Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện ma kinh dị

Quỷ ám – Chương 10 – part 06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

” Vâng, tôi cũng nghĩ là thế nào cũng gặp rắc rối.”

” Có rắc rối. Nhưng mà chúng sắp tới nơi.” nàng chiêu một ngụm nữa. ” Còn bây giờ, về vụ đuổi quỷ thì sao đây. Thưa cha ?

Ông nhìn xuống rồi thở dài. ” Chà, tôi không mấy hy vọng là có thể thuyết phục được Đức Giám mục ề chuyện ấy.”

” Cha nói ” không mấy hy vọng” là nghĩa lý thế nào ?” Nàng đặt tách cà phê xuống, cau mày, lo lắng.

Ông thọc tay vào túi lôi ra lọ nước, chìa nó ra cho Chris xem. ” Thấy cái này chứ ?”

Nàng gật đầu.

” Tôi bảo cô bé đó là nước thánh,” Karras giải thích. ” Rồi lúc tôi khởi sự rảy lên người nó, nó phản ứng rất dữ dội.”

” Vậy thì ?”

” Đó không phải là nước thánh. Chỉ là nước máy thường thôi.”

” Vậy thì có lẽ một vài con quỷ không biết được sự khác biệt ấy thôi.”

” Bà thực sự tin là có một con quỷ ở trong cô bé sao ?”

” Tôi tin rằng có một cái gì đó ở bên trong Regan đang cố giết cho bằng được con bé, thưa cha Karras, và cho dù nó biết phân biệt nước đái hay nước thường hay không đi nữa thì dường như cũng chẳng có can hệ mấy đến điều đó, cha có nghĩ thế không ? Xin lỗi cha nhưng vì cha đã hỏi ý kiến tôi, thì tôi cũng xin nói rõ ra thế này,” nàng dụi điếu thuốc. ” dù gì đi nữa, nước thánh và nước máy thì có gì khác nhau không nào?

” Nước thánh đã được làm phép.”

” Xin chúc cha may mắn, thưa cha. Tôi rất sung sướng về điều ấy! Vậy thì bây giờ cha định nói gì với tôi đây. Không có chuyện đuổi quỷ chăng ?”

” Coi kìa, tôi chỉ mới bắt đầu đào xới tìm hiểu vào sự việc này,” Karras sôi nổi nói. ” Nhưng giáo hội có những tiêu chuẩn cần phải được đáp ứng, và chúng phải được đáp ứng vì một lý do thật xác đáng: đó là gạt bỏ triệt để những thứ rác rưởi mê tín mà thiên hạ đã không ngừng gán ép cho chuyện đó hàng bao nhiêu năm nay ! Tôi đan cử cho bà vài ví dụ, chẳng hạn chuyện ” những ông tu sĩ biết bay”, những bức tượng Đức Mẹ người ta cho là biết khóc vào những ngày thứ sáu Tuần Thánh và vào những ngày lễ hội. Bây giờ tôi nghĩ là mình có thể sống mà chẳng cần đóng góp gì thêm vào những chuyện rác rưởi ấy !”

” Cha muốn dùng chút đỉnh Librium không, thưa cha ?”

” Tôi xin lỗi, nhưng vì bà đã hỏi ý kiến tôi.”

” Tôi hiểu rồi.”

Ông vói tay lấy thuốc lá.

” Cho tôi với,” Chris khàn giọng nói.

Ông giơ gói thuốc ra. Nàng rút một điếu. Ông bập điếu thuốc vào mồm rồi châm lửa cho cả hai. Họ phà thuốc ra với những tiếng thở dài sườn sượt rồi sụm người xuống quanh bàn.

” Tôi xin lỗi,” ông nhỏ nhẹ bảo nàng.

” Mấy thứ thuốc lá không đầu lọc này sẽ giết cha mất.”

Ông đùa nghịch với bao thuốc lá, vò nhàu lớp giấy bóng kính. ” Đây là những dấu hiệu giáo hội có thể chấp nhận. Một là nói một thứ tiếng mà trước đó bệnh nhân chưa hề biết. Chưa hề đọc. Tôi đang nghiên cứu mục này với các bảng ghi âm. Rồi ta sẽ xem. Kế đến là khả năng thấu thị, mặc dù ngày nay sự thần giao cách cảm và sự nhận thức ngoài giác quan có lẽ đã vô hiệu hoá mục này.”

” Cha tin ở điều đó sau ?” nàng cau mày vẻ hoài nghi.

Ông nhìn nàng. Nàng hoàn toàn nghiêm túc, ông khẳng định như vậy. Ông nói tiếp. “Và cuối cùng là các quyền năng vượt quá khả năng và tuổi tác của cô bé. Đó là một cái kho chứa tạp loại hằm bà lằng. Bất cứ thứ gì huyền bí.”

” Nào bây giờ ta phải giải thích ra sao về những tiếng nện thình thịch trên tường đây ?”

” Tự thân, điều đó không có nghĩa lý gì cả.”

” Còn cái cách nó bay lên bay xuống bên trên giường thì sao ?”

” Không đủ.”

” Thế thì, những vết hiện lên trên da nó là nghĩa làm sao ?”

” Những vết gì cơ ?”

” Tôi chưa kể cho cha nghe sao ?”

” Kể cho tôi nghe cái gì ?”

” Ồ, cái điều xảy ra ở Y viện ấy mà,” Chris giải thích. ” Có những nét…chà…” Nàng vạch một ngón tay trên ngực. ” Cha biết đấy, giống như là viết thì phải ? Chỉ là những chữ cái. Chúng hiện trên ngực con bé, rồi biến mất. Đúng như thế đó.”

Karras cau mày. ” Bà nói là những chữ cái ? Không phải những từ sao ?”

” Không, không phải từ. Chỉ là một chữ M xuất hiện một hai lần gì đó. Rồi một chữ L.”

” Bà đã trông thấy chứ ?” Ông hỏi nàng.

” Không, nhưng họ kể cho tôi nghe.”

” Ai kể cho bà ?”

” Các bác sĩ ở Y viện. Rồi cha sẽ đọc thấy điều đó trong hồ sơ. Thật rõ mười mươi.”

” Vâng, tôi tin chắc là như vậy. Nhưng một lần nữa, đó cũng chỉ là hiện tượng tự nhiên.”

” Ở đâu? Vùng Transylvania à ?” Chris nói, không thể tin được.

Karras lắc đầu. ” Không, tôi tình cờ đọc được các trường hợp đó trong các tạp chí. Tôi còn nhớ có một vụ: một vị bác sĩ tâm thần trong trại giam đã báo cáo rằng một bệnh nhân của ông – một tù nhân – có thể đi vào trạng thái hôn mê do anh ta tự dẫn dụ, và có khả năng làm cho hình chòm sao Hoàng Đạo xuất hiện trên mặt anh ta.” Ông phác một cử chỉ trước ngực. ” Làm cho da gợn lên.”

” Chà, hẳn là phép lạ cũng chẳng dễ gì hiện ra được với cha, phải không ?”

” Một lần kia có một cuộc thí nghiệm,” ông giải thích cho nàng. ” Trong cuộc thí nghiệm đó, đối tượng được thôi miên, được làm cho hôn mê đi. Sau đó, người ta tiến hành các vết rạch phẫu thuật trên mỗi cánh tay anh ta. Đối tượng được thông báo rằng cánh tay trái của anh ta đang chảy máu, còn tay phải thì không chút hề hấn. Sức mạnh của tâm trí đã điều khiển dòng máu. Dĩ nhiên, anh ta không biết nó điều khiển bằng cách nào nhưng điều đó đã xảy ra. Do đó, trong những trường hợp các dấu lạ hiện trên da – giống như chuyện xảy ra với người tù tôi đã đề cập, hoặc với Regan – vùng tâm trí vô thức đã điều khiển độ sai biệt của dòng máu chảy lên da, tiếp thêm máu đến các vùng mà nó cần làm cho gợn lên. Thế là người ta có các hình vẽ, các chữ cái, hay bất cứ thứ gì. Kỳ bí thật, nhưng khó có thể gọi là siêu nhiên.”

” Cha quả là một con người cứng cõi khăng khăng, thưa cha Karras, cha có biết thế không?”

Karras khẽ nhá móng tay cái. ” Bà xem đây, có lẽ điều này sẽ giúp cho bà hiểu,” rốt cuộc ông nói. ” Giáo hội – chứ không phải tôi – Giáo hội – đã có lần ra một bản tuyên bố, một lời cảnh cáo cho các nhà đuổi quỷ. Tôi đã đọc bản tuyên bố đó đêm qua. Nội dung của nó là : hầu hết những kẻ bị cho là quỷ ám hay những kẻ mà người khác tin là bị quỷ ám – ở đây tôi xin trích nguyên văn – ” đều cần đến một bác sĩ hơn là cần đến một thầy đuổi quỷ rất nhiều.” Ông ngước lên nhìn thẳng vào mắt Chris. ” Bà có đoán được lời cảnh cáo này được ban hành lúc nào không ?”

” Không. Lúc nào vậy ?”

” Năm 1583.”

Chris tròn xoe mắt, kinh ngạc, suy nghĩ. ” Vâng, đó quả thật là một cái năm quái quỷ,” nàng lẩm bẩm. Nàng nghe tiếng vị linh mục đứng dậy khỏi ghế. ” Để tôi chờ kiểm chứng lại hồ sơ của Y viện đã.” Ông nói.

Chris gật đầu.

” Lâm thời,” ông nói tiếp, ” tôi sẽ ráp nối mấy cuốn băng ghi âm rồi đem chúng đến Viện Ngôn Ngữ học. Rất có thể chuỗi nói huyên thuyên này là một thứ ngôn ngữ nào đó. Tôi nghi lắm. Nhưng có thể.. Rồi so sánh các mẫu nói với nhau. Đến lúc đó rồi ta sẽ biết. Nếu những mẫu nói ấy là một, ta sẽ biết chắc là cô bé không phải bị quỷ ám.”

” Rồi thì sao ?” nàng lo lắng hỏi.

Vị linh mục dò xét đôi mắt nàng. Đôi mắt thật xao xuyến. Bà ta cứ lo là con gái bà ta không phải bị quỷ ám! Ông nghĩ đến Dennings. Có một điều gì đó không ổn. Rất không ổn. ” Tôi bất đắc dĩ phải hỏi, bà có thể cho tôi mượn xe bà một lúc được không ?”

Nàng ủ rũ nhìn xuống sàn nhà. ” Cha có thể mượn cả cuộc đời tôi một lúc cũng còn được,” nàng thì thầm. ” Khoảng thứ năm cha trả lại xe là ổn. Nào ai biết, có thể tôi cần đến xe.”

Với niềm đau quặn thắt, Karras nhìn đăm đăm mái đầu cúi gầm, bơ bơ kia. Ông khao khát cầm lấy tay nàng mà bảo nàng rằng mọi sự rồi sẽ ổn thoả. Nhưng bằng cách nào đây ?

” Chờ một lát, để tôi đi lấy chìa khoá cho cha, ” nàng nói.

Ông nhìn nàng lướt đi như một lời cầu nguyện vô vọng.

Khi nàng đã trao cho ông chùm chìa khoá rồi, Karras đi bộ trở về phòng riêng ở khu cư xá. Ông để máy ghi âm lại đó và lấy cuốn băng ghi giọng nói của Regan. Xong, ông quay lại, băng qua đường đến chỗ đậu xe của Chris.

Leo lên xe, ông nghe thấy Karl từ ngưỡng cửa ngôi nhà gọi với ra. ” Cha Karras !” Karras nhìn Karl đang băng nhanh xuống khoảng sân trước nhà, vừa ném vội chiếc áo vét lên người. Anh ta vẫy vẫy. ” Cha Karras ! Chờ chút !”

Karras nghiêng qua quay kính cửa bên phía ghế hành khách. Karl nghiêng đầu vào trong xe. ” Cha đi lối nào thưa cha Karras ?”

” Lối Bùng Binh Du Pont.”

” Chà, vậy thì hay quá! Xin cha vui lòng cho tôi quá giang đến đó, được không cha ? Có phiền cha không ?”

” Rất vui lòng phục vụ anh. Lên xe đi !”

Karl gật đầu. ” Rất đội ơn cha !”

Karras khởi động máy. ” Đi ra ngoài như thế là có lợi cho anh.”

” Vâng, tôi đi xem phim. Một phim hay.”

Karras sang số xe rồi lao vút đi.

Trong một lúc, hai người cứ phóng xe trong yên lặng. Karras rất băn khoăn, tìm kiếm các đáp số. Quỷ ám ? Không thể như thế được. Nước thánh. Dù vậy vẫn…

” Karl à, anh biết ông Dennings khá rỏ, phải vậy không ?”

Karl nhìn đăm đăm qua kính chắn gió, rồi gật đầu, vẻ cứng nhắc. ” Vâng, tôi biết ông ấy.”

” Lúc Regan…lúc cô bé hiện ra thành ông Dennings, anh có ấn tượng rằng cô bé quả thật giống y như vậy không?”

Một lúc ngập ngừng kéo dài. Tiếp đó là một tiếng ” Có” vô hồn, dứt khoát.

Karras gật đầu, cảm thấy như bị ma ám.

Họ không còn chuyện trò gì thêm cho mãi khi đến Bùng Binh Du Pont, họ gặp đèn đỏ, phải dừng lại. ” Thưa cha Karras, tôi xin xuống đây,” Karl nói, mở cửa xe. ” Chỗ này tôi đón xe buýt được rồi.” Anh ta xuống xe, rồi nghiêng đầu vào cửa sổ. ” Thưa cha, cám ơn cha nhiều lắm. Xin đa tạ.”

Anh ta đứng nép vào ô tránh xe an toàn dành cho người đi bộ ở ngã ba đường, đợi đèn xanh. Anh mỉm cười, đưa tay vẫy lúc vị linh mục lái xe đi. Anh nhìn theo chiếc xe cho mãi đến khi nó khuất dạng sau khúc rẽ ở đầu Đại lộ Massachusets.

 

Sau đó, anh ta chạy theo một chiếc xe buýt, leo lên. Lấy một vé nhiều chặng. Sang xe nhiều lần. Yên lặng đáp xe cho mãi đến cuối cùng, anh xuống xe ở một khu nhà tập thể vùng đông bắc thành phố, từ đó, anh đi đến một chung cư xập xệ và bước vào trong.

Karl dừng lại dưới chân cầu thang tối tăm, ngửi thấy mùi thơm cay xè mũi bốc ra từ các gian bếp trong các căn hộ. Từ một nơi nào đó, có tiếng trẻ sơ sinh khóc. Anh cúi thấp đầu. Một con gián từ lớp ván ốp chân tường băng nhanh qua bậc thang bằng những cú phóng tới chệch choạc. Anh bấu chặt lấy thành cầu thang, dường như muốn quay trở lại, nhưng rồi lại lắc đầu và khởi sự leo lên. Mỗi bước chân rên rĩ kêu kẽo kẹt như một lời thống trách.

Đến tầng hai, anh bước đến một cánh cửa ở một bên chái tối tăm, và trong một lúc, anh cứ đứng yên đó, một tay tựa trên khung cửa. Anh nhìn lên vách tường, lớp sơn đã tróc loang lỗ. Mấy chữ Nicky và Ellen viết bằng bút chì nguệch ngoạc và dưới hàng chữ đó, một nhật ký và một quả tim nằm chính giữa là lớp vữa trát đã nứt nẻ. Karl bấm nút chuông và chờ đợi, đầu cuối gầm. Từ bên trong căn hộ, có tiếng lò xo giường kêu kin kít. Tiếng lầm thầm bực bội. Rồi có tiếng người đến gần, một âm thanh khập khiễng, tiếng bước nặng nề lê lết của một chiếc giày chỉnh hình. Thình lình cánh cửa bật mở ra nữa vời, chuỗi xích trên then cài khua lách cách cho đến hết chiều dài của nó, lúc một phụ nữ mặc quần lót quắc mắt nhìn ra khe cửa, điếu thuốc lá vắt vẻo trên khóe miệng cô ả.

” Ồ, ra là bố,” giọng cô ả khàn khàn. Cô ta tháo xích cửa.

Karl bắt gặp đôi mắt đã là hiện thân của một nỗi khắc khổ bươn chải, đã là những cái giếng bơ phờ của niềm đau và nỗi thống trách, anh liếc nhanh đến nét cong bất quyết của đôi bờ môi và vẻ mặt rạc rài của một kẻ thiếu niên, một nhan sắc đã bị chôn sống trong hàng ngàn căn phòng khách sạn, trong hàng ngàn cơn thức tỉnh từ giấc ngủ bồn chồn với tiếng kêu khóc tức tưởi vì một nét duyên chỉ còn trong nỗi nhớ.

” Này, bảo thằng đó cút mẹ nó đi !” Có tiếng đàn ông thô lỗ vẳng ra từ bên trong căn hộ. Giọng líu nhíu. Gã bạn trai của cô ả.

Cô gái quay đầu lại, đốp chát ngay. ” Câm mồm đi, đồ ngu ạ, đây là bố tao.”

Cô ả quay sang Karl. ” Hắn say rồi, bố ạ ! Bố cũng chẳng nên vào làm gì.”

Karl gật đầu.

Đôi mắt sâu hoắm của cô gái đảo xuống tay anh lúc bàn tay ấy thọc ra túi quần để rút ví. ” Mẹ ra sao ?” Cô ả hỏi anh, vừa rít thuốc lá, đôi mắt vẫn nhìn hai bàn tay đang thọc vào ví, hai bàn tay đang đếm những tờ giấy bạc mười đô la.

” Bà rất khỏe.” Anh ta gật đầu, ngắn gọn. ” Mẹ con khỏe.”

Lúc anh trao món tiền cho con gái, cô ả bật lên ho như xé phổi. Cô ta đưa nhanh một bàn tay lên che miệng. ” Đồ ba cái thứ thuốc lá mả mẹ !” Cô ta ngộp thở.

Karl nhìn trừng trừng mấy chỗ đóng vẩy vì chích thuốc trên cánh tay cô ả.

” Cảm ơn, bố.”

Anh cảm thấy món tiền đang trượt khỏi mấy ngón tay anh.

” Trời ơi, lẹ lên đi !” Tiếng gã con trai từ phòng trong càu nhàu ra.

” Này bố, ta nên kết thúc nhanh gọn đi. Nghe bố. Bố biết tính khí hắn ra sao rồi đấy.”

” Elvira !” Karl chợt lách qua cửa nắm lấy cườm tay con gái. ” Ở New York bây giờ có dưỡng đường điều trị đấy con ạ !” Anh khẩn khoản thì thào với con gái.

Cô gái nhăn mặt, cô rứt người ra khỏi tay bố. ” Thôi mà bố !”

” Bố sẽ đưa con đến đấy. Người ta sẽ giúp đỡ con! Con không phải vào tù đâu! Nơi đó…”

” Chúa ơi, thôi mà bố !” Cô ả rít lên, rứt người khỏi tay bố.

” Đừng, đừng, bố xin con! Nơi đó…”

Cô ả đóng sầm cánh cửa vào mặt anh.

Trong hành lang u ám, trong lăng mộ trải thảm của những điều anh mong ước, Karl câm nín nhìn cánh cửa một lúc, rồi cúi đầu vào nỗi ưu phiền lặng lẽ. Bên trong căn hộ vẳng ra tiếng chuyện trò loáng thoáng. Rồi một tiếng cười đàn bà đầy khinh bạc, lảnh lót. Tiếp theo là cơn ho sù sụ.

Karl quay đi và cảm thấy như bị một cơn chấn động bất thần đâm suốt vào người anh, lúc anh nhận ra lối đi đã bị Trung uý Kinderman đứng án ngữ.

” Có lẽ bây giờ chúng ta nói chuyện được rồi, ông Engstrom ạ,” ông ta khò khè. Hai tay ông thọc sâu vào túi áo khoác. Đôi mắt u buồn. ” Chắc chúng ta có thể hàn huyên với nhau đôi chút.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+