Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quân sinh ta đã lão- Chương 72+ 73 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Quân Sinh Ta Đã Lão Chương 72

Chương 72.

Trước đó tôi không nói cho ba mẹ tôi đi trở về, tính đột kích kiểm tra.

Trước đi xe đến căn hộ nhỏ ba mẹ đang ở, trên đất một đống hỗn độn, bên trong không có một bóng người.

Lòng tôi trầm xuống, lập tức lại đón xe về nhà.

Về nhà thì mẹ đang bôi thuốc đỏ lên tay ba tôi, nghe được tiếng mở cửa thì trên mặt hai người căng thẳng, phát hiện người đi vào là tôi, ba mới phì một hơi trừng mắt, “Xú nha đầu, không phải nói con đừng về sao, chạy về nhà làm gì.”

“Làm sao có thể không trở lại?” Tôi nhìn thấy từ khuỷu tay đến bả vai của ba là một mảnh xanh tím, còn có mấy đốt ngón tay rách da đổ máu, mũi đau xót, tôi đi lên đoạt lấy thuốc đỏ trong tay mẹ, “Bình thường giục con về nhà giục gấp như vậy, đột nhiên khác thường bảo con đừng về, con đương nhiên sẽ nghi ngờ, vậy mà hai người còn gạt con.”

“Con về làm gì, ba con sẽ giải quyết.” Miệng ba tuy rằng nói như vậy, nhưng cái tay không bị thương kia gắt gao lôi kéo tôi, hơn nửa năm không gặp, rõ ràng nhớ tôi quá trời, còn mạnh miệng.

Nhìn ba già ba hạ quyết tâm không nhè ra, tôi chuyển sang mẹ già bên kia tìm đường đột phá, “Mẹ, đến tột cùng xảy ra chuyện gì? Mẹ đừng giấu con.”

Ba trừng mắt nhìn mẹ một cái, “Đừng nói bừa với con gái.”

“Tôi giờ đã trở lại, hai người không nói, ngày mai con qua hàng xóm bên kia hỏi thăm, hai người muốn giấu cũng giấu không được.”

Mẹ không có cách nào khác, ở dưới tiếng quát hổn hển của ba, đầu đuôi ngọn nguồn đều nói với tôi.

Thì ra vấn đề là ở căn hộ mua vài năm trước.

Lúc trước sau khi tôi có thể đi làm, ba mẹ hai người mua căn hộ nhỏ thứ hai, dọn ra ngoài sống thế giới hai người. Căn hộ vi trí không khá lắm, nhưng hai người già này đều thích thanh tĩnh, bọn họ vẫn rất vừa lòng.

Nhưng 10 ngày trước có một đám người khẩu âm khác vùng cảnh cáo các hộ gia trong khu vực này muốn bọn họ dọn đi.

Ba tuy rằng qua tuổi qua bán trăm, nhưng tính tình tương đối cứng rắn, bởi vì cho tới bây giờ cũng không có nhận được văn kiện gì liên quan đến việc thu hồi và di dời đi nơi khác, bởi vậy bị cảnh cáo hai lần cũng không có dọn đi.

Từ 3 ngày trước bắt đầu, mỗi khi đến giữa trưa thì có người ở bên ngoài phá cửa, ngày hôm qua ba mẹ ở trong nhà nấu cơm, kết quả bên ngoài người ta lại ‘Cạch cạch’ phá cửa.

Ba khi tuổi trẻ tính tình cũng táo bạo, nhịn không được quát hỏi bên ngoài đến tột cùng là loại người nào.

Người nọ trả lời là nhân viên quản lý tòa nhà.

Kết quả mở rông cửa xong, người đàn ông vạm vỡ bên ngoài ngăn chặn cửa, cái gì cũng không nói, ngoắc gọi mấy người phía sau vào nhà dọn đồ đạc này nọ. Ba nhịn không được, theo chân bọn họ xích mích, mẹ sợ tới mức chạy nhanh gọi 110, quay về thì cùng ba dọn về nhà.

Tôi bực mình, “Như thế nào lại có loại sự tình này, như vầy cũng quá vô pháp vô thiên.”

Ba già nói, “Căn hộ kia lúc trước ba đã mua, mặc kệ thế nào, ba cũng sẽ không dọn.”

Mẹ già nắm lỗ tai ba trách mắng, “Ông già ông còn cố chấp cái gì, chúng ta nhà nhỏ ít người, ông một đống xương già yếu đến lúc đó bị hủy đi, kêu bà già tôi đây làm sao bây giờ.”

Tôi ôm mẹ, “Gọi 110 sau, bọn họ chắc cũng yên tĩnh chút đi.”

“Thôi đi!” Ba trừng mắt dựng mi, “Lão Trần cách vách cũng gọi 110, buổi sáng ông ấy gọi điện thoại cho tôi, đàm người kia hôm nay lại tới cửa. Trên lầu mấy ngày hôm mấy người trẻ trẻ còn bị người chặn ngay cửa đánh qua…”

Lòng tôi sợ hãi, “Ba, bằng không chúng ta cứ của đi thay người.” Tôi ở bên ngoài công tác, đối với tôi mà nói, không có gì quan trọng hơn so với người nhà khỏe mạnh.

Ba còn đang nổi nóng, cắn chết, “Không dọn, như vậy còn có vương pháp hay không. Nhà này là ba bỏ tiền ra mua, làm sao lại có cái đạo lý  tặng không cho người ta.”

Tôi cản không được, chỉ phải trấn an, dự định hôm khác đi qua căn hộ hiểu biết tình huống, ngẫm lại xem có con đường nào khác hay không.

Bữa cơm tối rất gian nan.

Cơm ăn đến một nửa, mẹ bắt đầu làm khó dễ, “Đúng rồi, bạn trai con khi nào thì có thể mang về cho ba mẹ xem? Có nắm chắc được người ta chưa a? Con sắp tới 30, ba mẹ hai người tuổi đã lớn, trong lòng chỉ thắp thỏm con. Phụ nữ quan trọng nhất là có thể tìm được chỗ đi về, con lại kéo dài, ba mẹ làm sao an tâm?”

Tôi chần chờ, nếu tôi nói thẳng tôi đã chia tay với Lục Hu, không biết có thể bị mẹ già đương trường chém chết hay không. Tục ngữ nói đúng, hiểu con không ai bằng mẹ. Mẹ già thấy tôi không lên tiếng, sắc mặt đại biến, “Chuyện đó không phải lại thất bại rồi chứ?”

Tôi hắng hắng giọng, “…Chuyện đó, tháng trước con mới chia tay anh ấy.”

Mẹ lấy ngón tay xỉa xỉa đầu tôi, “Con, con…”

Tôi vội nhào tới, “Con sai con sai rồi, đều là con sai, mẹ đừng kích động, mẹ trăm ngàn đừng kích động.”

Mẹ oán hận một phen đẩy tay tôi ra, “Đến lúc này con còn lắm mồm! Tuần này con ngoan ngoãn ở nhà đi coi mắt cho mẹ, không coi mắt khộng cho đi Thượng Hải nữa.”

Tôi vẻ mặt đau khổ, “Mẹ…”

Bà trừng mắt, “Còn biết kêu mẹ thì ngoan ngoãn nghe lời!”

Tôi hữu khí vô lực, kéo dài giọng “Vâng…”

Kế tiếp cả đêm mẹ già đều gọi điện thoại, xác định người được chọn cùng địa điểm gặp mặt ngày mai.

Tôi đã chuẩn bị tốt công tác hy sinh, đối với mẹ già là ngàn y trăm thuận khoe mã.

“Con nha!” Ngón trỏ bà chọt ót tôi, rốt cuộc không quở trách nữa.

Ba mẹ đi ngủ khá sớm, tôi cũng tắt đèn trước thời hạn, ngủ nhưng thật ra không làm sao ngủ được, tôi cầm MP4 ra ngồi ở ban công hóng gió. Chọn một quyển tiểu thuyết trinh thám tiêu khiển, bất giác thời gian trôi qua nhanh, lúc gần nửa đêm, tôi mơ hồ nghe thấy phòng cách vách truyền đến tiếng chìa khóa mở cửa.

Tôi tưởng là tôi nhận lầm, Tây Cố giờ phút này đang ở Thượng Hải chứ, làm thế nào lại quay về.

Không ngờ, ngay sau đó phòng đối diện đèn sáng lên, ánh sáng lộ ra ban công.

Tôi bất giác có chút khẩn trương, đứng dậy, xiết chặt MP4 muốn về phòng.

Cửa ban công cách vách bỗng nhiên mở ra, Nhâm Tây Cố đi ra ban công, thậm chí ngay cả đồng phục công ty trên người còn chưa đổi, cách hai song sắt tôi cùng với anh vội vàng nhìn thoáng qua.

“Hác Manh.” Anh gọi tôi lại, phong trần mệt mỏi, mặt hơi có vẻ mệt nhọc.

Tôi rủ mí mắt, “Anh sao lại trở lại rồi?”

Anh “Ừ” một tiếng, không đáp lời.

Tôi không tán thành nói, “Anh bây giờ còn là thực tập sinh, lỗ mãng xin phép như vậy, đợi đến cuối tháng nếu công trạng không tốt, cấp trên muốn loại anh, em cũng không nhất định có thể giữ được.”

Anh thế này mới hơi hơi lộ ra nụ cười, “Không sao.”

Tôi tức giận trợn trắng mắt, “Anh đã không thèm để ý em cũng không có gì để bàn.”

Anh nói, “Anh không phải không thèm để ý, chính là anh có chuyện càng quan trọng hơn…”

Tôi nghiêng mặt qua, không tiếp những lời này của anh, quay người, cúi đầu vào nhà.

Sáng sớm hôm sau đã bị mẹ già kêu dậy trang điểm thay đồ, chê quần áo tôi mang về không đủ tươi đẹp, mẫu hậu đại nhân một phút không ngừng lôi tôi đi mua quần áo.

Khi ra cửa ở cổng cầu thang cùng Nhâm Tây Cố đang mang theo sữa đậu nành bánh quẩy không hẹn mà gặp, mẹ già bỗng nhiên biến sắc, âm thầm trừng mắt nhìn tôi liếc mắt một cái.

Lòng tôi lo sợ, không dám nghênh đón ánh mắt của bà.

“Chào dì.” Tây Cố chào hỏi trước.

Mẹ kéo nhanh tay của tôi, hướng về phía anh vội vàng lộ ra nụ cười cứng ngắc, sắc mặt không tốt lắm túm tôi xuống lầu.”Con bây giờ còn cùng nó dây dưa?”Giọng điệu này rất nguy hiểm, mìn trải khắp nơi.

Tôi vội vàng lắc đầu, “Không có đâu, làm sao có khả năng.”

“Thật sự?” Mẹ già uy hiếp nhướng mắt.

Tôi gật đầu như giã tỏi, “Thật sự thật sự, không lừa mẹ.”

Bà nửa tin nửa ngờ, buổi trưa cùng buổi tối hai lần coi mắt đều là toàn trường đi theo, chỉ sợ tôi cố ý đem sự tình làm hỏng.

Tôi lấy hành động thực tế  cùng biểu hiện xuất sắc xua tan lòng nghi ngờ của bà, sau khi kết thúc bữa tối, bà rốt cục yên tâm vung khăn tay rời đi, để cho tôi cùng đối tượng coi mắt số 2 một mình lưu lại bồi dưỡng tình cảm.

Tuy rằng tôi không muốn cô phụ chờ mong của bà, nhưng đối phương nghe được của tuổi của tôi xong thì vẻ mặt mất tự nhiên khiến cho tôi cũng biết lần này tám chín phần mười là không đùa được.

Không mặn không nhạt tốn hết một giờ nói chuyện phiếm, tôi trước một bước xin từ biệt, đối phương lễ phép đưa ra ý định muốn đưa tôi trở về.

Tôi lắc đầu, “Nhà của tôi ở gần đây, không cần đưa.”

Anh ta liền kêu phục vụ tính tiền, hai người cho đến khi nói lời từ biệt đều không có hỏi qua số điện thoại của đối phương, trong lòng mọi người biết rõ, hai bên đều vô tình.

Mỗi người đi một ngả xong, tôi không khỏi thở ra một hơi, trong tim thoải mái rất nhiều.

Thời điểm còn sớm, tôi không có đón xe, lựa chọn đi bộ đến căn hộ của ba mẹ nhìn xem tình huống.

Ven đường nhìn cố Hương dần dần phồn vinh, nghê hồng lấp lánh, bên tai giọng nói quê hương cũng gần như thiên âm, đáy lòng xúc động nói không nên lời. Con người đúng là vẫn thích lá rụng về cội, đi ở đường phố quen thuộc, sự yên tĩnh an nhàn trong lòng lúc này cho dù phồn hoa thành thị cũng không đổi được.

Đèn đường trước sau chiếu băng băng từng chiếc bóng, dần dần kéo thành một đôi…

Tôi rốt cục thở dài, “Tây Cố.”

Anh từ sau lưng tôi, chầm chậm đi đến bên cạnh. Thân mình cao lớn phủ lên cái bóng của tôi, dây dưa thành đoàn.

Quân Sinh Ta Đã Lão Chương 73

Chương 73.

Tôi cùng anh ai cũng không lên tiếng phá vỡ giờ khắc yên tĩnh này.

Hai người vai sóng vai đi về phía trước, thời gian đi bộ đến căn hộ đại khái là 40 phút, anh cũng nín trong lòng, thấy tôi di chuyển đến phía sau xã khu mới bắt đầu hỏi, “Em muốn đi đâu?”

“Nhìn căn hộ ba mẹ em mua mấy năm trước.”

Anh nhăn mày, “Xung quanh đây khá hẻo lánh, em con gái buổi tối một mình tới nơi này cũng quá lỗ mãng.”

“Em cũng không phải một mình.” Chính là biết anh ở sau lưng, tôi mới có thể lớn gan như vậy đi coi nhà.

Anh có chút xấu hổ, “Em đã sớm phát hiện rồi?”

Tôi khẽ hừ nhẹ. Chợt thấy không khí có chút mờ ám nổi lên, liền lại ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh một cái, lạnh mặt tốc độ nhanh hơn đi lên đằng trước.

Vẻ mặt anh không hiểu, nhanh đuổi theo, “Làm sao vậy?”

Tôi lại không đếm xỉa.

Căn hộ ở phía sau xã khu trong một tòa tiểu khu khác, lầu ba.

Vừa mới bước vào tiểu khu, tôi liền phát giác nơi này im lặng khác thường, theo bậc thang đi lên, đi đến lầu hai tôi mơ hồ nghe được tiếng khóa cửa bị cạy két két chói tai, cùng Tây Cố nhìn nhau, tôi vội vàng chạy lên trên.

—— “Mấy người đang làm gì!”

Quả nhiên, nhìn đến hai người đàn ông vạm vỡ ngồi trước cửa nhà cạy khóa, tôi tức giận nổi bão.

Bọn họ dừng lại động tác, người đàn ông bận đồ đỏ quay đầu, “Mấy người là chủ hộ?”

“Chủ hộ là ba mẹ tôi.” Tôi cả giận nói, “Các người là ai, buổi tối lén lút cạy cửa nhà chúng tôi!”

“Ê, nói chuyện đi.” Một người đàn ông khác mặc áo sơmi hoa nói, “Quay về nói với ba mẹ cô, tốt nhất trước ngày 15 dọn khỏi đây nếu không chúng tôi trực tiếp mở khóa đem toàn bộ đồ đạc ném ra đường, đến lúc đó mọi người đều khó coi.”

“Nhà này là ba mẹ tôi mua, mấy người không có quyền làm như vậy!”

Người mặc áo đỏ không kiên nhẫn nói, “Dong dài nhiều như vậy làm gì, tóm lại đã ra tối hậu thư, tụi này cũng không muốn đem sự tình làm đến đường cùng, mọi người cùng lui bước, mấy người mau chóng dọn, tụi tôi cũng không muốn làm khó dễ mấy lão già.”

“Các người có giấy chứng nhận gì thì xin đưa ra, nếu muốn dọn, đến lúc đó mấy người đưa giấy chứng nhận cho chúng tôi một lý do hợp lý, chúng tôi sẽ dọn. Không thì không có gì để nói!”

“Mấy bà già này làm sao mà dong dài không yên như thế! Kêu mấy người dọn mấy người phải dọn, đến lúc đó đừng trách chúng tôi ra tay độc ác.”

Già, bà già…

Gân xanh trên trán tôi nhảy lên, “Cứ ra tay đi, chúng tôi cũng sẽ không nhịn đâu, đến lúc đó mọi người cùng nhau vào cục cảnh sát từ từ nói.”

“Mẹ ơi, ông đây nói nhẹ với cô, cô lại vênh mặt.” Bàn tay của người đàn ông mặc áo đỏ giơ lên vung xuống, “Đừng cho là ông mày không đánh phụ nữ!”

—— tay tới nửa đường bị chặn đứng.

“Miệng sạch sẽ chút, đừng chạm vào người phụ nữ của tôi.” Nhâm Tây Cố xiết chặt cánh tay ông ta, hung ác nói.

“Chậc, tiểu bạch kiểm khí lực coi ra cũng lớn!” Ông ta chịu đau mạnh miệng.

Một bên người mặc áo hoa không lên tiếng cầm gậy sắt bên người quơ xuống!

Tiếng kim loại va chạm vào thân thể nặng nề vang ra! Nhâm Tây Cố sau khi bị thương vẻ mặt càng thêm hung dữ, tay trái anh trực tiếp giữ gậy sắt của ông ta, tay phải hung hăng nện vào hàm dưới ông ta, khóe môi người đó phun ra bọt máu, anh không lưu tình chút nào túm cổ áo ông ta đè xuống dưới, đồng thời nâng lên đầu gối đột nhiên hướng phần bụng ông ta đánh lên ——

Người đàn ông sặc lên kịch liệt, miệng phun ra tơ máu, giống như chó chết mềm oặt ngã xuống đất.

Nhâm Tây Cố túm lấy ông ta kéo đầu ra sau, nện xuống tiếp một quyền vào mặt, từng đấm vào thịt, động tác tàn nhẫn khiến người ta kinh sợ. Hành lang rất nhỏ hẹp, giữa tiếng nức nở kêu thảm, người mặc áo đỏ nhặt lên rơi gậy sắt rơi trên mặt đất đánh tới.

Tôi sợ hãi kêu, “Tây Cố cẩn thận!”

Nhâm Tây Cố cũng không quay đầu lại, nghiêng người kéo người đàn ông trong tay che ở trước người

“Phịch —— “

Người nọ khóc thét một tiếng, Tây Cố thuận tay bỏ ông ta ra, cả người như đạn pháo đột nhiên nhào đến ngực người áo đỏ, gắt gao húc ông ta vào góc cửa sắt cùng vách tường, xoay nắm đấm một quyền đánh gãy cái mũi yếu ớt, rồi sau đó túm đầu ông ta hung ác đập vào tường!

Không tới vài cái, người đàn ông đã đầu rơi máu chảy, tuy rằng ông ta liều mạng giãy dụa đẩy ra, nhưng tuy nhiên Tây Cố cậy mạnh, vài phút sau đã y như bùn nhão chảy trên mặt đất.

Tôi bị loại bạo lực thuần giống đực này chấn động, nỗ lực đè nén tiếng thét chói tai, hô hấp bị dồn nén.

Mãi đến lúc Nhâm Tây Cố đi tới kéo tay của tôi, tôi mới đột nhiên khôi phục tri giác, khẩn trương hỏi nói, “Anh vừa rồi bị thương, đau không đau? Muốn đi bệnh viện hay không?”

“Anh không sao.” Tây Cố trong bóng đêm mỉm cười với tôi.

Lòng tôi hơi hơi buông lỏng, nhưng vẫn như cũ nắm chặt tay anh. Tôi hối hận chính mình khờ dại, không dám tưởng tượng nếu như vừa rồi anh xảy ra chuyện tôi nên làm cái gì bây giờ.

Anh cầm lại tay tôi, đầu ngón tay có chút lạnh lẽo.

Tôi nghĩ mà sợ, ánh mắt không chút nào thả lỏng theo dõi khuôn mặt anh, “Anh thật sự không có bị thương sao? Em mới nhìn thấy cây gậy đánh trúng anh, chúng ta vẫn nên đi bệnh viện được không?”

Anh cười khẽ, không có trả lời, phất tay kêu một chiếc ta xi đi về.

Bên trong xe, chúng tôi hai người đều không nói lời nào, tôi nắm chặt tay anh, không dám buông ra.

Khi gần đến nơi, anh bỗng nhiên mở miệng, “Manh Manh, không phải sợ.”

Tôi có chút không rõ.

Anh không có trả lời tôi, chỉ ngẩng đầu hướng về phía anh tài xế nói một tiếng, “… Phiền anh quay xe đến bệnh viện thành phố.” Ngữ điệu vẫn rất vững vàng.

Tôi bỗng dưng hiểu ý, trừng lớn mắt, mới phát giác không phải là vì nhân tố tâm lý của tôi, bàn tay trong tay tôi kia, càng lúc càng lạnh lẽo…

Không báo động trước, trong lòng sợ hãi dời núi lấp biển mà đến.

Tôi phút chốc nhớ tới trước đó hai người kia dùng đinh ốc cùng đao cụ phá cửa thì bị chúng tôi cắt ngang, vài thứ kia kia còn khảm ở trên khóa, lúc Tây Cố cùng người áo đỏ đánh nhau thì người đó giãy dụa đẩy ra, có hai lần đẩy anh đụng vào khóa cửa kia…

Tôi khống chế không được hai tay run rẩy, nhẹ hướng vào dò xét phía sau eo anh vẫn không cho tôi chạm vào, ánh mắt anh rất dịu dàng, thậm chí còn lộ ra nụ cười mỉm trấn an, “Không phải sợ, anh không sao…”

Khi lòng bàn tay tôi tiếp xúc với quần áo ướt đẫm sau lưng anh thì hai mắt anh hơi hơi đóng lại, tôi khẽ run thu hồi tay, đối chiếu dưới ánh đèn đường, lòng bàn tay tôi rõ ràng là một mảnh máu đỏ tươi nhìn thấy ghê người ——

Tôi thoáng chốc không thể hô hấp, tôi cảm thấy bản thân sắp hít thở không thông.

Phiến máu tươi kia ở trước mắt không ngừng phóng đại, vặn vẹo.

Anh nâng tay nhẹ xoa mặt tôi, lại thấp giọng lặp lại, “Manh Manh, không phải sợ…”

Nước mắt của tôi trong phút chốc tan vỡ.

“Không phải sợ,” anh vụng về lau đi nước mắt của tôi, nói chuyện bắt đầu dần dần có chút gian nan,”Manh Manh… Đừng sợ…”

“Anh vì cái gì hả, anh vì cái gì phải như vậy! Anh vì cái gì phải xuất hiện! Anh vì sao lại vì em làm đến nông nỗi này!” Tôi thét lên, rốt cục bị anh làm cho không còn đường lui, “Em không đáng mà, anh có nghe hay không!”

“Em đáng giá.” Anh lưu luyến vuốt ve tóc tôi, quyến luyến mà thương tiếc.

“Manh Manh, anh có thể vì em mà chết…”

Ánh mắt anh nói cho tôi biết, anh là nghiêm túc.

Tôi lắc đầu, trong lòng tựa như bị người ta khoét đi một miếng thịt, “Em không cần! Em mới không thèm! Em chỉ muốn anh tốt…”

Anh nghe không rõ, chầm chậm nhắm mắt lại, máu tươi ướt sũng quần áo, từ chỗ ngồi dưới thân tràn ra, anh nắm mái tóc của tôi, cuối cùng bướng bỉnh nhẹ nhàng hỏi tôi, “Em có thể hay không… Có thể hay không lại yêu anh lần nữa? Chỉ một chút thôi cũng được…”

Tôi đem đầu của anh ôm vào trong ngực, nước mắt rơi đầy mặt, “Có thể, có thể, em có thể…”

Tôi nhận mệnh…

Cứ như vậy triền miên tới chết cũng tốt, cho dù đời này của tôi đều thua trên tay anh, tôi cũng chấp nhận.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+