Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện ma kinh dị

Quỷ ám – Chương 07 – part 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 07

 

Thứ Sáu, ngày 29 tháng Tư. Trong lúc Chris chờ đợi
nơi hành lang bên ngoài phòng ngủ, bác sĩ Klein và một bác sĩ thần kinh tâm thần
nổi tiếng khám bệnh cho Regan.

Hai vị bác sĩ quan sát suốt nửa tiếng đồng hồ. Vứt
ném. Quay lông lốc. Bứt tóc bứt tai. Thỉnh thoảng cô bé còn nhăn mặt, hai tay bịt
chặt lấy tai như muốn xua đi những tiếng động thình lình điếc cả tai. Cô rống
lên những tiếng tục tĩu. La hét và đau đớn. Rồi rốt cuộc cô lao sấp mặt xuống
giường, đưa hai chân lên thủ dưới bụng. Cô rên rỉ những tiếng rời rạc, không
đâu vào đâu.

Vị bác sĩ tâm thần ra dấu cho Klein rời khỏi giường.

” Ta hãy chích thuốc an thần cho cô bé.”
Ông thì thầm. ” Có lẽ tôi sẽ nói chuyện được với nó.”

Vị bác sĩ nội trú gật đầu và chuẩn bị chích một liều
năm mươi mi li gam chất Thorazine. Tuy nhiên, khi hai bác sĩ lại gần giường,
Regan giường như cảm thấy được sự có mặt của họ, liền quay đi, và lúc vị bác sĩ
thần kinh tâm thần toan giữ lấy cô, cô bắt đầu rít lên từng cơn cuồng nộ hung
hiểm. Cô cắn ông. Cô đánh ông. Cô chận không cho ông lại gần. Chỉ đến khi Karl
được gọi đến giúp sức thì họ mới tạm giữ yên được cô đủ cho Klein chích xong
mũi thuốc.

Liều thuốc đó tỏ ra không đủ. Lại thêm một liều năm
mươi mi li gam nữa được chích tiếp. Mọi người chờ đợi.

Regan trở nên thuần lại. Rồi có vẻ mơ mộng. Sau đó,
cô ngó chăm chăm các bác sĩ trong nỗi hoang mang bất ngờ. ” Mẹ cháu đâu ?
Cháu muốn mẹ cháu.” Cô bé khóc.

Vị bác sĩ thần kinh tâm thần gật đầu, Klein liền rời
phòng đi mời Chris đến.

” Mẹ cháu sẽ đến ngay, cưng,” vị bác sĩ thần
kinh tâm thần bảo Regan. Ông ngồi xuống giường xoa đầu cô bé. ” Nào, nào,
cứ yên tâm đi cháu, tôi là bác sĩ mà.”

” Cháu muốn mẹ cháu cơ !” Regan khóc.

” Mẹ cháu đang đến. Cháu có đau không ?”

Cô bé gật đầu, nước mắt chảy ròng ròng.

” Đau chỗ nào?”

” Chỗ nào cũng đau hết !” Regan nức nở.
” Cháu thấy đau khắp cả người.”

” Ôi, con tôi !”

” Mẹ !”

Chris chạy lại giường ôm chầm lấy con. Hôn nó. An ủi
dỗ dành nó. Rồi đến lượt Chris cũng bắt đầu khóc. “Ôi, Rags, con trở lại rồi
! Đây mới đúng thật là con !”

” Mẹ à, ông ấy làm đau con !” Regan sụt sịt.
” Bảo ông ấy đừng làm đau con nữa đi mẹ ! Nghe mẹ ! Được chứ mẹ ?”

Chris lộ vẻ bối rối giây lát, rồi nàng liếc nhìn hai
bác sĩ với vẻ hỏi han đầy thỉnh cầu trong đôi mắt.

” Cô bé đã được chích thuốc an thần với liều lượng
mạnh,” vị bác sĩ thần kinh khẽ bảo.

” Bác sĩ muốn bảo là… ?”

Ông ngắt lời nàng. ” Ta sẽ xem.” Xong ông
quay sang Regan. ” Cháu có thể nói cho tôi biết cháu đau thế nào
không?”

” Cháu không biết nữa,” cô bé đáp.
“Cháu không hiểu vì sao ông ta cư xử như thế với cháu.” Lệ rơi đầm
đìa trên má cô bé. ” Trước đây, lúc nào ông cũng là người bạn tốt.”

” Ông ta là ai ?”

” Đại uýHowdy ! Thế rồi dường như có một ai
khác nữa ở trong người cháu ! Bắt cháu làm đủ mọi thứ chuyện.”

” Đại uý Howdy chăng ?”

” Cháu không biết.”

” Một người ?”

Cô bé gật đầu.

” Ai vậy ?”

” Cháu không biết !”

” Thôi được rồi, bây giờ ta sẽ làm thử cái này,
cháu Regan nhé. Một trò chơi.” Ông thò tay vào túi móc ra một món trang sức
sặc sỡ được gắn vào một chuỗi dây chuyền bạc. ” Cháu có bao giờ xem phim
thấy người ta được thôi miên chưa ?”

Cô bé gật đầu.

“Tốt, tôi là một nhà thôi miên đây. Đúng thế đấy,
tôi cứ thôi miên người ta suốt thôi. Dĩ nhiên là nếu người ta bằng lòng cho
phép tôi. Bây giờ, tôi nghĩ là nếu tôi thôi miên cháu, Regan ạ, cháu sẽ khỏe mạnh
trở lại. Đúng vậy, cái người trong cháu sẽ đi ra ngay. Cháu muốn tôi thôi miên
chứ ? Đó, có mẹ cháu ngay đây, bên cạnh cháu đó.”

Regan nhìn mẹ, dò hỏi.

” Cứ làm điều ấy đi cưng,” Chris thúc giục
con. ” Cứ thử xem.”

Regan quay sang vị bác sĩ tâm thần và gật đầu.
” Được ạ.” Cô bé khẽ nói. ” Nhưng một chút thôi.”

Vị bác sĩ tâm thần mỉm cười và chợt nhìn ra sau, nơi
có tiếng đồ gốm bể nát sau lưng ông. Một chiếc lọ hoa mong manh từ mặt chiếc
ngăn tủ kéo nơi bác sĩ Klein đang tựa tay rơi xuống sàn nhà. Ông nhìn xuống
cánh tay mình rồi ngó tiếp xuống những mảnh vỡ vụn với vẻ bối rối. Rồi ông cúi
xuống nhặt mấy mảnh vỡ lên.

” Không sao đâu, bác sĩ, cứ để Willie thu dọn.”
Chris bảo ông.

” Sam, anh làm ơn đóng hộ tôi mấy cánh cửa chớp
kia lại,” vị bác sĩ tâm thần nhờ bạn, ” và kéo màn cửa xuống.”

Lúc căn phòng đã tối lại, vị bác sĩ tâm thần nắm sợi
dây chuyền trên mấy đầu ngón tay khởi sự lắc món trang sức qua lại với một động
tác thoải mái. Ông rọi đèn bấm lên món trang sức. Nó ngời sáng lắp lánh. Ông bắt
đầu xướng câu chú thôi miên. ” Bây giờ Regan này, cháu hãy nhìn đây, nhìn
chăm chú vào, thế rồi mí mắt cháu sẽ càng lúc càng nặng trĩu… ”

Chỉ nội trong một thời gian rất ngắn, cô bé đã có vẻ
hôn mê.

” Cực kỳ dễ dẫn dụ,” vị bác sĩ tâm thần
thì thào. Rồi ông bảo cô bé.

” Cháu thấy dễ chịu chứ, Regan.”

” Vâng,” giọng cô bé nhẹ và thì thầm.

” Cháu mấy tuổi rồi, Regan ?”

” Mười hai.”

” Có người nào đó ở trong cháu không ?”

” Thỉnh thoảng.”

” Khi nào ?”

” Khi này khi khác.”

” Một người phải không ?”

” Vâng.”

” Ai thế ?”

” Cháu không biết.”

” Đại uý Howdy ?”

” Cháu không biết.”

” Một người đàn ông ?”

” Cháu không biết.”

” Nhưng y có ở đó.”

” Vâng, thỉnh thoảng.”

” Còn bây giờ ?”

” Cháu không biết.”

” Nếu tôi bảo y nói, cháu sẽ để cho y trả lời
tôi chứ ?”

” Không !”

” Tại sao không ?”

” Cháu sợ lắm.”

” Sợ gì ?”

” Cháu không biết.”

” Regan này, nếu y nói chuyện với tôi, tôi nghĩ
là y sẽ ra khỏi cháu. Cháu có muốn y ra khỏi cháu không ?”

” Có.”

” Vậy thì hãy để y nói. Cháu dể y nói chứ
?”

Một lúc ngập ngừng. Sau đó: “Vâng.”

” Bây giờ tôi nói với người ẩn bên trong Regan
đây,” vị bác sĩ tâm thần nói một cách đanh thép, ” nếu người có ở đó,
chính người nữa cũng đã bị thôi miên và phải trả lời mọi câu hỏi của ta.”
Ông dừng lại một lúc để cho lời ám thị của ông lắng sâu vào mạch của cô bé. Rồi
nhắc lại. ” Nếu người ở đó, chính người nữa cũng đã bị thôi miên và phải
trả lời mọi câu hỏi của ta. Bây giờ hãy ra mặt đi và trả lời: ngươi có ở đó
không ?”

Yên lặng. Rồi một điều lạ lùng xảy ra: hơi thở của
Regan chợt trở nên hôi thối. Đặc sánh như một luồng nước. Đứng cách đó khoảng bảy
tấc, vị bác sĩ tâm thần ngửi thấy rõ mùi đó. Ông rọi đèn bấm vào mặt Regan.

Chris cố nén cho khỏi há hốc mồm. Những nét biểu hiện
trên khuôn mặt Regan đã nhúm nhó lại thành một chiếc mặt nạ hung ác: mồm bạnh
căng ra hai bên, cái lưỡi sưng tấy thè ra như lưỡi chó sói.

” Ôi, Chúa ơi !” Chris thì thào.

” Có phải ngươi là người ở trong Regan không
?” Bác sĩ tâm thần hỏi.

Cô bé gật đầu.

” Ngươi là ai ?”

” Nowonmai,” cô bé trả lời trong họng.

” Tên ngươi đó chăng ?”

Cô bé gật đầu.

” Ngươi là một người à ?”

Cô bé đáp. ” Đâu đó.”

” Ngươi trả lời đó chăng ?”

” Đâu đó.”

” Nếu tiếng đó có nghĩa là “phải” thì
hãy gật đầu.”

Cô bé gật đầu.

” Ngươi đang nói bằng một ngoại ngữ chăng
?”

” Đâu đó.”

” Ngươi từ đâu đến ?”

” Chó.”

Vị bác sĩ tâm thần suy nghĩ giây lát, rồi ông thử
cách khác. ” Bây giờ khi ta đưa ra một câu hỏi, ngươi hãy trả lời bằng cử
động đầu: một cái gật đầu là “phải”, một cái lắc đầu là
“không”. Ngươi hiểu chứ ?”

Regan gật đầu.

” Những câu trả lời của ngươi có ý nghĩa chứ
?” Ông hỏi cô bé. – Phải.

” Ngươi có phải là một người Regan có quen biết
không ?” – Không.

” Là người Regan có nghe nói đến không ?”
– Không.

” Có phải ngươi là người cô bé bịa đặt ra không
?” – Không.

” Ngươi có thật ?” – Phải.

” Một phần của Regan ?” – Không.

” Ngươi đã từng là một phần của Regan chứ
?” – Không.

” Ngươi thích cô bé không ?” – Không.

” Ngươi ghét cô bé à ?” – Phải.

” Ghét vì một điều cô ấy đã làm ?” – Phải.

” Ngươi có trách móc cô bé về chuyện bố mẹ cô
bé ly dị không ?” – Không.

” Điều đó có liên quan gì đến cha mẹ cô bé
không ?” – Không.

” Đến một người bạn nào đó ?” – Không.

” Nhưng ngươi oán ghét cô ấy ?” – Phải.

” Có phải ngươi đang trừng phạt Regan không
?” – Phải.

” Ngươi muốn hãm hại cô bé ?” – Phải.

” Muốn giết cô bé ?” – Phải.

” Nếu cô ta chết, há ngươi không chết luôn sao
?” – Không.

Câu trả lời đó có vẻ làm ông bất an. Ông cau mày suy
nghĩ. Mấy chiếc lò xo giường kêu kin kít lúc ông xoay trở thân mình. Trong sự
tĩnh lặng ngột ngạt, tiếng thở của Regan hầng hậc như thụt từ một ống thổi thối
tha, rữa nát. Ngay sát đây. Nhưng mà lại xa. Hung hiểm gở ác một cách xa xôi.

Vị bác sĩ tâm thần lại ngước lên nhìn khuôn mặt méo
mó, độc ác kia. Đôi mắt ông ngời lên nét suy tư.

” Có điều gì cô bé có thể làm khả dĩ bắt buộc
ngươi phải ra khỏi cô bé không ?” – Có.

” Ngươi có thể nói đó là điều gì chứ ?” –
Phải.

” Ngươi nói cho ta nghe chứ ?” – Không.

” Nhưng… ”

Thình lình, vị bác sĩ tâm thần há hốc mồm vì cơn đau
bất chợt làm ông kinh hãi đến mức không thể tin nổi mà nhận ra rằng Regan đang
bóp bìu dái của ông bằng bàn tay trước đó đã kẹp lấy ông như một chiếc vuốt sắt.
Mắt trợn trừng, ông vun vẩy để thoát thân. Ông không sao thoát ra được. ”
Sam, Sam ơi! Cứu tôi với !” Ông rên ư ử.

Đau đớn cực cùng. Đúng là một trại điên.

Chris ngước mắt, rồi nhảy vọt lên lần núm bật đèn.

Klein lao đến.

Regan đầu ngửa ra sau, cười khằng khặc như một ác quỷ,
rồi tru lên như sói.

Chris vỗ vào núm bật. Đèn sáng. Nàng chứng kiến một
cuốn phim giần giật, sần sùi mô tả một cơn ác mộng ở tốc độ chậm: Regan và hai
bác sĩ quằn quại trên giường trong một nùi hỗn độn những chân và tay quơ quào,
trong một cuộc hỗn chiến của những khuôn mặt nhăn nhó, của những tiếng thở hào
hển và những tiếng nguyền rủa, của tiếng tru tréo, tiếng sủa ăng ẳng và tiếng
cười gớm ghiếc, với vai nữ Regan kên ủn ỉn như heo, Regan hí như ngựa; thế rồi
cuốn phim chạy nhanh hơn và khung giường lắc lư dữ dội, nhồi từ bên này sang
bên kia, còn Chris bất lực đứng ngó lúc con gái hai mắt trợn ngược, rít lên một
tiếng thét hãi hùng mà nẩy người lên khỏi bệ cột sống một cách tàn bạo.

Regan ngã gục xuống và bất tỉnh. Sau đó thong thả và
thận trọng, các bác sĩ gỡ người ra, đứng lên. Họ nhìn Regan chăm chăm. Một lúc
sau, bác sĩ Klein, mặt vẫn phớt tỉnh, bắt mạch cho Regan. Ra vẻ hài lòng, ông
chậm rãi kéo chăn đắp cho cô bé rồi gật đầu ra dấu cho mấy người kia. Họ rời
phòng, đi xuống văn phòng.

Suốt một lúc, không ai nói năng gì. Chris toạ trên
trường kỷ. Klein và vị bác sĩ tâm thần ngồi trên hai ghế đối diện nàng. Vị bác
sĩ tâm thần rất tư lự, cứ véo môi lúc nhìn bàn cà phê, rồi ông thở dài và ngước
lên nhìn Chris. Nàng xoay tia nhìn héo hắt về phía ông. ” Điều quái quỷ gì
đang diễn ra ở đây ?” Nàng hỏi bằng một giọng thì thào, hốc hác, nhuốm màu
tang tóc.

“Bà có nhận ra thứ ngôn ngữ cô bé vừa nói lúc
nãy không ?” Ông hỏi nàng.

Chris lắc đầu.

” Bà có theo tôn giáo nào không?”

” Không ?”

” Con gái bà ?”

” Cũng không.”

Bác sĩ tâm thần lúc đó mới hỏi nàng một loạt các câu
hỏi lên quan đến tiểu sử tâm lý của Regan. Rốt cuộc. khi đã kết thúc, ông có
dáng băn khoăn.

” Sao ?” Chris hỏi ông, mấy ngón tay có
các khớp trắng hếu cứ xoắn lại rồi lại buông chiếc khăn tay, vò nó thành một
nùi tròn. ” Con bé mắc chứng gì vậy ?”

” Chà, điều đó cũng khá mơ hồ,” vị bác sĩ
tâm thần tránh né. “Thành thật mà nói về phần mình, sẽ hết sức là vô trách
nhiệm nếu tôi lại đưa ra một lời chẩn đoán sau có một lần khám quá sức vắn tắt
như vậy.”

” Nhưng mà, chắc bác sĩ cũng phải có ý kiến nào
đó chứ,” nàng khăng khăng.

Vị bác sĩ tâm thần thở dài, sờ lên mày. ” Vâng,
tôi hiểu là bà hết sức ưu tư, nên tôi xin nêu ra một vài cảm nghĩ có tính cách
gợi ý thôi.”

Chris nghiêng người ra trước, gật đầu, vẻ căng thẳng.
Mấy ngón tay đặt trên lòng nàng bắt đầu sờ soạng chiếc khăn tay, lượn lờ trên
các đường chỉ ở viền khăn cứ như chúng là một chuỗi hạt để cầu nguyện với những
hạt bằng vải nhăn nhíu.

” Để bắt đầu,” ông bảo nàng, ” tôi
xin thưa rằng, rất khó có thể cho rằng cô bé giả vờ được.”

Klein gật đầu đồng ý.

” Chúng tôi suy nghĩ như thế vì một số các lý
do,” nhà tâm thần học tiếp tục. “Chẳng hạn như, những co giật đau đớn
và dị thường, và điều gây ấn tượng sâu sắc nhất, theo tôi, chính là ở sự thay đổi
trên nét mặt của cô bé lúc chúng ta nói chuyện với cái gọi là nhân vật mà cô bé
cho là ở bên trong cô. Bà thấy đó, một tác dụng tâm thần như thế khó có thể xảy
ra trừ phi cô bé đã tin ở nhân vật đó. Bà theo kịp chứ ?”

” Tôi nghĩ là mình hiểu,” Chris trả lời, mắt
nàng lác xệch trong nổi bối rối. “Duy có một điều tôi không hiểu, đó là
nhân vật này đến từ đâu. Tôi muốn nói là người ta cứ nghe nói hoài về chứng bản
ngã phân liệt, nhưng thực tế tôi lại chưa bao giờ được biết đến một lời giải
thích nào.”

” Vâng, mà cũng chưa có ai khác được biết đến cả,
thưa bà MacNeil. Chúng ta sử dụng những ý niệm như là “ý thức” –
“tâm trí” – “bản ngã”, nhưng thực sự chúng ta vẫn chưa biết
được chúng là gì.” Ông lắc đầu. ” Thực sự là không. Hoàn toàn không.
Cho nên khi tôi bắt đầu nói về một điều giống như thể bản ngã phân liệt hay bản
ngã đa trùng, thì tất cả những gì chúng ta có chỉ là dăm ba lý thuyết mang tính
chất gây thêm nhiều thắc mắc hơn là đưa ra những giải đáp. FREUD quan niệm rằng
một số các ý tưởng và tình cảm nào đó, bằng cách này hay cách khác, bị ý thức kềm
chế, dồn nén lại, nhưng vẫn tồn tại sống động trong tiềm thức của một con người;
thực vậy, chúng tồn tại thật mạnh mẽ và tiếp tục tìm cách thể hiện ra bằng các
triệu chứng tâm thần khác nhau. Rồi khi cái bị dồn nén này, hay ta cứ gọi nó là
chất liệu phân ly này – từ “phân ly” hàm ý một sự tách rời ra khỏi
dòng ý thức – vâng, khi loại chất liệu này đã đủ mạnh mẽ, hay khi bản ngã của
người đó đã bị rối loạn và suy yếu, sẽ phát sinh hệ quả là chứng tâm thần phân
liệt.” Ông lưu ý. ” Phải nói thêm là chứng ấy không đồng nghĩa với chứng
nhị trùng bản ngã. Chứng tâm thần phân liệt mang ý nghĩa của một sự đổ vỡ tan
tành của bản ngã. Nhưng trong trường hợp cái chất liệu phân ly ấy đã đủ mạnh để
– bằng cách nào đó khắng khít dính chặt vào với nhau, bằng cách nào đó tổ chức
được, cấu thành được trong tiềm thức của cá nhân đó – thì lúc ấy, lắm khi, nó
được biết là sẽ hoạt động độc lập như thể một bản ngã riêng biệt, nó sẽ tiếp
thu các chức năng của cơ thể.

Ông hít một hơi thở dài, Chris lắng nghe chăm chú,
và ông lại tiếp tục. ” Đó là một lý thuyết. Còn có nhiều lý thuyết khác, một
vài lý thuyết trong số đó bao hàm ý niệm về sự trốn thoát vào cõi vô thức, trốn
thoát khỏi các xung đột hay rắc rối tình cảm. Trở lại trường hợp cháu Regan, cô
bé chưa hề có bệnh sử mắc chứng tâm thần phân liệt và trên điện não đồ cũng
không hề xuất hiện dạng sóng điện não thường đi liền với chứng bệnh ấy. Cho nên
tôi có khuynh hướng bác bỏ chứng tâm thần phân liệt. Nếu thế thì chúng ta chỉ
còn lại lãnh vực tổng quát của chứng loạn thần kinh ít-tê-ri mà thôi.”

” Tôi cũng bị chứng ấy tuần trước đây,”
Chris thì thầm một cách thê thảm.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+