Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quân hôn bí mật – Chương 47-48 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 47.

Hai tháng sau, thời gian quân diễn đã tới.

Sư trưởng sư đoàn D là Thẩm Mạnh Xuyên gần đây cảm giác áp lực rất lớn, vốn bởi vì việc sắp xếp lại biên chế trong quân đội mà trên vai bị chèn một dao cho việc sắp xếp này, hơn nữa quân khu đối với dự án diễn tập quân sự không có sự bố trí này càng thêm coi trọng, toàn bộ sư bộ đều hiểu được lần diễn tập quân sự này là việc rất quan trọng với bọn họ, nếu không thuận lợi thông qua lần khảo nghiệm này thì hậu quả còn lại là không thể tưởng tượng nổi.

 

Thẩm Mạnh Xuyên mặc một thân quần ão dã chiến trên bãi tập bắn, liên tục hai tháng huấn luyện khiến cho vị đại tá trẻ tuổi này đã có làn da hơi ngăm đen, thân hình cao nhất lại càng thêm cương nghị, mọi thời khắc giống như đang có một cây cung giương lên trong đầu khiến cho vẻ mặt của hắn thoạt nhìn càng thêm nghiêm túc lạnh lùng, dáng đi lẫm liệt sinh uy, toàn thân lộ ra hơi thở thuốc súng, tất cả đều nói lên rằng… đại chiến sắp tới.

Xe tăng, xe dã chiến, xe thiết giáp, pháo tự động đều đã được tập kết ở bãi bắn, chỉ đợi thời khắc nhận mệnh. Ngay cả những cấp lãnh đạo dù chủ quan hay có ý tác chiến đều tập hợp tại bãi bắn, chờ Thẩm Mạnh Xuyên đến. Thẩm Mạnh Xuyên nhìn lướt qua các chiến sĩ của mình, cất bước lên đài.

Đây là chiến trận cuối cùng trước một lần hội nghị quân sự, cũng có thể nói là loại động viên nhỏ đi. Một thượng úy tiến lên đưa cho Thẩm Mạnh Xuyên một bó hoa, hắn nhíu nhíu mày, vươn tay ra nhận.

Đứng ở trên đài, Thẩm Mạnh Xuyên nâng cao giọng hô một câu, “Toàn thể các đồng chí… Nghiêm..” Hắn nhìn các chiến sĩ cao ngất như cây tùng của mình ở phía dưới đài mà nói, “Các đồng chí, hội nghị lần này của chúng ta vốn nên triển khai ở trong phòng hội nghị, nhưng là tôi đã chọn ở trong này, tôi nghĩ các đồng chí đều hiểu được. Từ quân nhân này chỉ có thể ở trên chiến trường mới có thể thể hiện ra ý nghĩa của nó.”

“Hội nghị lần trước chính ủy đã ủng hộ sĩ khí cho các đồng chí, tôi chỉ muốn nói, chỉ cần đồng chí là một quân nhân đủ tư cách, ở trên chiến trường liền thể hiện được sức mạnh của mình khi ra trận giết địch. Nếu không phải, thì sớm nghỉ ngơi đi.” Hắn vung tay lên, nhìn về phía các chiến sĩ đang xếp hàng dài ở dưới đài, nói như xé cổ họng mà hỏi bọn họ, “Dư thừa thì tôi cũng không nói nhiều nữa, tôi chỉ hay các đồng chí một câu, có tin tưởng vào chính mình hay không?”

“Có…” Trên bãi bắn vang lên một thanh âm đinh tai nhức óc này, Thẩm Mạnh Xuyên nghe vào tai mà cũng lộ ra nụ cười vừa lòng.

Sau khi hội nghị chấm dứt, hắn nhanh chóng đi vào văn phòng, thật xa liền thấy chính ủy Triệu Trạch Huy đang đi về phía hắn. Hắn chỉnh mũ rồi hỏi, “Thế nào rồi?”

Triệu Trạch Huy nói, “Chỉ huy trên sư bộ vừa mới gọi điện thoại tới đây, nói Tịch tư lệnh của quân khu sẽ đến đây thị sát diễn tập, hơn nữa sẽ chỉ huy quân khu và học viện lục quân tạo thnfh đoàn quan sát đến đây quan sát…”

Thẩm Mạnh Xuyên nhíu nhíu mày, trả lời một cách không yên lòng, “Uh, đã biết.”

Triệu Trạch Huy cùng Thẩm Mạnh Xuyên là bạn nối khố, giờ phút này nói xong cũng thu hồi giọng nói đứng đẳn khả quan ban nãy, “Tớ nói này, nghe nói người đối đầu với cậu cũng ở trong đoàn quan sát đấy.”

“Ai?” Hắn thuận miệng hỏi.

“Tham mưu trưởng sư đoàn A, Cố Hoài Việt.”

Thẩm Mạnh Xuyên nhất thời dừng bước, sắc mặt trở nên buồn bực vô cùng, “Hừ.”

Sư đoàn D bên kia gối đầu chờ trời sáng, trong khi sư đoàn A bên này lại nghênh đón một buổi sáng yên tĩnh. Sư trưởng của sư đoàn A Lưu Hướng Đồng thi hành việc binh lình lúc bình thường vẫn như thời tức chiến, đối với việc yêu cầu huấn luyện binh lính thì lại rất nghiêm khắc. Sau khẩu lệnh rời giường thổi lên không bao lâu, một lượng xe gồm xe thiết giáp cùng xe tăng đã phải được đưa ra nơi đóng quân, xe chở binh lính cũng phải đi đến sân huấn luyện rồi.

Mới vừa tiến vào văn phòng, Cố Hoài Việt đã bị thông tín viên Tiểu Mã gọi lại, “Tham mưu trưởng, vừa rồi Lương thư ký ở quân khu có gọi điện thoại lại đây tìm anh.”

“Có việc gì sao?”

Tiểu Mã lắc lắc đầu, “Lương thư ký chưa nói, nói lát nữa sẽ gọi điện thoại lại.”

Cố Hoài Việt mím môi, gọi điện thoại cho thư ký Lương Vĩ Minh của Tịch tư lệnh. Đầu kia điện thoại, Lương Vĩ Minh nói cho anh biết, Tịch tư lệnh yêu cầu anh ba ngày sau đến quân khu báo danh, theo ông ấy cùng đi quan sát diễn tập.

Cố Hoài Việt sửng sốt, sau đó cười, “Đâu không phải ai không biết chuyện của chúng tôi chứ?”

“Đây là mệnh lệnh của Tịch tư lệnh.” Lương thư ký cười trừ rồi ngắt điện thoại.

Lần diễn tập quân sự này tiến hành tại một căn cứ ở gần thành phố B với phần lớn là về hợp đồng chiến thuật huấn luyện, lựa chọn địa điểm này đối với sư đoàn D mà nói là rất có lợi bởi vì từ nơi sư đoàn D đóng quân xuất phát đến đây chỉ cần đi hơn 280km là có thể tới căn cứ, mà bộ đội Lam quân tác chiến cùng sư đoàn D cần phải đi hơn 500km mới có thể tới được căn cứ.

Thời điểm Cố Hoài Việt tiến vào phòng chỉ huy thì Tịch tư lệnh rõ ràng là đã ngồi ở đó, thấy Cố Hoài Việt thì ông ấy cũng chỉ vẫy vẫy tay với anh, Cố Hoài Việt liền đi đến rồi ngồi xuống bên cạnh ông ấy.

Sau khi anh ngồi xuống thì cùng Tịch tư lệnh nhìn chằm chằm màn hình lớn trên tường đang chiếu tình trạng trên chiến trường lúc này, theo đó có thể thấy được sư đoàn D vì bộ đội chủ lực đã thuận lợi tiến vào được khu vực của hồng quân. Mà một lực lượng nữa của lần diễn tập này là Lam quân đang tiến đến được nửa đường.

Cố Hoài Việt cân nhắc, dựa vào tính tình của Thẩm Mạnh Xuyên, nhất định sẽ lường trước được việc cấp cho đối phương thêm chút thời gian.

Quả nhiên, trên mà hình ở phòng chỉ huy hiện lên bên phía hồng quân đã cho máy bay xuất phát với mục đích tấn công và tiêu diệt nhanh, Lam quân đi được nửa đường cũng đã triển khai phần quan trọng nhất để tập trung tấn công trên không trung. Lam quân cũng bất ngờ, nhưng cũng lập tức tổ chức pháo đạn rồi triển khai phản công. Những phát hỏa lực trên không trung còn chưa kịp ngăn chặn, hồng qua lại phái thêm vài chiếc rồi lại vài chiếc máy bay tiến hành oanh tạc cùng bắn phá, pháo tự động của Lam quân đã bị báo hỏng một cái.

Bộ chỉ huy quyết định lần công kích này hữu hiệu, chỉ huy viên của Lam quân tức giận đến mức chửi âm lên.

Tịch Thiếu Phong thay đổi tư thế cho thoải mái một chút, “Đều nói ai binh tất thắng, tiểu này này lân này là nảy sinh ác độc.”

(Ai binh tất thắng : quân đội bị áp bức vùng lên mà chiến đấu thì nhất định sẽ chiến thắng)

Cố Hoài Việt cũng cười trừ mà nói, “hắn là không dám thua, không thể thua mà thua cũng không dậy nổi.”

Tịch Thiếu Phong ý vị thâm trường liếc mắt nhìn anh một cái, “Biết tôi vì sao gọi cậu đến đây chứ?”

“Đến xem náo nhiệt.” Cố Hoài Việt cười cười, “Cháu nghe nói lần này tham gia đối kháng cùng sư đoàn D trừ bỏ đoàn Lam quân lớn nhất này còn có đại đội điện tín, phòng hóa đoàn cùng phòng không doanh làm đại đội đối kháng được điều động từ quân khu, thực lực tương đường, giằng co mạnh mẽ, tự nhiên sẽ có một phen náo nhiệt đẹp mặt thôi.”

Tiểu tử này, Tịch Thiếu Phong hừ một tiếng, “Can đảm hơn người, quyết đoán dũng mạnh, dũng cảm quyết chiến với địch thì được xem là một dũng tướng, tiểu tử này là mạnh mẽ, trên mặt vẫn kém cậu một chút, là cần phải rèn luyện thêm nữa.”

Quả nhiên, một đường đi tiếp, Lam quân liên tiếp gặp được chướng ngại vật cùng hỏa pháo của hồng quân rải rác khắp nơi, mà Lam quân tự nhiên cũng học được sự ngoan độc, thu về mạng lưới trinh sát, bắt đầu phản kích, áp chết hỏa lực của Hồng quân.

“Xem ra, Thẩm Mạnh Xuyên này tiên cơ thật đúng là có thể chiếm trước được.”

Cố Hoài Việt lại mỉm cười, “Nếu đối phương có bố trí phòng vệ căn cứ chắc chắn thì ở bên ngoài lấy được ưu thế cũng không có tính quyết định.”

Tịch Thiếu Phong lại nhìn anh một cái, quyết định tạm thời trước tên không cùng tên tiểu tử đọc chiến sử nhiều này cùng nhau thảo luận vấn đề này nữa.

Ông xoay người đi, trong chốc lát lại thấy một chai thuốc được đưa tới trước mặt mình, phản ứng đầu tiên chính là nhìn về phía ngươi đang cầm chai thuốc kia… Cố Hoài Việt.

Cố Hoài Việt lập tức tỏ thái độ, “Cháu từ quân khu đi tới, có gặp được dì Chung, dì ấy hỏi nếu cháu lại đây có gặp chú thì nhớ nhắc nhở chú đừng quên uống thuốc.”

Tịch Thiếu Phong mặt nhăn, nhíu mày rồi nhận lấy.

Cố Hoài Việt thở phào nhẹ nhõm, “Hoàn thành nhiệm vụ, cháu cũng trở về thôi.”

“Như thế nào?”

“Vợ và con trai lại tới đây, cháu đi đón bọn họ.”

Nhìn bóng dáng của anh, Tịch Thiếu Phong cười rộ lên.

Cố Hoài Việt lái một chiếc xe quân dụng nhanh chóng chạy về phía sư bộ.

Anh nói cho Tịch Thiếu Phong nghe thực ra cũng không phải là lấy cớ, bạn học Cố Gia Minh nhân dịp ngày quốc tế lao động mà được nghỉ vài, mà Nghiêm Chân làm ở trường học nên cũng được nghỉ vài ngày. Hai người này liên kết lại, liền nhanh chóng bay đến thành phố B này. Chẳng qua anh hiện tại đi ra sân bay đón cũng đã không còn kịp rồi, đành phải để cho Tiểu Mã nhận lấy phần trách nhiệm này.

Hiện tại đã là tháng 5, khoảng cách từ lần anh về nhà lần trước cũng đã hơn hai tháng, thời tiết cũng dần ấm lên, qua không bao lâu nữa thì bộ đội có thể thay trang phục mùa hè được rồi.

Cố Hoài Việt đem xe dừng ở dưới lầu, không vội mà đi vào, mà đứng tại chỗ ngẩng đầu lên nhìn. Không có gì bất ngờ xảy ra, đèn trong nhà đã sáng. Anh mỉm cười, nhanh chóng đi lên lầu.

Cửa được mở ra, một túi hành lý nho nhỏ đang được mở ra đặt ở giữa phòng khách mà tiểu gia hỏa kia đang ghé vào trong túi hành lý lấy ra món đồ chơi của mình. Tiểu gia hỏa này đến chỗ nào cũng không quên được vũ khí của mình, rút cuộc cũng lôi ra từ trong túi hành lý một khẩu súng, vui vẻ ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy anh thì ngây ngẩn cả người.

Cố Hoài Việt đứng ở ngoài cửa nhíu mày, ánh mắt của tiểu gia hỏa kia sáng lên, phản ứng rất nhanh chóng là chạy về phía cửa rồi đẩy mạnh một cái, miệng còn ăn nói hùng hồn đầy lý lẽ, “Xong rồi, phòng ngự thất bại, kẻ địch đánh tới cửa nhà rồi.” Nói xong thật sự còn muốn đóng cửa.

Cố Hoài Việt bật cười, nắm lấy phía sau áo của tiểu quỷ kia, giáo huấn con trai đồng thời cũng phát hiện ra tiểu gia hỏa này cũng đã nặng hơn. “Lá gan của con ngày càng lướn nhỉ, còn có chí hướng phản tướng nữa rồi.”

Tiểu tử kia oa oa kêu lên vài tiếng, không dám cùng thủ trưởng đối đầu, ôm lấy cổ của anh hôn lên mặt như một cách lấy lòng.

Những hành động này đã kinh động đến Nghiêm Chân đang bận rộn ở phòng bếp, cô hơi hơi nhô đầu ra, thấy hai người nháo thành một đoàn cũng sửng sốt một chút, rồi sau đó lại mặc kệ không lên tiếng mà thu hồi thân mình.

Cố Hoài Việt Cố tham mưu trưởng cùng tiểu gia hỏa Cố Gia Minh nhìn nhau một chút.

Cố Gia Minh nhỏ giọng mật báo, “Cô giáo Nghiêm còn giận ba đó.”

Cố Hoài Việt nhíu mày, buông tiểu gia hỏa kia xuống rồi đi vào phòng bếp.

Trên bếp đang nấu một nồi canh, không cần phải nói, rất tốt cho dạ dày. Trước đó các thứ cần nấu cũng đã được rửa sạch sẽ để ở một bên chuẩn bị nấu nữa thôi.

Anh đứng ở cửa phòng bếp, dừng ánh mắt trên thân ảnh tinh tế đang bận rộn kia. Bỗng nhiên anh phát hiện chỉ cần ở gần người phụ nữ này, anh có thể cảm giác được một mái ấm gia đình là như thế nào, trăm lần thử trăm lần hữu nghiệm.

“Nghiêm Chân.” Anh gọi cô một tiếng.

Nghiêm Chân thản nhiên liên tiếng, vẫn tiếp tục động tác trong tay.

“Anh đến giúp em.” Nói xong anh cởi đi áo khoác cùng thường phục rồi đến hỗ trợ.

“Không cần.” Nghiêm Chân vội văng ngăn anh lại, “Lập tức xong rồi đây, anh làm việc một ngày rồi, đi nghỉ ngơi trong chốc lát đi.”

“Không có việc gì.” Anh cười nói.

Nghiêm Chân làm bộ tức giận, nói anh đi ra ngoài, “Em nói anh nghỉ ngơi thì anh cứ đi nghỉ ngơi đi.”

Quả nhiên là… có chút tức giận?

Cố Hoài Việt bật cười, cầm tay cô, “Vợ à.”

Nghiêm Chân tức giận là có nguyên do.

Lần đó, khi Cố Hoài Việt cùng Kiều phó sư trưởng cùng nhau trở về thành phố C rồi đến tổng viện trong quân khu thăm ba của Cao chính ủy, vốn là ngày hôm sau phải đi, kết quả là ngày đó bị tiểu quỷ kia cuốn lấy lợi hại quá, lại đi chậm mất một ngày nữa, tới ngày thứ ba mới đi.

Nghiêm Chân muốn sáng sớm nhìn anh đi, kết quả người này buổi sáng đã dậy vụng trộm rời đi, cô ngủ rất sâu, cũng không có tỉnh lại. Cho đến khi cảm giác được bên người man mát thì cô mới từ từ tỉnh lại. Nhìn một bên giường trống không, buồn bã thất thần.

Thời điểm mỗi lần gọi điện thoại thì ngữ khí của cô đều rất bình thường, nhưng vừa nhìn thấy anh thì sự ủy khuất anh mang đến cho cô lại dâng lên.

Nghiêm Chân sợ run, muốn rút tay từ trong tay anh ra, nhưng là anh lại nắm được ngay. Nghiêm Chân đành phải trừng mắt nhìn anh một cái.

“Em còn phải nấu cơm nữa.”

“Không tức giận, có được không?” Anh cúi đầu nhìn cô, giọng nói hơi dụ dỗ.

Nghiêm Chân hít một hơi, xem nhẹ sự chua xót vừa mới nảy lên.

“Em không muốn tức giận với anh. Lãng phí thời gian.” Thời gian của bọn họ cũng chỉ có vài ngày.

Cố Hoài Việt nở nụ cười, thuận tay vuốt mái tóc của cô, “Rất tốt, tư tưởng giác ngộ rất cao.”

Nói xong Nghiêm Chân lại trừng mắt nhìn anh một cái, quả thật cũng không tức giận được.

Kỳ thật anh cũng là bất đắc dĩ, bởi vì anh phát hiện hiệ tại động tác rời nhà đã trở thành thói quen kia càng ngày càng trở nên khó khăn. Thời điểm trước kia, chỉ cần vượt qua được tiểu gia hỏa cũng đã có chút khó khăn, mà hiện tại lại còn thêm một người chỉ nhiều chứ không có ít đi, ngẫm lại thì chỉ có hai chữ có thể hình dung .. nguy hiểm.

 

CHƯƠNG 48.

Đầu tháng năm trong bộ đội cũng có vài ngày nghỉ, nhưng sáng sớm ngày hôm sau Cố Hoài Việt đang muốn đi tới sư bộ, bởi vì còn một chút công việc không có làm xong, anh nghĩ thừa dịp một ngày này nhanh chóng hoàn thành, thời gian còn lại có lẽ nên chỉnh đốn bản thân.

Thời gian trước lão Lưu sinh bệnh phải nằm viện, Cao chính ủy về nhà chiếu cố ba của mình, rất nhiều sự tình đều đặt ở trên người anh để cho anh phụ trách, Cố tham mưu trưởng có một đoạn thời gian rất dài không có nghỉ ngơi tốt, vì thế lần này Lưu Hướng Đông như thế nào cũng không an bài trách nhiệm cho anh, trực tiếp điều anh về nhà cùng vợ và con trai.

 

Quân lệnh như núi. Cố Hoài Việt có chút bật cười nhưng cũng thật cảm kích mà tiếp nhận.

Tiểu gia hỏa nghe nói thế thì rất vui, điểm tâm không cần Nghiêm Chân thúc giục cũng nhanh chóng ăn xong, còn nhu thuận giúp Nghiêm Chân rửa bát.

Nghiêm Chân kinh ngạc nhìn tiểu gia hỏa này, nhìn đôi tay mập mạp dính đầy xà phòng đang vẫy trong bồn nước, bộ dạng vui mừng tự tại cũng giống như anh vậy.

Đúng lúc này chuông cửa vang lên, Nghiêm Chân đi ra ngoài mở cửa.

Vừa mở cửa ra liền thấy, đứng ngoài cửa là một người đàn ông trung niên mặc quân trang. Nghiêm Chân vừa nhìn liền cảm thấy rất quen thuộc, suy nghĩ trong chốc lát mới nhớ tới tên của người đàn ông này, “Khương Tùng Niên?”

Khương Tùng Niên bị cô nhìn như vậy thì có chút ngượng ngùng, giờ phút này thấy cô nói ra tên của mình thì không khỏi vui vẻ, đứng thẳng người rồi làm quân lễ.

Được người so với Cố Hoài Việt còn lớn tuổi hơn làm quân lễ khiến cho Nghiêm Chân có điểm khó chịu, cô vội vàng hạ thấp người, mời Khương Tùng Niên vào nhà.

Hắn nói trong tay hắn có ít đặc sản, Nghiêm Chân vừa thấy liền ngây ngẩn cả người, “Như thế nào anh còn mang này nọ thế này?”

Khương Tùng Niên cười cười, làn da ngăm đen lộ ra vẻ thẹn thùng, “Tôi là lần đầu tiên đến nhà của tham mưu trưởng mà không có gì cả, đây là đặc sản của quê tôi nên mang tới cho mọi người nếm thử. Cái này cũng không quan trọng lắm mà.”

Nghiêm Chân vội vàng mời hắn vào nhà ngồi, Cố tiểu tư lệnh ở phòng bếp nghịch nước, Nghiêm Chân ở phòng khách tiếp đón Khương Tùng Niên.

Khương Tùng Niên sau khi ngồi xuống ghế sofa thì có chút không được tự nhiên mà nhìn chung quanh một vòng. Vợ cùng con của hắn cũng đã ở thành phố B, nhưng cũng đã ở ngoại ô thành phố B này được vài năm trong khu người nhà ở trong viện, chỗ ở là dãy nhà nhỏ nằm ở phía sau sư đoàn trinh thám ở quân khu này. Xem bố cục này cùng với nhà của mình thì cũng không kém chỗ nào.

Tầm mắt dừng ở ngay cốc nướng ấm ở trước mặt, hắn nói, “Ngày nghỉ này mà tham mưu trưởng cũng không có nhà sao?”

“Anh ấy làm việc hết ngày hôm nay nữa mới nghỉ ngơi.” Nghiêm Chân cười cười.

“À.” Khương Tùng Niên gật gật đầu, “Tôi xem trong nhà vẫn còn có điểm trống vắng, còn chưa có tùy quân sao?”

Nghiêm Chân vuốt vuốt tóc, “Cũng không vội ạ, người nhà của Khương phó tiểu đoàn cũng tới đây rồi chứ?”

Khương Tùng Niên cười cười rồi nói, “Vâng, cũng đã tới đây nhiều năm rồi, con gái cũng đã học tới cấp hai rồi, vợ của tôi cũng làm việc cách nơi ở không xa.”

Nghiêm Chân nghe vậy cũng có chút hâm mộ, “Như vậy cũng tốt rồi.”

Khương Tùng Niên lại thở dài, “Kỳ thật cũng không có gì, vợ tôi cùng đứa con ở thành phố B này tuy vất vả nhưng cũng đã an bài tốt lắm, tôi vừa muốn chuyển nghề chạy lấy người.”

Nghiêm Chân không khỏi có chút kinh ngạc, “Năm nay?”

“Uh.” Khương Tùng Niên gật gật đầu, “Cũng gần 20 năm rồi, không kỹ thuật không văn hóa thì bộ đội là bất lưu.”

Doanh trại quân đội bằng sắt này đào tạo hết lớp lính này tới lớp lính khác, phục viên chuyển nghề là chuyện bình thường. Hơn nữa bộ đội giờ cũng đang là thời kỳ chuyển đổi mô hình này rất nhiều, tin tức hóa bộ đội, càng cần nhiều nhân tài. Giống như Khương Tùng Niên vậy, chỉ lấy được một chứng chỉ sĩ quan của trường đại học cấp cho, sớm vài năm còn có thể, hiện tại tự nhiên liền chuyển theo không kịp với tiến độ hiện nay.

Mặc dù nói như vậy là có chút đả thương người, nhưng cũng là sự thật.

Trầm mặc trong chốc lát, Nghiêm Chân mới hỏi lại, “vậy… sau khi chuyển nghề thì có tính toán gì không?”

Vấn đề này có chút trầm trọng, Khương Tùng Niên cầm tay đặt ở trên đầu, “Ở nơi đó đang bắt đầu có an bài cho những chiến sĩ trong biên chế làm việc ở sư đoàn, việc này làm cho tôi rất lo lắng, đặc biệt là vợ cùng con gái…” Nói xong, hắn ngẩng đầu, ánh mắt có chút do dự. Hắn rút cuộc là người ăn nói vụng về, toàn nói vòng luẩn quẩn, “Kỳ thật, tôi hôm nay tìm đến tham mưu trưởng chính là muốn nói chuyện này.”

Nghiêm Chân vâng một tiếng, rồi ngồi nghe hắn nói.

Khương Tùng Niên đưa tay vò tóc trên đầu, hắn có chút ngượng ngùng mà nói, “Con gái của tôi hiện ở học cấp hai ở một trường gần nhà, nhưng con bé không có hộ khẩu ở thành phố B, đợi cho đến khi thi vào trường cao đẳng thì còn phải về nhà với ông bà. Điểm ấy thì không phải lo lắng, bởi vì tôi đem công tác an bài ở quê, chẳng qua là trình độ giáo dục ở quê nhà không có tốt như thành phố B, thành phố lớn mà, cái gì cũng đều tiện lợi cả cho nên tôi nghĩ nên để con bé ở chỗ này thi vào trường cao đẳng trước rồi về nhà thăm ông bà sau. Nhưng tôi vừa chuyển nghề nghiệp, phòng ở trong quân doanh cũng không thể ở được nữa, còn phải đi nơi khác để thuy phòng, lại tốn thêm một số tiền đáng kể. Cho nên tôi nghĩ tìm tham mưu trưởng thử xem, nói về vấn đề phòng ở này….”

Nghiêm Chân nghe xong, vẻ mặt không khỏi ngờ ngệch chút xíu. Một lát sau cô lấy lại tinh thần.

“Phòng ở gặp khó khăn gì sao?”

Khương Tùng Niên thở dài, “Tôi rất ít khi hướng mọi người xin về những việc được quy định trong quân đội, lần này cũng là vạn bất đắc dĩ, tôi nghĩ tìm tham mưu trưởng nói xem, xem việc phòng ở có thể trì hoãn việc giao phòng được hay không?” Gặp Nghiêm Chân trầm mặc thì hắn vội vàng nói, “Nếu thật sự phiền toái quá, kỳ thật trước kia tôi còn có chút do dự, sợ cấp lãnh đạo…”

“Không có việc gì.” Nghiêm Chân đánh gãy lời hắn, “Chuyện này em sẽ nói cùng với Hoài Việt, có thể giúp được thì sẽ tận lực giúp.”

Khương Tùng Niên sửng sốt, rất vui mừng mà nói, “Vậy thật cảm ơn hai người.”

Nghiêm Chân mỉm cười, nói không sao cả.

Tiễn bước Khương Tùng Niên, Nghiêm Chân ngồi ở trên ghế sofa ngẩn người. Ngồi chỉ trong chốc lát mà cảm thấy hai tay lạnh lẽo, liền cuống quít đi rót cốc nước ấm cầm trong tay. Nhiệt độ nơi bàn tay chậm rãi tăng lên, tinh thần cùng bình ổn xuống.

Tiểu gia hỏa kia còn ở trong phòng bếp nghịch nước, không biết mệt. Bỗng nhiên một thanh âm rơi vỡ từ trong phòng bếp truyền đến, Nghiêm Chân cả kinh, buông cốc nước vào nhìn tiểu quỷ kia.

Bát hoa bằng gốm sứ bị tiểu tử kia làm hỏng một cái, Nghiêm Chân nhìn tay của tiểu quỷ kia, không thấy vết thương nào mới yên lòng.

Cô ngẩng đầu, trừng mắt nhìn tiểu gia hỏa kia đang dán vào góc tường thì mới nói, “Không được nghịch nước nữa, nhanh đi vào phòng học bài đi.”

Tiểu gia hỏa kia chu miệng, không tình nguyện mà đi ra ngoài.

Nghiêm Chân đứng ở phòng bếp, nhìn một đống hỗn độn này thì bỗng nhiên cảm giác được từ đáy lòng nảy sinh lên từng cơn sóng mệt mỏi.

………..

……………..

Buổi tối, Cố Hoài Việt chuẩn bị vào nhà liền cảm giác được có chút lạnh lùng.

Tiểu gia hỏa kìa ngồi một mình giữa nhà chơi súng của cậu bé, Cố Hoài Việt khõ nhẹ lên đầu con trai, “Con làm sao vậy?”

Tiểu gia hỏa kia ôm chân thủ trưởng, nức nở, “Cô giáo Nghiêm giận con rồi, từ trưa đến giờ cũng không có để ý đến con.”

Hả? Cái này làm anh có chút ngạc nhiên, anh xoa xoa tóc con trai, “Con lại làm chuyện gì xấu rồi?”

“Con làm vỡ một cái bát.” Tiểu gia hỏa kia nhỏ giọng ngập ngừng nói, “Chuyện xấu này thực nghiêm trọng sao ba?”

Cố Hoài Việt trâm ngầm một chút, xoa đầu tiểu gia hỏa kia rồi nói, “Để ba đi xem.”

Phòng ngủ để đèn mờ, Nghiêm Chân nằm ở trên giường, dùng chăn che đầu, cô đang ngủ.

Cố Hoài Việt đi qua, vốn định làm động tác nhỏ nhẹ thay cô dịch góc chăn một chút, không nghĩ lại kinh động tới cô. Nghiêm Chân mở to mắt, từ từ tỉnh dậy, thấy Cố Hoài Việt ngồi ở đầu giường.

“Anh về rồi à?” Cô hàm hồ nói, “Hiện tại là mấy giờ rồi anh?”

“Hơn 6h rồi.”

6h, hơn 6h? Nghiêm Chân cuống quít đứng dậy, cô thế nhưng ngủ cả một buổi chiều?

Cố Hoài Việt đỡ lấy cô, “Em thấy mệt mỏi thì nằm trong chốc lát đi, cơm chiều để anh làm cho.”

“Không sao đâu.” Cô thấp giọng nói, bởi vì vừa tỉnh ngủ nên giọng nói có chút nhỏ nhẹ, so với bình thường thì đáng yêu hơn vài phần. Nghiêm Chân lắc lắc đầu, nhìn về phía Cố Hoài Việt, “Đúng rồi, hôm nay Khương Tùng Niên Khương phó tiểu đoàn đến nhà chúng ta.”

“Hả? Anh ấy đến có việc gì sao?”

“Anh ấy sắp tới không phải sẽ phải chuyển nghề sao, nhưng là con gái anh ấy còn đang đi học ở đây…”

Cố Hoài Việt nghĩ tới, “Lão Khương năm nay là cần phải đi, là vấn đề về phòng ở sao?”

“vâng.”

Cố Hoài Việt trầm ngâm một lát rồi nói, “Chuyện này cũng không phải chuyện gì lớn, không phải nói người vừa đi thì phòng ở sẽ lập tức bị thu lại liền, bộ đội cũng sẽ cho anh ấy thời gian 1 đến 2 năm gì đó. Đợi lát nữa anh gọi điện thoại cho lão Khương không cần lo lắng, thuận tiệp gọi bên doanh trại chuẩn bị đón người.”

Nghiêm Chân nghe xong, không khỏi có chút kinh ngạc, “Dễ dàng giải quyết như vậy?”

Cố Hoài Việt bật cười, “Tuy rằng bộ đội quản lý Nghiêm nhưng cũng không phải không có nhân tính, đều là chiến hữu, không thể làm cho cảm giác của bọn họ với người khác như trà lạnh thế được.”

Nghiêm Chân ngẩn người, cười rồi nói với anh, “Hoài Việt, em chưa có nói chuyện của ba cho anh đúng không?”

Cố Hoài Việt ngẩn ra.

Nghiêm Chân ngồi ở trên đầu giường, xoa hai chân mình mà nhìn về phía ngoài cửa sổ, bầu trời đêm yên tĩnh, rất đẹp, thích hợp để nhớ lại, “Ba em tham gia quân ngũ được 8 năm, ông ấy nói rằng con số này rất đẹp, ông ấy nói rằng con số này thực thích hợp khi tham gia quân ngũ. Sau này, khi em 9 tuổi thì ba em chuyển nghề. Rất kỳ quái, có nhiều chuyện trước kia em đều đã quên, nhưng trong ngày này lại cố tình nhớ lại rõ ràng.”

Ngày đó ba cô tìm một chiếc xe, đem những vật phẩm tư nhân của ông ở trong quân đội chuyển về. Không có bao nhiêu, chỉ có một ít thư cùng một cái ba lô, còn có cái quân hàm bị gỡ xuống mà thôi.

Cô đứng ở nơi đó, khó hiểu hỏi ba cô đã xảy ra chuyện gì.

Ba cô đối với cô luôn luôn hòa ái, mặc dù là giờ phút này cũng chỉ cười cười, xoa xoa cái trán của cô, “Bé, ba về sau không trở lại quân ngũ nữa, con cùng ba về nhà có được không?”

Cô ngây thơ gật gật đầu, chỉ vào những thứ của phụ thân đang sắp xếp rồi hỏi, “Ba à, ba chỉ có ít đồ này nọ nha…”

Câu trả lời của ba cô chính là nụ cười ấm áp.

Một người quân nhân khi rời khỏi quân ngũ chính là thời điểm phải đối mặt với những sự thật phát sinh nơi xã hội, nhưng dưới tình huống bình thường bọn họ cũng không hướng bộ đội yêu cầu cái gì. Bởi vì họ là một người đàn ông chân chính từng trải và có kinh nghiệm, khiến cho bọn họ có dũng cảm đối mặt với tất cả. Ba của cô cũng là một người như vậy.

“Đoạn thời gian khi ba em về nhà tìm công việc, tin tức về phòng ở lúc đó cũng không có gì nên bà nội liền ở cùng em ở căn phòng của bộ đội kia. Thẳng đến một ngày, người của doanh trại nói cho em biết là rằng muốn thu phòng ở, ba ngày sau phải rời đi.”

“Khi đó ba của em còn ở nhà chờ tin tức công việc, không thể trực tiếp trở lại quân doanh, ông ấy nhờ quan hệ mà liên hệ với trưởng ban của doanh trại, thậm chí cả phó lữ trưởng chủ quản của chuyện này nữa. Nhưng bọn họ đều nói với ba em rằng đây là mệnh lệnh toàn sư bộ, phải trong vòng ba ngày giao lại phòng ở.” Cô dừng một lát rồi nói tiếp, “Kỳ thật trước đó cũng có bác thúc gicuj chúng em giao phòng ở, vì thế còn ghi cả số điện nước của phòng. Sau này ba em tìm người giúp nên để cho em và bà ở thêm được mấy tháng, ba em vì ngừa vạn nhất còn cố ý đóng mấy trăm đồng tiền điện nước. Nhưng lúc đó cũng không có được nữa, vị trưởng ban kia nói rằng sợ đem cả tiền điện nước của các phòng đóng đi chăng nữa thì chúng em cũng phải đi.” Nói tới đây, lông mi của Nghiêm Chân khẽ run run, Cố Hoài Việt giống như dự cảm được cái gì đó, anh cầm lấy tay của cô, quả nhiên là rất lạnh.

“Em gọi điện thoại cho ba, ở trong điện thoại sợ hãi mà khóc, ba liền an ủi em, nói không có việc gì đâu, ông ấy sẽ lập tức tới, lúc đó ông ấy đã ngồi trên tàu rồi. Nhưng ngay tại thời điểm em và bà cùng nhau đóng gói hành lý thì nhận được điện thoại của bệnh viện, nói rằng bệnh nhồi máu cơ tim của ba em lại phát tác, trước khi đưa đến bệnh viện không được cứu chữa kịp thời nên đã qua đời.”

Nói tới đây cô gắt gao cầm lấy tay của anh, “Em vẫn không biết ông ấy có bệnh, hơn nữa em vẫn không thể tin được, người mà em rất kính trọng lại dùng phương thức như thế để rời đi nhân thế. Nằm trên một giường bệnh lạnh băng của một thành phố xa lạ.”

Cô nở nụ cười, nhưng là sự tươi cười này ở trong mắt của anh là sự thống khổ vô cùng, Cố Hoài Việt nắm chặt lấy tay cô.

Sau khi những người trong bộ đội cũng biết, cũng chỉ biết ngượng ngùng mà thúc giục bọn họ giao phòng ở, còn nhân tiện giúp ba cô cử hành tang lễ. Sĩ quan chuyển nghề thì bộ đội đều cấp phí ổn định cho từng người, lúc ấy ba cô còn chưa có lĩnh số tiền này mà số tiền này cũng có chưa có trong kế hoạch vì thế ở trong lễ tang, phó lữ trưởng mới đem số tiền kia đưa cho bà và cô. Bà nội cầm số tiền kia mà nước mắt rơi lã chã.

“Sau có một lần, em cùng bà nội cùng nhau xem một tiết mục ở trên tivi, trong đó đang chiếu cảnh các lão binh xuất ngũ, một đám người sắt đá hùng dũng mà khóc như những đứa trẻ thì em liền hỏi bà nội. Em hỏi bà rằng ba em lúc chuyển nghề có phải hay không cũng khó khăn như vậy? Bà nội nói, đương nhiên, nhưng tính của ba em mạnh mẽ, cái gì khổ đều nghẹn ở trong lòng.” Nói đến đây làm cho cô đỏ cả mắt, nhìn về phía Cố Hoài Việt, “Em hiện tại cuối cùng cũng hiểu được một việc, thời điểm trước đây khi ba em rời khỏi bộ đội, em chưa bao giờ cho ông ấy được sự an ủi nào cả. Sau khi ông ấy mất, em đối với nơi đó chỉ có hận, em hận nơi mà ông ấy từng nhiệt tình yêu thương, em nghĩ rằng ba nhất định sẽ rất thất vọng về em.”

Anh cũng không biết cô đem đau xót mai sâu như vậy, giờ phút này cô nói ra làm cho anh nhất thời không thể chống đỡ được cùng cô mà cảm thấy khó chịu. Cố Hoài Việt ôm chặt cô, hôn lên hai bên thái dương của cô, giọng nói của chút trầm xuống, “Nghiêm Chân, em đừng nói nữa…”

Cô nghĩ tới cả đời này đều rời xa những người mặc quân trang đó, bởi vì vừa nhìn thấy bọn họ thì cô liền không tự chủ được nhớ tới ba mình. Đối với bọn họ cô không thể yêu nhưng cũng hận không thể gỡ xuống được, cho nên cô lựa chọn rời xa. Nhưng vừa vặn thay cô lại gả cho một quân nhân như vậy, một người quân nhân chân chính. Cô thậm chí hâm mộ KHương Tùng Niên, thời điểm hắn cô độc và bất lực có thể gặp được một người giúp đỡ hắn như vậy. Anh làm cho cô cảm giác được sự ấm áp.

“Hoài Việt.”

“Sao em?”

“Cảm ơn anh.”

Cảm ơn anh đã làm cho nỗi hận thù và phẫn uất trong cô tiêu tan đi.

Cố Hoài Việt nở nụ cười, thay cô lau đi nước mắt, “Em đừng nói ngốc nữa. Nghiêm Chân, cùng anh và con sống những tháng ngày vui vẻ và đừng nghĩ tới những khổ sở này có được không?”

“vâng.” Nghiêm Chân gật gật đầu, lẳng lặng gối đầu lên bờ vai của anh. Thật lâu sau, mới rầu rĩ nở nụ cười, vì tính trẻ con của chính mình mà cảm thấy thẹn thùng, “Em gần đây có phải là đa sầu đa cảm lắm không?”

“Có chút rồi.” Cố Hoài Việt nghiêng đầu, hôn lên khuôn mặt của cô, “Nhưng anh rất thích.”

Nghiêm Chân thẹn thùng đẩy anh ra, đứng thẳng dậy thì thấy cái đầu nhỏ của tiểu gia hỏa nào đó đang lấp ló ở cửa.

“Gia Minh.” Cô gọi tên cậu bé, làm cho kế hoạch rình coi của tiểu quỷ kia bị tan biến.

Tiểu gia hỏa kia chu miệng, không tình nguyện bị bắt ngay tại trận, “Em… em không phải đến nhìn lén… em đói bụng.”

Bộ dạng giấu đầu lòi đuôi này chọc cười Cố Hoài Việt, anh xoa đầu tiểu tử kia rồi nói, “Đi, chúng ta đi nấu cơm nào.”

Nhìn bóng dáng một lớn một nhỏ rời đi, Nghiêm Chân nở một nụ cười từ nội tâm.

Cô cúi đầu, sờ miếng ngọc bội đang treo trên cổ mình rồi thấp giọng nói, “Ba à, ba có thấy không? Con hiện tại rất hạnh phúc…”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+