Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quy tắc bẫy tập thể – Chương 49 – 50 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 Chương 49: Ap đảo từng bước một

Xa cách công ty một thời gian , trong lúc hoảng hốt  ta có một loại cảm giác như đã bị đuổi việc rồi , cho nên khi An công tử thừa nhận rằng mình đã khỏi hẳn bệnh , ta liền quắn đuôi chạy về phía cương vị công tác của mình . 

Tựa hồ lại nhớ tới thời điểm mới vào công ty , ta là người đầu tiên trong toàn bộ ngành đến đi làm , tự nhiên là vì chút tiền thưởng cho nên biểu hiện chịu khó như vậy .

Nhưng là An công tử lại không đồng ý , anh ấy là tổng giám đốc , công ty là của nhà anh ấy , anh ấy không muốn đi sớm giống người quét dọn vệ sinh , vì thế anh ấy cũng muốn ta đi làm cùng lúc với anh ấy .

Tự nhiên là ta sẽ không chịu , ta cũng không muốn bị ánh mắt như  súng máy của chị Khổng tỷ kia bắn tỉa . Cho nên, ta thừa dịp anh ấy còn chưa dậy, liền một mình chuồn đến công ty .

Kỳ thật cũng có thể nói là ta sợ hãi cùng đi làm với anh ấy , vì sao ư , người thầm mến anh ấy nhiều lắm, mà ta lại luôn cảm thấy hai chúng ta thật không phù hợp với nhau.

Kick vào hòm thư  công tác , nhìn xem công việc gần đây của ngành , sau đó mà bắt đầu nghiền ngẫm. Cách giờ đi làm chính thức còn có một tiếng đồng hồ , vì thế tận dụng thời cơ mở ra blog cá nhân , ta lập blog trên diễn đàn X đã nhiều năm, vẫn có khuynh hướng chết chìm , ta nguyên bản cũng chỉ tính xem comment mà không trả lời lại, chính là đột nhiên nhìn đến một mục chủ đề , hứng thú của ta bộc phát , cũng tự mình mở chủ đề , viết về vấn đề giữa ta và An công tử .

Ta hồi tưởng một lát, chợt phát giác ra rằng tất cả từng ly từng tí giữa ta và An công tử ta đều nhớ rõ mồn một , nhớ rõ ràng như chính mình có bao nhiêu tiền vậy , đây thật sự là một chuyện đáng sợ đòi mạng.

Ở trong lòng tính toán nên để tiêu đề là cái gì bây giờ , ta bồi hồi giữa hai cái tên , một cái là ” Toàn bộ quá trình áp đảo từng bước giữa tôi và thủ trưởng xảo quyệt” , một cái khác là, “Tôi có nên tóm lấy thủ trưởng gian xảo hay không “. Cuối cùng, cái tên thứ nhất có lượng view phi thường dọa người , cho nên ta dứt khoát kiên quyết từ bỏ cái tên thứ hai , bởi vậy cũng chứng minh được rằng tiêu đề gây sock lưu hành nhiều năm như vậy thế mà vẫn còn tính ứng dụng khá trâu  !

Ta đem từng chuyện từ nhỏ tới lớn giữa hai chúng ta viết ra , rất nhanh có người comment , đều nói là An công tử sớm đã có mục đích, cũng có một số lớn người chỉ trích ta không động não, ta ngồi trước máy tính oán giận, đối với con hồ ly già đã tu luyện nhiều năm như An công tử , không phải động não là có thể phòng tránh được , những người này quả thực là đứng nói chuyện không đau thắt lưng .

Khi ta nói tới chuyện một đêm tình  , tinh thần của các chị em đều tỉnh táo bừng bừng , đều truy vấn về sau chúng ta thế nào , kỳ thật ta cũng muốn biết chúng ta sẽ thế nào . Từ sau ngày đó , ta cùng An công tử về nhà cũng không thấy có phát sinh cái gì, ta trốn tránh anh ấy , lòng ta bất an , nhưng anh ấy cũng chả có phản ứng gì lớn . Điều này làm cho ta mê mang , đây cũng là nguyên nhân đến việc ta lập chủ đề trên mạng , chỉ tiếc những người này phần lớn là xem náo nhiệt , bày mưu tính kế thì vô cùng ít .

“Tô Nhuận? Ông trời của tôi a ! Tôi không nhìn lầm chứ ? Cậu thế nhưng đến đi làm ? Không phải cậu đang mang thai ở nhà tĩnh dưỡng sao?”

“Phụt…”

Một ngụm nước của ta đều phun trên màn hình , ta không ngừng ho khan. Cổ Quyền không biết đến đây lúc nào, chạy nhanh rút khăn giấy giúp ta lau máy tính, cậu ta vừa lau vừa nói, “Chị Joey , chị không thể chờ chị ấy uống xong rồi nói sao, nếu cái máy tính này có gì ngoài ý muốn, chị muốn công đạo như thế nào với tổng giám đốc ?”

Joey cười khan vài tiếng tiến đến trước mặt của ta , ánh mắt luôn luôn bắn phá trên bụng của ta . Ta cảnh giác nhìn cô ấy “Cậu vừa rồi nói cái gì? Ai mang thai ?”

Joey phi cái ánh mắt ra vẻ quyến rũ tới cho ta , ý tứ là cậu không cần giấu giếm , tôi đều đã biết rồi .

“Ai nói tôi mang thai ?” Ta cầm lấy hai người bọn họ hỏi , trong công ty hai người này hiện tại là những kẻ có cái miệng rộng to gần bằng Cao Hướng  , nếu bọn họ mà tuyên truyền ra ngoài , ta còn muốn làm người cũng không được nữa rồi .

“Cậu còn gạt tôi , nếu không mang thai thì sao lâu như vậy không có tới đi làm? Mọi người  trong toàn công ty đều đang loan truyền đó , Tô Nhuận này , chúng ta vốn là chị em tốt của nhau , cậu không thể gạt tôi , cậu mau nói cho tôi biết, tôi cam đoan sẽ không nói cho người khác.” Joey bức thiết chứng thực với ta.

Ta cơ hồ muốn trợn trắng mắt  , nếu cậu biết một bí mật mà còn có thể không nói cho người khác, thì tôi đây sẽ đi chỉnh dung thành Song Hye Kyo.

Dưới một trận gầm rống ‘tuyệt đối không có khả năng’ của ta , hai người này rốt cục tiêu thất trước mắt ta . Sau đó chị Khổng đến đây, thái độ đối với ta cũng có một chút bất đồng, chị ấy đã chạy tới quan tâm ta vài câu, hoàn toàn không giống như tác phong phù thủy già bình thường của chị ấy .

Mấy chuyện làm cho ta hoài nghi đây có phải là 2012 đã đến , mọi tiên đoán đều trở thành sự thật ?

Chủ động yêu cầu tiếp nhận đề án đặc biệt , ở trong văn phòng bận việc rối tung rối mù , cuối cùng cũng tạm thời quên đi một ít phiền não. Vặn vẹo cái thắt lưng một cái , co giật cái mông cơ hồ chết lặng của mình , vừa giương mắt nhìn , thế nhưng đã đến giờ tế ngũ tạng miếu (ăn cơm) .

Ta do dự nghĩ xem có nên đi xuống ăn vài miếng cơm hay không  thì Cao Hướng đã hưng phấn bừng bừng đẩy cánh cửa của bộ phận đề án ra , sau đó hô lớn , “Tiểu Nhuận Nhuận tội nghiệp , cô đã đến đây rồi sao ? Để anh đây mang cô đi ăn sung mặc sướng nào!”

Có lợi mà không chiếm thì thật có lỗi với bản thân mình , nhất là với loại hồ bằng cẩu hữu  như Cao Hướng này . Vì thế ta kề vai sát cánh cùng Cao Hướng , hai người cấu kết với nhau làm việc xấu lao đi căn tin. Bà dì xới cơm thấy Cao Hướng rồi lại nhìn nhìn ta , hừ lạnh một tiếng , trong miệng tựa hồ nhắc tới một câu, “Hồ ly tinh.”

Ta sửng sốt , Cao Hướng lại nở nụ cười, “Tô Nhuận cô nghe thấy không , dì ấy đều đã khen cô đến mức này rồi ! Phải biết rằng, hồ ly tinh tất nhiên là khuynh quốc khuynh thành a!”

Tựa hồ có  đạo lý như vậy, vì thế ta cũng đắc chí, hận không thể để cho bà dì nói  nhiều thêm vài lời như ta ngực to lại ngốc nghếch linh tinh gì đó .

Cao Hướng trò chuyện câu được câu không với ta về bát quái trong công ty , từ miệng cậu ta biết được một đống  bí mật , ta nghe mà sung sướng hết cả người .

Chính đang trò chuyện, Cao Hướng đột nhiên đá ta một cái rồi nháy mắt với ta, ta quay đầu thì thấy bộ mặt than hớn hở của An công tử , ta thật muốn nói cho anh ấy rằng , anh không muốn cười thì cũng đừng cười , dạng  mỉm cười của loài hổ này là hù dọa ai vậy ?

“Sao em không nhận điện thoại của anh ?” An công tử thực tự nhiên ngồi ở bên cạnh ta  , lại phi thường tự nhiên tới gần ta , ở trong mắt người bên cạnh thì bộ dáng đó phi thường ái muội .

Ta nghiêng người sang hướng bên cạnh , sau đó nói: “Thời gian đi làm không thể nhận điện thoại cá nhân , quy định của công ty a, cũng là quy định của anh  .”

“Ngoan như vậy ? Nếu em đều nghe lời anh nói thì tốt rồi. Sao buổi sáng không đợi anh mà lại tự mình đến trước ?” Anh ấy tiếp tục nụ cười dạng hổ mang chất thoái hóa kia .

Ta nuốt nuốt nước miếng , theo bản năng nhìn ngó đồng sự chung quanh , trừ bỏ Cao Hướng đang cắm đầu ăn cơm , người khác không một ai là không há to miệng , hận không thể nuốt hết cả một quả trứng gà.

“Hạ thấp a.” Ta ghé vào lỗ tai anh ấy nói nhỏ giọng .

An công tử lúc này mới ra vẻ bừng tỉnh , liếc mắt nhìn đồ ăn của ta một cái , sau đó nói: “Sao lại ăn cái này? Đối với thân thể em không tốt, để anh bảo cô giúp việc  trong nhà làm thêm đồ ăn cho em , về sau buổi trưa mỗi ngày em đều đến ăn cùng anh , không thể luôn ăn thứ không dinh dưỡng như thế này được.”

Ta nhìn nhìn khay ăn của chính mình , bình thường ta vẫn ăn những thứ này a, sao mọi khi không thấy anh ấy nói không tốt , hôm nay lại trúng cơn gió độc nào thế này ?

An công tử đột nhiên liếc mắt nhìn Cao Hướng một cái , Cao Hướng theo bản năng đã nghĩ muốn thu dọn khay ăn trở về đi làm, nhưng là ở dưới ánh nhìn chăm chú của An công tử , bị áp bách bởi dâm uy , cậu ta lại ngồi xuống . An công tử nói: “Cậu mua cho cô ấy ?”

Cao Hướng gật đầu.

An công tử thở dài, “Người không biết vô tội , về sau đừng mua.”

Cao Hướng vẫn là gật đầu, lần này thì gật gù càng giống đầu gỗ .

Trong khoảnh khắc đó , ta nghe được thanh âm hít hơi sâu của người chung quanh , sau đó ánh mắt của bọn họ đều đặt ở trên bụng của ta , trong nháy mắt, ta nghĩ đến chuyện buổi sáng Joey nói ta mang thai , bây giờ chỉ sợ toàn công ty đều đã biết. Ta hung hăng trừng mắt nhìn An công tử một cái, anh ấy lại tiếp tục nụ cười của hổ .

Ta mắng thầm trong lòng , thằng nhãi này quá âm hiểm , anh ấy đây là vội tới chứng thật lời đồn đãi cho mọi người a, ta mang cái rắm bầu a! Anh ấy muốn làm gì nữa?

Buổi chiều trở về đi làm, ta đã đem chuyện này tiếp tục phát sóng ở trên blog , ta cần xin giúp đỡ từ các chị em bát quái, nhưng là như cũ , các cô ấy vẫn chỉxem náo nhiệt nhiều, bày mưu tính kế ít ỏi không có mấy.

Ta ngàn chờ vạn chờ , chờ mãi đến dĩ nhiên lại là điện thoại của chủ tịch !

Phải biết rằng chủ tịch của chúng ta đã đem golf làm công việc chính của mình , có thể làm cho ông ấy buông gậy golf để gọi điện thoại cho ta , đó là chuyện đáng bất ngờ đến cỡ nào a!

Ta đến văn phòng chủ tịch , thế  mới phát giác ra nguyên lai không phải chỉ có một mình chủ tịch ở đó , còn có cả mẹ của An công tử . An phu nhân thấy ta lập tức đứng dậy đón , lôi kéo ta đến ngồi trên sô pha, vẻ mặt tươi cười còn thân thiết hơn cả đồng chí Kỷ Hoài khi thấy ta .

“Được lắm!” An phu nhân nói.

( ⊙ ” ⊙) a! Có ý gì? Theo trực giác thì bọn họ tìm ta là  có liên quan tới  sự kiện mang thai .

An phu nhân khó có thể che dấu tươi cười , bà ấy nói, “Kỳ thật , chuyện giữa cháu và Tùy Dụ chúng ta đã sớm biết , Tùy Dụ ở tiệc rượu tuyên bố hôn sự giữa hai đứa , lúc ấy cô cùng ba nó vẫn rất kinh ngạc , đứa nhỏ Tùy Dụ này từ nhỏ liền khác với những đứa trẻ khác , nói chuyện với chúng ta cứ luôn quanh co lòng vòng .”

Ta gật đầu , An công tử chính là có loại ham mê này , không bao giờ trực tiếp, anh ấy thích nhìn người khác  khổ công suy nghĩ một phen nhưng vẫn không thể nghĩ ra nổi , sau đó thì anh ấy mới chạy tới cười nhạo , sự vui sướng của người này được xây dựng trên nỗi của thống khổ mọi người , tính cách biến thái như thế thì làm sao có thể giống với người khác được cơ chứ ?

An phu nhân tiếp tục nói: “Cô và ba nó đã sớm muốn đến thăm nhà cháu , nay cháu… Ha ha, liền càng hẳn là nên đi , hoàn thành mọi chuyện sớm một chút . Cô  cũng rất thích đứa trẻ như cháu , thật sự thích . Nhà chúng ta cũng không có  quan niệm dòng dõi gia thế gì cả .”

“An phu nhân…”

“Còn gọi phu nhân, bảo cô là  mẹ!”

( ⊙ ,. ⊙) a! Ta chấn động toàn thân , cũng quá nhanh ấy chứ ?

An phu nhân đại khái là nhìn đến thần sắc của ta không đúng còn nói: “Nếu không thì trước kêu là cô cũng được , đứa nhỏ này, còn thẹn thùng cơ đấy , sớm muộn gì đều phải gọi là mẹ cơ mà .” An phu nhân vừa nói vừa cùng chủ tịch trêu ghẹo ta.

“Tán gẫu cái gì vậy , cũng không gọi con .” An công tử đột nhiên mở cửa tiến vào, công khai , gõ cửa bất quá là chuyện mang tính tượng trưng .

“Đến vừa vặn, đang tán gẫu về hôn sự của các con đó , mẹ với ba con tính đến thăm nhà Tô Nhuận , con cũng cùng đi, thương lượng ngày giờ một chút .”

An công tử hung mãnh ngồi ở giữa ta và An phu nhân , thuận thế liền cầm lấy tay của ta rồi mỉm cười, ngược lại nói với mẹ mình : “Hai người đều đã biết sao ? Không phải con đã nói với bọn họ là không được truyền ra ngoài sao, những người này thật là , đều không giữ nổi bí mật .”

“Con nên sớm nói cho chúng ta biết, đây chính là đại sự ! Mấy tháng rồi ?” Ánh mắt  của An phu nhân thủy chung ở của ta bụng thượng.

“Kỳ thật…” Ta muốn mở miệng giải thích , An công tử liền ngắt lời ta, “Hơn một tháng , trước khi bị thương.”

An phu nhân vừa nghe đến hai chữ ‘bị thương’ , thần sắc liền ảm đạm đi , sau đó bắt đầu đau lòng con mình , phỏng chừng là nghĩ tới  cái truyền thuyết ‘không thẳng’ kia . Ta lại một lần nữa hồ đồ , An công tử là người coi trọng mặt mũi như vậy, làm sao có thể để mặc cho cái truyền thuyết ‘không thẳng’ kia lưu truyền ở trong công ty được , hơn nữa cũng không có đối với tiến hành trả đũa tiểu Trương , đây là vì sao?

“Trước hết hãy đính hôn đi, ngày kia mẹ và ba con sẽ đi thăm nhà tiểu Nhuận .” An phu nhân đánh nhịp.

An công tử gật đầu, “Vất vả ba mẹ rồi , về sính lễ con đã chuẩn bị tốt . Buổi tối về nhà con với mẹ  lại thương lượng sau , hiện tại chúng con về đi làm .”

An công tử lôi kéo ta đứng lên , An phu nhân còn muốn nói thêm gì đó nhưng lại không có cơ hội , An công tử sờ sờ đầu ta , sau đó nói một câu làm cho ta rất muốn đánh cho anh ấy một trận, “Tô Nhuận , mau chào ba mẹ đi .”

Răng rắc răng rắc, đây là thanh âm toàn thể chúng ta hóa đá .

Chương 50: Tình cảm nghịch chuyển

Điều duy nhất làm cho ta không chịu nổi là An công tử  kiên quyết yêu cầu ta cùng đi làm cùng tan tầm với anh ấy . Hoàn toàn phơi bày mối quan hệ không thuần khiết  giữa hai chúng ta , đối mặt với An công tử , cho dù toàn thân ta đều là miệng thì cũng không tranh đua nổi với cái miệng thối kia của anh ấy . 

Nói đến ngày ấy , anh ấy mang ba mẹ mình cùng với ta, chậm rãi đi đến nhà ta. Hai vị đồng chí Kỷ Hoài và Tô Thức chỉ là mỉm cười, căn bản không phát cơn động kinh , bọn họ quá bình tĩnh làm cho ta thực hoài nghi hai vị đại lão gia này đã tu luyện đến cấp đại pháp trong các game online .

Ta vốn tưởng rằng ba mẹ ta khẳng định  sẽ phản đối cửa hôn sự này , dù sao ta cùng An công tử cũng quen biết không bao lâu, hai người bọn họ lại vẫn luôn nhắc tới Đường Duy Cầm. Hơn nữa, ngày đó thời điểm gặp mặt , ba mẹ ta có vẻ lãnh đạm, lúc so chiêu cùng An phu nhân còn dấu diếm sát khí cơ đấy  .

Nhưng chỉ dưới loại tình huống này , mẹ ta với An phu nhân mới cùng đánh nhịp: “Mùng Ba đầu tháng sau là ngày đại cát đại lợi! Trực tiếp kết hôn!”

“Cái gì? !” Ta khó có thể tin.

An công tử nhẹ nhàng ôm lấy ta, “Không thể quá nhanh, hôn lễ của chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng một chút, một tháng vừa vặn.”

Ngay cả đính hôn đều giảm đi? Anh biến ngay, ai nói là tôi ngại quá chậm ? Tôi đây là ghét bỏ anh , ghét bỏ anh a!

“Xin ba mẹ yên tâm , con sẽ đối tốt với tiểu Nhuận !” An công tử vỗ ngực cam đoan, vẻ mặt ta hắc tuyến, sao ta cảm thấy lời này cứ đểu đểu kiểu gì thế nhỉ ?

Đồng chí Kỷ Hoài rưng rưng nhìn ta, “Con gái trưởng thành rồi , rốt cục phải rời khỏi ba mẹ .”

“Mẹ , con không…”

“Mày đem Ngân Phiếu cũng mang đi đi, nó ăn nhiều lắm , sẽ ăn nghèo mẹ với ba mày .”

Cái chữ  ”Đi” kia ngạnh ở yết hầu, hóa ra hai vị này rơi nước mắt không phải vì ta  a!

Cứ như vậy ta và Ngân Phiếu của ta cùng nhau tiến vào ở căn nhà xa hoa của An công tử , cuối cùng Ngân Phiếu đã có được một cái ổ giống dạng ổ chó, còn xa hoa hơn nhiều so với cái ổ được dựng bằng bánh đậu xanh kia , quả thực chính là sự khác nhau giữa thái giám cùng hoàng đế .

Thức ăn của Ngân Phiếu cũng tốt hơn hẳn , trong trí nhớ của ta thì An công tử cũng chả thích thú gì Ngân Phiếu , nhưng là lúc này đây Ngân Phiếu đến định cư, anh ấy thế nhưng biểu hiện ra mười hai vạn phần yêu thích, trong tủ lạnh nhồi đầy thức ăn của Ngân Phiếu . Ta từng vụng trộm xem qua giá cả của đống đồ ăn này, nhất thời làm cho ta hộc máu từng đợt , ta thật muốn đem đống này đổi thành nhân dân tệ a! Một con chó xấu xí thì xa xỉ như vậy để làm gì?

“Ngân Phiếu, ba ba đã về rồi !” An công tử từ siêu thị trở về, lại xách hai gói đồ ăn vặt to đùng , ta liếc mắt một cái, hừ lạnh một tiếng, vẫn là Ngân Phiếu , trong lòng anh ấy vốn không có ta!

Ngân Phiếu nghe thấy An công tử kêu nó, lập tức từ trong phòng chạy ra, tung ta tung tăng nhào vào trong lòng An công tử , nhưng là nó tựa hồ quên chính mình là loài chó cao to đen hôi , cho nên cú vồ này thực đòi mạng!

An công tử lập tức bị Ngân Phiếu phi tới đụng vào, nằm ngã ngửa ở trên thảm , Ngân Phiếu dẫm lên ngực anh ấy , chính đang liếm mặt An công tử không biết chán .

Ta nhìn lên nhất thời cười ha ha.

An công tử cũng không tức giận, đơn giản liền nằm ôm lấy Ngân Phiếu, “Khi ăn đừng cười lớn tiếng như vậy, cẩn thận bị nghẹn .”

“Ặc!”

Thật là mồm thối, anh ấy vừa nói xong , ta liền bị nghẹn , liên tục uống mấy ngụm nước mới cảm thấy đỡ hơn.

An công tử liếc mắt nhìn ta như cười như không , cầm lấy của móng vuốt Ngân Phiếu cùng nói với nó , “Đến xem ba ba mua gì cho con này .”

“Ba ba? !” Ta cả kinh, lần đầu tiên ta còn không chú ý, “Chừng nào thì anh thành ba ba của Ngân Phiếu ?”

“Ngân Phiếu thực ngoan!” An công tử vuốt đầu Ngân Phiếu , Ngân Phiếu lại thực không biết xấu hổ coi mình trở thành Teddy, quên rằng mình vốn là con chó to vật , ở bên cạnh An công tử  lăn lộn vẫy đuôi mừng chủ.

Trên đầu ta chảy xuống ba đạo hắc tuyến, đây không là chó của ta , tuyệt đối không phải!

“Ngoan, tự mình đi chơi đi .” An công tử đuổi Ngân phiếu đi , ngồi xổm ta trước mặt, một đôi mắt xán lạn như ngân hà.

“Anh giải thích cho em một chút, về xưng hô “ba ba” với Ngân Phiếu đi .”

Anh ấy cười cười, “Thì đó là con anh , của anh với em . Em là mẹ, thì tự nhiên anh là ba ba.” Anh ấy ôm lấy ta, “Khi nào thì thật sự  sinh đứa nhỏ cho anh a?”

Ta khóc không ra nước mắt, “Ngân Phiếu ở nhà em vẫn luôn gọi em là chị ! Nếu nó kêu anh là ba ba, thì chúng ta đây là cái bối phận gì ? Anh định lên mặt với em à !”

An công tử trừng mắt, hóa đá , sau đó ngoắc ngón tay , “Ngân Phiếu đến đây chơi với anh rể nào .”

“Gâu gâu gâu …” Ngân Phiếu vọt ra, nhảy đến giữa ta và An công tử , cái mông cực đại kia chổng thẳng vào mặt ta , cái đuôi kia thì lắc lư trước mắt ta , ta không nói gì hỏi trời xanh .

“Anh thích Ngân Phiếu như vậy thì anh với nó sống cùng nhau đi thôi!” Ném ra những lời này, ta chui về phòng .

Vừa tỉnh lại, An công tử đã ngồi ở bên giường  của ta như bức tượng đá , làm ta giật cả mình, “Anh làm sao?”

“Chúng ta đi xem phim đi.”

“Không đi! Nhiều người, không có thời gian.” Ta lắc đầu chuẩn bị ngủ tiếp .

“Thuận tiện mang em đi ăn tiệc.” Anh ấy nhàn nhã tự đắc nói.

Ta lập tức nhảy từ trên giường xuống dưới , sau đó lao ngay đến tủ quần áo .

Những ngày ở cùng một chỗ với anh ấy quả thực khổ không nói nổi, tính bền bỉ cùng nghị lực của anh ấy làm cho ta hận không thể đi đầu thai lại , anh ấy là quyết tâm rèn luyện kỹ thuật nấu ăn của ta, mỗi ngày đều bắt ta nấu cơm, làm cho ta vừa nhìn thấy phòng bếp đã muốn nôn mửa. Thế rồi sau khi bị An phu nhân nhìn thấy , ngày hôm sau liền đưa đến đây một đống lớn thuốc bổ, trong đó bao gồm cả các loại ô mai.

Cho nên vừa nghe đến An công tử nói mang ta ra ngoài ăn, không cần làm cơm , ta là cỡ nào vui vẻ a, quả thực liền sung sướng giống như trúng xổ số độc đắc vậy .

Lựa chọn  cho bữa tối là đồ ăn Nhật, ta bỗng nhiên lập tức rất muốn ăn gỏi cá , sau đó An công tử – một kẻ bị dị ứng với cá sống liền hung tợn nhìn ta ăn tươi nuốt sống đống cá đó , toàn bộ hành trình đều là bộ dáng hung tợn , thế cho nên về sau ông chủ nhà hàng còn phải tới hỏi ta xem đống gỏi cá này có phải có vấn đề gì hay không .

Sau khi cơm no rượu say , chúng ta đi ra khỏi nhà hàng , chúng ta uống một bình rượu, độ cồn không cao, đối với ta mà nói bất quá chỉ là khai vị mà thôi. Ta quay đầu tính đi tìm xe của An công tử , anh ấy lại giữ chặt ta, “Em đi đâu ?”

Ta ợ một cái, “Về nhà a! Đều mấy giờ rồi , về nhà tắm rửa rồi đi ngủ thôi.”

“Đi xem bộ phim điện ảnh rồi về ngủ tiếp.”

“Xa xỉ!” Ta hất cánh tay của anh ấy ra , “Về nhà xem VCD đi , cũng giống nhau thôi .”

“Trong phim có soái ca, đặc biệt đẹp trai , hình như còn có cảnh nóng, còn có cảnh nam nam hôn môi đó . Thôi quên đi, nói nhiều như vậy cũng vô dụng, dù sao em không muốn xem a, azzzi… Đáng tiếc .” An công tử thở dài, tỏ vẻ muốn đi lấy xe.

Ta kiên quyết giữ chặt anh ấy, “Chúng ta xem phim đi !”

“Không phải em không xem sao?”

“Em phải cùng anh xem a! Chúng ta thế này xem như hẹn hò nhỉ ? Diễn trò thì cũng phải diễn đến cùng a , đi xem phim thôi !” Lần này đổi thành ta túm lấy anh ấy đi hướng rạp chiếu phim .

An công tử mỉm cười, đi theo đằng sau. Mới đầu ta cũng không phát hiện chúng ta mười ngón nắm chặt, khi ta phát hiện thì ta đã bị anh ấy ôm vào trong ngực ngồi ở rạp chiếu phim rồi .

Bắt đầu chiếu phim, ta cũng bắt đầu khẩn trương, An công tử đặt tay trên vai ta dùng sức vài phần, ở ta bên tai nhẹ giọng nói: “Thả lỏng một chút . Không có cảnh nào phải khẩn trương .”

Trong bóng đêm ta trừng mắt nhìn anh ấy một cái, anh ấy không phải hủ nữ nên sẽ không biết tâm tình của ta lúc này , khi nào thì trong nước lại thông thoáng như thế , có thể quay một bộ phim gây rung động như vậy , hơn nữa còn cho trình chiếu , ta có thể không khẩn trương sao?

Bộ phim dần dần trôi qua, xuất hiện vài diễn viên nhìn quen mắt , kẻ híp mắt thành một cái khe kia là Quách Đào sao ? Diễn viên hài kịch , ta còn tính thích,  xem tiếp có phải là Anh Đạt không ?

“An công tử, đây thật là có thật là soái ca, cảnh nóng , nam nam hôn môi ư ?” Ta nghi hoặc , đoạn mở đầu này không giống a!

An công tử đặc biệt kiên định cắn nhĩ tai (thì thầm) với ta, “Cứ xem tiếp đi .”

“Duy tu tình yêu ” là tên bộ phim này , ta nghĩ trong lòng , chẳng lẽ là  tình yêu giữa tiểu công và tiểu thụ xảy ra vấn đề, cho nên cần duy tu? Cũng có chút ý tứ , thôi cứ thử xem tiếp xem sao.

Đợi khi bộ phim chiếu được hơn quá nửa , ta bắt đầu như đứng đống lửa như ngồi đống than, vô cùng lo lắng chất vấn An công tử: “Cảnh nam nam hôn môi rốt cuộc ở nơi nào?”

“Suỵt… Đừng có gấp a, ngồi yên xem phim, tuy rằng cốt chuyện hơi bình thường , nhưng là đạo lý ẩn trong đó vẫn là khá sâu xa , kết hôn nhanh chóng thì dễ ly hôn nhanh chóng , cứ  giống như chúng ta đây , đi từng bước một tích lũy được càng nhiều a .”

Tích lũy cái khỉ ! Bà đây kết hôn với anh mới thật sự kêu là cưới chạy !

Ta tiếp tục  nhẫn nại xem, đến khi đoạn nhạc cuối phim vang lên , rốt cục ta không nhẫn nổi , “An công tử anh là gạt em phải không!”

Giọng điệu của ta là phi thường khẳng định , An công tử nhìn ta một cái , sau đó gật gật đầu, cái ánh mắt kia thập phần vô tội, lại cũng như đang nói cho ta biết một tin tức, ‘anh chính là lừa em đó, em có thể làm gì nào?’ .

“Hừ!” Ta bỏ ra tay anh ấy chuẩn bị đi.

“Tô Nhuận!” An công tử kéo ta, ta bỏ ra, anh ấy lại kéo .

Hai người chúng ta vẫn liên tục động tác này đến khi ra khỏi rạp chiếu phim, trải qua lần trước của Đường Duy Cầm , ta thống hận nhất chính là người khác gạt ta, sao anh ấy có thể lấy cảnh nam nam hôn môi để lừa gạt ta cơ chứ ?

“Anh không có ý gì khác , chính là chưa từng cùng em xem phim cho nên muốn cùng nhau đi xem một lần, bộ phim này cũng được  a, tối thiểu là sau khi em xem xong còn có chút cảm xúc về hôn nhân của chúng ta còn gì .”

“Hôn cái đầu anh !”

“Tô Nhuận , em đừng cứ coi mình vẫn là đứa trẻ nữa , có một số việc nên đối mặt . Đối với chuyện chúng ta kết hôn em thấy thế nào?”

“Em…”

“Nghĩ cho kỹ rồi nói , dùng lương tâm của mình ý ! Rốt cuộc có muốn kết hôn với anh không ? Anh không bức em , tự em suy nghĩ kỹ một chút đi . Tiền lương của anh là 8 vạn, lương một năm là 200 vạn , công ty này không lâu sau sẽ là của anh . Anh có nhà có xe, nuôi sống em tuyệt đối không thành vấn đề, em muốn cái gì anh liền mua cái đó cho em , muốn ăn cái gì thì ăn cái đó , anh tuyệt đối sẽ đối tốt với em , em là người duy nhất mà anh muốn kết hôn . Anh không bức em, em cẩn thận nghĩ lại xem , rốt cuộc có muốn gả cho anh hay không ?”

An công tử nói một xuyến dài ngoằng  xong , ta quả muốn chửi ‘mẹ nó’ , anh là không bức em , anh là đang dụ hoặc em, biết rõ ta muốn làm sâu gạo lại còn dụ hoặc ta như vậy ! Rất bất lương a!

“Cho em 1 phút , nghĩ xong thì nói cho anh một tiếng.” An công tử bắt đầu nhìn đồng hồ.

“Em nói này An công tử , chuyện này không phải đơn giản như vậy , chuyện kết hôn còn phải bàn bạc kỹ hơn a…”

“Còn có mười lăm giây.”

“Này này này ! Đang nói năng nghiêm túc , đừng nhìn đồng hồ a!”

“Năm giây. Kết hôn hay không ?”

“Em…”

“Ba , hai , một…”

“Sính lễ đều thu rồi , có thể không kết hôn sao? !”

Bên môi An công tử nở rộ một nụ cười sáng lạn, đến sờ sờ đầu ta , “Thực ngoan!”

Ngoan cái đầu anh ! Thật biết bắt nạt người khác , 1 phút đủ cho tự hỏi cái gì a, tối thiểu cũng phải cho người ta cả đời để tự hỏi chứ!

Khi lên trên xe anh ấy ta đã ngủ , cũng không biết khi nào thì An công tử đem ta ôm vào phòng , An công tử từng nói , ta ngủ rất say , cho dù bị trộm cướp cũng sẽ không biết.

Lại là nửa đêm, ta bị khát tỉnh, đến phòng bếp đổ nước uống, đi ngang qua thư phòng thấy đèn còn sáng , đồng hồ báo thức đã hiện ra rạng sáng 3 rưỡi , An công tử ghé vào trên bàn tựa hồ là đã ngủ. Người này lại thức đêm làm việc , có vẻ anh ấy thật sự bề bộn nhiều việc, sao còn theo giúp ta đi xem phim?

Định đóng máy tính làm cho anh ấy ngủ một giấc , vừa bấm vào chuột, màn hình chậm rãi sáng lên , trên đó đang ở mở một file, trong lúc vô tình nhìn lướt qua, đó là một phần kế hoạch , ta cũng có chút ấn tượng, đại khái là nửa năm trước kia khi ta cùng anh ấy nói chuyện nghiệp vụ , muốn thành lập một công viên trò chơi quy mô lớn trong thành phố . Tư tưởng của anh ấy khá được, tràn ngập phong cách của Disney .

Đến khi nhìn đến địa điểm quy hoạch , ta sợ ngây cả người, mặt trên biểu hiện là khu nhà của ta ? An công tử muốn hủy đi nhà của ta sao ?

Đúng lúc này, An công tử đột nhiên tỉnh, nhu nhu ánh mắt, “Em còn chưa ngủ a.”

Sau khi anh ấy thấy thần sắc khiếp sợ , cũng đã  thanh tỉnh lại, “Tô Nhuận, em nghe anh  giải thích.”

“Giải thích con bà anh ! An Tùy Dụ , anh thế nhưng muốn hủy đi nhà em ! Có phải là anh đã sớm đã có ý tưởng này hay không ? Anh ở cùng một chỗ với em có phải là để âm mưu căn nhà của em không ? Anh thật quá đáng! Đó là nhà của em , sao anh có thể trăm phương ngàn kế muốn dỡ xuống hả ? Anh tên khốn này!”



Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+