Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quân sinh ta đã lão- Chương 14+ 15+ 16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Quân sinh ta đã lão [Chương 14]

Chương 14

Cậu còn đang trong thời kỳ trưởng thành, thân thể cao lớn lên rất nhanh, có lẽ là quá nhanh, nên đặc biệt mảnh mai. Nhưng cánh tay để ở thắt lưng tôi cũng rất rắn chắc, không phải tôi không có khả năng chống lại, mà là sức lực phát ra rất nóng bỏng.

“Chị nghĩ, chị với em nên bảo trì khoảng cách.”

Cậu bất mãn trừng tôi.

Em trai, không có ai nói qua với em ánh mắt em rất đáng sợ sao. Tôi vô thức nắm tay để trước ngực cậu, không cho cậu tiếp tục sát lại: “Nhâm Tây Cố!”

Cậu dừng lại, ánh mắt chuyên chú đứng ở trên mặt tôi, tỉ mỉ quan sát biểu tình của tôi, dần dần, lộ ra một chút ngang ngược bất an: “Trước đó chúng ta không phải rất tốt sao, vì sao đột nhiên muốn bảo trì khoảng cách với tôi?”

“Trước đây là chị sơ sót… Em trưởng thành, Tây Cố.” Tôi chọn từ ngữ vô hại nhất, tuy biết rằng không thể cải biến được sự thật, nhưng ít nhiều có khả năng giảm nhẹ lực sát thương… chứ? “Con người không phải là trung tính, coi như là anh chị em ruột, cũng phải bảo trì khoảng cách nhất định, trong đó nam và nữ nguyên bản cũng có giới hạn, tựa như chị với em, đây không phải là xa lánh, trái lại là một loại bảo hộ.”

“Lẽ nào hình thức chúng ta ở chung xúc phạm tới chị, chị với tôi cần phải giật lại khoảng cách tìm kiếm bảo hộ?” Cậu sắc bén đánh trúng điểm yếu.

Tôi trầm mặc: “Tây Cố, không cần nhạy bén như thế, chị không muốn cãi nhau với em.”

Cậu cũng an tĩnh lại, sau đó hít sâu một hơi, kiềm chế nói: “Tại sao chị lại có loại suy nghĩ này trong đầu, là tôi làm sai việc gì sau?”

“Không có, không phải là vấn đề của em.”

Cậu rõ ràng coi nhẹ lời tôi nói, ánh mắt vẫn như cũ không hề rời khỏi mặt tôi, âm thanh mềm mại xuống “Nếu là tôi sai rồi, nói cho tôi biết sai ở chỗ nào, tôi sửa.”

Tôi từ trước nay ăn mềm không ăn cứng, đứa nhỏ hung ác kia cúi mình như thế, làm tôi lúng ta lúng túng không thể nói gì.

Thái độ cậu mềm mại êm ái, thanh âm lại còn mang theo sự kiên cường “Tôi không muốn bất hòa với chị.”

“ Nhưng như vậy không được, ” tôi đỡ trán, “Già như vậy kề cận, sau này tất cả bạn gái em đều muốn tạt axit chị a, cho dù các em không ngại, chị còn muốn gả cho người ta, đừng làm hỏng danh tiết của chị.”

“Thì ra nói đi nói lại cũng vì Chung Ý ?” Cậu nóng lên phần phật. “Ánh mắt chị thì ra kém như vậy! Chọn ai không chọn lại đi chọn hắn.”

Nhóc con đáng chết, đầu óc em cùng với chị không như nhau a. Tôi cố sức vỗ vào bàn tay vẫn còn trên thắt lưng tôi: “Đã nói không phải vì anh ta! Chị và em không có tiếng nói chung, buông tay.”

Cậu không buông.

“Em quả thật muốn cùng chị xé rách mặt chọc chị tức giận?” Tôi xuất ra tư thế giận tím mặt hiếm có được.

Vốn tưởng rằng cậu sẽ trực tiếp kéo cửa đi ra ngoài, ai ngờ cậu đi tới trước cửa lớn lại quay mạnh người về, nặng nề ngồi xuống trên bàn ăn, “Bà cô! Động tác nhanh một chút, dọn đồ ăn lên!”

Bà! Cô!

Tôi thiếu chút nữa hấp tấp mà cắt vào tay, nhóc con đáng giận kia tự đi nấu ăn đi.

Hay đây là một trận chiến tranh lạnh mới?

Sau ngày đó, trừ khi thời gian ban ngày đi làm, tuy rằng buổi tối mỗi ngày Tây Cố có đến nhà kêu tôi làm cơm tối cho cậu, nhưng trừ lần đó ra hai người không có nói chuyện nhiều với nhau.

Công ty lớn, quy định cũng nhiều, trước đây nán lại khoản thời gian thi vòng hai, trước khi chính thức bắt đầu còn cần huấn luyện nửa tháng, may mắn duy nhất của tôi chính là: Huấn luyện này được trả lương.

Cùng thời kỳ với tôi còn có 20 nhân viên, cách mỗi 2 ngày khảo hạch một lần, nếu không hợp quy cách, sẽ ở lúc tan tầm cùng ngày trực tiếp báo cho biết bị loại bỏ.

Theo Chung Ý tiết lộ, một vòng như vậy xét xuống, sau cùng lưu lại chỉ có một phần mười, cạnh tranh không thể nói là không kịch liệt. Ban đầu chiều nào sau khi hết giờ làm Chung Ý cùng Ngô Việt sẽ đến đón tôi đi ăn, nhưng từ lúc tôi cùng bọn họ đi ăn vài lần, khi trở về liền phát hiện nếu tôi không ở nhà, Tây Cố lại đói bụng chờ tôi.

Đã nói qua cậu nếu đợi không được tôi thì xuống lầu ăn thức ăn nhanh đỡ, nhưng cậu vẫn làm nũng với tôi, nếu tôi không về nấu cơm cho cậu, cậu sẽ không ăn.

Tôi oán hận nghiến rang ngứa ngáy, khổ nhục kế này với tôi thực sự còn dùng được.

Sơ tam là một năm quan trọng, thường thường việc học của cậu sẽ không coi nhẹ, thân thể còn đang lạch tạch cao lên, mới vài ngày không ăn, tôi nhìn bước đi của cậu đều là như gió thổi.

Dì Nhâm trong khoản thời gian này luôn không thấy bóng dáng, tôi đành cam chịu số phận gánh trọng trách chăn nuôi cậu.

Mấy ngày nay tay tôi ngứa ngáy, thật muốn đi mua một quyển sổ tay thuần thú, nhìn thử một cái thuần thú sư đồng bệnh tương liên với tôi làm thế nào đem một mãnh thú bướng bỉnh bất tuân thuần phục, có thể dẫn dắt cho tôi một chút, cho tôi lấy một ít kinh nghiệm.

Ngô Việt ấm giọng nói: “Cậu còn phiền não chuyện em trai của mình?”

Tôi buồn bực cào tóc vài cái: “Ừ.”

“Nhóc con kia còn chiến tranh lạnh với cậu?” Chung Ý đầu ngón tay cầm theo một đóa hoa hồng đưa đến trước mặt tôi, “Phụ nữ nếu nhận được hoa người khác tặng, tâm tình  dù sao cũng tốt hơn một chút.”

“…Xin lỗi, tâm tình em càng kém.” Tôi lạnh lùng đem bông hoa hồng cắm vào trong túi áo trước ngực anh.

“Cậu có thể tặng cho em ấy thứ gì đó mà em ấy thích.” So với Chung Ý làm động tác chọc cười, Ngô Việt lại chăm chú bày mưu tính kế cho tôi hơn, “Như là truyện tranh, CD, đồ chơi điện tử gì gì đó, cháu trai của mình cũng ở độ tuổi này, nó cũng rất say mê.”

Tôi không vui, “Mình cũng không phải mẹ em ấy, nếu em ấy thích chiến tranh lạnh thì cứ chiến tranh lạnh đi. Mặc kệ. Thời gian nghỉ trưa hiếm có, sẽ không nói chuyện này nữa.”

“Hác Manh, máy trên lầu cô có chuyện gì xảy ra!” Chủ quản đột nhiên đi vào phòng nghỉ.

Tôi trước tiên nói tạm biệt với hai người bọn họ, lờ mờ theo cô nàng đi đến phòng máy: “Làm sao vậy? Có vấn đề gì sao?”

“Cô nhìn xem sai lầm của cô đi!” Nàng nghiêm khắc trừng mắt nhìn tôi, một thân trang phục đen kính đen mở lên băng ghi hình, chua ngoa nói.

Cố ý gây chuyện a, tôi vẻ mặt hắc tuyến nhìn ánh mắt vạch lá tìm sâu của nàng, âm thầm cùng mấy nhân vật mới của công ty lẩm bẩm “Lão xữ nữ.” Ba mươi năm hà đông ba mươi năm hà tây, lúc này tôi chẳng bao giờ nghĩ tới mấy năm sau cũng có nhóm nhân viên mới, chỉa về bóng lưng của tôi lẩm bẩm gọi —— ‘Lão xử nữ’ =.=!

Cho nên loại báo ứng này trên cuộc đời thật sự tồn tại, để thế giới hòa bình về sau chúng ta ít nóng tức giận đi.

Không tốt, lạc đề rồi. Trở lại chuyện chính, tuy rằng chủ quản từ trước đến nay đều đối xử chua ngoa bình đẳng với mọi người, nhưng tôi có thể khẳng định, chủ quản trước mắt đối với tôi đặc biệt tang cường chua ngoa.

Lúc này, tôi tuổi còn trẻ, tiến vào công ty không hiểu được quan hệ con người xung quanh với việc kinh doanh, không hiểu chuyện ẩn bên trong sự việc, còn chưa chính thức tuyển dụng đã bất hòa cùng chủ quản quản lý bộ phận, không tự giác gây ra bất hòa giữa chủ quản cùng các ‘lão nhân’ trong công ty.

  • 明白在人际关系中要做事高调为人低调是跳槽到另一家公司的事. 此刻的我还是笨拙的新人菜鸟一枚. (còn câu này không edit ra)

Qua giờ trưa, không khác biệt lắm bị chủ quản gọi ra ngoài lần thứ 3, chửi cho thối đầu.

Người làm sai so với tôi còn nhiều lắm, nhưng cô ấy cho tới bây giờ chỉ nhằm vào tôi, đây là ức hiếp người mới trong truyền thuyết sao?

Tôi chỉ có thể yên lặng tự nói trong lòng, trên đầu chữ nhẫn là một cây đao! Tôi phải nhẫn! Nhẫn! Tuyệt đối không thể bạo phát như thế!
Đau khổ chịu đựng đến khi vang lên tiếng chuông tan tầm, tôi dưới ánh mắt xem thường của chủ quản lấy ra điện thoại di động, trước lúc làm việc đều để chế độ im lặng, bởi vậy khi mở điện thoại, phát hiện gần 40 cuộc gọi nhỡ thì ngây ngẩn cả người.

Có chuyện gì?

Trong lòng tôi không rõ là dự cảm gì, mở ra kiểm tra, các cuộc gọi đều là Nhâm Tây Cố.

Tôi từng cảm thấy, Nhâm Tây Cố cái tên này, lộ ra một chút bi thương. Chiến tranh lạnh nhiều ngày như vậy, đột nhiên không hề báo trước vội vàng tìm tôi, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?

(U Hồn Cốc Chủ: chap này tâm trạng không tốt làm. Chắc còn nhiều thiếu sót, các bạn đọc thấy không ổn thì cũng đừng ném đá mình. Lười dò lại quá.)

Quân Sinh Ta Đã Lão [Chương 15]

Chương 15.

Đi vào tiểu khu thấy vài chiếc xe xa lạ đậu ở dưới lầu, trong lòng tôi nghi nghờ nhìn thêm vài lần, cầm theo túi túi đi lên cầu thang.

Cách cửa nhà càng gần, tiếng nói nhao nhao ồn ào càng thêm rõ ràng, mang máng pha lẫn âm thanh của dì Nhâm.

Tôi gia tăng cước bộ, chỉ nghe  cửa “Phịch” một tiếng, nặng nề đóng sầm, sau vài phút, tiếng bước chân dời đi hướng xuống dưới lầu.

“Dì Nhâm.” Tôi nhìn người xuất hiên ở góc cầu thang đúng là dì, thân thể đẫy đà hơn một chút, khuôn mặt trang điểm tinh xảo, vẻ mặt xấu hổ nhìn tôi.

“A. là Manh Manh a, tan học trở về?” Dì ngượng ngùng nói.

“Con đã tốt nghiệp, hiện đang đi làm.” Dì ngày thường rất ít khi ở nhà, hiếm  thấy còn có thể nhớ kỹ tên tôi.

“Coi trí nhớ của dì này, già hồ đồ rồi.” Dì lúng túng nói, bên người dì có một người đàn ông trung niên xa lạ, y phục rất tinh tế, ông ta khoác thắt lưng của dì, “Cô bé này là hàng xóm trước đây của em?”

“Đúng vậy, cùng Nhâm Tây Cố tình cảm đặc biệt tốt. Như nghĩ tới cái gì, dì Nhâm vỗ vỗ tay của tôi, “Cháu có thời gian thì đi khuyên nhủ Tây Cố, nó rất nghe lời cháu nói, kêu nó đừng khó chịu nữa.”

Dứt lời, dì cùng người đàn ông song vai xuống lầu, phía sau còn  có mấy người đàn ông khiên tủ quần áo cùng vật dụng gia đình.

Tôi nhìn thấy một trận này trong đầu nguội lạnh, chạy tới trước của nhà Tây Cố mấy tạp vật tứ tung lộn xộn, tôi ấn chuông cửa, nửa ngày cũng không có trả lời, bất đắc dĩ cố sức gõ lên cửa nhà cậu, qua một lát, cũng không có phản ứng.

“Đừng gõ, ồn ào quá.” Cửa nhà tôi ngược lại, dưới sự kiên trì gõ của tôi lại mở ra, mẹ già dựa vào trên cửa: “Vào đi, cho Tây Cố tự mình yên tĩnh một chút.”

“Mẹ, sao hôm nay mẹ lại ở nhà?” Từ khi tôi bắt đầu đi làm, đôi vợ chồng vô lương này rốt cục xong trách nhiệm làm cha mẹ, bọn họ muốn bắt đầu thế giới của hai người. Đoán chừng hai ông bà già này chê tôi làm bóng đèn quá lâu, đến một chỗ gần đây mua một căn hộ nhỏ ngọt ngọt ngào ngào dọn đi, tuy nhiên còn có chút lương tâm cách năm ba ngày lại đến xem tôi  chết chưa.

Tôi nhìn không ra bọn họ còn cất giấu tiền ở đâu mà lấy ra mua được nhà, mẹ già lại quơ dao phay nói : “Đây là tiền mua quan tài của cha mẹ con, sau này nếu mua nhà, tự bỏ tiền túi ra, nếu không căn nhà này cho  con ở, con sữa chữa xong, cũng có thể làm phòng tân hôn.”

Tôi thở dài, được thôi, tự mình động thủ cơm no áo ấm.

“Ít khi đi ngang qua thì lên xem con, lại thấy dì Nhâm hôm nay mang theo một đống người đến dọn nhà.” Mẹ già lắc đầu “Việc này dì ấy làm mà không nói, tốt xấu gì cũng là con minh nuôi dưỡng hơn mười năm, lại trước mặt nó đem quần áo thu dọn, mấy người bên công ty dọn nhà cũng nhanh nhẹn đem đồ dùng trong nhà khiên đi phân nửa.”

“Đây là chuyện gì vậy, bày ra trận chiến tranh mới?”

Mẹ tôi lập tức phát huy đầy đủ ưu thế bát quái của phụ nữ hàng xóm: “Người đàn ông đến cùng với dì ấy hôm nay con gặp qua chưa?”

Tôi gật đầu.

“Tỉnh S, trưởng phòng nhà đất  dáng dấp thật tốt, dì Nhâm cũng thật lợi hại, không nói gì mà tháng sau sẽ kết hôn. Ngày hôm nay quay về để thu dọn đồ đạc.” Mẹ tôi than thở “Tuy nhiên Tây Cố đứa nhỏ này không thể tiếp thu chuyện mẹ nó tái hôn, tính tình rất cố chấp, nói cái gì cũng không chịu đi theo mẹ nó.”

Trong lòng tôi hồi hộp một chút: “Vậy em ấy bây giờ sao?”

“Đợi mẹ nó dọn đồ đạc xong thì đóng sầm cửa chứ sao, con không thấy vẻ mặt nó khi đó…Ai, rất đáng thương.”

Lòng tôi không ổn, trước khi đi ngủ tôi lại đến trước cửa gọi cậu, cậu cũng không nói gì, gọi điện thoại, cậu lại tắt máy. Không có cách nào khác, cái hố này cậu chỉ có thể tự mình vượt qua.

Ngày hôm sau đi làm, Chung Ý gọi tôi lại: “Ngày hôm qua hoảng hốt như vậy, nhóc con kia thế nào rồi?”

“Không có việc gì.” Tôi nghĩ dù sao cũng là việc nhà của cậu, vẫn là không nên truyền ra ngoài.

“Không có việc gì là tốt rồi,” anh nhìn tôi có chút tinh thần không yên, vỗ vỗ vai căn dặn: “Làm việc cho tốt.”

Tôi “Ô” một tiếng, quay về phòng mình.

Buổi chiều khách hàng phần lớn tính cách đều ôn hòa, ngoại trừ một ông bác vùng khác dây dưa không rõ gọi đường dài gần một tiếng đồng hồ ân cần thăm hỏi mười tám đời tổ tông các CEO của công ty ra thì tất cả đều tốt.

Tôi im lặng ngáp một cái, phục vụ hàngkhông thể gác máy khi khách gọi điện thoại, bởi vậy mặc dù buồn chán tôi cũng chỉ có thể tuân theo thói quen nghề nghiệp nghe ông ta không có gì mới ân cần hỏi thăm đi hỏi thăm lại CEO,sản phẩm, sau cùng là nhà sản xuất, vừa nghe ông cụ ân cần hỏi thăm khi thích hợp thì chêm vào một câu: “Đúng vậy, đúng vậy, chúng tôi sẽ lắng nghe ý kiến cải thiện của ngài.”

Không có biện pháp, phục vụ khách hàng có một quy tắc khiến tôi đau đầu chính là không thể bác bỏ khách hàng. Khách hàng tất cả đều đúng, coi như là sai, bạn cũng chỉ có thể hướng dẫn, nếu như hướng dẫn không được…

Vậy thì cho khách hàng tự do phát huy đi.

Gác hết điện thoại làm tốt ghi chép tư liệu, ghi lại vấn đề, đồng nghiệp đều ra về gần hết, tôi xoa xoa cái lỗ tai, xoay người lại mới phát hiện Ngô Việt không biết từ khi nào ngồi ở phía sau tôi.

“Đi thôi, tớ đưa cậu về.”

Tôi hoảng sợ chút: “Không cần đâu, tớ có thể đón xe buýt.”

“Hiện tại đã quá giờ, cậu muốn đi phải đợi nửa tiếng, tớ có xe, tương đối thuận tiện.”

Không biết nên nói xe buýt này rất đúng giờ là cái gì, thường ngày từ 3 – 5 giờ thì kẹt xe, không thì cũng xếp lại thành một chuỗi dài. Nhưng sập tối 6- 10 giờ, tuyến xe nội thành này đúng giờ dừng ở đối diện công ty, hơn nữa thông thường lại có hai đến ba chiếc, bỏ lỡ lúc này, phải đợi hơn nửa tiếng đồng hồ mới có chuyến kế tiếp.

Tôi cũng vội vàng quay về xem Nhâm Tây Cố, nói với Ngô Việt lời cảm ơn rồi lên xe.

Đỗ xe trước cổng tiểu khu, cậu ấy tiễn tôi đến dưới lầu.

“Được rồi, mình đến nơi rồi.”

Ngô Việt gật đầu với tôi, “Mình đi đây.”

Tim tôi đập hơi nhanh, dọc theo đường đi lá gan đã trả lại cho ba mẹ, a a ê ê, không dám nhìn mặt cậu ấy, nghe được cậu ấy nói những lời này tôi rặng ra được một câu: “Đi đường cẩn thận.”

Cậu ấy quay đầu lại tao nhã nở nụ cười với tôi, tôi cũng vội vã cười đáp lại, đột nhiên trên vai chùng xuống, quay đầu lại thấy Nhâm Tây Cố ôm lấy vai tôi: “Anh ta là ai vậy?”

Trên người Tây Cố đồng phục còn chưa thay, cặp sách còn dắt trên vai trái, đoán chừng vừa mới đi học về không lâu, thì chạm mặt.

Tôi hết sức tự nhiên nói: “Đồng nghiệp của chị.” Nghe được trên người cậu có mùi rượu nhàn nhạt, tôi chau mày, “Em hôm nay trốn học phải không , không thì sao người lại có mùi rượu?”

“Ồn muốn chết, không cần chị quản.” Cậu khó chịu buông vai tôi ra hướng đi lên lầu.

Tôi đuổi theo phía sau cậu: “Nhâm Tây Cố, em hôm qua gọi điện thoại cho chị nhiều như vậy là có chuyện gì, buổi tối sao lại tắt máy?”

Thiếu niên đưa lưng về phía tôi cứng người: “Tôi nhầm số thôi.”

“Sao em lại không tự nhiên như vậy, có việc thì kể với chị, không chừng chị có thể giúp được  ——“

Nói chưa xong, cậu bỗng nhiên quay người, kéo tay tôi qua đè lên trên tường ở hành lang.

“Chỉ cần tôi nói ra thì có thể sao?”

Tôi… Tôi hiện tại đem lời nói ra thu hồi về kịp hay không.

U Hồn Cốc Chủ  Trên tinh thần là những chap sau JQ bay tứ tung, haha. *tung hoa, tung hoa*

Quân Sinh Ta Đã Lão [Chương16]

Chương 16.

“Cái này…” Tôi lui vai lại, khuôn mặt cậu quá gần, thân thể nóng rực, gần như có chút oan ức: “Có chuyện thì từ từ nói…”

Cậu cúi đầu lặp lại một lần: “Tôi  nói cái gì cũng đều được?”

Khuôn mặt cậu gần trong gang tấc, gò má tôi nóng lên có thể cảm giác được, hô hấp hỗn loạn, lỗ chân lông trên cánh tay không tự giác dựn thẳng lên, thẹn quá thành giận la lên: “Nhâm Tây Cố em còn như vậy chị sẽ nỗi giận!”

“Chậc, chị làm gì luôn dùng qua dùng lại một chiêu như thế.” Không biết có phải do uống rượu hay không, trong hoàng hôn dần chìm xuống, bóng tối dần dần buông xuống hành lang, cả người cậu lộ ra cảm giác nguy hiểm càn rỡ đang vận sức chờ phát động.

Tôi bị cậu xé lớp vỏ hổ giấy, thầm nghĩ thân là nữ thanh niên lại bị một cậu bé chưa thành niên như vậy ngăn chặn rất mất mặt, nghiêng đầu qua nỗ lực giãy dụa, thế nhưng người chế trụ tay tôi tuy rằng nhỏ lại rất có lực, tay kia của cậu vắt ngang bên sườn tôi ấn vào trên tường, đem tôi cố định vững vàng vô pháp phản kháng.

“Đừng nhúc nhích.” Giọng nói cậu khàn khàn u ám.

Tôi ngoan ngoãn bất động, lông tơ toàn thân đứng nghiêm chào cờ.

“Đừng nhúc nhích.” Cậu lặp lại lần nữa, tay đè ngang lưng tôi, tôi chăm chú nhìn cậu, trong lòng lộ vẻ yếu ớt: “Chỉ cần cho tôi ôm một chút là tốt rồi…”

Tây Cố nha ôm cũng ôm rồi, tôi nói còn tác dụng gì sao.

Tôi cùng cậu không tiếng động giằng co ở hành lang chật hẹp, trời đã hoàn toàn tối đen.

Trong bóng tối có cái gì đó mềm mại ấm áp nhẹ nhàng khắc ở gò má tôi, tôi hơi sửng sốt, trong chốc lát không kịp phản ứng: “Tây Cố em…”

Cậu buộc chặt cánh tay, lần nữa hạ xuống cảm xúc ấm nóng, đứng ở khóe môi tôi.

Tôi một lần nữa giãy dụa, hổn hển nói: “Nhâm Tây Cố .”

Bỗng dưng cằm bị nâng lên, lập tức một nụ hôn nặng nề rơi vào trên môi tôi!

Tôi thoáng chốc giật mình, tức giận đến thân thể không nhịn được run lên, nụ hôn đầu lão nương cực khổ canh giữ hai mươi hai năm nay ——

Cậu vẫn chưa phát giác ra, nôn nóng mà không có cách thức hút lấy môi tôi, hàm răng cùng đầu lưỡi muốn tách môi tôi tiến vào… ( U Hồn Cốc Chủ: Hôn rồi nhe, tung bông, tung hoa, tung dép nào haha.)

Dây thần kinh trong đầu tôi đứt “bựt” một cái! Không biết thần lực từ đâu ra, vùng lên quăng cho cậu một cái tát ——

Bốp!

Nương theo tiếng tát tai lanh lảnh cậu buông lỏng kiềm chế, tôi căm giận giơ tay cố sức chùi môi, trên môi lưu lại mùi rượu của người khác. May là vừa rồi còn nhớ rõ trước tiên cắn chặt răng, không cho đầu lưỡi cậu tiến vào, thực sự là… Lửa giận bốc lên, tôi nghĩ cả tóc tôi cũng có thể bốc cháy.

Cậu nghiêng đầu, bị tôi đánh lệch mặt, có lẽ lúc cơn giận bốc lên là lúc sức lực tôi tăng mạnh, qua vài giây, trên mặt cậu liền hiện lên dấu đỏ nhàn nhạt.

Ý thức được nụ hôn đầu của tôi vậy mà lại bị một học sinh trung học cướp đi.

Tôi trừng mắt nhìn cậu, trong lòng khóc ra máu, hận không thể lại quăng cho cậu một cái bạt tai, “Nhâm Tây Cố ! Khó trách em làm cho người ta thích không nổi, cá tính của em thực sự là rất làm cho người ta chán ghét!”

Tay trái cậu bưng mặt cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt kia phức tạp khó có thể nói lên lời.

Tôi một bước cũng không nhường trừng mắt với cậu, trong lòng xấu hổ giận dữ không thôi.

Cậu rủ mắt, lộ ra biểu tình bị thương, thử thăm dò vươn tay về phía tôi…

Tôi căm giận dùng sức hất đi.

“…Tôi hiểu rồi.” Cậu nhấc lên cặp sách bị nhét ở dưới chân, xoay người rời đi nhanh.

Về đến nhà tôi trước tiên chạy vào toilet đánh răng, vừa đánh vừa nguyền rủa, ngày sau không thèm để ý đến tiểu quỷ kia nữa, cho cậu tự sinh tự diệt đi!

Ban đêm nằm ở trên giường, nhớ tới sự tình lúc chạng vạng kia càng nghĩ càng không ngủ được, tức giận đến nửa đêm ôm lấy gối, tưởng tượng là khuôn mặt của tiểu quỷ sát vách, dùng sức điên cuồng nện đến quá nửa đêm…

Tảng sáng thì mới lờ mờ cảm thấy buồn ngủ, sát vách đột nhiên truyền đến âm thanh chìa khóa mở cửa, Nhâm Tây Cố một đêm không về, hừng đông mới vừa về.

Đồng hồ báo thức chỉ hướng 5 giờ, thời gian tôi đi làm là 9 giờ, tôi với cậu hận cũ thù mới nổi lên, do đó nhăn mày lẩm bẩm một tiếng lại nặng nề ngủ.

Đêm thứ hai, cậu về sớm hơn một chút, , nhưng vẫn như cũ khuya khoắc mới trở về, cơm chiều cũng không qua gõ cửa, cố gắng giải quyết bên ngoài.

Tôi vẫn còn nổi nóng, liên tục vài ngày tiếp cũng không muốn để ý đến cậu.

Sau một tuần rốt cục cùng cậu gặp nhau ở phía cuối hành lang, khi gặp cậu thoáng qua tôi lãnh đạm, vô ý thức thần kinh căng lên, nghe được trên người cậu mùi rượu càng ngày càng nặng, tôi không có quay đầu lại,  nhưng phía sau có thể cảm giác được ánh mắt chuyên chú mạnh mẽ nhìn theo.

Tôi đi nhanh vài bước mở cửa nhà, cấp tốc đóng cửa. Một lát sau bên cạnh cũng truyền đến âm thanh mở cửa.

Tôi bỗng dưng nhớ tới bây giờ trong nhà cậu dọn đi gần như trống không, dì Nhâm cũng không thấy trở về, dì trước khi đi có cho cậu tiền sinh hoạt không? Cậu hôm nay… sinh hoạt thế nào?

 

Tôi nghĩ cuối cùng mình vẫn là ngoài lạnh trong nóng, theo thời gian trôi qua, trong lòng không còn bị giận hờn chiếm cứ, ngược lại có lúc còn nhớ tới biểu tình bị thương của Nhâm Tây Cố ngày đó, lúc đó tôi tức giận mà nói năng không lựa lời…

—— “Nhâm Tây Cố! Khó trách em làm cho người ta thích không nổi, cá tính của em thực sự là rất làm cho người ta chán ghét!”

Tôi thấy lời này hơi nặng nề, lại vừa vặn đánh vào vết thương khi mẹ cậu bỏ đi… Thật phiền! Chỉ cần gặp gỡ người khác không thể tránh khỏi tiếp xúc đến những phiền toái này, cho nên tính khí tôi như vậy không nên cùng người khác quan hệ, trong lòng dính dính, không giống như trước là một người thanh tịnh tự tại.

“Hu hu oa a a a —— “

Đêm khuya một tháng sau, La Lỵ khóc thét đánh thức tôi trong lúc mơ ngủ.

May mà tôi không có hơi rời giường, mang theo điện thoại còn có thể bảo trì khẩu khí sắm vai chị gái tri tâm: “Làm sao vậy, xảy ra chuyện gì?”

La Lỵ khóc thút thít nghẹn hết nửa ngày, nói, “Tớ… Tớ bị quản lý quấy rối tình dục… Oa aaa!”

Tôi có chút bí lời, ngoại trừ an ủi cô ấy đừng khóc, bớt buồn cũng không biết nên nói những gì. Sự tình đều đã xảy ra, lẽ nào muốn nói: Thân là m ột người xinh đẹp gợi cảm, bị quản lý quấy rối tình dục là rất bình thường, cho nên phải nổ lực cư xử như bình thường?

La Lỵ gào đến nửa ngày, đột nhiên nói: “ Manh Manh tớ không nên ở Thượng Hải làm việc, tớ trở về tìm cậu nương tựa.”

Tôi gật đầu nói được, tuy nhiên bỏ thêm một điều kiện: “Cái kia… Mặc kệ làm sao mình vẫn muốn nhắc nhở cậu, loại nam sinh vật hèn mọn này không chỉ có ở khu vực đó, mà phạm vi phân bố toàn cầu, việc ấy… Cậu hiễu rõ? Cho dù quay về thành phố F cũng có thể gặp phải.”

Đầu điện thoại bên kia lại cao vút âm thanh oa oa aaaa, La Lỵ kiên định nói: “Hay là tớ lựa chọn quay về thiến ông chủ tớ…”

“Không, không nên kích động a!”

Cô nàng không đợi tôi nói xong lại đập nồi dìm thuyền rống! Cúp điện thoại.

Tôi thoát được, nằm úp sấp, cái này chỉ có Tiểu Bạch bề ngoài xinh đẹp khôn khéo

mới có thể làm ra loại sự tình này, mấy ngày nay xem ra phải liên tục tiếp điện thoại của cô ấy rồi.

Cùng La Lỵ hàn huyên nửa ngày tôi hơi khát nước, đứng dậy đến phòng bếp rót nước uống, ngoài cửa lại truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, nhưng tối nay tiếng bước chân có chút lảo đảo, tôi quay đầu nhìn xem thời gian, đã sắp đến 3 giờ sáng, không đợi tôi phản ứng, cơ thể đã có ý thức tự chủ.

Đột nhiên mở cửa ——.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+