Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện ma kinh dị

Quỷ ám – Chương 08 – part 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 08

Lọt thỏm trong lòng chảo xanh tươi, ấm áp của khuôn
viên trường Đại học, Damien Karras một mình chạy lúp xúp quanh một đường chạy
hình thuẫn đầy đất mùn, chiếc quần soóc kaki và áo thun bằng vải cô-tông ướt đẫm
thứ mồ hôi dính dáp lành mạnh. Phía trước mặt trên một ngọn đồi nhỏ, mái vòm trắng
xoá của đài thiên văn nhịp rộn ràng theo sải chân của ông, sau lưng ông, trường
y khoa khuất dạng sau lớp bụi và niềm ưu tư đang bị quấy động mịt mù.

Từ khi được giải nhiệm khỏi chức vụ cũ, ông đến đây
hằng ngày, chạy mấy dặm đường theo vòng chảo và săn đuổi giấc ngủ. Ông suýt bắt
được nó, sắp lơi lỏng được khỏi móng vuốt của những nỗi muộn phiền đã xoắn chặt
lấy tâm hồn ông như một vết xâm mình sâu đậm. Nỗi phiền muộn bấy giờ đã vương vấn
ông nhẹ nhàng hơn.

Hai mươi vòng…

Dễ chịu hơn nhiều.

Nữa! Hai vòng nữa.

Càng dễ chịu hơn…

Các bắp thịt chân mạnh mẽ, căng máu và đau nhói, khẽ
lay động với nét uyển chuyển thon thả của loài sư tử, Karras đang chạy thình thịch
qua một khúc quanh, thì ông chợt nhận thấy có ai đó đang ngồi trên chiếc ghế
đá, phía ông để khăn lau và quần dài: một người đàn ông trung niên trong chiếc
áo khoác lụng thụng, đội chiếc mũ ni bèo nhèo như nùi giẻ . Hình như người đó
đang nhìn ông. Đúng không? Đúng quá rồi… đầu ông ta quay lại lúc Karras chạy
ngang.

Vị linh mục tăng tốc, sải chân của ông nện xuống
thình thịch làm vang động cả mặt đất ở vòng chạy cuối cùng, rồi ông giảm tốc độ
xuống thành nhịp đi bộ, vừa thở hào hển vừa đi ngang qua ghế đá không buồn nhìn
lại, hai tay ép khẽ xuống hai bên hông. Bộ ngực đầy ăm ắp những bắp thịt rắn chắc
như đá tảng cùng triền vai của ông khẽ nhô lên làm căng cứng chiếc áo thun, làm
biến dạng mấy chữ CÁC TRIẾT GIA in ngay trước ngực áo, các chữ cái trước đây
đen tuyền nay đã phai hẳn màu, qua bao nhiêu lần giặt giũ.

Người đàn ông mặc áo khoác đứng dậy, bắt đầu tiến đến
gần vị linh mục.

“Cha Karras ?” Trung uý Kingderman gọi, giọng
khản đặc.

Vị linh mục quay lại, khẽ gật đầu, mắt nheo lại vì nắng
loá, đợi Kingderman bắt kịp mình rồi ra dấu cho ông ta đi theo lúc ông bắt đầu
di chuyển trở lại. ” Ông không phiền chứ ? Tôi sắp cóng người đây,” vị
linh mục hổn hển.

” Có chứ, dĩ nhiên là phiền rồi,” nhà thám
tử trả lời, vừa gật đầu với vẻ co rúm thiếu nhiệt thành vừa thọc hai tay vào
túi. Màn đi bộ từ bãi đậu xe đến đây đã làm ông ta mệt đừ.

” Ta, ta đã gặp nhau chưa nhỉ ?” vị linh mục
Dòng Tên hỏi.

” Chưa đâu, cha. Chưa, nhưng người ta bảo trông
cha như một võ sĩ quyền Anh, một linh mục nào đó ở khu cư xá, tôi quên mất
tên.” Ông đang mãi rút ví ra. ” Tôi rất dở ba cái vụ tên tuổi này.”

” Còn tên ông ?”

” Willie Kingderman, thưa cha.” Ông nhá chứng
minh thư. “Ban Điều Tra Án Mạng.”

” Thật sao ?”

Karras nhìn kỹ phù hiệu và thẻ chứng minh thư với vẻ
chăm chú sốt sắng như một cậu bé. ” Chuyện này nghĩa là sao ?”

” Này, chắc cha cũng biết đôi điều đấy chứ,
thưa cha?” Kingderman đáp, vừa quan sát nét mặt phong trần của vị linh mục
Dòng Tên. ” Đúng thật, cha giống y như một võ sĩ quyền Anh. Xin cha tha lỗi,
cái vết sẹo đó – cha biết – cạnh mắt đó,” ông ta chỉ trỏ. “Gống
Brando trong phim Waterfront quá, đúng là giống hệt Marlon Brando. Người ta
cũng tạo cho nàng một vết sẹo.” Ông ta minh hoạ bằng cách kéo khóe mắt
mình ra. ” Khiến cho mắt anh ta trông hơi hí một chút xíu thôi, khiến anh
ta lúc nào trông cũng có vẻ mơ màng, lúc nào cũng buồn thảm. Đó, đúng là cha
đó… ” Ông ta nói, chỉ trỏ: ” Cha là Brando. Thiên hạ nói về cha như
vậy, phải không cha ?”

” Không, họ không hề.”

” Có bao giờ cha đấu quyền Anh chưa ?”

” Ồ, chút đỉnh.”

” Cha người ở đây. Quận này ?”

” New York.”

” Golden Gloves, đúng không ?”

” Ông xứng đáng lên đại uý lắm.” Karras mỉm
cười. ” Nào, bây giờ tôi giúp gì được cho ông đây ?”

” Làm ơn đi chậm hơn một chút. Bị bệnh khí thủng
mà !” Nhà thám tử phác cử chỉ vào cổ họng mình.

” Ồ, tôi xin lỗi.” Karras lơi bước.

” Không hề gì. Cha có hút thuốc không ?”

” Có.”

” Không nên hút.”

” Thôi, có chuyện gì thì kể cho tôi nghe
đi.”

” Đã hẳn. Tôi đang lạc đề rồi. À này, cha bận à
?” Nhà thám tử hỏi dò. ” Tôi không quấy rầy đấy chứ ?”

” Quấy rầy cái gì ?” Karras hỏi, vẻ sửng sốt.

” Hừ, thì việc cầu nguyện thầm, chắc vậy
?”

” Chắc phải phong ông lên đại uý,” Karras
mỉm cười bí hiểm.

” Xin lỗi, tôi có sơ sót điều gì chăng ?”

Karras lắc đầu, nhưng nụ cười vẫn còn vương vấn.
” Tôi không tin là ông để sót điều gì hết.” Linh mục nhận xét, cái liếc
xéo của ông về phía Kingderman đầy ranh mãnh và nhấp nháy một cách nhiệt tình.

Kingderman dừng lại, hết sức cố gắng trong vô vọng
mong tạo được một vẻ mặt ngơ ngác, nhưng nhìn đôi mắt đầy nếp nhăn của người tu
sĩ, ông cúi đầu rầu rĩ. ” À phải. Dĩ nhiên… dĩ nhiên vậy rồi… một nhà
tâm thần học mà. Tôi đâu có giỡn mặt được.” Ông ta nhún vai. “Cha thấy,
điều đó đã thành thói quen đối với tôi, thưa cha. Bỏ lỗi cho tôi. Cái trò tình
cảm ủy mị, đó là phương pháp Kingderman: thuần tuý là tình cảm ướt át. Được rồi,
tôi sẽ thôi quanh co và nói thẳng với cha là việc gì.”

” Mấy vụ phạm thánh,” Karras nói, gật gù.

” Vậy là cái trò vặt tình cảm ủy mị của tôi hoá
ra công cốc,” nhà thám tử nói khẽ.

” Rất tiếc.”

” Không hề gì, thưa cha, thế cho đáng đời tôi.
Vâng, những vụ xảy ra trong nhà thờ ấy.” Ông xác nhận. “Đúng thế! Có
lẽ chỉ có một điều khác nữa ngoài lề, một điều nghiêm trọng.”

” Giết người ?”

” Phải, cha lại đá tôi một phát nữa, tôi khoái
lắm.”

” Chà, thì ban Điều Tra Án Mạng mà.” Vị tu
sĩ Dòng Tên nhún vai.

” Không sao, không sao, thưa tài tử Marlon
Brando, không sao cả. Thiên hạ bảo là xét như một linh mục thì cha khá là ranh
mãnh.”

” Lỗi tại tôi mọi đàng,” Karras thầm thì.
Dù lúc đó ông vẫn mỉm cười nhưng ông lấy làm hối hận vì có lẽ ông đã vô tình
làm tổn thương tự ái của viên thám tử. Thực tâm ông không cố ý làm thế. Lúc này
ông cảm thấy sung sướng có dịp bày tỏ một sự bối rối chân thành. ” Dù vậy,
tôi không hiểu được ý ông.” Ông nói thêm, không quên cau mày một phát.
“Hai điều đó có liên quan gì không ?”

” Này thưa cha, ta có thể giữ kín điều này chỉ
hai chúng ta biết được không ? Giữ mật ? Xem như một vấn đề xưng tội, có thể
nói như vậy ?”

” Dĩ nhiên là được.” Vị linh mục sốt sắng
nhìn nhà thám tử. ” Chuyện gì vậy ?”

” Cha biết nhà đạo diễn đã từng làm phim ở đây
không, thưa cha ? Burke Dennings ấy ?”

” Ồ, tôi có gặp ông ta rồi.”

” Cha đã gặp ông ta rồi.” Nhà thám tử gật
đầu. ” Cha cũng đã rành chuyện ông ta chết như thế nào rồi chứ ?”

” Thì, báo chí… ” Karras lại nhún vai.

” Báo chí chỉ nói phần nào thôi.”

” Thế nữa ?”

” Chỉ phần nào thôi. Chỉ một phần không hơn.
Này cha, cha biết gì về đề tài phù thủy ?”

” Cái gì ?”

” Nghe đây, cứ kiên nhẫn, tôi đang muốn phăng đến
một điều nào đó. Bây giờ thì làm ơn nói về vụ phù thủy đi. Cha có rảnh không
?”

” Chút đỉnh.”

” Trên phương diện hoạt động của bọn phù thủy,
chứ không phải về việc săn bắt họ đâu.”

” Ồ, tôi đã có lần viết sách khảo cứu về đề tài
ấy,” Karras cười, ” trên khía cạnh tâm thần học.”

” Ồ, thật sao ? Tuyệt quá! Cừ quá đi thôi! Đúng
là một phần thưởng cho tôi. Một điểm A cộng. Cha có thể giúp ích tôi rất nhiều,
rất nhiều hơn chỗ tôi tưởng. Nào, cha, nói về thuật phù thủy… ”

Ông với tay nắm chặt lấy cánh tay vị linh mục Dòng
Tên lúc họ đi quanh một khúc rẽ và đến gần chiếc ghế đá. ” Như tôi đây, một
kẻ tầm thường, và nói trắng ra, không được học hành nhiều cho mấy, xét về mặt
giáo dục trường lớp, khoa bảng. Không thật. Nhưng tôi chịu đọc. Vâng, tôi biết
người ta thường nói thế nào về những kẻ tự lập, người ta hay bảo rằng họ là những
thí dụ điển hình đến khiếp về sự lao động không kỹ năng. Tôi không xấu hổ.
Không hề. Tôi..” Chợt ông chận ngang trớn nói, nhìn xuống và lắc đầu.
“Lại tình cảm ủy mị nữa rồi. Đúng là thói quen mà. Tôi không cách gì chữa
được cái trò tình cảm ủy mị này được. Chà, xin bỏ lỗi cho, cha đang bận rộn
quá.”

” Vâng, tôi đang cầu nguyện.”

Câu nói nhỏ nhẹ của vị tu sĩ khô khốc và vô hồn.
Kingderman dừng lại chốc lát mà ngó ông. ” Cha nói thật đấy chứ ?”
” Không ?”

Nhà thám tử lại nhìn ra trước và họ tiếp tục đi.
” Đây, tôi xin nói vào đề, những vụ phạm thánh. Chúng có nhắc cho cha nhớ
tới điều gì liên quan đến thuật phù thủy không ?”

” Có lẽ. Một vài nghi thức đã được sử dụng
trong Lễ Đen.”

” Một điểm A cộng nữa. Bây giờ tới Dennings.
Cha đã đọc báo thấy ông ta chết ra sao rồi chứ ?”

” Vì một cái ngã.”

” Đây, tôi nói cha nghe, và xin giữ mật đấy nhé
?”

” Dĩ nhiên.”

Nhà thám tử có vẻ đau khổ vì ông nhận ra là Karras
không hề có ý muốn dừng ở ghế đá. ” Cha có phiền không ?” Ông hỏi, vẻ
mong ngóng.

” Gì cơ ?”

” Ta dừng lại được không ? Có lẽ ngồi xuống
?”

” Ồ, được chứ.” Họ bắt đầu vòng lại chiếc
ghế đá.

” Cha sẽ không bị cóng chứ ?”

” Không đâu, bây giờ tôi khỏe rồi.”

” Cha chắc chứ ?”

” Tôi khỏe mà.”

” Được rồi, được rồi, nếu ý cha đã quyết.”

” Lúc nãy ông đang nói gì nhỉ ?”

” Xin chờ cho một giây, một giây thôi mà.”

Kingderman đặt tấm thân mỏi nhừ của ông lên ghế đá với
một tiếng thở dài mãn nguyện. ” Chà, khá hơn rồi, có khá hơn rồi.”
Ông nói lúc vị linh mục Dòng Tên nhặt chiếc khăn lên lau khuôn mặt đẫm mồ hôi của
mình. “Đang độ trung niên thật là một cuộc đời !”

” Burke Dennings hả ?”

” Burke Dennings, Burke Dennings, Burke
Dennings… ” nhà thám tử gật đầu, ngó xuống giày. Rồi ông ngẩng lên nhìn
Karras, vị linh mục đang lau gáy. ” Thưa cha nhân lành, Burke Dennings đã
được tìm thấy ở chân dãy bậc cấp dài dằng dặc ấy đúng bảy giờ năm phút, đầu vặn
tréo ngoe ra đằng sau.”

Những tiếng la hét loáng thoáng vẳng ra từ sân dã cầu,
nơi đội bóng Đại học tập dượt. Karras ngừng lau, chịu đựng tia nhìn đăm đăm của
viên trung uý. ” Điều đó đã không xảy ra trong khi ngã chứ ?” Rốt cuộc
ông lên tiếng.

” Cái chắc là có thể xảy ra trong lúc ngã lắm
chứ.” Kinderman nhún vai. “Nhưng mà…”

” Không có lẽ nào.” Karras suy nghĩ.

” Vậy cha nghĩ sao về điều đó, trong nội dung của
thuật phù thủy ?”

Vị linh mục chậm rãi ngồi xuống, lộ vẻ đăm chiêu.
” Chà,” cuối cùng ông nói, ” cứ giả thiết như là bọn quỷ dữ đã vặt
gãy cổ các phù thủy theo cách đó. Chí ít thì thần thoại cũng đã kể lại như vậy.”

” Một thần thoại ư ?”

” Ồ, phần lớn là vậy.” Vị linh mục quay
sang Kinderman. ” Mặc dù con người ta quả đã có kẻ chết y như cách đó thật,
tôi nghĩ vậy, có thể lắm, đó là những hội viên của một ổ phù thủy đào thoát hoặc
đã tiết lộ bí mật của tổ chức. Đó chỉ là một sự phỏng đoán thôi. Nhưng tôi biết
rõ đó chính là dấu ấn của bọn sát nhân thờ quỷ dữ.”

Kinderman gật đầu. ” Chính xác. Chính xác lắm.
Tôi nhớ lại một vụ giết người tương tự đã xảy ra ở London. Xảy ra vào thời đại
bây giờ. Tôi muốn nói là mới dạo gần đây, mới bốn, năm năm trước đây thôi, thưa
cha. Tôi nhớ là tôi đã đọc thấy việc đó trên báo chí.”

” Vâng, tôi cũng có đọc, nhưng thiết tưởng chuyện
đó hoá ra chỉ là trò đùa dai mà thôi. Tôi có lầm không ạ ?”

” Không đâu, đúng như thế, cha ạ, hoàn toàn
đúng như cha nghĩ. Nhưng còn trong trường hợp này thì chí ít, người ta cũng thấy
được đôi chỗ tương quan, có lẽ thế, giữa vụ đó và những việc xảy ra trong nhà
thờ. Có lẽ một kẻ nào đó điên rồ, thưa cha, một kẻ nào đó đem lòng thù oán giáo
hội. Một cuộc nổi loạn từ tiềm thức, có lẽ thế.”

” Một linh mục bệnh hoạn,” Karras thì thầm.
” Hẳn thế ?”

” Này cha, cha là một nhà tâm thần học, cha hãy
nói cho tôi nghe đi.”

” Dĩ nhiên thôi, các hành vi xúc phạm thần
thánh rõ ràng là có tính cách bệnh lý.” Karras trầm ngâm nói, vừa mặc vội
chiếc áo len vào. ” Và nếu quả thật là Dennings đã bị giết chết thì, tôi
đoán rằng kẻ sát nhân cũng là một kẻ bệnh hoạn mà thôi.”

” Và có lẽ y có chút kiến thức về thuật phù thủy.”

” Có thể.”

” Có thể,” nhà thám tử lầu bầu. ” Vậy
thì ai đó hội đủ tiêu chuẩn, chắc cũng chỉ sống nội trong vùng này thôi, và đã
lẻn vào nhà thờ trong đêm hôm đó ?”

” Một linh mục bệnh hoạn” Karras nói, rầu
rĩ với tay lấy chiếc quần kaki đã bạc phếch ra vì nắng gió.

” Xin cha hãy nghe đây, tôi nói điều này hẳn sẽ
rất khó chịu đối với cha, tôi hiểu lắm. Nhưng đối với các linh mục đang sống
trong khuôn viên trường Đại học này, cha là một bác sĩ tâm thần, một vị cố vấn
về các vấn đề tâm linh, thưa cha, hẳn là cha… ”

” Không, tôi đã thay đổi nhiệm sở rồi.”

” Ủa, thật sao ? Ngay giữa năm như thế này à
?”

” Đó là lệnh Bề Trên.” Karras nhún vai lúc
ông xỏ quần vào.

” Dù vậy, cha hẳn biết vào thời điểm đó những
ai là kẻ bệnh hoạn và những ai không chứ, đúng không? Tôi muốn nói là cái loại
bệnh đó. Cha đã biết rồi.”

” Không, không nhất thiết đâu, thưa Trung uý.
Tuyệt không. Sự thật là nếu quả tôi có biết đi nữa thì cũng chỉ là chuyện tình
cờ. Ông thấy đó, tôi không phải là nhà phân tâm học. Tất cả công việc tôi làm
là giúp ý kiến . Vả lại,” ông vừa bình luận vừa cài cúc quần, ” tôi
thật sự không biết người nào khớp với điều mô tả trên cả.”

” À phải, nguyên tắc đạo đức của người bác sĩ.
Nếu cha có biết, chắc cha cũng chẳng nói.”

” Đúng thế, có thể lắm là tôi không nói.”

” Nhân tiện – Và tôi cũng xin đề cập đến để
nghe chơi thôi – Cái nguyên tắc đạo đức này dạo gần đây đã được xem là bất hợp
pháp rồi. Không dám quấy rầy cha vì những chuyện vụn vặt, nhưng xin thưa với
cha rằng mới đây một bác sĩ tâm thần ở California ngập nắng, đúng thế đó, đã bị
tống giam vì không chịu khai báo với cảnh sát những điều ông ta biết về một bệnh
nhân.”

” Một lời đe doạ chăng ?”

” Đừng có nói chuyện điên. Tôi chỉ đề cập đến
nghe chơi vậy thôi.”

” Lúc nào tôi cũng có thể trình bày với quan
toà rằng đó là một bí mật của toà giải tội được.” Vị linh mục Dòng Tên
nói, vừa cười gượng gạo lúc ông đứng lên bỏ áo vào quần. ” Thẳng thắng mà
nói là như vậy,” ông nói thêm.

Nhà thám tử ngước nhìn ông, có phần ảm đạm. ”
Thưa cha, cha muốn ta bàn chuyện nghiêm chỉnh chứ ?” Ông ta hỏi. Rồi ông
nhìn chỗ khác, vẻ buồn nản. ” Cha… Cha gì nhỉ ?” Ông hỏi như đánh
đu với chữ nghĩa. ” Cha là một người Do Thái, mói gặp cha là tôi biết
ngay.”

Vị linh mục cười khan.

” Ừ, cười đi.” Kinderman bảo. ” Cứ cười
đi.” Nhưng sau đó ông ta mỉm cười, có vẻ hài lòng với chính mình một cách
ranh mãnh. Ông quay lại với ánh mắt rạng rỡ. ” Điều này làm tôi nhớ lại kỳ
thi tuyển vào ngành cảnh sát, thưa cha, lúc tôi thi có một câu hỏi đại để như
thế này: ” rabies là gì và các anh sẽ làm gì với chúng ?” Cha có biết
một tên đầu bò hạ bút trả lời như thế nào không ? Anh chàng này tên là Emis thì
phải ? ” Rabies” anh ta viết, “là các tu sĩ Do Thái giáo, và tôi
sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp đỡ họ”, tôi nói thật đó !” Ông
ta giơ một tay lên thề.

Karas cười. ” Nào, tôi đưa ông ra xe đây, xe
ông đậu ngoài bãi phải không ?”

Nhà thám tử ngước nhìn vị linh mục, miễn cưỡng không
muốn đi. ” Vậy là ta kết thúc sao ?”

Vị linh mục gác một chân lên ghế đá, nghiêng người tới
trước, một tay tựa hẳn lên đầu gối. ” Thực lòng tôi không dấu diếm gì
đâu.” Ông nói. ” Thật đó. Giá tôi biết một linh mục nào giống như kẻ
ông đang tìm kiếm, chí ít tôi cũng có thể nói cho ông rằng có một người như thế..như
thế… , mà không tiết lộ tên ông ta. Rồi kế đó, tôi sẽ phúc trình việc ấy lên
Giám Tinh. Nhưng tôi không biết có ai thậm chí hơi giống như vậy.”

” À, vâng,” nhà thám tử thở dài. “Trước
hết, tôi chưa hề nghĩ đó là một linh mục. Thực sự là không.” Ông gật đầu về
hướng bãi đậu xe. ” Vâng, xe tôi ngoài đó.”

Hai người cất bước.

” Điều mà tôi thực tâm nghi ngờ,” nhà thám
tử tiếp tục. ” Nếu tôi nói ra chắc cha sẽ bảo là tôi điên. Tôi không biết.
Tôi không biết.” Ông ta lắc đầu quầy quậy. “Ôi chao, bao nhiêu kiểu hội
kín thế này, những giáo phái kiểu này, nơi họ giết người một cách vô cớ. Nó khiến
cho ta bắt đầu suy nghĩ đến những điều kỳ quặc. Để theo kịp thời đại, vào những
thời buổi như thế này, ta còn phải điên một chút mới được.”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+