Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quan hệ nguy hiểm – Chương 37-38 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Văi Lai cứng đờ người, sự xuất hiện đột của Lục Tử Mặc khiến các sợi dây thần kinh của hắn gần như đứt đoạn. Văn Lai giật mạnh tóc Sơ Vũ, khiến đầu cô ngả về phía sau. Do hắn dùng sức nên lưỡi dao sắc nhọn kề trên cổ Sơ Vũ ấn sâu vào lớp da cô, xuất hiện một vệt máu đỏ. Dòng máu đỏ từ từ chảy xuống dưới ánh dao sắc lạnh, kích thích tận đáy mắt Lục Tử Mặc.

Sơ Vũ chăm chú nhìn Lục Tử Mặc, cô không cảm thấy đau đớn. Toàn bộ cảm xúc của cô tập trung vào người đàn ông trước mặt. Những dòng suy nghĩ nối tiếp nhau như cơn ác mộng đeo bám cô, khiến cô tê liệt.

 

Ánh mắt Lục Tử Mặc rời khỏi dòng máu đỏ. Anh đi vào trong nhà, thuận tay đóng cửa ra vào.

“Anh sợ ngôi nhà phát nổ nên không dám bắn tôi?”, Lục Tử Mặc nói với ngữ điệu bình thản: “Ngôi nhà này được tưới nhiều xăng như vậy. Tôi giúp anh cho thêm ít gia vị,  nếu phát nổ sẽ càng sạch sẽ hơn đúng không?”

Văn Lai trầm mặc, cả người hắn dính chặt vào thân sau Sơ Vũ. Cô có thể cảm nhận thấy hắn hơi run rẩy. Khi mặt đối mặt với Lục Tử Mặc, về khí thế hắn đã thua anh hoàn toàn. Chắc chắn tự đáy lòng, hắn rất sợ người đàn ông trước mặt. Qua những việc Văn Lai làm, có thể thấy hắn không phải là người sợ chết. Vậy thì, hắn sợ Lục Tử Mặc điều gì?

“Mày đừng có động đậy, nếu không tao sẽ giết người phụ nữ này”.

Văn Lai cất giọng trầm trầm. Lục Tử Mặc nhếch mép cười, anh không làm theo lời uy hiếp của Văn Lai mà từ từ bước về phía trước. Anh đi rất chậm, rất kiên định. Mỗi bước đi của Lục Tử Mặc như dẫm đạp vào lòng Văn Lai. Người đàn ông phía trước càng đến gần, sát khí tỏa ra từ người anh ngày càng rõ ràng. Văn Lai giống như con mồi nằm trong tầm ngắm của anh không còn đường trốn chạy.

Bàn tay Văn Lai không kiềm chế nổi sự run rẩy, lưỡi dao sắc trên cổ Sơ Vũ càng ấn vào sâu hơn. Lúc này không chỉ là vệt máu mà máu trên cổ Sơ Vũ trào ra, chảy xuống lưỡi dao tạo thành hình thù quái dị. Lục Tử Mặc như không nhìn thấy hình ảnh đó, ánh mắt anh chỉ chằm chằm vào Văn Lai ở phía sau.

Con người nhiều khi thường ỷ mình có vũ khí. Một khi để mất vũ khí, họ sẽ trở thành trẻ sơ sinh không có sức phản kháng. Văn Lai và hai thuộc hạ của hắn đều giống như vậy. Khi khẩu súng trên tay chúng mất tác dụng, chúng hoàn toàn không phải là đối thủ của những cỗ máy giết người như Lục Tử Mặc và Ba Dữ. Từ bên ngoài vọng đến hai tiếng đập mạnh và tiếng đổ vật xuống đất. Văn Lai giật giật mí mắt, đoán biết kết cục của hai tên thuộc hạ.

Mùi khí thiên nhiên xộc vào phòng mỗi lúc một nồng nặc hơn. Sơ Vũ buộc phải nín thở một lúc, rồi lại thở hắt ra và hít vào.

Nhận biết bây giờ chỉ còn lại một mình, Văn Lai thở hổn hển. Ánh mắt lãnh lẽo vô cảm của Lục Tử Mặc vẫn khóa chặt lấy hắn.  Việc dùng người uy hiếp Lục Tử Mặc không đạt hiệu quả mong muốn, khiến hắn bị một áp lực tâm lý vô cùng lớn. Văn Lai cất giọng khàn đặc: “Lục Tử Mặc, mày không thèm để ý đến sự sống chết của người đàn bà này hay sao?”

Lục Tử Mặc dừng bước, môi anh nở nụ cười châm biếm: “Nếu không phải mệnh cô ta lớn, thì đã chết trong tay Renault trên vùng biển quốc tế rồi. Sao anh còn ngu ngốc đến mức đi dùng người đàn bà này để uy hiếp tôi?”.

“Nhiều lúc sự việc không chỉ đơn giản nhìn bề ngoài. Kiểu gì cũng phải thử mới biết. Hơn nữa, người đàn bà này biết quá nhiều chuyện của tao. Dù không bắt cô ta làm con tin, tao cũng phải giết chết cô ta”.

Văn Lai không hiểu tại sao đột nhiên trấn tĩnh hẳn. Bàn tay vừa còn run lẩy bẩy trở nên cứng như họng kìm, kẹp chặt Sơ Vũ.

Lục Tử Mặc lặng thinh. Văn Lai mỉm cười: “Mày nên biết tao và Renault hoàn toàn khác nhau. Renault là kẻ tham sống sợ chết. Về phần tao, tao sợ bị bại lộ còn hơn cái chết. Nếu không thể trở về nguyên vẹn, tao thà cùng chết với chúng mày”.

“Bảo Ba Dữ ra đây”

Văn Lai ra lệnh. Lục Tử Mặc đứng yên tại chỗ, không tiến lên phía trước, cũng không gọi Ba Dữ đang trốn ở một góc nào đó theo lời Văn Lai.

Sơ Vũ từ đầu đến cuối chăm chú nhìn Lục Tử Mặc. Mặc dù ánh mắt anh không dừng lại trên người cô, cứ như cô không tồn tại. Sau khi trầm mặc một hồi, Lục Tử Mặc nở nụ cười lạnh nhạt, tiếp tục tiến về phía trước.

Bước chân của Lục Tử Mặc như đạp đổ giới hạn chịu đựng cuối cùng của Văn Lai, khiến hắn buộc phải tháo bỏ tấm mặt nạ lạnh lùng. Văn Lai hét lớn: “Lục Tử Mặc, tao sẽ giết người đàn bà này ngay lập tức”.

Lục Tử Mặc không đáp lời, ánh mắt vẫn luôn theo dõi nhất cử nhất động của Văn Lai, anh vẫn bước từng bước một. Từ cửa ra vào đến cây cột ở giữa nhà chỉ mấy chục bước chân. Trong chớp mắt, Lục Tử Mặc đã đến nơi Sơ Vũ chỉ vươn tay cũng có thể chạm vào người anh.  Đôi mắt Văn Lai vằn lên những tia máu đỏ. Mỗi bước chân Lục Tử Mặc tiến lại gần, tinh thần hắn sụp đổ thêm một phần.

Nỗi sợ hãi khiến giọng nói Văn Lai biến điệu. Hắn cúi đầu xuống sát tai Sơ Vũ: “Thấy chưa? Đây mới là bộ mặt thật của con người đó. Cô chỉ là con mồi trong tay hắn để dụ kẻ khác cắn câu mà thôi”.

Con dao trên tay Văn Lai cắm sâu vào cổ Sơ Vũ, sâu đến nỗi cô cảm nhận thấy lưỡi dao đang rạch da thịt mình, mang đến sự chết chóc. Mùi tanh của máu và sự căng thẳng thần kinh tột độ khiến Văn Lai kích động đến mức toàn thân run rẩy: “Mẹ nó. Lục Tử Mặc, tao là cảnh sát. Mày mà giết cảnh sát thì đừng hòng hy vọng sau này sống yên ổn”.

“Chẳng phải anh nói không sợ chết, chỉ sợ bại lộ rồi thân bại danh liệt?”

Lục Tử Mặc cười lạnh lùng, nhìn Văn Lai bằng ánh mắt khinh miệt: “Anh tưởng bây giờ tôi có cuộc sống yên ổn? Vì anh là cảnh sát nên tôi không dám hạ thủ?”

Lời nói Lục Tử Mặc nhẹ tựa cơn gió, nhưng bức Văn Lai đến mức phát điên, khiến hắn không thể tiếp tục giữ bình tĩnh. Sát khí tỏa ra từ Lục Tử Mặc bao vây hắn, làm cho hắn cảm thấy mình chỉ là động vật nhỏ bé trước  một con mãnh thú. Hắn đã bị mãnh thú rình rập, hắn không còn cơ hội chạy thoát mà chỉ có thể chờ đợi mãnh thú ra đòn cuối cùng trong nỗi sợ hãi tột cùng.

“Mẹ kiếp”.

Mắt Văn Lai đỏ sọng, Lục Tử Mặc vừa tiến lên một bước đồng thời vươn tay nhanh như tia chớp túm lấy bàn tay cầm dao của Văn Lai. Sơ Vũ chỉ cảm thấy một cơn đau buốt trên cổ mình. Lục Tử Mặc vẫn giữ chặt cổ tay Văn Lai, mặt hắn trắng bệch. Sơ Vũ nghe rắc một tiếng xương gãy. Bởi vì quá đau nên Văn Lai buộc buông tay phải thả con dao xuống đất.

Lục Tử Mặc giơ chân đạp mạnh vào bụng Văn Lai. Vì cổ tay vẫn bị giữ chặt nên hắn không thể tránh đòn. Lục Tử Mặc ra đòn vừa chuẩn xác vừa tàn nhẫn. Văn Lai cảm thấy tức thở, toàn thân không còn chút sức lực nào. Hắn một tay ôm bụng quỳ rạp xuống sàn nhà.

Lục Tử Mặc không còn để ý đến Văn Lai, anh rướn người về phía trước giữ chặt cổ Sơ Vũ, mở to mắt nhìn cô. Do bị trói vào cột nên Sơ Vũ không thể động đậy. Máu từ kẽ ngón tay anh chảy xuống. Lục Tử Mặc nhìn dòng máu đỏ, đầu óc như bị nổ tung. Trong chốc lát, mọi vật trước mắt anh mờ dần, chỉ còn màu máu đỏ kích thích thần kinh thị giác Lục Tử Mặc.

“Ba Dữ!”

Lục Tử Mặc hét lớn. Đằng sau Sơ Vũ vọng đến tiếng động ầm ầm. Ba Dữ xông vào cầm chiếc ghế đập vỡ cửa kính, để không khí từ bên ngoài tràn vào trong phòng. Ba Dữ đi về phía Sơ Vũ, nhanh chóng rút cuộn vải băng từ trong túi băng bó cho cô. Sơ Vũ được hai người cởi trói và dìu cô nằm xuống đất, gối đầu lên đùi Lục Tử Mặc. Sơ Vũ nhướng mắt nhìn anh. Gương mặt anh trắng bệch, hai tay vẫn giữ chặt cổ cô để cầm máu, như muốn tiếp thêm sinh khí cho cô.

“Thế nào rồi?”

Lục Tử Mặc lên tiếng, giọng nói trầm thấp khàn khàn. Sơ Vũ từ từ nhấc tay. Không biết có phải do đại não thiếu máu, cô cảm thấy toàn thân lạnh buốt, bên tai chỉ có tiếng ù ù, chân tay tê cứng. Cảm giác tê cứng này lan dần đến tim cô, khiến trái tim cô cũng bị tê liệt. Nhưng Sơ Vũ vẫn cố giơ tay, nắm lấy cổ tay Lục Tử Mặc.

Đúng là người đàn ông mâu thuẫn.

Sơ Vũ nhìn Lục Tử Mặc. Cuối cùng anh cũng cúi xuống nhìn cô. Sơ Vũ mỉm cười, muốn nói câu gì đó nhưng cơn đau buốt ở cổ khiến cô không thể mở miệng.

“May mà động mạch và khí quản không bị tổn thương”.

Ba Dữ bình tĩnh kết luận. Lục Tử Mặc thở phào nhẹ nhõm, cúi người bế Sơ Vũ đi ra ngoài. Ba Dữ đợi hai người rời khỏi cửa nhà, đứng dậy bước tới chỗ Văn Lai vẫn còn chưa kịp hồi sức, vung tay đánh ngất hắn.

Một lúc sau, Ba Dữ kéo Văn Lai sống dở chết dở toàn thân bê bết máu ra bên ngoài. Anh ta thả Văn Lai xuống dưới đất, khởi động chiếc xe tải Sơ Vũ đánh cắp, nhấn ga đâm thẳng vào ngôi nhà hoang rồi lập tức nhảy khỏi xe. Một nửa chiếc xe tải nằm trong ngôi nhà, đất cát sỏi đá bay mù mịt. Đợi đến khi khói bụi vơi bớt, Ba Dữ châm một điếu thuốc ném vào trong ngôi nhà. Sàn nhà đổ đầy xăng bắt đầu bén lửa.

Sau đó, Ba Dữ lôi Văn Lai ném vào cốp sau xe mới trở lại buồng lái. Lục Tử Mặc và Sơ Vũ ngồi ở ghế sau. Ba người lái xe rời khỏi nơi đó không bao lâu bỗng từ phía sau vọng đến tiếng nổ lớn, nhìn lại thấy ngôi nhà bốc khói mù mịt. Ba người không dừng xe, tiếp tục tiến về phía trước với tốc độ cao.

Thần sắc Lục Tử Mặc vừa mệt mỏi vừa nghiêm trang. Anh ôm chặt Sơ Vũ, tay đỡ người Sơ Vũ để cô không có cảm giác xe xóc. Lúc này, Sơ Vũ cũng không còn chút sức lực, cô từ nhắm mắt rồi thiếp đi trong lòng Lục Tử Mặc.

Sơ Vũ ngủ một lúc lâu. Khi tỉnh dậy cô nghe thấy tiếng nói chuyện của Lục Tử Mặc và Ba Dữ. Sơ Vũ không mở mắt, chỉ hơi động đậy người trong lòng Lục Tử Mặc. Hình như bọn họ vẫn còn ở trên xe, nhưng xe đã ra khỏi đường núi, chạy trên đường quốc lộ.

Sơ Vũ bất giác nhíu mày, cử động này khiến Lục Tử Mặc biết cô đã tỉnh. Anh cúi đầu nói dịu dàng: “Sơ Vũ”.

Sơ Vũ lặng lẽ mở mắt, trời đã tối. Lục Tử Mặc hôn nhẹ lên trán cô: “Tỉnh rồi à?”

Ba Dữ liếc hai người qua kính chiếu hậu. Sơ Vũ nhìn Lục Tử Mặc. Sau khi cảm giác căng thẳng khi đứng giữa ranh giới sống chết và cảm giác mệt mỏi trống rỗng khi được cứu sống qua đi, Sơ Vũ bắt đầu khôi phục tư duy.

Cô cảm thấy đau khổ khi nhìn Lục Tử Mặc.

Quá mệt mỏi rồi. Cô không còn tinh thần suy đoán hay đánh giá bất cứ điều gì. Sơ Vũ ngoảnh đầu về hướng khác. Cô chợt nhớ ra: “Văn Lai…”.

“Em yên tâm, không thể để hắn chết bây giờ, sau này còn dùng đến”.

Câu trả lời của Lục Tử Mặc vừa lạnh lùng vừa có mùi máu tanh. Sơ Vũ tự nhiên không biết tiếp tục nói chuyện gì với anh.

Ba Dữ lái xe đến một làng nhỏ thì dừng lại. Anh ta xuống xe nói với dân làng,  họ có người đang bị ốm nặng cần nghỉ ngơi một đêm. Dân làng nhiệt tình sắp xếp ngay chỗ tá túc cho họ.

Lục Tử Mặc không muốn người dân nhìn thấy Sơ Vũ. Anh dùng áo khoác cuốn lên người cô rồi bế cô vào phòng. Sau đó, Lục Tử Mặc ở lại chăm sóc Sơ Vũ, còn Ba Dữ phụ trách chiếc xe và Văn Lai đang bị nhốt ở cốp sau.

Căn phòng nhỏ có cửa sổ bằng gỗ. Trên trần nhà có ô cửa nhỏ, có thể nhìn thấy một vài ngôi sao trên bầu trời xa xa. Giữa căn phòng đặt một bếp củi, chắc là dùng để sưởi ấm. Lúc Sơ Vũ nằm nghỉ ngơi, Lục Tử Mặc đi ra ngoài xin vài thanh củi gỗ để đốt lửa đun nồi nước nóng.

Ngọn lửa bốc cháy khiến căn phòng trở nên nóng bức. Lục Tử Mặc mở hết cửa sổ cho thoáng khí. Ngọn gió mát lạnh từ bên ngoài thổi vào khiến Sơ Vũ thấy dễ chịu hơn. Vừa nãy do không khí quá nóng, người cô vã mồ hôi.

Trên thực tế, quần áo Sơ Vũ dính nhơ nhớp nhưng cô không còn sức lực đứng dậy. Hơn nữa, Sơ Vũ không biết phải đối mặt với Lục Tử Mặc như thế nào, vì vậy cô cố chịu để bẩn thỉu. Sơ Vũ nghe có tiếng nước chảy ở gần bên. Lục Tử Mặc đã tắt ngọn lửa trên bếp, đợi đến khi khói củi bay đi hết mới đóng cửa sổ, quay người đi về phía Sơ Vũ.

Bên tai có tiếng nước róc rách, trên trán hơi âm ấm, Sơ Vũ giật mình mở mắt. Lục Tử Mặc đang cầm chiếc khăn mặt lau mặt cô. Thấy Sơ Vũ mở mắt, anh không dừng động tác, cũng không mở miệng nói chuyện.

Anh biết cô giả vờ ngủ, anh cũng biết cô đang lẩn tránh anh. Sơ Vũ lặng lẽ nhìn Lục Tử Mặc, anh lim dim mắt. Sơ Vũ đột nhiên nhớ lại thời khắc trong hang đá bãi đào vàng ở Miến Điện, lúc cô chính thức trở thành người đàn bà của anh. Sơ Vũ thấy đau thắt trong tim, cô ngăn mình không tiếp tục suy nghĩ.

Thời gian qua, Lục Tử Mặc gầy đi nhiều. Gương mặt xương xương càng khiến anh trở nên sắc lạnh hơn. Nhưng động tác của anh lại rất dịu dàng. Anh chà nhẹ chiếc khăn mặt ấm lên làn da cô. Thỉnh thoảng, ngón tay nóng ấm của anh cũng mơn man trên da thịt Sơ Vũ.

Lục Tử Mặc cầm chiếc khăn mặt quay người vò vào chậu nước ở đầu giường, rồi anh cởi cúc áo Sơ Vũ, đỡ cô ngồi dậy. Lục Tử Mặc cởi bỏ áo Sơ Vũ từ từ lau người cô. Lúc làm công việc này, anh cúi đầu tránh ánh mắt của cô. Bàn tay anh không một chút tà niệm, chỉ nhẹ nhàng làm vệ sinh cho cô.

Ba Dữ xử lý vết thương của Sơ Vũ rất tốt, kỹ thuật cũng đâu vào đấy. Chỉ là lớp vải băng dầy trên cổ khiến cô cảm thấy hơi khó thở.

“Em có thể đứng dậy không? Nước nóng có nhiều, hay là đi tắm cho xong”.

Cuối cùng, Lục Tử Mặc cũng lên tiếng phá vỡ không khí trầm mặc. Sơ Vũ đứng dậy, nhưng do mất máu quá nhiều, đầu óc cô choáng váng quay cuồng. Lục Tử Mặc nhanh tay đỡ cô. Sơ Vũ vịn vào đầu giường, từ chối sự giúp đỡ của anh, cô tự mình quay người từ từ đi vào nhà tắm ở đầu hành lang.

Người ở đây dùng một bể nước bằng thép khá lớn cố định vào một chỗ. Lúc tắm, họ đổ nước đun nóng sẵn rồi mở vòi nước lạnh bên dưới là trở thành bể nóng lạnh. Lục Tử Mặc đổ nước nóng vào bể cho Sơ Vũ rồi đi ra ngoài. Sơ Vũ đứng ngây người một lúc mới máy móc cởi đồ trên người.

Làn nước ấm khiến Sơ Vũ cảm thấy dễ chịu hẳn. Cô ngẩng đầu tránh để vết thương trên cổ bị ướt. Nước vỗ về da giúp Sơ Vũ giảm bớt mệt mỏi. Sơ Vũ quay người. Cửa nhà vệ sinh làm bằng tre nứa, phía tường bên ngoài  chỉ cao đến cổ người, có thể che thân thể nhưng không thể che khuất tầm mắt.

Lục Tử Mặc đang đứng dưới ngọn đèn gió ở hành lang hút thuốc.

Sự tồn tại của Lục Tử Mặc lúc nào cũng mãnh liệt. Trong đêm tối, ngọn đèn gió chiếu xuống bóng dáng cao lớn của anh. Bóng dáng tràn đầy sức sống và toát ra một sức hút khó tả, nhìn vào chỉ muốn vươn cánh tay ôm lấy người anh.

Sơ Vũ yên lặng nhìn Lục Tử Mặc hồi lâu. Dường như cảm nhận được ánh mắt cô, anh quay đầu về phía cô. Sơ Vũ không né tránh ánh mắt anh. Hai người nhìn nhau qua bức tường xi măng thấp. Rõ ràng họ đứng gần nhau, nhưng Sơ Vũ lại có cảm giác, một khoảng cách rất lớn nảy sinh từ sự lừa dối và lợi dụng chắn giữa họ, giống như bức tường xi măng kia.

Nước vẫn tiếp tục chảy xuống. Nước nóng đã hết, chỉ còn lại dòng nước lạnh phun vào người Sơ Vũ khiến cô giật nảy mình. Cô cảm thấy toàn thân lạnh toát, không biết là do nước lạnh hay do người đàn ông đang đứng ngoài cửa.

Lục Tử Mặc cuối cùng ném điếu thuốc trên tay xuống đất, lấy chân di di rồi bước về phía Sơ Vũ. Anh đẩy cánh cửa tre tiến vào nhà tắm, kéo Sơ Vũ vào lòng. Anh ôm chặt đến nỗi cô không thể thở nổi. Dòng nước lạnh nhanh chóng làm ướt áo anh, nhưng Lục Tử Mặc vẫn không nới lỏng vòng tay, dù chỉ một chút.

“Sơ Vũ!”.

Lục Tử Mặc cất giọng trầm trầm bên tai Sơ Vũ: “Đừng rời xa anh”.

 

Sơ Vũ lặng thinh, mặc cho Lục Tử Mặc siết chặt người cô không thể động đậy. Anh vừa thốt ra câu cô muốn nghe nhất, nhưng tại sao đến bây giờ anh mới chịu thổ lộ?

Lục Tử Mặc vẫn ôm cứng Sơ Vũ. Sức mạnh ở hai cánh tay anh khiến Sơ Vũ cảm thấy tim  cô như bị co rút. Trái tim Sơ Vũ đau một phần, lý trí của cô tuyệt vọng thêm mấy phần. Anh làm vậy chẳng phải thừa nhận những điều cô nghi ngờ?  Do anh không thể phản bác nên chỉ còn cách cầu xin cô ở bên cạnh anh.

 

“Lục…”

Sơ Vũ gọi khẽ. Lục Tử Mặc ngẩng đầu, bối rối tìm kiếm đôi môi cô. Anh nhẹ nhàng ngậm lấy môi Sơ Vũ, như muốn xác định điều gì đó thông qua cách thể hiện tình cảm này.

Sơ Vũ vẫn không động đậy, cảm nhận môi Lục Tử Mặc dịch chuyển trên môi cô. Lòng cô vô cùng lạnh lẽo. Sơ Vũ tự nhiên thấy oán giận người đàn ông trước mặt. Nếu anh có thể bỏ mặc sự sống chết của cô, thì tại sao anh lại có biểu hiện sợ hãi như sắp mất đi tất cả.

Sơ Vũ hé miệng cắn mạnh môi Lục Tử Mặc. Anh đau nhưng vẫn không chịu rời cô. Khi cảm thấy mùi tanh của máu bắt đầu lan ra trong miệng mình, Sơ Vũ vừa mâu thuẫn vừa đau lòng. Cô giơ tay nắm lấy vai Lục Tử Mặc, định đẩy anh ra, nhưng Lục Tử Mặc càng ôm cô chặt hơn.

“Anh biết em có nhiều điều muốn hỏi anh. Em cứ hỏi đi, anh sẽ cho em biết tất cả”.

Lục Tử Mặc rời khỏi miệng Sơ Vũ, cất giọng nói trầm khàn trên trán cô. Sơ Vũ hơi tuyệt vọng, kể cả những lúc trái tim lạnh lẽo như lúc này, cô cũng không thể nào không động lòng với anh.

Sơ Vũ có rất nhiều chuyện muốn hỏi anh, muốn anh giải thích tại sao. Nhưng khi nghe Lục Tử Mặc nói ra câu đó, cô lại không biết phải mở miệng như thế nào. Sơ Vũ tự hỏi bản thân, cô muốn hỏi anh điều gì, muốn nghe câu trả lời như thế nào từ anh.

Dù có hỏi Lục Tử Mặc hay không, vết rạn nứt trên vỏ bọc êm ả giữa hai người sẽ không bao giờ lành lại. Nếu là vậy, chi bằng cô cứ lừa dối bản thân tiếp tục cuộc sống.

Có lẽ Sơ Vũ không dũng cảm kiên cường như cô tưởng. Khi bị tổn thương, cô chọn cách trốn tránh, trốn vào một góc sâu trong lòng. Muốn giả bộ coi như không có chuyện gì xảy ra nhưng lại khó đối diện với anh, muốn từ bỏ nhưng không thể từ bỏ. Tâm trạng mâu thuẫn này bóp nghẹt trái tim cô, khiến cô đau đớn khó chịu.

Sơ Vũ không lên tiếng, chỉ im lặng nhìn Lục Tử Mặc. Ở một cự ly rất gần, cô có thể nhìn sâu vào đáy mắt anh. Người ta nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Vậy thì linh hồn anh bắt đầu nói dối em từ bao giờ? Hạng người như anh, sao có thể nhìn em bằng ánh mắt như vậy?

Dường như không thể chịu nổi ánh mắt của Sơ Vũ, Lục Tử Mặc lại cúi đầu hôn cô. Không, cô không muốn chơi trò này. Mỗi khi hai người xuất hiện vấn đề và khoảng cách, anh đều dùng nụ hôn hoặc tình dục để cho qua chuyện.  Cô lại không thể khống chế bản thân dưới sự kích thích của anh, nên mới bị anh đùa giỡn trong lòng bàn tay.

Khi hai người vẫn đang dính chặt vào nhau, ngoài cửa gỗ bỗng có tiếng gõ nhẹ, Ba Dữ lên tiếng: “Anh Lục, có chuyện rồi”.

Lục Tử Mặc buông Sơ Vũ, giơ tay khóa vòi nước, rút chiếc khăn tắm cuốn chặt người cô rồi bế cô đi ra ngoài: “Chuyện gì?”

Ba Dữ không nói câu thứ hai, đưa ống nhòm cho Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc nhẹ nhàng đặt Sơ Vũ xuống đất, giương ống nhòm nhìn về phía xa xa. Sau đó, anh vỗ vai Ba Dữ: “Thu dọn đồ đạc, lên đường ngay”.

Lục Tử Mặc không cho Sơ Vũ cơ hội chuẩn bị.  Anh lôi cô vào phòng, nhanh chóng rút bộ quần áo mặc vào người cô, nhặt túi hành lý và vũ khí rồi bế Sơ Vũ ra xe. Ba Dữ nhấn ga phóng xe với tốc độ cao nhất. Lục Tử Mặc cài dây an toàn cho Sơ Vũ rồi cúi đầu lắp ráp vũ khí. Động tác của anh rất nhanh, chỉ vài chục giây sau đã lắp xong khẩu súng đưa cho Ba Dữ. Sau đó anh lắp súng của mình.

Bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng khác thường. Sơ Vũ ngồi im lặng ở ghế sau. Cô nhìn Lục Tử Mặc, anh tiến hành các động tác thành thạo với vẻ mặt vô cảm, như thể súng ống là một bộ phận trên cơ thể anh.  Sau khi lắp đạn vào súng, Lục Tử Mặc đột nhiên quay người về phía Sơ Vũ, ghé sát vào người cô bất chấp Ba Dữ đang ở phía trước. Anh nhắc lại bên tai Sơ Vũ: “Đừng rời xa anh”.

Tim Sơ Vũ co thắt một nhịp. Lục Tử Mặc nắm chặt bàn tay cô, sau đó cầm khẩu súng ngắm về phía sau.  Đằng sau có tiếng xe đuổi tới. Chỉ một loáng,  mấy chiếc xe đã đuổi gần đến nơi, khí thế như vũ bão.

Lục Tử Mặc nhìn thấy người lái xe phía sau thông qua kính ngắm trên khẩu súng. Một điều kỳ lạ là anh không nổ súng dù họ đang ở cự ly gần, gương mặt anh có vẻ nhẹ nhõm hẳn.  Mấy chiếc xe đằng sau nhanh chóng phóng phóng sát xe họ, ép họ vào lề đường.

Chiếc xe đi gần nhất mở cửa kính, một người đàn ông thò nửa người từ phía trong ra ngoài hét lớn: “Tam ca, là chúng tôi”.

Lục Tử Mặc thu vũ khí, vỗ vai Ba Dữ: “Là người của sơn trại”.

Ba Dữ giảm tốc độ rồi dừng xe bên vách núi.

Năm chiếc xe đuổi theo cũng dừng lại. Một đám người từ trên xe nhảy xuống, trên tay không có vũ khí. Bọn họ đi về phía xe Lục Tử Mặc, đập đập vào cửa xe: “Tam ca, tam ca”.

Lục Tử Mặc bỏ lại súng trên ghế ngồi nhảy xuống xe, ôm người đàn ông đứng gần: “Sao các chú lại đến đây?”

“Nhị ca nhận được tin Tam ca bị mai phục ở đây. Vì vậy, Kim Gia cho chúng tôi xuống núi”.

“Naka ư?”

Ánh mắt Lục Tử Mặc hơi thẫm lại. Vừa hỏi xong, chiếc xe đằng sau cửa bị đạp tung. Naka khoanh tay ngồi ở ghế phụ đằng trước, chân gác lên bàn lái. Hắn cười nhe răng với Lục Tử Mặc: “Lục, người anh em. Tôi thay mặt Kim Gia đi đón chú, chú đã lấy được hàng về chưa?”

Lục Tử Mặc vỗ vai người đàn ông đứng bên cạnh. Đám đàn em biết ý đứng dạt sang một bên. Lục Tử Mặc ngẩng đầu nhìn Naka, nói chậm rãi: “Tôi bị trúng kế của Văn Lai, vẫn chưa lấy được hàng”.

“Chưa lấy được?”

Naka nhảy xuống xe, bước đến bên Lục Tử Mặc. Hai người đối diện nhau, Naka đưa mắt về chiếc xe của Lục Tử Mặc: “Không có hàng thì Kim Gia lấy gì đi giao dịch? Hàng vẫn chưa lấy được mà chú còn có thời gian chơi bời vui vẻ sao?”

Sơ Vũ ngồi trong xe không động đậy. Đám người ở bên ngoài cũng lặng thinh, chỉ có tiếng nói chuyện của Naka và Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc im lặng một lát: “Tôi sẽ đích thân đi nói rõ với Kim Gia”.

“Được, được”.

Naka vỗ tay: “Thế thì chú hãy tự đi mà giải thích với Kim Gia”.

Cốp sau xe Lục Tử Mặc có tiếng động nhẹ, Naka hơi giật mình. Cảm thấy Lục Tử Mặc đang nhìn mình chăm chú, hắn lập tức tỏ ra thản nhiên: “Thứ gì vậy?”

“Thứ để giải thích với Kim Gia”.

Lục Tử Mặc nói ngắn gọn rồi quay người nhảy lên xe của anh. Naka đứng nhìn Lục Tử Mặc, cuối cùng cũng không nói thêm điều gì, chậm rãi quay về xe hắn.

Không ngờ người của sơn trại lại tụ họp ở đây. Trước khi xe lăn bánh, Lục Tử Mặc mở cửa xe, hét ra bên ngoài: “Jaren! Chú lại đây, ngồi xe của tôi”.

Người đàn ông đứng ở phía trước “dạ” một tiếng rồi nhảy lên ghế phụ phía trên. Ba Dữ đợi đoàn xe xuất phát, mới nổ máy đi theo. Jaren không hề tỏ ra hiếu kỳ về sự tồn tại của Sơ Vũ. Khi lên xe, hắn chỉ liếc cô rồi ngồi vào vị trí của mình. Lục Tử Mặc không lên tiếng, hắn cũng không dám tùy tiện mở miệng.

“Tình hình ở sơn trại sao rồi?”

Lục Tử Mặc ngồi tựa lưng vào ghế sau, tay anh thò xuống dưới nắm chặt tay Sơ Vũ. Sơ Vũ muốn rút tay ra nhưng không rút được, cô có cảm giác anh quyết tâm giữ cô ở bên mình. Sơ Vũ đành mặc kệ Lục Tử Mặc muốn làm gì thì làm, quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa.

Jaren cung kính trả lời: “Gần đây chúng ta làm ăn với một số hộ lẻ tẻ, bán hàng ở khu vực Chiang Rai. Trong sơn trại cũng không có gì đặc biệt. Lúc trước, Nhị ca vì chuyện của Tam ca có đi Miến Điện một chuyến. Không gặp được Tam ca, Nhị ca đành quay về. Lúc đó, anh em chúng tôi còn tưởng Tam ca xảy ra chuyện. Kim Gia không nói gì nên chúng tôi cũng không dám hỏi. Tam ca bình an vô sự là tốt rồi”.

“Sao mọi người lại tìm thấy tôi?”

Jaren liếc Lục Tử Mặc qua gương chiếu hậu: “Nhiều nguồn tin cho biết, Tam ca xuất hiện ở khu vực này. Chúng tôi đi từ Ubon Ratchathani, qua thị trấn Langming. Sau đó, chúng tôi chia làm ba hướng. May mà cuối cùng cũng tìm thấy Tam ca”.

Lục Tử Mặc cất giọng trầm trầm: “Mọi người vất vả rồi”.

Đoàn xe đi về phía Bắc, tiến đến cố đô Ayutthaya. Trong hoàn cảnh này, Sơ Vũ không có thời gian và cơ hội thảo luận bất cứ điều gì với Lục Tử Mặc. Cô đành phải theo anh đến nơi đó.

Ayutthaya là một trong những thành phố cổ nổi tiếng ở Thái Lan, có nhiều dấu tích lịch sử huy hoàng. Tuy nhiên theo thời gian, nhiều di tích chỉ có thể gọi là phế tích. Ayutthaya tọa lạc bên bờ sông Menam. Naka dẫn đoàn người tới một khách sạn nằm bên bờ sông Menam.

Cũng giống như nhiều nơi khác ở Thái Lan, kiến trúc nhà cửa ở đây đều cách đường sông không xa. Thậm chí nhiều ngôi nhà còn chìa ra mặt sông. Các ngôi nhà đều có tường trắng, mái đỏ, hành lang gỗ để mọi người đứng hóng gió từ sông thổi tới.

Sơ Vũ xuống xe, bị Lục Tử Mặc kéo lên cầu thang. Do khách sạn được xây bên bờ sông nên phía dưới để trống, một dãy cầu thang gỗ đi lên tầng trên. Nơi này là địa bàn của Kim Gia. Vừa nhìn thấy Naka và Lục Tử Mặc cùng xuất hiện một lúc, người phụ trách khách sạn lập tức đứng dậy chào hỏi và sắp xếp phòng ốc cho bọn họ.

Lục Tử Mặc nhận chìa khóa liền đưa Sơ Vũ về phòng. Ba Dữ ở phòng bên cạnh. Lục Tử Mặc chọn căn phòng ở cuối hành lang, hai bên có cửa sổ, một cửa nhìn ra mặt sông, một cửa nhìn ra rừng cây bên bờ sông. Phòng của Naka ở đầu bên kia hành lang.

Sau khi đóng cửa, Lục Tử Mặc lặng lẽ cởi quần áo, quay người bế Sơ Vũ đặt lên giường rồi nằm đè cô xuống dưới.

“Không…”

Sơ Vũ giãy giụa nhưng bị anh giữ chặt. Anh cất giọng trầm khàn đầy mê hoặc bên tai Sơ Vũ: “Để anh ôm em. Lâu lắm rồi anh không được ôm em như thế này”.

Từng cử động, giọng nói, sức mạnh của anh và lòng quyết tâm chinh phục cô đã phá tan sự kháng cự của Sơ Vũ. Cô chỉ có thể cùng người đàn ông này trầm luân. Sơ Vũ trong lúc mơ hồ bám chặt lấy bờ vai Lục Tử Mặc, cảm nhận từng đợt sóng chiếm hữu của anh.

Cô đã bị anh ép đến mức vượt qua giới hạn cuối cùng của bản thân. Nguyên tắc, đạo đức của cô đã bị anh phá nát. Bây giờ đến bản thân cô cũng bị anh làm cho vỡ vụn.

Họ trải qua một đêm không bị ai làm phiền. Lúc Sơ Vũ tỉnh dậy đã là trưa hôm sau. Lục Tử Mặc thức giấc từ lâu, nhưng anh vẫn nằm bên cạnh Sơ Vũ. Khi Sơ Vũ mở mắt, anh quay đầu hôn lên trán cô: “Chào buổi sáng”.

Sơ Vũ tránh ánh mắt của Lục Tử Mặc, cô quay lưng về phía anh nói nhỏ “Chào”. Sơ Vũ cảm thấy sau lưng ấm nóng. Lục Tử Mặc dịch người tới ôm cô. Làn da nóng bỏng của anh dính sát vào người cô, ngón tay dài của anh bắt đầu thám hiểm dọc theo đường cong trên thân thể Sơ Vũ.

Sơ Vũ né tránh sự đụng chạm của Lục Tử Mặc, cô nhướng mắt nhìn về phía cửa sổ. Mặc dù cửa sổ đang đóng nhưng Sơ Vũ cũng có thể nhìn ra, bên ngoài mặt trời chiếu nắng chói chang.  Sơ Vũ quay đầu nhìn Lục Tử Mặc: “Mấy giờ rồi?”

“Mười một giờ trưa”.

Lục Tử Mặc không tiếp tục ép Sơ Vũ. Anh ngồi dậy kéo cô ngồi dậy cùng. Sau một đêm nghỉ ngơi, thần sắc cô khá hơn trước nhiều.

Lục Tử Mặc ôm Sơ Vũ, hôn lên bờ vai cô: “Hôm nay em muốn làm gì? Anh sẽ đi cùng em”.

Cuộc đời cô kể từ lúc gặp người đàn ông này, đây là lần đầu tiên cô được quyền quyết định.

Thái độ của Lục Tử Mặc vừa dịu dàng vừa cứng rắn. Anh luôn theo sát cô, luôn có những động tác thân mật với cô.  Biết rõ thái độ ngầm phản kháng của Sơ Vũ nhưng anh không hề bận tâm.

Cũng không có việc gì để làm, Sơ Vũ quyết định đi dạo quanh Ayutthaya. Nhưng không chỉ Lục Tử Mặc và cô, mà còn có cả Jaren và ba bốn người đàn ông đi theo. Ba Dữ ngược lại không đi cùng họ.

Hai người đi bộ về phía phố xá sầm uất. Sau đó Lục Tử Mặc thuê mấy con voi, ngồi trên lưng voi có thể dễ dàng ngắm phong cảnh hơn. Đoàn người từ từ tiến về khu di tích ở Ayutthaya.

Lục Tử Mặc ngồi sau ôm Sơ Vũ, trên lưng voi có cảm giác lắc đi lắc lại. Sống ở Thái Lan mười năm, Sơ Vũ đã từng cưỡi voi không dưới một lần nhưng lần này tâm trạng cô phức tạp nhất.

Sau khi dạo một vòng khu di tích, đoàn người tản ra hoạt động tự do. Lục Tử Mặc đỡ Sơ Vũ xuống đất, dẫn cô đi bộ về phía trước. Lúc này, mặt trời đã ngả về đằng Tây, chiếu ánh hồng lên người họ.

Lục Tử Mặc và Sơ Vũ đi đến một nơi vắng lặng lúc nào không hay. Có lẽ do trời sắp tối nên nơi này ít người qua lại. Cả một khu di tích lịch sử rộng lớn dường như chỉ còn lại mỗi họ. Không khí xung quanh yên lặng, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của hai người.

Lục Tử Mặc đột ngột giữ chặt cổ tay Sơ Vũ, ép cô nhìn anh. Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn Lục Tử Mặc rồi nhanh chóng dời ánh mắt đi chỗ khác. Bên tai cô dường có tiếng thở dài rất nhẹ của anh. Lục Tử Mặc kéo cô sát vào người mình: “Em hận anh lắm phải không?”

Sơ Vũ không trả lời. Lục Tử Mặc nắm bàn tay Sơ Vũ đặt lên tim mình, cất giọng trầm trầm: “Anh biết tình yêu của anh đối với em là rất tàn nhẫn, nhưng anh vẫn muốn nói cho em biết. Đặng Sơ Vũ, anh yêu em”.

“Anh từng cho em cơ hội ra đi. Vì vậy…”.

Ánh mắt Lục Tử Mặc đầy vẻ nguy hiểm: “Dù em có hận anh, muốn rời xa anh. Nhưng bây giờ anh sẽ dùng mọi cách giữ em ở bên cạnh anh”.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+