Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Resident Evil ( Tập 2 ) – Chương 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Jill cảm thấy tim cô đập nhanh theo những lời nói của Rebecca, cô cảm giác như mọi việc đang diễn ra quá nhanh và rõ ràng là họ chưa chuẩn bị. Những quyết định của Rebecca dường như quá đột ngột, mặc dù Jill thật sự không chắc là cô ấy tình nguyện; nhưng Rebecca là người mạnh mẽ hơn cô tưởng.
Cô liếc quanh căn phòng khách rộng thênh thang trong nhà Barry, cẩn trọng quan sát phản ứng những người đồng đội của mình. Khuôn mặt của Chris đầy vẻ căng thẳng, và nhăn nhó khi anh nhìn chằm chằm một cách vô hồn vào tấm bản đồ vịnh Caliban, trong khi Barry bước tới cửa sổ của căn phòng, vén màn và nhìn ra khoảng không bên ngoài trong sự bực tức
Họ lo lắng cho cô ấy, và có lẽ là họ đúng ; những điều về Griffith cho thấyông ta là kẻ mất trí đáng sợ… nhưng bất kì ai trong chúng tôi đều không do dự nếu chúng ta được yêu cầu lên đường?Chứng tỏ cô cũng được tín nhiệm như họ, và đó không phải là một bất ngờ quá lớn. Nó cho biết rằng cô là một trong số ít người bị chỉ trích trong chuỗi ngày thất bại vừa qua kể từ khi ngôi biệt thự bị phá hủy. Cô luôn luôn lạc quan là họ sẽ có cơ hội chống lại Umbrella kể cả sau khi họ bị đình chỉ công việc, và cô làm việc không biết mệt mỏi để giữ cho tinh thần của họ phấn chấn hơn. Cô cũng là một con người thông minh và cô không bao giờ khoe khoang điều đó, hoặc tỏ vẻ khinh thường khi cố gắng nói về đặc điểm của T-Virus với họ.
Rebbeca hơi bối rối, nhìn thoáng qua ba người đàn ông ở trong phòng. Kể cả David Trapp dường như cũng hơi khó chịu với quyết định của cô, có lẽ là vì tính trẻ con của Rebecca. Cô là một cô gái trẻ, nhanh nhẹn, và không có gì nghi ngờ là cô thông minh hơn tất cả chúng tôi ngồi ở đây, nhưng sự trẻ trung và nhanh nhẩu đó làm họ không thể yên tâm được. Jill nhìn vào mắt của cô và cười khích lệ. Vào tuổi của Rebecca, Jill là một ăn trộm chuyên nghiệp. Cô cũng lo cho Rebecca, nhưng chỉ vì càng ngày cô càng chú ý đến cô ấy hơn. Thật sự cô không có ý nghĩ coi thường tài năng của Rebecca.
Rebecca cười đáp lại, và đi đến chỗ ngồi của cô khi David gật đầu lưỡng lự với người đồng đội mới của mình..” Thế này, được rồi. Tốt. Có một chuyến bay đi Bangor vào hai mươi ba giờ, và nó sẽ chờ ở một vùng ngòai địa phận Exeter. Tôi nghĩ chúng ta có thể có một kế họach nhỏ ở đây, và rồi sẽ cho cô ghé qua nhà trên đường đến sân bay vì thế cô có thể mang theo vài thứ.”

Rebecca gật đầu, và sau đó có tiếng đóng cửa sổ, Barry quay lại tham gia với bọn họ, dựa lưng vào ghế sô pha. Anh vòng tay trước bộ ngực to lớn của mình và rung rung cái cằm về phía David. “Anh là một người giỏi chiến lược đấy,” anh nói, cố không lộ vẻ khó chịu.
“ Tại sao anh không cho chúng tôi hành động?”
Mối quan hệ minh bạch giữa hai người bọn họ, làm Jill thích David hơn bất cứ gì. Mặc dù Barry từng lừa cô trong thảm họa ở Spencer, Jill vẫn tin tưởng anh, cô không thể làm mọi thứ một cách dễ dàng và dường như anh rất chắc chắn vào khả năng của David Trapp.
“Tôi không có ý chỉ huy mọi người” David nói,” nhưng tôi đang suy nghĩ làm thế nào để chúng ta có thể tiến vào chỗ đó. Tôi đã biết sự phản bội của S.T.A.R.S vài ngày nay… tuy vậy tôi nghĩ chúng ta nên có một ít thời gian để suy nghĩ chắc chắn cho hành động lần này. Tôi nhận thức được rằng những gì vừa xảy ra thật sự là một cú sốc rất lớn.”
Jill tìm thấy điểm chung trong những lời nói chua cay của David, điều mà cô phải nhận ra sớm hơn, bằng từ “phản bội”.Sự kiện S.T.A.R.S rõ ràng có dính líu đến Umbrella làm việc ngồi đợi không phải là ý hay với Trapp… nhưng nó tốt cho cả Chris và Barry. Cả hai người đã có nhiều thời gian đóng góp cho S.T.A.R.S hơn tôi và Becca…

Jill thất vọng và giận dữ vì S.T.A.R.S đã tự bán rẻ mình, nhưng nó không phải là động lực chính làm cô quyết định phải làm công việc lật đổ Umbrella. Mục tiêu của cô đã được định rõ vào cái ngày chị em nhà McGee bị sát hại một cách dã man. Hai cô gái nhỏ là những nạn nhân vô tội đầu tiên khi T-virus lan ra từ ngôi biệt thự Spencer và hai cô bé đều là bạn của cô. Cô đẩy nhanh dòng suy nghĩ, để tập trung vào việc hành động. Không có S.T.A.R.S, công việc của họ sẽ khó khăn hơn. Không phải không thể, nhưng cô thừa nhận với chính cô là cơ hội thành công của họ gần như là con số không. Sẽ tốt nếu cô không có suy nghĩ bị đánh bại.
Không thể kiểm soát được mọi chuyện. Umbrella sẽ phải trả giá đắt cho những gì họ làm, cách này hay cách khác…
Tiếng nói khàn khàn của Barry phá vỡ không khí yên tĩnh của căn phòng, cái nhìn đăm đăm của anh đầy vẻ suy nghĩ.”Có thể chúng ta sẽ đưa lên báo. Không phải là địa phương, mà lớn hơn, quốc gia.”
David thở dài, và lắc đầu.“Tôi đã nghĩ về nó. Đó là một ý kiến hay, nhưng bây giờ chúng ta không có bằng chứng nào chắc chắn.”
“Vâng, nhưng ít nhất Umbrella sẽ không để cho chúng ta và mọi người đọc được nó.”
“Chúng ta không thể dựa vào đó,” Jill nói.“ Nếu họ đã thâu tóm được S.T.A.R.S, thì họ sẽ có thể thâu tóm được bất cứ ai. Và nếu không có những bằng chứng… à, các bạn nên thừa nhận rằng những câu chuyện kiểu này kể cả những tờ báo lá cải cũng sẽ không mua.”
Một hồi yên lặng đầy ảm đạm, dường như những lời nói của cô nhắc họ tất cả những điều đó có vẻ như điên rồ, điên rồ với bất cứ kìa ai chưa gặp phải những gì mà họ đã trải qua.
Một con virus đầy tai họa có thể biến đổi con người thành zombie, nó tạo ra những con quái vật thiếu mất một thứ cần cho sự sống đó là khả năng giao tiếp… một tổ chức đặc biệt đã phát minh và che dấu nó, họ là người thuê những nhà khoa học thí nghiệm trên người. Thứ cần lúc này là một chiến dịch theo kiểu phát xít với một trái bom nguyên tử, chúng ta đang có trong tay cuốn sách bán chạy nhất.
“À, chúng ta sẽ nói gì trước cuộc họp với những người khác trong S.T.A.R.S.,” Chris nói.
“ Tôi đã nghĩ đến vài người trong đầu, những người tôi đã từng tập luyện chung. Và tôi biết Barry đã nhận được nhiều cuộc liên lạc.”

David gật đầu một cách hài lòng. “Vâng, tôi nghĩ điều đó nên được ưu tiên. Điều tôi lo lắng nhất bây giờ là làm thế nào để liên lạc với họ. Những văn phòng ở các chi nhánh khác có thể đã bị gắn thiết bị nghe trộm, và chúng ta muốn Umbrella không biết được kế họach của chúng ta lâu nhất có thể. Thật không may, là chúng ta không thể sử dụng người của S.T.A.R.S nhiều hơn nữa.”
“ Có thể chúng ta nên sử dụng người trung gian,” Jill chậm rãi nói..” Người nào đó không liên quan đến S.T.A.R.S”
Chris bổng nhiên cười toe toét..” Tôi biết một người đã từng ở trong lực lượng không quân và bây giờ đang làm việc cho Jack Hamilton, anh ta là một trong những người đứng đầu FBI – tôi không biết nhiều về Hamilton, nhưng Peter là một người thành thật cũng như chúng ta. Và anh ta đã từng mang ơn tôi.”
“Thông minh lắm,” David nói.” Có lẽ anh nên nhờ anh ta giúp anh quan sát động thái của cảnh sát địa phương thì thật là tốt. Một khi chúng ta có được bằng chứng rõ ràng từ Maine, chúng ta có thể đến chỗ bạn anh, và yêu cầu một cuộc điều tra của cảnh sát liên bang.”

Nghe như thật ổn, nhưng chính Jill cũng cảm thấy thất vọng vì cuộc nói chuyện này. Cô muốn hành động. Ngồi đợi S.T.A.R.S. liên lạc với họ đã đủ tệ lắm rồi; cô biết rằng Rebecca đang mạo hiểm mạng sống của mình trong khi đó họ phải chờ đợi nhàn rỗi để rồi phải chịu dằn vặt.
“ Anh nói anh đã suy nghĩ về những điều khác mà chúng tôi có thể làm,” cô nói.
David gật đầu..”Vâng, tuy nhiên một khi chúng ta có rắc rối với chính phủ, nó sẽ không dẫn đến đâu, quá mạo hiểm. Tôi đã lập ra một kế hoạch tương đối hòan chỉnh để xâm nhập vào cơ quan đầu não của Umbrella, một kế họach vào loại nguy hiểm nhất. Lựa chon không ngoan nhất là bây giờ nên thực hiện ở quy mô nhỏ, ít nhất tôi tin ba người các bạn nên ở ngoài tầm ngắm, càng sớm càng tốt. Tôi cũng nghĩ đó là dịp tốt để các bạn điều tra Mr.Trent, dù vậy tôi có cảm nhận rõ ràng rằng các bạn sẽ không phải đương đầu với nhiều khó khăn, nếu có chuyện gì.”

Anh cười thầm, và anh đã gặp Trent, Jill hoàn toàn hiểu được mối nghi ngờ của anh. Người ân nhân khác thường của họ làm cô nghĩ ông ta là một người chu đáo, kỹ lưỡng.
“Tôi có cảm nhận rằng chúng ta chỉ tìm được ông ta khi ông ta muốn chúng ta tìm,” David tiếp tục, “nhưng điều đó đáng để chúng ta xem xét. Và chúng ta sẽ cần xếp đặt một chỗ hẹn sau khi chúng ta…”
Giọng nói mềm mại, du dương của anh thốt ra thình lình khi anh nghiêng đầu sang một bên, chăm chú lắng nghe. Jill nghe nó trong sự bất thần và cảm thấy tim cô thắt lại trong lồng ngực.
Một tiếng sột xọat ở những bụi cây bên ngoài cái cửa sổ Barry đã mở.
Umbrella!!!
“Nằm xuống!” Jill gào lên, ngã lăn ra ghế sô pha, và cô kéo Rebecca theo cô khi cửa sổ vỡ ra từng mảnh, tấm màn che bị gió thổi tung sang một bên trong tiếng đạn nổ phát ra từ khẩu súng trường tự động.
David nằm xuống sàn khi những viên đạn găm vào cái ghế anh đang ngồi, và vồ lấy khẩu súng của mình. Những chùm lông nệm bay lơ lửng trên không qua mắt anh khi những vệt đen phá hỏng ngang qua bức tường, lớp hồ và gỗ bay tung tóe.
Thật kinh khủng…
Sự phá hủy nhanh chóng của một cuộc đột kích, chỉ đủ để họ nghe được tiếng thủy tinh vỡ vang từ ngôi nhà.
“Barry, đèn!” anh hét lớn, nhưng Barry đã ở con đường đối diện, tiếng ầm ầm của khẩu súng Colt làm cho tiếng của cây súng máy bị ngắt quãng.
Boom!Boom!
Căn phòng chìm trong bóng tối khi lọat đạn của Barry trúng mục tiêu, thủy tinh rơi xuống như mưa từ trên cao. Đèn vẫn còn phất phơ trong bóng tối ngoài hành lang, và lại thêm một loạt đạn từ bên ngoài.
Chris sờ soạng khom người chạy tới hành lang và di chuyển nhẹ nhàng trong tư thế gập lưng, cố gắng phá những chiếc đèn phụ. Căn phòng khách bây giờ hoàn toàn chìm trong bóng tối, và tiếng nổ phát ra từ khẩu súng máy đã dừng lại.
Tiếng ù ù qua tai của anh, David nghe thấy tiếng giày đạp lên những mảnh thủy tinh phát ra từ nhà bếp. Bước chân nặng nề đã dừng lại, có lẽ kẻ đột nhập đã đứng chờ cho những tên vừa bắn đuổi kịp và hình như là có trên hai tên, đang đứng chặn các lối ra. Cửa nhà bếp, trước hành lang, một vài tên khác đang xem xét ở những cánh cửa sổ…
Có thêm người đang tiến vào nhà bếp, gấp rút và bước vào, nhưng họ cũng dừng lại. Một cặp đang đứng đợi, hoặc là có thêm người của họ hoặc là một nhóm S.T.A.R.S. đang chuyển động. Những ý nghĩ của David diễn ra độc lập với bản thân anh ; xem xét, loại bỏ những ý tưởng và chọn lựa theo bản năng trong thời gian nhanh như chớp.
Chúng ta lên lầu, và bắn từng đứa – nếu không chúng cũng sẽ trở thành mồi lửa cho căn nhà- vì thế chúng ta sẽ chạy thẳng ra ngoài, không cần vào đây – trừ khi nếu chúng chịu được lửa, thì có lẽ chúng là quỷ và di chuyển ra khỏi đây là mục tiêu của chúng ta, không bàn cãi gì nữa…
Tất cả những gì anh biết chắc chắn là họ không thể ở lại nơi đây. Không còn nơi trú ẩn khi bọn sát nhân gây cho họ những chuyện mệt mỏi vì chờ đợi.
Cái bóng đen nặng nề của Barry đang tiến nhẹ nhàng về phía anh. Đôi mắt của David dễ dàng nhìn thấy Jill và Rebecca ở những góc khác của bàn cà phê, cả hai người bọn họ đang khom mình và cầm chắc khẩu súng lục. Anh không thể thấy Chris ở ngoài, như có lẽ anh vẫn còn ở hành lang. Căn nhà của Barry hầu như đã bị kiểm soát chặt, nhưng bên ngoài công viên rậm rạp không còn ai hết . Nếu họ có thể thoát ra được, thì họ sẽ phải vào trốn những cái cây…
Ý nghĩ bị mắc kẹt; kể cả một kế hoạch tồi vẫn tốt hơn tất cả, và họ không có thời gian để thực hiện nhiều phương án.
“Cửa tầng dưới?” David thì thầm.
Giọng khàn khàn Barry nhỏ xíu và căng thẳng.”Được.”
Không tốt lắm, nó phải được thực hiện nhanh. Họ ra ngoài băng qua tầng hai.
“Chúng ta sẽ băng qua công viên,” anh thì thầm một cách mau lẹ.
Jill, tìm Chris và chuẩn bị đến nơi ẩn nấp theo ám hiệu của tôi. Barry, Rebecca, ngay khi chúng ta bắt đầu, phải xuống cầu thang thật nhanh chỗ cửa sổ phía đông, nhẹ nhàng thôi. Chúng ta sẽ theo sát nhau. Sẵn sàng? Chạy.”
Jill đã chạy vòng qua cái ghế sô pha, lặng lẽ biến mất vào trong bóng tối, Barry và Rebecca ở đằng sau. David dừng lại một chút để có đủ thời gian vớ lấy những trang giấy Trent đưa cho anh. Anh nhét chúng vào trong áo sơ mi, những trang giấy lạnh lẽo và nhàu nát chạm vào làn da đầy mồ hôi của anh. Sẽ không có chuyện gì khác khi cái vali của anh chẳng may bị hỏng.
Anh bò về phía khoảng tối của hành lang, đi luồn tới chỗ Jill và Chris đang trốn. Cửa vào đối diện phía bên hông cầu thang. Bên trái là cửa trước và phải qua được đó. Bên phải là cái phòng bếp yên tĩnh, nằm cuối hành lang nơi có hai nhân viên Umbrella đứng đợi.
Chúng bên phải, tôi sẽ đi sang trái, trước khi cuộc săn bắt đầu với những người còn lại của đội đột kích thì tôi nên nhanh chóng qua lối cửa trước.

David hi vọng. Nếu sự tính toán thời gian không được hoàn hảo, thì họ sẽ chết. Chỗ cái đèn nhỏ yếu ớt phía cửa sổ quá tối để có thể ra hiệu. Anh dựa sát giữa Jill và Chris, và cố gắng nói càng nhỏ càng tốt.
“Bọn chúng ở bên phải, Jill nhẹ thôi và phía ngoài,” 
anh thều thào. Bọn chúng không có ở tầng dưới, và Chris có thể sử dụng bức vách chỗ cửa vào làm lá chắn.” Tôi sẽ đi ra cửa trước. Hãy làm đúng như thế trong vòng sáu giây, không nhiều hơn. Đếm đến không, các bạn cần phải ở trên cầu thang, phải ra khỏi hành lang. Nghe tôi đếm… ngay bây giờ!” 
Cả ba người vọt nhanh đến địa điểm, Chris và Jill bắn về phía nhà bếp, David chạy nhanh qua trái. Anh chạy tới cửa trước trong tư thế cúi thấp, nhịp đếm vẫn tích tắc trôi qua.
…năm…bốn…
Đằng sau anh, Barry và Rebecca chạy nhào tới cầu thang trong khi tiếng đạn nổ ầm ầm. David chỉnh khẩu Beretta trong bóng tối và chỉ còn cách cánh cửa một bước chân khi anh đá nó mở toang.
Bam!
Tiếng gào của anh xuyên qua lớp gỗ dày và anh ném chính mình bay đi, sau khi đóng mạnh cánh cửa. Anh ngã lăn xuống sàn vì gót chân của anh bị vướng.
…hai…
Anh bắn về phía cánh cửa ở góc cao, năm phát nhanh nhất có thế. Một tiếng thét nghẹt thở, âm thanh của nó vang khắp cả hành lang, và anh bắn ba phát nữa trước khi đụng đậy cái chân, vào trong căn phòng nhỏ dưới cầu thang và thóat khỏi đường đạn. Thời gian của họ đã hết
David quay người, thấy Jill và Chris đã ở con đường trên và khi chân anh chạm được bậc thang đầu tiên thì có tiếng gì đó như tiếng nổ đằng sau anh. Trong nháy mắt cánh cửa trước trở thành những mảnh vụn bay tung tóe, một lọat đạn dữ dội xuyên qua lớp gỗ khi Umbrela cố gắng kết thúc trận chiến. Nếu hai thành viên Alphas không giết được mấy tên trong nhà bếp, thì chắc chắn bây giờ họ đã chết rồi.
Chạy được nữa cầu thang, David xoay người và bắn hai lần nữa xuyên qua cánh cửa bị phá hủy nhanh chóng, anh hi vọng mình mua chuộc được S.T.A.R.S. để có đủ thời gian trốn thoát.
Mười, có lẽ là hai mươi giây trước khi chúng nhận ra chúng ta đã biến mất.

Như thế thì chuyện này đã kết thúc.
Rebecca đứng ở đầu cầu thang, tim cô đập mạnh như muốn lọt ra ngoài vì những phát bắn ầm ĩ vào Jill và Chris ở trên những bậc thang lầu.
Nhanh nào, nhanh nào…
Barry dẫn cô sang phải, kết thúc những bậc thang cuối cùng của căn phòng lớn, ánh sáng nghèo nàn của ánh trăng rọi qua cái cửa sổ mở. Jill đang chạy đầu tiên. Rebecca hướng mình chạy sát Barry, Chris đang theo gần ở phía sau.
Bam!Bam!
Họng súng trên khẩu chín li của David loé lên giữa bóng tối trên những bậc thang, và sau đó anh là người chạy trước cô, anh xuất hiện trong sự tối tăm, u ám giống như một bóng ma với đầy mồ hôi.
“Đường này…”
Rebecca quay người và chạy tới cửa sổ, David đang ở cạnh cô. Jill đã tới đó và Chris cách khỏang nữa đường, Barry nắm chặt một bàn tay của mình khi anh cố gắng giữ thăng bằng,
Xin Chúa, hãy cho con một vật đệm, một….
BOOM!
Tiếng cánh cửa trước bị mở toang theo buớc chân nặng trịch kèm theo tiếng bị ngắt quãng của một người đàn ông, giận dữ và đang ra lệnh. Chris biến mất qua cửa sổ và sau đó Barry đưa tay cho cô, lời nói của ông ta thật đáng sợ. Cô gắn lại khẩu súng lục vào bao súng và tiến về phía cửa sổ.
Bàn tay ấm của Barry đặt lên lưng cô, Rebecca đi chầm chậm về phía ngạch cửa và nhìn xuống, cỏ mọc dày, tươi tốt và phía dưới cũng không xa lắm. Cô bắt được cái nhìn thoáng của Jill , đang đứng đến sân cỏ, nhắm khẩu súng của mình vào phía trước căn nhà và Chris ngẩng đầu nhìn họ, khuôn mặt đẹp trai của anh đầy sự căng thẳng:
– đừng nghĩ ngợi nữa nhảy đi – 
Rebecca bay qua cửa sổ, bàn tay của Barry giữ lấy tay cô. Vai cô hơi ê vì sức hút của trái đất, Barry nghiêng sang một bên để khỏi ngã vào cô, cơ thể cô lơ lửng giữa không trung.
Anh rơi xuống và trước khi cô cảm thấy sợ hãi thật sự, cô đã chạm phải những bụi cây. Cô bị thương nhẹ, những cành cây cào vào chân cô, và sau đó Chris kéo cô ra ngòai, anh dễ dàng đỡ được cô lên ra khỏi những bụi cây leo đó.
“Lùi lại” anh thở nhẹ, Chris lại tập trung sự chú ý của mình về phía cửa sổ.
Rebecca rút cây súng lục ra khi cô bước trên sân cỏ, quay người đối diện với vùng tối tăm phía sau nhà. Bên trái cô, là những cái cây sẫm màu cách cô khoảng 20 mét, yên lặng .
Nhanh lên, nhanh lên…
Có tiếng đạn nổ lách tách rất to ở trong nhà và tiếng đập mạnh trong những bụi cây phía phải cô, nhưng cô không quay sang đó, ý định phụ thuộc vào công việc được giao của cô. Cái gì đó đang chuyển động, ở góc của ngôi nhà. Rebecca không chút lưỡng lự, bắn hai phát vào chỗ đó, cây súng 38 của Barry làm tay cô giật mạnh. Người đó ngã nhòang về phía trước đủ để cô nhận rạ cô vừa bắn một tên đang cầm cây súng trường và hắn ta đã không cầm nó được nữa.
– đừng bao giờ bắn bất cứ ai trước khi – 
“Đi nào!” Chris thét lớn, và Rebecca quay đầu nhìn xung quanh, cô thấy Barry đang trèo ra khỏi bụi cây và ngã nhào về phía họ. Có tiếng kêu to từ phía cửa sổ, tiếp theo là tiếng nổ từ một cây súng máy. Rebecca thật sự cảm nhận được những viên đạn bắn xuống dưới đất rất gần chân cô, nó xé thảm cỏ thành những lát đất., làm nó rơi trúng chân cô.
Shit!
David và Jill bắn trả khi họ chạy về phía những cái cây, còn Chris đang dẫn đường. Những tay súng vừa cúi đầu vừa bắn; tiếng đục lẻng kẻng của súng trường phá vỡ sự yên lặng. Khi họ đã với được tới chỗ rừng tối thăm thẳm, Rebecca nghe thấy tiếng còi hú gần đó – tiếp theo rất gần là những tiếng nói to và tiếng bước chân chạy về phía trước hiên nhà cũa Barry. Những giây sau đó, lại có tiếng rít lên của những cái lốp xe. Rebecca bị vầp ngã trong cái rừng nhỏ đầy bụi cây, và cô né vào giữa những thân cây xù xì và chật hẹp, cố gắng không để người khác nhìn thấy .Cây súng lục có vẻ quá nặng đối với cô và toàn bộ cơ thể cô dường như trở nên nặng nề, đôi chân của cô đang run rẩy, và hơi thở gấp và không sâu. Mọi việc xảy ra quá nhanh. Cô biết rằng họ đang ở trong tình trạng nguy hiểm, rằng Umbrella không muốn họ can thiệp vào chuyện của họ, nhưng cô cũng biết mọi việc đang diễn ra không giống như cô đã tin, khi biết rằng bọn người lạ hung dữ tấn công vào nhà Bary và cố gắng lấy mạng họ…
… và tôi phải bắt một tên trong bọn chúng thế chỗ. Ý nghĩ rằng cô có thể giềt một ai đó… 
cô tống suy nghĩ đó ra khỏi đầu trước khi nó có hiệu lực, và tập trung sự chú ý vào cái bóng lờ mờ của Chris ở đằng trước. Lương tâm của cô chờ đợi cho đến khi cô có thời gian suy nghĩ lại nó một cách xuyên suốt.
Phía trước họ, cánh rừng rậm rạp mở ra một khoảng trống, cái sân chơi phát ra những ánh sáng nhợt nhạt từ ngọn đèn. Chris đi chậm chạp và dừng lại tại hàng cây cuối cùng, anh quay lại tìm chỗ tối để họ nghĩ ngơi.
Rebecca đuổi kịp anh, Barry và Jill ở đằng sau cô, tất cả bọn họ đều thở nặng nề và nhìn một cách sửng sốt rồi dần điềm tĩnh là những gì Rebecca cảm thấy.
“David, David đâu?” Chris nói hỗn hển, và khi tất cả họ quay lại, căng thẳng nhìn vào vùng tối vừa đi qua, với tay tới những cành cây, Rebecca thấy một trong những tên theo dõi họ. Một sự ngụy trang, di chuyển nhẹ nhàng.
Cô ngã xuống đất, kể cả khi cô thét lên, một luồng khí lạnh chạy qua đầu cô…
…. Và khi tên theo dõi bắn về phía họ, lần thứ hai, phát súng nhỏ hơn so với những tiếng nổ ầm ầm trong nhà. Lại thêm phát súng thứ ba, lớn hơn, gần hơn, tên theo dõi sẫy chân và ngã nhoàng, làm phát ra tiếng gẫy lắc rắc từ cành cây trước khi hắn ngã xuống nền đất bùn yên lặng. Trừ những tiếng rên rĩ của cái còi báo động, thì công viên vẫn còn người.
Rebecca chậm chạp nâng đầu của cô dậy, nghển cổ nhìn và cô đã thấy David, đứng, vẫn còn nhắm khẩu Beretta vào tay súng nằm dưới đất. Jill và Chris cúi xuống cạnh cô, cả hai bọn họ vẫn còn nhắm khẩu súng, nhìn chằm chằm xung quanh họ, xem xét rộng với cái nhìn đăm đăm…
…và ở những góc khác của cô, Barry nằm dài trên nền đất, mặt anh hướng về phía vùng thông lá kim và chết lặng một hồi lâu.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+