Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện ma kinh dị

Quỷ ám – Chương 12 – part 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Vị linh mục Dòng Tên thoăn thoắt bước xuống cầu thang, đưa tay ra cho Karras đang chờ đợi.

” Cha Karras.”

” Chào cha.”

Merrin cầm tay vị linh mục kia trong hai bàn tay ông, vừa siết chặt vừa dò xét khuôn mặt Karras với vẻ nghiêm trang và lo lắng trong lúc trên lầu tiếng cười đã biến thành những lời tục tĩu xấu xa nhắm vào Merrin. ” Trông cha quá đỗi mệt mỏi,” ông nói. ” Cha có mệt không ?”

” Không hề. Sao cha lại hỏi vậy ?”

” Cha có đem theo áo mưa đấy không ?”

Karras lắc đầu nói. ” Không ạ.”

” Thế thì lấy áo mưa của tôi đây.” Vị linh mục tóc hoa râm nói, vừa cởi cúc áo. ” Damien, tôi muốn cha trở về cư xá soạn cho tôi một áo chùng, hai áo lễ ngắn, một khăn choàng cổ tím, ít nước thánh và hai bổn sách Lễ Nghi La Mã,” ông trao áo mưa cho Karras lúc đó đang bối rối. ” Tôi tin là ta cần khởi sự ngay.”

Karras cau mày. ” Cha muốn nói là bây giờ ư ? Ngay lúc này ư ?”

” Phải, tôi nghĩ vậy.”

” Thế cha không muốn nghe lai lịch về vụ này trước hay sao, thưa cha ?”

” Tại sao ?”

Chân mày Merrin nhíu lại trong dáng điệu hết sức nghiêm chỉnh.

Karras nhận ra rằng ông không trả lời được. Ông tránh nhìn vào đôi mắt đang làm ông lúng túng kia. ” Vâng.” Ông đáp. Ông mặc áo mưa vào và quay đi. ” Tôi sẽ đi lấy các thứ.”

Karl lao nhanh qua phòng, vượt lên trước Karras và mở cửa cho ông. Hai người trao đổi cho nhau những cái nhìn ngắn ngủi, rồi Karras bước ra ngoài đêm mưa. Merrin nhìn trở lại Chris. ” Bà không phiền nếu chúng ta bắt đầu ngay chứ ?” Ông khẽ hỏi.

Nàng nhìn ông, ngời lên vẻ nhẹ nhõm trước cái cảm giác về sự quả quyết, về quyền uy và ban lệnh, đang tuôn ào ạt, tràn vào như một tiếng reo hò giữa thanh thiên bạch nhật. ” Không, tôi rất lấy làm sung sướng,” nàng nói với niềm biết ơn. ” Mặc dù như thế thì hẳn cha phải mệt nhọc lắm, thưa cha.”

Ông thấy tia nhìn lo âu của nàng thoắt nhướng về phía cơn thịnh nộ của quỷ.

” Cha dùng một tách cà phê nhé ?” Nàng mời. ” Cà phê mới pha xong.” Giọng nàng cố nài. Thoáng chút khẩn khoản. ” Nóng hổi. Cha dùng một chút chứ, thưa cha ?”

Ông trông thấy đôi bàn tay nàng khẽ chắp, rồi lại buông, đôi mắt nàng như hai chiếc hang sâu hoắm. ” Vâng, xin bà,” ông ân cần nói. ” Cám ơn bà.” Một cái gì đó nặng trĩu đã được gạt khẽ qua một bên, đã được bảo hãy chờ đó đã. ” Nếu bà chắc là không có gì phiền.”

Nàng đưa ông đến nhà bếp và ngay sau đó, ông đã dựa vào lò bếp với một ca cà phê trên tay.

” Cha dùng chút rượu mạnh với cà phê không, thưa cha ?” Chris chìa chai rượu ra.

Ông cúi đầu nhìn xuống ca cà phê không chút biểu lộ gì. ” Chà, bác sĩ bảo tôi không được dùng rượu,” ông nói. Thế rồi ông đưa chiếc ca ra. ” Nhưng tạ ơn Chúa, ý chí tôi yếu đuối lắm.”

Chris ngập ngừng một lúc, do dự, rồi trông thấy nụ cười trong ánh mắt ông lúc ông ngước đầu lên. Nàng rót rượu.

” Bà có một cái tên thật là khả ái,” ông bảo nàng. ” Chris MacNeil. Đó không phải là một cái tên sân khấu đấy chứ ?”

Chris nhỏ từng giọt rượu mạnh vào cà phê của nàng và lắc đầu. ” Không ạ. Thực sự tôi không phải là Esmerelda Glutz.”

” Tạ ơn Chúa về điều đó,” Merrin lầm thầm.

Chris mỉm cười và ngồi xuống. ” Thế còn Lankester là gì, thưa cha? Cái tên nghe rất lạ lùng. Có phải cha được đặt theo tên một người nào đó không ?”

” Theo tên một con tàu chở hàng.” Ông thì thầm lúc ông nhìn thẩn thờ và đưa cà phê lên môi. Ông nhấp nháp. ” Hay một chiếc cầu. Phải tôi nghĩ đó là một chiếc cầu.” Ông có vẻ phiền muộn. ” Bây giờ đến cái tên Damien, tôi ao ước có được một cái tên giống như Damien biết mấy. Thật vô cùng khả ái.”

” Nó xuất phát từ đâu vậy, thưa cha ? Cái tên ấy ?”

” Damien ấy à?” Ông nhìn xuống chiếc ca của mình. ” Đó là tên một vị linh mục đã dâng hiến trọn đời mình để săn sóc những kẻ bị phong cùi trên đảo Molokai. Bản thân ông ta rốt cuộc cũng bị nhiễm bệnh ấy.” Ông ngập ngừng nói. ” Một cái tên đáng yêu. Tôi tin rằng với một cái tên như Damien, tôi sẵn sàng hài lòng với ngay cả cái họ là Glutz.”

Chris cười khúc khích. Nàng cảm thấy bớt căng thẳng. Cảm thấy dễ chịu hơn. Và trong nhiều phút, nàng và Merrin nói toàn những chuyện trong nhà vặt vãnh. Cuối cùng, Sharon xuất hiện trong bếp, mãi lúc đó Merrin mới dợm đi. Cứ như thể ông đã mãi chờ đợi cô gái đến, vì ngay tức khắc ông mang ca cà phê ra bồn, rửa sạch sẽ rồi úp nó cẩn thận vào giá để chén bát. ” Cà phê rất ngon, đúng là thứ tôi cần,” ông bảo.

Chris đứng dậy nói. ” Tôi sẽ đưa cha đến phòng riêng.”

Ông cám ơn nàng rồi theo nàng đến cửa văn phòng. ” Nếu cha có cần điều gì, thưa cha,” nàng bảo, ” xin cha cứ cho tôi biết.”

Ông đặt tay lên vai nàng siết chặt, đầy khích lệ. Chris cảm thấy một nguồn sức lực và sự ấm áp tuôn chảy vào người nàng. Sự bình an. Nàng cảm thấy bình an. Và một cảm giác kì lạ như sự …an toàn ? Nàng tự hỏi.

” Bà thật hết sức ân cần.” Đôi mắt ông mỉm cười. ” Cám ơn bà.”

Ông rút tay về và nhìn nàng bước đi. Ngay lúc nàng đi khuất, một cơn đau căng nhói như xoắn lấy khuôn mặt ông. Ông vào văn phòng và đóng cửa lại. Ông rút túi quần lấy ra một hộp thiếc nhỏ in nhãn hiệu Bayer Aspirin, mở nắp, trút ra một viên nitroglycerin, và cẩn thận đặt viên thuốc dưới lưỡi.

Chris bước vào bếp. Ngừng tại cửa, nàng nhìn Sharon lúc đó đang đứng bên bếp lò, lòng bàn tay tựa trên chiếc bình lọc cà phê chờ cà phê nóng trở lại.

Chris trờ tới bên cô gái, đầy vẻ quan tâm. ” Này cưng,” nàng nhỏ nhẹ bảo, ” sao em không đi nghĩ một lát đi ?”

Không trả lời, Sharon có vẻ trầm tưởng. Rồi cô gái quay lại nhìn Chris, thẩn thờ. ” Xin lỗi. Chị vừa nói gì phải không ?”

Chris nhìn kỹ nét căng thẳng trên khuôn mặt cô gái, cái vẻ xa vắng ấy. ” Chuyện gì xảy ra trên đó vậy hở Sharon ?” nàng hỏi.

” Xảy ra ở đâu ?”

” Lúc cha Merrin bước vào phòng trên lầu ấy.”

” À, vâng…” Sharon cau mày. Cô đảo tia nhìn xa vắng về một không gian giữa nỗi nghi ngờ và sự hồi tưởng. ” Vâng. Ngộ thật đấy.”

” Ngộ à ?”

” Lạ lắm. Họ mới chỉ…” Cô gái ngập ngừng. ” Vâng, họ mới chỉ nhìn nhau có một lúc, thế mà Regan – cái vật ấy – nó nói là…”

” Nói gì ?”

” Nó nói : Lần này thì mi thua đến nơi rồi.” 

Chris nhìn chăm cô gái, đợi chờ. ” Rồi sao nữa
?”

” Thì thế đó.” Sharon đáp. ” Cha
Merrin quay lại và bước ra khỏi phòng.”

” Lúc đó trông ông ta ra sao ?” Chris hỏi
cô gái.

” Ngộ lắm.”

” Ôi, lạy Chúa, Sharon, cô nghĩ giùm cho một tiếng
nào khác đi !” Chris đốp chát và định nói điều gì nữa thì kịp nàng nhận thấy
Sharon nghiêng ngó đầu về một bên, như thể lắng nghe điều gì.

Chris nhìn lên và nàng cũng nghe thấy điều đó nữa: sự
yên lặng, sự chấm dứt bất thần cơn giận hoảng của quỷ, vậy mà có một điều gì đó
nữa…một cái gì đó…đang dâng lên.

Hai người phụ nữ liếc nhìn nhau.

” Chị cũng cảm thấy điều ấy chứ ?” Sharon
khẽ hỏi.

Chris gật đầu. Ngôi nhà. Một cái gì đó trong ngôi
nhà. Một nỗi căng thẳng. Không khí càng lúc càng đặc quánh lại. Một vẻ giần giật,
giống như những năng lượng dần dần tích tụ lại.

Tiếng chuông cửa ngân vang những âm thanh như không
thật.

Sharon quay lưng. ” Để cho em.”

Cô gái bước ra hành lang và mở cửa. Karras. Ông mang
một chiếc hộp các tông đựng quần áo đã giặt ủi. ” Cám ơn cô, Sharon.”

Karras đi nhanh đến văn phòng, khẽ gõ cửa rồi cầm hộp
bước vào. ” Xin lỗi cha,” ông nói. ” Tôi có hơi…”

Karras ngừng ngang. Merrin mặc áo thun quần tây,
đang quỳ gối cầu nguyện bên giường, trán ông cúi thấp trên đôi tay chắp chặt.
Karras đứng mọc rễ một lúc, cứ như thể ông đang tình cờ rẽ quanh một góc phố
thì chợt bắt gặp lại chính mình thời thơ ấu với chiếc áo chùng của thằng bé
giúp lễ phủ trên một cánh tay, đang tất tả đi ngang qua mà không hề có một cái
nhìn tỏ ra nhận biết nhau.

Karras đảo tia nhìn sang chiếc hộp quần áo mở ngỏ,
sang những vết mưa lấm tấm trên lớp hồ cứng. Thế rồi thong thả, tia nhìn vẫn đảo
sang phía khác, ông di chuyển đến trường kỷ và xếp các thứ trong hộp ra, không
một tiếng động. Xong xuôi, ông cởi áo mưa, vắt cẩn thận lên một chiếc ghế. Lúc
nhìn trở lại hướng Merrin, ông thấy vị linh mục đang làm dấu thánh giá. Ông vội
quay đi chỗ khác, với xuống lấy chiếc áo lễ vải trắng cỡ lớn hơn. Ông bắt đầu mặc
áo lễ lên trên áo chùng. Ông nghe tiếng Merrin đứng dậy, rồi, ” Cảm ơn
cha, Damien.” Karras quay lại đối diện ông, tay kéo chiếc áo lễ xuống
trong lúc Merrin trờ tới trước trường kỷ, mắt ông khẽ lướt trên các thứ đặt
trên đó.

Karras với lấy một áo len. ” Tôi nghĩ cha có thể
mặc chiếc áo len này bên dưới áo chùng, thưa cha.” Ông bảo Merrin lúc trao
chiếc áo. ” Căn phòng ấy lắm lúc lạnh lắm.”

Merrin khẽ rờ chiếc áo len bằng cả hai tay. ”
Cha thật rất chu đáo, Damien ạ.”

Karras nhặt chiếc áo chùng của Merrin ở trường kỷ
lên, nhìn vị linh mục chui đầu qua chiếc áo len và chỉ lúc đó, vẻ rất bất ưng,
lúc nhìn cái động tác dung tục, thân thuộc này, Karras mới cảm nhận được tác động
mạnh mẽ vô biên của con người đó, của giây phút đó, của vẻ tĩnh mịch trong ngôi
nhà đó đã đè bẹp ông xuống, đã khiến ông ngạt thở.

Ông tỉnh người lại với cảm giác chiếc áo chùng bị giật
khỏi đôi tay ông. Merrin. Ông ta đang vội mặc chiếc áo chùng lên người. ”
Cha đã quen với những quy tắc của lễ đuổi quỷ rồi chứ, Damien ?”

” Vâng, tôi đã quen.” Karras trả lời.

Merrin bắt đầu cài nút áo chùng. ” Đặc biệt
quan trọng là lời cảnh cáo phải tránh nói chuyện với quỷ…”

” Quỷ !” Ông ta nói tiếng đó thật hết sức
là đương nhiên, Karras nghĩ. Điều đó làm ông gai hết cả người.

” Chúng ta có thể hỏi điều gì thích hợp,”
Merrin nói, lúc ông cài nút cổ áo chùng. ” Nhưng bất cứ điều gì vượt quá
phạm vi đó đều nguy hiểm. Cực kỳ.” Ông đỡ lấy chiếc áo lễ trên tay Karras
rồi mặc nó lên trên áo chùng. ” Đặc biệt là không được nghe bất cứ điều gì
nó nói. Quỷ là dối trá. Nó sẽ nói dối để khuấy rối tâm trí ta, nhưng nó cũng
pha trộn những điều dối trá chung với sự thật để tấn công chúng ta. Sự tấn công
đó mang tính chất tâm lý, Damien ạ. Và mạnh mẽ. Chớ nghe. Hãy nhớ điều đó. Chớ
có nghe.”

Lúc Karras trao cho ông chiếc khăn choàng, nhà đuổi
quỷ nói thêm. ” Cha có bất cứ điều gì muốn hỏi bây giờ không, Damien
?”

Karras lắc đầu. ” Không. Nhưng tôi nghĩ có thể
giúp ích nếu tôi trình bày với cha đôi nét về lai lịch của các bản ngã mà Regan
đã biểu lộ. Cho đến nay, dường như có đến ba bản ngã.”

” Chỉ có một mà thôi.” Merrin khẽ nói,
khoác chiếc khăn choàng quanh vai. Trong một thoáng, ông cứ ghì chặt dải khăn,
đứng bất động, lúc một vẻ ám ảnh xuất hiện nơi mắt ông. Rồi ông với lấy mấy bổn
Nghi Lễ La Mã và trao một bổn cho Karras. ” Chúng ta sẽ bỏ qua đoạn kinh Cầu
Các Thánh. Cha có nước thánh chứ ?”

Karras rút trong túi ra lọ nước thánh gọn, nhỏ, đậy
bằng nút bấc. Merrin cầm lấy lọ nước, rồi gật đầu cách thanh thản về phía cửa.
” Xin cha dẫn đường cho, Damien.”

Trên lầu, cạnh cửa phòng Regan, Sharon và Chris đứng
căng thẳng, chờ đợi. Hai người bó mình trong chiếc áo len và áo vét dày cộm.
Lúc nghe tiếng cửa mở ra, họ quay lại nhìn xuống dưới, trông thấy Karras và
Merrin đang đi xuôi hành lang đến chân cầu thang trong cung cách một đám rước
long trọng. Cao, họ thật là cao, Chris nghĩ. Và Karras: cái gương mặt đen đúa
như đá tạc ấy ở bên trên màu trắng của chiếc khăn choàng vai của cậu bé giúp lễ
hồn nhiên vô tội ấy. Nhìn họ đều bước trèo lên cầu thang, Chris cảm thấy xúc động
sâu sắc, lạ lùng. Đây, người anh lớn của ta đang đến để đánh vở óc mi ra đây, đứa
quấy rầy ạ ! Đó là một cảm tưởng, nàng nghĩ, rất giống như thế. Nàng cảm thấy
được tim mình khởi sự đập nhanh hơn.

Tại cửa phòng, hai vị linh mục Dòng Tên dừng lại.
Karras cau mày nhìn áo len và áo vét Chris mặc. ” Bà định vào sao ?”

” Vâng, tôi thực tâm nghĩ là tôi cần phải
vào.”

” Xin đừng vào,” ông thuyết phục nàng.
” Đừng. Bà sẽ phạm một sai lầm lớn đấy.”

Chris quay lại Merrin, ánh mắt han hỏi.

” Cha Karras biết rõ hơn ai hết.” Nhà đuổi
quỷ khẽ bảo.

Chris lại nhìn Karras. Nàng gục đầu. ” Thôi được,”
nàng chán nản nói. Nàng dựa người vào tường. ” Tôi sẽ đợi ngoài này.”

” Tên lót của con gái bà là gì ?” Merrin hỏi.

” Teresa.”

” Một cái tên thật khả ái,” Merrin nồng
nhiệt nói. Ông nhìn trả nàng hồi lâu vẻ khích lệ. Rồi ông nhìn cánh cửa, và một
lần nữa, Chris lại cảm thấy điều đó, sự căng thẳng đó, sự cô đặc lại của cõi
đen tối cuộn khúc đó. Ở trong đó. Trong cái phòng ngủ đó. Bên kia cánh cửa đó.
Karras cũng cảm thấy điều đó, nàng nhận thấy, và Sharon nữa…

Merrin gật đầu. ” Được rồi,” ông khẽ nói.

Karras mở cửa và suýt dội bật lại vì cái mùi xú uế
và cái lạnh băng giá phả vào người.. Trong một góc phòng, Karl ngồi thu lu trên
một cái ghế. Anh ta mặc một chiếc áo vét đi săn màu xanh ô liu đã bạc màu và
quay về Karras, vẻ mong ngóng. Vị linh mục liền ném tia nhìn về phía con quỷ
trên giường. Đôi mắt lập lòe của nó nhìn trừng trừng qua người ông về phía hành
lang. Đôi mắt đó dán lấy Merrin.

Karras di chuyển đến chân giường, còn Merrin cao và
lừng lững, thong thả bước sang cạnh giường. Đến đó ông dừng lại và nhìn xuống
cõi thù ghét kia.

Một sự tĩnh lặng ngột ngạt bủa vây căn phòng. Rồi
Regan lia chiếc lưỡi đen kịt như lưỡi chó sói liếm ngang đôi môi sưng vếu, nứt
nẻ của mình. Nó phát ra âm thanh như tiếng một bàn tay vuốt trên tờ giấy bằng
da nhúm nhó. ” Hừ, đồ cặn bã kiêu căng !” Con quỷ giọng ồm ồm .
” Rốt cuộc ! Rốt cuộc mi đã đến !”

Vị linh mục cao niên đưa tay lên làm dấu thánh giá
trên giường, rồi lặp lại cử chỉ đó về khắp phía trong phòng. Quay trở lại, ông
rút nút lọ nước thánh.

” À, phải rồi ! Nước đái thánh đây rồi !”
Con quỷ giọng rin rít. ” Tinh khí của các thánh đây !”

Merrin đưa chai nước thánh lên và mặt con quỷ trở
nên xám xịt, nhăn nhúm. ” À, mày dám hả, thằng con hoang kia ?” Nó
sôi sục lên với ông. ” Mày dám hả ?”

Merrin bắt đầu vẩy nước thánh.

Con quỷ giật phắt đầu lên, những cơ bắp ở cổ và miệng
run lên vì giận hoảng. ” Phải, rảy đi ! Rảy đi! Merrin ! Làm ướt chúng tao
đi ! Nhận chìm chúng tao dưới mồ hôi của mày đi ! Mồ hôi của mày được thánh hoá
rồi mà ! Thánh Merrin ! Hãy khom người xuống và phơi cái mông đít thánh khiết ấy
ra cho chúng tao tôn thờ, sùng bái đi chứ ! Cho chúng tao hôn nó ! Liếm nó,
cái…”

” Im mồm !”

Mấy tiếng ấy ném ra như sấm sét. Karras co rúm người
lại, hất đầu ra sau bàng hoàng nhìn Merrin, vị linh mục cao niên lúc ấy nhìn trừng
trừng Regan, đầy vẻ truyền khiển. Con quỷ yên lặng. Nhìn trả lại ông. Có điều
đôi mắt nó lúc đó đầy do dự. Chớp chớp. Cảnh giác.

Merrin đậy nút lọ nước thánh lại cách chiếu lệ rồi
trao nó lại cho Karras. Nhà tâm thần học bỏ lọ nước vào túi và nhìn Merrin quỳ
gối xuống bên cạnh giường, nhắm mắt lại, thì thầm cầu nguyện. ” Lạy cha
chúng tôi…” ông ta bắt đầu.

Regan khạc ngay vào mặt Merrin một bãi đờm vàng khè
nhầy nhụa. Bãi đờm từ từ nhỉ xuống trên má người đuổi quỷ.

“… Nước cha trị đến…” Đầu vẫn cuối,
Merrin tiếp tục bài cầu nguyện, không hề gián đoạn, trong lúc tay ông rút túi
ra một chiếc khăn tay và thong thả lau lớp đờm dãi. “… Xin chớ để chúng
tôi sa chước cám dỗ. ” Ông dịu dàng kết thúc.

” Bèn cứu chúng tôi cho khỏi sự dữ,”
Karras đáp.

Ông thoáng nhìn lên. Đôi mắt Regan trợn ngược hẳn
vào hai hốc mắt, chỉ còn trơ lại mỗi tròng trắng. Karras cảm thấy bất an. Cảm
thấy một cái gì đó trong phòng đang đông đặc lại. Ông trở lại với sách lễ để
theo dõi lời cầu nguyện của Merrin.

” Lạy Thiên Chúa là cha của Chúa Giê su Kitô
Chúa chúng tôi, tôi kêu cầu danh thánh ngài, xin ân ban cho chúng tôi sự cứu
giúp để địch lại loài tà linh đang hành hạ một vật thọ tạo của ngài lúc này
đây, nhờ Đức Kitô Chúa chúng tôi.”

” Amen,” Karras hoạ lại.

Lúc đó, Merrin đứng lên và thành kính cầu nguyện.
” Lạy Thiên Chúa, Đấng Tạo hoá và kẻ che chở loài người, xin hãy đoái
thương đến kẻ tôi tớ của ngài đây là Regan Teresa MacNeil, hiện đang bị hãm
trong vòng vây của kẻ thù xưa của con người, kẻ địch truyền kiếp của chúng tôi,
kẻ…”

Karras liếc nhìn lên lúc ông nghe tiếng Regan rít
như rắn, trông thấy cô bé ngồi thẳng đơ với đôi tròng mắt lồ lộ, còn lưỡi cô bé
thì cứ thậm thụt nhoang nhoáng, đầu thì lắc lư tới lui như một con rắn hổ mang.

Lại một lần nữa, Karras cảm thấy bất ổn. Ông nhìn trở
lại sách lễ.

” Xin hãy cứu vớt kẻ tôi tớ ngài,” Merrin
kêu cầu, ông vẫn đứng và đọc sách lễ.

” Là kẻ tin đến ngài, hỡi Thiên Chúa,”
Karras hoạ.

” Xin hãy giúp cháu bé tìm thấy nơi ngài một
tháp lũy vững bền.”

” Trước mặt kẻ thù.”

Lúc Merrin xướng tiếp dòng kế đó, Karras nghe thấy
tiếng thở hổn hển của Sharon sau lưng ông, ông liền quay lại và thấy cô gái
đang nhìn sững sờ về phía giường. Bối rối quá, ông nhìn trở lại. Và lập tức điếng
hẳn người như bị điện giật. Phía đầu giường đang bay bổng lên khỏi sàn nhà..?

Ông cứ nhìn trừng trừng mà không sao tin nổi. Một tấc.
Một tấc rưỡi. Ba tấc. Tiếp đến hai chân giường phía sau cũng bắt đầu dâng lên.

” Gott in Himmel !” Karl khẽ thốt lên vì
sơ hãi. Nhưng Karras không nghe thấy anh ta hay nhìn thấy anh ta làm dấu thánh
giá lúc phía chân giường nâng cao lên ngang tầm đầu giường. Không thể xảy ra
như thế được ! Ông nghĩ, lúc ông chứng kiến đến chết trân cả người.

Chiếc giường dâng cao lên ba tấc nữa rối lượn lờ ở
đó, bập bềnh và chao đảo khe khẽ như đang trôi nổi trên một hồ nước tù hãm.

” Cha Karras ?”

Regan cứ bồng bềnh. Rít siên siết như rắn.

” Cha Karras ?”

Karras quay lại. Nhà đuổi quỷ đang thanh thản nhìn
ông, lúc này hất đầu về phía bổn sách lễ trên tay Karras. ” Xin đọc lới
đáp cho, Damien ạ.”

Karras lộ vẻ lúng túng và không hiểu. Sharon bỏ chạy
khỏi phòng.

” Xin chớ để kẻ thù áp đặt chút quyền năng nào
trên cháu bé, ” Merrin khẽ lập lại.

Vôi vã, Karras nhìn lại nội dung sách lễ và với một
con tim đập bồi hồi, ông lắp bắp câu đáp : ” Và đứa con của tội lỗi không
có quyền làm hại gì được cháu.”

” Ôi Chúa, xin hãy nghe lời khẩn nguyện
tôi,” Merrin tiếp tục.

” Và hãy để cho tiếng kêu cầu tôi thấu đến bên
Người.”

” Cầu Chúa ở cùng cháu.”

” Và ở cùng linh hồn cháu.” Merrin bắt đầu
một bài cầu nguyện dài hơi, còn Karras lại đảo tia nhìn trở lại chiếc giường,
trở lại với những niềm trông cậy về Thiên Chúa của ông và sự lượn lờ siêu nhiên
đang ở trên không kia. Một nỗi phấn chấn run rẩy khắp người ông. Đó ! Ngay đó
đó ! Ngay trước mắt ta đó ! Đó kìa ! Ông chợt nhìn ra sau, lúc nghe tiếng cửa mở.
Sharon tuồn vào cùng Chris, người phụ nữ này đứng sững lại, không tin nổi, mồm
há hốc: ” Ôi, Giê su Kitô !”

” Lạy cha toàn năng, Thiên Chúa hằng sống…

Nhà đuổi quỷ đưa tay lên trong một cử chỉ thường nhật
và thong thả vạch dấu thánh giá ba lần trên chân mày Regan, miệng vẫn không ngừng
đọc lời nguyện trong sách lễ, ” Là Đấng đã sai con độc sanh của ngài xuống
thế gian để đập nát loài sư tử rống kia…”

Tiếng rít ngưng bặt và từ khuôn miệng căng thành
hình chữ O của Regan phát ra tiếng rống nhức óc của loài bò tơ.

” … rứt khỏi sự tàn hại và khỏi nanh vuốt của
loài quỷ dữ giữa ban trưa con người được tạo dựng theo hình ảnh ngài đây, và…

Tiếng rống càng to hơn, xé rách cả thịt da, làm bủn
rủn cả xương cốt.

” Lạy Thiên Chúa là Đấng Sáng tạo muôn loài…
” Merrin đưa tay lên theo thông lệ và ấn một mảng khăn choàng vai lên cổ
Regan, trong lúc vẫn cứ cầu nguyện. “… bởi quyền năng ngài, xa tăng đã bị
ném từ trời xuống như một tia chớp, xin hãy giáng sự sợ hãi xuống loài mãnh thú
đang phá hoại vườn nho của ngài… ”

Tiếng rống thét ngừng bặt. Một nỗi yên lặng ngân
vang. Thế rồi một cơn nôn mửa đặc sệt, hôi thối từ miệng Regan phọt ra từng đợt
đều đặn, nó ứa xuống bờ môi cô bé như những đợt dung nham rồi trôi như những cuộn
sóng xuống tay Merrin. Nhưng ông vẫn không hề lay động bàn tay. ” Xin bàn
tay quyền năng của ngài hãy đuổi loài quỷ dữ này ra khỏi Regan Teresa MacNeil,
kẻ… ” Karras lơ mơ nhận biết có một cánh cửa được mở ra, nhận biết Chris
đang lao ra khỏi phòng.

” Xin hãy xua đuổi kẻ hành hạ đứa trẻ vô tội…
” 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+