Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quan hệ nguy hiểm – Chương 09-10 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cảm giác này giống như con mồi bị một con sư tử theo dõi, rình mò. Bạn biết rõ có một đôi mắt lạnh lùng trong bóng tối nhìn bạn, bạn cũng biết đã rơi vào bẫy của nó, nhưng bạn chỉ có thể chờ đợi sự tấn công của nó trong nỗi sợ hãi tột cùng, không thể thoát ra.

Khi Sơ Vũ về đến nhà, cô em họ đang kể cho cả nhà nghe chuyện xảy ra ở quán trà. Cô bé vẫn còn chưa hết hoảng hốt, vẫn không quên thêm mắm thêm muối thuật lại toàn bộ câu chuyện. May mà lúc sự việc xảy ra, cô bé bị chắn ở đằng sau lưng Sơ Vũ nên không nhìn thấy màn then chốt nhất. Do đó, em họ cũng chỉ miêu tả hiện trường hỗn loạn và vụ Sơ Vũ đột nhiên mất tích, chứ không tiết lộ điều gì đặc biệt.
 
Sơ Vũ vừa bước vào phòng, cả nhà dồn mọi ánh mắt về phía cô. Gương mặt cô trắng bệch, vẫn còn vẻ hoảng loạn. Mấy vị trưởng bối liếc nhìn nhau, rồi bố Sơ Vũ liên tiếng: “Tiểu Vũ, con làm sao vậy?”.

“…Không sao ạ…”

Sơ Vũ cố trấn tĩnh trả lời. Bác hai ngồi bên cạnh chau mày tỏ ý không vui: “Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao cháu có thể bỏ mặc em gái chạy mất hút. Có người chị như cháu làm gì hả?”.

Sơ Vũ ngẩn người, ý thức được cả nhà đang đợi câu trả lời của cô. Em gái họ cũng nghiêng đầu nhìn Sơ Vũ, ánh mắt lộ vẻ khó nắm bắt. Đúng lúc mẹ Sơ Vũ định lên tiếng giải thích thay cô, cô đã bình tĩnh trở lại , mở miệng nói một cách thản nhiên: “Lúc đó có người tưởng nhầm cháu là bạn gái của anh ta, lôi cháu lên xe. Sự việc đột xuất quá, làm cháu không kịp phản ứng. Đợi đến khi phát hiện nhầm lẫn, anh ta liền thả cháu xuống xe. Lúc cháu quay lại quán trà, Tiểu Hân đã đi rồi”.

Bác hai chỉ hừm một tiếng rồi không nói gì.  Mẹ Sơ Vũ liếc nhìn bố cô, rồi đứng dậy nói với ông nội: “Ba! Phòng của Tiểu Vũ dọn dẹp xong rồi. Trời vẫn còn sớm, con đưa con bé lên phòng sắp xếp đồ đạc ạ”.

Ông nội gật đầu: “Đi đi! Hôm nay Tiểu Vũ cũng bị kinh sợ rồi, về phòng nghỉ ngơi đi cháu”.

“Cám ơn ông nội. Bà nội, ba, bác hai, thím hai, bác ba thím ba, chú tư, Tiểu Hân, cháu lên phòng trước ạ”.

Sơ Vũ chào mọi người, rồi đi xuyên qua đại sảnh trước sân rồi lên lầu. Mẹ Sơ Vũ vừa đi vừa quay đầu nhìn ra phía sau,  đến lúc  không nghe thấy tiếng nói chuyện ở bên dưới, bà mới thở dài lên tiếng: “Gần đây, bác hai con mâu thuẫn với mọi người vì chuyện nhà cửa. Hôm nay, Tiểu Hân về kể bị con bỏ lại, bác ấy rất không vui, con đừng để ở trong lòng”.

“Không đâu mẹ”.

Sơ Vũ mỉm cười, trong lòng cô hiểu rất rõ. Ngôi nhà lớn như vậy, do ông bà nội vẫn còn mạnh khỏe nên cả gia đình sống cùng nhau. Nhưng dù sao, ông bà cũng ngoài 90 rồi, điều này liên quan đến vấn đề phân chia tài sản. Lúc cô mới về nhà, sở dĩ có không khí náo nhiệt là do ý của ông bà nội, muốn chúc mừng cô cháu gái đi xa lâu ngày. Còn trong lòng những người ở bên dưới nghĩ gì, không ai biết được. Có điều, cô thật sự không hiểu tại sao em gái họ lại tỏ ra thù địch với cô.

Nghĩ ngợi một hồi, Sơ Vũ cũng tới căn phòng của mình. Căn phòng rất đơn giản, một bên cửa ra vào, một bên cửa sổ, còn hai mặt là tường, cửa sổ đối diện cửa ra vào, bên tường có một tủ quần áo và một giá sách. Hành lý của Sơ Vũ ký gửi từ Thái Lan về vẫn chưa dỡ ra. Mẹ cô xách túi to túi nhỏ vào phòng cô, thở dài: “Chắc phải mất mấy ngày mới sắp xếp xong. Con cũng không cần vội, dù sao con cũng đã quyết định về nhà rồi. Chúng ta có nhiều thời gian, từ từ rồi tính đi”.

Sơ Vũ hồn vẫn để trên mây, chỉ ậm ừ đáp lời mẹ cô. Sơ Vũ đảo mắt qua đống hành lý. Ánh mắt cô đột nhiên dừng lại một chiếc hộp bọc giấy da bò để trên giường. Trước khi về nước, Sơ Vũ tự tay gói đồ, cô nhớ là mình không dùng giấy da bò bọc đồ bao giờ. Sơ Vũ cảm thấy kỳ lạ, vừa lúc đó, mẹ cô cúi người định dỡ chiếc hộp, Sơ Vũ bước qua ngăn lại: “Mẹ! Hôm nay con vẫn chưa ăn gì cả. Bây giờ bụng con đói quá, mẹ đi nấu giúp con bát mỳ được không ạ?”.

“Con bé này!”.

Miệng thì có vẻ trách móc nhưng mẹ Sơ Vũ liền bước đi ngay. Đến cửa, bà quay đầy lại “Mỳ trộn nhé”.

“Vâng ạ”.

Sơ Vũ đi theo nhìn mẹ cô xuống tầng một, cô mới quay lại cầm cái hộp lên. Cái hộp rất nhẹ, lắc lắc cũng không thấy tiếng động bên trong. Sơ Vũ dùng kéo cắt lớp giấy bọc bên ngoài rồi mở hộp, lôi thứ ở bên trong ra. Trong giây lát, Sơ Vũ cảm thấy như bị sét đánh trúng đầu, gương mặt cô trở nên trắng bệch.

Trong hộp là bộ quần bò, áo phông Sơ Vũ mặc hôm bị bắt cóc ở Chiang Rai. Lúc đi cùng Lục Tử Mặc đến mê cung, cô đã thay bộ váy dài, vì vậy quần áo này bị bỏ lại ở sơn trại. Sơ Vũ thật sự không ngờ, cô lại nhìn thấy bộ quần áo ngay tại nhà mình. Bên dưới bộ quần áo có một mảnh giấy, trên viết dòng chữ bằng tiếng Thái “9h tối thứ sáu. Shangri-La, phòng 1218″.

Đầu óc quay cuồng, Sơ Vũ lùi lại mấy bước mới đứng vững. Gói đồ này vừa được chuyển đến đây, có nghĩa là, anh ta nắm rõ mọi đường đi nước bước của cô? Hay đây là một sự uy hiếp của anh ta, bởi nơi này không chỉ có một mình cô, mà có cả gia đình cô.

Sơ Vũ càng nghĩ càng sợ hãi, không biết xử lý chuyện này thế nào. Báo cảnh sát ư? Đụng phải người như Lục Tử Mặc, cô không dám đem sự an toàn của người thân ra đánh cược. Bỏ trốn ư? Cô đã từ Thái Lan bỏ về Trung Quốc, khoảng cách như tới chân trời góc bể, cô còn có thể trốn đi đâu?

Ngày nhận được hộp đồ là thứ ba, Sơ Vũ không ngừng suy nghĩ, tính nước, đến mức ăn không ngon ngủ không yên. Chỉ ba ngày trôi qua mà người cô gầy rộc hẳn đi. Đến tối thứ sáu, Sơ Vũ cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Người mà Lục Tử Mặc cần chính là cô, có trốn tránh cũng vô dụng, chi bằng dũng cảm đối mặt. Trong tình huống xấu nhất,  cùng lắm chỉ là cô bị anh ta bắt về Thái Lan. Nhìn thái độ của Lục Tử Mặc, thì anh ta đang chơi trò mèo vờn chuột, lấy sinh mạng của đối phương ra làm trò vui. Nếu có thể đảm bảo sự an toàn của cả nhà,  sự hy sinh này không là gì cả.

6h hơn tối ngày thứ sáu, Sơn Vũ định tìm lý do ra ngoài, rồi lặng lẽ đến Shangri-La. Ai ngờ lúc cô chuẩn bị xuất phát, trong nhà đột nhiên xuất hiện một vị khách, vị khách đó đến là vì cô.

Đây chính là đối tượng hôm trước hẹn coi mắt ở quán trà. Hôm đó, hai bên không gặp mặt, Sơ Vũ vốn quên chuyện này từ lâu. Không ngờ người giới thiệu lại đưa anh ta đến tận nhà, khiến Sơ Vũ lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Người giới thiệu là chỗ thân quen của cả nhà, rất đỗi nhiệt tình. Già trẻ lớn bé trong nhà đều ra đại sảnh ngồi tiếp khách. Sơ Vũ không hề nhìn xem đối phương trông như thế nào, liếc nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua, lòng cô nóng như lửa đốt. Khách sạn Shangri-La nằm ở bên Tây Hồ, nếu ngồi taxi cũng phải mất tầm 40 phút.  Cô không biết một khi mình đến muộn hay thất hẹn, khiến người đàn ông đó nổi giận, hậu quả sẽ như thế nào?

Cả nhà ngồi nói chuyện đã hơn một tiếng đồng hồ, Sơ Vũ từ đầu đến cuối giữ im lặng, chỉ có ông bà nội và bố mẹ cô hỏi chuyện đối phuơng. Cuối cùng, người giới thiệu cũng đứng dậy ra về, ông nội mỉm cười nhìn Sơ Vũ: “Tiểu Vũ, qua cửa nhà là khách, cháu hãy đi tiễn khách đi!”.

Ông nội nói vậy, chứng tỏ ông rất vừa ý đối tượng. Nhưng Sơ Vũ đâu còn tâm trạng để ý đến chuyện đó, cô chỉ cảm thấy đầu óc mình đang căng ra như dây đàn bỗng nhiên nhẹ nhõm hẳn. Cô vội vàng đứng dậy: “Vâng ạ, cháu đi tiễn đây”.

Người trong nhà vẫn đang cười, Sơ Vũ đã gấp gáp đi ra cửa. Đi một đoạn, người giới thiệu kiếm cớ chuồn mất, để lại Sơ Vũ và người đàn ông kia. Sơ Vũ chỉ nghĩ cách làm thế nào nhanh chóng thoát khỏi anh chàng này. Đối phương hỏi số điện thoại của cô, Sơ Vũ cũng cho ngay. Sau khi tiễn anh chàng lên xe buýt, Sơ Vũ nhìn đồng hồ, bây giờ đã là 7h 50 phút, cô vội đứng ra đường vẫy taxi.  Cùng lúc đó, một chiếc xe Lexus màu đen lặng lẽ trườn tới. Sơ Vũ không để ý, tưởng chỉ là một chiếc xe đi đường bình thường. Chiếc xe đột ngột dừng lại trước mặt cô, cửa xe vừa mở, một đôi cánh tay thò ra, ôm chặt lưng Sơ Vũ và dùng sức kéo cô vào trong xe.

Sơ Vũ giật mình, trong xe tối om. Sơ Vũ vừa từ ngoài sáng vào bóng tối nên mắt cô nhất thời bị quáng. Cô bị kéo vào lòng một người. Hai bàn tay của người trong xe không ngừng vuốt ve tấm lưng mềm mại của Sơ Vũ. Sơ Vũ giãy giụa một lát rồi ngồi yên,  hưởng thụ vòng tay ôm ấm áp và mùi vị quen thuộc của người đàn ông. Tuy Sơ Vũ không muốn thừa nhận, nhưng qua nhiều lần tiếp xúc gần gũi, cô đã có thể nhận biết rõ đối phương. Trên đầu Sơ Vũ phát ra tiếng cười khẽ, một giọng nói trầm khàn vừa quen thuộc vừa xa lạ mờ ám bên tai cô: “Hạt mưa nhỏ, lâu rồi không gặp, em vẫn tràn đầy sinh lực như ngày nào”.

Sơ Vũ không hề động đậy, cũng không tỏ ra phản kháng. Không ngờ khi gặp lại Lục Tử Mặc, cô lại cảm thấy rất bình tĩnh. Bàn tay Lục Tử Mặc đang ôm Sơ Vũ bắt đầu không yên, lên lên xuống xuống theo đường cong trên cơ thể cô. Sơ Vũ vẫn ngồi trong lòng Lục Tử Mặc, hai thân thể dính chặt nhau.  Anh ta rụi đầu vào hõm cổ Sơ Vũ: “Em vẫn nhiệt tình như vậy”.

Sơ Vũ cắn chặt môi, trong lòng bắt đầu hỗn loạn. Sợ hãi, bi thương, tức giận…nhiều cảm xúc phức tạp như bóp nghẹt lấy tim cô. Chỉ cần anh ta xuất hiện, khí chất đặc biệt của riêng Lục Tử Mặc sẽ bắt đầu bủa vây Sơ Vũ, giống như một sợi dây thừng vô hình buộc thít chặt lấy tim cô, khiến cô không thể thở nổi. Đôi môi Lục Tử Mặc lướt qua tai Sơ Vũ: “Lâu rồi không gặp, em có nhớ tôi không?”.

“Lục Tử Mặc, rốt cuộc anh muốn gì ở tôi?”. Sơ Vũ đẩy mạnh Tử Mặc ra, ngồi thẳng lưng, nhìn anh ta một cách cảnh giác. Lục Tử Mặc không để ý đến sự cự tuyệt của Sơ Vũ, anh ta đặt hai tay lên sau gáy một cách thoải mái rồi nhìn Sơ Vũ: “Người đàn ông vừa nãy cũng không tồi, có vẻ thật thà, chững chạc, rất thích hợp với em”.

Lục Tử Mặc cười nhạt, giọng nói lộ vẻ bỡn cợt. Sơ Vũ bỗng nhiên căng thẳng, hình ảnh của Tae vụt xuất hiện trong trí não cô: “Tôi và anh ấy không quen biết, anh đừng làm hại anh ấy”.

Lục Tử Mặc chỉ im lặng nhìn Sơ Vũ. Sơ Vũ tự nhiên cảm thấy cô lỡ lời. Cô giải thích trước mặt anh ta như vậy, có khi anh ta càng nghĩ cô và người đàn ông kia có mối quan hệ thân thiết, cô muốn bảo vệ đối phương nên mới nói vậy.

“Không quen biết? Chẳng phải lần thứ hai coi mắt rồi, em vẫn còn nói là xa lạ?”

Lục Tử Mặc nhẹ nhàng mở miệng, nụ cười trên môi biến mất.  Sắc mặt Sơ Vũ trắng bệch, trong lòng cảm thấy lạnh lẽo. Cô còn ngây thơ tưởng rằng, chỉ cần rời khỏi Thái Lan, cô có thể thoát khỏi bàn tay ma quỷ của người đàn ông trước mặt.

Lục Tử Mặc nói xong liền yên lặng nhìn ra bên ngoài xe. Chiếc Lexus lặng lẽ lao vút vào dòng xe cộ, nhanh chóng đến đích. Sơ Vũ nhìn ra ngoài, đây không phải là khách sạn Shiangri-La mà chỉ là một khu chung cư bình thường. Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ xuống xe, ôm chặt cô vào lòng, rồi bước vào bên trong giống một cặp tình nhân thật mật. Lục Tử Mặc rất cao, vừa ôm Sơ Vũ, cô đã lọt thỏm trong lòng anh ta. Sơ Vũ cứng người, phản ứng của cô không lọt qua đôi mắt Lục Tử Mặc, anh ta cúi đầu nhìn cô.

Khu chung cư này là một khu khép kính hoàn toàn. Lục Tử Mặc cà thẻ mở cổng rồi đưa Sơ Vũ vào một tòa cao tầng bên trong. Hai người đáp thang máy lên tầng trên cùng. Mỗi lối lên cầu thang chỉ có một hộ,  bảo vệ tuyệt đối cuộc sống riêng tư của chủ nhà. Lục Tử Mặc nhanh chóng mở cửa, quay người nhìn Sơ Vũ: “Vào đi!”.

Không trốn được thì khỏi trốn, chỉ cầu mong người đàn ông này sau khi thỏa mãn xác thịt sẽ thả cô đi. Sơ Vũ từ từ bước vào bên trong, cô nhớ đến sự tiếp xúc nguy hiểm khi hai người ở trên đảo và đòn tấn công rất mạnh của cô. Sơ Vũ đã dùng hết sức lực vào cú đấm đó, tấn công vào đúng vết thương trúng đạn, nơi suy nhược nhất của Lục Tử Mặc. Không biết lúc đó, tình trạng vết thương của anh ta nghiêm trọng đến mức nào.

Thế nhưng, người đàn ông trước mặt dường như không nhớ tới chuyện đó, anh mỉm cười dịu dàng với cô như thủa ban đầu: “Hạt mưa nhỏ! Đây là một trong những hang ổ của tôi. Em hãy chịu khó ở đây một thời gian”.

“Anh định giam giữ tôi?”

Sơ Vũ cười nhạt, quyết định bình tĩnh đối mặt với sự việc đang diễn ra. Lục Tử Mặc đứng đó không nói một lời nào. Một lúc sau, anh ta quay người: “Căn hộ này em có thể tùy ý sử dụng, ngày nào cũng sẽ có người tới đây. Em có thể viết những thứ em cần vào tờ giấy, anh ta sẽ đi mua giúp em. Chỉ cần không bước qua cánh cổng lớn, em được hoàn toàn tự do”.

Sơ Vũ mỉm cười, bước đến trước mặt Lục Tử Mặc, cô giơ tay cởi cúc áo trước ngực mình. Bàn tay và toàn thân Sơ Vũ không ngừng run rẩy, nhưng cô cố giữ vẻ mặt lạnh lùng.  Lục Tử Mặc nhìn Sơ Vũ không có phản ứng gì, gương mặt lạnh anh ta cũng lạnh như tượng điêu khắc. Sơ Vũ cởi nốt chiếc váy bên dưới, rồi với tay tháo khuy cài áo lót, rồi bước lên trước mặt người đàn ông. Ánh trăng mờ chiếu vào thân thể trắng ngần ngọc ngà với đường cong đẹp đẽ của Sơ Vũ, tạo thành bức họa mê hoặc lòng người. Sơ Vũ nắm chặt bàn tay: “Anh muốn thứ này? Hãy mau nhận lấy thứ anh muốn, rồi thả tôi đi”.

Lục Tử Mặc không nói lời nào, anh đứng ở giáp ranh giữa ánh sáng và bóng tối. Bóng tối phủ lên gương mặt Lục Tử Mặc, che khuất cảm xúc trên mặt anh.  Cả căn phòng yên lặng hồi lâu, Sơ Vũ nghe thấy rõ tiếng thở gấp gáp và tiếng tim đập của bản thân. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, người đàn ông trước mặt cuối cùng cũng cử động. Anh ta tiến lên một bước, gương mặt anh từ bóng tối lộ rõ ra ngoài ánh sáng. Lục Tử Mặc mở to đôi mắt, nhìn Sơ Vũ đầy nguy hiểm. Hành động này của Lục Tử Mặc khiến Sơ Vũ bất giác mất đi dũng khí và sự phẫn nộ ban nãy, cô hoảng hốt lo sợ và vô ý thức lùi lại một bước.

Đột nhiên, Sơ Vũ cảm thấy đầu óc quay cuồng, thân thể bị người đàn ông bế lên. Anh ta sải bước dài, đá mạnh cửa phòng ngủ, dùng sức đè cô trên chiếc giường lớn mềm mại.   Sơ Vũ gần như không thể chịu đựng nổi trọng lượng của Lục Tử Mặc, nhưng chỉ một giây lát, anh ta chống hai tay, nhìn cô từ trên cao, miệng nở nụ cười tà ác: “Nếu nói, thứ tôi muốn là em, thì làm sao tôi có thể thả em đi?”

 

Lời nói của Lục Tử Mặc khiến Sơ Vũ cảm thấy tuyệt vọng.  Như vậy, cách đối xử lúc đầu của anh ta với cô đều là giả, sự tàn nhẫn mới là bản chất thật sự của anh ta?

“Hạt mưa nhỏ!”, Lục Tử Mặc cúi thấp người vỗ nhẹ lên má Sơ Vũ: “Chúng ta còn nhiều thời gian, không cần gấp gáp. Hơn nữa…”, ngón tay Lục Tử Mặc vuốt nhẹ từ mặt Sơ Vũ xuống đến xương đòn rồi lướt theo hình xương đòn, như lưu luyến hơi ấm trên da thịt cô.  Mặt anh ta xích lại sát gần: “Càng đè nén, sẽ càng có khoái cảm, phải không em?”
 
Biến thái! Biến thái!

Sơ Vũ thầm mắng chửi Lục Tử Mặc, cô lấy hết sức tung chân đá vào người anh ta, nhưng bị Lục Tử Mặc khống chế dễ dàng. Lục Tử Mặc nghiêng đầu, cắn mạnh vào đùi Sơ Vũ một miếng, cười lớn rồi bỏ đi.

Ban đầu, khi Lục Tử Mặc nói mình bất lực, Sơ Vũ cũng nghĩ anh ta đùa nhiều hơn. Sau vài lần hai người tiếp xúc thân thể, cô thấy, Lục Tử Mặc có phản ứng sinh lý bình thường. Có điều, mỗi lần ôm ấp Sơ Vũ, rõ ràng anh ta dâng trào dục vọng nhưng lại cố gắng kìm chế, nhưng không muốn vội vàng thưởng thức cô, mà hưởng thụ cảm giác khoan khoái từ việc gây áp lực tinh thần cho cô.

Sơ Vũ nghĩ đến những người đàn ông mắc chứng bệnh phô dâm.  Họ rất thích thú khi nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của chị em phụ nữ và đạt được thỏa mãn tính dục về mặt tâm lý.

Người đàn ông này chắc cũng như vậy, anh ta không vội chiếm đoạt cô, là để giữ cảm giác mới mẻ về mặt xác thịt. Như anh ta nói, càng đè nén, khoái cảm trong tâm lý anh ta càng mạnh hơn.

Người đàn ông này thật sự giống con báo tình cờ vồ được một con mồi trong khi đã no bụng. Sơ Vũ sờ vết răng cắn trên đùi mình, anh ta cắn cô đau chết đi, thế mà còn cười vui vẻ được.

Có lẽ, cách duy nhất giúp Sơ Vũ thoát thân, là khiến cảm giác mới mẻ biến mất, xóa bỏ hứng thú vui đùa của anh ta.

Nhưng vấn đề quan trọng ở chỗ, liệu cô có thể sống rời khỏi nơi này?

Sơ Vũ không biết khu chung cư này là khu nào, nằm ở đâu. Tòa nhà cô đang ở nằm ở vị trí trung tâm khu chung cư, nhìn qua cửa sổ chỉ thấy được cảnh sắc trong nội bộ khu nhà. Căn phòng của Lục Tử Mặc trang trí nội thất rất đẹp, đồ đạc đầy đủ. Trong nhà vệ sinh thậm chí còn chuẩn bị cả băng vệ sinh phụ nữ. Tụi bắt cóc có nhân tính như vậy từ bao giờ? Sơ Vũ cười nhạt, ném gói băng vệ sinh trở lại tủ đựng đồ.

Trong phòng có tivi, nhưng đường dây điện thoại, internet đều bị dỡ mất, rõ ràng, anh ta muốn cô cắt đứt liên hệ với bên ngoài.

Sơ Vũ tìm quần áo trong phòng ngủ mặc vào. Lúc nãy, do quá kích động nên cô đã kéo rách váy, cúc áo bị đứt vài cái không biết lăn vào góc nào. Lục Tử Mặc chẳng phải nói cô cần mua gì thì liệt kê vào giấy hay sao? Ngày mai, cô sẽ bắt anh ta mua nhẫn kim cương, dây chuyền ngọc trai, lắc tay vàng…Tóm lại, tiệm vàng có đồ gì đắt thì mua thứ đó, cho anh ta tức chết.

Sơ Vũ đi quanh phòng vài vòng, buồn bực ném người vào ghế sofa. Lúc này chắc tầm 10h tối, cô đột nhiên biệt tăm biệt tích, không biết phản ứng người nhà sẽ ra sao?  Bố mẹ cô chắc chắn sẽ rất lo lắng. Nghe nói, người mất tích 48 tiếng đồng hồ có thể báo án, không biết Sơ Vũ có để lại manh mối gì ở hiện trường, cảnh sát liệu có thể tìm thấy cô?

Sơ Vũ nghĩ ngợi một hồi, dần dần cơn buồn ngủ ập đến, cô cuộn mình nằm ngủ trên sofa cả đêm. Sáng hôm sau, Sơ Vũ bị ánh nắng mặt trời đánh thức. Căn hộ nằm ở trên cao, một bên là tường kính, tối qua Sơ Vũ không kéo rèm nên ánh nắng sớm mai cứ thế chiếu thẳng vào phòng. Sơ Vũ vươn mình, do ngủ trong tư thế không thoải mái nên toàn thân cô đau nhức.

Không biết bây giờ là mấy giờ, Sơ Vũ lấy điều khiển trên sofa rồi mở tivi, đảo qua vài kênh. Truyền hình đang phát sóng tin tức buổi sáng, xem ra bây giờ khoảng 7h sáng. Một lúc sau, có tiếng người gõ cửa.

Đây là hang ổ của Lục Tử Mặc, nên chắc chắn anh ta cầm chìa khóa. Để đề phòng cô bỏ trốn, ít nhất anh cũng sẽ khóa trái cửa. Mỗi lối lên cầu thang chỉ có một hộ, bên dưới lại có bảo vệ, khả năng đi nhầm nhà là rất ít, trừ khi người bên ngoài là “cái giỏ mua đồ” do họ Mặc kia cử đến.

Sơ Vũ đi đến bên cửa chính, nhìn ra ngoài qua lỗ phản quang trên cửa. Bên ngoài hành lang có một người đàn ông mặc áo T-shirt đen, đứng yên lặng chờ đợi. Người cô chưa gặp bao giờ, Sơ Vũ kéo khóa cửa, quả nhiên là cửa bị khóa trái, cô bực bội đá chân vào cửa hét: “Anh không có chìa khóa sao? Tôi không mở được cửa”.

Vừa nói dứt lời, bên cạnh có một sức mạnh to lớn ập đến, đẩy cô ngã xuống nền nhà. Cùng lúc đó, bên ngoài phát ra hai tiếng nổ bụp bụp, cánh cửa gỗ xuất hiện hai lỗ nhỏ, Sơ Vũ phảng phất nhìn thấy làn khói bay ra từ hai lỗ đó. Sơ Vũ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, người đàn ông nằm đè lên người cô lập tức đứng dậy, kéo Sơ Vũ đi về phía nhà vệ sinh: “Đi thôi!”.

Giọng nói này hơi quen quen, Sơ Vũ ngẩng đầu, quả nhiên là người đàn ông lạ mặt xuất hiện ở quán trà. Anh ta dấu mình ở trong căn hộ từ lúc nào mà cô hoàn toàn không hay biết. Cửa sổ nhà vệ sinh đang mở, có một sợi dây thừng to bằng cổ tay trẻ sơ sinh thò xuống.

“Nắm chắc lấy, leo lên!”.

Người đàn ông ra lệnh ngắn gọn. Nắm lấy, leo lên? Anh ta tưởng Sơ Vũ là loài khỉ chắc. Đây là tầng thứ 20, chỉ có một sợi dây thừng, đến tầng hai cô cũng chẳng dám leo, nói chi là tầng 20?

Người đàn ông quay đầu, nhìn Sơ Vũ vẫn đứng yên không động đậy, anh ta nhíu mày, sải bước dài đến bế Sơ Vũ đưa ra ngoài cửa sổ. Thân thể Sơ Vũ như lơ lửng trong không trung, gió thổi mạnh khiến cô tức thở, ánh mặt trời làm cô chói mắt, đầu óc quay cuồng. Nhưng chỉ vài giây sau, bàn tay cô bị nắm chặt. Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn, Lục Tử Mặc đang nhoài nửa người từ trên nóc nhà xuống, miệng mỉm cười để lộ hàm răng trắng xóa: “Lên đây đi”. Sau đó, anh nói to với người bên dưới: “Đại tinh tinh, đừng có thừa dịp sờ mông cô gái của tôi đấy!”.

Đối diện với ranh giới sống chết mà vẫn còn tâm trạng nói đùa, chắc cũng chỉ có Lục Tử Mặc. Sơ Vũ khóc dở mếu dở, người đàn ông bên dưới dùng sức đẩy cô lên, cuối cùng, Sơ Vũ cũng leo lên sân thượng dưới sự giúp đỡ của Lục Tử Mặc. Bóng người ở cửa sổ nhà vệ sinh lắc một cái rồi thu vào. Nhà vệ sinh truyền đến vài tiếng nổ,  khiến Sơ Vũ giật nảy mình.

“Chúng ta chơi trò kích thích hơn nhé!”

Lục Tử Mặc giữ lấy Sơ Vũ, ôm chặt cô vào lòng. Lưng anh đeo một sợi dây màu sắc to bản, Lục Tử Mặc nhanh chóng cầm lấy sợi dây cuốn lên người Sơ Vũ vài vòng rồi buộc chặt cô vào người mình. Sau đó, Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ đến thông đạo trên sân thượng. Hai tòa nhà cao tầng kết nối bằng một thông đạo như cây cầu trên cao. Lục Tử Mặc ôm chặt lấy Sơ Vũ, mỉm cười thoải mái: “Em đã chuẩn bị xong chưa?”

Sơ Vũ đột nhiên có dự cảm không lành, nhưng cô còn chưa kịp trả lời, cả người đột nhiên tung lên trong không trung, nụ cười của Lục Tử Mặc và cảnh sắc xung quay bỗng trở nên mơ hồ. Cô và Lục Tử Mặc dính chặt lấy nhau, bay xuống bên dưới.

Miệng Sơ Vũ tê liệt, lúc rơi xuống,  không biết có thứ gì đó nhét vào miệng, Sơ Vũ lập tức cắn chặt, tai cô ù ù không nghe rõ, giống như bị mất đi thính giác.  Vài giây sau, lưng cô bị một lực lớn kéo lên rất,  nhưng rồi dừng lại trong chốc lát. Không biết Lục Tử Mặc mở một nút thắt từ khi nào, hai người ngã xuống bãi cỏ mềm mại. Tim Sơ Vũ vẫn đập liên hồi, toàn thân cô mềm nhũn. Người đàn ông bên cạnh đứng dậy, bế cô lên và bước xuống bãi đỗ xe.

Đến khi chiếc xe chạy khỏi khu chung cư một đoạn khá xa, Sơ Vũ mới dần dần bĩnh tĩnh trở lại. Cô ngẩng đầu nhìn Lục Tử Mặc đang lái xe. Anh ta không ngừng liếc cô qua kính chiếu hậu, gương mặt không biểu lộ cảm xúc.

“Bọn họ là ai vậy?”

Sơ Vũ quay đầu về phía sau, nhìn dòng xe cộ qua lại, không phát hiện ra điều gì khác thường. Nhưng mà, sự nguy hiểm tiềm ẩn làm sao cô có thể phát giác được.

Lục Tử Mặc liếc cô một cái, trả lời ngắn gọn “Đám tôm cá nhỏ”.

Đây cũng gọi là câu trả lời hay sao? Lục Tử Mặc giơ tay, lấy di động trong túi áo mình đưa cho Sơ Vũ: “Em hãy gọi điện về nhà, bảo em có việc gấp cần quay về Thái Lan”.

Sơ Vũ cầm điện thoại, cô rất muốn gọi đến 110. Lục Tử Mặc như nhìn thấu suy nghĩ của Sơ Vũ, anh ta cười nhếch mép: “Hạt mưa nhỏ! Tôi nhắc cho em biết, toàn bộ người thân của em đang ở đây đấy”.

Đây đúng là một lời uy hiếp có sức nặng ngàn cân, Sơ Vũ cắn chặt môi. Cuối cùng, cô cũng bị khuất phục bởi người đàn ông, bấm số gọi điện về nhà.

Cả đêm Sơ Vũ không về, nhà cô loạn hết cả lên, bố mẹ không ngừng chất vấn cô đi đâu. Sơ Vũ cầm điện thoại tần ngần một lát,  không biết ứng phó ra sao. Lục Tử Mặc đỗ xe bên lề đường, nhìn Sơ Vũ một lúc rồi giật lấy máy điện thoại: “Alo! Chào bác! Cháu họ Lục, làm việc ở tập đoàn Kim Thị bên Thái Lan ạ. Chúng cháu cần bác sỹ Đặng về bên Thái một chuyến. Đúng ạ, trước khi về nước, bác sỹ Đặng là bác sỹ chủ trị của chủ tịch tập đoàn. Vâng ạ, sự việc đột ngột quá, chúng cháu xin lỗi. Lát nữa, công ty sẽ cử nhân viên đến lấy giấy tờ của bác sỹ Đặng. Được ạ, chào bác!”

Lục Tử Mặc cúp điện thoại một cách quả quyết, anh ta nheo mắt nhìn Sơ Vũ: “Sao hả?”

Sơ Vũ cười nhạt: “Anh có lúc nào không giở trò lừa đảo không hả?”, “Nói dối lưu loát thế, mở miệng là nói được ngay?”

Lục Tử Mặc rướn người tới  gần Sơ Vũ, cất giọng mờ ám bên tai cô: “Tôi không bao giờ nói dối khi ở trên giường”.

Sơ Vũ đỏ mặt, né tránh người đàn ông rồi đẩy cửa bước xuống xe. Lúc này, Sơ Vũ mới phát hiện họ đã đến sân bay. Lục Tử Mặc đỗ xe xong, đứng dựa vào cửa xe hút điếu thuốc. Anh nhả khói hình vòng tròn: “Cũng không hoàn toàn là giả dối. Nhưng để về nước, tôi cần một thân phận chính đáng mới có thể làm thủ tục xuất nhập cảnh”.

Sơ Vũ không nói gì. Lục Tử Mặc yên lặng một lát, tắt điếu thuốc rồi kéo tay Sơ Vũ: “Đi thôi”.

Hai người đi vào trong sân bay. Anh ta tìm đến nhân viên làm việc ở sân bay và nói vài câu tiếng Thái với họ. Sau khi bộc lộ thân phận, người nhân viên đưa họ đến phòng chờ VIP trên tầng hai. Phòng chờ VIP là một gian phòng nhỏ độc lập. Lục Tử Mặc đứng ở cửa, gật gật đầu với hai nhân viên, rồi ôm Sơ Vũ vào phòng và đóng cửa lại.

“Cởi ra!”

“Gì cơ?”

Sơ Vũ lùi lại phía sau, Lục Tử Mặc nhìn cô cười nửa miệng, cởi áo khoác ném xuống ghế sofa rồi bước về phía cô. Sao anh ta đột nhiên có ý định vào lúc này, ở nơi như thế này?  Đúng là không thể nhìn nhận kẻ biến thái ở góc độ bình thường. Sơ Vũ thầm nghĩ rồi đi vòng ra đằng sau ghế sofa: “Sẽ có người đến đó!”.

Lục Tử Mặc nở nụ cười gian tà, anh ta tiến đến giữ chặt lấy Sơ Vũ kéo đến trước mặt mình, tiện tay cởi áo trên người cô: “Em yên tâm đi, dù em có kêu nửa ngày, cũng không ai vào đây đâu”.

Tay Sơ Vũ bị một tay Lục Tử Mặc giữ chặt, tay kia cởi áo trên người cô, rồi kéo quần bò của Sơ Vũ xuống. Trong lúc cởi đồ, anh ta không quên nháy mắt: “Tuy đã ngắm rất nhiều lần, nhưng Hạt mưa nhỏ này, phải công nhận thân hình em cũng không tồi”.

Sơ Vũ vừa tức vừa ngượng ngùng. Sau khi cởi hết đồ Sơ Vũ, Lục Tử Mặc cầm một cái túi ném vào người cô: “Mặc vào”.

Sơ Vũ ngây người một lát, Lục Tử Mặc quay đi cởi quần, rồi lấy trong một cái túi khác bộ quần áo mặc lên người. Quay đầu nhìn Sơ Vũ vẫn không có động tĩnh, anh ta lại nháy mắt: “Em muốn tôi mặc giúp em à?”

Sơ Vũ đột nhiên tỉnh mộng, lôi trong túi ra một bộ váy màu đỏ rực và một bộ tóc giả uốn xoăn màu hạt dẻ. Sơ Vũ nhanh chóng mặc đồ đội tóc giả. Bên cạnh, Lục Tử Mặc cũng đội một cái mũ cói kiểu Hawaii và đeo cặp kính râm cỡ lớn. Sau đó, anh ta ôm Sơ Vũ đi vào nhà vệ sinh của phòng VIP rồi khóa trái cửa. Trong nhà vệ sinh có một lối thoát bí mật, hai người đi theo lối đó đi vòng vèo xuống đến tầng một sân bay.

Sơ Vũ chưa bao giờ trải qua những chuyện như thế này nên cô không thể kìm nén sự hồi hộp. Mặc dù Lục Tử Mặc không nói ra, nhưng cô cũng biết họ đang trốn tránh người nào đó.

Lục Tử Mặc không vội vàng rời khỏi sân bay, anh ta tìm một vị trí có thể nhìn thấy rõ hành lang ở tầng hai rồi ngồi xuống, thoải mái tựa ra phía sau. Lục Tử Mặc ghé sát gần Sơ Vũ: “Em xem đi”.

Một người đàn ông tiến vào từ phía cửa xoay của sân bay, trên tay cầm một túi tài liệu, hắn đi thẳng lên tầng hai. Cửa phòng đợi VIP mở ra. Sơ Vũ mở to mắt nhìn một người đàn ông và một người phụ nữ mặc bộ quần áo cô và Lục Tử Mặc vừa bỏ lại bước đến bên cửa. Người phụ nữ nhận túi tài liệu gật gật đầu, rồi quay người đi theo anh chàng đóng giả Lục Tử Mặc về hướng lối đi màu xanh.

Đợi hai người đó đi khỏi, Lục Tử Mặc mới kéo Sơ Vũ đứng dậy, đi xuống tầng hầm rồi theo dòng người ra khỏi sân bay. Họ không đi xa, mà vào một khách sạn ở gần sân bay.

Đến phòng khách sạn, Lục Tử Mặc bỏ mũ và kính, nằm thoải mái trên giường. Sơ Vũ thấy trên cánh tay anh ta có vết máu đỏ tươi: “Anh bị thương sao?”.

Lục Tử Mặc nhìn lên cánh tay mình, nhíu nhíu mày: “Vừa nãy, tôi bị mèo cắn trong lúc rơi xuống đất”.

Hóa ra, thứ cô cắn chặt lúc đó chính là cánh tay của Lục Tử Mặc, Sơ Vũ quay người: “Tôi đi hỏi xem có thuốc gì không rồi xử lý vết thương cho anh”.

Lục Tử Mặc lập tức đứng dậy nắm chặt tay Sơ Vũ cười cười: “Trong nhà vệ sinh có tủ thuốc”.

Sơ Vũ ngửi thấy mùi nguy hiểm, cô hoảng loạn giật tay ra. Lục Tử Mặc buông tay Sơ Vũ, lại ngồi xuống giường nhìn cô. Sơ Vũ không chịu nổi ánh mắt của anh ta, vội vàng bước vào nhà vệ sinh, cô cảm thấy tim mình đập thình thịch.

“Phải bình tình, bình tĩnh, nhất định bình tĩnh mới được”, Sơ Vũ vừa nhủ thầm vừa mở tủ lấy hộp đựng thuốc. Đã biết Lục Tử Mặc thích chơi trò vờn mồi, chỉ cần cô cẩn thận ứng phó, cô sẽ được an toàn.

Sơ Vũ quay người, giật bắn mình khi thấy Lục Tử Mặc đã cởi áo và đứng ở cửa nhà vệ sinh từ khi nào. Anh giơ tay, túm lấy hộp thuốc rơi từ trên tay Sơ Vũ xuống, hơi nhíu mày: “Cẩn thận một chút”.

“…Biết rồi”.

Sơ Vũ cầm hộp thuốc, run run: “Tôi…tôi giúp anh xử lý vết thương”.

Lục Tử Mặc giơ cánh tay, ánh đèn điện vàng cam trên trên tường chiếu xuống làn da anh, tạo thành màu đồng rực rỡ. Hơi ấm từ cơ thể anh tỏa ra khiến Sơ Vũ càng bất an. Nhà vệ sinh rất nhỏ, Lục Tử Mặc ép Sơ Vũ đến tận góc tường. Cô cố gắng tập trung toàn bộ sự chú ý vào vết thương của Lục Tử Mặc. Sơ Vũ nhanh chóng sát trùng, rồi bôi thuốc. Ngẩng đầu bắt gặp vẻ mặt của anh ta đang chăm chú nhìn cô, đầu óc Sơ Vũ bỗng nhiên trống rỗng, muốn nói lời gì đó nhưng không thể mở miệng.

Sơ Vũ nắm chặt cuộn vải băng trong tay, tim cô đập liên hồi. Trong đầu bỗng hiện ra hình ảnh anh ta cuồng nhiệt hôn cô trước đây, Sơ Vũ bất giác nuốt nước bọt, mỉm cười gượng gạo: “Xong…xong rồi…”.

Lục Tử Mặc đột nhiên quay người bước ra ngoài, Sơ Vũ thở phào nhẹ nhõm.  Không ngờ chưa khỏi cửa, người đàn ông bỗng dưng quay lại, khiến Sơ Vũ giật mình: “Còn gì nữa?”

Lục Tử Mặc yên lặng một lát, rồi nói lạnh lùng: “Em hãy ghi nhớ, đừng rời khỏi tầm mắt của tôi”.

Ý anh ta là gì? Sơ Vũ không hiểu, con người có năm việc đại sự là ăn uống ỉa đái ngủ, hai việc đầu tiên thì không nói làm gì, chẳng nhẽ ba việc còn lại cũng không rời khỏi tầm mắt anh ta?

Lục Tử Mặc rõ ràng đọc được ý nghĩ của Sơ Vũ. Anh ta lim dim mắt nhìn cô, gật đầu: “Đúng!”.  Sơ Vũ lập tức nín lặng.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+