này nói xong, tất cả cười rộ lên. Nhị ca rẽ đám người bước đến bên Sơ Vũ. Hắn đưa mắt liếc một vòng. Đám đàn ông chợt dứt tiếng cười, không dám nhìn thẳng vào hắn, cúi sát đầu.

Đến lúc này, Sơ Vũ mới có dịp nhìn kỹ bộ dạng của người được gọi là Nhị ca. Hắn rất cao lớn, mặc một chiếc áo jacket, quần bộ đội và đi đôi bốt bộ đội. Hắn có làn da màu đồng, cơ bắp rắn chắc. Ánh mắt hắn luôn thâm trầm, khiến người khác toát mồ hôi lạnh. Trên người hắn có vị máu tanh và tàn nhẫn.  Sơ Vũ không dám nhìn người đàn ông đáng sợ đó, cô cũng cúi đầu.

“Nhị ca!”

Đám đàn ông đứng sang một bên tránh đường, để một người đàn ông từ xuồng máy phía sau tiến lên. Sơ Vũ kinh ngạc ngẩng đầu. Tuy chỉ nghe tiếng nói này một lần nhưng cô có ấn tượng rất sâu sắc. Rất hiếm người đàn ông có giọng nói trầm thấp đến như vậy. Hơn nữa, chủ nhân của giọng nói trước mắt chính là người cứu cô ở siêu thị.

Quả nhiên là người đàn ông đó. Lần này, Sơ Vũ có thể nhìn rõ anh ta. Sự xuất hiện của anh ta tạo ra cảm giác tồn tại mãnh liệt. Trong giây lát, mọi thứ xung quanh dường như mờ nhạt trước sự xuất hiện của anh ta. Ngũ quan anh ta giống như con lai Âu Á, nhất cử nhất động tự nhiên tùy ý, tạo vẻ gợi cảm đặc biệt của người đàn ông. Có điều, người đàn ông này cũng toát ra vẻ nguy hiểm khác với Nhị ca ngay từ trong sự bình tĩnh của anh ta, khiến người khác không khỏi run rẩy.

Ánh mắt anh ta dừng ở người Sơ Vũ, không hề lộ vẻ ngạc nhiên. Anh ta bình thản nhìn Sơ Vũ trong giây lát rồi quay sang Nhị ca: “Kim Gia đã nhận được tin rồi. Ông ấy đợi chúng ta ở trại”.

“Chú vất vả rồi, Tử Mặc”.

Nhị ca mở miệng một cách lãnh đạm. Tuy  nói cám ơn nhưng không tỏ ý gì là cám ơn, ngược lại toát vẻ lạnh lùng. Nhị ca nói xong, quay đầu bước đi. Đám người không hề nhúc nhích, đợi Tử Mặc bước lên phía trước mới dám di chuyển. Nhị ca đi vài bước đột nhiên quay đầu, hét với đám người phía sau ” Khi về trại, đưa con bé này vào phòng tao. Tối nay, tao sẽ chơi đùa vui vẻ”.

Cả đám người phía sau vâng dạ, Sơ Vũ đột nhiên lạnh người. Cô nhìn thẳng về người đàn ông tên Tử Mặc, giống như muốn nắm lấy ngọn cỏ cuối cùng. Không biết có phải do anh ta từng cứu cô ở siêu thị,  vì vậy cô hy vọng anh ta sẽ cứu cô một lần nữa. Tất nhiên, người đàn ông này không hề liếc mắt về phía cô, giống như Sơ Vũ không tồn tại, chỉ đi theo Nhị ca lên núi.

Sơ Vũ nắm chặt bàn tay. Cô sợ đến mức không thể động đậy. Người đàn ông bên cạnh đến sát gần, nói nhỏ bên tai Sơ Vũ: “Yên tâm đi cô em, Nhị ca mỗi lần hưởng thụ xong đều thưởng cho đám anh em chúng tôi. Tối nay, chúng tôi nhất định sẽ khiến cô hài lòng”.

Hết chương 1

 

Chương 2 : Người hai mặt

Đường rừng núi có nghĩa là con đường không được hình thành, mà chỉ là một lối đi trong rừng rậm. Thông qua cành cây bị chặt đứt và cây cỏ dẵm thành bùn đất bên dưới, có thể thấy lối này thường xuyên có người đi lại.

Đám đàn ông đi bốt quân đội, đi đường rừng núi như đi đất bằng. Sơ Vũ cảm thấy may mắn là cô đi giầy thể thao ra cửa. Mặc dù vất vả nhưng cũng theo kịp bọn họ. Đi bộ khoảng ba bốn giờ, tuy mặt trời chưa xuống núi nhưng rừng rậm âm u hẳn. Nhị ca đi phía trước bỗng nhiên dừng bước, vẫy tay đám người đằng sau. Cả đội hình bỗng dưng căng thẳng. Sơ Vũ bị một người bịt miệng đè ngồi xuống đất. Không biết đằng trước nói chuyện gì, nhị ca lại vẫy tay. Đội hình đằng sau thở phào nhẹ nhõm.

 
Hóa ra, cả đội đến một chòi kiểm tra. Sơ Vũ giật mình, xem ra sự cẩn mật của nhóm người này vượt quá sức tưởng tượng của cô. Cả nhóm người đi qua chòi kiểm tra trong rừng rậm, tiến về phía trước, phát hiện một con đường. Một cửa gỗ lớn rất đặc biệt nằm trên con đường. Trên cửa gỗ khắc hình vân thú rất đẹp, tỏa ra một không khí thần bí. Đến trước cửa, đám người cung cung kính kính bỏ mũ hành lễ cửa gỗ, rồi mới lên một chiếc xe Jeep đỗ trước cổng, đi vào bên trong.

Sơ Vũ sống ở Thái Lan một thời gian dài. Cô từng nghe ở miền núi phía bắc có bộ tộc Akha. Bộ tộc Akha rất tín ngưỡng môn thần (thần cửa). Chiếc cửa này được xây để trừ tà, không người nào dám đắc tội cửa đó. Xem ra, Sơ Vũ bị đưa đến bộ tộc Akha.

Không để cô nghĩ ngợi lâu, xa xa phía trước xuất hiện một quần thể kiến trúc. Mái nhà nhọn màu đỏ nổi bật trong rừng rậm. Một con đường đá rộng, hai bên tường màu trắng, cửa nhà và cửa sổ đều làm bằng gỗ. Lúc này, mặt trời chỉ còn lại tia sáng cuối cùng. Bên ngoài quần thể kiến trúc đốt đuốc sáng choang.

Nhóm người tiến lên phía trước. Trên đường có một trạm canh gác súng ống đầy mình. Người đứng gác tiến lại gần xem tình hình, cúi chào Nhị ca và Tử Mặc, sau đó để xe của họ đi vào thành phố nhỏ của bộ tộc.

Sơ Vũ luôn cho rằng, bộ tộc Akha sống ở vùng núi sâu, điều kiện sống rất khắc nghiệt. Không ngờ, nơi này không chỉ có kiến trúc đẹp đẽ, mà cả thành phố sắp xếp cũng rất hợp lý. Bọn họ đi theo con đường lớn, hai bên là phố buôn bán. Trong đó có nhà hàng, cửa hàng, siêu thị nhỏ, sòng bạc…Bên trên là một quảng trường lớn. Trung tâm quảng trường là đài phun nước. Lấy quảng trường làm trung tâm, thành phố có 4 con đường chủ yếu đi bốn hướng khác nhau.

Xe của họ đi về con đường phía Bắc, cuối cùng đến trước cửa sắt một tòa nhà địa thế cao nhất và lớn nhất thành phố thì dừng lại. Ở đây không có trạm gác. Nhị ca xuống xe, bước đến bên màn hình hiển thị bên cạnh cửa nói hai câu. Cánh cửa sắt từ từ mở ra.

Nhị ca quay về xe. Xe Jeep tiến vào trong sân, dững ở trước tượng điêu khắc trong hoa viên. Đám người lần lượt xuống xe. Sơ Vũ bị đẩy xuống xe một cách thô bạo. Nhị ca quay đầu nhìn cô, nhìn người đang giữ cô gật gật đầu. Người giữ cô hiểu ý, siết chặt cánh tay Sơ Vũ, đẩy cô đi về hướng ngược với đám kia.

Sơ Vũ trong lòng cảm thấy sợ hãi. Cô biết, người này đang đưa cô đến phòng của Nhị ca. Trước đó, khi Nhị ca nói, đám đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt xấu xa khiến cô thấy toát mồ hôi. Sơ Vũ ra sức giãy giụa. Người đàn ông bên cạnh vẫn giữ chặt Sơ Vũ, vác cô lên vai và bước đi.

“Khoan đã”

Đằng sau bỗng có tiếng nói.  Người đàn ông đang vác Sơ Vũ dừng bước, quay người đặt Sơ Vũ xuống và kính cẩn nhìn Lục Tử Mặc, người vừa lên tiếng. Nhị ca đang bước đến cửa lớn cũng dừng lại, quay đầu nhìn Tử Mặc.

“Nhị ca không thiếu đàn bà. Hiếm có dịp tiểu đệ vừa mắt. Hay là nhị ca làm người tốt, tặng người phụ nữ kia cho tiểu đệ có được không?”.

Tử Mặc nhảy xuống xe Jeep, lãnh đạm đối mắt với Nhị ca. Hai người im lặng trong giây lát. Sơ Vũ hoảng sợ khi thấy ánh mắt Nhị ca đảo một vòng lên người cô rồi rơi xuống người Tử Mặc: “Tam đệ muốn thì đưa đến phòng Tam đệ được rồi. Anh em chúng ta không cần vì một người đàn bà mất đi hòa khí”.

“Cám ơn Nhị ca”

Tử Mặc mỉm cười, liếc nhìn người đàn ông đang giữ Sơ Vũ. Người này gật đầu, quay đầu đi về một hướng khác.

Sơ Vũ nhìn thấy Tử Mặc và Nhị ca khách khí giơ tay chào. Sau đó, họ mất dạng sau cánh cửa gõ khắc hoa. Người đàn ông đi rất nhanh, về phía tây hoa viên. Đi một lúc đến một ngôi nhà độc lập. Người đàn ông vác Sơ Vũ lên lầu, nhốt cô vào trong phòng rồi mới bỏ đi.

Sơ Vũ xoa bóp đôi chân đau nhức rồi từ từ đứng dậy. Căn phòng không bật đèn. Trong phòng hầu như trống không. Nòoài một chiếc giường gỗ lớn và nặng, một bộ bàn ghế gỗ và  một quạt đá lớn ra, thì chẳng còn gì cả. Trên đất là nền gỗ màu thẫm. Căn phòng ba mặt tường một bên cửa sổ. Lúc này cửa sổ mở, một làn gió mát thổi vào trong phòng, khiến màn gió màu tím dài sát đất bay phấp phới.

Sơ Vũ không quan sát nữa. Cô tiến đến cửa sổ. Từ nơi cao này nhìn xuống dưới khiến cô cảm thấy lạnh người. Bên ngoài cửa sổ, ngoài một phiến thạch nham rộng khoảng nửa m, còn lại là vực sâu không nhìn thấy đáy. Vực thẳm trong đêm tối như có một lớp sương dầy đặc che đậy, vô cùng yên tĩnh. Trong chốc lát, Sơ Vũ cảm thấy thân thể mình như rơi xuống vực sâu tăm tối đó.

Sau khi thấy cửa sổ không phải là đường thoát thân, Sơ Vũ thất vọng quay về trong phòng ngồi xuống đất. ĐI bộ lâu như vậy, hai chân cô vừa đau vừa nhức. Ý chí kiên cường giúp Sơ Vũ không bị suy sụp trước thực tế bị bắt làm con tin. Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn bốn xung quanh. Cửa phòng đột ngột mở ra, một cô gái mang quần áo sạch bước vào, nở nụ cười với Sơ Vũ, đặt quần áo lên giường, chắp hai tay chào Sơ Vũ rồi lặng lẽ bước ra.

Nếu không biết, còn tưởng đây là khách sạn năm sao ở Bangkok. Sơ Vũ đứng dậy đến bên giường nhìn quần áo. Đó là bộ váy truyền thống Thái Lan, mềm mại và nhiều màu sắc. Sơ Vũ đang ngắm thì thì cánh cửa lại mở ra một lần nữa. Một người đàn ông để trần thân trên bê một cái thùng gỗ lớn bước vào, đặt ở chỗ trống giữa giường gỗ và cửa sổ. Tiếp đó, có đám hầu gái mang nước đổ đầy thùng, rắc cánh hoa vào trong, đặt khăn tắm, dầu tắm và tinh dầu. Sau khi bày biện xong, những người này cúi chào Sơ Vũ và lùi bước ra ngoài.

Cả quá trình đó không ai nói một câu nào, Sơ Vũ cũng không mở miệng hỏi. Cô nghĩ, dù có hỏi, cũng không thể moi được gì từ đám người đã được huấn luyện này. Sơ Vũ không ngốc nghếch đến nỗi nhân lúc họ chuẩn bị đồ tắm, cô xông ra cửa. Theo tình hình của Sơ Vũ bây giờ, có khóc lóc hay căng thẳng cũng vô dụng. Căn phòng này đối với cô, tạm thời an toàn hơn bất cứ nơi nào khác.  Sơ Vũ có thể trốn thoát, nhưng chắc chắn không phải bây giờ.

Sơ Vũ nhìn thùng nước gỗ, không do dự cởi hết quần áo rồi bước vào trong.  Một ngày mệt nhọc khiến thân thể cô bẩn thỉu. Cô cần tắm rửa sạch sẽ. Ngâm người trong nước nóng khiến Sơ Vũ tỉnh táo hơn một chút, và bắt đầu nghĩ đến hoàn cảnh của mình.

Không còn nghi ngờ gì nữa, nhiệm vụ đầu tiên và quan trọng nhất là cô phải sống. Nghĩ đến  việc bố mẹ nhận được tin cô xảy ra chuyện,  đầu óc Sơ Vũ đột nhiên căng thẳng. Mặc dù ép bản thân không nghĩ đến vấn đề đó, nhưng xem ra, tối nay thất thân là chuyện không tránh khỏi. Người đàn ông tên Tử Mặc đó nếu tàn nhẫn như đám người ở đây thì tại sao anh ta lại cứu cô lúc ở siêu thị? Sơ Vũ không băn khoăn về chuyện này quá lâu. Dù thế nào, bị người đàn ông này lấy đi sự trinh trắng của cô, cũng còn hơn bị tên Nhị ca chơi đùa xong rồi ném cho đám đàn ông cưỡng bức. Nếu làm vậy, có thể cô sẽ mất đi mạng sống trong đêm nay.

Sơ Vũ tắm qua, không dùng tinh dầu cũng không mặc bộ váy đã chuẩn bị. Cô mặc lại áo phông và quần bò của mình. Hất mái tóc dài ước rồi ngồi bên cửa sổ rộng, mi mi mắt nhìn về phía núi xa xa.

Không biết từ lúc nào, Sơ Vũ rơi vào mộng cảnh. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Sơ Vũ cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, phảng phất như rơi vào lòng ai đó rất ấm áp.  Cảm giác ấm áp lên đến mặt Sơ Vũ, cô mơ hồ mở mắt, phát hiện cô đang bị Tử Mặc bế lên và đặt nhẹ lên giường. Thần trí Sơ Vũ trở lại trong giây lát. Cô mở to mắt nhìn người đàn ông trong bóng tối.

Động tác của Tử Mặc bỗng dừng ở giây phút đó. Cô ở dưới, anh ở trên, hai làn da dính sát, bốn chân đan vào nhau. Bối cảnh ở trên giường trong cự ly sát gần, hơi thở hòa quyện, khiến không khí có sự mờ ám khó nói. Cô nằm bất động nhìn người đàn ông, ánh mắt không tỏ ra quá sợ hãi, ngược lại còn nhìn anh một cách bình tĩnh. Ánh mắt của Sơ Vũ khiến Tử Mặc cảm thấy thú vị, anh nhếch mép, nở nụ cười, giống như khí chất nguy hiểm trên người anh, mang chút tà khí, nhưng khiến người đối diện bất giác tim đập mạnh. Nếu không phải là hoàn cảnh hiện tại, nếu không phải thân phận của anh ta, có lẽ Sơ Vũ sẽ càng thưởng thức cảm xúc này hơn.

“Tôi họ Lục”. Anh giới thiệu ngắn gọn, như đã  chắc chắn cô biết họ tên anh. Sơ Vũ cũng chỉ nhếch mép “Đặng Sơ Vũ”.

“Hạt mưa nhỏ, cái tên không tồi”.

Nụ cười trên môi Tử Mặc càng sâu hơn. Sơ Vũ bất giác cau mày. Được thôi, nếu cô buộc phải thất thân với người đàn ông này. Anh ta thích gọi cô bằng biệt danh gì cũng chả sao, chó mèo, Trương Tam, Lý Tứ gì cũng được. Bây giờ, mục đích cô của cô là khiến anh ta vui vẻ. Phải nghĩ cách biến người đàn ông trước mặt thành ô dù bảo vệ, cô mới có cơ hội thoát khỏi chốn này.

Sơ Vũ là một bác sỹ, mặc dù cô không có kinh nghiệm chiến đấu thực tế trong bảy năm làm việc ở bệnh viện, nhưng về những chuyện như thế này, cô cũng biết không ít. Ở hoàn cảnh của cô, chỉ cần nhẫn nhịn, sẽ qua đi rất nhanh. Nếu kỹ thuật của anh ta tốt, có thể cô còn cảm thấy khoái cảm. Cô có thể coi anh ta là đối tượng tình một đêm, hoặc bản thân kiếm một trai bao cao cấp. Chỉ là hiến thân thể mà thôi, vì sinh tồn thì chuyện đó có là gì.

Sơ Vụ tự cho mình một bài học tâm lý. Lục Tử Mặc quan sát cô từ phía trên, nhưng không hề có hành động tiếp theo. Anh mắt bình thản và có phần đùa giỡn của Tử Mặc khiến Sơ Vũ dần trở nên mất tự nhiên. Cuối cùng, cô không chống nổi ánh mắt của anh, ngoái đầu “Anh muốn gì?”

“Tôi có thể làm gì?”, giọng nói của Lục Tử Mặc mang chút bỡn cợt. Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn anh ta. Ý gì đây? Lẽ nào anh ta ám thị cho cô biết, anh ta là một người đàn ông tốt biết giữ thân, không bao giờ ăn trộm trái cấm?

“Không có ai nói cho cô biết sao?” Lục Tử Mặc nhìn gương mặt trắng bệch của Sơ Vũ, nụ cười trên môi càng sâu hơn. Câu nói lạnh lùng sau đó đâm thẳng vào lòng Sơ Vũ “Tôi muốn đàn bà chỉ vì chơi vui vẻ với họ. Tôi là người bất lực.”

“OMG”, trong lòng Sơ Vũ chửi thầm một câu văn minh. Chi bằng để Nhị ca đưa đi, tên này quả nhiên là biến thái!

Hết chương 2

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+