Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Quyết Ý Đi Cùng Anh – Chương 17-02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Việc mà La Tư Dịch tìm cho Quyển Nhĩ chính là tiếp tục học ngoại ngữ. qua được cấp bốn, cấp sáu đã là gì, học kỳ hai của năm thức ba, tinh thần cơ bản là thi cao học, thi TOEFL và G( 1 ) , mà tiếng Anh là môn có liên quan tới tất cả những cuộc thi đó, phải nắm chắc tiếng Anh, không được sao nhãng.

Lục Quyển Nhĩ không định xuất ngoại, cũng không muốn thi cao học, nhưng dưới sự thúc đẩy quy mô lớn như vậy, cô vẫn cùng La Tư Dịch đi đăng ký một lớp TOEFL. Theo lời Tiểu La thì là, tiến cũng được mà lùi cũng xong, học gì thì cũng không uổng phí. Cả ngày họ chỉ bàn tán đến chuyện học tập, dường như đúng là ôm ấp chí lớn, lòng đầy tham vọng.

Tới lúc đi đăng ký, bọn họ mới biết mình thuộc vào số những người có động cơ kém nhất, những lớp hàng ngày đã kín chỗ, chỉ có lớp cơ sở dành cho sinh viên ngoại trú học vào kỳ nghỉ hè là còn hai chỗ ở góc cuối cùng trong lớp.

“Cứ đăng ký đi, chỗ ngồi không đáng ngại đâu. Có những học sinh đăng ký nhưng cũng không theo được kịp, lúc đó các cháu có thể tựphía trên ngồi.”

Chú ở phòng ghi danh đã nói nhỏ với họ như vậy.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, như muốn ngầm thăm dò ý kiến, và sau đó thì cắn răng móc ví tiền ra, hơn hai nghìn tệ, có thể không đau xót hay sao? Tất cả tiền tiết kiệm của Quyển Nhĩ trong ba năm học cũng chỉ được hơn ba nghìn tệ mà thôi. Lúc nộp tiền, cả hai người đều ngầm hạ quyết tâm, nhất định không bỏ sót một buổi học nào, chăm chỉ nghe giảng, chăm chỉ học tập, vì từng giây từng phút trong giờ học đều phải dùng tiền mua mới có được!

Hiểu rõ được tầm quan trọng của tiếng Anh, động lực học tập của Quyển Nhĩ và La Tư Dịch cũng đầy đủ hơn, cũng nhờ có cái cớ này mà họ từ chối được không ít những lời mời hẹn hò. Họ chuyên tâm học tập, không ai có thể nói là không đúng.

Chỉ đáng thương Dương Thu, những lần cô ấy tới tìm Quyển Nhĩ rủ đi chơi mà không gặp, chính là vì Quyển Nhĩ đã đi lên lớp học. Nếu có gặp, thì cũng đúng lúc ấy cô chuẩn bị tới lớp. Dương Thu, với quan điểm yêu đương là nhiệm vụ, quyết chí không cầu tiến bộ, đã thường xuyên đi cùng với Quyển Nhĩ tới lớp, cùng học từ mới, cùng giải đề thi. Nền tảng tiếng Anh của cô ấy vốn khá tốt, trong vòng ba ngày chỉ đi cùng cô có hai buổi, vậy mà cùng một đề bài, tỉ lệ đáp án đúng của cô ấy cao hơn bọn Quyển Nhĩ khá nhiều.

Chính điều đó đã thành sự đả kích lớn đối với hai người, nâng cao niềm phấn khích của họ tới cực đại, Hơn nữa, không lâu sau Dương Thu còn phát hiện ra bọn họ không phải học chăm chỉ một mạch từ sáu giờ tối tới mười giờ tối, giữa khoảng thời gian đó còn đi tản bộ, đi mua đồ ăn vặt, thậm chí cùng đi xem phim. Cô cũng nhanh nhẹn gia nhập nhóm của Quyển Nhĩ. Học tập, vui chơi không bỏ lỡ việc nào, tại sao lại không chứ?

Khí thế học tập hừng hực như thế, nên Quyển Nhĩ cũng không có thời gian dành cho Đinh Mùi. Sang năm thứ ba, trong khí thế hừng hực của mỗi người đều mang theo chút hoang mang, dường như có hàng nghìn hàng vạn con đường trước mặt, với khả năng của mình, việc chọn một con đường để đi tiếp không phải là vấn đề khó. Nhưng lại không dám chắc chắn liệu mình có mãi mãi thích đi trên con đường ấy không. Tình trạng lơ mơ nửa vời mới thật sự là nguy kịch đây!

Tăng Nghị thì khá hơn, gia đình có nền tảng bên quân đội, mặc dù thành tích học tập không phải là kém, nhưng cũng không muốn học lên nữa, sau khi tốt nghiệp sẽ nghĩ cách làm sao ở lại thành phố A, tìm một nơi để lập nghiệ Vì thế, ngoài thời gian dành cho việc luyện tập ra, thời gian còn lại dành để gia tăng tình cảm, có việc hay không có việc cũng gọi mấy người anh em bạn bè tụ tập ăn uống một bữa.

Tình hình của Đinh Mùi phức tạp hơn. Môn chuyên ngành anh học rất tốt, nhưng trong một cơ hội ngẫu nhiên vào dịp nghỉ lễ, anh đại diện cho trường tham gia chuẩn bị một tiết mục liên quan tới cuộc sống trong

trường. Từ việc chuẩn bị tài liệu, cho tới

cắt hình, rồi ghi chép các thuyết minh, anh đều tham gia đầy đủ. Kết quả của việc tham gia đó là anh đã kết bạn với nhà quay phim Trương Đào của chuyên mục ấy, đồng thời cũng nảy sinh hứng thú với việc sản xuất các chuyên mục truyền hình. Trước đó anh thường xuyên xem NBA, bây giờ, ngoài xem ra anh còn nghiên cứu sâu hơn. Anh biết, mình không phải người học chuyên ngành, nên không thể làm phát thanh viên, nhưng phóng viên thể thao hoặc bình luận viên thể thao chắc yêu cầu cũng không quá khắt khe, anh vẫn có cơ hội.

Tư tưởng của Đinh Mùi bị lung lay, thời gian ở trường của anh tự nhiên cũng ít dần. Các môn học chuyên ngành, các môn học bắt buộc tới lúc này cũng đã học được tương đối rồi, các môn tự chọn anh cố hết sức sắp xếp chúng trong vòng hai ngày. Thời gian còn lại, hoặc anh cùng Trương Đào đi săn tin, hoặc là tới Đại học Phát thanh truyền hình Bắc Kinh trà trộn vào lớp để nghe giảng. Đôi khi cũng giúp người nào đó lên kế hoạch dẫn chương trình cho một buổi liên hoan nhỏ vào buổi tối, vừa có cơ hội luyện tập, mà ít nhiều cũng có thêm chút thu nhập. Đối với việc các mối quan hệ đang dần dần được mở rộng, chi tiêu ngày một nhiều của anh thì đây quả là việc chỉ có lợi chứ không hề có hại.

Nhưng hoạt động xã hội nhiều, khó tránh việc xung đột với thời gian lên lớp, lại có một giảng viên nữ, mỗi lần đến tiết học đều điểm danh, vô cùng nghiêm túc. Hơn nữa còn nói rõ nếu điểm chuyên cần không đủ thì sẽ bị tước tư cách thi. Vì vậy những lúc Đinh Mùi không thể dứt ra mà đi được, đành nhờ Tăng Nghị tới điểm danh hộ. Tăng Nghị lại hoài nghi, Đinh Mùi nổi tiếng như thế, liệu cô giáo có thể không biết mặt không? Anh tới rồi mới biết thì ra cô giáo này mỗi lần đều để lớp trưởng điểm danh và ghi chép vào thời gian nghỉ giữa giờ, cô chỉ ngồi một bên nghe mà thôi, vì thế chỉ cần có người lên tiếng, không lặp lại, cô đều mắt nhắm mắt mở cho qua.

Ngày hôm nay thật không may, khi Đinh Mùi gọi điện tới, Tăng Nghị lại không ở trong trường, vội vàng quay về cũng không thể kịp tiết học. Lúc đó di động vẫn chưa thật phổ cập, những số điện thoại lưu trong máy của Tăng Nghị đều là số điện thoại ký túc, gọi tới thì hoặc là không có ai nghe hoặc là người cần tìm không có ở đó. Cuối cùng, không còn cách nào khác anh đành gọiý túc xá nữa, người đầu tiên anh nghĩ đến là Lục Quyển Nhĩ.

“Để em đi xin nghỉ giúp anh ấy.” Quyển Nhĩ là con gái, đương nhiên không thể đi điểm danh giúp rồi.

Tăng Nghị nghĩ đi nghĩ lại, thấy cũng chẳng còn cách nào. “Vậy em mau đi đi, vẫn còn mười phút nữa mới vào học”.

Quyển Nhĩ đương nhiên là biết còn mười phút nữa là vào học, cô quay về chỉ muốn lấy bút và vở ghi thôi. Buổi chiều có bốn tiết, vì thế đành phải quay về lấy sách vở, cũng vì thế mới nhận được cuộc gọi này.

Lúc cô vội tới khu giảng đường, lớp của Đinh Mùi đã vào học. Quyển Nhĩ len lén đi vào từ cửa sau, nhìn lên phía trước, tìm mãi mà không thấy gương mặt thân quen nào. Quyển Nhĩ còn đang nghĩ có nên đi về lớp học tiết của mình, đợi nghĩ giữa giờ lại đến hay không thì nghe thấy giọng của cô giáo thật dịu dàng, “Buổi lên lớp hôm nay hy vọng các em hoàn thành một bài luận văn nhỏ ngay tại đây, đề bài cô không giới hạn cụ thể, chính là bàn về đặc điểm và sự phát triển của tiêu chuẩn và quy định kĩ thuật an toàn của xe hơi ở khắp các quốc gia trên thế giới, chọn một khu vực hoặc một quy định, tiêu chuẩn nào đó để viết, làm rõ sự thay đổi và nguyên nhân trong đó. Bài luận văn này làm trong vòng ba mươi phút, hết giờ phải nộp, quá giờ sẽ không nhận bài”.

Đầu óc Quyển Nhĩ lúc đó tự nhiên trống rỗng, chuyên ngành Vật lý lại làm một luận đột ngột thế này. Thời gian cô ngẩn người ra đó thì người khác đã lấy xong giấy bút, viết theo kiến thức trong vở ghi và tài liệu, chỉ có cô là ngồi thần ra đấy không biết nên làm thế nào. Cô túm lấy túi, đi ra từ phía cửa sau, vòng qua cửa trước, gập người, cúi đầu, cuối cùng cũng đã đi đến được chỗ của cô giáo.

“Không mang sách?” Cô giáo thấy bộ dạng rón rén của cô, tỏ ra hiểu ý đưa tài liệu trên tay mình cho cô.

“Không, không phải ạ.” Quyển Nhĩ cố giữ vững tư thế, cố gắng để duy trì cho mình có cùng chiều cao với cô giáo đang ngồi trước mặt, “Em đến là để xin cho Đinh Mùi nghỉ học, anh ấy bị ốm. Bài luận văn này có thể nộp sau được không ạ?”.

“Không được.” Một câu chắc như đinh đóng cột, làm tiêu tan hoàn toàn chút hy vọng cuối cùng của Quyển Nhĩ.

“Vậy phải làm thế nào ạ?” Giọng Quyển

Nhĩ rất nhỏ, như đang tự nói với mình. Mặc

dù cô không biết lúc này Đinh Mùi đang ở

đâu, nhưng cô biết cho dù giờ anh đang ở đâu, có báo cho anh thì anh cũng không thể vì kịp. Cứ viết bừa cho anh một bài, chỉ cần được một nửa số điểm thôi cũng coi như giúp anh qua được nạn này.

Cô cứ khom lưng đứng đó suy nghĩ mông lung làm cô giáo cũng ngồi không yên, là vì tự thế của Quyển Nhĩ như là đang cúi mình trước cô vậy. Cô đứng dậy, ra hiệu cho Quyển Nhĩ đi ra ngoài hành lang, “Đinh Mùi làm sao?”

“Dạ, anh ấy, anh ấy bị đau dạ dày”, sau khi những thuật ngữ về đau bụng được phổ biến rộng rãi, đã trở thành những cái cớ hợp lý nhất cho lý do đi muộn, về sớm, hay bỏ một buổi học, nặng nhẹ đều được, già trẻ đều có thể dùng. Quyển Nhĩ trong lúc cuống quýt nhất cũng đã nghĩ tới lý do này.

“Thế này đi, nếu cậu ta cũng đã có ý nhờ người tới xin nghỉ thì tôi cũng sẽ cho cậu ta một cơ hội. Em nói với cậu ta lần sau đi học nhớ mang theo giấy phép và bài luận văn ngày hôm nay, độ dài phải là năm nghìn chữ, tôi sẽ đưa ra yêu cầu cao hơn một chút với cậu ta.”

Quyển Nhĩ vội vàng gật đầu, “Vâng, vâng, em cám ơn cô, cảm ơn cô!”. Cô đợi sau khi giảng viên đó đi vào trong lớp mới sán lại gần cửa, chép lại yêu cầu về phạm vi của bài luận văn trên bảng. Quyển Nhĩ không biết môn tự chọn này một tuần một buổi hay một tuần hai buổi, cũng không biết thời hạn mà giáo viên cho cô đủ để Đinh Mùi bận rộn viết xong một bài luận văn có chất lượng hay không. Vì vậy, cô rất hiểu rằng, cơ hội này chỉ là kéo dài thời gian chấp hành mà thôi, điểm số vẫn treo lơ lửng trên đó, có rơi xuống được hay không còn chưa biết! Chuyện đã thành ra thế này, Quyển Nhĩ đâu còn tâm trí nào mà đi học nữa, nhiệm vụ cấp thiết bây giờ chính là phải liên lạc được với Đinh Mùi.

“Anh Tăng Nghị, Đinh Mùi lúc nào mới về? Môn học này của anh ấy một tuần mấy buổi?” Những câu hỏi của Quyển Nhĩ, Tăng Nghị cũng không biết để mà trả lời. Sau đó vẫn là Đinh Mùi gọi điện tới, hỏi han tình hình xong mới nói, “Chiều thứ Sáu còn một buổi nữa, sáng thứ Sáu chắc là anh có thể về kịp”.

“Thế bài luận văn này thì làm thế nào?” “Không sao đâu, tìm anh Ba bảo anh ấy

làm một bài là được.” Đinh Mùi ở bên này

cũng thấy đau đầu, những người cùng phòng đều học cùng khoa với anh, nhưng thời điểm này mọi người chuyển ra ngoài thuê phòng ở hết cả, người muốn ra nước ngoài học tiếp, người lại muốn thi cao học nên cảm thấy ký túc không tiện, vì thế anh cũng không biết hy vọng vào ai nữa.

Quyển Nhĩ cảm thấy rất nghi ngờ, nếu dễ dàng như thế thì hôm nay đã không phải tìm tới cô để ứng phó với việc điểm danh. Đề bài là…” Cô giở quyển sổ cầm trên tay ra, tìm thấy trang mà mình đã ghi lại yêu cầu của đề tài, “Viết về đặc điểm và sự phát triển của tiêu chuẩn quy định kĩ thuật an toàn của xe hơi ở khắp các quốc gia trên thế giới. Yêu cầu năm nghìn chữ, em đoán nếu anh viết đủ số chữ yêu cầu, chắc giảng viên cũng sẽ không làm khó anh đâu”.

“Hả? Năm nghìn chữ?” Đinh Mùi đau khổ, ai có thể viết một bài tập về nhà với yêu cầu năm nghìn chữ chứ.

Quyển Nhĩ đương nhiên biết, nếu phải viết năm nghìn chữ mà sáng hôm ấy Đinh Mùi mới về thì không thể viết kịp. “Hay là anh nói mọi người đưa anh vài bản, rồi tổng hợp lại?”.

Đinh Mùi đau đầu nói, “Lúc này thì có thể nhờ ai đây?”.

“Hay là để em viết giúp anh, chất lượng không dám đảm bảo, nhưng số chữ chỉ nhiều chứ không ít.” Quyển Nhĩ cũng không kiểm soát được hành động tự xin vào chỗ chết của mình, nói xong mới tự trách mình nhiều chuyện, cảm thấy khinh thường thái độ sốt sắng muốn tham gia vào cuộc sống của anh lúc này của bản thân.

“Được, em viết giúp anh, quay về anh mời em ăn cơm.” Đinh Mùi cũng không khách sáo, lập tức đồng ý.

Buổi tối khi Quyển Nhĩ đi mượn một chồng sách từ thư viện quay về. Sở Phí Bình nói Đinh Mùi gọi điện tới. Cô vội vàng gọi lại cho anh, chỉ nghe thấy tiếng nhạc ầm ầm bên đầu dây của Đinh Mùi, “Em chờ anh chút, anh ra ngoài nghe”.

Quyển Nhĩ kiên nhẫn đợi, thứ âm thanh ầm ĩ đầu dây bên kia mới từ từ giảm xuống, “Đơn xin nghỉ học anh đã viết xong rồi, còn luận văn anh tìm được hai bài do các anh chị khóa trước viết, em tham khảo qua đi, chút nữa anh nhờ anh Ba mang sang cho em”.

“Ừ!” Không biết tại sao, khi nghe thấy tiếng nhạc như hòa vào giọng nói của Đinh Mùi lúc ấy, tâm trạng của cô rất không tốt.

Nghĩ lại buổi chiều vội vàng chạy tới lớp của anh, khom lưng cúi đầu để giúp anh xin nghỉ, ôm theo chồng sách vẫn còn chưa kịp đặt xuống, toàn những đầu sách dày cộp, cảm thấy mình đã lo lắng thừa thãi, ngốc nghếch hết mức. Anh ấy đã chìm đắm vào thế giới hào nhoáng rồi, đang thật sự cần kết giao với rất nhiều người, đi đến rất nhiều nơi, trải qua rất nhiều việc, những việc trong trường lúc này đối với anh ấy, đều nhỏ bé tới nực cười, không đáng để nhắc đến. Chỉ có bản thân cô là cảm tháy mình như một Thiên sứ quan trọng, thậm chí còn mượn một quyển sách toàn tiếng Anh, suy nghĩ làm sao có thể viết cho anh ấy một bài luận hay nhất có thể.

“Em không phải ra ngoài đâu, để anh bảo anh ấy tới nhé?” Đinh Mùi còn chưa nói xong đã nghe có người gọi anh vào, “Thứ Sáu anh sẽ gọi lại cho em, trưa thứ Sáu mình cùng đi ăn cơm”.

Nói xong, điện thoại như bị ai giật mất, đầu tiên là không thấy gì, sau là mất tín hiệu.

Quyển Nhĩ một tay ôm sách, một tay cầm ống nghe, ngẩn người ra đứng đó, đầu óc trống rỗng.

Tới tận khi Tề Vũ muốn gọi điện, thúc nhẹ một cái vào người cô mới bừng tỉnh, đưa ống nghe cho bạn.

(1) Hay còn viết là GRE, tức Graduate Record Examination, một chứng chỉ cho việc giảng dạy và học tập bằng tiếng Anh, được rất nhiều trường tại Mỹ và các nước nói tiếng Anh khác đòi hỏi như một điều kiện bắt buộc để có thể tốt nghiệp.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+