Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện ma kinh dị

Quỷ ám – Chương 12 – part 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chiếc giường bắt đầu lắc lư khe khẽ rồi đứng yên, bất
thần, nó hạ xuống một cách mãnh liệt và bay chệch đường, với trớn nôn mửa vẫn ọc
ra từ miệng Regan. Merrin bình tĩnh điều chỉnh lại các thứ và ấn chặt khăn
choàng lên cổ cô bé.

” Xin ban cho các kẻ tôi tớ ngài đầy lòng can đảm
để dũng cảm đương cự lại con rồng bị đầy xuống âm phủ kia, kẻo nó xem khinh những
kẻ đã đặt lòng tin cậy nơi ngài và…”

Thình lình, các chuyển động giảm bớt và lúc Karras
nhìn như bị thôi miên, chiếc giường trôi dạt như một chiếc lông hồng, rất từ từ,
xuống sàn nhà, rồi an vị trên thảm với một tiếng “thịch” nhè nhẹ.

” Hỡi Chúa, xin ban ân cho… ”

Tê cóng cả người, Karras đảo tia nhìn sang phía
khác. Bàn tay của Merrin. Ông không còn thấy được bàn tay của vị linh mục cao
niên ấy nữa. Nó đã bị chôn lấp dưới lớp nôn mửa đùn đống, bốc khói.

” Damien ?”

Karras ngước lên.

” Hỡi Chúa, xin hãy nghe lời cầu nguyện
tôi,” nhà đuổi quỷ khẽ xướng.

Thong thả, Karras quay trở lại phía giường. ”
Và hãy để cho tiếng kêu cầu tôi thấu đến ngài !”

Merrin vén chiếc khăn choàng lên, khẽ bước tới trước,
rồi ông làm rung chuyển cả phòng với giọng nói bắn ra như một lằn roi, phán
truyền : ” Hỡi tà linh kia, ta đuổi ngươi ra cùng với mọi quyền năng ma quỷ
của kẻ thù ! Cùng với mọi thứ tà ma ở địa ngục ! Cùng với mọi đồng bọn hung dữ
của ngươi !” Bên cạnh ông, bàn tay của Merrin vẫn nhỏ những nhão nhớt nôn
mửa xuống thảm trải. ” Chính Chúa Kitô là Đấng ra lệnh cho ngươi, là Đấng
đã từng khiến gió, biển và dông tố phải lặng đi ! Đấng đã… ”

Regan thôi mửa. Ngồi lặng yên. Bất động. Đôi tròng mắt
long lên vẻ ác độc mà nhìn Merrin. Từ chân giường, Karras nhìn cô gái chằm chặp
lúc cơn sốc và nỗi xúc động trong ông bắt đầu dịu đi, lúc tâm trí ông bắt đầu
nôn nóng mà đập, mà chọc những ngón tay của nó, một cách thúc bách, một cách tự
ý, vào tận những ngóc ngách của mỗi nghi ngờ thuần lý : lũ yêu tinh quấy phá,
hành động thần kích, những căng thẳng ở lứa tuổi thanh xuân và lực tâm khiển.
Cau mày lúc nhớ lại một điều gì đó, ông đến bên giường, cúi xuống, đưa tay nắm
lấy cườm tay Regan. Và ông đã khám phá ra điều ông hằng lo sợ. Giống như người
tu sĩ shaman ở Tây bá lợi á, mạch cô bé nhảy với tốc độ không thể tưởng tượng.

Điều đó bổng rút cạn hết nắng trong ông. Vừa nhìn đồng
hồ tay, ông vừa đếm nhịp tim, lúc này, giống như những lời biện bác chống lại đời
sống ông.

” Chính người là Đấng phán truyền cho ngươi.
Ngài là Đấng đã ném ngươi xuống tù các tầng trời !”

Lời phán nguyền mạnh mẽ của Marrin nện ầm ầm ngoài
rìa ý thức của Karras bằng những cú đấm tàn nhẫn, vang dội, lúc nhịp mạch lại
thoắt nên nhanh hơn. Và nhanh hơn nữa. Karras nhìn Regan. Vẫn yên lặng. Bất động.
Trôi vào trong bầu không khí lạnh như nước đá là những màn hơi nước nóng như
sương khói thoảng lên từ vũng nôn mửa giống như một của hiến tế nặng mùi.
Karras cảm thấy bất an. Thế rồi, đôi tay ông bổng sởn gai ốc. Với một sự thong
thả như ác mộng, mỗi lần một nấc một, chiếc đầu Regan đang quay, xoay như một
hình nộm, kêu kin kít thứ âm thanh của một bộ máy rỉ sét, cho đến lúc hai tròng
trắng đã long lanh, khủng khiếp của đôi mắt ma quái đó dán lấy ông.

” Vậy thì, hỡi quỷ xa tăng, giờ đây ngươi hãy
khá run rẩy vì sợ hãi… ”

Chiếc đầu nọ thong thả quay trở lại phía Merrin.

” … Ngươi, kẻ làm bại hoại công lý ! Ngươi, kẻ
sinh ra sự chết ! Ngươi, kẻ phản bội các dân tộc ! Ngươi, kẻ chiếm đoạt sự sống
! Ngươi… ”

Karras thận trọng quay lại lúc những ánh đèn phòng bắt
đầu chao đảo, lung linh rồi mờ nhạt đi thành một màu hổ phách kỳ quái, giần giật.
Ông run rẩy. Lạnh hơn rồi. Căn phòng đã trở nên lạnh hơn trước.

” … Ngươi, quân vương của bọn sát nhân !
Ngươi, kẻ phát kiến ra mọi điều thô tục ! Ngươi, kẻ thù của loài người !
Ngươi..”

Một tiếng nện nghẹt ngòi nảy ra từ căn phòng. Rồi một
tiếng nữa. Rồi cứ đều đều, làm rung chuyển suốt các tường phòng, suốt dưới sàn
nhà, suốt trên trần phòng, đổ vỡ xoang xoảng, đập với một nhịp độ chậm chạp như
nhịp đập của một quả tim đồ sộ và bệnh tật.

” Hỡi loài quái vật kia ! Hãy ra khỏi đây ! Chỗ
của ngươi là nơi vắng vẻ ! Trụ sở của ngươi là hang rắn độc ! Hãy xuống mà bò lết
với chúng nó. Chính Thiên Chúa là Đấng truyền cho ngươi ! Máu của… ”

Các tiếng nện trở nên ầm ỹ hơn, bắt đầu xuất hiện
càng lúc càng nhanh một cách đáng ngại.

” Ta truyền cho ngươi, hỡi con rắn ngày xưa…

Và nhanh hơn nữa…

” … nhân danh Đấng phán xét kẻ sống và kẻ chết,
nhân danh Đấng tạo hoá ngươi, nhân danh Đấng Sáng tạo và toàn vũ trụ, để…

Sharon hét lên, đưa hai tay bịt chặt đôi tai lúc tiếng
nện trở nên đinh tai nhức óc và lúc này chúng chợt tăng tốc và vọt lên một nhịp
độ khủng khiếp.

Mạch của Regan thật đáng kinh hãi. Nó đập với một tốc
độ nhanh không thể đo nổi. Phía bên kia giường, Merrin bình thản đưa đầu ngón
tay cái ra vạch dấu thánh giá lên bờ ngực đầy rãi nhớt nôn mửa của Regan. Những
lời cầu nguyện của ông bị nuốt chửng trong tiếng nện vang rền.

Karras cảm thấy nhịp mạch đột ngột tụt hẳn, và lúc
Merrin cầu nguyện và vạch dấu thánh giá trên chân mày Regan, những tiếng nện
quái đản kia chợt chấm dứt.

” Ôi, hỡi Thiên Chúa của trời và đất, hỡi Thiên
Chúa của các thiên thần và các trưởng thiên thần… ”

Karras lúc này đã nghe được tiếng cầu nguyện của
Merrin trong khi nhịp mạch của Regan cứ tiếp tục giảm xuống, giảm xuống nữa…

” Hỡi đứa con hoang phách lối là Merrin kia ! Đồ
cặn bã kia ! Mi sẽ thua ! Con nhỏ này sẽ chết ! Con heo này sẽ chết !”

Lớp sương mù lung linh đã dần hồi trở nên sáng sủa
hơn. Hiện thân của con quỷ đã trở lại và trút nỗi giận dữ hằn học lên Merrin.
” Đồ con công vênh váo phóng đãng kia ! Đồ tà giáo xưa rích ! Tao truyền
cho mi, hãy quay lại mà nhìn tao đây. Nào, hãy nhìn tao đây, đồ cặn bã kia
!” Con quỷ bật tới trước nhổ vào mặt Merrin, rồi ồm ồm giọng bảo ông.
” Đó là cách ông thầy của mày chữa mắt cho người mù đấy !”

” Hỡi Thiên Chúa là Chúa của muôn loài thọ tạo…
” Merrin cứ cầu nguyện vừa bình thản rút khăn ra lau bãi khạc nhổ.

” Nào, hãy làm theo lời dạy của thầy mày đi,
Merrin ! Làm đi ! Hãy đút con c… thánh hoá của mày vào mồm con heo kia mà tẩy
rửa nó, lau chùi nó với cái thánh tích nhăn nheo đó, thế nào con nhỏ cũng được
chữa lành đấy, Thánh Merrin ạ ! Một phép lạ ! Một… ”

” … xin hãy cứu vớt kẻ tôi tớ… ”

” Đồ giả hình ! Mi cóc có xót thương gì con heo
đó cả. Tuyệt không ! Mi chỉ dùng nó làm cuộc đọ sức giữa tao và mi đó thôi
!”

” …Tôi khiêm cung…”

” Đồ dối trá ! Thằng con hoang dối trá ! Nói
cho bọn tao nghe thử, mi khiêm cung ở chỗ nào, hở Merrin ? Nơi sa mạc chăng ?
Nơi các phế tích chăng ? Trong các lăng mộ mà ngươi đã đào thoát để trốn tránh
kẻ đồng loại mi đó chăng ? Để trốn tránh những kẻ thấp thỏi hơn mi, trốn tránh
sự khập khiễng và què quặt của thần trí mi đó chăng ? Mi có nói với những con
người không, hở thứ nôn mửa kính tín kia ? …”

” …xin hãy cứu vớt…”

” Trú sở của mi là ở nơi hang ổ của loài công
vênh váo. Merrin à ! Nơi chỗ của mi chính là ở trong con người mi ! Hãy trở lên
đỉnh núi mà nói năng với kẻ đồng vai phải lứa duy nhất của mi đi !..”

Merrin cứ cầu nguyện không thôi, không buồn để ý đến
những lời nhục mạ tuôn đến như sóng thác. ” Ngài có đói không, thưa Thánh
Merrin ? Đây, tôi xin dâng ngài rượu tiên và cỗ bàn thần thánh, tôi xin dâng
ngài thức ăn của Thiên Chúa của ngài !” Con quỷ phát giọng ồm ồm. Nó đại
tiện ra như tiêu chảy.

Quá sức tởm lợm, Karras cố chú ý vào sách lễ, lúc
Merrin đọc một đoạn trong sách Phúc Âm thánh Luke.

” … Tên tôi là Đạo binh – người ấy trả lời,
vì có nhiều ác quỷ đã nhập vào y. Sau đó lũ quỷ cầu xin Giê su đừng bắt chúng
đi vào vực thẳm. Bấy giờ có một đàn heo đang ăn trên triền núi ở đó. Lũ quỷ nài
xin Giê su cho chúng nhập vào đàn heo kia. Và ngài cho phép chúng. Lũ quỷ liền
ra khỏi người nọ và nhập vào đàn heo, đàn heo liền lao xuống vách đá, rơi xuống
hồ và chết chìm hết thảy. Và…”

” Willie này, ta đem đến cho mi tin tức tốt
lành đây !” Con quỷ nói ồm ồm. Karras ngước lên trông thấy Willie cạnh cửa,
chị ta đứng sững lại với một ôm khăn và khăn trải giường trên tay. ” Ta
đem đến cho mi tin tức cứu chuộc đây !” Nó hể hả. ” Elvira còn sống !
Con nhỏ còn sống ! Nó là…”

Willie nhìn trừng trừng trong nổi chấn động. Lúc đó,
Karl quay lại hét với chị. ” Không, Willie ! Không phải đâu !”

” …một đứa nghiện ma tuý, Willie ạ, một đứa
nghiện ngập vô phương…”

” Willie, đừng có nghe !” Karl kêu lên.

” Ta nói cho mi biết con nhỏ ở đâu nhé ?”

” Đừng có nghe ! Đừng có nghe !” Karl vội
đẩy Willie ra khỏi phòng.

” Hãy đi mà thăm con nhỏ vào Ngày Lễ Các Bà Mẹ
đi, Willie ạ ! Hãy cho con bé ngạc nhiên một mẻ ! Đi mà !”

Thình lình con quỷ ngưng ngang và chiếu mắt vào
Karras. Ông lại thăm mạch và thấy mạch vượng, thế có nghĩa là an toàn để chích
thêm Librium cho Regan. Ông đến bên Sharon dặn cô gái chuẩn bị chích thêm một
mũi nữa. ” Mi có khoái con nhỏ không ?” Con quỷ liếc mắt dâm đãng.
” Nó là của mi đó ! Đúng, con đĩ chuồng ngựa này là của mi đó ! Mi cứ tha
hồ mà cỡi ! Chà, đêm nào con nhỏ đó cũng tơ tưởng đến mi, Karras à ! Nó vừa thủ
dâm, vừa mơ tới cái của quý bự sự của bậc cha cố…”

Sharon đỏ mặt, nhìn đi chỗ khác lúc Karras dặn dò cô
về vụ thuốc Librium.

” Thêm một viên toạ dược Compazine trong trường
hợp bị nôn mửa nữa,” ông dặn thêm.

Sharon gật đầu nhìn sàn nhà rồi bước đi, cứng cả người.

Lúc cô bước qua giường, đầu vẫn cúi gầm, Regan ồm ồm
bảo cô, ” Đồ gái thúi !” rồi bật người tới trước bắn vào mặt cô một
tràn nôn mửa có vòi, rồi giữa lúc Sharon đứng chết trân ở đó, người ướt đẫm dãi
nhớt, thì bản ngã của Dennings xuất hiện, giọng nghiến trèo trẹo. ” Đồ đĩ
chuồng ngựa ! Đồ mặt l…!”

Sharon chạy bay biến ra khỏi phòng.

Nhân vật Dennings lúc đó nhăn mặt lại vì nhờm gớm,
nhìn quanh và hỏi. ” Có ai vui lòng mở hé cửa sổ ra được không ? Cái phòng
này hôi thối bỏ cha đi ! Đúng là …”

” Thôi, thôi, thôi, đừng !” nó đính chính
sau đó. ” Thôi, vì có Chúa, chớ có mở, không thôi lại có kẻ khác chết thẳng
cẳng ra đấy.” Rồi nó cười khằng khặc, nheo mắt với Karras một cách quái đản
rồi biến mất.

” Chính Ngài là đấng trục xuất ngươi..”

” Ngài có làm không, hở Merrin ? Ngài có làm
không ?”

Lúc này con quỷ đã trở lại và Merrin tiếp tục phán
nguyền, tiếp tục áp tấm khăn choàng và tiếp tục vạch dấu thánh giá mặc cho con
quỷ cứ quất vào mặt ông những lới thô bỉ tục tĩu. Quá sức lâu, Karras lo lắng,
cơn chứng này đã kéo dài liên tục quá đỗi lâu rồi.

” Bây giờ đến lượt con heo nái đến kìa ! Mẹ của
con heo con.” Con quỷ nhạo báng.

Karras quay lại, thấy Chris đang tiến về phía ông với
một miếng gạc và một ống chích. Nàng cứ cúi gầm mặt xuống lúc con quỷ văng những
lời nhục mạ, còn Karras đi về phía nàng, mặt cau lại.

” Sharon bận thay quần áo,” Chris giải thích,
” còn Karl đang mãi…”

Karras cắt ngang lời nàng bằng mấy tiếng. ” Được
rồi,” và cả hai đến bên giường.

” À phải, hãy đến mà xem công trình của mi đây,
con nái sề kia ! Nào !

Chris cố sức đến cùng cực để đừng nghe, đừng nhìn
trong lúc Karras ghìm chặt đôi tay không còn phản kháng của Regan.

” Xem cái đống nôn mửa đó đi ! Xem cái con chó
cái sát nhân ấy đi !” Con quỷ giận dữ. ” Mi hài lòng chưa ? Chính mi
mới là thủ phạm của vụ đó ! Phải, chính mi với cái thói xem trọng nghề nghiệp
hơn bất cứ chuyện gì, xem trọng nghề nghiệp của mi hơn chồng, hơn con bé đó,
hơn…”

Karras quay lại nhìn. Chris đứng chết trân. ”
Đi đi !” Ông ra lệnh. ” Đừng có nghe ! Đi đi !”

 

“…chuyện ly dị của mi ! Đi tới tìm các linh mục,
đúng không ? Các linh mục sẽ không giúp đỡ được gì đâu !” Tay Chris bắt đầu
run. ” Con nhỏ điên rồi. Nó điên rồi ! Con heo con này điên rồi ! Chính mi
đã đẩy nó tới chỗ điên loạn, tới chỗ giết người và…”

” Tôi không thể !” Mặt nhăn nhúm, Chris
nhìn sững ống chích đang run bần bật. Lắc đầu. ” Tôi không thể làm được
!”

Karras rút ống chích ra khỏi mấy ngón tay nàng.
” Được rồi, xoa gạc đi ! Xoa trên cánh tay ấy ! Chỗ này này !” Ông bảo
nàng, giọng quả quyết.

“…trong quan tài của con nhỏ, đồ chó cái kia ạ,
bên…”

” Đừng nghe !” Karras lại nhắc nhở, lúc
này con quỷ quay ngoắc đầu lại, đôi mắt nó lồi ra giận dữ. ” và mày nữa,
Karras !”

Chris xoa gạc lên cánh tay Regan. ” Bây giờ, ra
khỏi đây ngay !” Karras lệnh cho nàng, vừa đẩy nhanh mũi kim vào lớp thịt
gầy mòn.

Nàng chạy mất.

“Vâng, bọn tao đã biết về lòng nhân hậu của mi
đối với các bà mẹ, Karras ạ !” Con quỷ ồ ề. Vị linh mục Dòng Tên chùn bước
lại và trong khoảng khắc ông không nhúc nhích. Rồi từ từ, ông rút kim ra và
nhìn thẳng vào đôi mắt đã trợn trừng hẳn vào hai hốc mắt. Từ miệng Regan phát
ra một lời hát du dương, dìu dặt, gần như ngân nga, bằng một chất giọng trong
trẻo, dịu dàng như một lễ sinh trong dàn hợp xướng. ” Tantum ergo sacramentum
veneremur cernui…”

Đó là một thánh ca được xướng lên vào lúc chúc phúc
trong lễ nghi Thiên Chúa giáo. Karras đứng đó, mặt không còn chút máu lúc lời
hát cứ nhặt khoan, kỳ quặc và buốt cóng. Tiếng hát ấy là một cõi chân không mà
Karras cảm thấy một cách rõ ràng khủng khiếp nỗi hãi hùng của buổi tối hôm đó
đã sấn vào trong. Ông bước lên thấy Merrin hai tay cầm một chiếc khăn lau. Bằng
những động tác dịu dàng, mệt mỏi, ông lau sạch những vết nôn mửa dính trên mặt
và cổ Regan.

” …et antiquum documentum…”

Tiếng hát. Giọng của ai vậy kìa ? Karras thắc mắc.
Thế rồi những mảnh vụn vỡ cũ, Dennings…Cánh cửa sổ…Lòng ngổn ngang trăm lối,
ông trông thấy Sharon trở lại phòng đỡ chiếc khăn trên tay Merrin. ” Thưa
cha, cha cứ để cho tôi,” cô gái bảo ông. ” Lúc này tôi đã ổn rồi. Tôi
muốn thay quần áo cho cháu và lau người cháu cho sạch sẽ trước khi đặt thuốc
Compazine cho nó, được chứ ạ ? Xin hai cha vui lòng ra ngoài đợi cho một
chút.”

Hai vị linh mục bước ra vùng ấm áp và cõi ánh sáng lờ
mờ của dãy hành lang, rồi mệt mỏi dựa lưng vào tường.

Karras lắng nghe tiếng hát kỳ lạ, nghèn nghẹn phát
ra từ trong phòng. Sau đó ít lâu, ông khẽ ngỏ lời cùng Merrin. ” Cha có
nói – lúc nãy cha có nói là chỉ có …một thực thể mà thôi.”

” Phải.”

Những giọng nói rất khẽ, những mái đầu cúi thấp,
đúng là khung cảnh của buổi xưng tội.

” Tất cả những hình thức khác chỉ là những hình
thức tấn công mà thôi.” Merrin nói tiếp. ” Chứ chỉ có một…có một mà
thôi. Đó là một ác quỷ.” Một lúc yên lặng. Sau đó, Merrin phát biểu đơn giản,
” Tôi biết cha nghi ngờ việc này. Nhưng cha thấy đó, con quỷ này, tôi đã gặp
một lần trước đây rồi. Nó rất mạnh mẽ…mạnh mẽ.”

Một lúc yên lặng. Karras lại nói. ” Chúng ta
nói là quỷ…không thể động đến ý chí nạn nhân được.”

” Phải, đúng như thế…đúng như thế đấy…không
có gì là tội lỗi.”

” Thế thì quỷ ám để nhằm mục đích gì ?”
Karras cau mày, nói. ” Trọng tâm của nó là gì ?”

” Nào ai biết,” Merrin đáp. ” Nào ai
có thể hy vọng mười mươi rằng mình biết ?” Ông suy nghĩ chốc lát. Rồi tiếp
tục nói một cách thăm dò. ” Có điều tôi cho rằng mục tiêu của quỷ không nhằm
vào người bị quỷ ám, mà là nhắm vào chúng ta…những kẻ quan sát…tất cả mọi
người trong ngôi nhà này. Và tôi nghĩ rằng trọng tâm của nó là nhằm làm cho
chúng ta tuyệt vọng, làm cho chúng ta chối bỏ chính nhân cách của chúng ta,
Damien ạ ! Để rồi rốt ráo chúng ta tự xem mình là thú vật, là đê tiện và thối
tha, không chút phẩm cách, xấu xí, bất xứng. Vì bởi tôi nghĩ lòng tin vào Thiên
Chúa không hề là một vấn đề lý trí, tôi cho rằng rốt cuộc đó là một vấn đề của
tình yêu, của việc chấp nhận rằng Thiên Chúa có thể yêu thương chúng
ta…”

Một lần nữa, Merrin lại ngừng. Ông nói tiếp thong thả
hơn và với vẻ tra xét nội tâm thầm kín. ” Hắn biết…Quỷ biết phải đánh
vào chỗ nào…” Ông gật đầu. ” Đã lâu lắm rồi, tôi không hy vọng là
mình yêu thương được kẻ lân cận của mình. Có lắm kẻ…cứ khiến tôi lộn ruột, gớm
ghét quá đổi. Làm sao tôi yêu họ được ? Tôi nghĩ. Điều đó đã giày vò tôi,
Damien ạ, nó khiến tôi tuyệt vọng về chính bản thân mình…và từ đó, rất nhanh
chóng thôi, đi đến chỗ tuyệt vọng về Thiên Chúa của tôi. Đức tin tôi bị đổ vỡ
tan tành…”

Karras ngước nhìn Merrin, đầy vẻ chú ý. ” Rồi chuyện
gì xảy ra ?” Ông hỏi.

� À vâng, rốt cuộc tôi nhận thức được rằng
Thiên Chúa không hề đòi hỏi tôi cái điều mà tôi biết là bất khả về mặt tâm lý,
rằng tình yêu mà ngài đòi hỏi tôi nằm trong ý chí của tôi chứ không hề có nghĩa
là tôi phải cảm nhận được nó như một tình cảm. Không hề. Ngài đòi hỏi tôi hành
động với tình yêu thương, rằng tôi hãy làm như vậy với tha nhân, rằng tôi cần
phải làm như vậy đối với những kẻ tôi gớm ghét, điều mà tôi tin là một hành động
yêu thương lớn lao hơn bất cứ hành động nào khác.” Ông lắc đầu. ” Tôi
biết rằng tất cả mọi điều này xem ra hẳn phải hết sức là hiển nhiên Damien ạ,
tôi biết thế lắm. Nhưng vào lúc ấy tôi đâu có thấy được. Thật là một sự mù
quáng kỳ lạ. Có biết bao cặp vợ chồng,” ông buồn bã nói, ” hẳn phải
tin là họ đã hết yêu thương nhau vì quả tim họ không còn đập bồi hồi mỗi khi
trông thấy bóng dáng những người họ yêu dấu ! Ôi lạy Chúa !” Ông lắc đầu,
rồi lại gật đầu. ” Damien ạ, tôi nghĩ ở đó đã nằm phục sẵn…quỷ ám rồi
đó, không phải là trong thời chiến tranh đâu, như một số người có khuynh hướng
tin như vậy, không bao nhiêu đâu và càng rất hiếm hoi trong những tình huống
phi thường như thế này đây…cháu gái này đây…đứa trẻ tội nghiệp này.. Không,
tôi thấy nó thường xảy ra nhất trong những vụ việc nhỏ nhặt, Damien ạ, trong những
mối tị hiềm hèn mọn vô nghĩa, những sự hiểu lầm, trong lời lẽ cay độc, tàn nhẫn
bất ưng nảy trên đầu lưỡi giữa vòng bạn bè với nhau. Giữa những người tình. Những
vụ này thì ta có đủ,” Merrin thầm thì, ” và chúng ta có cần gì đến quỷ
xa tăng để gây ra những cuộc chiến tranh cho chúng ta đâu, trong những cuộc chiến
tranh này chúng ta tự gây ra cho chính mình…cho chính mình…”

Tiếng hát du dương vẫn còn nghe thấy trong phòng ngủ.
Merrin ngước lên nhìn cánh cửa phòng và lắng nghe một lúc. ” Ấy thế mà thậm
chí từ việc này – từ sự dữ này – vẫn sẽ nảy sinh ra điều tốt. Trong một cách thế
nào đó, mà, có thể chúng ta sẽ chẳng bao giờ hiểu được hay từng thấy được… Có
lẽ điều ác chính là lò thử luyện của cái thiện,” ông trầm mặc. ” và,
có lẽ thậm chí quỷ xa tăng – hoàn toàn bất đắc dĩ – một cách nào đó cũng đã
giúp sức vào việc thực hiện ý chí của Thiên Chúa.”

Ông không nói gì thêm, và suốt một lúc, hai người cứ
đứng lặng thinh trong lúc Karras suy nghĩ. Một sự phản đối khác lại xuất hiện
trong tâm trí. ” Một khi quỷ đã bị đuổi ra rồi,” ông dò la, ” có
cách gì ngăn nó không trở lại được không ?”

” Tôi không biết,” Merrin đáp. ” Tôi
không biết nữa. Tuy nhiên, điều đó dường như không bao giờ xảy ra. Không bao giờ.
” Merrin đưa một bàn tay lên mặt, khẽ véo vào các khóe mắt. ”
Damien… thật là một cái tên kỳ diệu.” Ông thầm thì. Karras nghe được vẻ
nhọc mệt trong giọng nói đó. Và một cái gì khác nữa. Một sự xao xuyến nào đó. Một
cái giống như sự đè nén một cơn đau.

Thình lình, Merrin đẩy mình ra khỏi tường, tay vẫn
ôm lấy mặt, ông cáo lỗi rồi tất bật xuôi hành lang đi đến phòng tắm. Có chuyện
gì vậy ? Karras tự hỏi. Ông bỗng cảm thấy thèm thuồng và ngưỡng mộ đức tin đơn
sơ và mạnh mẽ của người đuổi quỷ. Ông quay về phía cửa phòng. Tiếng hát. Nó đã
ngừng. Rốt cuộc thì đêm đã tàn rồi chăng ?

Vài phút sau, Sharon từ phòng ngủ đi ra với mớ khăn
trải giường và quần áo nặc mùi hôi thối. ” Con bé ngủ rồi,” cô gái
nói. Cô vội nhìn đi chỗ khác rồi di chuyển xuống hành lang.

Karras hít một hơi thở dài và trở lại phòng ngủ. Cảm
thấy lạnh giá. Ngửi thấy mùi hôi nồng nặc. Ông chậm bước đến bên giường. Rốt cuộc,
Regan đã ngủ được, và rốt cuộc Karras nghĩ, ông cũng đã có thể nghỉ ngơi.

Ông với tay xuống nắm lấy cườm tay gầy nhom của
Regan, vừa nhìn chiếc kim giây chạy loang loáng trên mặt đồng hồ đeo tay của
ông…

” Sao con lại làm điều này với ta, hỡi Dimmy
?”

Tim ông tê cóng lại.

” Sao con lại làm điều này chứ ?”

Vị linh mục không sao cử động được, không thở, không
dám liếc xuống phía giọng nói sầu thảm ấy, không dám nhìn đôi mắt thực sự ở đó;
đôi mắt thống trách, đôi mắt đơn độc. Mẹ ông đấy. Mẹ ông !

” Con đã bỏ mặc ta để đi làm linh mục, Dimmy ạ,
con đã tống khứ ta vào Viện… ”

Đừng có nhìn !

” Bây giờ con xua đuổi ta đi sao ?”

Không phải bà cụ đâu !

” Sao con lại làm điều này chứ ?”

Đầu ông choáng váng, quả tim như chận lấy họng.
Karras nhắm nghiền mắt lại lúc cái giọng nói đó trở nên van lơn, trở nên sợ sệt,
trở nên đẫm lệ. ” Con luôn luôn là đứa bé ngoan mà, Dimmy ! Mẹ van con ! Mẹ
sợ lắm ! Xin đừng đuổi mẹ ra ngoài, Dimmy nhé ! Van con !”

… .không phải là mẹ ta đâu !

” Bên ngoài trống vắng ! Chỉ có tối tăm thôi,
Dimmy ạ ! Quạnh quẽ thôi !” Giọng nói lúc đó đẫm lệ.

” Ngươi không phải là mẹ ta !” Karras thì
thào.

” Dimmy, van con !…”

” Ngươi không phải là… ”

” Ôi, vì cớ Chúa, này Karras !”

Dennings rồi.

” Này, đuổi chúng tôi ra khỏi đây là không công
bằng chút nào đấy ! Thật đó. Tôi muốn nói là, chỉ nói riêng về phần tôi, chuyện
tôi ở lại đây hiển nhiên là đúng rồi ! Con chó nhỏ này ! Nó đã cướp mạng tôi
nên tôi nghĩ đương nhiên là tôi có quyền được cư ngụ trong thân thể nó, ông có
nghĩ thế không ? Ôi, vì cớ Chúa Kitô, Karras ạ, xin ông hãy nhìn tôi đây, nào,
nhìn chứ ? Nào, tôi cũng chẳng mấy khi được xuất hiện để có dịp ăn nói đâu. Bây
giờ, hãy quay lại ngay đi !”

Karras mở mắt ra và trông thấy bản ngã của Dennings.

” Thế chứ, thế có hơn không ! Nghe đây, con nhỏ
này đã giết tôi. Chứ không phải là tên quản gia đâu, Karl thích con bé đó ! Ông
thấy, tôi đang mãi mê với công việc của mình ở quầy rượu thì chợt tôi ngờ là
nghe thấy tiếng nó rên rỉ. Trên lầu. Với lại lúc đó tôi thấy cũng cần phải lên
xem thử nó bị bệnh gì, thế là tôi đi lên và ông biết không, con nhỏ trời đánh
thánh đâm đó nó chụp lấy cổ họng tôi, cái đồ oắt con đó !” Giọng nói lúc
này trở nên than vãn, thương tâm. ” Lạy Chúa, trong đời tôi chưa bao giờ
được chứng kiến một sức mạnh khủng khiếp đến thế ! Nó bắt đầu hét toáng lên rằng
tôi lừa đảo mẹ nó hay một chuyện gì đó, hoặc tôi đã gây ra vụ ly dị của bố mẹ
nó. Đại loại những chuyện như thế. Không rõ lắm. Nhưng tôi bảo cho ông biết cái
này, cưng ạ, con nhỏ đã xô tôi ra khỏi cánh cửa sổ chết bầm đó.” Giọng nói
nghiến ken két. Lúc này cao lanh lảnh. ” Nó đã giết tôi ! Mẹ kiếp, nó đã
giết tôi ! Vậy mà bây giờ ông cho rằng đuổi tôi ra là công bằng lắm à ! Nào,
Karras, hãy trả lời tôi đi ! Ông cho rằng như vậy là thực sự công bằng sao ?
Tôi hỏi thật đó, ông cho là vậy sao ?” 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+