Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Resident Evil ( Tập 2 ) – Chương 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Rebecca Chambers cưỡi trên chiếc xe đạp leo núi băng qua con đường tối ngoằn ngòeo ngoài ngọai ô thành phố, ánh trăng cuối hè nhô lên trong bầu trời quang đãng, ấm áp trên đỉnh đầu. Mặc dù trời còn tương đối sớm, nhưng con đường ngoại ô rất vắng vẻ, lệnh giới nghiêm của thành phố vẫn còn hiệu lực; không ai dưới mười tám tuổi được phép ra ngoài sau khi trời chạng vạng tối cho đến khi những kẻ sát nhân bị tóm và cho chúng ở đằng sau song sắt. Bầu không khí căng thẳng và yên tĩnh của mùa hè bao trùm thành phố Raccoon, ít nhất là ở vẻ bên ngoài.
Cô đạp xe lướt qua những ngôi nhà yên lặng, ánh sáng yếu ớt của những chiếc ti vi hắt ra những bãi cỏ ven đường, tiếng dế kêu o e ở phía xa và tiếng chó sủa đâu đó, là những thứ âm thanh trong không khí mà cô nghe thấy được. Những cư dân của Racoon đang lo lắng, ngồi sau những cánh cửa khóa kia, chờ đợi lời tuyên bố những kẻ giết người đã bị bắt và thành phố của họ đã an toàn.
Nếu họ chỉ biết…,
Trong giây lát, Rebecca căm ghét sự ngu dốt của họ. Đúng hơn là, cô cảm thấy thất vọng với những kết luận trong hai tuần trước điều đó làm cho cô biết rằng sự thật không phải là tất cả, nó sẽ bị bác bỏ khi không một ai tin nó.
Mười ba ngày dài đằng đẵng kể từ cái đêm ác mộng tại nhà Spencer. Những thành viên sống sót của S.T.A.R.S đã thoát khỏi sự phản bội và cái chết để rồi tiếp tục chống lại một vách tường đầy những ý kiến không tin và khinh bỉ khi họ cố gắng kể về chuyện của họ. Jill, Chris, Barry, và chính cô bị gán cho là những kẻ sử dụng thuốc kích thích và tồi tệ hơn trong những tờ báo điạ phương, không ai nghi ngờ gì về những bằng chứng của Umbrella – và sau sự đình chỉ của họ, kể cả RPD cũng từ chối tin tưởng họ. Hiện giờ, vì Umbrella kiểm soát được cuộc điều tra về vụ cháy, nên chắc chắn rằng họ đã thủ tiêu những chứng cớ cuối cùng… như thể là nếu S.T.A.R.S đến đâu, thì Umbrella sẽ có mặt ở đó trước, đút lót và che đậy dấu vết, bất cứ ai nghe được chuyện của họ là việc không thể. Dù thế nào đi nữa họ cũng không phải là những con người đơn giản. Là một trong những tập đoàn nghiên cứu và sản xuất dược lớn và tốt nhất trên thế giới – không kể đến họ là nguồn thu lợi tức chính của Raccoon – đang thực hiện việc nghiên cứu những loại vũ khí sinh học trong một phòng thí nghiệm bí mật, tạo ra những con quái vật thí nghiệm – Nếu tôi không biết nhiều hơn, thì có lẽ tôi cũng nghĩ là tôi điên.

Ít nhất là những điều tồi tệ nhất cũng đã qua. Với việc phòng thí nghiệm bị phá hủy, những vụ tấn công ở Raccoon đã dừng lại – và mặc dù người có trách nhiệm chưa phải giải thích gì, nhưng cô nghĩ rằng đó chỉ là vân đề thời gian. Umbrella đang thí nghiệm với những thứ nguy hiểm, và sẽ không thể che dấu nó khi S.T.A.R.S điều tra. Cô và những người khác buộc phải xem lại khuyết điểm của họ cho đến khi bộ nội vụ gọi lại.
Cái bao da đựng súng của cô bị lệch. Rebecca chỉnh nó lại đúng chỗ, hi vọng rằng sau buổi tối hôm nay cô sẽ không cần mang theo vũ khí nữa – cô hếch mũi. 38 cây súng lục từ bộ siêu tập của Barry. Cô không thể nói chuyện gì khác , nhưng cô không có đêm nào ngon giấc kể từ lúc họ thoát khỏi ngôi biệt thự Spencer, và đi bộ lòng vòng giết thời gian không phải là một ý tưởng mà cô cho là an toàn. Thở dài lặng lẽ, cô ra khỏi Foster và đạp xe xuyên qua màn đêm đến nhà Barry, nó nhắc cô nhớ rằng có lẽ anh ta gọi là cuộc họp bởi vì anh nghe được tin mới từ bộ nội vụ. Anh chỉ nói rằng có một “sự tiến triển” và xuất hiện ASAP – và mặc dù cô cố gắng không để trí tưởng tượng của mình đi quá xa, nhưng nó không giúp cô bớt hồi hộp hơn, điều đó chỉ làm cho cô thêm đâu đầu, kể từ lúc anh gọi. Có thể họ sẽ bay đến New York tóm tắt tình hình cho đội điều tra, hoặc kể cả sang Châu Âu để tấn công vào đầu não của Umbrella…
Cho dù họ được gởi đến bất kì đâu, thì nó đều tốt hơn là ở lại Raccoon. Sự căng thẳng của trách nhiệm mà họ chịu bao trùm toàn đội. Chris dường như nghĩ rằng Umbrella đang chờ đợi cho đến khi cộng đồng nhìn S.T.A.R.S với một sự lạnh lùng trước khi họ đi, mặc dù đó chỉ là lý thuyết riêng của anh – và không hoàn toàn là suy nghĩ dễ gây ngủ gật. Anh bạn Vickers thỏ đế đã đi khỏi thành phố chỉ sau đó hai ngày, vì không chịu nổi áp lực – và mặc dù Jill, Chris và Barry đã nhiều lần chỉ trích cái tính hèn nhát của Brad, nhưng bây giờ Rebecca mớ bằt đầu tự hỏi liệu có phải phi công của Alpha đã có một việc làm sai. Không phải là cô muốn Umbrella lộ diện, không có sự nghi ngờ nào cho rằng những thí nghiệm của họ đang tiến hành là đáng bị quở trách về phương diện đạo đức và chắc chắn bất hợp pháp – nhưng cho đến khi S.T.A.R.S gọi giúp đỡ, việc ở lại thành phổ Raccoon là rất nguy hiểm.
Không phải sau tối hôm nay; mà chỉ một chút nữa thôi, và tất cả mọi chuyện sẽ qua. Không có cảnh bắn giết,, không có thêm những cánh cửa bị khóa – và không còn lo ngại về Umbrella sẽ làm gì họ vì họ biết được sự thật. 
Khi họ thực hiện xong bản thuyết trình, cấp trên của họ ở New York bảo với họ rằng họ được ở lại. Chính trợ lý giám đốc Kurtz hứa sẽ thực hiện vài cuộc điều tra và giữ họ ở lại – nhưng sau mười một ngày, mà vẫn không có tin tức nào. Cô không có ý định chạy trốn như Brad đã làm, nhưng cô thấy ghét cái cảm giác mang súng, trọng lượng của cái thứ chết tiệt đó làm cho hông cô khó chịu mỗi khi thức dậy. Cô coi mình là một nhà hóa học, vì …
Và một khi có đợt củng cố lại lực lượng, có lẽ họ sẽ đưa tôi đến một trong số những phòng thí nghiệm, điều đó cho phép tôi được nghiên cứu về những con virus. Nói cho đúng, tôi vẫn là thành viên của Bravo; không có lý nào họ lại muốn tôi tham gia chiến tuyến…
Không có gì hồ nghi đó là cách sử dụng tốt nhất tài năng của cô. Những người khác đã là những lính có kinh nghiệm, nhưng Rebecca chỉ mới vào S.T.A.R.S được năm tuần. Nhiệm vụ đầu tiên của cô là ở cánh rừng Raccoon, nơi đã tiêu diệt hơn nữa đội và những người còn lại đã lần ra được bí mật của Umbrella. Từ lúc ấy, cô phải tốn nhiều thời gian để xem lại cấu tạo phân tử của con virus, cố gắng mô phỏng lại cách thức hoạt động của T – Virus. S.T.A.R.S không cần những bác sĩ chiến trường, vào lúc này, họ cần những nhà khoa học…và nếu cô biết được bất cứ cái gì từ ngôi biệt thự tai ương của Spencer, thì nó chứng tỏ rằng chỗ của cô là ở phòng thí nghiệm. Cô sẽ ở một mình vào cái đêm đó, nhưng cô cũng biết rằng làm việc với T – virus là một sự đóng góp lớn có thể giúp ngăn chặn được Umbrella. Và bạn có thể đối mặt với nó, cô thầm nghĩ, bạn bị mê hoặc bởi nó. Cơ hội nghiên cứu một thứ kì lạ, tìm ra cái làm nó thèm máu – cái thứ mà làm bạn thành kẻ hút máu.
À, được, không có gì là xấu trong sở thích công việc của cô. Cô mang theo một niềm hi vọng khi tham gia S.T.A.R.S là có một cơ hội – và với bất cứ may mắn nào, sau buổi họp tối nay cô sẽ mang theo một cái cặp và đi khỏi địa ngục của thành phố Raccoon, hướng về bước ngoặt mới trong cuộc đời cô khi là một nhà nghiên cứu hóa sinh của S.T.A.R.S.. Cô dừng tại cuối dãy phố, phía trước là ngôi nhà hai tầng màu vàng nhợt nhạt được tu sửa theo kiểu Victorian, kiểm tra mọi điều bất thường xung quanh trước khi xuống xe. Nhà Burtons sống cạnh một công viên dài ở ngoại ô, cây cối rậm rạp. Cách đây vài tuần, cô có thể đi lang thang trong cái công viên yên lặng, thích thú cái hương vị ban đêm của mùa hè, ngắm sao trên trời; nhưng bây giờ nó là nơi tôi tăm, bí ẩn như để ai đó ẩn nấp. Cô run rẩy yếu ớt và mặc cho không khí ẩm ướt, nóng bức của mùa hè, cô vẫn phóng nhanh về phiá trước. 
Kéo chiếc xe lên hàng hiên, cô lau mồ hôi đang túa ra từ trên cổ và quan sát kiểm tra. Cô hoàn thành trong một khoảng thời gian hoàn hảo, chỉ hai mươi phút kể từ cuộc gọi của Barry. Cô dựa chiếc xe vào tay vịn cầu thang, cầu mong rằng anh ta có tin tốt.
Trước khi cô gõ cửa, Barry đã mở cửa, anh mặc áo thun và quần jean, thân thể cao lớn của anh choáng cả lối vào. Barry nâng trọng lượng mình, hơi cố sức.
Anh cười và quay lưng mời cô vào trong, anh nhìn nhanh ra con đường yên tĩnh bên ngoài trước khi theo cô vào tiền sảnh. Cây Colt Python được giắt vào cái bao da đựng súng ngang hông, làm anh trông giống một cao bồi to lớn.
“Cô có thấy bất kỳ ai không?” anh hỏi nhỏ.Cô lắc đầu “Không. Tôi cũng không thấy ai ở đằng sau” 
Barry gật đầu, và mặc dù anh vẫn còn cuời một lúc, nhưng cô có thể thấy nỗi ám ảnh trong đôi mắt của anh ta, cái nhìn kể từ khi họ thoát khỏi đó. Cô hy vọng có thể nói với anh rằng không ai trách móc anh cả, nhưng biết điều đó thì cũng chẳng có gì khác biệt; Barry vẫn còn nghĩ mình phải có trách nhiệm cho những gì xảy ra tại ngôi biệt thự tối hôm đó. Anh cũng thấy mình đang mất thăng bằng, mặc dù cô hình dung anh có nhiều việc để làm hơn là nhớ đến vợ anh và những đứa trẻ; anh đã đưa họ ra khỏi thành phố ngay sau khi xảy ra biên cố khủng khiếp để đảm bảo an toàn cho họ.
Sém tí nữa là Umbrella đã phá hoại cuộc sống của chúng tôi…
Anh dắt cô lên cầu thang, và băng qua những hành lang rộng lớn, những bức tường trang trí những bức tranh màu sáp của con gái anh vẽ. Nhà của Burton nhiều ngõ ngách và rộng lớn, đầy những thứ đồ cũ kỹ là hình ảnh thu nhỏ của một gia đình.
“Chút nữa Chris và Jill sẽ có mặt ở đây. Cô muốn dùng cà phê chứ?”
Anh trông có vẻ căng thẳng. 
“Không, cảm ơn. Có lẽ là nước.”
“Thế à, được thôi.Cô cứ đi tiếp và giới thiệu bản thân nhé. Tôi sẽ quay lại trong một phút.” Anh ta nhanh chóng chạy xuống nhà bếp trước khi cô có thể hỏi anh chuyện gì nữa.
Giới thiệu bản thân?Tiếp theo là chuyện gì đây?
Cô đi xuyên qua căn phòng lớn uốn cong dẫn đến căn phòng khách bề bộn, tiện nghi và cô dừng lại, cô hơi giật mình vì nhìn thấy một người đàn ông xa lạ đang ngồi trên một chiếc ghế dựa. Ông ta đứng lên khi cô bước vào phòng, và ông cười – nhưng cô có thể thấy, tiện thể ông ta thu hẹp dần cái nhìn đăm đăm của mình một cách nhẹ nhàng, cái nhìn dò xét giá trị của cô.
Mặc dù cách đây vài tuần, sự xem xét quá kỹ lưỡng sẽ làm cho cô xấu hổ kinh khủng. Cô là thành viên trẻ nhất của S.T.A.R.S từ trước đến giờ phải chấp nhận những nhiệm vụ phản ứng nhanh, và biết rằng cô chú ý đến nó – nhưng nếu có bất cứ chuyện gì rõ ràng xảy đến từ biến cổ tại phòng nghiên cứu của Umbrella, thì cô không còn lưu ý nhiều đến những việc như sự lúng túng trước xã hội. Giáp mặt với một ngôi nhà với đầy những con quái vật canh giữ để đưa sự việc vào cái viễn cảnh của riêng cô. Ngoài ra, cái ước mơ được thủ vai chính trong cái tiếc mục thú vị kia cũng có từ đó.
Cô nhìn đáp lại ông ta một cách trầm tĩnh và chăm chú. Quần Jean, một cái áo sơ mi đẹp, đôi giày chạy. Ông cũng mang bao da với cây Beretta chín li ngang hông, hình mẫu chuẩn của một thành viên S.T.A.R.S. Ông ta cao, có lẽ đôi chân của ông cao hơn cái thân hình năm feet ba inch của cô, nhưng mảnh khảnh hơn, với một vóc người của một vận động viên bơi. Ông ta giống một diễn viên điện ảnh điển trai, lông mày cao, trải nhiều sương gió, và đường nét gọt dũa, mái tóc đen ngắn và cái nhìn soi mói sắc sảo với vẻ thông minh.
“Cô là Rebecca Chambers,” ông nói. Ông có chất giọng của người Anh, những từ ngữ của ông được tỉa gọt và rất tế nhị. “Cô là nhà nghiên cứu hóa sinh, đúng không?” Rebeccca gật đầu.“Làm việc với nó. Và cô là…” Ông cười to hơn, và lắc đầu.” Xin tha thứ cho cách cư xử của tôi. Tôi không mong chờ… đó là, tôi…”. Ông ta bước quanh cái bàn cà phê của Barry và đưa tay ra.”Tôi là David Trapp, thành viên của S.T.A.R.S ở Maine,” ông nói.
Cô cảm thấy lạnh người, S.T.A.R.S đã gởi người đến thay vì gọi họ tới. Cô bắt tay với ông ta, cười gằn một cách khó chịu, và biết rằng sự xuất hiện của cô đã làm cho ông chú ý. Không ai ngoài một nhà khoa học mười tám tuổi, và trong khi cô đang nhìn một cách ngỡ ngàng, cô vẫn thấy có cái gì đó ở con người này. “Thế, ông có thích một ít rượu scout hay thứ gì khác không?” cô hỏi.
Ông Trapp tỏ vẻ khó chịu.”Xin lỗi?”
“Về việc điều tra – đã có nhiều đội khác ở đây, tức là ông đến để xác minh lại sự việc, và tìm những vết nhơ của Umbrella…”
Cô dừng lại khi ông gật đầu một cách chậm rãi, hoàn toàn chán nản, ánh mắt đen lấp lánh đầy vẻ xúc động của ông, cô không thể hiểu được.
Nó vụt ra khỏi lời nói của ông ta, đầy sự chán nản và giận dữ – khi những lời nói tắt hẳn, Rebecca cảm thấy đầu gối cô bủn rủn với nỗi sợ hãi kinh hoàng.
“Tôi xin lỗi vì kể cho cô chuyện này, cô Chambers. Tôi có lý do tin rằng Umbrella đã uy hiếp những thành viên chủ chốt của S.T.A.R.S., bằng cách mua chuộc lẫn hăm dọa. Không có cuộc điều tra nào hết – và sẽ không có ai khác đến.”
Đôi mắt nâu của cô lộ đầy vẻ bối rối, hỗn loạn và nó nhanh chóng qua đi. Cô thở sâu và cố gắng ghìm nó xuống.
“Ông chắc chứ? Ý tôi là, có phải Umbrella đã cố gắng uy hiếp ông, tức là… có phải ông quả quyết như thế?
David lắc đầu. “ Tôi không hòan tòan chác về điều đó, không – nhưng tôi đã không đến đây nếu tôi không… để ý đến việc đó.”
Tuy thái độ ấp úng, nhưng David vẫn không ngừng dò xét cô là người thế nào, và theo một cách bản năng ông cố gắng không để cô lo sợ hơn nữa. Barry nói rằng cô có nét gì đó của một thiên tài nhỏ tuổi, nhưng anh không thật sự trông đợi ở một đứa bé con. Một nhà hóa sinh mặc cái quần soóc hơn cao và cắt ngang đầu gối, cùng với chiếc áo thun kì lạ.
Thôi, bỏ qua đi; đứa bé này có thể là nhà khoa học duy nhất mà chúng ta có.
Ý nghĩ giận dữ đã thiêu rụi ruột gan của David nhiều ngày qua. Câu chuyện đã được phơi bày kể từ cuộc gọi của Barry, nó chứa đầy sự phản bội và giả dối – và điều đó làm S.T.A.R.S, S.T.A.R.S của ông, bị liên lụy…
Barry bước vào phòng với ly nước và Rebecca vui vẻ lấy nó từ tay anh, uống một hơi nữa ly.
Barry thoáng nhìn ông và quay sang hỏi Rebecca. “Ông ấy đã kể cho cô nghe, phải không?”
Cô gái gật đầu. “Jill và Chris biết chuyện này chứ?”
“Tới lúc này thì chưa. Điều đó giải thích tôi đã gọi,” Barry nói.”Nhìn xem, họ không có ý định để chúng ta đi lần thứ hai. Chúng ta nên chờ chúng lộ diện trước khi chúng ta tìm được gì khác cụ thể hơn.”
“Đồng ý,” David nói. Ông cố tìm những điểm chung nhất để nói, và nếu như họ làm việc cùng nhau, ông muốn có một cảm nhận gì đó đối với thành viên nữ.
Cả ba người ngồi xuống, Barry bắt đầu kể cho Rebecca anh ấy và David gặp nhau như thế nào trong cuộc tập luyện của S.T.A.R.S khi cả hai còn trẻ. Barry kể một câu chuyện hay, nhưng dù sao nó cũng chỉ để giết thời gian. David lắng nghe một cách thờ ơ khi Barry thuật lại kỷ niệm vui vẻ về đêm tốt nghiệp của họ, trêu chọc một sĩ quan cảnh sát nghiêm nghị bằng mấy con rắn cao su. Cô gái thư giãn, thậm chí là cô thích câu chuyện nghịch ngợm thời trẻ của họ – cách đây mười bảy năm. Lúc cô tố chức sinh nhật lần đầu tiên.
Cô vẫn còn đặt những câu hỏi cho Barry, mặc dù vậy David biết cô đang lo lắng về những gì ông kể cho cô. Khả năng chế ngự của cô thật đáng nể, điều mà ông chưa bao giờ kiểm soát được hoàn toàn.
Ông ít khi nghĩ về việc khác từ khi ông tự nguyện gia nhập S.T.A.R.S . Đối với sự cống hiến của David thì sự phản bội trong tổ chức rõ ràng là một sự thật cay đắng, một cảm giác ghê tởm không thể chịu đựng được. S.T.A.R.S đã lấy đi của David hai mươi năm tuổi xuân, bằng khoảng thời gian ông cần để trưởng thành – một sự trung thành đáng giá, không chút do dự và đầy chân thật.
Và đúng như vậy, cuộc sống dâng hiến của những người đàn ông và phụ nữ, của tôi và công việc an nhàn đều bị vứt sang một bên như thể chúng không là gì cả. Trả bao nhiêu? Umbrella đã trả bao nhiêu để mua được danh dự của S.T.A.R.S?
David xúc động giận dữ, tập trung sự chú ý của ông vào Rebecca. Nếu tất cả những gì ông biết là đúng, thì thời gian còn lại là quá ngắn và tài năng của họ cũng chỉ có hạn. Động lực của ông bây giờ không nhiều như cô. Ông có thể dạy cô cách chế ngự bản thân vì cô không thuộc kiểu người nhút nhát và nhu mì, và hiển nhiên cô là con người vui vẻ; ánh mắt lấp lánh của cô nói lên điều đó. Từ những gì Barry nói với ông, cô đã hành động một cách chuyên nghiệp khi ở trong ngôi biệt thự Spencer. Hồ sơ của cô cho thấy cô có thừa khả năng để làm việc với một con virus hóa học, nếu như cô đúng như những gì trong đó viết – và nếu cô muốn đánh cược cuộc sống của mình vào mối nguy hiểm mới.
Đó là một quan điểm tồi. Cô vào S.T.A.R.S chưa được lâu, và cô biết rằng họ đang nắm giữ cuộc sống của mọi người, điều đó làm cô thêm vững dạ đương đầu với công việc. Thật dễ dàng để cô bước ra khỏi cuộc chơi ngay bây giờ. Trong hoàn cảnh đó, thì nó là sự lựa chọn thông minh cho tất cả bọn họ.
Có tiếng gõ cữa, có thể là đó là hai thành viên của đội Alpha. Tay David chụp vào báng của khẩu súng chín li trong khi Barry ra mở cửa. Sau đó anh quay lại cùng với thành viên của đội S.T.A.R.S ở phía sau, David thở phào, sau đó ông đứng lên chính thức giới thiệu.
“Jill Valentine, Chris Redfield – đây là đội trưởng David Trapp, chỉ huy đội S.T.A.R.S ở Maine.”
Chris là một tay thiện xạ, nếu David nhớ không nhầm, và Jill là chuyên gia về bẻ khóa. Barry nói họ còn một phi công, đó là Brad Vickers, vừa rời khỏi thành phố ít lâu, sau biến cố nhà Spencer. Đó không phải là một sự mất mát lớn, là tất cả những gì ông thu thập được; Barry nói anh ta không đáng tin cậy.
Ông bắt tay với hai người và bọn họ ngồi xuống, Barry gật đầu với ông.
“David là đồng nghiệp cũ của tôi. Chúng tôi đã làm việc cùng một đội trong hai năm. Ông ấy đến nhà tôi cách đây một giờ với tin mới, và tôi nghĩ tôi không chờ đợi nữa. David?”
David lấy giọng, cố gắng tập trung vào việc quan trọng. Sau một hồi yên lặng, ông bắt đầu.
“Như các bạn đã biết, cách đây 6 ngày, Barry đã gọi đến nhìêu cơ sở S.T.A.R.S khác nhau để biết được tin tức từ bộ nội vụ về bi kịch xảy ra ở đây. Tôi đã nhận được một trong những cuộc gọi đó. Đó là lần đầu tiên tôi nghe được chuyện này, và kể từ khi tôi biết được văn phòng tại New York đã không liên lạc với bất kì ai về sự phát hiện của các bạn. Không lời cảnh báo hay chỉ thị. Không có gì chứng tỏ S.T.A.R.S có liên quan đến tổ chức Umbrella.”
Chris và Jill nhìn nhau lo lắng.
“Có lẽ họ đã không thực hiện cuộc điều tra,” Chris chậm rãi nói.
David lắc đầu. “ Tôi đã nói với người phụ tá của tôi sau khi Barry gọi được một ngày. Tôi đã không kể anh ta nghe về cuộc liên lạc, tôi chỉ nói rằng tôi đã nghe đồn là ở Raccoon có sự cố, và muốn tới đó xem có đúng hay không.”
Ông nhìn vào bọn họ và khẽ thở dài, giống những lần anh đã từng làm.
Trong tâm trí tôi, luôn tìm kiếm một câu trả lời khác… và kết quả là không tìm ra.
“ AD đã không kể cho tôi bất kỳ chuyện gì một cách rõ ràng,” ông nói tiếp, “ và ông ta nói rằng tôi nên giữ yên lặng chuyện đó cho đến khi chỉ thị được gởi xuống. Những gì ông ta nói là có một vụ rơi máy bay ở thành phố Raccoon – và điều ông muốn ám chỉ là những thành viên sống sót của S.T.A.R.S đã cố gắng đổ lỗi cho Umbrella, và việc đó đã gây ra nhiều sự tranh cãi quyết liệt.”
“ Nhưng đó không phải là sự thật!” Jill nói. “ Chúng tôi đang điều tra về những kẻ sát nhân, và tìm ra…”
“ Vâng, Barry đã kể cho tôi nghe,” David ngắt ngang. “Các bạn đã tìm ra những kẻ giết người là kết quả của một tai nạn ở phòng thí nghiệm. T-virus mà Umbrella đang thử nghiệm bị phóng thích bằng cách nào đó và nó biến những nhà phát minh thành kẻ giết người điên cuồng.”
“Đó chính là những đã xảy ra,” Chris nói. “Tôi biết chuyện này có vẻ khó tin, nhưng chúng tôi đã ở đó, chúng tôi đã thấy chúng.”
David gật đầu. “Tôi tin các bạn. Tôi thừa nhận là, tôi đã hoài nghi sau khi nói chuyện với Barry. Đúng như anh nói, nó thật ‘nực cười ’ – nhưng cuộc gọi của tôi đến New York và những gì xảy ra đã thay đổi tất cả. Tôi biết Barry trong một thời gian dài, và tôi biết rằng anh ấy sẽ không kết tội Umbrella nếu như không phải là họ, đúng hơn là, họ phải chịu trách nhiệm. Anh còn kể cho tôi việc liên quan đến chính mình, chuyện anh phải miễn cưỡng che đậy bộ mặt thật của một kẻ phản bội.”
“ Nhưng nếu Tom Kurtz nói với ông rằng không có âm mưu nào ở đây cả…” Chris nói.
David thở dài.” Vâng. Bây giờ chúng ta giả sử rằng cả tổ chức của chúng ta đang giấu chuyện đó – tức là, giống như đội trưởng Wesker của các bạn, các thành viên của S.T.A.R.S đang làm việc cho Umbrella.”
Một sự yên lặng đáng sợ khi họ lắng nghe thông tin, và David có thể thấy sự giận dữ lẫn hoang mang trên nét mặt của họ. Ông biết là họ cảm thấy thế nào. Điều đó có nghĩa những giám đốc điều hành S.T.A.R.S cũng bị khống chế hay bị mua chuộc bởi Umbrella – hay nói cách khác, Umbrella muốn tiêu diệt những người còn sống sót của S.T.A.R.S tại Raccoon bằng mọi cách có thể được.
Chúa ơi, nếu được, tôi muốn tin tất cả những chuyện này chỉ là sự nhầm lẫn.
“ Ba ngày trước, tôi bắt gặp có người theo dõi tôi,” ông nói nhỏ. “ Tôi không thề làm gì chúng, nhưng tôi tin chúng là người của Umbrella và đó là kết quả của việc tôi gọi điện đến New York.”
“Ông có thử tìm đến Palmieri không?” Jill hỏi. David gật đầu. Ông biết tổng giám đốc của S.T.A.R.S sẽ không nhận hối lộ; Marco Palmieri đã gắn bó với S.T.A.R.S từ lúc thành lập, “ Thư ký của ông cho tôi biết ông ta đang chỉ huy một tổ chức mật ở trung đông và sẽ không có mặt trong vài tháng – và đó là lời giải thích cho sự vắng mặt của ông ta dù ông bị mất tích.”
“Ông nghĩ Umbrella đứng sau vụ này?” Chris hỏi.
David nhún vai. “ Umbrella đã tài trợ cho S.T.A.R.S nhiều khoản tiền lớn trong những năm qua, cho thấy họ có liên quan với nhau. Nếu họ không muốn S.T.A.R.S điều tra mình, thì việc thủ tiêu tiến sĩ Palmieri có lợi cho họ.”David liếc nhìn quanh phòng, cố gắng cảm nhận sự sẵn sàng của họ trong giây lát. Barry xiết chặt nắm đấm, và anh nhìn chằm chằm vào bọn họ như thể anh chưa từng gặp họ trước đây. Cả Jill và Rebecca dường như đang bối rối, mặc dù anh biết là họ thừa nhận câu chuyện của anh là có thật. Nhưng cần cho họ thời gian, ít nhất là…
Chris đã đứng lên và bắt đầu đi, nét mặt trẻ trung của anh đầy sự giận dữ.” Về cơ bản, chúng ta không còn tín nhiệm ban lãnh đạo, không có việc quay lại, và chúng ta đã bị họ cho là những kẻ lừa bịp. Cuộc nghiên cứu của Umbrella đầy chết chóc và chúng ta đã bị sốc, nhiêu đó là đủ rồi, được chứ?”
David có thể thấy được sự giận dữ trong anh, ông cảm giác sự tức giận đó không phải của một thành viên Alpha trẻ tuổi. Nghĩ về những gì Umbrella đã làm, S.T.A.R.S có liên quan như thế nào – nó làm cho ông chán ngán với sự nổi giận, với sự bất lực, ông chưa bao giờ trải qua cảm giác đó khi còn trẻ.
Hãy dừng suy nghĩ nào các bạn. Nghĩ ngơi chút đi
David đứng lên và nhìn vào Chris, mặc dù ông nói với tất cả bọn họ. Ông không có cả thời gian nói chuyện với Barry.
“Thật sự, có gì đó hơn thế nữa. Dường như là có nhiều cơ sở khác của Umbrella ở vùng duyên hải Maine, đang quản lý việc thử nghiệm con virus này của họ – và giống như những đã xảy ra ở đây, họ đã không kiểm sóat được nữa.”
David quay sang Rebecca, nhìn chằm chằm vào cô một cách lạ lùng và nói.” Tôi đang ở trong một đội khác, nằm ngoài sự ủy quyền của S.T.A.R.S – và tôi muốn cô tham gia với chúng tôi.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+