Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quân sinh ta đã lão- Chương 78+ 79( End) 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Quân Sinh Ta Đã Lão Chương 78

Chương 78.

Tôi cùng Tây Cố xin nghỉ đều là một tuần, bởi vì Tây Cố bị thương, tôi trước đó lại gọi điện thoại về công ty xin nghỉ thêm ba ngày.

Vốn muốn chọn tàu cao tốc quay về Thượng Hải, nhưng Tây Cố lại kiên trì muốn đổi thành xe lửa giường nằm, tôi kéo không lại anh, đành phải chiều theo anh.

Buổi trưa trước khi lên xe lửa mẹ kiên quyết đưa cho tôi cặp lồng ba tầng giữ nhiệt, ba ở ngay cửa toa xe không quá vừa lòng liếc mắt nhìn đống hành lý của Tây Cố, sau một lúc lâu, lớn tiếng nói, “Vết thương còn không có tốt, sau khi đến trạm nhớ trực tiếp đón xe đi về, đừng chen lấn với người khác.”

Tây Cố cung kính vâng dạ.

Mẹ lôi kéo ba xuống xe, đi hai bước, quay đầu muốn nói lại thôi, khi thấy tôi với Tây Cố tay trong tay đứng chung một chỗ sắc mặt tuy rằng vẫn rất khó coi, tuy nhiên rốt cuộc cũng nghẹn ra một câu, “Manh Manh công việc rất vất vả, ngày thường con nên thông cảm cho nó nhiều hơn.”

Tây Cố cùng tôi tay nắm tay, nắm thật chặt, trịnh trọng nói, “Ba, mẹ, con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.”

Ba già lông mi dựng thẳng, vẻ mặt vốn đang đè nén lại càng trầm xuống, “Ba cái gì mà ba! Còn chưa có đáp ứng đâu! Manh Manh quay về con kén chọn cho tốt cho ba, ba cũng không tin hơn nửa năm này không gặp được một cái vừa ý…”

“Ôi ông già, nhỏ giọng chút, nhỏ chút… Trở về đi trở về đi.”

“Đi thong thả a, ba…”

“Cái thằng tiểu tử thúi! Không cho kêu ba! Tui với nó… Ai, cái bà già này, bà đừng ngăn tui…”

Tôi yên lặng xoay người qua đi.

Vị trí toa xe của chúng tôi gần đoạn đuôi, Tây Cố ở giường đối diện.

Nằm trên xe lửa mười mấy giờ quá nhàm chán, tôi trước khi lên xe cũng mua mấy bản tạp chí giết thời gian. Giường trên của chúng tôi là một cô gái có làn da tái nhợt, mang một cặp kính đen to bản rất là khoa trương, ôm một chiếc notebook nho nhỏ vẫn luôn gõ gõ đánh đánh.

Không giống như những hành khách khác, cô ấy tuy rằng cũng liên tiếp nhìn chăm chú, nhưng khi tầm mắt ngẫu nhiên giao nhau cô ấy rất thản nhiên nhìn lại, nhân tiện tặng kèm một nụ cười thiện ý.

Tâm tình của tôi nhất thời thoải mái rất nhiều.

Tây Cố cầm một quyển truyện cười đã gần năm phút vẫn không có nghe tiếng lật sang trang, tôi giương mắt nhìn lại, anh đang đem cằm để trên quyển sách lăm lăm nhìn tôi.

Trước đó khi vừa đi vào toa xe, anh mà bắt đầu kề cận động tay đông chân, thì bị tôi gõ cho vài cái mới thành thật xuống dưới. Tôi lại chỉ tay về giường đối diện, anh đành phải ngoan ngoãn về bên giường mình ngồi xuống.

Thấy anh trông mong nhìn tôi, tôi nhướng mày, “Làm sao vậy?”

“… Đói bụng.”

Tôi mỉm cười, mở hộp giữ ấm, bất luận là món mặn hay canh, cháo, cái gì cần có đều có.

Tây Cố đẩy ra hộp giữ ấm, bỗng dưng đứng dậy lại chen qua bên người tôi, cúi đầu sát bên mặt tôi kề bên tai nói nhỏ, “Em thật không biết hay là giả vờ không biết?”

Khuôn mặt già nua của tôi đỏ lên, vội vàng không ngừng đẩy anh ra, “Nói linh tinh cái gì vậy.”

Hơn nữa, giường trên còn có người, anh không biết xấu hổ nhưng tôi còn muốn thể diện a.

Tây Cố bất mãn lẩm bẩm một tiếng, một đầu gục ở trên nệm nằm sau lưng, thân mình cao lớn lập tức đem giường ngủ nhỏ hẹp lấp đầy, “Anh muốn ngủ ở chỗ em, chắc là được chứ.”

Nhoáng một cái tôi bị chen, bên hông đột nhiên bị bắt lại, một đôi cánh tay cứng rắn chặt chẽ quấn giữ mới không bị ngã xuống, nhất thời nổi giận, tôi nắm quyển tạp chí trong tay quấn thành một cuộn gõ đầu anh, “Giường của anh êm đẹp lại không nằm, chen qua bên em làm cái gì.”

Anh vẫn tiếp tục khoe mã, “Anh cảm thấy giường của em tương đối ngủ ngon hơn…”

“Vậy ngài từ từ nằm.” Tôi nhấc chân tính đi qua giường đối diện, anh không buông tay, còn cong người dậy, đem cái đầu lông xù để sau lưng tôi, cọ cọ, “Đừng đi, lưng của anh lại bắt đầu có chút ngứa, em xoa xoa cho anh, xoa một tí là tốt rồi…”

Miệng vết thương được khâu chầm chậm tốt lên, anh có khi ngứa quá muốn gãi đều bị tôi hò hét không cho.

Tôi vừa cúi đầu, anh đã vén lên quần áo, đem băng gạc ngay eo chỉ cho tôi xem.

Tôi thay anh đỏ mặt, xấu hổ hay không xấu hổ, đều đã bắt đầu đi làm còn thích làm nũng như vậy.

Bất quá oán thầm vẫn thì oán thầm, tôi vẫn vươn tay để ở chỗ anh chỉ, nhẹ nhàng xoa xoa cho anh hết ngứa. Tóc mái đã nhiều ngày không cắt, khi cúi đầu thì bị rơi xuống che khuất ánh mắt. Tôi chau mày, Tây Cố trước tôi một bước, nâng tay lên nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai tôi…

Ngón tay anh rất nóng, giúp tôi vén tóc xong vẫn không dời đi, cảm giác được ngón tay hơi hơi thô ráp xẹt qua vành tai, phiến tình nhẹ nhàng vỗ về làn da non mịn sau gáy, anh không chớp mắt nhìn chằm chằm vào tôi, bàn tay thon dài nóng rẫy thình lình vân vê vành tai mẫn cảm, vuốt ve, hơi khàn giọng nói, “Về sau ở đây mang một đôi hoa tai trân châu, rất tôn màu da… Anh tặng cho em, em không được cự tuyệt.”

Một đoàn hơi nóng tức khắc nhảy lên hai gò má, tôi hàm hồ ừm một tiếng, liền muốn thu hồi tay xoay người sang chỗ khác.

Anh đè lại tay của tôi, buộc tôi đối diện anh, “Em đừng động, để cho anh nhìn em thêm một lát, gần hai năm không có nhìn em kỹ càng.”

Dưới ánh mắt cháy bỏng của anh, lòng tôi có chút hoảng sợ, bất thình lình lại nhớ đến buổi sáng khi ra cửa hình như đã quên bôi kem che khuyết điểm.

Tiếp qua mấy tháng đã ba mươi, hàng năm chạy ngược chạy xuôi, làn da tự nhiên không thể so với mấy cô gái trẻ… Ngoài miệng nói không ngại, nhưng có người phụ nữ nào ở trước mặt người yêu thật có thể hoàn toàn không ngại, tôi không khỏi hơi hơi nghiêng mặt đi, khẽ cắn môi.

Anh dường như phát hiện ra tâm tư của tôi, vẫn như cũ nhanh chóng giữ tay của tôi không buông, bỗng nhiên ngẩng đầu nhẹ nhàng hôn hôn khóe mắt tôi, “Hoảng sợ cái gì, anh còn sợ em ghét bỏ anh không có từng trải đây.”

Nụ hôn này như chuồn chuồn lướt nước, quá ngắn, nhưng cũng cực kỳ dịu dàng.

Tôi vươn tay ôm lấy đầu của anh, hai người nhìn nhau cười, tôi cúi đầu, ở trên trán anh ôn tồn hôn lên.

Anh sợ run, càng thêm dùng sức vòng quanh eo tôi…

Thứ tình yêu chết tiệt này, tôi vừa đau khổ lại vui sướng.

Chỉ hận thời gian quá chậm, hận không thể hai người trong một đêm đều bạc đầu, vĩnh viễn không phân ly.

Vào đêm, trong toa xe rất im lặng.

Tôi nhắm mắt lại, bên tai là tiếng xe lửa xình xịch, thân toa hơi hơi chấn động, có một loại yên tĩnh kỳ dị.

Giường đối diện một trận thanh âm lục tục vang lên, Tây Cố lại trở mình, đây là lần thứ tám trong buổi tối ngày hôm nay anh xoay người.

Được một lúc lâu, truyền đến một thanh âm bất mãn, “… Manh Manh, em đã ngủ chưa.”

Tôi thiếu chút nữa không nhịn được cưới, nỗ lực mím môi, vẫn không nhúc nhích giả vờ như đang ngủ say, không để ý đến anh.

Lý do Tây Cố xao động mất ngủ tôi tôi làm sao có thể không rõ được, tính ra, hai người sau khi hợp lại, đêm nay xem như là hai người lần đầu tiên cùng nhau qua đêm… Được rồi, còn thêm một cái bóng đèn ở giường trên nữa.

Tuy nhiên cô gái ở giường trên từ lúc chúng tôi đi vào toa xe, không thấy thấy cô ấy xuống dưới qua, bởi vậy thường thường bị Tây Cố lựa chọn coi như không có.

Tây Cố thấy tôi không có trả lời, buồn bực trở mình lần thứ chín…

Người trẻ tuổi thôi, khụ, thật sự là huyết khí phương cương tinh lực tràn đầy a…

Trong lòng đang âm thầm cảm khái, bỗng nhiên cách vách truyền đến tiếng két két nho nhỏ, không tới vài giây, nệm nằm trầm xuống, một bóng đen cao lớn hừng hực đè ép xuống dưới ——

Nhâm ——Tây —— Cố!

Gân xanh trên trán tôi nhảy giật, nhanh chóng vươn tay một chưởng trực tiếp đánh lên ót anh.

Anh còn đúng lý hợp tình kinh ngạc nói, “Em không ngủ?”

Tôi đen mặt, đè thấp giọng vừa dùng sức đẩy anh, “Hơn phân nửa đêm lại chạy tới làm gì, còn không về cho em…”

Không có nói chuyện, trong bóng đêm miệng liền bị một thứ gì đó ẩm ướt mềm nóng ngăn chận.

Hai năm này anh da thô thịt dầy rất nhiều, cự li gần như vậy mặt đối mặt, tay của tôi cách lớp quần áo mỏng manh có thể cảm nhận được cơ thể kiên cố tấm lưng rắn chắc rộng rãi của anh, bị tôi tò mò sờ sờ, cơ bắp vận sức chờ phát động run rẩy, thoáng chốc căng lên như một khối đá tảng muốn nhào tới phá tan tường thành. Tôi dọc theo sống lưng hơi hơi lõm xuống sờ soạng, dưới lòng bàn tay hơi nóng rẫy từ cơ thể rắn chắc bốc hơi mà ra, gần như làm phỏng tay của tôi…

“Đừng sờ loạn…” khi tức Tây Cố có chút không xong, anh đem đầu chôn trong hõm cổ của tôi hô hấp nặng nề, “Anh nhịn thật sự vất vả, thật chịu không nổi một chút trêu chọc…”

Mặt tôi nháy mắt đỏ bừng, ngượng ngùng nhanh chóng thu hồi tay, “Vậy… Anh tiếp tục nhịn đi.”

Anh nghe vậy yên lặng từ trong hõm cổ tôi ngẩng đầu lên, u oán nhìn tôi, mân mê miệng làm một tư thế hôn.

Tôi nghẹn lời, qua nửa ngày, cố nén xúc động muốn PIA anh, làm cho có lệ hôn nhẹ lên miệng anh, đang muốn mở miệng bảo anh đi về trên giường mình thì, thình lình, một tay anh đè lại cái ót của tôi, toàn lực dán lại đây.

… Đàn ông chính là loại sinh vật được được đằng chân lại lên đằng đầu.

Quân Sinh Ta Đã Lão Chương 79 – Hoàn chính văn.

Chương 79. (Hoàn chính văn)

Đầu tôi loạn thành một đoàn, bàn tay gắng sức túm lấy mép giường dưới thân.

Lâu lắm không cùng người nào thân mật, mỗi một lần vuốt ve, đụng chạm, nóng đến mức như có thể đem đối phương hòa tan vào nhau, không có cách nào suy xét, tất cả những suy nghĩ đều chuyên chú tập trung trên người đối phương, chỉ có thể toàn tâm cảm thụ đối phương.

Vạt áo bị vén lên một chút, bàn tay nóng hổi do thám đi vào…

Tôi nhíu lại lông mày, ngẩng đầu lên, nỗ lực đè nén thở dốc cùng rên rỉ, cổ nhiều lần bị dùng sức liếm láp, cảm giác được áo ngực bị kéo xuống, lỏng ra một chút…

Anh ở bên tai tôi lặp đi lặp lại mấy lời tình cảm làm tôi thẹn thùng nóng cả mang tai, động tác khẩn thiết mà hơi thô lỗ.

Đối với tương tư vô tận trường cửu phân ly, đàn ông dường như càng nguyện ý tự thể nghiệm dùng “Hành động” chứng tỏ, bên tai tôi, tiếng thở dốc kiềm nén của anh càng ngày càng nặng nhọc, thân thể giống như đã không phải là của tôi, dưới sự tiếp xúc xoa nắn nhiệt tình của anh tôi chảy thành một đoàn, dùng không ra lực.

Môi anh khẽ cắn xương quai xanh của tôi, tay kia thì từ bả vai dọc theo cánh tay sờ xuống, vừa nghĩ tới cánh tay thì có cái gì hay đâu mà sờ, bỗng dưng, tay của tôi liền bị anh chặt chẽ bắt lấy, ấn vào trên cơ bụng rắn chắc của anh.

“Sờ anh… Em cũng sờ sờ anh.” Anh lẩm nhẩm mơ hồ không rõ.

Tôi toát mồ hôi. (Mình cũng toát mồ hôi với cái đoạn này)

Cẩn thận dọc theo anh đường nét cơ bụng, sờ soạng một chút.

Anh dường như không vừa lòng lắm, ngay sau đó lại bắt được bàn tay đang dè dặt của tôi, dọc theo cơ bụng rắn chắc chậm rãi kéo xuống dưới…

Anh đúng là được đằng chân lên đằng đầu!

Tôi dùng sức muốn tránh thoát, nhưng bàn tay nắm lấy tôi kia cứng như thép, tôi khẽ gọi, “Buông tay đi mà, em không cần sờ…”

Thanh âm mơ hồ truyền đến, “… Trước khi ra cửa anh có tắm qua.”

Tiểu quỷ đáng chết, thì ra là sớm có âm mưu!

Tay của tôi bị anh ấn ở nơi nào đó vuốt ve qua lại, tôi vừa mới hô nhỏ một tiếng, môi liền bị ngậm giữ, đầu lưỡi anh mở ra khớp hàm dò thám tiến vào, hung mãnh tàn sát bừa bãi khắp nơi trong miệng…

Tôi nghĩ tôi đã trở thành một khối nệm cao cấp, anh ở phía trên lại lăn lại cọ, cũng không cân nhắc trọng tải của mình, sắp sửa đè tôi đến nghẹt thở.

Hơi thở anh càng ngày càng gấp, càng ngày càng nặng, tôi đột nhiên cảm thấy có chút không ổn, anh đã nhanh chóng kéo ra tay của tôi, trong miệng đè nén thấp giọng “A” một tiếng, nửa thân dưới run rẩy buông mình ở trên người tôi…

Trong nháy mắt thế giới an tĩnh.

Tôi cũng không phải mấy cô bé không biết nhân thế, rất nhanh đã hiểu ra, xấu hổ đến đầu muốn hóa đá.

Anh so với tôi càng xấu hổ, nghiêm mặt đem đầu chôn trên vai tôi, dùng một giọng nói nhỏ đến không thể nhỏ hơn nữa nói, “… Thực xin lỗi.”

Vì, vì cái gì muốn nói ‘xin lỗi’ với tôi, tôi quẫn muốn chết, “…”

“Lần này là vì lâu lắm không chạm vào em, không dừng được… Lần sau anh nhất định có thể biểu hiện tốt hơn…”

“Không, không sao, anh biểu hiện rất tốt, em tuyệt không để ý…” Trời a, tôi rốt cuộc đang nói cái gì!

Anh vẫn như cũ ở trên người tôi không đi xuống, chết cũng không ngẩng đầu, “Thực xin lỗi, lần sau anh sẽ cố gắng biểu hiện … Đêm nay là sai lầm…”

Hai tay tôi ôm hết tấm lưng rộng của anh, cho anh dịu lại, an ủi tự tôn nam giới, “Không sao, em thật sự không ngại…”

Anh ngoan ngoãn “Ừ” một tiếng, đầu vẫn là chôn ở hõm cổ tôi.

Tôi xấu hổ im lặng chỉ một lát, trong đầu nhớ ra, lắp bắp nói, “Như vậy… Vậy lần này anh có đồ lót để tắm thay hay không?”

Anh ở trên vai tôi rầu rĩ gật đầu.

Tôi… Tôi 囧, đẩy đẩy anh ra, “Vậy, vậy anh đi buồng vệ sinh… Xử lý một chút đi.”

Anh lại gật đầu, mặt giống như cái bàn ủi. Làm đều làm rồi, lúc này còn thẹn thùng cái gì.

Chờ anh xử lý xong… Khụ, thân thể, lần thứ hai bò lên giường tôi thì rõ ràng hiền lành hơn rất nhiều, tuy rằng còn có chút hôn nhẹ sờ sờ nho nhỏ, nhưng không có tiến thêm một bước, chỉ là trong miệng anh vẫn như cũ không ngừng ở bên tai tôi lẩm bẩm liên miên mấy câu tình cảm dung tục mắc ói, ồn ào tôi ròng rã cả một buổi tối.

Đổ mồ hôi, hỏi tôi nội dung lời tâm tình?

Thì… Thì ví dụ như là dùng mấy cái ‘Bảo bối’ ‘Tâm can’ ‘Đầu quả tim’ … Mấy thứ tên gọi ngứa ngáy buồn nôn này gọi tôi, mấy thứ trên tôi còn có dũng khí kể ra, về phần khiến cho tôi xốc không lên nổi dũng khí kể lại… Mọi người vẫn là không biết thì tốt hơn.

Sáng sớm ngày hôm sau khi xe lửa đến trạm, cô gái ở giường trên lưng mang notebook chầm chậm leo xuống, cặp kính đen to bản hơi hạ xuống, ánh mắt mang theo ý cười quỷ dị quét qua quét lại trên người tôi với Tây Cố.

Tôi có tật giật mình tránh né tầm mắt cô ấy, hung hăng nhéo cánh tay Tây Cố một phen, ngày thường tôi làm sao hào phóng như vậy.

Tiếng tăm cả đời tôi, đều hủy ở trên tay anh.

Tây Cố khoe mã bắt được tay của tôi, cúi đầu hôn hôn, nắm tay tôi chuẩn bị xuống xe, ngang qua giường ngủ thì tôi mắt sắc phát hiện trên giường trên còn sót một quyển sách.

“Này, sách của cô quên lấy.” Tôi giương giọng gọi lại cô gái.

Tây Cố ỷ vào thân cao, dễ dàng lấy được cuốn sách, nhìn mặt bìa, “Cái gì cái gì mà cá leo cây…” Tây Cố bĩu môi, lẩm bẩm, “Đúng là cái tên không có phẩm vị.”

Cô nhỏ: “…”

Trở về công ty đi làm, hồi tưởng lại 10 ngày nghỉ phép ngắn ngủn này, lại có loại cảm giác dường như đã qua mấy đời.

Tuy rằng cuối năm tiền thưởng chuyên cần bị khấu trừ, nhưng mỗi khi tôi ra khỏi phòng làm việc nhìn thấy bóng dáng cao to quen thuộc kia, khắp lòng âm ỷ sung sướng khiến cho tôi không có thời gian tiếc nuối.

Tuy nhiên Tây Cố dù sao vẫn trong thời kỳ thực tập, người lãnh đạo trực tiếp đối với việc này có chút bất mãn, may mà Tây Cố trình lên bệnh án, sau lại liên tục tiếp hai hợp đồng xoay chuyển chút điểm số, tuy rằng anh ta vẫn phê bình kín đáo, nhưng tốt xấu gì cũng chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không.

Ngày thứ ba sau khi trở về, Chung Ý đem nhật báo thành phố F gởi qua cho tôi.

Tôi mở ra, phát hiện những tin tức được bút đỏ khoanh vùng là có quan hệ đến những công ty di dời bất hợp pháp bị xét xử những ngày gần đây, tôi khép báo lại, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Tôi không biết trong chuyện này Chung Ý hay là những người khác ở sau lưng ra bao nhiêu lực, chú Nhâm ở thành phố F trước kia cũng có chút căn cơ, mà Chung Ý mấy năm nay ở đấy cũng phong sinh thủy khởi, tôi không có truy vấn phía sau bức màn là ai nhúng tay, bất luận là ai, thứ tôi có khả năng cho chỉ có cảm kích…

Cuộc sống từng chút quay về quỹ đạo, Tây Cố mang theo hành lý, tại một buổi sáng đầy ánh mặt trời một lần nữa dọn vào.

Tôi ngẩng đầu, chùm ánh sáng lớn xuyên thấu qua cánh cửa mở rộng, toàn bộ xa xỉ dừng ở trên một mình anh.

Tây Cố lộ ra nụ cười sáng lạn, đột nhiên chặn ngang ôm lấy tôi, đi về hướng phòng ngủ…

“Đêm nay anh sẽ biểu hiện thật tốt…”

… Anh còn để ý thứ này a.

Trên thế gian tôi gặp được người này, anh tuyệt không hoàn mỹ, anh có vô số khuyết điểm hết sức gay go, có lẽ tương lai sẽ gặp phải nhiều người càng tốt hơn nhiều so với anh, nhưng cũng chỉ có người này, khiến cho tôi nguyện ý bỏ hết tất cả tốt hơn đó, làm một đứa ngốc bướng bỉnh.

Chỉ chờ anh, một người này.

—— chính văn hoàn ——

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+