Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quân sinh ta đã lão- Chương 66+ 67 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Quân Sinh Ta Đã Lão Chương 66

Chương 66.

Đã bao lâu rồi?

Người thiếu niên kia rốt cục bước vào hàng ngũ tốt nghiệp khóa này. Nhưng tôi như thế nào cũng không thể tưởng tượng được anh vậy mà lại lựa chọn vào cùng công ty tôi, tôi vốn tưởng rằng, vốn tưởng rằng…

Vốn tưởng rằng cái gì? Tôi lại nói không rõ được.

Anh ở lúc tôi 27 tuổi, mang đến cho tôi một mùa đông lạnh lẽo nhất. Lại ở mùa xuân năm tôi 29 tuổi này, không hề báo động trước tiến vào tầm nhìn của tôi.

Nhâm Tây Cố…

Ba chữ chói mắt trong danh sách kia hết lần này tới lần khác thiêu đốt mắt tôi, tôi bình tĩnh nhìn vài giây, giơ tay khép lại danh mục.

Buổi họp sáng ngày hôm sau có nhắc tới thực tập sinh lần này vốn trung tuần giữa tháng sẽ báo danh, sau khi huấn luyện hai tuần ấn theo phạm  trù chuyên ngành cùng phương hướng trọng điểm trong lúc huấn luyện, lại phân phối đến các phòng ban.Sau khi kết thúc buổi họp tôi vào phòng nước pha ly cà phê mang vào văn phòng, ngồi trước máy vi tính  ngẩn ngơ phát ngốc, rồi sau đó đột nhiên đứng dậy mở cửa sổ thở sâu, để cho đầu tỉnh táo, tỉnh táo lại.

Tôi nói với bản thân, cứ coi như không có chuyện gì, cứ theo lẽ thường làm việc đi. Nhưng trong lòng dù sao vẫn có vài phần bận tâm hư không, đến gần giữa tháng, càng bắt đầu phát ra tâm thần không yên.

“Quản lí…”

“Có việc?” Tôi buông bút trong tay, nâng mắt lên.

Ada kế hoạch viên nhỏ giọng nói, “Vừa rồi mọi người thương lượng một chút, liên hoan tuần này có thể dời lại đến cuối tuần hay không? Tụi em tính hôm thực tập sinh vào phòng thì liên hoan, đến lúc đó cũng tiện làm quen với người mới.”

Trong công ty có quy tắc cũ, vì để tăng tình cảm giữa các nhân viên, bình thường chúng tôi mỗi tháng sẽ liên hoan hai ba lần. Ada cũng là người mới, thường thường bị mấy ma cũ sai sử làm tiểu muội thông truyền kiêm chạy vặt linh tinh.

Ngón trỏ tôi nhẹ gõ mặt bàn, chậm rãi nói, “Chỉ có chuyện này?”

Khuôn mặt nhỏ của cô nàng trắng ra, “… Dạ.”

Tôi cầm lấy văn kiện trong tay, thản nhiên nói, “Chị hy vọng về sau không cần trong thời gian làm việc thảo luận việc riêng, mấy vấn đề này có thể sau khi tan tầm tới tìm chị.”

“… Đúng, thực xin lỗi, quản lí.” Cô bé vội vàng hấp tấp nói, hai tay bắt vào nhau, khẩn trương đi ra ngoài.

Đợi đến khi cửa bị đóng lại, tôi nhịn không thấp giọng cười ra tiếng, gương mặt than bị phá vỡ

La Lỵ nói đúng, làm ác thật thú vị, tôi thích mặt không chút thay đổi giả nghiêm dọa người mới… Đặc biệt là thời điểm tâm tình không tốt.

Cách cửa thủy tinh trong suốt nhìn cảnh tượng Ada vừa về đến chỗ ngồi đã bị xung quanh bao vây gặng hỏi, aiz, người trẻ tuổi chính là như vậy  sức sống bừng bừng a. Tôi kéo kéo áo đoan trang thu chân, bắt đầu phê văn kiện.

Tôi rốt cục có thể hiểu năm đó chủ quản vì cái gì thường nói năng thận trọng, ăn mặc nghiêm cẩn. Sám hối lại năm đó khi mới ra đời từng oán thầm cô ấy là ‘Lão xử nữ’ … Nay bản thân nghiễm nhiên cũng là một phiên bản.

Tại tổng bộ ý thức nam quyền dâng cao này, nếu muốn thu phục nhân tâm cấp dưới nhanh nhất, trừ bỏ năng lực công tác phải xuất sắc, đồng thời tôi cũng phải nỗ lực tạo thân phận vô tính, xuất ra uy nghiêm, không cho mấy tên lỏi đời thấy tôi trẻ tuổi mà ức hiếp, lợi dụng sơ hở.

Tuy rằng vừa mới đến nhậm chức, nhưng tổng kết quý này tôi hy vọng có thể mau chóng đem công trạng khoe ra, cho dù bại bởi những chủ quản nam tính này, tôi cũng không muốn thua quá nhiều, ít nhất vị trí quản lí này tôi còn muốn ngồi lâu một chút.

Nghe Chung Ý nói năm trước cô ấy rốt cục gả ra ngoài, làm tôi vẫn như cũ độc thân thổn thức cảm khái, không có tình yêu tôi dồn sức cho sự nghiệp, dao động ở hai đầu, dù thế nào cũng sẽ không quá tổn thất.

Rất nhanh đến ngày thực tập sinh báo danh.

Địa điểm huấn luyện tại lầu tám, trong ngành các nữ đồng bào xuân tâm nảy mầm thật lâu, nghỉ trưa thì tốp năm tốp ba chạy lên lầu tám.

Cả ngày tôi không có ra văn phòng, buổi sáng vào công ty thì theo bản năng nhìn lướt qua hướng cửa, không thấy thân ảnh kia, không tự giác hít một hơi, bước nhanh chân vào thang máy.

Sáng sớm hiệu suất công việc rõ ràng bão táp, vì đem đầu nhồi vào, không để cho ánh mắt rời khỏi hồ sơ một giây nào.

Nghỉ trưa tôi gọi món ăn ở bên ngoài, trực tiếp trong văn phòng giải quyết, tôi thừa nhận tôi còn chưa đủ kiên cường, tôi sợ hãi bản thân khi gặp lại làm không được như trong trong tưởng tượng, thản nhiên như vậy.

Căn tin ở lầu một, tôi cơm nước xong đứng ở phía trước cửa sổ nhìn xuống, khoảng cách xa như vậy, thật ra thấy không rõ mặt bọn họ, nhưng tôi vẫn như cũ ngơ ngẩn nhìn, đè nén xuống suy nghĩ, lại phát hiện bản thân thì ra vẫn khổ sở như vậy.

Tình yêu thật sự là quá tổn thương người.

Bạn nói vì cái gì phụ nữ lại ngốc như vậy, làm sao trên đời này không có thuốc xóa ký ức, biết rõ không có khả năng còn nghẹn lại trong đầu, ra sức dày vò bản thân.

Tới khi gần tan tầm vài chủ quản đến bắt chuyện với tôi, nói đi đến phòng huấn luyện chọn người mới.

Tôi đi theo phía sau bọn họ, chờ bọn họ đẩy cửa mới đi vào.

Đánh giá thái độ người mới không tệ, khi mở cửa không ai quay đầu, vẫn như cũ tập trung tinh thần nhìn hình chiếu trên PPT.

Tôi ngồi xuống xong quản lí truyền thông đưa cho tôi một chồng bài thi, “Vừa mới cho thực tập sinh làm thi thử lâm thời, cô có muốn nhìn xem có hợp ý hay không?”

Tôi tiếp nhận tỉ mỉ lật lật, khi lật đến bài thi đếm ngược thứ hai tôi dừng dừng, trên mặt chữ viết ở nét kết thúc thì giơ lên cao cao, cùng chữ kế đó giương nanh múa vuốt dính cùng một chỗ, không cần nhìn kí tên, bút tích quen thuộc này tôi liếc mắt một cái có thể nhận ra.

“Cô cũng thấy được cậu ta không tệ?” Quản lí bên cạnh thấy ánh mắt của tôi dừng thật lâu trên bài thi này, mở miệng nói.

Tôi hàm hồ “Ừm” một tiếng, không có nhiều lời.

Anh ta ngược lại hưng trí ngẩng cao nói, “Cô khoan hãy nói, cậu ta là tôi phụ trách phỏng vấn, vốn đang muốn nhận đến trong tổ mình, đáng tiếc cậu ta lúc phỏng vấn lại chỉ rõ muốn đến phòng cô, đợi chút tôi gọi cậu ta qua gặp mặt.”

Tôi vội lắc đầu, “Không cần, thật sự không cần.”

Anh ta cười nói, “Cô khẩn trương cái gì, dù sao đợi sau khi kết thúc huấn luyện cậu ta lại cũng đến phòng cô báo danh, dù sao đều phải gặp.”

Tôi không hé răng, trên mặt vẫn là trạng thái bình tĩnh nhất quán, trong lòng đã loạn thành một đoàn.

PPT vài phút sau thì chiếu xong, sau khi hướng dẫn viên lên đài làm tổng kết, nhóm thực tập sinh lục tục đứng dậy thu thập này nọ, chuẩn bị trở về.

Tôi cứng đờ tại chỗ, bên tai chỉ nghe thấy quản lý bên cạnh giương giọng hướng về phía trước hô, “Nhâm Tây Cố, lại đây một chút.”

Không chờ bao lâu, một bóng dáng bước đến, một lần nữa dừng ở trước mặt tôi.

“Hai người trước làm quen một chút,” quản lí hoàn toàn không nhận thấy dị trạng gì, tiếp tục nói, “Cậu ta gọi là Nhâm Tây Cố, là một cậu nhóc rất năng nổ, ” rồi sau đó lại quay qua Tây Cố nói, “Vị này chính là quản lí phòng tiêu thụ, cấp trên sau này của cậu…”

Phía sau anh ta còn nói tiếp cái gì đó, tôi đã nghe không được nữa.

Toàn bộ tâm thần tôi đều chống đỡ sự xâm lấn của một cá nhân, anh đứng ở trước mặt tôi, yên lặng nhìn tôi, anh trở nên gầy như vậy, cách quần áo còn có thể nhìn rõ xương bả vai hở ra, không khí áp lực khôn kể, anh chậm rãi vươn tay về phía tôi, mỉm cười nói một tiếng, “Xin chào.”

Tôi dừng lại, vươn tay cùng anh nhẹ nhàng nắm, gượng gạo đáp lại, “Xin chào.”

Trong nháy mắt hai người nắm tay đều hơi hơi chấn động, tôi nhanh chóng thu hồi tay lại, không dấu vết quay đầu nói với quản lí bên cạnh hai câu cho có lệ, rồi sau đó lại hướng về phía chủ quản bộ ngành xin lỗi, chào một tiếng, xoay người rời đi.

Thứ ba tôi không có gặp anh, thứ tư, thứ năm cũng như thế.

Thật ra không muốn gặp mặt tuyệt không khó. Chỉ cần tôi không chủ ý lên lầu tám, anh cũng không cố ý xuống dưới tìm… Liên hệ giữa người với người nếu song phương đều muốn cắt đứt, thật sự rất đơn giản.

Buổi tối chính là theo lệ liên hoan trong phòng, lần liên hoan này cũng có thể coi là buổi gặp mặt người mới. Tôi trước đó đã biết, gần đến cửa, tôi lại nhịn không được muốn rút lui có trật tự.

Trằn trọc trù trừ sau một lúc lâu, tôi cuối cùng vẫn là mang theo túi xách, vào ghế lô.

Cửa thủy tinh chỉ khép hờ, tôi không chút nào cố sức đã sớm nhìn đến anh đang ngồi ngay ngắn trong tiệc, trong phòng nhân viên nữ đã ít lại lần lượt vây quanh bên người anh.

Tôi lần đầu tiên đến muộn, đứng ở ngoài cửa xấu hổ dừng dừng, còn chưa nghĩ ra cách từ chối, trong ghế lô Ada xuyên thấu qua cửa thủy tinh mắt sắc nhìn đến tôi, vội vàng ngoắc gọi tôi đi vào.

Một bên mấy nhân viên nam phỏng chừng lòng mang oán niệm đã lâu, khi bọn họ nhìn đến tôi đi vào thì nhao nhao chế nhạo ồn ào nói với Tây Cố, “Đây chính là đóa hoa của phòng chúng ta —— quản lí! Còn không mau tự giới thiệu một chút, thử xem có thể hay không sắc dụ cô ấy.”

Lòng tôi rủa thầm một tiếng, chừng nào quay về tôi phải trừ tiền lương bọn họ!

Đối mặt sự chế nhạo của mọi người, Tây Cố cũng phá lệ tốt tính không có đương trường phát tác, anh nghiêng người, nghênh đón tôi, giống như mới gặp, nhẹ nhàng nói:

“Tôi là Nhâm Tây Cố… Tây Cố trong ‘Quỳnh quỳnh bạch thỏ, đông tẩu tây cố’.”

Bóng dáng Nhâm Tây Cố nho nhỏ trong trí nhớ lần đầu tiên gặp nhau kia cùng người thanh niên trước mắt trong phút chốc chồng lên nhau…

Thời gian quá vội vã a, hơn mười năm quang âm này cũng chỉ là một cái nghiêng người của anh, một cái bất đắc dĩ hồi tưởng của tôi.

Cho dù mỹ nhân như hoa, rốt cuộc cũng địch không lại năm tháng như  nước chảy này.

Quân Sinh Ta Đã Lão Chương 67

Chương 67.

Rượu qua ba lượt, vẻ mất tự nhiên lúc ban đầu rút đi xong, không khí hòa hợp rất nhiều.

Trong ghế lôi, ghế sô pha sắp thành hình bán nguyệt, vòng quanh bàn tròn trung tâm, tôi trễ lắm mới đến, bởi vậy chỗ ngồi ở cuối bên trái, mà đối diện phía bên phải, cũng là Nhâm Tây Cố. Bởi vì vị trí sắp đặt là nửa vòng tròn, tuy rằng một trái một phải hai cực đoan, nhưng cũng là vị trí khoảng cách tiếp cận nhất, cách không đến hai thước.

Ngay từ đầu kiêng kị có tôi, đề tài của mọi người đều giữ kẽ, đợi đến lúc buông lỏng, xung quanh bắt đầu ong ong đau đầu, không khỏi khiến cho tôi có chút hoài niệm khi lần đầu liên hoan, một đám người cùng tôi hai mặt nhìn nhau, không khí lạnh lẽo như trên Bắc Cực.

Cùng một nhân viên lớn tuổi đồng thời với tôi kết bè kết phái, bắt đầu từ mấy chuyện bát quái dài ngắn trong nhà, nhắc tới con cái trong nhà mình càng thêm mặt mày hớn hở. Đáng tiếc tôi không có chung đề tài, chỉ có thể buồn bực đem ánh mắt hướng qua mấy nhân viên gần đây. Bọn họ nghiễm nhiên đã muốn phân công, nhóm nữ tính vây quanh ở bên cạnh Tây Cố bắt đầu mài đao soàn soạt, nhóm nam tính lại ở bên ngoài vừa liều mạng uống rượu vừa như hổ rình mồi, chờ một em gái anh minh sáng suốt nào đó bỗng nhiên quay đầu thì có thể phát hiện sự tồn tại của bọn họ, dứt khoát quay đầu tìm về trong ngực bọn họ nương tựa…

Xem ra bất luận đối mặt người mới hay người cũ, tôi đều ở một cái vị trí khó xử, e ngại ở đây tôi lớn nhất, bọn họ còn không có tận hứng, bản thân tôi về trước không khỏi quá thất lễ. Vì thế cũng chỉ đành nhẫn nại câu được câu không nghe bọn họ tán dóc, vừa thống khổ lén nhìn đồng hồ giết thời gian.

Trong lúc vô tình ngẩng đầu đảo qua người nọ ở đối diện, tầm mắt anh né tránh không kịp, rõ ràng đứng ở trên người tôi.

Tôi không nói gì, ánh mắt dừng trên mặt vài giây, ánh mắt anh giống như vui mừng giống như đau thương, giống như một đoàn hỏa diễm kiềm nén thiêu đốt băng đá, nếu không thể hòa tan băng, liền như vậy bị dập tắt.

Nhóm mấy cô bé vẫn vây quanh anh tự nhiên cũng phát hiện anh liên tiếp hướng tôi chiếu hình, nhưng mấy cô ấy chưa từng nghĩ nhiều, dưới sự hấp dẫn của sắc đẹp thậm chí còn lớn gan trêu chọc, “Tây Cố, vẫn mãi nhìn quản lí có phải có ý đồ bất lương gì hay không?” Lời tuy là nói ra như vậy, nhưng ngữ khí cũng rõ ràng không cho là đúng.

Đúng thế, tôi với anh kém nhau quá xa, ai sẽ đem hai người chúng tôi gắn liền cùng một chỗ.

Nhâm Tây Cố không có trả lời câu hỏi của cô ấy, cũng tự nhiên nói, “Ừ, tôi quả thật thích kiểu mẫu lớn tuổi.”

Nói xong, những người khác ngửi được hương vị bát quái, “Oa oa, khẩu vị thật nặng a. Trước kia từng gặp gỡ một chị gái như vậy?”

Anh thản nhiên cười cười, từ chối cho ý kiến.

Tôi không có nhìn anh nữa, bên tai bát quái theo rượu bột phát nhảy ra.

…”Hai người bây giờ còn cùng một chỗ không?” Câu hỏi này, hiển nhiên là ý không ở trong lời.

Tây Cố cầm lên ly rượu, ngửa đầu uống xong, “Lúc trước… Bỏ qua rất nhiều chuyện, cũng làm sai rất nhiều chuyện, tôi hy vọng cô ấy có thể quay về.”

Tay tôi căng thẳng, buông cái ly.

Tiếp đó mặc kệ những người khác hỏi như thế nào, Tây Cố cũng không mở miệng nữa. Bọn họ có vài phần không thú vị, bắt đầu chơi nói thật hay mạo hiểm.

Tôi vận khí không tốt, chơi chưa được vài vòng đã bị bắt. Lần đầu tiên vấn đề rất xảo quyệt, Ada tò mò nói, “Quản lí, tình yêu khiến chị khó quên nhất là cái gì?”

Tôi chần chờ vài giây, được thôi, cứ thẳng thắng không mịt mờ nói, “… Một đoạn tình cảm bị tất cả mọi người phản đối đi.”

Dứt lời, hứng lấy một trận tiếng thét chói tai, “Quản lí, nhìn không ra chị từng thanh xuân như vậy a.”

“Rất lãng mạn nha!”

Tôi cười khổ, thế nhưng mấy cưng, cuộc sống cũng không phải chỉ có lãng mạn là được.

“Vậy kết cục đâu, kết cục thế nào?”

Đối diện một mảnh ánh mắt sáng như sao, tôi rủ mắt, đối với Nhâm Tây Cố, cũng đối với bản thân thuật lại lần nữa kết cục, “Kết cục là bọn họ nói rất đúng, miễn cưỡng cùng một chỗ quả thật khiến cho hai bên thống khổ.” Dứt lời, ánh mắt anh ảm đạm xuống dưới, tôi mất đi sự hăng hái không muốn ứng phó tiếp, đứng lên, giơ giơ di động, “Được rồi, hiện tại đã trễ, chúng ta nên tan họp về nhà. Con gái để con trai đưa về, ban đêm đường không an toàn…”

Đối diện Tây Cố đứng lên theo, đi đến bên người tôi thấp giọng nói, “Anh đưa em.”

Tôi lắc đầu, xa cách nói, “Có người đến đón.”

Anh trầm mặc xuống, đi theo tôi một đường xuống lầu, thu sắp xong những người khác, xe của Lục Hu cũng đến, tôi quay đầu nhìn về phía anh, “Tạm biệt.”

Anh không nói tạm biệt, chỉ hướng về phía tôi gật gật đầu, thân mình cao gầy quật cường như ngày xưa, nhưng các góc cạnh đã nhu hòa.

Tôi cúi đầu khom người vào xe, rất nhanh đã nhìn không thấy bóng dáng anh.

Tiếp đó là tuần lễ huấn luyện cuối cùng, nghe nói Tây Cố làm rất xuất sắc, đã hấp dẫn không ít chú ý của các quản lý cấp cao.

Phụ trách huấn luyện người mới chỉ nói, “Người mới trong phòng cô phải mài dũa cho tốt một chút, là một nhân tài. Làm việc dứt khoát hăng hái cũng chịu khó hiếu học, hiện tại thanh niên được nuông chiều từ bé hiếm có được như vậy, chịu khổ học hỏi.”

Tôi gật đầu, công quy công tư quy tư, tôi tự nhiên sẽ không vì đối phương là Tây Cố mà cố ý ướp lạnh anh, trong lòng cũng có kế hoạch tốt để bồi dưỡng anh.

Sau khi kết thúc huấn luyện đã tới mùng 1 tháng 5, nhưng mặc dù là tuần lễ hoàng kim, Lục Hu cũng chỉ tính toán cứ theo lẽ thường ở tối cuối tuần hẹn tôi đi ra ngoài dạo phố. Dưới sự ám chỉ của tôi thì nhiều thêm một lần dạo chơi. Cùng anh ta kết giao nửa năm, anh ta vẫn như cũ không lạnh không nóng, không có chủ động kéo gần khoảng cách giữa hai người, nhưng làm việc vẫn rất ổn thỏa săn sóc.

Đợi đến lúc 1 tháng 5 chấm dứt, hợp với kỳ nghỉ kết thúc huấn luyện kia, đại khái có hơn nửa tháng không thấy Tây Cố. Tôi chỉnh đốn xong ngày đầu tiên bắt đầu làm việc lại tinh thần vô cùng sung mãn, thậm chí còn đặc biệt đến công ty sớm hơn 1 giờ sửa sang lại tư liệu.

Khi quẹt thẻ mở ra cánh cửa phòng tiêu thụ, tôi còn nghĩ tôi hẳn là  người đến đầu tiên, nhưng nhìn đến Nhâm Tây Cố đang đứng ở trước màn cửa sổ bay bay, khi anh nghe được tiếng đẩy cửa thì lẳng lặng quay lại nhìn tôi, tôi đột nhiên quên mất ngôn ngữ.

Anh dựa trước cửa sổ đã mở ra phân nửa, áo sơmi trắng đơn giản, gài nút nghiêm cẩn đến cổ áo, cà – vạt màu đen, môi mỏng màu hồng nhạt hơi mím lại, nắng sớm từ phía sau anh ngấm vào, mơ hồ bao quanh xương bả vai gầy gầy của anh, anh chuyên chú nhìn tôi, ánh mắt im lặng mà đau đớn.

Tôi không biết nên như thế nào hình dung cảm giác giờ phút này, từ một thiếu niên nguyên bản vẫn tùy ý đường hoàng giờ trở nên trầm tĩnh làm cho người ta cảm thấy… đau như thế.

Khoảng cách gần như vậy, tôi không biết nên làm sao tiếp tục đuổi đi ký ức trong đầu.

Anh phá vỡ mê chú, hướng về phía tôi chậm rãi đến gần từng bước.

Tôi nhanh chóng thu hồi tầm mắt, vội vàng đi vào văn phòng của tôi, đóng cửa lại.

Ngồi ở chỗ ngồi, mở lên máy vi tính, tay run rẩy, vài lần đều ấn không được nút khởi động máy. Tôi cắn môi lại mở ra một văn kiện ép buộc bản thân dời đi lực chú ý, nhưng lại cái gì đều nhìn không vào…

Đột nhiên đem văn kiện trên bàn toàn bộ gạt xuống đất.

Tôi nhắm mắt lại hô hấp nặng nề, buồn bực ứ đọng trong ngực nhiều năm vẫn như cũ rối rắm không tiêu tan, sau một lúc lâu, cuối cùng vẩn ngẩn ngơ rơi nước mắt.

Vì cái gì lại không thể buông?

Bên tai giống như lại nghe thấy tiếng Chung Ý nhẹ nhàng thở dài, “Hác Manh, em thật sự là cô ngốc…”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+