Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quân sinh ta đã lão- Chương 20+ 21+ 22 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Quân Sinh Ta Đã Lão Chương 20

Chương 20.

Cưỡi xe đạp đi qua phố lớn ngõ nhỏ, tôi ngồi ở phía sau Nhâm Tây Cố tay nắm lấy thắt lưng cậu, vốn tưởng rằng cậu sẽ làm một tay đua, may là còn nhớ rõ trái tim tôi yếu đuối, cậu bảo trì tốc độ trung bình, nhàn nhã băng qua một loạt cây ngô đồng thật cao…

Lá cây vàng óng ánh liên miên thành một mảnh, đường phố cuối thu, chỉ có vài người đi đường lác đác.

Cậu chạy xe đạp, thanh âm mang theo ý cười, “Cảm giác so với chen chúc trên xe buýt tốt hơn nhiều đúng không?”

Tôi vỗ vỗ lưng cậu, “Chuyên tâm đạp xe đi.”

“Manh Manh.” Gió thu xuyên qua người chúng tôi, âm thanh cậu trong gió có chút lay động, lá cây ngô đồng rực rỡ bị gió thổi lên cao, sau đó lưu loát rơi xuống đất như cơn mưa thu kim sắc.

“Tôi thật phấn khởi,” giọng nói cậu vừa thấp vừa nhẹ, mang theo chút ngượng ngùng, “Cứ như vậy chở chị, giống như đồ ngốc đi lung tung trên phố, tôi cũng rất sung sướng.”

“Ê nè, làm sao lại đột nhiên buồng nôn như vậy, nổi hết da gà rồi…”

“Cậu thẹn quá thành giận nói, “Tôi nói chuyện thì chị ngậm miệng nghe thôi.”

“Nhóc con, đây là thái độ đối với người lớn sao…”

Về sau trong cuộc sống độc thân, tôi thường hồi tưởng lại bức họa này, khi đó Tây Cố còn là một thiếu niên ngây ngô 16 tuổi, chở một thanh niên là tôi, chạy thong thả qua hàng cây ngô đồng rực rỡ sáng ngời…

Vĩnh viễn kéo dài.

Hiện giờ đang là mùa sale off , đi vào từng của hàng đều có thể nhìn thấy con số chiết khấu khiến người ta xem tới mà giật mình.

Bản năng mua sắm của phụ nữ bắt đầu chộn rộn, nhưng bên cạnh có người khác giới, tôi chỉ có thể đau khổ kiềm chế không có bổ nhào tới trước…

Trong lòng đều là như thế này, “A, cái áo sơ mi kia bị đoạt đi rồi!” “Mình có nhìn nhầm không cái quần này giảm giá 70%!” “Trời ơi, kiểu dáng cái váy này đặc biệt quá, nhanh cướp đi thôi!” các loại kêu gào tôi chỉ có thể bình tĩnh nuốt xuống, đuôi mắt liếc Nhâm Tây Cố, trong lòng tuy rằng đổ máu không ngớt, nhưng vẫn như cũ cùng cậu trấn định thản nhiên nhìn đội quân tranh mua…. Tôi 凸!

“Hay là chúng ta chia binh làm hai đường?” Tôi đề nghị, “ Em đến khu đồ nam, chị qua khu trang phục nữ, sau hai giờ chúng ta gặp lại ở đây?”

Cậu không chút do dự cự tuyệt “NO.”

“Vậy… Bây giờ đã là buổi trưa rồi, xem xong cũng xấp xỉ, buổi chiều chị còn có hẹn, không thể kéo dài thời gian cùng em đi mua quần áo được.”

Cậu thẳng thắng lưu loát: “Vậy lần sau cùng đi với tôi.”

Tôi căm giận nói: “Nếu không mua quần áo vậy hôm nay em đi theo chị làm chi.” Còn không ở nhà cùng bạn học làm đề thi toán học.

Cậu trực tiếp đánh gãy, “Cùng chị đi dạo xem đồ.”

Đệch, tôi không muốn không muốn không cần cậu theo hầu!

Cậu trực tiếp lôi tôi đến tiệm quần áo gần nhất: “Chị không phải nói là thời gian gấp sao, bắt đầu đi.”

Tôi không cần cậu đi theo! >_<

Nhâm Tây Cố làm việc tác phong từ trước đến nay mạnh mẽ vang dội, mỗi khi đi vào một cửa hàng đầu tiên đi tuần tra hết tất cả các mẫu ở trên tường hợp ý thì lưu lại, không có liền nhấc chân đi. Cậu cũng lười chờ tôi mặc thử, thấy cái nào vừa ý thì quay qua tôi hoa tay múa chân một phen, cũng không đợi tôi thử , trực tiếp chọn luôn.

Mặt tôi tối sầm, đến tột cùng là tôi mua quần áo hay cậu ấy mua?

Dạo phố mua sắm là thánh vực cùng sở thích của phụ nữ không thể xâm phạm, tôi phát điên bỏ đi trước, Tây Cố dừng lại trước một bộ đồ màu xám bạc, “Lấy cái này đi.”

Không thể phủ nhận, ánh mắt cậu xem như không tệ.

Tôi vuốt ve mặt ngoài bộ y phục, tính chất cùng kiểu dáng đều tốt, quan trọng là nét cắt mốt, làn váy phía trên chia làm ba phần trong có vẻ đoan chính trang nhã mà không ra vẻ chững chạc.

“Chị ơi, giúp tôi gói lại.” Tôi cầm y phục đến bàn tính tiền, cậu kéo tay tôi, đến hướng phòng thay đồ kẽ đẩy, “Chị thay tôi xem. Cứ giữ nguyên như vậy đi ra ngoài luôn.”

Tôi rớt mồ hôi: “Đi về rồi thay…”

Cậu kiên trì, “Tôi muốn thấy bây giờ.”

Tôi vô lực đỡ trán: “Tây Cố, không nên bá đạo như vậy được không.’

Cậu trực tiếp lấy bộ y phục ra, lưu loát đẩy tôi vào trong cánh  cửa, đóng cửa lại! Dùng hành động thuyết minh cái gì gọi là bá đạo.

Nhân viên bán hàng bên ngoài cửa cười tủm tỉm nói: “Em trai của cô sao? Rất khả ái nha.”
“Thôi đi.” Tôi cam chịu thay quần áo, “Quen biết cậu ấy là sai lầm lớn nhất đời này của tôi.”

Thay quần áo xong tôi vuốt sơ mái tóc, bất đắc dĩ từ phòng thay đồ đi ra, dang hai tay xoay một vòng: “Em tùy tiện xem đi…”

Tây Cố trước mắt sáng ngời, lúc này mới nhếch môi lộ vẻ tươi cười.

“Trước còn sợ em chọn cho chị T shirt tuổi teen hoặc là trang phục style Hàn, Nhật chứ, may là ánh mắt của em coi như bình thường.”

Cậu liếc tôi, “ Mấy thứ đó nữ sinh mặc thì có thể, chị đừng có bon chen.”

Tôi “Cắt” một tiếng, “Đủ rồi!”

Cậu lôi kéo tay tôi, người đi đường kinh ngạc nhìn chúng tôi, tổ hợp tuổi tác khác nhau dị thường, lúc này tôi đối với những ánh mắt quái dị này rất thản nhiên, tuy rằng mấy năm sau nó trở thành ác mộng trong lòng tôi xua cũng không đi được.

Ngay góc đường là ký hiệu Mcdonals, một đường đi tới, ‘tiểu khốc ca’ mặt không đổi sắc quay qua nói : “Tôi muốn ăn kem ốc quế.”

Tôi chịu không nổi lắc đầu, “Chị không hiểu nổi vì sao em thích  ăn mấy thứ đồ ngọt ngấy này.”

“Chị thích ăn tỏi không kỳ quái sao?” Cậu bĩu môi. “Tôi ăn xong đồ ngọt có thể không đánh răng, chị ăn tỏi xong có dám thử làm như vậy không?”

Tôi nghiến răng nghiến lợi, “Em tiểu quỷ này…Chúc em sớm ngày chân chân chính chính trở thành đồ vô ‘xỉ’.”

Phải thừa nhận, ngoại trừ thỉnh thoảng ngoan ngoãn nghe lời, đại bộ phần thời gian còn lại Nhâm Tây Cố đều xù lông làm người ta thổ huyết không ngớt.

Buồi chiều giờ hẹn là 2 giờ rưỡi.

Trở về thì kim đồng hồ đã chỉ 1 giờ.

Tây cố ở cửa tiểu khu dừng xe cùng tôi lên lầu, có lẽ là già rồi, năm rồi liên tục đi dạo 3 ngày tôi còn có sức, lần này mới đi bộ mấy tiếng, giờ trèo lên lầu nữa tôi nghĩ tôi sẽ nhanh nằm úp sấp mất.

“Chị thật vô dụng.” Cậu chậc một tiếng, “Có muốn tôi cõng lên không?”

Tôi che mặt, “Không cần, cảm tạ.”

“Tôi ôm chị?”

Tôi thở dài, “ Không cần đâu, cảm tạ.”

Cậu phẫn nộ nhíu mày, vươn ra một tay, “Túm lấy, tôi kéo chị cho khỏe.”

Tôi lắc đầu, xấu xí “Không cần, cảm tạ.”

“Chị thật cừng đầu,” cậu nổi giận, đơn giản lấy tay ôm lấy tôi từ phía sau, trực tiếp đẩy tôi lên lầu.

“Tây Cố ?”

Ồn ồn ào ào lên đến lầu nhà mình, một  nữ sinh tóc ngắn vóc người cao gầy hai tay vòng trước ngực, “Cậu cuối cùng đã về.”

Chậc, có người tìm đến, Tây Cố nhân khí thật không tệ.

Nhâm Tây Cố cũng khác thường không có đen mặt nhìn nàng, xem như hòa hoãn nói: “Cậu tới làm gì?”

“Sinh nhật 16 tuổi của cậu tớ sao có thể không đến?” Cô bé đứng lên, mắt trực tiếp nhìn về phía tôi, chủ động cười với tôi, “Em chào chị.”

Tôi có chút xấu hổ, bạn học tôi và cô không quen lắm đâu, qua loa gật đầu lại, trong nháy mắt có loại ảo tưởng đối với Nhâm Tây Cố…

Về nhà đổi trang sức trang nhã, tôi xách túi ra khỏi tiểu khu, sau, không tự giác quay đầu nhìn về phía cửa sổ phòng Tây Cố đang đóng chặt, xe taxi không tiếng động tiến về phía hội trường, trong lòng tôi thấp thỏm, dáng tươi cười của tự tin mà cường thế của cô gái lúc nãy xẹt qua trong đầu, tay tùy tiện xua đi, bắt đầu suy nghi buổi tối nay nên cùng Ngô Việt nói những chuyện gì…

Chẳng ngờ tới mấy năm sau, cô nàng  lại trở thành bóng ma trong lòng tôi liên tiếp nhiều năm xua đi không được.

Quân Sinh Ta Đã Lão Chương 21

Chương 21.

“Em ngày hôm nay thật là đúng giờ.”

Chung Ý từ xa nhìn thấy tôi trực tiếp đến nhận người, tôi liếc mắt: “Anh hôm nay cũng đi hẹn hò?” Anh ấy có lúc nào mà thiếu đi tình yêu.

“Không có, anh chỉ là tới hộ giá.”

“Ôi?”

“Sợ người nào đó sẽ bị thương tâm, quyết định là nếu cô ấy bị thương tâm quá độ, anh có thể xung phong làm vỏ xe dự phòng.”

Tôi trầm mặc, Chung Ý có vài lần có ý vô ý ở trước mặt tôi ra hiệu cũng không phải tôi không phát hiện, tôi cắn môi, trong lòng bắt đầu suy nghĩ nên trực tiếp bức cung Chung Ý hay là uyển chuyển nói lời khách sáo với Ngô Việt.

“Cậu đã tới?” Nhắc tới Tào Tháo, Tào Tháo đi ra, Ngô Việt vừa lúc từ bên cạnh đi đến: “Hai người đang núp ở đây nói nhỏ chuyện gì đó?”

Chung Ý thản nhiên cười: “Cùng cục cưng của anh nói chuyện yêu đương chứ sao.”

“Đừng tổn hại đến con gái nhà lành, anh đã có quá nhiều ‘cục cưng’ rồi.” Ngô Việt cười mắng, khóe miệng loan ra thành hình cung ấm áp.

Câu ấy cũng không phải là một người tính cách kịch liệt, cùng với Tây Cố hung mãnh bá đạo là hai cái cực đoan, nếu nói cậu ấy là một đầm nước tĩnh lặng, thì Tây Cố là dòng nước xiết chảy từ trên núi xuống, một tĩnh một động, phân biệt rõ ràng.

“Đi thôi, mọi người đều đến rồi.”

Tôi rơi lại phía sau cùng Chung Ý, Ngô Việt ánh mắt thưởng thức trên người tôi: “Cậu hôm nay rất đẹp.”

Tôi thấy mặt mình trong nháy mắt bùng cháy, vẫn cố giữ vững trấn định nói: “Cảm ơn.” Cùng  cậu ấy một đường đi vào ghế lô.

Các trạch nam của bộ phận kỹ thuật phỏng chừng cũng là lần đầu tiên hẹn hò quy mô lớn như vậy, có chút cẩn trọng,  một nhóm hai ba người cùng nói chuyện phiếm với nữ nhân viên phòng hỗ trợ khách hàng. Nhưng thực ra những phụ nữ bưu hãn này trải qua mấy phòng ban, thân kinh bách chiến, tư thái buông lỏng dùng ánh mắt nhìn đám đàn ông như ra chợ lựa chọn củ cải không khác gì nhau.

Tôi suy nghĩ một chút, rốt cục vẫn là không cùng đám phụ nữ ngồi chung chỗ, mà là trực tiếp ngồi bên cạnh Chung Ý cùng Ngô Việt.

Chung Ý âm thầm lắc đầu, “Em không qua sao? Cùng bọn anh ngồi chung ở đây sẽ bị bọn họ hiểu lầm đã có chủ, sẽ không ai chủ động ra tay.”

Tôi lắc đầu, vẫn vô pháp trái lương tâm hành sự, đối với đàn ông xa lạ là có bài xích, giống người như tôi vậy cực kỳ thích hợp làm ni cô.

Chung Ý không tán thành nhíu mày, nhưng  cũng không nói thêm gì nữa.

Ngô Việt đứng dây hỏi tôi có muốn uống gì hay không, tôi cùng Chung Ý muốn hai ly bia, cuộc trò chuyện ở phía đối diện cũng rơi vào bế tắc, các trạch nam thấy động tĩnh chúng tôi bên này, cũng mượn cơ hội làm dáng hỏi mấy cô gái có muốn đồ ăn thức uống gì hay không, tìm cách mở chuyện…

Rượu đủ, ăn no, chúng tôi câu được câu không ngồi trong ghế lô nói chuyện phiếm.

“Nhìn lâu như vậy, không có gì thỏa mãn sao?” Chung Ý tay trái gác lên sô pha, nghiêng mặt nhìn tôi.

“Em thấy mình khẩu vị không tốt.” Lâu ngày sinh tình tương đối hợp với tôi hơn.

Chung Ý thật ra to gan, trực tiếp làm trò trước mặt Ngô Việt: “Em đến tột cùng là thích anh ta chỗ nào? Ngoại trừ tính nết tốt, cũng không thấy ngày thường hai người tiếp xúc cái gì, hoặc là tư tưởng đồng cảm a gì gì đó…”

“Chung Ý!” Lòng tôi bị hù dọa sợ muốn chết! Hai tay hung hăng bóp mặt của anh, dữ tợn uy hiếp, “Anh câm miệng!”

Nhưng thật ra Ngô Việt hoàn toàn không phát hiện nam chính trong lời nói vừa rồi là cậu ấy, không hiểu ra làm sao nhìn chúng tôi “Anh ta? Anh ta là ai vậy, gần đây có chuyện gì sao?”

Tôi cùng Chung Ý khó có khi thống nhất lắc đầu: “Không có a.”

Cậu ấy còn muốn hỏi lại, điệng thoại trong túi lại đột nhiên vang lên.

Chung Ý mắt nhìn thẳng tôi, trong miệng trêu chọc nhìn Ngô Việt nói: “Có phải bạn gái cậu gọi lại kiểm tra không? Có cần anh chứng nhận trong sạch cho cậu không?”

Tuy rằng sớm có chuẩn bị tâm lý nhưng tôi vẫn bị kinh ngạc sững sờ tại chỗ.

Sự lạnh lẽo quen thuộc từng tấc tấc nổi lên, trái tim tựa như năm đó ở cửa KTV tôi nhìn thấy ảnh chụp trong bóp cậu ấy, không ngừng không ngừng chìm xuống…

Chung Ý làm như vậy ngoài ý liệu của tôi, vừa tàn nhẫn vừa nhân từ, phương cách rất trực tiếp rất trần trụi đánh vỡ huyễn tưởng của tôi, bảo toàn tự tôn của tôi, làm cho tôi không có bất cứ gì hòa hoãn, cũng vô pháp né tránh.

Chung Ý nhìn bóng lưng Ngô Việt ra ngoài nhận điện thoại, “Em rốt cục thích anh ta cái gì? Dương nhiên anh ta với em không có thề non hẹn biển gì, em làm sao còn chưa hết hy vọng, còn nghĩ thời gian còn một bó lớn cho em tiêu xài sao?”

Tôi trả lời không được, đến tột cùng vì sao tôi lại thích cậu ấy, vấn đề này tôi cũng trả lời không được.

Cao trung chúng tôi không có qua lại thân thiết, không  có liên hệ gì nhiều, có chỉ là tôi âm thầm quan tâm, thỉnh thoảng ánh mắt giao nhau,  cùng vài lời linh tinh… Làm sao như thế, không hiểu vì sao lại thích một người? Còn giằng co nhiều năm như vậy không có quên lãng.

Chung Ý chỉ tiếc rèn sắt không thành thép vỗ vỗ đầu tôi, “Hiện tại em cũng nên hiểu đi, thay đổi người đi, thay đổi người đi, em xem anh, đẹp trai ngọc  thụ lâm phong, siêu quần xuất chúng, còn không biết đem quăng anh ta đi mấy con đường.”

Tôi miễn cưỡng lôi ra bộ dáng tươi cười phối hợp với anh ấy, không đến mức làm anh xấu hổ nhạt nhẽo.

“Em còn phải đi về…”

Anh kéo tôi, “Đi cái gì, còn chưa chọn một cây củ cải mang về nhà.”

Tôi cũng cố gắng dễ dàng nói: “Bọn họ cùng so với anh đúng là dong chi tục phấn, em đều chướng mắt. Hiện tại đợi ở đây cũng không có ý nghĩa… cũng khó chịu.”

Chung Ý mấp máy môi, sau cùng nói, “Muốn đi thì đi đi, cùng lắm thì đợi lát nữa anh sẽ thay em nhận tội.”

“Cám ơn.” Tôi nhàn nhạt gật đầu, rời đi.

Thất tình cảm giác rất hỏng bét.

Mặc kệ có hay không có yêu đương thành công, loại cảm giác bị cự tuyệt này, khó có thể đè xuống đau thương luống cuống, tôi nghĩ lúc này đây tôi thực sự nên buông tha, lo lắng đổi lại bản thân không cần tìm người yêu, có thể bắt đầu xem xét đối tượng thích hợp kết hôn luôn.

Đần độn ngồi lên một chiếc xe buýt, tôi một dạng như năm nào, đem trạm dừng chân giao phó cho tâm tình.

Xe buýt trong ánh đèn rực rỡ mới lên của thành phố qua lại như con thoi, tim tôi loạn nhịp nhìn ngoài cửa sổ, ai biết xe buýt này vòng vo hơn nửa vòng thành phố, sau cùng lại trước cửa tiểu khu nhà tôi dừng lại.

Tôi than thở một hơi, số mạng đã như vậy, sau khi xuống xe trực tiếp quay về nhà.

Đang lục đục mở cửa, nghe được âm thanh tôi mở cửa Tây Cố từ trong nhà đi ra: “Đã trở về… Vẻ mặt sao lại thế này?”

Tôi thoát lực đá văng giày cao gót, đi chân trần đá cánh cửa, cố trả lời cậu: “Cô bé hồi chiều nay sao rồi?”

“Đi về cùng với ba tôi rồi.” Chống lại ánh mắt nghi ngờ của tôi, cậu không kiên nhẫn nói: “Cô ta cũng không phải dạng được nuông chiều, là con gái đối tượng tái hôn hai năm trước của ba tôi, từng tiếp xúc qua vài lần, không tính là giao tình rất tốt, nhưng mà tính cách không tệ.”

Tôi “A,” một tiếng, tuy rằng rất dáng tiếc không xem là thanh mai trúc mã, nhưng cũng tương tự, nghĩ đến tiếng nói chung cũng không ít: “Tây Cố, em có thích qua một người nào không?”

Cậu trừng tôi, “Đột nhiên hỏi cái này làm chi.”

“…Chị thất tình rồi, hiện tại tâm tình kém khủng khiếp, em sẽ không tùy tiện cùng chị nói nhảm chứ?”

Hơn nửa ngày tôi cũng không đợi được hồi âm, không khí quanh mình cũng càng ngày càng lạnh, càng ngày càng khiến người ta lạnh lẽo…

Miễn cưỡng mở mắt ra, tầm mắt bỗng dưng cùng khí lạnh tỏa ra từ vẻ mặt xanh đen của Tây Cố giao nhau, trong nháy mắt tỉnh cả đầu.

Quân Sinh Ta Đã Lão Chương 22

Chương 22.

Tiêu cự ánh mắt nổ lực dời khỏi vẻ mặt đằng đằng sát khí của Nhâm Tây Cố, khí lực của cậu vượt quá dự liệu của tôi, tôi mất mặt lúng ta lúng túng nói không ra lời.

“Chị nói lại lần nữa xem,” cậu nhìn chằm chằm tôi, mỗi chữ mỗi câu từ trong răng nghiến ra, “…thất tình?”

Tôi cúi đầu sám hối, hoàn toàn bị khí thế của cậu dọa cho đứng hình…

Chờ một chút, chị đây vì sao phải chột dạ? Hắc tuyến chảy xuống, vì vậy lại ngẩng đầu lẽ thẳng khí hùng nói: “Thì làm sao, em bày ra cái sắc mặt gì vậy.”

“Tốt.” Câu không giận ngược lại còn cười.

Tôi cảm thấy sự tình to lớn, vài năm sau Tây Cố  thẳng thắng nói với tôi, khi đó tức giận là vì: rõ ràng mỗi ngày tử thủ canh phòng nghiêm ngặt, trông chừng tôi đến vô cùng kiên cố, tôi đến tột cùng làm sao dưới ánh mắt anh ấy “Yêu đương,” còn thần không biết quỷ không hay “Thất tình.”

“Không nên quá đáng, em có quyền gì mà khoa tay múa chân với chị.” Cậu là giận quá hóa cười, còn tôi là thẹn quá thành giận.

Cậu nhắm mắt, thở sâu, lại tiếp tục, “Tốt, tôi không có quyền gì, phi thường tốt.”

Tôi cẩn thận lui lại, cậu đầu tóc rối bời, áo ngủ khoác tùy tiện, hoàn toàn không cài nút, từ góc độ của tôi có thể nhìn thấy cơ bụng rắn chắc cùng… Cùng lưng quần lót màu đen trong quần jean lộ ra. Xem ra cậu trước khi đi ngủ, nghe được âm thanh tôi mở cửa, lập tức tỉnh người chạy ra tìm.

“Cái kia…” Sau khi khí phách lên, tôi lại cằn cỗi nói: “Có chuyện gì nói nhẹ nhàng… Cùng lắm thì lần sau có bầu người trước tiên chị báo sẽ là em?”

Mỗi lần khi cậu nổi bão lên thì tôi cơ bản đều thực hành vút một roi sau cho cục kẹo… Được rồi, lần này thì tôi mặc kệ.

Cậu nắm chặt tay thành quyền, bình tĩnh nhìn tôi một lát, cắn răng nói, “Tôi thực sự là điên rồi mới ——“ nói đến phân nửa bỗng dưng ngừng lại, quay đầu đập cửa đi.

Tôi cắn môi nhìn chằm chằm cánh cửa bị đóng lại, tâm phiền ý loạn.

Rất nhiều người nói tôi EQ thấp, tôi thấy là không phải thấp, chỉ là tương đối hết hy vọng. Nhận định mọi thứ giống nhau, không đụng tường sẽ không quay đầu.

Tựa như khi mới bắt đầu không hiểu nguyên nhân vì sao thích Ngô Việt, tựa như năm đó chỉ theo ý mình quyết định nhét Tây Cố dưới đôi cánh bảo hộ, tựa như nhận định Tây Cố chỉ có thể là em trai nhà hàng xóm đáng trách lại không đáng yêu…

Kiểu người của bọn họ trong chốc lát trong lòng tôi xác định vị trí khó có thể phá bỏ.

Nói tôi là một phụ nữ không có hy vọng, nhưng cũng có khi gặp phải điều bất ngờ.

Vì vậy đối với việc ngoài ý muốn không thể tránh được, tôi chỉ có thể thở dài, tính tình như tôi vậy, bị phá vỡ phòng ngự của trái tim, sẽ là cả đời…

Ngày hôm sau Tây Cố cũng theo thường lệ đến nhà tôi ăn chực.

Tôi ở trong bếp làm đồ ăn sáng cho cậu vừa nhìn nhìn sắc mặt cậu, chỉ cảm thấy cậu ngày càng lớn lên, tính tình càng lúc càng khó lường.

“Được chưa?” Cậu nhướng mày giục.

Tôi vùi đầu đưa đồ ăn lên cho Tây Cố đại gia, sau đó đặt mông ngồi trên ghế đối diện, hai mặt nhìn nhau vài giây sau đó cậu tiếp tục ăn bữa sáng, tôi tay chống má vội ho một tiếng, “Tây Cố, em có cái gì muốn nói với chị không?”

Cậu cũng không ngẩng đầu lên “Không có.”

“Vậy… em có đúng hay không còn giận?”

Cậu khuôn mặt nghiêm túc: “Không phải.”

Tôi ai oán nhìn cậu, cậu lông mi bất động không nhìn tôi, hơi lạnh này duy trì đến tận cuối tháng.

Cuối mùa thu khí trời bắt đầu chuyển lạnh, không cần cậu bỏ thêm ngói vào. Tôi xoa xoa khuôn mặt, thời kỳ dậy thì, nam học sinh thật hỉ nộ vô thường a, mong rằng về sau khi có con thời kỳ phản nghịch này đừng hành hạ tôi quá đáng.

“Tổ trưởng,” có một tổ viên gọi tôi lại, “Vị tiên sinh này đã gọi đến lần thứ 3, thế nhưng vấn đề này không có phương pháp giải quyết…”

Cô nàng là một người mới tốt nghiệp đại học, lần đầu tiên gặp loại trách cứ qua điện thoại này thì hoảng là đương nhiên, chỉ biết nước mắt lưng tròng nhìn tôi. Tôi hít một hơi, “Đem danh tính tư liệu khách hàng cho tôi, để tôi giải quyết.”

Làm trâu làm ngựa hơn một năm, tôi cuối cùng cũng thăng cấp lên làm tổ trưởng, đương nhiên quản lý lúc trước vẫn là chủ quản hiện tại của tôi, tuy nhiên ánh mắt thái độ rõ ràng là tốt hơn rất nhiều.

Kỳ thực làm tổ trưởng có cái gì tốt, tuy rằng mỗi ngày không cần đuổi theo hoàn thành chỉ tiêu cuộc gọi, nhưng lại đuổi theo chỉ tiêu cuộc gọi của tổ viên, ngày ngày không gián đoạn, đồng thời chuyên môn tiếp thu mấy vấn đề hỗn loạn khó xử lý, nếu là có thể thành công giải quyết, bọn họ tự nhiên thấy là chuyện đương nhiên, dù sao cũng là tổ trưởng rất bình thường. Nhưng nếu giải quyết thất bại, sẽ vô pháp phục chúng, tổ viên sẽ oán thầm tổ trưởng vô năng, điểm chết người chính là phải thời khắc nắm chắc động thái của tổ viên, không có biện pháp, chỉ cần bất luận có một tổ viên nào làm sai, tôi đều là người duy nhất bị hỏi tội…

Bởi vậy cuộc sống tổ trưởng này, ngoại trừ tiền lương cao hơn một chút, lượng công việc, áp lực tâm lý, lưng đeo trách nhiệm vân vân đảm nhiệm thực sự quá nhiều, không đáng. Kỳ thực tư tâm của tôi chính là thích làm bé, có người bao nuôi tuy rằng tiền hơi ít một chút, nhưng công việc tương đối dễ dàng.

Nhân sinh luôn biến ảo thay đổi, ai ngờ vài năm sau đại não tôi đột nhiên biến dị, hết sức chuyên chú đi ăn máng khác lên làm quản lý…

Được rồi, trở về vấn đề chính.

Trong cuộc sống tôi ra vẻ bình tĩnh kỳ thật sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt, thời gian đi từng bước từng bước tới cuối tháng.

Sinh nhật Tây Cố là hôm thứ sáu, hôm nay thứ năm buổi tối, dì Nhâm cùng chú Nhâm một trước một sau về nhà gặp cậu.

Tôi cùng mẹ già là trọng đại công thần chiếu cố cậu vài năm nay, thiệp mời tự nhiên có một phần. Thứ sáu sáng sớm tiếng chuông đong đưa cùng tiếng niệm kinh bên nhà sát vách bắt đầu náo loạn.

Tôi đẩy cửa đi qua xem, chỉ nhìn thấy Tây Cố vẻ mặt thối đến rối tinh rối mù, lạnh như băng y theo chỉ thị của vị đạo sĩ ôm bài vị tông chủ vòng quanh pháp đàn cùng gia môn đi một vòng. Trên cổ cùng ngón tay có đeo nhẫn dây chuyền vàng lung tung, tôi nhìn cậu sắc mặt có sát khí, đạo sĩ này có người nói là ba Nhâm Tây Cố cố ý mời về từ quê nhà, để chương hiển chức nghiệp, ông ta khai đàn làm pháp sự đã hơn 3 tiếng đồng hồ. Tôi đoán nếu ông ta còn tiếp tục lăn qua lăn lại nữa, Nhâm Tây Cố tuyệt đối sẽ không ngần ngại trước mặt bao người ẩu đả cao nhân.

Cậu thấy tôi có chút hả hê  khuấy động ở một bên, hung hăng lại liếc mắt trừng tôi.

Phỏng chừng một thân sát khí kia nổi lên ảnh hưởng đến tính quyết định, cúng bái hành lễ sau mười giờ cũng tuyên bố kết thúc. Tôi nhìn cậu làm pháp sự tới trưa xong lại theo cha mẹ chào hỏi bà con thân thích liền buồn chán ngáp một cái, về nhà ngủ trước, chờ chạng vạng cậu hết bận rộn thì qua lại.

Mới qua đến 4 giờ chiều, cậu lại hung hăng nện cửa.

“Làm sao sớm như vậy a…” Tôi choáng váng vui vẻ mở cửa, một đường bị kéo đến nhà tắm.

Cậu không đợi tôi rửa mặt xong cũng trực tiếp đi vào nhà tắm, ở trước gương nhà tắm nhìn hình ảnh cậu, tôi không khỏi nói: “Em vào đây làm gì? Đi ra ngoài, ra ngoài đi, chị xong liền đây thôi.”

Cậu không có theo lời tôi đi ra ngoài, mà lại bất thình linh từ phía sau đôt nhiên cúi người ôm lấy thắt lưng tôi, rầu rĩ nói: “Manh Manh, tôi đã thành niên.”

Tôi vỗ vỗ vòng tay đang giữ chặt tôi: “Đừng làm nũng, trên mặt pháp luật em còn phải qua tiếp 2 năm nữa nha.”

Cậu một hồi không nói chuyện, chỉ là hung hăng gia tăng vài phần khí lực buộc thắt lưng tôi: “Có đôi khi thật đúng muốn bóp chết chị dứt khoát xong xuôi mọi chuyện.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+