Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện ma kinh dị

Quỷ ám – Chương 10 – part 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Ông quên mất lời văn. Ông liền tra cứu. Ông lướt
ngón tay trên trang một quyển sách trên bàn. Đây rồi : “… những hiện tượng
ngoại giới có thể xác minh được mà có hàm ý rằng chúng phát sinh do một can thiệp
phi thường của một tác nhân thông tuệ không phải là con người… ” Đó có
phải là trường hợp của người tu sĩ Shaman không ? Karras tự hỏi. Không. Và đây
có phải là trường hợp của Regan không ?

Ông quay sang một đoạn văn ông đã gạch sẵn bằng bút
chì : ” Thầy đuổi quỷ phải tuyệt đối thận trọng để không có một biểu thị
nào của bệnh nhân bị bỏ quên mà không được giải thích… ”

Ông gật đầu. Vậy thì, tốt. Ta sẽ xem. Vừa bách bộ,
ông vừa ôn lại những biểu hiện trong tình trạng rối loạn của Regan kèm theo những
lời giải thích khả dĩ cho những biểu hiện đó. Ông đánh dấu chúng trong trí, từng
điểm một:

Sự thay đổi đáng kinh ngạc trên nét mặt Regan.

Một phần do con bé đau ốm. Một phần do không ăn uống
gì. Phần lớn, ông kết luận, chính vì diện mạo là một sự biểu lộ cho trạng thái
tâm thần. Như thế là nghĩa lý quái gì chứ ? Ông gượng gạo nói thêm.

Sự thay đổi đáng kinh ngạc nơi giọng nói của Regan.

Ông còn phải nghe giọng nói nguyên thủy của cô bé
đã. Thậm chí nếu giọng nói đó đúng là giọng thanh, nhẹ, như mẹ cô bé đã cho biết,
thì những cơn kêu thét liên tục cũng phải làm cho những dây thanh đới dày khít
lại, do đó giọng nói sẽ trầm đục đi. Vấn đề duy nhất ở đây, ông suy nghĩ, chính
là âm lượng đồ sộ, chan chứa của giọng nói đó, vì chí đến các dây thanh đới có
dày khít lại đi nữa, xét về mặt sinh lý học, cái âm lượng vĩ đại này là một điều
vượt ngoài sức tưởng tượng. Lại nữa, ông cân nhắc, trong những trạng thái xao
xuyến hay bệnh lý, những sự phô diễn sức mạnh phi phàm vượt quá tiềm năng của bắp
thịt đã được biết đến như một chuyện thường tình. Có thể nào những dây thanh đới
và hộp âm thanh lại không chịu cùng một ảnh hưởng huyền nhiệm như thế sao ?

Vốn ngữ vựng và tầm kiến thức của Regan chợt phát
triển rất lớn lao.

Chứng quên từ ngữ : có lẽ là những hồi ức bị chôn dấu
về các từ ngữ và các dữ kiện mà đã có lần cô bé được nghe thấy, ngay cả trong
thời còn ẵm ngửa. Ở những người mắc chứng mộng du và thường gặp nơi những kẻ sắp
lâm chung, những dữ kiện bị chôn vùi thường nổi lên với một độ chính xác gần
như được chụp ảnh.

Regan nhận ra ông là một linh mục.

Một sự phỏng đoán chính xác. Nếu quả cô bé đã đọc
chương sách luận về quỷ ám, đương nhiên cô bé phải chờ đợi có một vị linh mục đến
thăm. Theo Jung, khả năng nhận biết thuộc cõi vô thức và tính nhạy cảm của các
bệnh nhân mắc chứng loạn thần ít-tê-ri lắm lúc có thể lớn gấp năm mươi lần người
bình thường, điều đó đã lý giải cho hiện tượng ” đọc được ý nghĩ” cứ
như thật của những kẻ ngồi đồng qua trung gian các tiếng gõ trên bàn, vì cái mà
cõi vô thức của người ngồi đồng thực sự “đọc” được chẳng qua chỉ là
những chấn động và sự rung chuyển trên bàn gây ra do đôi bàn tay gõ nhịp của kẻ
mà tư tưởng được coi như là đang bị đọc thấy. Những chấn động tạo thành một dạng
mẫu của các chữ cái hoặc các con số. Như vây, có thể lắm. Regan đã “đọc”
được lý lịch của ông chỉ từ dáng điệu, cử chỉ của ông, từ dáng vẻ đôi bàn tay
ông, từ mùi rượu lễ.

Regan biết về cái chết của mẹ ông.

Một sự phỏng đoán có cơ sở nữa. Thì ông đã bốn mươi
sáu tuổi rồi.

Còn cái câu: ” Xin cha hãy giúp đỡ một thằng bé
giúp lễ ngày xưa, cha ơi !”

Các sách giáo khoa sử dụng trong các chủng viện Công
giáo đều thừa nhận sự thần giao cách cảm như một thực tế và một hiện tượng tự
nhiên.

Sự thông minh trước tuổi của Regan.

Trong quá trình đích thân quan sát một trường hợp bản
ngã đa trùng liên quan đến những hiện tượng được coi là huyền bí, nhà tâm thần
học Jung đã kết luận rằng trong những tình trạng mộng du mang tính loạn thần
ít-tê-ri, chẳng những các nhận thức giác quan thuộc cõi vô thức vượt cao hẳn
lên, mà cả chức năng của trí tuệ cũng tăng vọt, vì các bản ngã mới trong trường
hợp đang được nghiên cứu đó dường như thông minh hơn bản ngã nguyên thủy thấy
rõ. Dù vậy, Karras vẫn lúng túng, phải chăng đơn giản chỉ cần tường trình hiện
tượng đó là giải thích được nó ?

Bất chợt, ông thôi bước, quanh quẩn bên cạnh bàn giấy
vì chợt lóe lên trong tâm trí ông cái ý tưởng là trò chơi chữ về Vua Herod của Regan
lại đâm ra phức tạp hơn là biểu hiện ban đầu của nó. Chẳng là thế này : khi bọn
Pharisee kể cho Đấng Ki-tô nghe về lời hăm doạ của Herod, ông nhớ lại, Đấng
Ki-tô đã trả lời với bọn họ rằng: ” Hãy đi bảo với loài chồn cáo đó rằng
ta đã từng đuổi quỷ… ”

Ông nhìn cuộn băng ghi âm giọng nói của Regan một
lúc rồi mệt mỏi ngồi xuống bàn. Ông châm một điếu thuốc… phà khói ra… lại
nghĩ đến lũ bé trai nhà Burner; nghĩ đến trường hợp một bé gái tám tuổi đã biểu
lộ các triệu chứng bị quỷ ám ở thời kỳ kịch phát. Cuốn sách nào cô bé này đã đọc
mà lại có thể khiến cho tâm trí vô thức của cô bắt chước được giống hệt các triệu
chứng đó một cách toàn bích như thế ? Làm thế nào miền vô thức của các nạn nhân
ở Trung Hoa lại có thể truyền thông được các triệu chứng đó đến cho các tâm trí
vô thức của nhiều người bị quỷ ám khác nhau ở tận Tây bá lợi á, ở tận Đức, tận
Phi Châu, trong một cách thế mà các triệu chứng đó lúc nào cũng giống hệt nhau
?

… ” À, mà tình cờ, có cả mẹ mi ở đây với
chúng tao nữa đấy, Karras ạ… ”

Ông nhìn đăm đăm mà không thấy gì lúc làn khói thuốc
quyện lên như những đợt ký ức thầm thì cuộn tròn. Vị linh mục dựa ngửa, nhìn xuống
chiếc ngăn kéo dưới cùng phía bên trái bàn giấy. Trong một lúc, ông cứ nhìn đăm
không dứt. Rồi thong thả, ông nghiêng xuống, kéo ngăn hộc rút ra một quyển vở học
ngôn ngữ đã bạc màu. Trường Giáo dục Tráng niên. Quyển vở của mẹ ông. Ông đặt
quyển vở đó lên bàn, lần giở từng trang với sự chăm chút âu yếm. Những chữ cái
trong bảng mẫu tự ABC, viết đi viết lại nhiều lần, kế đó là những bài tập đơn
giản :

BÀI HỌC VI

ĐỊA CHỈ ĐẦY ĐỦ CỦA TÔI

Giữa các trang vở, bà cố gắng tập viết một lá thư:

Dimmy thân yêu,

Mẹ vẫn đang đợi.

 

Rồi lại một đoạn mở đầu khác. Dang dở. Ông nhìn đi
chỗ khác. Ông trông thấy đôi mắt mẹ ông ở cửa sổ… đợi mong…

“Domine, non sum gignus… ”

Đôi mắt đó đã biến thành đôi mắt của Regan, đôi mắt
gào thét… đôi mắt đợi chờ.

” Xin chỉ nói một lời… ”

Ông liếc nhìn cuốn băng ghi âm giọng nói của Regan.

Ông rời phòng, mang cuốn băng xuống phòng thính thị.
Tìm thấy một máy quay băng. Ngồi xuống, ông máng đầu băng vào một chiếc lõi trống.
Chụp ống nghe vào tay. Bật máy. Rồi ông nghiêng người ra trước, lắng nghe. Thật
kỹ. Thật tập trung.

Trong một lúc, chỉ nghe thấy tiếng băng rít. Tiếng
ken két của máy. Đột nhiên có tiếng khởi động nghe đánh “kịch” một
cái. Những tiếng động. ” A lô… ” Rồi có tiếng trả băng lại nghe veo
véo. Chris MacNeil, giọng khẽ khàng nói từ xa. ” Đừng nói sát vào micro thế
cưng. Cần xa ra.” ” Thế này ạ ?” ” Không, xa nữa kia.”
” Vầy được chưa ?” ” Ừ, tốt rồi.” ” Bây giờ tiếp tục
nói đi.” Tiếng cười khúc khích. Micro va chạm vào bàn. Rồi giọng nói trong
trẻo, dịu dàng của Regan MacNeil.

” A lô, bố đó hả ? Con đây nè. Hừmm… ”
Tiếng cười khúc khích, sau đó là một lời bỏ nhỏ thì thầm: ” Con chẳng biết
nói gì cả !” ” Ồ, thì cứ nói cho bố biết là con ra sao, cưng ạ. Kể
cho bố nghe mọi việc con đang làm.” Có tiếng cười lích rích nữa, rồi :
” Hừmm, bố ơi… bố biết không… Con muốn nói là, con mong là bố nghe được
con rõ, và, hừmm – Chà bây giờ để coi. À, trước hết là chúng con.. không phải,
chờ chút – à trước hết là chúng con đang ở Washington, đó là nơi có tổng thống ở,
và ngôi nhà này bố biết không, bố ? – Ngôi nhà này nó… không phải, chờ chút bố.
Con phải bắt đầu nói lại từ đầu mới được. Coi nào, bố ơi, có… ”

Karras chỉ nghe được đoạn còn lại rất đỗi mơ hồ, từ
xa xăm, qua tiếng mạch máu giần giật trong tai ông – như tiếng đại dương – lúc
nó dâng trào lên qua lồng ngực rồi khuôn lại thành một mối trực giác tràn bãi bờ
: Cái vật mà tôi thấy trong phòng đó không phải là Regan !

Ông trở lại khu cư xá Dòng Tên. Tìm thấy một phòng
nhỏ. Ông hành lễ Mi-sa trước lúc sinh hoạt nhộn nhịp bắt đầu. Lúc ông nâng Mình
Thánh lên để hiến tế, miếng bánh run rẩy giữa các ngón tay ông với một niềm hy
vọng mà ông không dám cậy trông, mà ông đã chiến đấu với từng sợi tơ mong manh
nhất của ý chí ông. ” Vì đây là Mình ta… ” ông thì thầm, giọng run
rẩy.

Không phải, bánh mì mà ! Cái này chẳng có gì khác
hơn là bánh mì !

Ông không dám yêu một lần nữa rồi lại đánh mất. Sự mất
mát đó quá đỗi lớn lao, quá ư buốt nhói. Ông gục đầu, nuốt bánh thánh như một ảo
vọng bị đánh mất. Trong khoảng khắc, miếng bánh dính trong cổ họng khô se của
ông.

Sau lễ Mi-sa, ông bỏ không ăn sáng. Ghi chú bài giảng.
Lên lớp ở trường Y khoa, đại học Georgetown. Giọng khàn đặc, ông nói lãng đãng,
cho qua bài giảng được chuẩn bị khá tồi: “… và trong khi cân nhắc các
triệu chứng của các cơn điên loạn tâm thái, các bạn sẽ… ” Bố hả… con
đây nè… con đây nè…

” Nhưng mà “con” là ai ?”..

Karras cho lớp học nghỉ sớm và trở về phòng riêng. Đến
phòng, ông liền khom xuống bàn giấy, hai lòng bàn tay ép sát trên bàn, chăm chú
xem xét lại lập trường của giáo hội đối với những dấu hiệu phi phàm của chứng
quỷ ám. Phải chăng ta quá cố chấp ? Ông tự hỏi. Ông xem xét kỹ lưỡng các nét
chính trong cuốn “Satan” : … “Thần giao cách cảm… hiện tượng
tự nhiên… sự di chuyển các đồ vật từ xa này được nghi là… từ thân xác có thể
phát ra chất dịch… ông cha ta… khoa học… ngày nay cần phải thận trọng
hơn. Tuy nhiên, dù cho chúng có phi phàm… ” Ông giảm chậm nhịp đọc…
” tất cả các cuộc đối thoại với bệnh nhân cần phải phân tích kỷ lưỡng, vì
nếu chúng đưa ra cùng một hệ thống liên tưởng và cùng một hệ thống các thói
quen ngữ pháp giống như cách biểu hiện trong trạng thái bình thường của bệnh
nhân thì lúc đó, việc quỷ ám cần phải được xem là đáng nghi vấn.”

Karras hít thở thật sâu, thật kiệt cùng. Rồi thở ra.
Đầu ông rũ xuống. Tuyệt nhiên không. Không có gì rõ ràng tách bạch cả. Ông nhìn
bức tranh khắc kẽm ở trang đối diện. Một con quỷ. Tia mắt ông lãng đãng lướt đến
dòng chú thích tranh: Pazuzu. Karras nhắm mắt lại. Có cái gì đó không ổn rồi.
Cha Tranquille… Ông hình dung ra cái chết của vị linh mục đuổi quỷ này… những
nổi thống khổ trong giờ lâm chung… tiếng rống hét… tiếng rít như rắn… nôn
mửa… những lúc bị ném mạnh trên giường xuống đất bởi lũ “quỷ” khi chúng
nỗi giận vì ông sắp chết và chúng không còn hành hạ ông được nữa. Rồi linh mục
Lucas ! Lucas. Quỳ bên cạnh giường. Cầu nguyện. Nhưng lúc Tranquille chết rồi.
Lucas lập tức mang lấy bản ngã của những con quỷ đã ám Tranquille, bắt đầu đã
ác liệt vào cái thi thể còn nóng hổi kia, vào cái thân xác tả tơi, trầy trụa, nồng
nặc mùi cứt đái, nôn mửa nọ, trong khi sáu người đàn ông lực lưỡng cố sức giữ
ông lại, ông vẫn không ngừng đấu đá mãi cho đến khi tử thi kia được mang ra khỏi
phòng. Karras thấy điều đó. Thấy rất rõ ràng.

Có thể như thế sao ? Có lý nào lại có thể được sao ?
Ông không thể rứt bỏ chuyện ấy đi được. Không thể bỏ mặc nó đó mà chưa trắc
nghiệm. Ông cần phải biết. Biết bằng cách nào ? Ông mở mắt ra. “… những
cuộc đối thoại với bệnh nhân cần phải thận trọng.” Đúng, đúng rồi, tại sao
không ? Nếu việc khám phá ra những mẫu nói của Regan và của “quỷ” là
giống hệt nhau sẽ bác bỏ dứt khoát là không hề có quỷ ám gì hết, ngay dù có các
hiện tượng phi phàm đi nữa; thì hiển nhiên chắc chắn là sự khác biệt hùng hồn
giữa các mẫu nói của hai đối tượng ấy phải có nghĩa là đã có thể có tình trạng
quỷ ám thực sự.

Ông đi tới đi lui. Còn gì khác ? Còn gì khác nữa
không ? Một cái gì đó nhanh lên nào. Cô bé – Chờ chút đã. Ông dừng bước, đăm
đăm nhìn xuống, hai tay chấp sau lưng. Cái chương sách đó… cái chương đó
trong cuốn sách luận về thuật phù thủy đó. Nó có đề cập đến… ? Có, nó có đề cập
đến thật: lũ quỷ bao giờ cũng phản ứng lại dữ dội khi phải đương đầu với Bánh
Thánh đã được hiến tế… với các thánh tích… với nước thánh ! À! Đúng rồi! Ta
sẽ đi lên đó lấy nước máy vẩy lên người con bé! Nhưng ta sẽ bảo đó là nước
Thánh. Cứ thế ! Nếu con bé phản ứng lại như cách lũ quỷ phải phản ứng, lúc đó
ta sẽ biết được rằng nó chẳng bị quỷ ám gì cả… rằng những triệu chứng ấy chỉ
gây ra do ám thị đấy thôi… rằng con bé đã có những triệu chứng đó chỉ vì cuốn
sách ! Nhưng nếu con bé không phản ứng, điều đó có nghĩa là…

Quỷ ám thực sự ?

Như người phát sốt, ông lục lọi tìm kiếm một lọ nước
thánh.

 

° ° °

 

Willie tiếp ông vào nhà. Nơi lối vào, ông liếc lên
phòng Regan. Những tiếng la hét. Văng tục. Nhưng vẫn chưa phải là cái giọng thô
nhám, trầm thấp của con quỷ. Mà là cái giọng bẳn gắt. Thanh hơn. Một giọng Anh
nặng… Đúng rồi ! Chính đó là nét biểu hiện đã thoáng lộ trong lần ông gặp
Regan vừa rồi.

Karras nhìn xuống Willie đang đứng đợi. Chị ta kinh
ngạc ngó sững vào chiếc cổ áo La Mã. Vào những lễ phục linh mục. ” Thưa,
bà MacNeil ở đâu ạ ?” Karras hỏi chị ta.

Willie chỉ lên lầu.

” Cám ơn chị.”

Ông đi về phía cầu thang. Leo lên. Gặp Chris trong
hành lang. Nàng đang ngồi trên một cái ghế cạnh phòng ngủ Regan, đầu cuối gục,
hai tay khoanh trước ngực. Lúc vị linh mục đến gần, nàng nghe thấy tiếng áo
dòng của ông khua loạt soạt. Nàng ngước lên và đứng nhanh dậy. ” Chào
cha.”

Khoảng dưới đôi mắt nàng có những vết thâm quầng.
Karras cau mày. ” Bà có ngủ không ?”

” Chà, chút đỉnh thôi.”

Ông lắc đầu ra dáng quở trách.

” Vâng, tôi không sao ngủ được,” nàng thở
dài nhìn ông, hất đầu về phía cửa phòng Regan. ” Nó quậy suốt đêm.”

” Có nôn mửa gì không ?”

” Không.” Nàng nắm lấy tay áo ông như muốn
dẫn ông đi. ” Nào, ta xuống nhà dưới mới có thể… ”

” Không, tôi muốn thăm cô bé ngay,” ông khẽ
ngắt lời. Ông cưỡng lại sức giật khăng khăng trìu níu của nàng.

” Ngay bây giờ à ?”

Có gì trục trặc rồi, Karras nghĩ. Trông nàng căng thẳng
quá. Sợ sệt nữa. ” Tại sao không là bây giờ ?” Ông tra vấn.

Nàng len lén nhìn về cửa phòng Regan. Từ trong phòng
rít lên cái giọng điên loạn, khàn khàn: ” Đồ Quốc xã khốn kiếp ! Đồ Quốc
xã mặt l… !”

Chris nhìn chỗ khác, rồi miễn cưỡng gật đầu. ”
Nào ta đi thôi.”

” Bà có máy ghi âm không ?”

Đôi mắt nàng dò xét ông thật nhanh. Những cái chớp mắt
thoáng mau.

” Bà vui lòng cho mang máy lên với một lõi băng
trống được chứ ?”

Nàng chau mày ngờ vực. ” Để làm gì cơ ?” Rồi
đâm hoảng. ” Có phải cha định ghi âm..”

” Đúng thế, rất quan..”

” Thưa cha, tôi không thể để cha..”

” Tôi cần phải so sánh các mẫu nói,” ông dứt
khoát cắt ngang. ” Xin bà vui lòng cho ! Bà cần phải tin cậy ở tôi mới được.”

Họ quay lại cánh cửa kịp lúc một tràng ngôn ngữ tục
tĩu khôn tả rõ ràng đã đẩy bật Karl ra khỏi phòng Regan. Gương mặt anh ta xám lại
và đằng đằng sát khí, anh ta đang bưng mớ tã lót và khăn giường lấm lem lấm luốt.

” Vẫn buộc giây cẩn thận đấy chứ Karl ?”
Chris hỏi người gia nhân lúc anh ta đóng cửa phòng ngủ phía sau lưng.

Karl liếc nhanh Karras, rồi nhìn Chris. ” Dây vẫn
buộc,” anh ta nói ngắn gọn, xuôi nhanh hành lang đến chỗ cầu thang.

Chris nhìn anh ta. Nàng quay lại Karras.

” Được rồi,” nàng nói yếu ớt. ” Được
rồi. Tôi sẽ bảo mang máy lên.” Rồi bất chợt, nàng bước xuống hành lang.

Trong một lúc, Karras cứ nhìn nàng. Bối rối. Có gì
trục trặc đây ? Rồi ông để ý thấy sự yên lặng bất ngờ trong phòng ngủ. Trong
phút chốc. Thế rồi rộ lên tiếng cười của quỷ dữ ăng ẳng như chó sủa. Ông tiến tới
trước. Rờ tìm lọ nước trong túi. Ông mở cửa rồi bước vào phòng.

Mùi xú uế còn nồng nặc dữ dội hơn tối hôm trước. Ông
đóng cửa lại. Nhìn trừng trừng. Cái nỗi hãi hùng đó. Cái vật ở trên giường đó.

Lúc ông trờ đến gần, nó nhìn ông bằng đôi mắt nhạo
báng. Đầy ranh mãnh. Đầy oán ghét. Đầy quyền năng.

” Chào Karras.”

Vị linh mục nghe thấy tiếng tiêu chảy bài tiết rèn rẹt
vào chiếc quần bằng nhựa dẻo. Từ chân giường, ông cất giọng trầm tĩnh. ”
Chào quỷ, ngươi mạnh giỏi chứ ?”

” Lúc này, tao rất sung sướng được gặp mi. Hân
hạnh.” Cái lưỡi thè ra ngoài miệng, còn đôi mắt thì đánh giá Karras với vẻ
xấc xược. ” Tao thấy rõ là mi đang mở cờ trong bụng. Hay lắm.” Nó
quát tháo một chặp nữa. ” Mi không phiền là phòng hôi thối đấy chứ, hả
Karras ?”

” Không hề phiền.”

” Mi nói dối !”

” Điều đó khiến ngươi khó chịu chăng ?”

” Tí tỉnh.”

” Nhưng quỷ vốn thích bọn nói dối mà ?”

” Chỉ những đứa nói dối giỏi thôi, Karras thân
mến ạ, chỉ những đứa nói láo có sách thôi,” nó cười khúc khích. ” Với
lại, ai bảo rằng tao là quỷ nào ?”

” Há không phải ngươi đã nói thế sao ?”

” Ồ, có lẽ ta đã nói thế thật. Có thể. Ta không
được khỏe. Mi tin tao chứ ?”

” Dĩ nhiên.”

” Tao xin lỗi.”

” Có phải ngươi định nói rằng ngươi không phải
là quỷ chăng ?”

” Chỉ là một ác quỷ khốn khổ đang phải phấn đấu
bon chen. Một con quỷ, một sự khác biệt rất tế nhị, nhưng là một con quỷ chưa
hoàn toàn hư mất vào tay Cha Chúng Tao Ở Địa Ngục. À này, mi sẽ không nhắc đến
sự lỡ lời mới rồi của tao với ông ta đấy chứ, hở Karras ? Ê, khi nào thì mi gặp
ông ấy ?”

” Gặp y à ? Y có ở đây không ?” Vị linh mục
hỏi.

” Trong con heo này ấy à ? Không bao giờ. Bạn
ơi, đây chỉ là một gia đình bé mọn, khốn khó gồm toàn những cô hồn vất vưởng mà
thôi. Mi không trách việc chúng tao cư trú ở đây chứ phải không ? Mà xét cho
cùng, bọn tao cũng chẳng có chỗ nào mà đi. Không nhà không cửa.”

” Và ngươi dự tính lưu lại đây bao lâu ?”

Đầu nó giật bắn lên khỏi gối, nhăn nhúm lại giận dữ,
vừa rống lên. ” Cho đến khi nào con heo này chết !” Sau đó, cũng đột
ngột như thế, Regan trở lại với cái cười toe toét đầy dãi nhớt trên đôi môi dầy
. ” À này, Karras, ngày hôm nay mà làm lễ đuổi quỷ thì tuyệt thật đấy.”

Cuốn sách ! Hẳn con bé phải đọc cuốn sách đó rồi !

Đôi mắt châm biếm ấy cứ nhìn chòng chọc, xuyên thấu.
” Bắt đầu hành lễ ngay đi chứ. Thật sớm đi nào.”

Mâu thuẫn. Có cái gì trật chìa, lạc điệu ở đây rồi. ”
Ngươi muốn thế sao ?”

” Muốn quá đi chứ.”

” Nhưng há điều đó không trục xuất người ra khỏi
Regan sao ?”

Con quỷ ngả ngớn đầu ra sau, cười khằng khặc như
điên, rồi ngừng ngang. ” Điều đó sẽ đem chúng ta lại với nhau.”

” Ngươi và Regan ấy à ?”

” Mi và chúng tao ấy chứ, người bạn quý hoá ạ,”
con quỷ giọng ồm ồm. ” Mi và chúng tao.” Và tận sâu trong cuống họng
đó là tiếng cười nghẹt ngòi.

Karras nhìn sững. Ông cảm thấy có những bàn tay sờ
sau gáy ông. Lạnh như nước đá. Chạm khẽ. Rồi thôi. Chắc là tại ta sợ, ông kết
luận. Sợ.

Sợ gì chứ ?

” Phải, mi sẽ hội nhập cùng gia đình bé nhỏ của
chúng tao, Karras ạ. Mi thấy đó, điều rắc rối với các dấu hiệu ở trên trời là ở
chỗ một khi người ta thấy chúng rồi, người ta không còn có thể biện minh gì được
nữa. Ngươi có nhận thấy là thời kỳ gần đây, người ta ít nghe nói về phép lạ là
dường nào không ? Đó không phải là lỗi của chúng tao, Karras ạ. Đừng trách
chúng tao. Chúng tao có cố gắng mà !”

Karras quay ngoắt đầu ra sau trước một tiếng động
đánh “rầm” vang dội đột ngột. Một ngăn kéo ở chiếc tủ com-mốt bật
tung, tuôn hết ra ngoài. Ông cảm thấy một nỗi rùng mình dâng nhanh lúc nhìn chiếc
ngăn kéo bất chợt đóng “sầm” trở lại. Chính nó rồi ! Thế rồi cũng bất
chợt như vậy, nỗi xúc động đó trôi đi như một mảng vỏ mục bong khỏi thân cây:
Thần kích rồi. Karras nghe thấy tiếng cười khúc khích. Ông nhìn trở lại Regan.

” Chuyện trò với mi thật là thú vị, Karras ạ,”
con quỷ nói, nhăn nhở cười. ” Tao cảm thấy thảnh thơi, thoải mái. Cứ hệt
như một dâm phụ. Tao sải đôi cánh vĩ đại của tao ra. Thật vậy, cho dù tao nói với
mi điều này thì chỉ tổ trút thêm sự nguyền rủa lên đầu mi đấy thôi, ông bác sĩ,
người thầy thuốc thân mến và nhục nhã của tao ạ.”

” Ngươi vừa làm điều đó phải không ? Ngươi vừa
mới khiển chiếc ngăn kéo tủ di chuyển đó phải không ?”

Con quỷ không nghe ông. Mắt nó hướng về phía cửa, về
phía tiếng chân người từ lối hành lang bước nhanh đến, lúc này nét mặt nó đã biến
ra dung mạo của một bản ngã khác. ” Đồ quân đồ tể khốn kiếp.” Nó rít
lên bằng cái giọng Anh nằng nặng, khàn khàn. ” Đồ thằng Đức mặt l…

Xuyên qua cánh cửa là Karl, bước nhanh vào với chiếc
máy ghi âm. Anh ta đặt máy xuống cạnh giường, mắt nhìn chỗ khác, rồi cun cút
rút lui khỏi phòng.

” Cút đi, thằng Himmler kia ! Cút cho khuất mắt
tao ! Đi mà thăm đứa con gái cà thọt của mày đi ! Đem dưa cải bắp đến cho nó !
Dưa cải bắp và héroine, Thordike nữa ! Con nhỏ sẽ mê mấy thứ đó lắm. Nó sẽ…

Khuất rồi, Karl đã đi khuất rồi. Sau đó, bất chợt
cái vật ở bên trong Regan đâm ra thành thật, nó nhìn Karras nhanh chóng chuẩn bị
máy, tìm một lỗ cắm điện, gắn chấu dây vào, mắc băng từ vô lõi.

” À, đúng rồi, alô, alô, alô. Trò gì thế này
?” Nó khoái chí nói. ” Ta sắp sửa ghi âm cái gì chăng, hở Padre ? Thú
vị quá ! Chà, tao quả là khoái chơi ba cái món diễn xuất lắm, mi biết đấy ?
Chèn ơi, tao khoái quá trời quá đất !”

” Ta là Damien Karras,” vị linh mục nói, vẫn
bận bịu với công việc. ” Còn ngươi là ai ?”

” Ra mi định đòi ủy nhiệm thư của tao chăng ? Hở
người bạn thân mến ? Mi thật là mặt dày mày dạn lắm nhé !” Nó cười rinh
rích. ” Tao là Puck trong vở kịch diễn ở lớp dưới đây.” Nó liếc
quanh. ” À này, có cái gì uống không ? Ta khát cháy cổ đây.”

Vị linh mục khẽ đặt micro lên bàn ngủ.

” Nếu ngươi cho ta biết tên, ta sẽ kiếm thức uống
cho.”

” Dĩ nhiên là được thôi,” nó trả lời với
tiếng cười khằng khặc khoái chí, ” rồi chính mi cũng sẽ uống luôn chứ gì,
ta áng chừng thế.”

Vừa ấn chiếc nút “Thu”, Karras vừa đáp.
” Nói tên ngươi đi.”

” Thằng ăn cướp chó đẻ !” nó rít ken két.

Rồi thoắt cái, nó biến mất và con quỷ kia lại thế chỗ.
” Bây giờ ta sẽ làm gì đây, hở Karras ? Ghi âm cuộc thảo luận nhỏ của
chúng ta chăng ?”

Karras thẳng căng người. Nhìn đăm đăm. Rồi ông kéo một
chiếc ghế đến cạnh giường và ngồi xuống. ” Ngươi không phiền chứ ?”
ông nói.

” Không hề” con quỷ giọng ồm ồm. ”
Bao giờ tao cũng khoái mấy thứ máy móc quỷ quái.”

Bất chợt một mùi nồng nặc mới xông vào mũi Karras. Một
mùi như thể…

” Mùi dưa cải bắp, Karras ạ. Mi có nhận thấy
không ?”

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+