Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Rừng Na-Uy- Chương 07- Part 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7

Trong giờ thể dục sáng hôm sau, thứ Năm, tôi bơi qua lại nhiều lần chiều dài của cái bể năm mươi mét. Vận động mạnh như vậy làm đầu óc tôi tỉnh táo thêm chút nữa và ăn thấy ngon miệng. Sau khi chén một bữa trưa hậu hĩnh tại một tiệm ăn sinh viên nổi tiếng vì những phần cơm trưa hậu hĩnh ấy và đang trên đường đến thư viện khoa văn để tra cứu vài thứ thì tôi chạm trán Midori Kobayashi. Cô đang đi với một cô gái nhỏ nhắn đeo kính cận, nhưng khi thấy tôi cô chạy đến một mình.

“Cậu đi đâu thế?” cô hỏi.

“Thư viện văn,” tôi đáp.

“Này, cậu quên việc ấy đi và hai đứa mình đi ăn trưa với nhau nhé”

“Tớ vừa ăn xong.”

“Thì đã sao?” Lại ăn nữa chứ sợ gì.”

Cuối cùng chúng tôi đến một quán cà-phê gần đấy.

Cô ăn một đĩa cà-ri còn tôi thì làm một cốc cà-phê. Cô mặc sơ-mi trắng dài tay bên trong một áo chẽn bằng len vàng có đan chìm hình một con cá, cổ đeo một vòng vàng mảnh, tay đeo đồng hồ Disney. Cô có vẻ thích món cà-ri và uống hết ba cốc nước cùng với nó.

“Vừa rồi cậu đi đâu thế?” Midori hỏi. “Tớ gọi không biết là bao nhiêu lần nữa.”

“Cậu có chuyện gì muốn nói à?”

“Chẳng có gì đặc biệt. Tớ chỉ gọi thế thôi.”

“Tớ thấy rồi.”

“Cậu thấy gì?”

“Chẳng có gì. Tớ chỉ thấy thế thôi,” tôi nói. “Vừa rồi có vụ hoả hoạn nào không?”

“Hôm ấy hay thật, hả? Chẳng thiệt hại gì mấy, nhưng khói khiếc lung tung trông đến khiếp. Hay thật.”

Midori nốc hết một cốc nước nữa, hít một hơi dài, rồi chăm chú nhìn vào mặt tôi một lúc. “Này, cậu có chuyện gì thế?” cô hỏi. “Mặt cậu cứ thẫn thờ thế này này. Hai mắt cứ đờ ra.”

“Tớ không sao,” tôi nói. “Tớ mới đi xa về và người vẫn còn mệt.”

“Trông cậu như người mới nhìn thấy ma.”

“Tớ thấy rồi.”

“Mà này, chiều nay cậu có phải đến lớp không?”

“Tiếng Đức và văn học Anh.”

“Có bỏ được không?”

“Tiếng Đức thì không được. Hôm nay có kiểm tra.”

“Lúc nào thì xong?”

“Hai giờ.”

“Ôkê. Đi với tớ xuống phố uống rượu nhé!”

“Vào lúc hai giờ chiều ư?”

“Thì đã sao, cho nó khác đi chứ. Trông cậu đờ đẫn lắm. Nào, đi uống với tớ đi cho nó có sinh khí. Tớ cũng muốn vậy – uống rượu với cậu để lấy lại chút sinh khí cho tớ nữa. Được không nào?”

“Ôkê, đi thì đi,” tôi nói và thở dài. “Tớ sẽ tìm cậu ở sân khoa văn lúc hai giờ.”

Sau lớp tiếng Đức, chúng tôi lấy xe buyt đến Shinjuku và vào một quán bar ngầm dưới đất gọi là DUG ở sau hiệu sách Kinokuniya. Để bắt đầu, chúng tôi gọi hai cốc vodka pha tonic.

“Lâu lâu tớ lại đến chỗ này,” Midori nói. “Họ không làm cho mình thấy lúng túng vì uống rượu ngay từ buổi chiều.

“Cậu có hay uống rượu chiều không?”

“Thỉnh thoảng thôi,” cô nói, lắc lanh canh mấy cục nước đá trong cốc. “Thỉnh thoảng, khi đời khó sống quá, tớ lại đến đây làm một cốc vodka pha tonic.”

“Đời khó sống quá rồi sao?”

“Thỉnh thoảng thôi,” Midori nói. “Tớ có những trục trặc nho nhỏ đặc biệt của mình.”

“Ví dụ như gì nào?”

“Như gia đình, như bọn bạn trai, những kì kinh nguyệt không đều. Đại khái thế.”

“Vậy thì uống nữa đi.”

“Tớ sẽ uống.”

Tôi ra hiệu cho bồi bàn và gọi hai vodka pha tonic nữa.

“Cậu nhớ không, hôm Chủ nhật cậu đến chơi, rồi cậu hôn tớ ấy?” Midori hỏi. “Tớ vẫn nghĩ đến nó. Hay thật. Thật là hay.”

“Đúng thế.”

“Đúng thế,” cô nhại lại. “Cậu nói chuyện kỳ thật!”

“Vậy ư?”

“Thôi được rồi, tớ đang nghĩ lúc ấy, tớ đang nghĩ giá đó là lần đầu tiên trong đời tớ được một cậu trai hôn như thế thì tuyệt vời biết bao. Nếu tớ có thể đảo lộn thứ tự cuộc đời mình, tớ sẽ dứt khoát, dứt khoát biến nó thành nụ hôn đầu đời của mình. Và rồi tớ sẽ sống để suốt đời chỉ nghĩ đến những chuyện đại loại như: Này, không biết cái thằng cu tên là Watanabe đã hôn mình lần đầu tiên trên sân phơi ấy bây giờ ra sao, mà nó cũng phải năm mươi tám rồi chứ còn gì nữa? Cậu bảo thế có sướng không?”

“Ờ có thế thực,” tôi nói, mải bóp cho vỡ vỏ một hạt hồ trăn.

“Ê, cậu làm sao thế hử? Sao cậu đờ đẫn thế?” Cậu vẫn chưa trả lời tớ.”

“Có lẽ tớ vẫn chưa hoàn toàn thích ứng được với cuộc đời” tôi nói sau khi đã nghĩ một lúc. “Tớ không biết, tớ cảm thấy đây không phải là cuộc đời thực. Mọi người, cảnh vật, chúng chăng có vẻ thực tí nào.”

Midori tựa một khuỷu tay lên quầy bar và nhìn tôi.

“Có một câu nào giống như thế trong một bài hát của Jim Morrison, tớ nhớ như vậy.”

“Người thành lạ khi ta là người lạ.”

“Vì Hoà bình,” Midori nói.

“Vì Hoà bình,” tôi phụ hoạ.

“Chắc cậu phải đi Uruguay cùng với tớ,” Midori nói, vẫn tựa trên quầy. “Bồ bịch, gia đình, đại học – vứt mẹ nó hết đi.”

“Không phải là một ý kiến tồi đâu,” tôi cười.

“Cậu không thấy là sẽ rất tuyệt nếu vứt bỏ hết mọi thứ và mọi người để đến một nơi mà mình không biết một ma nào cả ư? Nhiều lúc mình chỉ thích làm như thế. Thực sự là nhiều lúc mình đã muốn, rất muốn làm như thế. Đấy, giả dụ như tự nhiên cậu tốc tớ đến một nơi thật xa, thật xa, và tớ sẽ sản xuất cho cậu một lũ con khỏe như trâu, và từ ấy chúng mình sẽ mãi sống hạnh phúc, cứ việc lăn lộn dưới sàn nhà.”

Tôi cười và uống cốc vodka pha tonic thứ ba của mình.

“Tớ đoán có lẽ cậu chưa thật sự thích có một lũ con khỏe như trâu,” Midori nói.

“Tớ thấy tò mò rồi đây,” tôi nói. “Tớ cũng thích xem mặt mũi chúng thế nào.”

“Không sao, cậu không cần phải muốn chúng đâu,”

Midori nói, miệng nhằn một hạt hồ trăn. “Trông tớ đây này, đang uống rượu chiều, nghĩ sao nói vậy. Tớ muốn vứt mẹ nó mọi thứ đi và chuồn đi đâu đó.” Đi Uruguay để làm cái quái gì cơ chứ? Ở đấy chỉ toàn cứt lừa thôi.”

“Có thể cậu nói đúng.”

“Chỗ nào cũng cứt lừa. Đây một bãi, kia một bãi, cả thế giới là cứt lừa. Ê, tớ không thể cắn được cái hạt này. Cậu lấy nó đi”. Midori đưa hạt hồ trăn cho tôi. Tôi loay hoay với nó cho đến khi cắn vỡ được lần vỏ. “Nhưng ôi chao, hôm Chủ nhật trước mới thật nhẹ nhõm làm sao! Lên sân phơi với cậu, xem đám cháy, uống bia, hát nghêu ngao bài này bài khác. Tớ không biết là bao lâu nữa vì tớ hoàn toàn tràn ngập trong một cảm giác nhẹ nhõm. Mọi người lúc nào cũng chỉ có ép buộc tớ chuyện này chuyện kia. Vừa mới thấy tớ là họ bắt đầu sai phái. Ít nhất thì cậu đã không định ép tớ việc gì?”

“Tớ chưa biết cậu đến mức ép được cậu.”

“Cậu muốn nói là, nếu cậu quen tớ rồi thì cậu sẽ ép tớ cũng như mọi người khác ấy ư?”

“Có thể lắm,” tôi nói. “Người ta sống với nhau như vậy trong thực tế mà: ép buộc nhau chuyện này chuyện nọ.”

“Cậu sẽ không thế. Tớ biết chứ. Tớ là chuyên gia trong chuyện ép buộc và bị ép buộc. Cậu không thuộc loại đó. Chính thế mà tớ thấy thoải mái khi ở bên cậu. Cậu có biết thế giới này có bao nhiêu người muốn ép buộc người khác và muốn được người khác ép buộc không? Hàng tấn! Mà sau đó họ lại còn làm rùm beng lên nữa chứ, kiểu như “Tôi đã ép buộc cô ấy, “Anh đã ép buộc tôi!” Họ là như vậy đấy. Nhưng tớ không thích thế. Tớ làm vì tớ phải làm vậy, thế thôi.”

“Cậu ép buộc người khác hoặc bị người khác ép buộc cậu đại loại những chuyện gì?”

Midori bỏ một cục nước đá vào miệng và mút nó một lúc.

“Cậu có muốn biết thêm về tớ không?” cô hỏi.

“Ờ cũng đại loại thế.”

“Ê, nghe này, tớ vừa mới hỏi “Cậu có muốn biết thêm về tớ không?” Cậu trả lời cái kiểu gì vậy?”

“Có, Midori, tớ muốn biết thêm về cậu,” tôi nói.

“Thật chứ?”

“Thật. Đúng thế.”

“Ngay cả nếu cậu sẽ không dám nhìn vào những gì cậu sẽ thấy chứ?”

“Cậu tệ đến mức ấy cơ à?”

“À, về một mặt nào đó thôi, Midori nhăn mặt. “Tớ muốn uống nữa.”

Tôi gọi bồi và lấy thêm tuần rượu thứ tư. Trong lúc chờ đợi, Midori tựa cằm vào lòng bàn tay đang chống trên mặt quầy. Tôi im lặng nghe Thelonious Monk đang chơi bài “Honeysuckle Rose”. Có năm sáu khách nữa đang ngồi trong quán, nhưng chỉ có chúng tôi uống rượu.

Mùi cà-phê thơm nức khiến cho nội thất tôi tối của quán có không khí rất ấm cúng.

“Chủ nhật này cậu rảnh không?” Midori hỏi.

“Hình như tớ đã bảo cậu rồi. Chủ nhật nào tớ cũng rảnh. Cho đến khi phải đi làm vào lúc sáu giờ chiều.”

“Ôkê, vậy Chủ nhật này cậu đi chơi với tớ nhé?”

“Nhất định rồi,” tôi nói.

“Tớ sẽ đến đón cậu ở khu học xá vào buổi sáng, nhưng tớ vẫn chưa biết chính xác giờ nào. Ôkê không?”

“Ôkê,” tôi nói. “Không có vấn đề gì.”

“Nào, bây giờ tớ hỏi cậu: cậu có biết tớ đang thích làm gì ngay bây giờ không?”

“Chịu chết.”

“Thế này nhé, đầu tiên, tớ muốn nằm xuống một cái giường to, rộng, êm ái. Tớ muốn thật thoải mái và say lơ mơ và xung quanh không có tí cứt lừa nào, và tớ muốn có cậu nằm xuống cạnh tớ. Rồi thì từng tí một, cậu cởi quần áo tớ ra. Thật nhẹ nhàng. Như kiểu mẹ cởi quần áo cho một đứa con nhỏ vậy. Thật là nhẹ nhàng.”

“Hừmmm…”

“Còn tớ thì chỉ việc mặc kệ và lơ mơ sung sướng như thế cho đến lúc bỗng nhận ra chuyện gì đang diễn ra và hét lên “Thôi đi, Watanabe!” Và rồi tớ nói “Tớ thực sự thích cậu, Watanabe à, nhưng tớ đang có người khác rồi. Tớ không thể làm chuyện này”. Tớ rất nghiêm túc trong những việc như thế này, cậu có tin hay không thì tuỳ, nhưng hay làm ơn dừng lại đi.” Nhưng cậu không chịu dừng.”

“Đâu, tớ sẽ thôi ngay mà,” tôi nói. “Không sao, chỉ là tưởng tượng mà. Rồi sau đó cậu làm ra mặt rất buồn thế này này, và tớ thấy thương cậu quá và cố an ủi cậu. Nào, nào, tội nghiệp chưa này.”

“Đó là những cái cậu đang muốn làm ngay bây giờ đấy à?”

“Đúng thế!”

“Thôi chết tôi rồi!”

Chúng tôi rời quán bar sau năm tuần vodka pha tonic.

Lúc tôi định trả tiền, Midori vỗ mạnh tay tôi một cái rồi rút trong ví ra một tờ mười ngàn Yên mới toanh.

“Ôkê đi,” cô nói. “Tớ mới lĩnh tiền, và tớ mời cậu kia mà. Tất nhiên, nếu cậu là một thằng phát xít nòi và nhất định không chịu để đàn bà trả tiền rượu cho cậu thì…”

“Không, không, tớ ôkê mà.”

“Và tớ cũng có để cậu đút nó vào đâu.”

“Vì nó to và cứng quá,” tôi nói.

“Đúng rồi” Midori nói. “Vì nó to và cứng quá.”

Hơi say, Midori bước hụt một bậc và chúng tôi suýt ngã lộn xuống cầu thang. Lớp mây khiến trời âm u nay đã tan. Nắng muộn buổi chiều nhẹ nhàng tràn ngập đường phố. Midori và tôi lang thang một lúc lâu. Cô nói muốn trèo cây, nhưng không may lại chẳng có cái cây nào trèo được ở Shinjuku, còn công viên Hoàng Gia Shinjuku thì đã đóng cửa.

“Chán thật,” Midori nói. “Tớ rất thích trèo cây.”

Chúng tôi tiếp tục đi bộ và ngó nghiêng các cửa hàng, và chẳng mấy chốc cảnh đường phố có vẻ đã thực hơn trước đối với tôi.

“Tớ mừng là đã chạm trán cậu,” tôi nói. “Hình như tớ đã thích nghi hơn được một tí với thế giới này rồi.”

Midori dừng ngay lại và nhìn tôi chăm chú. “Đúng thật,” cô nói. “Mắt cậu bớt đờ đẫn hơn nhiều. Thấy chưa? Đi chơi với tớ là tốt cho cậu đấy.”

“Chắc chắn rồi,” tôi nói.

Đến năm rưỡi Midori nói cô phải về nhà nấu cơm. Tôi bảo sẽ lấy xe buýt về học xá, và tiễn cô ra tận ga tàu điện.

“Biết bây giờ tớ muốn gì không?” Midori hỏi lúc chia tay.

“Tớ tuyệt đối không thể biết cậu có thể đang nghĩ gì,” tôi nói.

“Tớ muốn cậu với tớ bị bọn cướp biển bắt. Chúng sẽ lột trần truồng bọn mình, ép tụi mình úp mặt vào nhau rồi lấy dây cuốn chặt hai đứa lại.”

“Sao chúng lại làm thế?”

“Bọn cướp bệnh hoạn mà,” cô nói.

“Cậu bệnh hoạn thì có,” tôi bảo.

“Sau đó chúng nhốt hai đứa mình vào hầm tàu và bảo, “Một tiếng nữa chúng tao sẽ ném bọn bay xuống biển, từ giờ đến đó hãy vui thú với nhau đi.”

“Rồi sao nữa?”

“Thì chúng mình vui thú, lăn lộn khắp chỗ đó và giãy giụa với nhau.”

“Và đó là cái cậu đang muốn làm ngay bây giờ ư?”

“Đúng thế.”

“Chết tôi rồi!” Tôi nói và lắc đầu.

Midori đến gọi tôi lúc chín rưỡi sáng Chủ nhật. Tôi vừa mới thức giấc và còn chưa rửa mặt. Có đứa đập cửa tôi ầm ầm và gào lên “Ê, Watanabe, đàn bà đấy!” Tôi xuống sảnh dưới nhà và thấy Midori đang ngồi đó, bắt chân chữ ngũ và mặc một cái váy vải bò ngắn không thể tưởng tượng được, và đang ngáp. Sinh viên nào đi ăn sáng qua cũng phải chậm bước lại để dán mắt vào đôi chân dài thon thả của cô. Quả thực là cô có đôi chân thật đẹp.

“Tớ đến sớm quá phải không?” Cô hỏi. “Chắc cậu vừa mới dậy.”

“Cậu đợi tớ mười lăm phút được không?” Cho tớ rửa mặt cạo râu một cái.”

“Đợi thì không sao, nhưng bọn nó đứa nào cũng cứ dán mắt vào chân tớ.”

“Thế cậu tưởng thế nào nữa, đến học xá nam mà mặc váy ngắn thế kia? Tất nhiên là chúng nó phải dán mắt rồi.”

“Ôi dào, thế cũng chẳng sao. Hôm nay tớ còn mặc đồ lót oách nữa cơ – toàn màu hồng và có tua ten đủ cả.”

“Thế lại càng tệ,” tôi thở dài nói. Tôi trở về phòng rửa mặt cạo râu thật nhanh, mặc một cái sơ-mi xanh da trời cổ bẻ có khuy với một cái áo tây thể thao xám vải tuýt, rồi chạy xuống áp tải Midori ra cửa, toát mồ hôi lạnh.

“Nói tớ nghe, Watanabe,” Midori nói, ngước nhìn các toà nhà trong khu học xá, “bọn con trai ở đây đứa nào cũng thủ dâm xoành xoạch thế à?”

“Có thể,” tôi bảo.

“Thế các cậu có nghĩ đến gái lúc làm thế không?”

“Tớ nghĩ là có. Tớ nghĩ có lẽ không ai nghĩ đến thị trường chứng khoán hoặc cách chia động từ hoặc Kênh đào Suez trong lúc xoành xoạch thế đâu. Chắc chắn vậy. Tớ chắc có lẽ tất cả đều nghĩ đến các cô gái thôi.”

“Kênh đào Suez ư?”

“Là ví dụ thế.”

“Như vậy tớ có thể cho rằng họ nghĩ đến một cô gái cụ thể nào đó, đúng không?”

“Sao cậu không hỏi bồ của cậu chuyện này?” Tôi nói “Sao tớ lại phải giang giải những chuyện như thế này cho cậu vào một buổi sáng Chủ nhật”

“Thì tớ chỉ tò mò thế thôi,” cô nói. “Với lại, hắn sẽ phát cáu nếu tớ hỏi hắn những chuyện như thế này. Hắn bảo con gái không được hỏi những chuyện ấy.”

“Một quan điểm hoàn toàn bình thường, tớ xin nói như vậy.”

“Nhưng mà tớ muốn biết. Đây hoàn toàn chỉ là tò mò thôi. Con trai các cậu có nghĩ đến một cô gái cụ thể nào trong lúc thủ dâm không?”

Tôi đành thua không né tránh được nữa. “Thế này nhé, ít nhất thì tớ là như vậy. Tớ không biết những người khác thế nào.”

“Thế cậu đã bao giờ nghĩ đến tớ trong lúc làm thế chưa?” Nói thật xem nào. Tớ sẽ không giận đâu.”

“Chưa. Tớ nói thật đấy,” tôi thành thật đáp.

“Tại sao chưa?” Tớ không đủ hấp dẫn sao?”

“Ô cậu hấp dẫn quá đi chứ. Cậu xinh xắn, và những bộ cánh sexy rất hợp với cậu.”

“Thế sao cậu lại không nghĩ đến tớ?”

“Thế này nhé, trước hết là tớ coi cậu là bạn, nên không muốn lôi kéo cậu vào những mộng tưởng tình dục của tớ, và thứ hai là…”

“Chắc hẳn cậu phải có một ai đó để nghĩ đến rồi.”

“Cũng gần như vậy,” tôi nói.

“Cậu xử sự rất đàng hoàng trong những chuyện như thế này,” Midori nói. “Đó là cái tớ thích ở cậu. Nhưng dù sao, cậu có thể cho tớ xuất hiện chỉ một lần rất nhanh thôi được không?” Tớ muốn được có mặt trong những mộng tình hoặc mơ tưởng hoặc gì gì đó của cậu, muốn gọi là gì cũng được. Tớ đề nghị thế là vì chúng mình là bạn nhau. Tớ còn biết đề nghị ai khác được nữa? Tớ không thể bước đến bất kì ai và nói “Khi ông xoành xoạch đêm nay, xin ông hay nghĩ đến em một giây thôi ông nhé”. Chính vì tớ coi cậu là bạn nên tớ mới đề nghị thế. Và tớ muốn cậu sẽ kể lại cho tớ biết nó ra làm sao. Cậu biết đấy, cậu đã làm những gì và đại loại thế.”

Tôi thở dài.

“Nhưng cậu không thể cho nó vào được. Bởi vì mình chỉ là bạn. Đúng không? Chỉ cần cậu không cho nó vào thôi, còn thì cậu tha hồ muốn làm gì thì làm, muốn nghĩ gì thì nghĩ.”

“Tớ không biết, tớ chưa bao giờ làm chuyện ấy với nhiều hạn chế đến thế,” tôi nói.

“Thế cậu chỉ nghĩ đến tớ thôi vậy, được không?”

“Thôi được rồi, tớ sẽ nghĩ đến cậu.”

“Cậu biết không, Watanabe, tớ không muốn cậu có ấn tượng sai, ví dụ như tớ là một con dâm nữ hoặc không thoả mãn hoặc trêu ngươi hay gì gì nữa tớ không biêt. Tớ chỉ thấy rất quan tâm đến chuyện ấy thôi. Tớ muốn biết. Tớ lớn lên xung quanh chỉ toàn con gái trong một trường nữ sinh, cậu biết rồi. Tớ muốn biết bọn con trai nghĩ gì và thân thể chúng ra sao. Mà không phải chỉ là những thứ như trong mấy tờ phụ trương của đám tạp chí phụ nữ kia đâu, mà phải thực sự là những nghiên cứu thực tế kia.”

“Nghiên cứu thực tế ư?” tôi rên rỉ.

“Cậu chỉ phải làm một lần thôi. Hay nghĩ đến tớ nhé, ôkê”

“Ôkê, tớ sẽ thử xem, lần tới này tôi nói, và nghĩ đến một chiếc khăn tắm.”

Chúng tôi lấy tàu điện đi Ochanomizu. Khi đổi tàu ở Shinjuku, tôi mua một cái bánh kẹp mỏng ở quầy nhà ga để ăn thay bữa sáng. Cà-phê bán kèm với cái bánh có mùi vị như mực in đun sôi. Sau sáng Chủ nhật đầy những cặp vợ chồng và gia đình con cái đi dã ngoại. Một bọn trẻ trai mặc đồng phục bóng chày chạy rầm rập trong toa. Nhiều cô gái trên tàu mặc váy ngắn, nhưng không có cái nào ngắn bằng cái của Midori. Thỉnh thoảng cô lại phải kéo nó xuống một tí. Một vài ông cứ dán mắt vào đùi cô khiến tôi thấy rất lúng túng, nhưng Midori có vẻ chẳng thèm để ý.

“Có biết tớ đang thích làm gì bây giờ không?” cô thầm thì khi chúng tôi đã đi được một lúc.

“Chịu chết,” tôi nói. “Nhưng xin cậu đừng có nói chuyện ấy ở đây nhé. Người ta nghe thấy đấy.”

“Chán thật. Chuyện này mới thật là hoang dại,”

Midori nói với một vẻ thất vọng rõ ràng.

“Thôi nào, tại sao mình đi Ochanimizu?”

“Cứ đi rồi cậu sẽ thấy.”

Xung quanh ga Ochanomizu có rất nhiều trường học, và Chủ nhật thì khu vực này đông nghẹt trẻ em đi học luyện thi. Midori đi ào ào qua đám trẻ ấy, một tay túm chặt quai túi khoác, tay kia túm chặt tay tôi.

Rồi tự nhiên cô hỏi:

“Watanabe này, cậu có phân biệt được thể giả định hiện tại với giả định quá khứ của động từ tiếng Anh không?”

“Có lẽ được,” tôi nói.

“Vậy tớ xin hỏi cậu, những cái như thế thì có ích quái gì trong cuộc sống hàng ngày”

“Chả có gì cả,” tôi nói. “Nó chẳng phục vụ được một mục đích cụ thể nào, nhưng nó cũng cho cậu chút gì đó để giúp cậu nắm được mọi thứ nói chung một cách có hệ thống hơn.”

Midori bỏ ra chừng một khoảnh khắc để suy nghĩ nghiêm túc về chuyện đó.

“Cậu tuyệt vời thật,” cô nói.

“Tớ chưa bao giờ nghĩ được như thế. Tớ luôn cho những cái như gia định thức động từ hoặc toán vi phân tích phân hoặc các kí hiệu hoá học là toàn toàn vô bổ. Một thứ phiền toái khó chịu. Và bấy lâu nay tớ vẫn phớt lờ chúng. Bây giờ thì tớ không biết là đời mình đã là cả một sai lầm hay chưa đây.”

“Cậu phớt lờ chúng?”

“Ờ, Kiểu là, với tớ, chúng hoàn toàn không tồn tại. Tớ không biết tí gì về “sin” hoặc “côsin” là ra làm sao nữa.”

“Không thể tin được? Làm sao mà cậu đỗ được phổ thông? Làm sao cậu vào được đại học?”

“Đừng giả bộ ngốc thế,” Midori nói. “Không biết hết mọi thứ thì cậu cũng vẫn thi đỗ được như thường! Cậu chỉ cần có một chút trực cảm – mà trực cảm của tớ thì khối. “Hãy chọn câu trả lời đúng trong ba câu dưới đây” Thế là lập tức tớ biết ngay câu nào là đúng.”

“Trực cảm của tớ không tốt như của cậu, nên tớ phải có khả năng hệ thống hoá đến một mức nào đó. Giống như con sáo thu nhặt những mảnh thuỷ tinh vào một cái hốc cây vậy.”

“Nó có tác dụng gì không?”

“Tớ cũng chưa biết. Có thể nó giúp mình làm một vài thứ gì đó dễ dàng hơn.”

“Thứ gì?” Cho tớ một ví dụ xem nào?”

“Như tư duy siêu hình chẳng hạn. Hay học nhiều thứ ngôn ngữ một lúc.”

“Thế thì có ích dụng gì?”

“Cũng còn tuỳ người. Nó có thể ích dụng với người này, nhưng lại không ích dụng với người khác. Nhưng chủ yếu nó là chuyện đào luyện. Còn ích dụng gì hay không lại là chuyện khác. Như tớ đã nói.”

“Hừmmm,” Midori có vẻ rất ấn tượng. Cô dắt tay tôi đi xuống đồi. “Cậu biết không, Watanabe, cậu rất giỏi giảng giải mọi chuyện cho người khác hiểu đấy.”

“Tớ cũng không biết,” tôi nói.

“Thực đấy. Tớ đã hỏi hàng trăm người về chuyện ích dụng của giả định thức trong tiếng Anh, nhưng không ai trả lời tớ rõ ràng và hay như cậu. Ngay cả mấy thầy dạy tiếng Anh cũng vậy thôi. Hoặc là họ lúng túng, nổi cáu, hoặc cười trừ. Chẳng ai trả lời tớ cho đàng hoàng cả. Giá có ai như cậu đã ở gần tớ lúc tớ có thắc mắc, và giảng giải cho tớ hẳn hoi, có lẽ tớ cũng đã có thể biết quan tâm đến cái giả định thức ấy rồi. Rõ khốn nạn!”

“Hừmmm,” tôi nói.

“Cậu đã bao giờ đọc Tư bản luận chưa?”

“Rồi. Không đọc hết đâu, tất nhiên, mà chỉ từng phần thôi, như hầu hết mọi người.”

“Cậu có hiểu không?”

“Tớ cũng hiểu được chỗ này chỗ kia, nhưng không hết. Cũng phải có đầu óc thế nào đó mới đọc được một cuốn như Tư bản luận. Nhưng tớ nghĩ tớ cũng hiểu được cái tư tưởng chung của chủ nghĩa Mác.

“Theo cậu, một sinh viên năm thứ nhất vốn ít đọc sách thì có hiểu được Tư bản luận không nếu chỉ đọc nó mà không có ai hướng dẫn?”

“Có lẽ khó tớ có thể nói vậy.”

“Cậu biết không, lúc mới vào đại học tớ tham gia một câu lạc bộ nhạc dân gian. Tớ chỉ muốn hát. Nhưng tụi thành viên lại là một lũ bịp bợm. Chỉ nghĩ đến chúng nó là tớ đã nổi da gà. Điều đầu tiên chúng nói với cậu khi cậu gia nhập câu lạc bộ là cậu phải đọc Mác. “Nhớ đọc trang này với trang này cho lần họp mặt sau nhé”. Có đứa lên lớp hẳn một bài về chuyện dân ca phải gắn liền với xã hội và phong trào cấp tiến như thế nào. Được rồi, tớ nghĩ bụng, đọc thì đọc sợ chó gì, và hăng hái về nhà làm liền, nhưng chẳng hiểu một tí gì cả. Còn tệ hơn cả giả định thức nữa. Được ba trang thì tớ đầu hàng. Như một hướng đạo sinh “thật thà”, tớ đến cuộc họp tuần sau đó và nói tớ đã đọc nhưng không thể hiểu được. Từ đó trở đi chúng nó coi tớ như một con ngốc. Chúng bảo tớ không có ý thức phê phán về đấu tranh giai cấp, rằng tớ là một kẻ tàn tật về mặt xã hội. Nghĩa là nghiêm trọng thật chứ chẳng chơi. Mà tất cả chỉ vì tớ nói tớ không hiểu được một cuốn sách. Cậu thấy chúng có kinh khủng không?”

“Ờ,” tôi nói.

“Và những cái gọi là thảo luận của chúng cũng kinh khủng luôn. Ai cũng đao to búa lớn và giả vờ như thông thạo tình hình lắm. Nhưng tớ thì hễ không hiểu cái gì là tớ hỏi luôn. “Tình trạng bóc lột đế quốc mà các cậu đang nói đến ấy là cái gì vậy” Nó có dính dáng gì đến Công ty Đông Ấn không?” “Có phải tiêu diệt tập đoàn công nghiệp-giáo dục có nghĩa là chúng ta sẽ không được làm việc cho một công ty sau khi tốt nghiệp không?” Đại loại những chuyện như thế. Nhưng không đứa nào muốn giai thích gì cho tớ cả. Tệ hơn nữa, chúng lại còn nổi giận nữa chứ. Cậu có tin được không?”

“Có tớ tin được,” tôi nói.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+