Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quan hệ nguy hiểm – Chương 13-14 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Sơ Vũ không biết mình đã bị nhốt mấy ngày, đôi mắt cô bị bịt chặt, miệng bị dán một miếng băng dính. Chân tay Sơ Vũ ban đầu bị trói ngược ra đằng sau nên rất đau nhức. Dần dần, chân tay cô tê liệt đến mức không còn cảm giác gì nữa.

Mũi Sơ Vũ ngửi thấy vị tanh của nước biển, mặt đất dưới chân dập dà dập dềnh. Sơ Vũ đoán mình bị bắt cóc lên một con thuyền, nhưng cô không rõ mình đang ở đâu.

 

Mắt đã không nhìn thấy nên thời gian đối với Sơ Vũ không có khái niệm cụ thể. Cô bị trói trong khoang thuyền, không có việc gì để làm, Sơ Vũ bắt đầu nhớ lại toàn bộ thí nghiệm trong suốt quá trình học đại học, với mục đích giảm nhẹ nỗi sợ hãi trong lòng.

Sơ Vũ nhớ đến một tiết học giải phẫu. Cô và bốn bạn nữ được phân thành một tổ. Lần đó, tổ của cô giải phẫu một chú thỏ trắng. Họ tiêm thuốc mê cho con thỏ, sau đó đóng bốn chân thỏ lên bàn mổ. Không hiểu tại sao, mặc dù bọn cô đã tiêm rất nhiều thuốc gây mê nhưng con thỏ vẫn ra sức giãy giụa, phát ra tiếng kêu ai oán. Tiếng kêu của con thỏ thu hút sự chú ý của tổ khác, khiến thầy giáo tức giận, chê bọn cô đến việc gây mê một con thỏ cũng làm không xong.

Cuối cùng, tổ của cô cũng giải quyết xong con thỏ. Khi mổ bụng, cô mới phát hiện con thỏ đó có bảy bào thai rất nhỏ.

Hình như đó là lần cuối cùng Sơ Vũ bị chấn động trước một sinh mệnh. Không biết có phải hành nghề bác sỹ đã lâu, thái độ của Sơ Vũ đối với sự sống chết không giống người bình thường. Không biết từ lúc nào, trái tim cô dần trở nên chai sạn. Mỗi ngày, cô phải đối diện với các loại bệnh nhân khác nhau. Từ trong tiềm thức, Sơ Vũ coi họ không phải là con người, mà chỉ là đối tượng làm việc của cô. Thậm chí khi ở trên bàn mổ, chó mèo, thỏ hay thi thể vớt ra từ bể phooc môn cũng chẳng có gì khác biệt.

Có lẽ vì trái tim cô sắt đá, nên cô mới bị thu hút bởi một thứ phản nghịch, mạnh mẽ, tanh mùi máu.  Ngẫm lại mới thấy, Lục Tử Mặc hình như phù hợp với tất cả yếu tố nói trên.

Sơ Vũ cảm thấy rất mệt mỏi, cô không ngừng hồi tưởng, khiến đầu óc hơi quay cuồng. Người trên thuyền không cho Sơ Vũ ăn cơm, chỉ thỉnh thoảng đút cho cô tý nước. Con người trong tình trạng không ăn chỉ uống nước có thể sống nhiều nhất bảy ngày.  Dựa theo kiến thức phổ thông này, khoảng thời gian bọn chúng giam cô ở đây sẽ không vượt quá bảy ngày.

Nếu thứ chúng cần là thi thể của cô, thì tại sao chúng lại mất công lên kế hoạch bắt cóc cô?

Nhưng bọn chúng bắt cóc cô để làm gì?

Trong hoàn cảnh tối tăm ẩm ướt, việc duy nhất Sơ Vũ có thể làm là suy đoán và lặp đi lặp lại các ý nghĩ.

Cô không bao giờ có thể ngờ, bọn người bắt cóc cô lại không phải là người của Lục Tử Mặc. Nếu vậy, nếu vậy…

Hình như có một việc gì đó đột nhiên trở nên rõ ràng trong trí óc Sơ Vũ.  Tại sao Lục Tử Mặc lại xuất hiện trong đêm tối mưa bão ở đảo Phuket?  Đáng tiếc là sau đó, Sơ Vũ mải tìm cách thoát thân nên không lưu tâm đến chuyện này. Rồi lúc đi coi mắt ở quán trà, tự nhiên xuất hiện tên Đại tinh tinh. Nếu anh ta là người của Lục Tử Mặc, có nghĩa Lục Tử Mặc đã sớm biết Sơ Vũ bị theo dõi, nên mới cử Đại tinh tinh đi theo bảo vệ cô?

Hoặc giả, Đại tinh tinh là người Lục Tử Mặc cử đến để giám sát Sơ Vũ, vô tình phát hiện cô gặp nguy hiểm, nên mới ra tay cứu giúp?

Còn về lần hẹn cuối cùng, rõ ràng Lục Tử Mặc nói gặp nhau ở Shiangri-La, sau đó anh ta đột nhiên đến, đưa cô đi nơi khác giam giữ.  Còn tên sát thủ xuất hiện ở khu chung cư rốt cuộc là người thế nào?

Sơ Vũ cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung, cô không biết bọn người bắt cô là ai? Lục Tử Mặc tại sao lại đối xử với cô như vậy?

Sơ Vũ đang mải nghĩ ngợi, con thuyền bỗng nhiên rung mạnh rồi dừng lại. Bên trên có tiếng bước chân thình thịch. Sau đó,  tóc Sơ Vũ bị kéo ngược lên. Tuy Sơ Vũ vẫn bị bịt mắt, nhưng cô có thể cảm thấy ánh sáng đang chiếu vào người mình. Một người đàn ông đẩy mạnh Sơ Vũ: “Đi theo tôi!”.

Sơ Vũ lảo đảo bước đi và bị lôi mạnh ra khỏi khoang tàu. Một làn gió mát, dịu dàng, mang mùi tanh đặc trưng thổi đến.  Miếng vải trên mắt Sơ Vũ đột ngột bị giật ra, ánh nắng chói lòa khiến Sơ Vũ nhức mắt. Cô liền nhắm tịt mắt một lúc, rồi mới từ từ mở ra.

Cô đúng là đang ở trên mặt biển. Trời xanh, mây trắng, biển rộng mênh mông, một chiếc du thuyền sang trọng và mấy chú hải âu bay lượn. Đây đúng là một bức họa đẹp mắt, nhưng với điều kiện người thưởng ngoạn không bị trói tay bịt miệng.

Sơ Vũ nghe thấy đằng sau có tiếng còi tàu, cô quay đầu nhìn thấy cầu ván đang được rút lên du thuyền, cách đó không xa là một con tàu đánh cá cũ kỹ đang đi về hướng khác. Sơ Vũ đoán là cô vừa được đưa từ con tàu đánh cá kia lên du thuyền. Ban nãy cô cảm thấy bước đi lắc lư, chắc là do cô đặt chân lên tấm ván bắc giữa hai con thuyền.

“Cởi trói cho Đặng tiểu thư”.

Có tiếng nói đàn ông khàn khàn vọng đến, thu hút sự chú ý của Sơ Vũ. Trên tầng hai du thuyền cắm một cái ô che nắng cỡ lớn, dưới ô đặt một bàn tròn và hai cái ghế. Trên bàn để đầy đồ ăn ngon, hoa quả và chai rượu vang. Một người đàn ông trung niên tóc vàng béo phệ ngồi trên một cái ghế. Ông ta đeo kính râm lớn, mặc bộ đồ thể thao. Điểm nổi bật nhất trên người đàn ông là chiếc nhẫn kim cương đá quý ở bàn tay trái của ông ta. Nhẫn kim cương khắc một con rắn nhỏ rất sinh động, hai mắt nạm đá quý màu xanh tinh xảo, tạo một vẻ đẹp kỳ bí.

Người đàn ông thấy ánh mắt Sơ Vũ dừng lại ở chiếc nhẫn của mình, ông ta nhếch mép: “Nó đẹp lắm phải không? Không người phụ nữ nào có thể cưỡng lại sự quyến rũ của chiếc nhẫn này. Xin chào Đặng tiểu thư! Tôi là Swift Renault”.

Renault…cái tên này nghe rất quen, Sơ Vũ cúi đầu lục lại trí nhớ. Hóa ra đây là người đàn ông Lục Tử Mặc hẹn gặp hôm đưa cô đi mê cung. Tuy Sơ Vũ đã được cởi trói nhưng chân tay một thời gian dài không hoạt động nên bị tê liệt. Renault ra hiệu cho người đàn ông đứng bên cạnh, tên này lập tức  giúp Sơ Vũ kéo cái ghế đối diện với Renault. Renault mỉm cười: “Mời ngồi”.

Sơ Vũ lê gót chân bước tới, đồng thời một tay nắn nắn bàn tay cứng đờ còn lại. Renault đảo mắt từ đầu đến chân Sơ Vũ, mỉm cười: “Đặng tiểu thư không giống như tôi tưởng tượng chút nào. Tôi tưởng người đàn bà Lục Tử Mặc thích phải là loại có da có thịt”.

Renault vừa nói, vừa đưa tay sờ soạng một người đẹp hở ngực đang nằm phơi nắng dưới chân ông ta: “Không ngờ sở thích của Lục Tử Mặc lại “đông phương” như vậy”

Ông ta nói vòng nói vèo cũng chỉ là chê thân hình cô, Sơ Vũ cười nhạt: “Nghe nói bò sữa nước Anh có thân hình rất tuyệt, không biết ngài Renault đã thưởng thức hay chưa?”

Renault ngắn mặt, đột nhiên cười lớn: “Đặng tiểu thư thật biết nói đùa”.

“Tôi không nói đùa với ông”, Sơ Vũ cất giọng bình tĩnh: “Tôi chỉ là có duyên gặp anh ta vài lần chứ mối quan hệ không sâu như ông tưởng”.

Renault không nói gì, chăm chú nhìn Sơ Vũ một lúc rồi mỉm cười: “Nếu cô không phải là bảo bối của Lục Tử Mặc, tại sao lúc ở mê cung hắn lại để cô bên ngoài mộ địa? Con người Lục Tử Mặc rất lạnh lùng tàn nhẫn. Người trên giang hồ chúng tôi đều sợ hắn. Cô có biết tại sao không? Bởi vì hắn không có nhược điểm”.

Renault thoải mái tựa vào ghế, mắt lim dim: “Tôi cũng chỉ mang tâm lý ăn may nên mới cử người theo dõi cô tới đảo Phuket, xem cô có vị trí như thế nào trong lòng Lục Tử Mặc. Thật không ngờ, tên sát thủ lạnh lùng đó lại xuất hiện cứu cô”.

Sơ Vũ sững người, hóa ra lúc ở đảo Phuket, có người định ám sát cô thật, Lục Tử Mặc xuất hiện cũng là để cứu cô. Liệu có phải Lục Tử Mặc cũng tình cờ có mặt ở đảo Phuket, tình cờ biết tin này nên mới đến cứu cô?

Về suy đoán này, Sơ Vũ cũng không thể thuyết phục nổi bản thân.

Sơ Vũ khép mi mắt lặng im một hồi.  Đối với Renault, đây chính là sự mặc nhận: “Lục Tử Mặc cũng có nhược điểm”. Renault cười nham hiểm: “Tôi phải tốn bao công sức tìm cách mời Đặng tiểu thư, nhưng người của tôi bị Ba Dữ đánh trọng thương ở quán trà, hẹn cô đi Shiangri-La thì bị Lục Tử Mặc ra tay cướp mất. Đặng tiểu thư, cô thử nói xem nào? Hắn cứu cô hết lần này đến lần khác, hai người chỉ đơn giản là quen biết sơ sơ thôi sao? Theo tôi được biết, Lục Tử Mặc là người vô cùng bận rộn. Nếu không phải người hắn quý trọng, liệu hắn có suốt ngày lượn lờ xung quanh cô không?”

Sơ Vũ không thể thốt một tiếng nào, những lời nói của Renault khiến cô chấn động. Lục Tử Mặc đúng là kẻ lừa đảo! Sơ Vũ vừa thấy bi ai, vừa hết sức phẫn nộ. Anh ta nói đoạt cô từ tay Nhị ca vì cảm thấy cô mới lạ, bỏ mặc cô ở mê cung vì cô vướng chân vướng cẳng, lúc muốn chiếm đoạt thân thể cô, lúc lại lạnh lùng tàn nhẫn. Đúng là tên lừa đảo, tên lừa đảo!

Sơ Vũ cảm thấy mắt mờ hẳn đi. Hóa ra…là như vậy, mỗi khi cô gặp nguy khốn, anh đều xuất hiện cứu cô. Từ lần đầu tiên tình cờ gặp gỡ ở siêu thị, lần nào cũng là Lục Tử Mặc…

“Có thể đoạt trái tim của người đàn ông như vậy, Đặng tiểu thư đúng là người không tầm thường”, Renault nhìn Sơ Vũ bằng ánh mắt thâm hiểm: “Tôi nghi ngờ không biết Đặng tiểu thư có phải là thiên tài trong lĩnh vực nào đó?”.

Lại ăn nói vòng vo về việc cô có tài ở trên giường? Sơ Vũ ngẩng đầu, tức đến mức đỏ ửng mặt: “Tôi đã nói rồi, tôi và Lục Tử Mặc không có quan hệ gì cả. Tin hay không tùy ông!”.

“Tin hay không cũng chẳng sao cả”, Renault cười lớn: “Đã mời được Đặng tiểu thư đến đây, tự nhiên tôi sẽ mời được Lục Tử Mặc. Khi nào họ Lục đến, mọi chuyện sẽ rõ ràng ngay thôi”.

Ông ta đã báo cho Lục Tử Mặc biết? Sơ Vũ cảm thấy rất căng thẳng, ý nghĩ của cô hỗn độn. Một mặt, Sơ Vũ mong Lục Tử Mặc đến. Nhưng nếu anh đến, chẳng phải là thừa nhận cô rất quan trọng với anh hay sao? Mặt khác hy vọng anh không đến. Nếu Lục Tử Mặc đến, anh sẽ phải đối mặt với nguy hiểm và sự uy hiếp không thể tưởng tượng. Renault chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Lục Tử Mặc.

Lục Tử Mặc liệu có đến không?

Sơ Vũ thất thần. Mặc dù nghe Renault phân tích, nhưng Sơ Vũ vẫn không cho rằng cô đặc biệt quan trọng với Lục Tử Mặc đến mức anh ra sức bảo vệ cô. Có lẽ, anh chỉ muốn trả ơn cô cứu mạng anh. Nếu là như vậy…

Sơ Vũ không cần nghĩ ngợi lâu, từ xa xa xuất hiện một du thuyền màu xanh nước biển rẽ sóng lao tới. Nhận được tin báo, Renault gật đầu rồi cầm ống nhòm đến bên thành tàu nhìn về phía du thuyền kia. Sau đó, ông ta quay lại cười với Sơ Vũ: “Đặng tiểu thư, cô có muốn thưởng thức cảnh đẹp không?”

Sơ Vũ từ từ đứng dậy bước xuống mạn tàu. Cô nhận ống nhòm từ tay Renault và nhìn về phía trước. Hình bóng một người đàn ông đứng ở mũi tàu bên kia dần dần hiện rõ. Anh đứng thẳng người đón gió biển, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt dõi về hướng này.

Lục Tử Mặc.

Sơ Vũ chậm rãi bỏ ống nhòm xuống. Renault nhìn sắc mặt trắng bệch của Sơ Vũ, cười đắc ý: “Đặng tiểu thư còn tiếp tục giả bộ nữa?”

Sơ Vũ nhìn về mặt biển xa xa, cuối cùng cũng nổi cơn thịnh nộ. Cô lấy hết sức bình sinh hét to bằng tiếng Trung: “Lục Tử Mặc! Anh là tên khốn khiếp. Tại sao anh thích tôi mà không nói cho tôi biết? Tôi hận anh!”.

Du thuyền phóng với tốc độ nhanh, chớp mắt đã tiến lại gần. Sơ Vũ thấy Lục Tử Mặc ở trên con thuyền đối diện nhìn cô chăm chú, miệng từ từ nở nụ cười bất lực.

 

Hai chiếc du thuyền từ từ tiến sát lại gần, sau đó dừng hẳn. Ván cầu chưa kịp bắc qua, Lục Tử Mặc đã phi người nhảy sang tàu bên này. Renault bước tới ôm chặt anh ta: “Lục! Hiếm có dịp cậu nể mặt tôi…”.

Renault kịp chưa nói hết câu, sắc mặt ông ta đột nhiên trắng bệch, rồi ông ta từ từ lùi lại phía sau. Lục Tử Mặc cười nhếch mép, anh không nhìn Sơ Vũ, mà chỉ nhìn chăm chú vào người đàn ông trước mặt. Dưới ánh nắng mặt trời, đôi mắt thẫm đen của Lục Tử Mặc lấp lánh, anh ta nói nhẹ nhàng: “Muốn gặp ông cũng không dễ chút nào, Renault”.

 

Lục Tử Mặc và Renault kẻ tiến người lùi đến sát boong tàu.  Renault vừa quỵ xuống, người đẹp ăn mặc hở hang nằm phơi nắng trên sàn tàu không biết lôi đâu ra khẩu súng thúc vào lưng Sơ Vũ. Lục Tử Mặc liếc Sơ Vũ rồi mở miệng: “Renault, Kim Gia gửi lời hỏi thăm ông”.

Thân hình đồ sộ của Renault hơi run rẩy. Ông ta cười khan hai tiếng, nghe như tiếng khóc: “Lục, cậu đừng quên, bảo bối của cậu đang nằm trong tay tôi”.

“Bảo bối của tôi?”

Bàn tay Lục Tử Mặc giơ lên cao, một ánh bạc chói mắt. Lúc này, Sơ Vũ mới nhìn thấy khẩu súng nhỏ trong tay Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc nghiêng đầu nhìn xung quanh: “Bảo bối của tôi? Tôi chẳng hiểu ông muốn nói gì?”.

Renault run lẩy bẩy nói không ra lời. Lục Tử Mặc cúi sát gần, ánh mắt tràn ngập sát khí. Giọng nói của anh vừa trầm vừa chậm rãi, Sơ Vũ nghe rõ mồn một: “Thứ gọi là nhược điểm, là do tôi cố tình để ông thấy. Đạo lý đơn giản như vậy ông cũng không hiểu sao?”.

Renault càng run sợ. Lục Tử Mặc cười miệt thị: “Renault, ông đã từng nghe qua câu ngạn ngữ “lùi một bước để tiến hai bước” của người phương Đông chúng tôi chưa?  Nếu không làm vậy, sao có thể khiến con chuột chui rúc kỹ như ông dễ dàng hiện thân trong tình trạng an toàn như bây giờ?”.

“Lục! Cậu nói đùa hay thật!”.

Renault cố trấn tĩnh, ông ta không quay đầu, hét lớn ra lệnh cho người phía sau: “Gina, hãy bắn con bé đó!”.

Người phụ nữ đang khống chế vào Sơ Vũ đưa mũi súng xuống dưới. Một cơn đau đớn ập đến, Sơ Vũ kêu một tiếng thất thanh rồi khuỵu xuống sàn tàu, dòng máu đỏ chảy ra từ đùi phải của cô. Gina bắn vào đùi Sơ Vũ một phát rồi nhanh chóng chĩa mũi súng lên huyệt thái dương Sơ Vũ.

Suốt quá trình đó, Lục Tử Mặc không hề nhìn Sơ Vũ, vẻ mặt vẫn bình tĩnh và lạnh lùng. Khi nghe tiếng súng nổ, anh ta chỉ hơi cau mày, càng tiến sát vào mặt Renault: “Ông có thể đánh cược một ván, nổ súng giết chết người phụ nữ đó đi”.

Renault toát mồ hôi lạnh, mồ hôi chảy từ trán xuống gương mặt bóng nhẫy của ông ta. Ông ta cất giọng khàn đặc: “Gina, mau giết chết con bé đó!”.

Gina lùi lại phía sau, bật chốt bảo hiểm lên đạn. Sơ Vũ nhắm mắt khi nghe tiếng kim loại lạnh lùng. Cô không ngờ mình sẽ chết trong hoàn cảnh này

Sơ Vũ ngộ ra, cô quả nhiên rất ngây thơ.

Sơ Vũ nở nụ cười gượng gạo, làm sao cô có thể cho rằng, người đàn ông lạnh lùng băng giá kia  nảy sinh tình cảm với cô. Cô lại đi tin vào những lời nói của Renault, còn xông ra hét lớn với anh ta. Thôi thì chết cũng tốt, chết có thể chấm dứt mọi chuyện.

Lại một tiếng súng vang lên, Sơ Vũ cảm thấy cơ thể cuộn lên một cơn đau không tả nổi, cô ngã sõng soài xuống sàn tàu, ngực đau đến mức mất cảm giác, đôi chân cũng như rời khỏi cơ thể cô. Toàn thân Sơ Vũ dần lạnh buốt, mói thứ xung quanh dần trở nên mở ảo. Cô mở mắt nhìn lên, Lục Tử Mặc đang nhìn Renault bằng ánh mắt giết người.

Nhưng anh ta không hề liếc nhìn về phía Sơ Vũ.

Renault cuối cùng không thể chịu đựng nổi áp lực tâm lý, ông ta cũng nhận ra, Lục Tử Mặc thật sự không màng đến sự sống chết của cô gái đang nằm bên trên. Renault vội quỳ xuống cầu xin: “Đừng giết tôi! Đừng giết tôi!”.

Mặc cho ông ta van xin, Lục Tử Mặc không hề động đậy. Renault không dám có phản ứng: “Tôi…tôi sẽ nhả toàn bộ số hàng lần trước chiếm đoạt của Kim Gia. Số hàng đó vẫn còn ở Chiang Rai. Tài khoản của tôi ở Thụy Sĩ, tôi cũng sẽ nói cho cậu biết. Xin cậu đừng giết tôi!”.

“Bảo thuộc hạ của ông ném hết súng xuống biển!”.

Lục Tử Mặc nói nhẹ nhàng. Renault hét lớn: “Lũ người ngốc nghếch kia, mau làm theo lời của Lục!”.

Người trên thuyền đơ ra một lúc, rồi ném hết súng xuống biển. Lục Tử Mặc gật đầu: “Bây giờ, mọi người vào hết trong khoang tàu”.

Đám người nhìn nhau rồi từng người quay đầu bước xuống bên dưới. Đợi đến khi đám người biến mất, Lục Tử Mặc quỳ xuống nhìn Renault : “Hàng ông dấu nơi nào ở Chiang Rai?”

“Sân sau…cửa hàng mỹ nghệ…đường số bảy”. Renault nhìn Lục Tử Mặc đầy căng thẳng: “Lục! Xin cậu, đừng giết tôi…”.

Lục Tử Mặc giơ tay bóp cò. Một tiếng súng nổ vang, mùi thuốc súng nhàn nhạt như bay thẳng vào mũi Sơ Vũ. Cô cảm thấy tiếng súng ở nơi nào đó rất xa xăm, như ở tít trên không trung.

Sau đó, Sơ Vũ mơ hồ cảm thấy gương mặt Lục Tử Mặc sát lại gần, anh ta dường như ngồi bên cạnh thân thể bất động của cô, đột nhiên ngẩng mặt lên trời hét lớn: “Tại sao???”  Lục Tử Mặc tuyệt vọng đứng dậy, ôm thi thể của Sơ Vũ lao đầu xuống biển.

…………….

Sơ Vũ mơ thấy ác mộng, cô ở trong rừng thẳm, rất nhiều người cầm súng truy sát. Sơ Vũ không hiểu lý do tại sao, cũng không biết trốn đi đâu, cô chỉ biết cắm đầu chạy không phương hướng. Người đuổi đằng sau mỗi lúc một gần. Cuối cùng Sơ Vũ bị trúng đạn, cơn đau từ đùi và ngực truyền đến. Đột nhiên, thân thể Sơ Vũ cảm thấy ấm áp hẳn, có ai đó đang đỡ cô. Sơ Vũ ngẩng đầu, từ từ nhìn rõ gương mặt phía trước: “Lục Tử Mặc”.

Hóa ra không phải nằm mơ, toàn thân Sơ Vũ run rẩy. Lục Tử Mặc ôm chặt người cô, ngẩng đầu nhìn về phía sau lưng Sơ Vũ: “Thế nào rồi?”.

“Đầu đạn đã được lấy ra”.

Một giọng nói phụ nữ từ phía sau vọng đến: “Nhưng cô ấy mất máu quá nhiều. Hơn nữa, anh cũng không phải kịp thời đưa cô ấy về đây. Tuy tạm thời giữ được tín mạng, nhưng ba ngày tới là thời kỳ nguy hiểm. Anh không định đưa cô ấy đến bệnh viện nhà nước sao?”.

“Tôi càng tin tưởng cô hơn”.

Lục Tử Mặc nói rồi đỡ Sơ Vũ từ từ nằm xuống. Anh nhấc tay lấy cuộn băng vải, giúp người phụ nữ bôi thuốc và băng bó vết thương vừa được khâu của Sơ Vũ. Sơ Vũ không biết cô rời khỏi biển cả đến căn phòng này từ lúc nào. Căn phòng rộng không có đồ đạc, chỉ có mùi thuốc khử trùng nồng nặc trong không khí. Sơ Vũ đảo mắt nhìn xung quanh, người phụ nữ đang bôi thuốc cho cô gật đầu mỉm cười: “Chào cô! Tôi tên là Khả Nhân, bạn của Lục Tử Mặc”.

Sơ Vũ vẫn chưa thể nói ra lời, chỉ hơi gật đầu thay lời chào. Khả Nhân nhìn Lục Tử Mặc: “Anh có thể ra ngoài được rồi. Lúc nãy hết cách nên mới nhờ anh giúp. Bây giờ, mình tôi có thể bôi thuốc và băng bó cho cô ấy”.

Lục Tử Mặc không hề động đậy. Anh cũng không thèm liếc Khả Nhân mà chỉ chăm chú nhìn Sơ Vũ. Khả Nhân lên tiếng: “Người ta đang cởi trần đấy. Anh không ngại thì người ta cũng thấy ngại”.

“Toàn thân cô ấy, có chỗ nào tôi chưa nhìn qua, chỗ nào tôi chưa từng đụng đến?”.

Lục Tử Mặc lãnh đạm trả lời. Khả Nhân đỏ mặt ngượng ngùng, cô bật cười khẽ: “Haha! Hóa ra hai người có quan hệ đó”.

Lục Tử Mặc cúi đầu đỡ vai Sơ Vũ, để cô hơi nhấc mình, Khả Nhân có thể dễ dàng cuộn miếng vải một vòng qua ngực cô. Anh ta cúi đầu nhìn vào mắt Sơ Vũ. Đáy mắt Lục Tử Mặc không có một tia ấm áp nào, Sơ Vũ bất giác nhớ lại cảnh ở trên du thuyền. Người phụ nữ đó bắn cô hai phát, anh ta đến cặp chân mày cũng thèm không động đậy, toàn thân như một tảng băng.

Lục Tử Mặc đã không thèm để ý đến mạng sống của cô, thì anh ta còn cứu cô làm gì? Sơ Vũ hơi nghiêng đầu né tránh ánh mắt của Lục Tử Mặc. Cô cảm thấy bàn tay đang đỡ cô cứng lại, nhưng anh ta vẫn lặng thinh.

Đủ rồi, Sơ Vũ cảm thấy hết chịu nổi tư tưởng lãng mạn không thực tế của chính bản thân cô. Năm nay Sơ Vũ đã 28 tuổi chứ không phải 18. Tại sao cô lại ôm giấc mộng ngây thơ với người đàn ông của bóng tối này?

Thật không ngờ mối tình đầu của Sơ Vũ lại là người như Lục Tử Mặc.  Cô thích anh ta ở điểm gì? Lẽ nào thích vẻ đẹp đàn ông của anh ta, hay là sự tồi tệ, lạnh lùng, tàn nhẫn của anh ta?

Sau khi rời khỏi đây, cô phải trốn tránh người đàn ông này càng xa càng tốt.

Khả Nhân vỗ hai tay: “Xong rồi!”. Lục Tử Mặc đặt Sơ Vũ nằm xuống, thuận tay kéo chiếc chăn mỏng đắp lên người cô. Anh ta ngẩng đầu nhìn Khả Nhân: “Tôi giao cô ấy cho cô chăm sóc. Đợi vết thương lành lại, cô đưa cô ấy về Trung Quốc theo địa chỉ này”.

Lục Tử Mặc dứt lời, đưa Khả Nhân một tờ giấy và một xấp tiền. Khả Nhân không hề khách khí nhận tập tiền, rồi liếc nhìn tờ giấy, mở miệng làu bàu: “Tôi đã nói ba ngày tới là thời kỳ nguy hiểm của cô ấy. Thế mà anh vẫn cứ bỏ đi, người đàn ông máu lạnh như anh có cho tôi, tôi cũng chả thèm…”.

Khả Nhân đột nhiên im miệng, như ý thức bản thân nói sai điều gì. Cô cúi đầu nhìn Sơ Vũ, Sơ Vũ đã nhắm mắt. Gương mặt Lục Tử Mặc vẫn lạnh lùng vô cảm, anh lên tiếng: “Tôi đi đây”.

“Ít nhất anh nên cũng rửa sạch máu trên tay rồi hẵng đi…”

Khả Nhân lại cằn nhằn một câu, Lục Tử Mặc dường như không nghe thấy,  anh ta sải bước dài ra cửa. Sau khi nghe thấy tiếng cửa đóng, Sơ Vũ mới từ từ mở mắt, Khả Nhân nhìn cô cười cười: “Lúc nãy tôi nói, thời kỳ nguy hiểm trong ba ngày tới là lừa anh ta đấy. Vết thương của cô không có gì đáng ngại, chỉ cần nghỉ ngơi tử tế, chú ý đừng để bị nhiễm trùng và sốt cao là được”.

“Cám ơn cô!”.

Sơ Vũ mỉm cười với Khả Nhân, không muốn nói chuyện tiếp. Khả Nhân kéo cái ghế ngồi bên cạnh giường Sơ Vũ, không có ý định bỏ đi. Khả Nhân hỏi một cách tò mò: “Cô và Lục quen nhau như thế nào? Đây là lần đầu tiên tôi nghe anh ta thừa nhận có đàn bà. Tôi còn tưởng anh ấy là Gay. Người đàn ông như anh ấy mà là Gay thì thật đáng tiếc…”.

“Tôi không phải là người phụ nữ của anh ta”.

Sơ Vũ nói lãnh đạm. Khả Nhân cũng ý thức được thái độ bất bình thường của Sơ Vũ. Cô không tiếp tục câu chuyện, tìm cớ ra khỏi phòng.

Sơ Vũ ở lại điều trị vết thương trong khoảng hai tháng. Hóa ra họ đang ở trên một hòn đảo nhỏ thuộc Thái Lan. Ngày sau hôm tỉnh lại,  Sơ Vũ lập tức liên hệ về nhà thông qua internet. Cả nhà cô loạn hết cả lên sau khi cô bị bắt cóc. Biết tin Sơ Vũ bình an vô sự, mẹ cô khóc nức nở một trận.

Sơ Vũ dấu người nhà về việc cô bị thương. Cô chỉ giải thích ngắn gọn là cô bị cuốn vào một vụ kiện tụng y tế liên quan đến xã hội đen nên mới bị bắt cóc sang Thái Lan. Bây giờ, cô đã được an toàn nhưng còn phải làm một ít thủ tục mới có thể về nước.

Theo thời gian trôi qua, dù vết thương sâu cỡ nào cũng sẽ dần hồi phục. Dưới sự chăm sóc của Khả Nhân, cơ thể Sơ Vũ phục hồi rất nhanh. Không bao lâu sau đó, vết thương của Sơ Vũ chỉ còn là vết sẹo hồng nổi lên trên bề mặt da. Khả Nhân kiến nghị Sơ Vũ sau này đi làm thẫm mỹ xóa vết sẹo trên đùi, Sơ Vũ chỉ cười không đáp lời.

Ban đầu, Khả Nhân còn dò hỏi chuyện giữa Sơ Vũ và Lục Tử Mặc. Mỗi lúc như vậy, Sơ Vũ đều giữ im lặng. Cô tuyệt đối không hé miệng nên dần dần, Khả Nhân biết ý không động đến nữa. Thời gian Sơ Vũ ở trên đảo, Lục Tử Mặc biệt tăm biệt tích. Sơ Vũ cũng không nghĩ nhiều đến người đàn ông đó.

Cô cố gắng quên anh ta, quên một cách triệt để, quên một cách sạch sẽ.

Khi vết thương hoàn toàn lành hẳn, Khả Nhân tiễn Sơ Vũ về Trung Quốc theo lời dặn của Lục Tử Mặc. Sơ Vũ tạm biệt Khả Nhân ở sân bay, rồi vội vàng bước lên máy bay về nước.

Hai lần trở về Hàng Châu, tâm trạng Sơ Vũ hoàn toàn khác. Lần trước khi từ Thái Lan về, trong lòng Sơ Vũ tuy chứa đầy sự ăn năn với Tae nhưng cô vẫn còn một tia hy vọng. Lần này, trái tim Sơ Vũ hoàn toàn nguội lạnh. Như thế cũng tốt, cô có thể bắt đầu cuộc sống mới.

Sơ Vũ ra khỏi sân bay, vẫy một chiếc taxi đi về nhà. Không biết hôm nay thành phố có hoạt động gì, tắc đường rất nghiêm trọng. Anh tài xế taxi ngồi trước không ngừng than vãn.  Sơ Vũ thấy xung quanh rất ồn ào, cô bất giác cau mày. Lúc vừa xuống máy bay, Sơ Vũ gọi điện về nhà, nhưng bây giờ cô không có di động, không thể gọi điện báo cho người nhà biết, cô về muộn do tắc đường. Sơ Vũ quay đầu nhìn về phía sau, một đoàn xe xếp hàng dài dằng dặc như không có tận cùng.

Sơ Vũ thở dài một tiếng, lại quay đầu một lần nữa. Toàn thân Sơ Vũ đột nhiên cứng đờ, cô tưởng mình nhìn nhầm, tim cô bất giác đập thình thịch. Sợ người đằng sau phát hiện, Sơ Vũ lấy chiếc kính râm trong túi xách đeo lên, rồi thận trọng nhìn vào kính chiếu hậu bên phải xe taxi. Qua kính chiếu hậu, Sơ Vũ nhìn thấy rõ, người lái chiếc xe ngay đằng sau chính là người vác cô lên phòng của Lục Tử Mặc lúc cô bị bắt cóc ở sơn trại. Người đàn ông đằng sau đưa tay lên ngực, một tia sáng màu vàng chợt lóe qua.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+