Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quan hệ nguy hiểm – Chương 27-28 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Nếu thuận lợi, ngày mai chúng ta sẽ tới biên giới Thái Lan”.

Đôi môi Lục Tử Mặc lướt qua mặt Sơ Vũ,  anh cất giọng trầm ấm bên tai cô. Lục Tử Mặc cởi hàng cúc trước ngực Sơ Vũ kéo áo sang hai bên.  Dưới ánh sáng tờ mờ, thân thể mềm mại của Sơ Vũ hiện ra như một mâm cỗ vô cùng hấp dẫn. Một luồng khí nóng dội lên khiến hai người tim đập mạnh, trong đầu có một thứ gì đó nổ tung. Lục Tử Mặc gần như không thể khống chế bản thân.

 

Sơ Vũ giơ tay vuốt nhẹ bộ ngực rắn chắc của Lục Tử Mặc lên vai anh. Động tác đó khiến người Lục Tử Mặc cứng lại, anh giữ chặt lấy tay cô trong lòng bàn tay mình. Nếu không phải trong hoàn cảnh này thì việc gì anh phải nhẫn nhịn đến mức đau khổ như vậy?

Tim Lục Tử Mặc ngày càng đập mạnh, hơi thở ngày càng gấp gáp. Cô đang ở trong lòng anh, nhưng anh có cảm giác không bao giờ đủ. Anh càng ham muốn cô, muốn cô sát gần hơn nữa.

Sơ Vũ nằm gọn trong lòng Lục Tử Mặc.  Trong bóng tối, ánh mắt anh dán chặt vào cô. Ánh trăng mờ ảo chiếu qua ô cửa nhỏ trên cao, tạo thành hai bóng người quấn quýt. Đôi môi Lục Tử Mặc mơn man trên da Sơ Vũ theo đường cong của cô. Hành động của anh chứng tỏ anh khát khao cô đến mức sắp vượt qua giới hạn của lý trí.

“Hôm nay anh bỏ lại thứ gì vậy?”

Miệng Sơ Vũ chạm vào tai Lục Tử Mặc, cô nhẹ nhàng lên tiếng. Sơ Vũ đưa ra nghi vấn của mình nhân lúc cô vẫn còn lý trí. Lục Tử Mặc ngẩng đầu, hôn lên môi cô. Sơ Vũ tưởng anh sẽ không trả lời cô như thường lệ, nhưng Lục Tử Mặc bất ngờ mở miệng: “Máy định vị”.

Sơ Vũ giữ chặt cánh tay Lục Tử Mặc đang thám hiểm trên người cô. Anh dừng hẳn động tác, tì cằm vào trán cô. Thật ra, Lục Tử Mặc không chắc chắn anh có thể kiềm chế bản thân như tối qua. Hôm nay, cả cơ thể lẫn lý trí của anh dường như trượt khỏi đường ray. Anh không nên động đến cô mới phải, chỉ là trước khi có thể khống chế bản thân, anh đã rơi vào trầm luân.

Cả người cô, từ mái tóc xõa như vầng mây đến làn da mượt mà mát lạnh, đến hơi thở thơm tho như từng sợi tơ nhỏ tầng tầng lớp lớp cuốn chặt tim anh. Mỗi cử chỉ, giọng nói, nụ cười đến tiếng kêu rên rỉ của cô đều khiến anh không thể thở nổi.

“Trên xe của Lama có máy nhiễu sóng vô tuyến. Máy định vị không phát huy tác dụng. Trước khi chúng ta lên đường,  người của hắn đều kiểm tra xem chúng ta có để lại manh mối gì không”.

Lục Tử Mặc tiếp tục nói chuyện, cố gắng dập bớt ngọn lửa trong cơ thể: “Phía sau máy định vị là nguồn điện, chỉ cần đập mạnh sẽ phát huy tác dụng. Vấn đề quan trọng không phải vị trí của chúng ta, mà là…”

Là gì? Lý trí còn sót lại của Sơ Vũ ra sức bám lấy trọng tâm vấn đề. Đôi môi Lục Tử Mặc đã di chuyển xuống vai cô, anh cắt mạnh vào xương đòn Sơ Vũ.  Một cơn đau buốt ập đến, nhưng lại khiến Sơ Vũ càng cảm thấy cơ thể trống rỗng. Sơ Vũ rên một tiếng, nắm chặt lấy vai Lục Tử Mặc. Bên tai cô,  hơi thở dồn dập của anh vang lên như tiếng mãnh thú.

Tiếng rên la mờ ám lại vang lên trong không trung. Bên ngoài đại điện đèn đã tắt. Hình họa trên tường không hiểu tại sao trở nên rõ ràng,  đập vào mắt mỗi người đàn ông, nhóm lên đốm lửa dục tình trong lòng chúng.  Người phụ nữ trên các bức họa dường như đều biến thành Sơ Vũ, còn người đàn ông là chính bọn chúng.

Đáy mắt Berto rực cháy. Việc bị Lục Tử Mặc lăng nhục ở bãi đào vàng kích thích thần kinh của hắn. Chỉ cần nhớ lại, hắn đều cảm thấy huyết quản sắp nổ tung. Hôm nay trong ngõ nhỏ, Lục Tử Mặc lại cố ý khiêu khích hắn. Hắn hận đến mức không thể hành hạ Lục Tử Mặc vào lúc này. Chỉ cần lấy được hàng, hắn nhất định sẽ cho người đàn ông đó biết thế nào là ô nhục.

Trên vòm đại điện có cái bóng đang chuyển động. Berto có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của Sơ Vũ khi nằm dưới người hắn. Hắn cảm thấy thân dưới đau nhức, dục vọng tích tụ lâu ngày không được phát tiến khiến hắn phát cuồng. Hắn nhất định sẽ xuyên thẳng vào người đàn bà đó ngay trước mặt Lục Tử Mặc, để Lục Tử Mặc mở to mắt nhìn người đàn bà của anh ta khóc lóc van xin hắn thế nào.  Hắn sẽ hưởng thụ thân thể của người đàn bà đến khi thỏa mãn mới thôi. Hắn dường như cảm nhận được lối vào trên cơ thể cô, dòng máu nóng và sự ngọt ngào của cô.

Trong khi tất cả đám đàn ông ở bên ngoài cùng tưởng tượng ra một viễn cảnh thì ở bên trong, Sơ Vũ cắn chặt môi đến mức bật máu.  Cô không thể kháng sự cảm giác đê mê do anh tạo ra. Lúc này, vật cứng của Lục Tử Mặc cọ xát vào nơi bí ẩn nhất của Sơ Vũ. Sơ Vũ không thể kìm chế bản thân, đại não cô thiếu máu trầm trọng, mọi tư tưởng của cô đều tập trung vào người đàn ông đang nằm bên trên.

Cô muốn anh.

Sơ Vũ không có cách nào từ chối những khoái cảm do anh mang lại. Trước khi gặp Lục Tử Mặc, Sơ Vũ chưa bao giờ biết thân thể của cô có thể đem đến hoan lạc thần bí như vậy.  Thân thể cô hoàn toàn do anh khai phá. Cảm giác đó không thể hình dung nổi, sau mỗi cuộc ái ân cô càng thấy trống rỗng, càng muốn nhiều hơn. Sự trống trải trong lòng dường như không có tận cùng. Có lẽ chỉ mình anh, chỉ mình anh mới có thể lấp đầy khoảng trống trong cô, cho cô những thứ cô muốn…

Lục Tử Mặc có thể cảm nhận thấy Sơ Vũ đang cầu xin anh thỏa mãn cô dù cô không thốt ra lời.  Chỉ cần một động tác nhấn người xuống, cả hai sẽ chìm trong sung sướng. Huyệt thái dương của Lục Tử Mặc giật giật. Do cố nhịn nên toàn thân anh ướt đầm, từng giọt mồ hôi chảy xuống người. Ánh mắt anh vằn lên tia máu.  Sự tôi luyện trên giang hồ một thời gian dài giúp Lục Tử Mặc không chế sợi dây nguy hiểm cuối cùng giữa anh và cô. Anh chỉ muốn khiêu khích cô, tuyệt đối không thể để bản thân bị dụ hoặc.

Sơ Vũ giơ hai chân, động tác này khiến hai người càng dính chặt vào nhau. Sơ Vũ trơn ướt đến nỗi khiến Lục Tử Mặc chìm đắm trong cơ thể cô. Anh nên rút lui, nhưng cô hấp dẫn đến nỗi anh không thể làm theo lý trí mách bảo. Lục Tử Mặc cố giữ nguyên người, không biết rốt cuộc anh đang đấu tranh với cô, hay đấu tranh với chính bản thân mình.

Đúng lúc này, bầu không khí đột nhiên có gì khác lạ. Lục Tử Mặc cảm nhận được một mạng lưới vô hình bao trùm lên họ, khóa chặt mỗi góc trong phòng.  Bên ngoài dường như có ánh mắt hau háu và hơi thở gấp gáp hướng về phía họ.

Lục Tử Mặc hơi động đậy rồi chống thẳng người. Anh không xâm nhập vào cơ thể cô.  Anh thật quá đáng, Sơ Vũ không chịu nổi hét lên, hai chân kẹp chặt thắt lưng anh. Lý trí của cô hoàn toàn sụp đổ, cơ thể chỉ muốn có anh. Nhưng người đàn ông này vẫn tiếp tục giày vò cô, không cho cô được thỏa mãn.

Ánh mắt bên ngoài ô cửa sáng rực.  Cái bóng của hắn phản chiếu trong không gian như một sinh vật tà ác. Lục Tử Mặc hơi lim dim mắt, cảnh tượng nguyên thủy trong phòng đốt cháy con mắt của người bên ngoài như thế nào thì anh biết rõ. Nhưng người bên ngoài không hề biết, từ đầu đến cuối,  người bị hành hạ nhất chính là bản thân anh.

Một cơn sóng tình đưa Sơ Vũ gần đến đỉnh cao, thân thể cô ngày càng trống rỗng. Anh rõ ràng đang ở lối vào cơ thể nhưng không chịu cho cô. Cảm giác nhục nhã khiến Sơ Vũ bật tiếng khóc. Lục Tử Mặc cúi sát người, hôn lên nước mắt trên mặt cô.  Thắt lưng anh đè nặng xuống,  vật nhọn đâm thẳng vào người Sơ Vũ.

Sự trống rỗng bỗng nhiên bị được lấp đầy. Cú va chạm gần như xuyên qua người Sơ Vũ. Cơn khoái cảm như giông bão ập tới, Sơ Vũ hét lạc cả giọng, hoàn toàn không biết cô đang ở phương nào.  Lục Tử Mặc nhanh chóng đưa cô tới cực đỉnh. Ngón tay Sơ Vũ cào trên lưng anh thành một vết xước dài, càng tạo thêm sắc màu ân ái.

Người đứng ngoài cửa hóa đá, cổ họng như bị thiêu đốt.  Cảnh tượng trong phòng khiến hắn muốn giết chết người đàn ông trên giường ngay lập tức. Tay hắn bóp chặt khẩu súng dắt ở lưng đến mức gân guốc nổi rõ. Nhưng cuối cùng hắn vẫn không hành động. Đợi đến khi căn phòng yên tĩnh trở lại, hắn lặng lẽ biến mất.

Lục Tử Mặc ôm chặt Sơ Vũ, vật cứng nóng bỏng chôn sâu trong cơ thể cô vẫn chưa chịu ngủ yên.  Lục Tử Mặc cố khống chế bản thân ra khỏi người Sơ Vũ. Cô giống như động vật nhỏ vẫn đang thở hổn hển, mở to mắt nhìn Lục Tử Mặc.

“Trước khi về đến Thái Lan, chúng ta chỉ để lại một mình Lama”.

Lục Tử Mặc thì thầm bên tai Sơ Vũ, không biết anh lấy mười hai mũi kim có độc trong cạp quần cô từ khi nào. Lục Tử Mặc rút đầu sáp ra một nửa. Ánh mắt Sơ Vũ đột nhiên xuất hiện tia lạnh lẽo.

“Em hãy nhớ đâm thẳng vào động mạch. Thời gian chất độc phát tán là 10 giây. Một người đang bị kích động hoặc vận động mạnh, chất độc càng phát tán nhanh hơn, khoảng bốn giây”, Lục Tử Mặc thầm thì.

Bên ngoài có tất cả tám người đàn ông trừ Lama. Sơ Vũ nhìn Lục Tử Mặc hồi lâu rồi cầm lấy số kim tiêm. Anh nắm chặt cánh tay cô định nói điều gì đó. Sơ Vũ hiểu ý Lục Tử Mặc, cô không cho anh và bản thân cơ hội rút lui. Sơ Vũ mặc quần áo bước xuống giường. Đi đến cửa,  cô rất muốn quay đầu nhìn Lục Tử Mặc. Nhưng Sơ Vũ cố nén, nắm lấy chốt cửa, hít một hơi sâu.

Bây giờ không phải là lúc suy tính nhiều. Sơ Vũ biết rõ, một khi về đến Thái Lan lấy được hàng,  cô và Lục Tử Mặc chắc sẽ không giữ được mạng sống.

Sơ Vũ lặng lẽ đi ra ngoài. Người đàn ông ngồi gần cửa lập tức đứng dậy nắm chặt khẩu súng.   Đám thuộc hạ của Lama không phải thức toàn bộ. Chúng chỉ luân phiên cắt cử hai người canh gác, một trong hai tên là Berto.  Berto không ngờ người đi tới là Sơ Vũ, biểu hiện nhẹ nhõm hẳn. Ánh mắt của hắn khiến Sơ Vũ toát mồ hôi lạnh.

Đó là ánh mắt của loài lang sói nhìn thấy miếng thịt tươi ngon.

“Cô ra ngoài làm gì vậy?”

Berto giơ tay giữ người đàn ông gác cùng.  Hắn đảo mắt từ trên xuống dưới Sơ Vũ. Cảnh tượng ban nãy vẫn hiện rõ mồn một trong đầu hắn. Thân dưới của hắn đột nhiên đau nhức, cảm giác khát khô lại dội về.

“Tôi…tôi muốn đi nhà vệ sinh…”

Sơ Vũ đỏ mặt lên tiếng, nhìn Berto với ánh mắt long lanh. Berto bất giác tưởng tượng, nếu cô nằm dưới người hắn, nhìn hắn bằng ánh mắt như vậy…

Trong một bài hát có ca từ “phụ nữ là diễn viên trời sinh”. Trước đó, Sơ Vũ chưa bao giờ nghĩ, cô có thể trấn tĩnh trong hoàn cảnh đột phát như bây giờ.  Cô nhìn rõ ý nghĩ bẩn thỉu trong đầu người đàn ông kia. Đây là cái bẫy do Lục Tử Mặc giăng. Mặc dù anh không giải thích nhiều lời với cô, nhưng Sơ Vũ biết rõ anh tính toán điều gì.

Giống như anh rất hiểu cô.

Berto chỉ mũi súng ra phía đằng sau đại điện: “Tôi phải đi theo cô. Đi thôi!”

Người đàn ông cùng gác với Berto nhếch mép cười nham hiểm. Hắn đá chân vào một tên đang nằm ngủ rồi đứng dậy: “Tôi cũng muốn đi nhà vệ sinh”.

Tim Sơ Vũ đập mạnh, Berto tiến lên phía trước, dùng mũi súng đập nhẹ vào cánh tay cô: “Chẳng phải cô muốn đi vệ sinh sao? Chúng tôi đưa cô đi”.

Hai người đàn ông đưa Sơ Vũ ra khỏi đại điện, đi qua giếng trời về phía sau. Sơ Vũ có thể nhận thấy, càng đi xa đại điện, hơi thở của hai người đàn ông càng nặng nề. Sơ Vũ nắm chặt kim tiêm trong tay, từ từ rút đầu sáp trong đêm tối.

Theo cuộc giao dịch giữa Lục Tử Mặc và Lama, bọn chúng sẽ không dám động đến cô trước khi nhận hàng. Sơ Vũ trong lòng biết rõ, Lục Tử Mặc cố tình làm vậy để kích thích chúng khiến chúng ra tay trước. Chúng vốn là loài dã thú, chỉ cần chúng không giữ được lý trí, cô và Lục Tử Mặc sẽ có cơ hội.

Cô chỉ là người đàn bà của Lục Tử Mặc mà thôi. Cô đã tự động dâng đến miệng, dù có thay nhau làm nhục cô, chỉ cần cẩn thận không để cô chết đi, Lục Tử Mặc có thể làm gì chúng?

Có lẽ trong lòng chúng đang nghĩ như vậy. Một khi lấy được hàng, Lục Tử Mặc phải chết, người đàn bà này sẽ trở thành món đồ chơi trong tay chúng. Bây giờ chúng chỉ là hưởng thụ trước mà thôi.

Toàn thân Sơ Vũ căng cứng đến cực điểm. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi người đàn ông phía sau bổ nhào đến, cô vẫn hết sức hoảng sợ. Sơ Vũ không hề phản kháng, nỗi sợ hãi của cô không phải giả tạo. Cô mở to mắt nhìn Berto đang đè vào người mình. Berto đẩy Sơ Vũ vào sát tường, hắn chĩa mũi súng lạnh lẽo lên thái dương Sơ Vũ: “Đừng có kêu! Để anh em chúng tôi hưởng thụ cô một lúc rồi thả cô về”.

Người đàn ông thở hồng hộc, ra sức xé rách áo Sơ Vũ, một tay rút thắt lưng quần mình, giải phóng vật cứng to lớn, sau đó hắn gấp gáp kéo quần Sơ Vũ. Sơ Vũ buông thõng cánh tay. Một cái đau nhói không gây sự chú ý cho Berto, hắn vẫn thở dốc, định tách hai đùi Sơ Vũ. Nhưng hành động của hắn chỉ đến đây, khuôn mặt hắn đột nhiên trở nên tím tái, cả người hắn mềm nhũn đổ về phía Sơ Vũ.

Tên đang đứng gác phát giác Berto có gì bất ổn, hắn giữ chặt cánh tay Berto. Sơ Vũ đẩy người Berto về phía hắn, tên kia theo bản năng giơ cả hai cánh tay ra đỡ.  Cùng lúc đó, Sơ Vũ chọc cây kim vào cổ tay hắn.

Mọi việc diễn ra thuận lợi ngoài sức tưởng tượng của Sơ Vũ.  Cô không bao giờ có thể ngờ, giết người lại đơn giản như vậy. Tim cô vẫn đập liên hồi, đầu óc trống rỗng nhưng lý trí của cô lại rất tỉnh táo. Sơ Vũ cởi bỏ áo sơ mi, để trần nửa người trên rồi quay lại đại điện.

Dưới ánh trăng mờ mờ, cô đi trên hành lang như oan hồn một người phụ nữ vô tội tìm đến đàn ông trả thù. Trong đêm tối, hình bóng của cô càng trở nên không chân thực.

Sơ Vũ dừng lại ở bên ngoài đại điện. Ngoài người đàn ông bị đánh thức ban nãy, năm tên còn lại đang ngủ say sưa. Sơ Vũ nhẹ nhàng tháo giày, đi chân đất lao mạnh vào lòng người đàn ông đang ngồi canh gác.

Người đàn ông theo phản xạ cầm khẩu súng. Nhưng hình ảnh lõa lồ của Sơ Vũ khiến hắn ngây người trong giây lát. Khi Sơ Vũ ở trong lòng hắn, hắn cảm nhận thấy làn da mát rượi của cô trong một giây.  Ở một hai giây tiếp theo, cơ thể hắn đột nhiên cứng ngắc không thể động đậy. Sau đó, thế giới biến mất vĩnh viễn khỏi tầm mắt hắn.

Sơ Vũ đỡ thi thể người đàn ông, nhẹ nhàng đặt hắn nằm xuống đất. Năm người đàn ông ngủ say còn lại chẳng khác gì trẻ sơ sinh không có sức phản kháng. Tuy nhiên, khi Sơ Vũ chuẩn bị chọc kim tiêm vào người đàn ông thứ tư, hắn đột nhiên tỉnh giấc, nắm chặt cổ tay cô: “Cô đang làm gì hả?”

Sơ Vũ buông lỏng bàn tay, kim tiêm rơi xuống đất.  Tiếng kêu của hắn đánh thức người đàn ông cuối cùng. Hai tên nhìn Sơ Vũ lõa lồ lập tức đoán có chuyện không hay xảy ra. Người đàn ông đang giữ Sơ Vũ hét lớn: “Lama, Lama”.

Cửa hai căn phòng bên trái và bên phải đồng thời mở cùng lúc. Lama và Lục Tử Mặc đứng đối diện nhau. Ánh mắt của hai người đàn ông dừng lại trên thân Sơ Vũ.  Lục Tử Mặc sải bước rộng về phía trước, cởi áo khoác lên người Sơ Vũ. Anh ngẩng đầu nhìn Lama, nói từ tốn: “Lama, đây chính là thành ý của anh sao?”

“Lũ ngốc chúng mày”

Lama bước lên, không phân biệt trắng đen bạt tai hai người đàn ông: “Chúng mày đúng là đồ con lợn, mau đứng dậy cho tao. Berto đâu rồi, Amo đâu rồi?”

Lama đá chân vào người nằm dưới đất, nhưng thuộc hạ của hắn không có phản ứng. Người lật lại để lộ gương mặt tím ngắt. Lama liền rút súng chĩa vào Lục Tử Mặc. Không khí trong đại điện đột nhiên căng thẳng,   mặt Lama sát khí đằng đằng: “Tôi quả nhiên đã quá coi thường anh, Lục”.

 

Xe Jeep đi khỏi ngôi chùa, hình bóng ngôi chùa hoang dần bị bóng tối nuốt trọn. Đèn pha phía trước xe Jeep cắt màn đêm đen, vùng núi trong đêm tối âm u rợn người.

Đoàn người của Lama đi một mạch đến lúc trời tờ mờ sáng. Xe dừng ở đầu cầu sông Maesai. Bờ bên kia con sông là huyện Maesai thuộc đất Thái Lan. Năm người xuống xe, Lama bất ngờ kéo Sơ Vũ về phía mình, cười thâm hiểm: “Mang theo người đàn bà này không phải là phí công vô ích,  bây giờ cô ta trở nên có tác dụng với chúng tôi. Lục, qua con sông này là đến địa bàn của anh. Anh hãy nhìn kỹ người đàn bà trong tay tôi. Nhất cử nhất động của anh đều không lọt qua mắt tôi, anh hãy cẩn thận đấy”.

 

Lục Tử Mặc đứng im lặng,  anh vẫn giữ lạnh lùng vô cảm khi Sơ Vũ đột nhiên bị Lama bắt làm con tin.

Theo hiệp định giữa hai nước Thái Lan và Miến Điện, người dân hai nước có thể qua lại vùng biên giới hai bên trong phạm vi năm km từ sáu giờ sáng đến sáu giờ tối. Bây giờ mới là 5h40 sáng, rất nhiều người buôn bán và đoàn khách du lịch đứng xếp hàng đợi thông quan ở đầu cầu. Lục Tử Mặc dõi mắt về phía xa xa rồi quay đầu nhìn Lama mỉm cười: “Cẩn thận đừng để cô ấy bị thương”.

Kể từ lúc rời khỏi ngôi chùa, Sơ Vũ vẫn chưa hết hoảng sợ.  Trong suốt quá trình xảy ra sự việc,  cô có phản ứng khá bình tĩnh và tỉnh táo. Nhưng sau đó,  cả người cô bắt đầu run lẩy bẩy.

Lúc ở trên xe, Lục Tử Mặc ôm chặt Sơ Vũ, cố gắng dùng hơi nóng cơ thể sưởi ấm cho cô.  Bây giờ bị Lama giữ chặt, Sơ Vũ không ngừng run cầm cập. Lama ngược lại tưởng cô quá sợ hãi.

Vụ mấy tên đàn em bỏ mạng ở ngôi chùa, Lama đương nhiên nghi ngờ do Lục Tử Mặc gây ra.  Có điều một khi đã đặt chân vào chốn giang hồ,  tử mạng không rõ nguyên nhân là chuyện như cơm bữa. Lama không có thời gian truy xét nguồn gốc cái chết của những kẻ không quan trọng đó. Việc cần kíp trước mắt là chiếm số hàng trên tay Lục Tử Mặc.

Để đạt được mục đích, hắn có thể bất chấp thủ đoạn.

Lama kéo Sơ Vũ sát vào người mình, gần như ôm cô trong lòng. Tất cả súng ống bỏ vào một cái hộp đã được ngụy trang trên xe Jeep. Lúc qua cầu,  người lính biên phòng  sẽ kiểm tra người và xe. Tuy chỉ là công việc mang tính thủ tục nhưng hắn không muốn xảy ra bất trắc.

Đúng 6h sáng,  hai đầu cầu bắt đầu cho thông quan. Năm người ngồi lên xe. Theo sự sắp đặt của Lama, Lục Tử Mặc và Sơ Vũ bị tách ra. Lama và Sơ Vũ ngồi trên một chiếc xe đi trước, người lái xe là thuộc hạ của Lama. Lục Tử Mặc và tên còn lại đi chiếc xe đằng sau. Lama lên xe ngồi vào hàng ghế sau, ôm chặt Sơ Vũ như cặp tình nhân. Thấy cô cứ ngoái đầu nhìn Lục Tử Mặc, Lama ghé vào tai cô nói nhỏ: “Ngoan nào. Chỉ cần cô chịu hợp tác, cô có thể cao chạy xa bay với người đàn ông của cô sau khi tôi nhận được thứ tôi muốn”.

Lama không hề biết trong tay Sơ Vũ vẫn còn kim tiêm kịch độc. Hắn đề phòng Lục Tử Mặc, nhưng không hề nghĩ tới chuyện đề phòng người phụ nữ bên cạnh. Chỉ cần cô chọc nhẹ vào động mạch của hắn, cô và Lục Tử Mặc có thể thoát khỏi sự khống chế của hắn.

Sau đó thì sao? Cái chết của Lama chắc chắn sẽ khiến cây cầu hỗn loạn. Lục Tử Mặc ngồi ở xe sau, có thể nhân lúc hỗn loạn tìm cách trốn thoát. Cô và người đàn ông trên xe này bị giữ lại. Quan trọng hơn, trên người cô còn mấy cây độc trâm, sẽ là bằng chứng mưu sát…

Tâm trạng Sơ Vũ rối bời, không biết có nên ra tay hay không? Xe Jeep của họ đã gần tới chốt kiểm tra, thành bại nằm ở thời khắc này. Đây là nơi công cộng lại có nhiều binh lính, sau này không biết cô còn gặp cơ hội tốt như vậy. Một khi giết Lama, cô là người Trung Quốc sẽ bị dẫn độ về nước. Chỉ cần Lục Tử Mặc có thể thoát thân…

Nghĩ đến Lục Tử Mặc, Sơ Vũ không thể kìm nén tình cảm, quay đầu nhìn anh ở trên xe ngay phía sau.  Nhìn vào mắt Sơ Vũ, Lục Tử Mặc dường như đọc được suy nghĩ của cô, sắc mặt anh đanh lại. Sơ Vũ không do dự, từ từ rút ra một kim tiêm rồi bóp lớp sáp nến trên đầu mũi kim. Đúng lúc Sơ Vũ định giơ tay, cánh tay cô đột nhiên bị giữ chặt. Sơ Vũ giật mình ngẩng đầu, Lục Tử Mặc từ phía sau nhảy vào xe cô từ lúc nào. Anh cúi đầu hôn mạnh lên môi cô, mạnh đến mức môi cô đau rát.

Chuyện xảy ra đột ngột thu hút mọi ánh mắt của những người trên cầu, nhiều người đàn ông còn huýt sáo tán thưởng. Chỉ Sơ Vũ mới biết, cây kim tiêm trên tay cô đã bị Lục Tử Mặc lấy đi mất.

“Hãy chăm sóc người phụ nữ của tôi. Còn nữa, tay anh hãy nghiêm chỉnh một chút, Lama”.

Lục Tử Mặc buông Sơ Vũ, đứng thẳng người nhìn Lama bằng vẻ mặt vô cảm. Lục Tử Mặc cúi xuống, vỗ nhẹ lên mặt Sơ Vũ rồi quay người đi về xe phía sau. Tay anh bỏ vào túi quần một cách tự nhiên,  dấu cây kim tiêm trong đó.

Lục Tử Mặc ngăn cản cô, Sơ Vũ không tiếp tục dõi theo Lục Tử Mặc mà nghênh đón cái nhìn lạnh lẽo của Lama.   Đáy mắt của hắn lóe lên một tia nghi ngờ. Đúng lúc đó, đến lượt xe họ làm thủ tục kiểm tra. Lama hất đầu bảo thuộc hạ trình ba quyển hộ chiếu giả cho người lính biên phòng.

Ở nơi này người dân hai nước đi lại thường xuyên nên anh lính biên phòng chỉ đối chiếu ảnh trên hộ chiếu và người thật rồi kéo cần cho qua.  Xe của Sơ Vũ  đi trước, xe Lục Tử Mặc bám theo sau. Đến đất Thái Lan, Lama kéo Sơ Vũ xuống xe. Năm người đến bờ sông thuê một chiếc xuồng máy rồi thuận chiều dòng nước hướng về Chiang Rai.

Lama sau khi lên thuyền tay nắm chặt khẩu súng trong áo sơ mi, đứng sát sau Sơ Vũ. Hai người đàn ông còn lại cũng dùng vũ khí canh chừng Lục Tử Mặc. Xuồng máy nhanh chóng cập bờ Chiang Rai. Lúc này, Lama tỏ ra khá căng thẳng. Đến chỗ không người qua lại, hắn bảo thuộc hạ bỏ chiếc túi xách đeo trên lưng, lấy ra một bộ tóc giả và râu giả.

Lục Tử Mặc nhìn mấy thứ đưa đến trước mặt mình. Anh không phản ứng chỉ cười lạnh nhạt. Lục Tử Mặc nhanh chóng biến thành người đàn ông tóc nâu có bộ râu rậm rạp. Bộ râu gần như che kín nửa mặt Lục Tử Mặc,  khiến diện mạo của anh khác hoàn toàn. Lama ngó một hồi rồi ném cái kính râm cho Lục Tử Mặc. Anh không nhận mà khoanh tay hai trước ngực: “Bây giờ tôi muốn anh thả Ba Dữ”.

“Gì hả? Anh nghĩ anh còn có tư cách thương lượng với tôi?”

Lama giữ chặt Sơ Vũ, thúc súng vào người cô. Lục Tử Mặc không nhìn Sơ Vũ mà chiếu thẳng vào Lama: “Trong tay anh hiện có người phụ nữ của tôi. Lục Tử Mặc tôi chưa bao giờ tiến hành một vụ làm ăn bị lỗ. Hôm nay tôi đồng ý giao dịch với anh, là do tôi cảm thấy giá trị của hai người này hơn cả giá trị lô hàng. Nếu anh động đến với Ba Dữ, anh nghĩ liệu tôi có thể tiếp tục làm ăn với anh?”

Lama không đáp lời, bầu không khí giữa hai người trở nên căng thẳng. Sơ Vũ nghe thấy tiếng kêu “tách” phía sau, Lama đã lên nòng súng. Sơ Vũ cúi đầu lại ngẩng đầu nhìn Lục Tử Mặc. Anh không nhìn cô mà cúi xuống rút một điếu thuốc lá rồi châm lửa: “Lama, anh hãy nghĩ kỹ đi. Lô hàng đang nằm trong tay tôi, không chỉ có mình anh muốn nó, người uy hiếp tôi cũng không chỉ một mình anh. Dù anh có khả năng lên trời nhưng Chiang Rai vẫn là địa bàn của Kim Gia. Tôi nhận lời giao dịch với anh là xuất phát từ ý nguyện của tôi.  Chỉ cần anh lấy được hàng, thả người phụ nữ của tôi và Ba Dữ, tôi đảm bảo sẽ không truy cứu. Lục Tử Mặc tôi từ trước đến nay luôn là người giữ chữ tín”.

Từng giọt mồ hôi lạnh chảy xuống từ trán Lama.  Bây giờ hắn chỉ còn hai thuộc hạ bên mình, thời gian và điều kiện không cho phép hắn trở về Miến Điện điều động đàn em. Hắn khó có thể tiến hành kế hoạch lấy hàng rồi trừ khử Lục Tử Mặc theo lệnh một người như đã hứa. Lục Tử Mặc một lời đảm bảo đáng giá ngàn vàng, anh ta nổi danh nói được làm được.  Mục đích cuối cùng của Lama cũng chỉ là tiền bạc. Một khi Lục Tử Mặc không truy cứu,  để hắn chuyển hàng về Miến Điện một cách thuận lợi, có lô hàng trong tay, hắn tiến gần tới mục tiêu thêm một bước.

Dù sao hắn cũng đang giữ người đàn bà của Lục Tử Mặc. Đến giai đoạn giao dịch cuối cùng, hắn sẽ thả Ba Dữ để bày tỏ thành ý, hắn cũng chẳng mất mát gì.

“Anh suy nghĩ kỹ đi”, Lục Tử Mặc nhẹ nhàng mở miệng: “Bây giờ anh chỉ còn cách lô hàng một bước nữa thôi. Lẽ nào anh không nên bày tỏ thành ý hay sao?”.

“Được thôi”, Lama nói một cách quyết đoán: “Tôi sẽ thả Ba Dữ, nhưng người đàn bà này buộc phải ở bên cạnh tôi trước khi giao dịch thành công”.

Lục Tử Mặc hơi khép hờ mi mắt rồi lại mở to: “Chỉ cần Ba Dữ liên lạc với tôi trong vòng 24 tiếng đồng hồ, báo cho tôi biết cậu ta đã an toàn, tôi sẽ dẫn anh đi nhận hàng”.

Lama không nói thêm điều gì. Năm người lập tức rời khỏi bờ sông. Lama tỏ ra đặc biệt thận trọng, hắn để Lục Tử Mặc đi trước, hai người của hắn đi giữa, còn hắn và Sơ Vũ đi sau cùng.

Năm người tới một ngôi nhà dân. Nơi này chắc là một cứ điểm của Lama trên đất Thái Lan. Đưa Lục Tử Mặc đến nơi này, xem ra hắn có ý định từ bỏ cứ điểm đó. Chiang Rai cũng có người của Lama. Trong thời gian đợi Ba Dữ liên lạc với Lục Tử Mặc, người đó báo cho Lama biết đã chuẩn bị xong xe hàng. Lục Tử Mặc ngồi trong một phòng nhắm nghiền hai mắt, không rõ anh nghĩ gì. Bộ dạng của anh như không hề quan tâm đến mọi việc xảy ra xung quanh.

Sơ Vũ ở gian phòng bên cạnh, giữa hai gian phong ngăn bằng một tấm vách hạt nhựa nên không nhìn rõ đối phương. Lama vẫn không rời khỏi Sơ Vũ. Mọi việc sắp kết thúc, hắn không dấu nổi sự căng thẳng. Trước mặt Sơ Vũ, Lama không dấu diếm tâm trạng chân thực của hắn. Cứ như vậy, một ngày sắp trôi qua.

Đến khoảng 8h tối,  tiếng chuông điện thoại trong phòng Lục Tử Mặc kêu vang khiến tất cả mọi người giật mình. Thuộc hạ của Lama đang canh chừng Lục Tử Mặc lập tức nhấc máy rồi đưa cho Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc chỉ nghe điện thoại, không nói một câu nào. Cuối cùng  anh gác máy rồi đứng dậy: “Chúng ta đi thôi!”

Lama thở phào nhẹ nhõm, kéo Sơ Vũ đứng dậy. Hắn cười nói với Sơ Vũ: “Xin lỗi, bây giờ cô là bùa hộ thân của tôi, cô buộc phải đi theo tôi. Cô cứ yên tâm, đợi xong hết mọi chuyện, tôi sẽ trả cô nguyên vẹn về với Lục Tử Mặc”.

Câu nói này dường để Lục Tử Mặc nghe nhưng anh không hề có phản ứng. Lục Tử Mặc ra khỏi nhà đầu tiên,  leo lên một chiếc xe đã thuê sẵn rồi ngẩng đầu nhìn bầu trời. Trời lại sắp mưa.

Tháng 9 ở Chiang Rai đúng vào mùa mưa. Thái Lan là một đất nước mưa giông điển hình.   Đang yên đang lành tự nhiên trên trời sấm chớp ầm ĩ rồi cơn mưa trắng xóa ập tới. Mặc dù là buổi tối nhưng vẫn có thể cảm nhận thấy khí áp nằng nặng và bầu không khí ẩm ướt. Khí áp thấp này giống như một hòn đá đè nặng vào lòng người, khiến con người không thở nổi.

Lục Tử Mặc lái xe rất nhanh. Do trời tối lại sắp có mưa giông nên trên đường hầu như không có bóng người. Lục Tử Mặc đi theo con đường núi ngoằn ngoèo,  hai bên đường có ánh đèn le lói. Thỉnh thoảng trên đường cũng có một chiếc xe phóng vụt qua, nhanh đến mức không nhìn rõ dung mạo của đối phương.

Lama lái xe bám sát Lục Tử Mặc. Sơ Vũ và một thuộc hạ của Lama ngồi ở ghế sau. Sơ Vũ trong lòng hoang mang, không hiểu ý đồ của Lục Tử Mặc. Tại sao lúc ở trên cầu, anh lại ngăn cản cô ra tay, lẽ nào anh thật sự có ý định giao dịch với Lama? Mặc dù bây giờ Lama chỉ còn lại hai đàn em nhưng dù sao hắn cũng có hang ổ ở Thái Lan. Ai biết được sau khi nhận hàng, hắn có giữ lời hứa để cô và Lục Tử Mặc an toàn ra đi.

Sơ Vũ càng nghĩ càng rối bời, cô cắn chặt bờ môi. Hai bàn tay tê cứng không còn cảm giác.

Đường số bảy là khu thương mại sầm uất. Sơ Vũ rất quen thuộc Chiang Rai, bao lâu sau mới được trở lại nơi cô sống nhiều năm, cảm giác thân thiết khiến nỗi bất an của Sơ Vũ vơi đi ít nhiều. Lục Tử Mặc đánh tay lái xe dừng lại trước một cửa hàng thủ công mỹ nghệ, ngẩng đầu nhìn cửa hàng đóng kín tối om.

Lục Tử Mặc bước đến cửa chính, lắc lắc ổ khóa bằng đồng khá dày, anh quay lại gật đầu với Lama đang kéo Sơ Vũ xuống xe: “Đi cửa sau”.

Đoàn người đi vào một ngõ nhỏ bên cạnh, không bao lâu sau thấy một cánh cửa sắt. Lục Tử Mặc ngó bốn xung quanh, cúi người nhặt một sợi dây thép, thổi bụi rồi chọc vào mở khóa cửa. Anh quay đầu, ánh mắt phóng qua người đứng giữa dừng lại nơi Sơ Vũ: “Bây giờ tôi sẽ giao hàng cho anh, để cô ấy đi đi!”.

“Lục, anh nói đùa ấy à?”

Lama cất giọng lạnh lùng: “Tôi còn chưa nhìn thấy hàng. Thả người đàn bà này đi, lỡ anh trở mặt với tôi thì sao?”

“Anh có thể trói tôi cùng đi xem hàng”.

Lục Tử Mặc nói bình thản: “Đến nước này rồi anh vẫn không tin tôi sao?”

“Người sống trên giang hồ như chúng ta mà dễ dàng tin kẻ khác, e là tôi đã chết cả trăm lần rồi. Mở cửa ra đi”.

Lama giữ chặt Sơ Vũ, chĩa nòng súng vào huyệt thái dương cô: “Nghe đây! Tôi không phải là Renault hay Gina. Tôi không vọng tưởng giữ người đàn bà này để phòng thân nên không dám ra tay. Đối với tôi, giá trị của cô ta chính là lô hàng ở trong kia. Nếu có sơ suất gì, cô ta chỉ có một kết cục mà thôi”.

Nòng súng lãnh lẽo vẫn gí chặt vào đầu Sơ Vũ, cô bị kéo tóc ngẩng mặt đối diện với Lục Tử Mặc. Tay anh vẫn để trên chốt cửa sắt, nghe những lời của Lama, Lục Tử Mặc bất động. Thời gian như ngừng trôi, trên bầu trời bỗng nổi lên tràng sấm sét, rồi cơn mưa điên cuồng ập xuống. Lama lên nòng súng, cất giọng thâm trầm trong mưa lớn: “Mở cửa”.

Lục Tử Mặc cuối cùng cũng mở cửa sắt, bên trong là một cái sân không lớn. Trên sân trống không. Lục Tử Mặc chỉ tay về nhà kho ở phía Tây: “Toàn bộ lô hàng nằm trong đó”.

Lama gật đầu với đàn em đứng bên cạnh. Tên này chĩa súng về phía Lục Tử Mặc, đi qua người anh một cách cẩn trọng về gian nhà phía tây. Hắn quan sát tình hình rồi bước lên phía trước. Hắn nổ hai phát súng vào khóa cửa,  giơ chân đạp mạnh cửa ra vào, nhìn ngó một lúc rồi đi vào bên trong. Không bao lâu sau, hắn ra ngoài gật đầu với Lama.

Lama đẩy Sơ Vũ về phía thuộc hạ còn lại, tên này lập tức chĩa súng vào trán Sơ Vũ. Lama cười với Lục Tử Mặc: “Tôi vào trong kiểm hàng. Đợi tôi kiểm xong, giao dịch giữa chúng ta coi như hoàn thành”.

Lục Tử Mặc không đáp lời, quay đầu về phía Sơ Vũ.  Anh nhìn thẳng vào mắt cô, nhìn tay cô rồi liếc xuống cạp quần của cô. Sơ Vũ tim đập mạnh, hiểu ý anh trong giây lát. Lục Tử Mặc muốn cô giết chết kẻ canh giữ họ.

Lục Tử Mặc quay người đi theo Lama vào bên trong. Tên đang uy hiếp Sơ Vũ đột nhiên nhằm thẳng mũi súng về phía Lục Tử Mặc.  Vào giây phút nguy cấp, Sơ Vũ không do dự rút ngay một cây độc trâm, cắm vào cổ tay người đàn ông bên cạnh ngay trước khi hắn bóp cò. Người đàn ông run tay,  phát đạn chệch hướng bay vào bức tường trước mặt. Cùng lúc đó, Lục Tử Mặc lao người về phía Lama.

Lama phản ứng khá nhanh, lập tức xoay người giơ súng về phía trước. Đáng tiếc là Lục Tử Mặc nhanh hơn một nhịp. Anh tung chân đá bay khẩu súng trên tay Lama rồi cuộn người bắt lấy khẩu súng.  Cầm khẩu súng trên tay, Lục Tử Mặc lập tức bắn vài phát đạn về phía nhà kho, nơi một đàn em của Lama đang đi ra, thành công dùng vũ lực ép tên đó không dám ra ngoài cứu viện.

Lục Tử Mặc lùi bước, một tay kéo Sơ Vũ ra ngoài, một tay móc khóa cổng sắt rồi chạy như bay về phía con ngõ nhỏ. Trong sân có tiếng súng nổ, Lục Tử Mặc không quay đầu, kéo Sơ Vũ chạy xuyên qua những ngõ nhỏ dày đặc như hệ thống mạng nhện. Không bao lâu sau, hai người thoát khỏi tầm ngắm của Lama.

Trong đêm tối, Lục Tử Mặc và Sơ Vũ rời khỏi hệ thống ngõ hẹp, đến một ngôi nhà dân. Lục Tử Mặc rút sợi dây thép trong người để mở khóa cổng. Anh đẩy Sơ Vũ vào trong sân rồi lại bấm khóa cổng. Lục Tử Mặc rút chìa khóa dưới chậu hoa trên bậc tam cấp, mở cửa và kéo Sơ Vũ vào phòng.

Hai người chạy nhanh đến mức tim mạch gần như nhảy ra ngoài. Vừa vào phòng họ lập tức ngồi bệt xuống sàn. Lục Tử Mặc thở hắt ra, nằm thẳng chân thẳng tay xuống đất. Sơ Vũ thở hổn hển, liếc nhìn Lục Tử Mặc rồi nằm dài xuống như anh. Hai người nằm trên nền đá lạnh toát, nghe tiếng sấm sét và tiếng mưa rơi ở bên ngoài. Nước mưa từ trên người họ chảy xuống ướt sũng nền nhà.

Lục Tử Mặc đột nhiên xoay người nằm đè lên Sơ Vũ. Anh ôm cô chặt đến nỗi Sơ Vũ không thở nổi. Tim Lục Tử Mặc đập mạnh, như truyền cho Sơ Vũ nỗi bất an và sợ hãi không thể nói ra lời của anh.

“Sơ Vũ”, Lục Tử Mặc hơi buông lỏng người cô: “Tôi còn có một việc cần giải quyết. Em hãy ở đây đợi tôi…”

Lục Tử Mặc định đứng dậy, Sơ Vũ liền nắm chặt tay áo anh, cô nhìn thẳng vào mắt anh: “Lục Tử Mặc! Nếu anh tin em thì hãy cho em biết tất cả những chuyện liên quan đến anh. Dù có chết, cũng đừng để em chết không minh bạch”.

Lục Tử Mặc hơi sững người,  họ nhìn nhau hồi lâu.  Cuối cùng, Lục Tử Mặc cũng nhẹ nhàng lên tiếng: “Tôi xin lỗi, Hạt mưa nhỏ”.

Trước mắt Sơ Vũ đột nhiên tối sầm, vật cuối cùng cô nhìn thấy là một con dao rơi xuống.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+