Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Rừng Na-Uy- Chương 08- Part 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 8

Giữa tuần lễ ấy thì tôi tự làm mình bị cứa đứt giữa lòng bàn tay vì một miếng kính vỡ. Tôi đã không để ý có một tấm kính vỡ trên giá đĩa hát. Tôi không thể tin sao mình lại có thể chảy nhiều máu đến thế, đỏ ối cả sàn nhà dưới chân. Ông chủ tiệm lấy mấy cái khăn bông buộc chặt quanh vết thương. Rồi ông gọi điện đến dịch vụ cứu thương. Bình thường thì ông ta là một gã vô tích sự, thế mà lúc ấy ông ta hành động rất hiệu quả. Cũng may là bệnh viện ở gần đó, nhưng khi tôi đến được nơi thì khăn buộc đã sũng hết cả và máu cứ thế rỏ cả xuống lối đi. Mọi người dạt ra nhường đường cho tôi. Có vẻ họ tưởng tôi bị thương vì đánh nhau. Tôi không thấy gì gọi là đau, nhưng máu thì không cầm lại được.

Ông bác sĩ vẫn tỉnh bơ khi tháo khăn buộc sũng máu ra, dùng garô thắt chặt cố tay tôi để cầm máu, khử trùng vết thương rồi khâu lại, và dặn tôi hôm sau lại đến.

Về đến tiệm thì ông chủ bảo tôi về nhà nghỉ, ông ấy sẽ vẫn chấm đủ ngày công. Tôi lấy xe buýt về học xá và đến thẳng phòng của Nagasawa. Vẫn còn căng thẳng vì vết thương, tôi rất muốn có ai để nói chuyện, và cũng lâu rồi tôi chưa gặp Nagasawa.

Tôi thấy hắn trong phòng, đang uống một hộp bia và xem chương trình dạy tiếng Tây Ban Nha trên TV.

“Chuyện quái gì xảy ra với cậu thế?” Hắn hỏi khi thấy chỗ băng bó của tôi. Tôi bảo bị đứt tay nhưng không có gì nghiêm trọng cả. Hắn mời tôi bia nhưng tôi bảo thôi cảm ơn.

“Đợi tớ tí! Một phút nữa là xong thôi,” Nagasawa nói, và tiếp tục tập phát âm tiếng Tây Ban Nha. Tôi đun ít nước và pha cho mình một cốc trà gói. Một bà Tây Ban Nha đang đọc to những câu mẫu: “Tôi chưa bao giờ thấy mưa khung khiếp thế?” “Nhiều cây cầu đã bị cuốn trôi ở Barcelona.” Nagasawa đọc to theo. “Câu với chả cú!” Hắn nói. “Họ chỉ biết nhồi cho mình những đồ cứt này.”

Khi chương trình đã hết, hắn tắt TV và lấy một hộp bia nữa ở trong cái tủ lạnh nhỏ của hắn.

“Thật là tớ không làm phiền cậu chứ?” Tôi hỏi.

“Làm gì có chuyện ấy. Tớ đang buồn đến phát điên. Cậu nhất định không uống bia à?”

“Ừ, tớ không uống đâu,” tôi nói.

“À này, hôm trước họ đã niêm yết kết quả thi rồi đấy. Tớ đỗ rồi!”

“Cuộc thi vào Bộ Ngoại giao ấy à?”

“Đúng thế. Chính thức nó gọi là “Thi tuyển Cán bộ Công vụ Hạng Nhất ngành Ngoại Giao”. Thật nực cười!”

“Xin chúc mừng?” Tôi nói và đưa bàn tay trái ra bắt tay hắn.

“Cám ơn!”

“Tất nhiên tớ chẳng ngạc nhiên khi thấy cậu đỗ đâu”

“Ô tớ cũng vậy,” Nagasawa cười. “Nhưng chính thức rồi vẫn thấy khoái.”

“Cậu sẽ ra hải ngoại ngay khi vào chương trình chứ?”

“Chưa đâu, trước hết họ bắt qua một năm huấn luyện đã. Rồi mới cử ra nước ngoài một thời gian.”

Tôi nhấp nháp nước trà, trong khi hắn uống bia với vẻ thoả mãn ra mặt.

“Tớ sẽ cho cậu cái tủ lạnh này nếu cậu thích lúc tớ đi khỏi đây,” Nagasawa nói. “Cậu thích nó chứ, phải không nào” Để bia thì tuyệt vời đấy.”

“Ờ, tớ thích đấy, nhưng cậu không cần đến nó à? Cậu cũng phải sống trong một căn hộ hay gì chứ?”

“Đừng có ngốc thế! Khi thoát khỏi nơi này, tớ sẽ mua cho mình một cái tủ lạnh bự. Tớ sẽ sống đời sang trọng đấy! Bốn năm ở cái chuồng chồ này là quá đủ rồi. Tớ sẽ không còn muốn nhìn thấy bất kì thứ gì tớ đã dùng ở đây nữa. Cậu thích gì tớ cũng cho cậu tất – TV, phích, đài…”

“Tớ sẽ lấy tất những gì cậu cho tớ,” tôi nói. Tôi nhặt cuốn giáo khoa tiếng Tây Ban Nha trên bàn lên và nhìn nó chằm chằm. “Cậu bắt đầu học tiếng Tây Ban Nha à?”

“Ờ. Biết càng nhiều ngoại ngữ càng tốt. Mà tớ có khiếu học tiếng lắm. Tớ tự học tiếng Phảp mà có thể nói là hoàn hảo ra phết. Ngôn ngữ cũng như trò chơi. Học được quy luật của một trò là biết chơi các trò khác ngay. Cũng như đàn bà.”

“Á a…, biết suy tư đấy!” Tôi nói, hơi có giọng giễu nhại.

“Mà này, mình sẽ sớm đi ăn với nhau nhé.”

“Cậu muốn nói là đi mò gái hả?”

“Không, đi ăn tối hẳn hoi. Cậu, tớ, và Hatsumi, ở một tiệm ăn hảo hạng. Để mừng nghề mới của tớ. Ông già tớ sẽ trả tiền, nên mình sẽ đến một chỗ nào đó thật đắt”

“Có lẽ chỉ nên có cậu với Hatsumi thôi.”

“Không. Cả cậu nữa thì hay hơn. Tớ sẽ thấy thoải mái hơn, và cả Hatsumi cũng vậy.”

Trời đất, lại như Kizuki, Naoko với tôi nữa đây!

“Sau đó tớ sẽ qua đêm ở chỗ Hatsumi, nên cậu chuẩn bị chỉ ăn tối với bọn tớ thôi nhá.”

“Ôkê, nếu cả hai các cậu đều muốn thế,” tôi nói.

“Nhưng này, cậu sẽ dự định thế nào về Hatsumi? Cậu sẽ được thuyên chuyển ra hai ngoại sau khi kết thúc huấn luyện, và có thể sẽ đi vắng hàng nhiều năm liền. Cô ấy sẽ ra sao?”

“Đấy là vấn đề của cô ấy.”

“Tớ không hiểu,” tôi nói.

Chân gác lên bàn, Nagasawa nốc một ngụm bia rồi ngáp dài.

“Nghe này, tớ không có dự định lấy vợ. Tớ đã nói rất rõ chuyện này với Hatsumi. Nếu cô ấy muốn lấy ai đó thì cứ việc. Tớ sẽ không can. Nếu cô ấy muốn đợi tớ, thì cứ để cô ấy đợi. Tớ muốn nói vậy đấy.”

“Tớ phải tra thì cậu mới nói đấy chứ,” tôi bảo.

“Cậu nghĩ tớ là đồ cứt, phải không?”

“Phải.”

“Nghe đây, thế giới là một chốn bất công cố hữu. Tớ không bày ra luật lệ. Nó vẫn như thế từ lâu rồi. Tớ chưa hề lừa dối Hatsumi một lần nào. Cô ấy biết tớ là đồ cứt và biết cô ấy có thể bỏ tớ bất cứ lúc nào cô ấy thấy không thể chịu nổi nữa. Ngay từ đầu tớ đã nói thẳng với cô ấy như thế.”

Nagasawa uống nốt chổ bia rồi châm một điếu thuốc lá.

“Trên đời này không có gì làm cậu sợ ư?” tôi hỏi.

“Ê, tớ không phải là một thằng hoàn toàn ngu ngốc,” Nagasawa nói. “Tất nhiên là cuộc đời đôi khi có làm tớ sợ hãi. Nhưng tớ không tự nhiên coi sợ hãi là tiền đề của mọi chuyện. Tớ sẽ sống hết mình một trăm phần trăm và hết sức đi thật xa. Tớ sẽ lấy cái tớ muốn và bỏ cái tớ không muốn. Tớ định sống như vậy đấy, còn nếu mọi chuyện chẳng ra sao thì tớ sẽ dừng lại và xem xét sau. Nếu nghĩ cho kĩ, ta sẽ thấy là xã hội bất công là một xã hội có thể tạo điều kiện cho ta khai thác hết những năng lực của mình.”

“Nghe có vẻ là một cách sống hơi vị kỉ,” tôi nói.

“Có lẽ thế, nhưng tớ không muốn chỉ nhìn trời và đợi quả rụng. Bằng cách riêng của mình, tớ đang làm việc cật lực. Tớ làm việc còn gấp mười lần cậu.”

“Cái đó có vẻ đúng thật,” tôi nói.

“Đôi khi tớ nhìn quanh và thấy phát buồn nôn. Vì lí do quái gì mà lũ mất dạy này không chịu làm một việc gì đó đi nhỉ? Tớ tự hỏi thế. Chúng không làm một việc mẹ gì hết, và rồi chúng lại rên rỉ vì chuyện ấy.”

Rất ngạc nhiên vì giọng điệu gay gắt của Nagasawa, tôi nhìn hắn và nói: “Theo cách nhìn của tớ thì mọi người đều làm việc cật lực cả đấy chứ. Họ làm đến nát xương lòi da còn gì. Hay là tớ nhìn nhầm?”

“Đấy không phải là làm việc cật lực. Đấy chỉ là lao lực chân tay,” Nagasawa nói bằng một giọng khẳng định không thể tranh cãi được. “Cái làm việc cật lực mà tớ nói đến nó chủ động và có tính mục đích mạnh mẽ hơn.”

“Cậu muốn nói là, như việc học tiếng Tây Ban Nha trong lúc mọi người khác đều tà tà ư?”

“Đúng thế? Tớ sẽ thành thạo tiếng Tây Ban Nha vào mùa xuân sang năm. Tớ đã học xong tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Đức, và sắp xong tiếng Ý. Cậu cho rằng những cái như thế có được mà không phải làm việc cật lực ư?”

Nagasawa rít thuốc lá trong lúc tôi nghĩ đến bố Midori. Có một người có lẽ đã chưa từng bao giờ nghĩ đến chuyện học tiếng Tây Ban Nha trên TV. Và có lẽ ông cũng chưa từng bao giờ nghĩ đến cái khác nhau giữa làm việc cật lực và lao lực chân tay. Có lẽ ông đã quá bận rộn không thể nghĩ đến những chuyện như thế – bận công việc, và bận đi tìm đứa con gái đã bỏ nhà chạy đến tận Fukushima.

“Này, về bữa ăn tối của chúng mình ấy mà,” Nagasawa nói. “Liệu thứ Bảy này có ôkê với cậu không?”

“Ôkê,” tôi nói.

Nagasawa chọn một tiệm ăn Pháp sang trọng trong một phố nhỏ yên tĩnh trong khu Azabu. Hắn xưng tên ở cửa và hai chúng tôi được dẫn vào một phòng riêng kín đáo.

Có mười lăm bức tranh in treo trên tường trong gian phòng nhỏ ấy. Trong lúc đợi Hatsumi, Nagasawa với tôi nhấp nháp rượu vang hảo hạng và tán dóc về những tiểu thuyết của Joseph Conrad. Hắn vận một bộ com-lê xám trông rất đắt tiền. Tôi vẫn mặc cái áo tây bình thường màu xanh nước biển.

Mười lăm phút sau thì Hatsumi đến. Cô trang điểm cẩn thận và đeo hoa tai vàng, mặc một bộ váy áo xanh nước biển xẫm rất đẹp, với một đôi giày đỏ rất có duyên.

Khi tôi khen bộ đồ của cô, Hatsumi bảo tôi đó là màu xanh nửa đêm.

“Nhà hàng này lịch sự quá?” Cô nói.

“Mỗi khi về Tokyo ông già tớ đều đến ăn ở đây,” Nagasawa nói. “Tớ đã đến đây với ông ấy một lần. Tớ cũng chẳng mấy say mê những chỗ điệu đà thế này đâu.”

“Lâu lâu được ăn ở một chỗ như thế này cũng chẳng sao,” Hatsumi nói. Quay sang tôi, cô hỏi, “Cậu có đồng ý không?”

“Chắc là có. Nếu tớ không phải trả tiền.”

“Ông già tớ thường mang bà nhân tình của ông ấy đến đây,” Nagasawa nói. “Ông ấy có một bà ở Tokyo, các cậu biết không.”

“Thật à?” Hatsumi hỏi.

Tôi nhấp một ngụm vang và làm như không nghe thấy gì.

Cuối cùng một người hầu bàn đến để chúng tôi gọi món. Sau khi chọn món khai vị và súp, Nagasawa kêu món vịt còn Hatsumi và tôi gọi cá vược biển. Các món được dọn ra rất đủng đỉnh để chúng tôi còn có thì giờ thưởng thức rượu vang và chuyện trò. Nagasawa nói trước hết về cuộc thi tuyển của Bộ Ngoại giao. Hắn nói hầu hết thí sinh đều là hạng cạn bã đáng ném xuống vực thẳm cả, mặc dù cũng có thể có vài đứa đàng hoàng trong số đó. Tôi hỏi hắn tỉ lệ xấu tốt trong đám đó so với ngoài xa hội thì thế nào.

“Cũng rứa cả thôi,” hắn đáp. “Tất nhiên rồi”. Chỗ nào và ở đâu cũng vậy hết, hắn nói thêm: đó là một qui luật không thay đổi được.

Nagasawa gọi thêm một chai vang nữa với một suất đúp whisky cho riêng hắn.

Sau đó Hatsumi bắt đầu nói đến một cô gái mà cô muốn gán ghép cho tôi. Đây là chủ đề muôn thuở mỗi khi ba chúng tôi gặp nhau. Lần nào cô cũng nói với tôi về một “cô gái xinh lắm ở cùng câu lạc bộ với tớ”, và lần nào tôi cũng chạy mất dép.

“Nhưng cô này thì hay thật cơ, và cũng xinh thật là xinh. Lần sau tớ sẽ đem cô ta đi cùng. Tớ chắc thể nào cậu cũng phải thích cô ấy.”

“Chỉ phí thời gian thôi, Hatsumi à,” tôi bảo. “Tớ quá nghèo không thể đánh đu được với những cô ở trường đại học của cậu đâu. Tớ không thể chuyện trò gì được với họ.”

“Đừng có ngốc thế,” cô nói. “Cô này giản dị và tự nhiên lắm, chẳng điệu bộ tí nào.”

“Thôi nào, Watanabe,” Nagasawa nói. “Thì cứ gặp nó cái đã. Cậu có phải dùi nó ngay đâu mà lo.”

“Này này, tớ nghĩ chuyện ấy thì không nên đâu nhé,” Hatsumi nói, “Con bé vẫn đồng trinh mà.”

“Cũng như em ngày xưa,” Nagasawa nói.

“Chính xác,” Hatsumi nói với một nụ cười rạng rỡ. “Như tớ ngày xưa vậy. Nhưng thật đấy” cô nói với tôi, “đừng có nói với tớ cái giọng “quá nghèo” nữa đi. Chuyện ấy chẳng có liên quan gì ở đây cả. Đúng là năm học nào cũng có một ít bọn siêu-kênh-kiệu, nhưng ngoài ra thì bọn tớ đều bình thường cả thôi. Tất cả chúng tớ đều ăn ở nhà ăn tập thể môi suất có hai trăm rưỡi Yên…”

“Gượm đã Hatsumi,” tôi nói, cắt ngang lời cô. “Ở trường tớ nhà ăn có ba loại suất ăn trưa: A, B, và C. Suất A là một trăm hai mươi Yên, suất B một trăm Yên, và suất C có tám mươi Yên thôi. Mọi người đều hằn học nhìn tớ mỗi khi tớ ăn suất A, còn ai không đủ tiền ăn suất C thì chén mì ăn liền sáu mươi Yên một bát. Tớ học ở một nơi như vậy đấy. Cậu còn nghĩ tớ có thể nói chuyện với đám con gái ở trường cậu nữa hay thôi?”

Hatsumi cười phá ra và mãi mới nín lại được. “Rẻ đến thế cơ à!” Cô nói. “Có khi tớ phải đến đó ăn trưa mất thôi! Nhưng nói thật đấy, Toru à, cậu là một anh chàng hay thế nên tớ tin cậu sẽ hợp với cô này. Có thể cô ta còn thích bữa trưa một trăm hai mươi Yên nữa cũng nên.”

“Không có chuyện đó đâu,” tôi cười. “Không ai ăn cái của ấy vì thích cả; họ ăn nó vì không có khả năng ăn cái gì khác.”

“Nhưng thôi,” Hatsumi nói, “đừng nhìn bìa mà đánh giá sách. Đúng là chúng tớ học ở cái trường kênh kiệu điệu đà ấy, nhưng rất nhiều người chúng tớ vẫn là những người nghiêm chỉnh biết suy nghĩ nghiêm chỉnh về cuộc đời Không phải ai cũng tìm bồ trai có xe ôtô thể thao đâu.”

“Hẵng cứ biết thế,” tôi nói.

“Watanabe có một cô rồi. Hắn đang yêu,” Nagasawa nói. “Nhưng hắn không nói một lời nào về cô ấy cả. Hắn im như thóc. Một câu đố gói trong bí hiểm.”

“Thật thế ư?” Hatsumi hỏi tôi.

“Thật,” tôi nói. “Nhưng chẳng liên quan đến câu đố nào cả. Chỉ vì nó rắc rối, và cũng khó nói, vậy thôi.”

“Một mối tình vụng trộm à? Ối giời ơi? Cậu có thể kể với tớ!”

Tôi nhấp một ngụm rượu vang để khỏi phải trả lời.

“Thấy chưa?” Nagasawa nói, đang uống cốc whisky thứ ba của hắn. “Im như thóc. Khi thằng cha này đã định không nói gì thì không ai có thể cậy răng hắn.”

“Xấu hổ chưa,” Hatsumi nói trong khi cắt một miếng patê mỏng đưa lên miệng. “Giá cậu công khai được với cô ấy có phải là chúng mình đi chơi tay bốn được không.”

“Ờ, và chúng mình sẽ uống say rồi đổi bồ với nhau một tí,” Nagasawa nói.

“Thôi đừng nói kiểu ấy nữa đi,” Hatsumi nói.

“Thế nào là “nói kiểu ấy”? Watanabe chẳng để mắt đến cô là gì?” Nagasawa nói.

“Chuyện ấy chẳng liên quan gì đến điều em đang nói,” Hatsumi lí nhí. “Cậu ấy không phải loại người như thế. Cậu ấy trung thực và chân tình. Em biết chứ. Nên em mới cố tìm bạn cho cậu ấy.”

“Vâng, cậu chàng trung thực. Như cái lần tụi mình đổi gái với nhau ngày trước ấy phải không Watanabe?”

Nagasawa nói với một vẻ mặt chán chường, rồi nốc cạn chỗ whisky còn lại và gọi một cốc khác.

Hatsumi đặt dao dĩa xuống và dùng khăn ăn chấm chấm lên miệng. Sau đó, cô vừa nhìn tôi vừa hỏi “Toru, cậu có làm thế thật à?”

Tôi không biết trả lời cô thế nào, đành không nói gì.

“Nói cho cô ấy biết đi,” Nagasawa nói. “Có cái quái gì đâu.”

Không khí trở nên khó chịu. Nagasawa có thể rất xấu tính lúc say rượu, nhưng đêm nay thì hắn đang chĩa tính xấu ấy vào Hatsumi chứ không phải vào tôi. Biết thế rồi, tôi thấy mình rất khó ngồi mãi ở đó.

“Tớ muốn nghe chuyện ấy,” Hatsumi nói. “Có vẻ rất thú vị đây.”

“Bọn tớ đều say cả,” tôi nói.

“Không sao, Toru. Tớ không trách móc gì cậu đâu. Tớ chỉ muốn cậu kể cho tớ biết chuyện gì đã xảy ra.”

“Hai đứa tớ đang uống rượu trong một quán bar ở Shinjuku, và bọn tớ làm quen với một cặp gái ở đó. Chúng cũng là sinh viên đại học, và cũng đang hứng tình như chúng tớ. Thế rồi thì là, chúng tớ, cả bọn rủ nhau đến một khách sạn và ngủ với nhau. Hai phòng liền vách. Đến nửa đêm thì Nagasawa gõ cửa phòng tớ và bảo hai thằng nên đổi gái cho nhau, thế là tớ sang phòng hắn và hắn sang phòng tớ.”

“Mấy cô gái có phản đối không?”

“Không, họ cũng say cả.”

“Nhưng mà tớ có lí do chính đáng để làm thế,” Nagasawa nói.

“Lí do chính đáng ư?”

“Thế này nhé, hai đứa con gái ấy rất khác nhau. Một đứa thì thật đẹp, còn đứa kia thì xấu như ma lem. Tớ thấy thế không công bằng. Tớ đã cặp luôn với đứa đẹp còn Watanabe thì chết kẹt với đứa kia. Đấy là lí do tại sao hai thằng phải đổi lại cho nhau. Đúng chưa hả, Watanabe?”

“Ờ, chắc là thế,” tôi nói. “Nhưng thực tế là tôi lại thích cái cô xấu xí hơn. Cô ta nói chuyện có duyên và là một người tốt. Sau khi làm tình, chúng tôi đang thích thú nằm nói chuyện trên giường thì Nagasawa xuất hiện và đề nghị đổi bạn tình. Tôi hỏi cô gái có chịu không, và cô ta nói nếu chúng tôi muốn thế thì cô ấy cũng ôkê. Có thể cô ấy đã tưởng tôi muốn làm một chầu với cô đẹp gái kia.

“Cậu có vui không?” Hatsumi hỏi tôi.

“Cậu hỏi chuyện đổi chác ấy à?”

“Tất cả.”

“Cũng chẳng có gì vui lắm. Chỉ là cái gì đó mình phải làm vậy thôi. Ngủ nghê kiểu ấy thì cũng chẳng vui thú gì nhiều.”

“Thế sao cậu vẫn làm thế?”

“Là vì anh đây,” Nagasawa nói.

“Em đang nói chuyện với Toru,” Hatsumi vặc lại Nagasawa. “Tại sao cậu lại làm một việc như thế?”

“Vì đôi khi tớ thèm được ngủ với một cô gái khủng khiếp”

“Nếu cậu đang yêu ai đó, chẳng nhẽ cậu không thể đến với cô ấy cách này hay cách khác ư?”

“Nó phức tạp lắm.”

Hatsumi thở dài.

Đúng lúc đó cửa phòng mở ra và người ta đem thức ăn vào. Nagasawa có cả một con vịt quay, còn Hatsumi và tôi có món cá vược biển. Mấy người hầu bàn xếp rau vừa luộc chín tới lên đĩa chúng tôi, rưới nước xốt lên chúng rồi rút lui ra khỏi phòng. Nagasawa cắt một lát thịt vịt và ăn ngấu nghiến, rồi lại uống whisky. Tôi cho lên miệng cả một gắp đầy rau spinach. Hatsumi không động đến đồ ăn của cô.

“Cậu biết không, Toru,” cô nói, “tớ không biết cái gì khiến cho chuyện của cậu lại rắc rối đến vậy, nhưng tớ vẫn nghĩ loại chuyện như cậu vừa kể là không đúng vởi cậu. Cậu không phải là loại người như thế. Cậu nghĩ sao?” Cô đặt cả hai tay lên bàn và nhìn vào mắt tôi.

“Nói thật,” tôi nói, “Đôi khi tớ cũng tự cảm thấy như vậy.”

“Thế tại sao cậu không dừng lại được?”

“Bởi vì nhiều lúc tớ rất thèm mùi người ấm áp,” tôi chân thành đáp. “Có những lúc, nếu tớ không có được cái ấm áp như của da thịt đàn bà, tớ thấy cô đơn đến mức không thể chịu nổi.”

“Đây này, để anh tóm tắt tất cả những chuyện ấy theo cách hiểu của anh nhé,” Nagasawa chen vào.

“Watanabe hắn có cô gái mà hắn thích, nhưng vì một số lí do rắc rối nào đó, hai đứa không thể làm chuyện ấy được. Thế là hắn tự nhủ “Tình dục là tình dục”, và liền thoả mãn nhu cầu của mình với người khác. Thế thì có gì sai nào? Hoàn toàn hợp lí là đằng khác. Hắn không thể chỉ ở trong phòng và thủ dâm suốt ngày được, phải không nào?”

“Nhưng nếu cậu thực sự yêu cô ấy, Toru, liệu cậu có thể tự kiềm chế được không?”

“Cũng có thể,” tôi nói, đưa một miếng cá vược có xốt kem lên miệng.

“Cô chẳng hiểu gì về nhu cầu tình dục của đàn ông,” Nagasawa nói với Hatsumi. “Cứ xem tôi đây này. Tôi đã cặp với cô ba năm nay rồi, và trong thời gian đó tôi cũng ngủ với khối đàn bà. Nhưng tôi chẳng nhớ mẹ gì về họ hết. Tôi không biết tên họ, tôi không nhớ mặt mũi họ ra sao. Tôi chỉ ngủ với mỗi người đúng một lần thôi. Gặp, rồi làm chuyện đó, rồi vĩnh biệt. Có thế thôi. Thế thì có gì là sai nào?”

“Cái mà tôi không thể chịu được là thái độ ngạo mạn của anh,” Hatsumi nói bằng giọng nhẹ nhàng. “Anh có ngủ với đàn bà khác hay không chẳng có liên quan gì trong chuyện này. Tôi cũng chưa bao giờ thật sự giận anh vì chuyện anh ngủ lang như thế, phải không nào?”

“Cô không thể gọi việc tôi làm là ngủ lang được. Đó chỉ là một trò chơi. Chẳng ai bị tổn thương cả?” Nagasawa nói.

“Tôi bị tổn thương chứ,” Hatsumi nói. “Tôi không đủ với anh sao?”

Nagasawa giữ im lặng một lúc và lắc tròn cốc whisky trong tay.

“Không phải chuyện cô không đủ với tôi. Đó là một giai đoạn khác, một vấn dề khác. Mà là cái thèm khát trong con người của tôi kia. Nếu tôi đã làm cô tổn thương thì tôi xin lỗi. Nhưng nó không phải chuyện cô có đủ cho tôi hay không. Tôi không thể sống với nỗi thèm khát ấy. Con người tôi nó vậy. Đó là cái làm cho tôi chính là tôi. Tôi không thể làm gì được, cô có thấy không?”

Cuối cùng Hatsumi cầm dao dĩa lên và bắt đầu ăn món cá vược của mình. “Ít ra thì anh cũng không nên lôi kéo Toru vào những trò chơi ấy của anh.”

“Nhưng chúng tôi có nhiều cái giống nhau, Watanabe và tôi,” Nagasawa nói. “Cả hai chúng tôi đều không quan tâm đến bất kì chuyện gì khác ngoài bản thân mình, nói tóm lại là vậy. Ôkê, thì tôi ngạo mạn còn hắn thì không, nhưng cả hai chúng tôi đều chỉ có khả năng cảm thấy thú vị về những cái mà chính mình suy nghĩ, cảm xúc và tạo tác. Chính vì thế mà chúng tôi có thể suy nghĩ về mọi chuyện một cách hoàn toàn khác biệt với mọi người. Đó là cái tôi thích ở hắn. Chỉ có một cái khác nhau là hắn còn chưa nhận thức được chính mình, và do vậy mà hắn còn lưỡng lự và vẫn còn bị tổn thương.”

“Có con người nào mà không lưỡng lự và không bị tổn thương” Hatsumi chất vấn. “Có phải anh đang nói rằng bản thân anh chưa bao giờ cảm thấy những cái đó?”

“Tất nhiên là có, nhưng tôi đã rèn luyện mình đến mức có thể hạn chế chúng đến tối đa. Ngay cả chuột cũng sẽ chọn con đường ít đau đớn nhất nếu ta làm nó choáng váng đủ độ.”

“Nhưng chuột không biết yêu?”

“Chuột không biết yêu,” Nagasawa nhìn sang tôi. “Hay tuyệt! Chúng ta nên có nhạc nền cho câu nói này – một dàn nhạc đầy đủ với hai cây thụ cầm và…”

“Đừng có chế giễu tôi. Tôi nói nghiêm chỉnh đấy.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+